Hoàng Xuân Sơn
[tố nghi/phố văn 25 janvier 2019]

củ con là củ
trong hoa
xẻ dọc củ tuý thành ra củ
nền
nàng là tiên đẹp
như tiên
bao quanh chồi lá
nghiệm liền hạt gieo
rớt xuống đất
điệu múa
lèo
nước ơi ngủ đẫy giấc kiều lộng y  Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

Chẳng biết tự bao giờ người ta chia ra một năm gồm có bốn mùa và bao giờ mùa xuân cũng là mùa mở đầu và là mùa đẹp nhất. Mùa xuân được đánh dấu và bắt đầu bằng Tết Nguyên Đán. Có lẽ Tết Nguyên Đán là cái tết lớn nhất trong năm. Tết là do chữ “tiết” đọc chệch ra mà thành,  chữ Nguyên có nghĩa là bắt đầu, chữ Đán có nghĩa là buổi ban mai, là khởi điểm của năm mới.  Tết Nguyên Đán được bắt đầu tính từ thời khắc giao thừa của một năm mới, từ ngày mồng một tháng Giêng âm lịch và là cái tết lớn nhất của Việt Nam.

Được biết là như vậy nhưng không khí Tết đã bắt đầu từ rất nhiều ngày trước, có lẽ bước sang tháng Chạp âm lịch thì không khí Tết đã bắt đầu. Từ ngày hai mươi ba tháng Chạp, sau lễ đưa tiễn ông Táo về trời thì việc chuẩn bị tết nhất đã náo nức hơn bao giờ hết. Mặc dù đây là khoảng thời gian bận rộn và tất bật với tất cả mọi người, nhưng không khí háo hức và việc chuẩn bị sắm sửa với rất nhiều thứ như bánh, mứt, lau dọn, sửa sang, trang trí nhà cửa, chuẩn bị gói bánh chưng, bánh tét… đã mang không khí tết đến với mọi nhà. Và háo hức nhất có lẽ là những cô, cậu bé lứa tuổi nhỏ.  Có lẽ trong nhận định non nớt của tuổi học trò thì dường như tất cả mọi người đều mong đợi tết về. Đang là độ tuổi chưa biết lo, tuổi ăn tuổi chơi nên trẻ con luôn háo hức và mong đợi tết về hơn ai hết bởi lẽ nó có rất nhiều thứ mà chỉ tâm tư tuổi học trò mới hiểu được. Đối với người lớn, Tết là dịp để gia đình, họ hàng, người thân xa gần sum họp và tưởng nhớ, tri ân ông bà tổ tiên. Cũng là dịp những người thân quen gặp gỡ, thăm hỏi, chúc mừng nhau, cầu mong cho nhau những ước nguyện sớm được đạt thành.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nguyên Đán tình yêu

nụ mai sáng nay vừa nở
trên môi em ngọt thơm hồng
tôi nghe bềnh bồng trong gió
là tình tôi chớm đơm bông…

mùa xuân bên trời quá mộng
miên man giọt nắng xuân tràn
có chút gì trong nắng sớm
mà hồn xuân đậu thênh thang
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Gởi người Xóm đình Đa Cát (Cây số 4 Đàlạt)

Đã có từng cơn gió chướng tràn về từ hướng núi. Trời trở lạnh và khô. Hoa Quỳ hương nở rộ hai bên đường, vàng óng.

Bác Hai Mộc đã…qui cố hương. Thím Ba Hồng cũng…hồi cố quận. Anh Tư Quân cũng… xếp tàn y về nơi cố thổ. Đó là cách nói thời thượng mang nặng tính võ hiệp giang hồ của anh Kiệt, nghe riết cũng thấy hay hay lại có văn vẻ cho nên ai cũng cố tình bắt chước. Sức học anh thì chưa tính được bao nhiêu nhưng sức đọc của anh thì tính tới bao, bồ mà đựng. Anh đọc truyện tới nỗi quên ăn quên ngủ. Tòan là chuyện kiếm hiệp. Đọc đến nỗi nhập tâm. Có Bác Hai Luân bị “dị ứng” về lối nói năng nặng mùi kiếm hiệp của anh Kiệt. Bác cứ lầm bầm “Qui cố hương, hồi cố quận hay có về nơi cố thổ thì cứ nói rẹt một tiếng về cho nó gọn. Bày đặt…”.

Mà cũng bày đặt thiệt!
Đọc tiếp »

Thơ năm 65 tuổi

Posted: 01/02/2019 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Năm nay 65 tuổi
Tuổi gần đất xa trời
Ai dè phản y học
Càng ngày càng chịu chơi

Bác sĩ ngó sửng sốt
Tưởng đóng cửa ngồi thiền
Hay bế quan luyện võ
Trốn cuộc đời đảo điên
Đọc tiếp »

Ngóng xuân

Posted: 01/02/2019 in Phương Tấn, Thơ

Phương Tấn

sông sao cứ khóc
mỗi mình hỡi sông?

Đất không lí lắc lí la
Trời không ríu rít ríu ra tỏ tình
Núi sao cứ đứng lặng thinh
Sông sao cứ khóc mỗi mình hỡi sông?

nhạn kêu thảng thốt
đâu còn cố hương

Uổng công mẹ bón biển Đông
Phàm phu quậy sóng quặn lòng nước non
Buồn nghe bìm bịp nỉ non
Nhạn kêu thảng thốt đâu còn cố hương?
Đọc tiếp »

Em tôi

Posted: 01/02/2019 in Trần Bạch Thu, Truyện Ngắn

Trần Bạch Thu

Hồi mới lên 5 tôi nhớ có lần mẹ dẫn hết mấy anh em qua bến đò chợ Thạnh Trị hốt thuốc Nam và nhờ thầy coi luôn tướng số, hậu vận về sau cho mấy đứa con. Thầy nói với mẹ là đứa em thứ tư của tôi có tướng mệnh yểu và chết vì nước. Lúc đó mẹ hơi luống cuống, mắt chớp liên hồi còn miệng thì lẩm bẩm xin thầy coi lại. Thầy lắc đầu:

– Cơ trời đã vậy. Hãy gắng tu nhơn tích đức thì may ra. Vậy thôi.

Mẹ về mà lòng buồn vô hạn. Sau đó mẹ quyết định lựa ngày rằm tháng tốt dẫn mấy anh em tôi lên chùa xin Qui y Tam bảo cho hết cả 3 đứa con trai đầu.

Đứa em thứ tư của tôi là đứa khôi ngô tuấn tú nhất nhà, thuở nhỏ rất bụ bẫm, tôi thường hay bồng ẵm chơi với em thường xuyên nhất, một phần thương nhiều hơn mấy đứa khác là vì tôi nghe và hiểu lời thầy nói, phần khác em rất đẹp và hiền lành dễ thương. Lâu ngày rồi cũng quên, nhưng mẹ tôi thì lo suốt đời.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

rượu sóng sánh chực tràn ly bao giọt
thẻm thuồng chưa sao tự mỉa mai cười
ngửa mặt rót thơm nồng nàn môi gió
thở hắt ra mùi điếm nhục của thằng tôi

bốn mươi ba năm đã trườn qua sợ hãi
nghiến răng nhìn ly đắng nghiệm tĩnh tâm
vịn nhan sắc hồn quê đang há miệng
níu cong đỉnh trời trút cạn khói trăm năm
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Nhớ Hàn Lệ Cung Thy

(Tặng mày, Bình nhướng)

lúc về, tau chợt nhớ đến mày
cái thằng giống hệt mây trắng bay
lúc đi, vọc nước sông gạo chợ
mới biết mày hay, đáng bậc thầy.

phù phép đâu, mày mãi vạn năng
múa kiếm rừng gươm vẫn sống nhăn
lửa binh thiêu trụi giang hồ mộng
mài bút làm thơ, ngâm với trăng.
Đọc tiếp »

Lê Tất Điều

Giữa năm 2006, bị lạc một cú kinh hồn, muốn tàn đời luôn – thực sự là đã tiêu tùng gần hết những tháng năm vàng an hưởng tuổi già.

Suốt hơn một thập niên cứ lững lờ phiêu dạt từ những vi thể cực nhỏ, nhỏ hơn nguyên tử, đến những khoảng không vô tận, kích thước bao trùm vũ trụ. Tâm trí bồng bềnh, lúc cực kỳ sáng suốt, tỉnh táo, lúc lơ mơ, ngây ngất, giữa hai cõi vô cùng. Đường về vẫn nhớ, cũng ngắn thôi, mà không thể quay gót. Miên man bị hút về phía trước, trí tuệ cố mở to hơn mắt, miệt mài tìm cho được một chân dung kỳ bí đã thấy chập chờn, nửa kín nửa hở, ở cuối chân trời.

Chuyện khởi đầu rất tầm phào, vớ vẩn, thật không đáng kể lại làm rờm tai bà con cô bác. Nhưng nó là nguyên nhân chính gây ra cuộc “đổi đời” – từ thi sĩ thứ thiệt biến thành khoa học gia dởm – đành xin vắn tắt:
Đọc tiếp »

Chào Venezuela!

Posted: 31/01/2019 in Thơ, Trần Thạch Linh

Trần Thạch Linh

(Cảm tác tấm hình Tổng thống lâm thời Juan Guaido (35 tuổi)…người đã đứng về phía nhân dân Venezuela, chống lại chính quyền độc tài Maduro…nối dài từ thời Hugo Chavez)

Cánh tay ấy
Đã tôi luyện trong khổ đau.
Nhọc nhằn
Đấu tranh khốc liệt
Để giờ đây giơ cao
Nắm chặt
Bước về phía tự do.

Đôi mắt ấy…
Đã thấy bao uất ức..
Cay cực
Của người dân Venezuela..
Suốt những năm qua..
Đang quắc lên
Rực cháy…
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn
Tiếng dạ, tiếng thưa: một biểu tượng nhân văn của văn hóa Huế.


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Nhận diện văn hóa của một đất nước hay của một vùng đất nào đó trên mặt địa cầu nầy thường có quá nhiều hình tượng và đề tài để nói: Có thể đó là “biểu tượng nhân văn” do con người dựng lên hay nhờ có bàn tay con người gìn giữ và bảo vệ sản phẩm của thiên nhiên lâu dài mới còn tồn tại. Như tháp Eiffel của Pháp, Kim Tự Tháp ở Ai Cập, lá phong ở Canada hay con chuột túi (Kanguru) ở Úc. Hoặc có khi chỉ là một âm vị của ngôn ngữ như tiếng “Ok” của Mỹ, “Amen” của đạo Chúa và “Nam mô” của đạo Phật… Nhưng rốt lại, chỉ còn một nét nào đó nổi bật nhất mà chỉ cần nhìn hay nói ra là sẽ nhận được ngay câu trả lời tên nước, tên vùng.

Chắc nhiều người còn nhớ ngày Hội Huế đầu tiên trên vùng đất thủ phủ tiểu bang California, thành phố Sacramento năm 1985, khi nhà thơ Thành Đạt đưa giải thưởng “1000 hột sen Tịnh Tâm” rất quý hiếm vào thời điểm nầy cho ai chọn “một cái gì” bình dân và đơn giản nhất mà ai cũng biết cũng quen dùng tượng trưng cho Huế. Người ta đã đưa ra nhiều hình ảnh, tiếng nói làm “biểu tượng” cho Huế như chùa Thiên Mụ, Cầu Trường Tiền, Cửa Ngọ Môn, núi Ngự Bình; hoặc tiếng nói: “Mô, Tê, Răng, Rứa”…
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Giã từ hỡi Bính Thân!

Đừng tưởng giai nhân không đắng cay
Mai này sa bước lấy ai say
Hoa lạc rừng gươm ai bạt vía
Không phải mình vậy ai thiên tai

Không phải mình vậy ai thiên tai
ta nghe chừng như tiếng thở dài
Như thể thanh âm đêm tiền kiếp
Mỗi linh hồn một xác quái thai
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Theo lời bày vẽ, từ quận nhất tìm về Phú Nhuận cứ đâm xe ra Cách mạng tháng 8, quẹo Nguyễn Thị Minh Khai gặp Pasteur, chui vô hẻm sát bên tiệm phở Ngân xong gặp Huỳnh Tịnh Của, quẹo phải đụng Lý Chính Thắng… chỗ ông Paul Khamvanongsa thuê nằm gần cầu Kiệu. Mô tả thêm: Tầng lầu hai, ba cánh cửa gỗ đều sơn xanh, ngoài ban-công có giàn hoa leo, đôi lúc treo ở đó cái lồng chim, thỉnh thoảng giọng nó hót gửi được tiếng vui tai xuống dưới con hẻm chật.

Paul Khamvanongsa là người Lào, thông thạo tiếng Pháp và giỏi đàm thoại tiếng Việt. Ông thuê nhà ở đó đã được ba tháng. Tôi tìm đến ông là để dọ hỏi về tin tức má. Má tôi sang Lào đã gần năm, chẳng biết bà kiếm ra công ăn việc làm như thế nào. Lòng tôi nóng, đêm ngủ đón gặp những hình ảnh xấu xa. Má sợ chuyện gì mà chẳng hề viết về cho tôi một lá thư? Câm lặng mãi là chuyện không nên, do vậy bà tìm tới một nhịp cầu dọ dẫm bắn tiếng.
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

Em nhìn qua khung cửa
Tuyết rơi trắng ngoài trời
Mùa đông xa nhà nữa
Thắt trái tim em ơi !

Nước mắt se buồn chảy
Nhớ nhà và nhớ con
Nén hương lòng khấn lạy
Quê quán khuất đầu non
Đọc tiếp »

Nguyên Minh


Uống nước mát từ giếng nước của khuôn viên bảo tàng Quang Trung – Ảnh: NH

Không hiểu sao mỗi lần tôi gặp mặt Elena Pucillo Truong tôi cứ liên tưởng đến một cô gái tóc vàng của một thời rất xa. Thời của 300 năm trước. Giữa hai con người của hai thời đại khác nhau. Giữa hai đất nước ngày ấy rất xa lạ. Một phương Đông thời đại Tây Sơn. Một phương Tây hiện đại đã xa thời đế chế La Mã. Với tôi, liệu giữa hai con người đó có gì dính liền nhau như hai là một. Kiếp luân hồi. Tiền kiếp chăng?

Tôi có nói điều này với Elena. Và, cô ấy gật đầu, đôi mắt xanh, nhìn về một phương trời xa xăm nào đó. Còn tôi, tôi nhớ lại ngày chúng tôi quen nhau.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp


Thiếu nữ và sen
Nguyễn Trung

Dịu dàng

Sắc thanh hương vị dịu dàng
Khẽ khàng ai rót chén tàng các xưa
Mời em, hoa cúc hiên mưa
Cỏ sương còn đọng quanh bờ tầm xuân
Cứ chầm chậm, cứ bâng khuâng
Cho ta vẽ lại đường tâm quanh người.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Triptych

1.
rất chậm
nốt ruồi son màu huyết dụ
tươm máu
dưới trăng
nàng lặng lẽ chải tóc & tỏa hương
hoan lạc
che dấu lời giã biệt
đêm dài

2.
sau khi tắm
cổ nàng cao như thiên nga
chiếc khăn hờ hững che nửa thân mình
hai bầu ngực & phần mũm mĩm
e thẹn nở hoa
rực rỡ
khi nàng bước ngang bức phó bản
của georgia o’keeffe trên tường
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Tuổi học trò là tuổi mang nhiều kỷ niệm khôn nguôi. Chúng ta nghĩ về thuở xa xưa đó như nghĩ về sân đá banh, suối Đốc Học, suối Mu-ri (Maury), thác Nhà Đèn, hồ Piscine, hồ Trung Tâm hay cột đèn ba ngọn, kể cả con chim, con dế, một thứ keo dính chặt trong trí nhớ học trò. Hồi xa xưa đó chắc ai cũng nhớ những ngày đầu rụt rè theo cha mẹ đến trường, có đứa còn đái dầm, đứa ỉa đùn, có đứa khóc nhè, đứa thò lò mũi xanh. Bậc mẫu giáo là bậc đầu đời của tuổi thơ đi từ chỗ ê a vỡ lòng cho đến chỗ biết đọc, biết viết như một phép lạ thần kỳ.

Học đường là những bậc thang tiến thân trên đó mỗi năm nhà trường đòi hỏi sức học của con em để bước lên lớp cao hơn hầu mai sau làm người hữu ích cho xã hội, cho nước nhà.

Trước năm 1975, thị xã Ban Mê Thuột có nhiều trường lớp, từ mẫu giáo tới tiểu học lên trung học, công tư thục. Thuở đó, Ban Mê Thuột không có trường đại học.
Đọc tiếp »

Làm chi ai bày*

Posted: 30/01/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

quy trình

nhắp một chén giao thừa
cắt một nhát nguyên đán
rồi lủm hết
cả mùa xuân tai ương

heo

nỡ lòng nào
ăn thịt heo
nhậu lòng heo
xem phim heo
mượn đầu heo
đem tiếng ác
đổ cho heo
Đọc tiếp »

Thy An

Những mông lung tháng giêng

nhìn cây bàng chưa ra lá
tưởng tượng bài thơ mùa đông
với bản thảo treo lơ lửng trên nhánh
những khuôn mặt méo dài nhăn nhó
lắc lư trong gió
có con quạ đen cất tiếng kêu
tôi không muốn mình là xạ thủ
giương cung khốn cùng bắn vào loài thú đang sống
mà chỉ mong là người làm vườn
ngồi nghe chim hót
có con hót hay
có con hót giống quạ
không sao, miễn là tiếng kêu hòa bình
thốt ra từ những con thú tự do
tôi vui với niềm tự do đó
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Vì địa hình, những con đường trong thành nội thường cụt ngắn. Dài nhất e chỉ có riêng mình Đinh Bộ Lĩnh, khởi đi từ cửa Thượng Tứ, đâm thẳng tới cuối đường, kết thúc bằng đồn Mang Cá.

Nép thân Đinh Bộ Lĩnh hoặc toạ lạc ngay trên danh xưng nổi tiếng kia có lắm trường học nương nhờ, che nắng mưa cho biết bao thế hệ an tâm dùi mài sôi kinh nấu sử không thành danh cũng thành nhân: Tiểu học Trần Quốc Toản, trung học Hàm Nghi, trung học Bồ Đề, trung học Quốc Gia Nghĩa Tử, trung học Nữ Thành Nội, trường Nông Lâm Súc. Không tính hai ngôi trường ẩn náu trong thâm cung Đại Nội: Trường Cao Đẳng Mỹ Thuật và trường Quốc Gia Âm Nhạc.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Có anh Lộc Hưng mới vừa phá sản
Có chị Thủ Thiêm mắt ướt môi mềm
Ôi vườn rau xanh vất đi đành đoạn
Sắp tết cổ truyền mà nhớ thương thêm

Sinh mạng con người quăng vào đời sống
Giống một cuộc chơi dài ngắn khác nhau
Ngọn lửa đam mê tắt rồi hy vọng
Điệu bolero buồn nốt thấp nốt cao
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Xấp ngữa thời gian Tết sắp đến
(là Tết ta không phải Tết tây)
chai rượu Champagne vừa tháu cáy
hủ dưa món hẹn ghé xum vầy

Tết ta tưởng vậy mà không vậy
rườm rà bình chậu lá chen hoa
bận rộn ba ngày lo hương hỏa
đất lề quê thói vốn xưa nay
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Bìa báo Xuân xưa

Bắt đầu vào một đầu năm dương lịch và chừng chỉ hơn 3 tuần là tới tết. Với người bản xứ, tháng của lễ lạc đã qua và bắt đầu bằng những tháng ngày của cuộc khởi hành mới của một năm. Còn với người Việt Nam, thì vẫn tràn đầy không khí lễ hội. Dù ngày đầu năm âm lịch là ngày thường không phải cuối tuần nhưng ý xuân tưng bừng vẫn dường như còn lẩn khuất đâu đây. Ở sở làm và các nơi khác, tôi thấy mọi ngày như mọi ngày. Nhưng khi về đến gần nhà, lái xe qua khu phố Bolsa cuối tuần, thấy không gian tết chan hòa. Nắng tươi nhưng pha những cơn gió lạnh nhắc đến những ngày xuân năm nào. Dạo qua chợ hoa đang tấp nập lại nhớ đến chợ hoa Nguyễn Huệ ngày xưa. Một thuở nào hiện về. Chao ơi là nhớ.

Bây giờ, cũng là thời điểm của báo xuân. Muôn hồng ngàn tía đua chen. Ðọc những tờ báo xuân hôm nay lại nhớ đến những tờ báo xuân ngày cũ. Những ngày cận tết khi còn ngày xưa ở trong nước, đi qua sạp báo, dù là ở một tỉnh thị heo hút cao nguyên hay phố quận sình lầy miền Tây, thấy cả bóng dáng mùa xuân. Những bức tranh, những chân dung thiếu nữ, như mỉm cười với cái lạnh ngọt ngọt của trời đất sang mùa. Những trang bìa báo xuân, như dấu hiệu báo trước năm tháng tươi đẹp của đất trời.
Đọc tiếp »

Âm dương

Posted: 29/01/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

gỡ tờ lịch. ngày dương ở trên
ngày âm ở dưới
cách nửa vòng trái đất
ngày bên em hôm nay mừng năm mới
ngày bên tôi tin áp thấp
mưa mù trời mù đất
ly rượu mừng rót ra. đành mình tôi
uống cho đời bớt lạnh
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Bão đã tan rồi. Bão đã tan…
Tiêu sơ. Thê thảm. Một năm tàn
Người ta vui gượng. Vui vì Tết
Hoa cũng gượng cười, nắng chói chan…

Cửa hiệu bày ra…hàng hóa cũ
Kèm theo cuốn lịch tặng bà con
Người qua, ghé lại, người đi tiếp
Có những người vui, có kẻ buồn…
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh


Hình 1: Linh Đài với Ba Cây Đa cao 20 mét tượng trưng cho Ba Ngôi được dựng nơi Đức Mẹ đã hiện ra, với tượng Đức Mẹ bồng Chúa Hài Đồng. Có người cho rằng đây là tác phẩm của Kiến trúc sư Ngô Viết Thụ nhưng chi tiết khắc trên đá nơi sau chân tượng gốc ghi là của Điêu khắc gia Nguyễn Văn Thế, ông cũng là tác giả công trình tượng đài Hai Bà Trưng Công Viên Mê Linh Sài Gòn, đã bị phá sập sau biến cố 1963. (5)

PHAN NHẬT NAM VỀ LA VANG VỚI NGÔ THẾ VINH

Con Đường Buồn Tênh / Street Without Joy, Dọc đường số 1, Đại Lộ Kinh Hoàng, Con Sông Bến Hải, Cây Cầu Hiền Lương, ngược về quá khứ, qua hai cuộc chiến tranh Việt Pháp, Quốc Cộng Nam Bắc, ngược dòng thời gian xuyên suốt con đường lịch sử đầy xác chết, đẫm máu và nước mắt, bằng cách này hay cách khác, thế hệ tuổi trẻ chúng tôi trong chiến tranh hay hoà bình cũng đã hơn một lần đi qua và chẳng thể nào quên.

Và trong chuyến đi này, Phan Nhật Nam cũng đã đến La Vang với tôi qua một hồi cảnh / flashback với hồi chuông báo tử hay sám hối / For Whom The Bell Tolls, với lời ai điếu hay cả lời nguyền… Những hồi chuông từ nơi tháp cổ mang đầy thương tích ấy vẫn như còn ngân và vang xa, vươn xa tới 9 cây số của Đại Lộ Kinh Hoàng để xoa dịu vỗ về và là nguồn an ủi cho linh hồn của vô số những ngưởi dân lành đã chết oan khiên trong Mùa Hẻ Đỏ Lửa 1972…
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư


Tranh Nguyên Khai

Em hãy cùng tôi

Bởi tôi không thể dừng lại nơi đây
để đợi chờ Thượng đế
như ba lão già ngớ ngẩn ấy.

Nên tôi muốn nắm tay em
bước qua những thân gỗ mục
đi về hướng mặt trời.

Từ bỏ những con người thế gian
từ bỏ công viên với những giọt
sương mai ướt lạnh
từ bỏ con phố có bầy sẻ ngủ yên.
Đọc tiếp »

Chiều cuối năm

Posted: 28/01/2019 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

biết trải bao lần chiều cuối năm
trời tây sương khói đã khuất rằm
sống lê như kẻ chờ tắt bóng
chiều vội rơi. sầu chảy âm thầm.

rồi một sớm mai nào thức dậy
đời chưa sắm kịp buổi sum vầy
ngẫm chuyện trăm năm chừng ngắn ngủi
sáng. trưa chớp mắt đã tan ngày.
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Ta nhìn ngọn cỏ lòng mê mẩn
Nghĩ tới đời ràn rụa thâm ân

(Tô Thuỳ Yên)


Old French man in Paris cafe
by Edie Fagan

Tôi nhờ người phóng viên tờ Hörzu gởi về Paris cho Émile một bức điện tín, lúc tàu Cap Anamur ghé Singapur, một ngày sau khi vớt ghe chúng tôi trong Vịnh Thái Lan. Sợ phiền người phóng viên mới quen, tôi chỉ viết vắn tắt bằng tiếng Pháp mấy chữ: đã đến Singapur, nhờ báo tin về Việt nam. Émile hết sức sốt sắng, đã đánh đến hai cái điện tín, một về Huế cho Ba Mẹ tôi, một về Sài gòn cho vợ tôi. Émile còn nói sẽ vận động để Petit Ton, biệt danh mà Émile vẫn thường gọi tôi, qua Pháp sớm, như sau này vợ tôi kể lại. Sự thực đã không đơn giản như vậy.

Lúc ghé cảng Singapur là lúc bản thân Dr. Neudeck bối rối nhất. Trên tàu có trên hai trăm thuyền nhân. Một trăm rưỡi trong số đó nằm trong quota 1982 của chính phủ Tây Đức, sẽ được đưa lên đảo Palawan, chờ đi Đức. Số còn lại gồm hai ghe, ghe tôi đi từ Rạch Giá, và chiếc kia từ Vũng tàu, tổng cộng trên sáu mươi người, không biết số phận sẽ ra sao.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Lời của mùa xuân

nghe tiếng ai cười ngoài ngõ
tưởng mùa xuân ngập ngừng sang
cành mai thẹn thùng đón gió
mây trôi đầy giấc mơ màng

theo em giao thừa hái lộc
môi ai đỏ hạt dưa hồng
hái nụ tình xuân đầy vốc
trao mùa nguyên đán mênh mông…
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Thiếu nữ áo vàng
dinhcuong

Tháng Tám ta về đầu chúc ngược.
Nhìn mùa thu từ dưới nhìn lên.
Ta thấy nắng bò trên thảm lá.
Gió gọi tình nhau lướt hai bên.

Mùa thu dội xuống từng đợt nhớ.
Ta nhìn lên… Mây nở trắng trời.
Ta thấy… sao ta còn ngờ ngợ.
Thu điệu đàng xống áo đi chơi.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Văn nghệ sĩ đích thực là tâm hồn, là khí phách của Nhân Dân, nói tiếng nói trung thực của Nhân Dân, của cuộc sống, của thời đại để thức tỉnh lương tri và bồi đắp đạo đức xã hội, làm giầu có đời sống văn hóa, làm mạnh mẽ sức sống tinh thần của một cộng đồng, một dân tộc. Như ánh sáng, như khí trời, Nhân Dân là vĩnh hằng. Văn nghệ sĩ làm ra giá trị văn hóa đích thực của Nhân Dân thì giá trị văn hóa đó cũng là vĩnh hằng. Thế lực chính trị dù đang cầm quyền mạnh đến đâu, tàn bạo đến đâu cũng chỉ nhất thời.

Văn nghệ sĩ đích thực không khi nào là công cụ của thế lực chính trị, không khi nào là công cụ của cái nhất thời. Vậy mà trong cuộc gặp văn nghệ sĩ đầu năm 2019, bà chủ tịch Quốc hội của nhà nước cộng sản Việt Nam Nguyễn Thị Kim Ngân đòi hỏi những văn nghệ sĩ của nhà nước cộng sản phải có vai trò quan trọng hàng đầu trong việc chuyển tải các chủ trương, chính sách của đảng, pháp luật của nhà nước đến Nhân Dân. Đòi hỏi nhiệm vụ quan trọng hàng đầu của văn nghệ sĩ phải là công cụ của nhà nước cộng sản chỉ tồn tại nhất thời, dù nhà nước đó đã tồn tại gần thế kỉ cũng chỉ là một khoảnh khắc lịch sử.
Đọc tiếp »

Vô nhã

Posted: 25/01/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
đọc lý thừa nghiêp
gởi nguyên giác

làm thơ mà dán chữ phật
thì tánh không màng ung dung
ra ngõ còn e gặp gái
thì tâm vọng phượng đùng đùng

thiền ôi thiền ôi thiền ôi
nhắc tới thiền là chưa thiền
tự tâm dung đày trống rỗng
trống. cũng chưa là vô biên
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Ai liều tảo mộ chiều nay
Mà hương tảo mộ bay đầy hoàng hôn
(Phùng Cung)

“Vừa rồi tôi có đi Tây Nguyên dự lễ bỏ mả của gia đình ông Y Ngông Niết Đam. Người Eđê có một tục lệ rất đặc biệt. Khi nhà có người chết, gia đình con cháu hàng ngày vẫn nuôi nấng, vẫn mang cơm nước ra mộ, khi có điều kiện họ làm lễ bỏ mả. Đó là bữa tiệc linh đình chia tay vĩnh viễn với người chết. Sau đó họ không quan tâm đến ngôi mộ ấy nữa, để linh hồn người chết được siêu thoát, không còn vướng víu cõi trần.” (Trần Đăng Khoa. Chân Dung và Đối Thoại. Hà Nội: Thanh Niên, 1988).

Bãi mả, thực ra, không phải là “một tục lệ rất đặc biệt của người Eđê” mà là tập tục chung của nhiều sắn dân bản địa – ở Việt Nam:
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Trương Đình Phượng


Metamorphosis of a poet
Mago

1.
bạn viết những câu thơ về vỉa hè
bằng nụ cười đứa bé no sữa mẹ
bởi vì bạn không thể
hóa thân thành vỉa hè
thậm chí bạn
không thể
thấu hiểu nỗi đau của những vỉa hè
khi những nhát cắn của bầy dị thú
găm vào tấm thân
đã có quá nhiều vết sẹo
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Trước 1975 ở Ban Mê Thuột có khá nhiều tiệm sách.

Thập niên 1960, ông Cao Trí là chủ nhân tiệm sách Cao Trí khai trương đầu tiên tại thị trấn miền cao Buồn Muôn Thuở. Tiệm sách này nằm trên đường Nguyễn Thái Học, cạnh nhà thầu rau cải của bà cụ Thất (ngoại tôi) và tiệm may Thừa Thiên.

Ông Cao Trí tên thật là Y Tí, em song sinh với ông anh là Y Lý. Hai ông là người Thượng nhưng thuộc giới có học thức. Hồi trào Tây, gia đình họ Y và ông bà Thừa Thiên là hàng xóm thân thiết với gia đình bên ngoại tôi. Ông bà Y Tí có một cô gái rượu tên Hoa, hiền lành, ít nói. Hàng ngày đi học về, cô thường coi sóc tiệm sách. Ngược lại, ông bà Y Lý đông con hơn. Hai người con trai lớn tên Y Sự và Y Huỳnh là bạn học với tôi thời tiểu học.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Bệnh hoạn

ích kỷ hại nhân
ích kỷ hại vật
bên này và bên kia
cùng chung một mặt đất
cháy nhà hàng xóm
trơ ra toàn mặt chuột
cú có cú ăn
vọ không có vọ lăn vọ chết
đồng hương đồng khói
đồng môn đồng khoai
mọi tình yêu tình thương
ngang ngọn đèn hết dầu
tắt
y con vện gặm cục xương
chả bao giờ nhường cho ai?
đạo mồm
nhân nghĩa mồm
nhân đức mồm chính trị
và chính chó cũng mồm
nói chung là một lũ mạt rệp
hèn
–   Đọc tiếp »