Phạm Hồng Ân

Về Santa Ana, thăm Zulu

mùa hạ theo tôi rót nắng lên vai
cơn đại hạn trên một trăm độ F
trong mắt tôi vẫn còn hình ảnh đẹp
mát làm sao những vòm ngực đáng yêu.

phố Bolsa rực nhan sắc mỹ miều
nhắc tôi nhớ quẹo xuôi về Brookhurst
nhắc tôi dừng trước căn nhà tầng trệt
nơi Zulu ngồi ngắm nắng Colby.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi, cháu ngoại Olly

anh Hai Teddy của con Ôn viết rất [nhiều] Thơ
con thì Ôn quên [chưa] có bài Thơ [thẩn] nào
bởi tin tức quê nhà khiến lòng Ôn bát nháo
sực nhớ cháu Olly giờ tám-tháng-tuổi đời

làm bài Thơ này mừng con thêm tuổi mới
giờ đang tính-tháng-tuổi-đời chưa tính-tuổi-năm
chờ đợi tới thôi nôi là con lẩm bẫm
đi đứng nói năng hòa nhập dòng Đời
Đọc tiếp »

Lê Phú Khải

Những năm gần đây, trên các phương tiện thông tin quốc doanh, luôn xuất hiện những từ “những thế lực thù địch” đang chống phá nhà nước Việt Nam. Đặc biệt Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng càng hay nhắc đến cụm từ này! Vậy, những thế lực thù địch nó từ đâu ra, sao càng ngày càng nhiều và gây lo sợ cho nhà cầm quyền đến thế?!

Không khó để tìm ra, ai đã sinh ra các thế lực thù địch!

1/ Những người nông dân đang sống yên lành trên thổ cư và ruộng đồng của họ, bỗng một hôm có kẻ vác một bao tiền đến “làm việc” với chính quyền xã, huyện… lên một “dự án”. Dự án được “duyệt”, rồi báo cáo lên tỉnh, được thông qua… Thế là công an được điều đến để giải tỏa mặt bằng. Mất nhà, mất ruộng rồi họ đi đâu, làm gì để sống, không cần ai biết! Dân không chịu, kéo nhau đi kiện từ Nam chí Bắc. Thế là thành “tụ tập đông người”, thành thế lực thù địch!
Đọc tiếp »

Viên Dung

thức giả dội lòng. ngăn
hành thân ngu dân. hả?
trí năng giả thượng thặng
khoe đời nhặng hạt nhân

sử nghiên hỏi cuộc đất nầy
trăm dân phiền gạt đất đai
nhỡ lò điện vỡ, sum vầy ở đâu
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Ở Đức Dục có gì lạ không anh
ngày nơm nớp, đêm pháo rơi từng chùm
đạn bay từng đàn
những bữa cơm dở chừng bỏ đũa
thương bạn, thương mình cười khóc như điên

Ở Đức dục có gì lạ không anh
vẫn núi cây xanh bên trời xứ Quảng
vẫn dòng sông mang tên Thu Bồn
bên lở bên bồi giang tay là đụng vách
pháo rớt bên này, xác rụng bên kia
Đọc tiếp »

Bùi Thượng Phong

Tôi gặp và quen với chị Trâm trong một tiệm phở hiếm hoi của thành phố Columbus thuộc tiểu bang Ohio, vào một ngày hè năm 2010.

Thấy tôi có vẻ giống một người Việt, chị tự ý đến bàn tôi trước để làm quen. Chị than là ở cái tỉnh bơ vơ giữa lòng nước Mỹ này, thật không phải là dễ khi kiếm được một người đồng hương để nói chuyện! Tôi đồng ý với chị, mời chị ngồi và ngỏ lời khen, vì chị đã biết tìm đúng chỗ: một tiệm phở !

Quả thật tình đồng hương đã gắn kết chúng tôi thân mật với nhau thật dễ dàng. Qua những câu chuyện và lời tự giới thiệu, tôi biết chị sinh trưởng trong một gia đình “có-công-với-cách-mạng”. Năm 1977, khi chị mới 2 tuổi, cha chị đã hy sinh tại mặt trận Tây-Nam (Campuchia). Mẹ chị là đảng viên, có chức, có quyền tại tỉnh nhà. Ngay từ những ngày còn rất trẻ, chị đã được gửi đi du học tại Úc. Và khi trưởng thành, chị nhanh chóng trở thành một giáo sư ngoại ngữ, căn bản là Anh Văn, môn học mà chị có năng khiếu nhiều nhất.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Canada’s poet
Evan Sharma

để ta cùng nhau nhập bọn nhé
mắt liếc môi cười
lanh chanh ca hát
nhịp sật sừ trái đất
rồi dậm chân theo cơn sung mãn
dưới vòm họng ti vi
sấm ngáy
biển sóng lá mù
con đường núp đâu đó trong tuyết
lệt bệt tới
buổi sáng những cái đầu chong chóng
xoắn xít tóc mai
mở ra hộ chiếu  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Ăn như rồng cuốn, nói như rồng leo, làm như mèo mửa. (Thành ngữ VN)

Nhà báo Phạm Đoan Trang vừa viết một stt ngắn khiến rất nhiều người hoá … tâm tư:

Ngày hôm qua, 25/7/2018, Toà thượng thẩm Berlin ra phán quyết, chính thức khẳng định Trịnh Xuân Thanh bị Bộ Công an Việt Nam tổ chức bắt cóc, trong đó họ đưa ra một số cáo buộc, nôm na là: Ý tưởng và mệnh lệnh đưa ra là của Nguyễn Phú Trọng, Tô Lâm là người triển khai ý tưởng, Đường Minh Hưng trực tiếp điều phối.

Như vậy, nếu cảnh sát Đức chỉ phát lệnh truy nã quốc tế đối với người trực tiếp chỉ huy chiến dịch mà lại không truy nã người có ý tưởng và người trợ giúp triển khai ý tưởng thì thật không công bằng. Truy nã tướng Hưng mà lại không truy nã tướng Lâm và Tiến sĩ Trọng, anh em tâm tư.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Chuyện lùm xùm về kỳ thi đã có từ lâu
Nhưng có người cố giấu như mèo giấu cứt
Giấu cho đến khi tanh tưởi ngập đầu
Không ngăn nổi sự bốc mùi trơ trẽn nhất

Ai cũng tưởng thi là công bằng thật
Là sĩ tử tự làm bài thi theo học lực của mình
Là chung quanh không có ai can thiệp
Là giám thị gác phòng, công an giữ an ninh
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Nguyệt thực
Nguyên Khai

Tôi thức dậy khi mặt trời còn ngủ
Tôi kéo mền đắp kín mặt-trời-tôi
Tôi ra sân nhìn áo lụa ai phơi
Mù sương trắng một góc vườn nguyệt thực…

Đêm hôm qua, Rằm, mà trăng đâu mất
Áo lụa chờ trăng trái trắng mù sương
Cả thế gian như một cái giường
Sao trống vắng một nàng Tiên diễm lệ?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Hồ Đình NGhiêm
dinhcuong

Mùa hè, chính xác là chỉ đôi ba tuần nằm trong tháng 7, người ta có quyền mơ tới những cuộc đi xa, thử nhìn nhận cái chẳng quen mắt ở một môi trường khác, thử tiếp cận một sinh hoạt có thể chẳng giống với sự đơn điệu mà mình lỡ ăn dầm ở dề suốt tháng ngày qua. Người xưa truyền đạt: Đi một ngày đàng học một sàng khôn. Và email Thị viết: Loay hoay chốn cũ mãi mà không nản sao? Chẳng oán hận thì em cảm ơn, nhưng có cơ hội ngồi bên nhau, điều ấy anh không hề nghĩ tới sao? Quyết định rồi cho em tên hãng hàng không, số chuyến bay cũng như ngày giờ, em sẽ đích thân ra phi trường đón anh về nhà.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Gửi chùa

nén nhang xin gửi cho chùa
gửi luôn hơn thiệt được thua tuổi già
gửi chùa lại những phù hoa
bạc vàng nhung lụa gấm hoa ở đời

nầy là danh lợi rụng rơi
kia là hư ảo một trời bể dâu
gửi ngàn ngày vắn đêm thâu
trăm đau chưa dứt vạn sầu chưa nguôi
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

“Tôi là kẻ sống sót sau một cuộc chiến tranh dài hơn trí nhớ.” (Phan Nhật Nam)


Hình 1: tới thăm Phan Nhật Nam 21.07.2017, đi tìm những vật chứng. [tư liệu Ngô Thế Vinh]

TIỂU SỬ

Phan Nhật Nam cũng là bút hiệu, Rốc là tên gọi ở nhà; sinh ngày 9/9/1943, tại Phú Cát, Hương Trà, Thừa Thiên, Huế; nhưng ngày ghi trên khai sinh 28/12/1942, chánh quán Nại Cửu, Triệu Phong, Quảng Trị.

1954-1960 tiểu học Mai Khôi Huế; Saint Joseph Đà Nẵng; trung học Phan Chu Trinh Đà Nẵng.

1963-1975 tốt nghiệp Khoá 18 Trường Võ Bị Quốc Gia Đà Lạt, gia nhập binh chủng Nhảy Dù, qua các đơn vị Tiểu Đoàn 7, 9, 2, và Lữ Đoàn 2 Nhảy Dù; Tiểu Khu Bà Rịa Long An; Biệt Động Quân; Ban Liên Hợp Quân Sự Trung Ương 4 và 2 Bên.
Đọc tiếp »

Carol Ann Duffy
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Warming Her Pearls

Hững hờ

Lả lướt giai nhân đêm dạ vũ
Bao chàng trai tuấn tú kề vai
Dung nhan diễm lệ trang đài
Ngấn hương còn đọng u hoài thiết tha

Nàng về dưới trăng ngà rực rỡ
Cởi xiêm y tháo gỡ vòng châu
Chìm vào mộng đẹp hay đâu
Ngọc kia thao thức tủi sầu chứa chan
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Bến đò xưa…

Yêu một người thì có tội gì đâu
Chắc kiếp trước nợ nần nhau còn vướng
Ta với người chẳng qua là tưởng tượng
Chuyện nợ nần thì trả nốt cho xong

Ta vẫn còn hình ảnh một dòng sông
Con đò nhỏ ẩn mình trong sương lạnh
Người xuống bến khuấy tan trời hiu quạnh
Gió sông dài thổi bạt tóc tung bay
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn


Thăm anh Huỳnh Kim Lân tại nhà ở Sacramento

Hôm nay, chúng tôi hẹn nhau đi ăn cơm chay vì đang là ngày 14 âm lịch. Nhưng cuối cùng, chúng tôi không vào các nhà hàng bán đồ chay trong vùng hay đi đâu xa mà cùng mang đồ ăn, trái cây đến thăm một người anh em huynh trưởng Gia đình Phật tử Việt Nam tại Hoa Kỳ đang lâm trọng bệnh: Huynh trưởng Quảng Quý Huỳnh Kim Lân (HKL). Tôi và anh Bạch Xuân Khỏe đến thăm anh Quảng Quý Huỳnh Kim Lân khi nghe tin bệnh tình anh đã đến giai đoạn cuối, khó lòng qua khỏi.

Trời Sacramento đang nóng 110 ° F (43 độ C) và chúng tôi đến đây lúc 2:00 giờ chiều là giờ nóng cao điểm nhất trong ngày.
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Lần quay lại Sài Gòn

Đêm hoang trôi trời đất Sài-Gòn
Vườn nhà ai thơm mùi hoa sứ
Dỗ-dành bao lần con tim
Con đường chợt dài cơn đau òa vỡ.

Những sáng mai thức dậy
Lẩn quất đâu đây giọng cười
Người còn đó mà tôi nào thấy
Sài-Gòn chết trôi trong tôi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Cống

Sách “Gạc Ma-Vòng tròn bất tử” được nhiều người dân đón nhận, hoan nghênh, nhưng làm cho một số người quằn quại như đỉa phải vôi. Người ta vu cáo những người làm sách là phản động xấu xa, là thủ đoạn thâm độc nhằm chia rẽ nhân dân và quân đội với cấp trên, là nhát dao đâm sau lưng lãnh đạo ĐCSVN, là phá hoại tình hữu nghị quốc tế vô sản Trung Việt vô cùng quý giá. Họ suy luận ra mọi thứ, dựa trên câu lệnh “không được nổ súng trước” trong trận hải chiến chứ không phải “không được nổ súng”.
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn
* riêng kính tặng Nấm, Gấu, Mẹ Nấm, Ngoại Nấm

Mẹ bị bắt hai năm nay
hai con nương mái tóc
bạc như sương của Ngoại
tìm sống

Mẹ lao lý
con lao lung
trên một quê hương lao tù
một dân tộc lao đao, lảo đảo

sẩy Mẹ bú Dì
vắng Mẹ, níu Bà
Ngoại choàng tay nối dài tình Mẹ
Ngoại nhập vai Ngoại, vai Mẹ, vai Cha
ba vai oằn nặng hai vai
mưu sinh tối đen
tương lai bất định
bất công xé tan chân lý
cường quyền giẫm nát lương tâm
Ngoại hát đùa với Gấu
Ngoại thủ thỉ với Nấm
những đêm dài vô tận
con đường Mẹ Nấm đã chọn,
Ngoại Nấm một lòng theo
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Đạt Giả Dương Thanh Lương

Nghe giọng ngâm thơ văng vẳng của người hát rong từ đầu kia khu phố bay trong gió biển đưa tới, ông Già Móm lộ nét vui ra mặt. Đưa tay vẹt nhè nhẹ vài ba người chàng ràng ở chỗ đất trống thường khi, ông nói giọng hăm hở:

‘Lão Hát Rong đương tới kìa. Sửa soạn chỗ thoải mái cho lão ta nha bà con!’

Một đoàn du khách Tàu ồn ào xuống xe đò bay kéo theo rờ mọt đương xí xô xí xào, chỉ chỏ. Một tên coi bộ vạm vỡ, nghinh ngang phun một bãi nước miếng xuống đất, chỗ ông định dọn cho Lão Hát Rong, ông chạy tới trước mặt hắn gầm gừ:

‘Tụi mầy làm Trời bên Đặc Khu thì được, làm Trời bên nầy tao đánh chết mẹ à nhe! Đừng tưởng là du khách thì muốn làm gì làm. Bây giờ chứ không phải năm năm trước đâu! Chết nha con!’
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Hư ảo người

Hư ảo người hay hư ảo tôi
Nạ đeo sao kín được mặt người
Dòng trôi mất dấu sông không đáy
Mộ địa đầy những bóng ma trơi.

Hư ảo người hay hư ảo mưa
Li ti hạt nhớ gọi âm thừa
Cây cao ngút gió đành phơi mỏng
Rêu ngói đình chùa phủ phố xưa.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Từng trang trong tiểu thuyết “Có Một Thời Nhân Chứng” khi lật qua trước mắt tôi, y hệt như tấm gương chiếu rọi về một thời kỳ nửa thế kỷ trước; đó là những ngày thơ mộng sinh viên, hạnh phúc của những mối tình thời mới lớn, và đau đớn khi nhìn thấy xóm làng chia cách giữa lằn ranh nội chiến. Từng trang là hình ảnh hiển lộ từ một cuốn phim đen trắng của thời nghệ thuật điện ảnh chưa có màu… là một dòng chảy thời gian của dân tộc in sâu trong ký ức của thế hệ sinh viên Sài Gòn trong các năm cuối thập niên 1960s và đầu 1970s. Nơi đó tôi nhìn thấy hình ảnh Miền Nam trong cuộc nội chiến dai dẳng, nơi lằn ranh quốc-cộng có khi rất mờ nhạt nơi sân trường đại học Sài Gòn – nơi có những người bạn của tôi đứng ở cả hai bên lằn ranh quốc-cộng mờ nhạt đó. Và trong ký ức đó, có rất nhiều người đã mất một phần thân thể cho cuộc chiến, hay đã nằm xuống nơi chiến trường, nơi nhà tù sau 1975, nơi biển lớn Thái Bình Dương, và rồi khắp mọi nơi chúng ta có thể nghĩ tới.

Đó là một thời kỳ, như tác giả Lê Lạc Giao viết nơi Chương Những Kẻ Mang Vác Trên Lưng Nấm Mồ của “Có Một Thời Nhân Chứng” (CMTNC) là khi cả một thế hệ của anh: “…kêu gào ‘chiến tranh ơi hãy dừng lại một ngày!’ nhưng ngày vẫn trôi, máu vẫn đổ và việc giết nhau cứ tiếp tục…”
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

1 – Rừng đầu nguồn:

Những tỉnh giáp giới phía Bắc
Nhà cằm quyền cho Tàu Cộng thuê dài hạn:
Rừng đầu nguồn
Tàu Cộng tha hồ phá rừng…
Nội điạ
Bọn lâm tặc tàn phá dữ dội
Nhiều khu rừng đầu nguồn
Hết rừng
Lũ lụt xãy ra luôn…
Đồng thời
Các cơ sở thủy điện của nhà nước cũng:
“xả lũ là đúng quy trình” !!
Lũ chồng lũ…
Khốn đốn dân sinh
Mưa tuôn… nước mắt…
Nước nổi linh đinh
Thương quá những mảng lục bình…!!
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi, ngày xa Đà Lạt


Đà Lạt trong trí nhớ
dinhcuong

Cây số Bốn níu tình nhau cất giấu
Đà Lạt buồn hiu tháng Bảy mưa Ngâu
Chức Nữ Ngưu Lang nín mừng gặp nhau
ngơ ngác tiễn đưa người xa cố quận

tháng Bảy năm nào chia-ly-thầm-lặng
một vợ bốn con rời quê phiêu giạt
chuyến xe đẫm cơn mưa trời tháng Bảy
mịt mờ Cây số Bốn…Đà Lạt ơi…
Đọc tiếp »

Nguyễn Kỳ Phong

Tôi đến thăm Hạnh vào một tối Thứ Năm, khi trời bắt đầu chuyển mưa. Những cơn mưa rào bất thường của đầu xuân. Ban đầu Hạnh ngần ngại, không muốn tôi đến – nhất là vào tối Thứ Năm – nhưng khi nghe tôi năn nỉ, nói là tôi chỉ đến, kiếm một chút gì đó để ăn rồi về, nàng miễn cưỡng nhận lời. Buổi chiều khi về đến nhà, nhìn vào đống nồi chén trong bếp, và cái tủ lạnh trống trơn, đói, nhưng tôi không muốn làm cơm (phải đi chợ, tìm chỗ đậu xe, xếp hàng trả tiền, làm cơm rồi ăn một mình, thà nhịn đói còn hơn! Tôi khẳng định). Nhớ đến Hạnh, tôi gọi nàng, hơn một tháng rồi tôi chỉ liên lạc bằng điện thoại chứ chưa gặp nàng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Studio with plaster head
Pablo Picasso

Tháng bảy xong phần Tân Hình Thức,

ả nhấn chuông
mở cửa buồng tôi nói liền “phàm
bắt được vật (sự!) gì
thả ra là tốt/ nhân lành
gặt quả lành!”

nghe nói
ả bảo “trông giống tiểu di lặc Phật thế!”

chả hiểu thực/ hư
thế nào (!) tôi đáp “đây xem
tớ đi làm sư được chứ!”
Đọc tiếp »

Đỗ Bình


Nữ sĩ Minh Châu (1922-2014)

Paris vào thu Paris trời trong vắt, những sợi nắng vàng lóng lánh làm những hàng cây bên đường rực rỡ. Mấy hôm nay thời tiết bỗng thay đổi, những cơn mưa tầm tã ngày đêm như trút nước khiến trời đất xám ngắt! Trên đồi Montmartre trong khu họa sĩ, những bức tranh đẹp treo bán cũng được các họa sĩ bọc kỹ lại vì sợ mưa ướt. Paris dù mưa hay nắng sinh hoạt vẫn bình thường, vẫn đông người qua lại, khách du lịch yêu nghệ thuật vẫn đến viện bảo tàng hay lên đồi Montmartre ngắm tranh. Trong cơn mưa ấy, ở một khu phố Paris có một người nghệ sĩ già rất tài danh, có một thời vang bóng vừa qua đời bỏ lại Paris khoảng sắc màu và những sáng tạo để tan biến vào cõi hư vô!

Nói đến nữ sĩ Minh Châu là nói đến một sự đam mê văn học nghệ thuật, một hành trình không mỏi dù tuổi đời và sức khỏe của bà không thể chống chỏi với thời gian.Tôi phải bắt đầu như thế nào khi viết về một người mà tôi quá thân và qúy trọng về nhân cách lẫn tài năng, tôi định sau này dành thời gian sẽ viết về những khuôn mặt làm văn hóa mà tôi đã may mắn được quen biết. Hôm nay sau khi đi thăm bà, nhìn hình dáng cong như vầng trăng khuyết sắp tàn ngồi trên xe lăn do bệnh bại liệt. Thấy bà đang cặm cụi trên những bản tranh, những trang bản thảo thơ mà lòng tôi trào dâng xúc động! Có lẽ bà đang cố chống chỏi với thời gian để hoàn thành tác phẩm cuối đời. Do đó tôi quyết định viết về người nữ sĩ này mà chẳng đợi về sau, như một món quà mang chút ân tình tri ngộ.
Đọc tiếp »

Song Anh

1.
Tin áp thấp ở đâu đó ngoài biển đông
gã nông dân lo lắng chửi thề
lại lụt
lại sắp xả lũ đúng qui trình
lại đổ thừa (căn bệnh cố hữu) nước dâng là do dân phá rừng
lại quên những thân cây cổ thụ
từng ngày biến mất trong những khu rừng đặc dụng
lại quên những ngôi nhà gỗ trị giá hàng triệu đô
niềm tự hào của những kẻ chăn heo, nuôi gà
buôn chổi đót, chạy xe ôm
mọc lên ở khắp nơi
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Mùa thu
dinhcuong

Mùa thu không về nữa

ngày em đi mang mùa thu đi mất
lá vàng rơi quên màu nắng nghiêng chiều
tôi ngồi với cơn đau tràn cay mắt
đợi thu về trong từng nhánh cô liêu

còn lại đây một mùa hoa cúc úa
con bướm buồn ngơ ngác mộng tương tư
nghe hiu hắt chờ mùa thu khép cửa
bước chân ai mà ngỡ bóng một người
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Này, tôi hỏi chuyện không phải, ông từng ngồi tù chưa?

Đôi phen. Ra bãi bốc, taxi chưa vào rước thì bể ổ, đành bị tó.

Đi vượt biển à?

Ừa, phản bội tổ quốc.

Ngồi trỏng nhiêu lâu?

Nhờ má tôi chạy đúng đường dây nên chỉ hơn “tháng tại tù hai cây vàng tại ngoại”.

Gặp đứa cháy túi trần như nhộng thì có thiên thu? Tội danh nặng nề thế kia.

Làm sao biết được? Xã hội này có gì minh bạch đâu?

Nhốt riêng hay chung?
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện & M.Loan Hoa S


Họa sĩ Hồ Trọng Thuyên (1948-2018)

Tiễn biệt

họa sĩ Hồ Trọng Thuyên
ra đi đêm 22.7. “ngày 22.7.2018”
người thảnh thơi lên thiên đàng
kẻ bận rộn xuống địa ngục
toàn là lời lẽ giao tế ngoài miệng
hoàn toàn không có thực
địa ngục là cuộc sống này
thiên đường là cuộc sống bên ngoài
“nơi cõi khác”
chẳng qua chỉ là giấc mơ
Nam Kha
nằm ngủ dưới đất
kê đầu trên cục gạch
dưới gốc cây hòe an
lúc vừa nhắm mắt
nhà sư già vừa bắc nước
nấu nồi cháo kê
nồi cháo chưa xôi
đã tỉnh giấc
nước trong nồi sôi sùng sục
ngủ tiếp
khi dậy nồi kê chưa chín
72 năm
đủ thứ là tang thương
đủ thứ là đoạn trường
ai cũng như ai
ai cũng giống ai?
kẻ mơ niết bàn
kẻ mơ thiên đàng
chả có ai mơ địa ngục
vì ai cũng đang sống nơi đó
địa ngục là có thật
các thứ khác chỉ là mơ
như cơn khát
Đọc tiếp »

Yên Nhiên


Thanh Hương và Adam

Kỷ niệm ba năm ngày cưới

(Tặng chị Thanh Hương)

Ba năm hay đã tự bao giờ?
Cơ duyên tiền định thuở xa xưa
Chan hòa ân phước trời ban phát
Đường đời chung lối mộng và thơ

Ba năm qua cũng tựa bây giờ
Trước sao sau vậy chẳng phai mờ
Hải đảo thần tiên hoa tươi nở
Đôi bướm nhân tình vẫn say mơ
Đọc tiếp »

Viết từ Sài Gòn


Tập Cận Bình và Nguyễn Phú Trọng

Điều đáng sợ nhất của một quốc gia, một dân tộc là sự nhảm nhí, tính xảo trá, lộng ngôn phát triển và soán ngôi của sự nghiêm túc. Mức độ “mẫu mực” và lan rộng, phổ biến của sự nhảm nhí nhanh đến độ nó trở thành một kiểu ứng xử mới để đi đến chính thống và người ta dùng nó như một thước đo văn hóa hay quyền lực. Điều đó đã xảy ra tại Việt Nam, lúc này.

Một bà Chủ tịch Quốc hội nói một cách không cần suy nghĩ về việc “bỏ một đồng vào đặc khu thì thu về một trăm đồng thậm chí nhiều hơn…”.

Một ông Thủ tướng nói không biết ngại miệng về các đầu tàu kinh tế, cứ đi đến đâu ông cũng phán rằng chỗ đó ngang với Hồng Kông, Singapore, Dubai, Paris… Trong khi cái nơi ông nói chỉ cần một trận mưa nhỏ thì ngập tới lưng quần.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

1.
cởi trần thơ, hứng gió đêm
sợ cho cái nóng làm rêm ngôn từ
mát chưa từng giọt chữ mù
tiếc câu thơ lỡ vận thu hút người.

2.
cởi trần tôi, hứng khí trời
hạ ai đã đổ lửa đời quanh đây
hình như thơ bị bao vây
trong vô thức giữa một bầy ngụy ngôn.
Đọc tiếp »

Một người đi

Posted: 26/07/2018 in Hồ Chí Bửu, Thơ

Hồ Chí Bửu

Một người đi

(Tặng Mai Châu và Hoàng Oanh)

Hôm tiễn ta đi trời cao thăm thẳm
Mưa nhạt nhòa – mưa ướt áo em tôi
Bảo đừng khóc – sao mắt em ướt đẫm
Ta cũng nghẹn lòng trước lúc chia phôi

Đời lính chiến – ba lô và súng trận
Nón sắt – giày saut – áo lá bạc màu
Vì quê hương quăng mình vào lửa đạn
Phút tạ từ sao lòng vẫn nao nao..
Đọc tiếp »

Đứa con

Posted: 26/07/2018 in Thạch Lam, Truyện Ngắn

Thạch Lam

Chị Sen cúi mình dưới gánh nước nặng trĩu, lách cửa bước vào những bước khó nhọc và chậm chạp. Cái đòn gánh cong xuống và rên rỉ trên vai, nước trong thùng sánh tóe ra mỗi bước đi. Chị cố hết sức lên khỏi mấy bậc thềm, đặt gánh nước trên đất, rồi lấy vạt áo lau mồ hôi rỏ giọt trên trán.

– Trời chiều rồi mà chị còn gánh nước cơ à?

Chị Sen thong thả một lát rồi mới trả lời:

– Con phải gánh nước nữa cho ông tắm chứ đã thôi đâu. Từ sáng đến giờ hơn mười gánh nước rồi.
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế

dễ chừng mười năm ta quen ngươi
mới gặp mặt đã thành thân thiết
ta ở cần thơ ngươi dân châu đốc
hai thằng đều uống nước một dòng sông

cửu long cửu long cửu long
là mẹ của tiền giang và sông hậu
tuổi thơ hai ta đong đầy thời thơ ấu
da thịt hồng hào vì tắm mát phù sa
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Thưa lại với ông tướng công binh Hoàng Kiền về lệnh “không được nổ súng” hay “không được nổ súng trước” trong sự kiện đau thương Gac Ma 14.3.1988

I. Bốn ngàn năm chí bền dựng nước, phải liên tục đương đầu với giặc phương Bắc xâm lược đông và mạnh gấp nhiều lần. Bốn ngàn năm quả cảm mở cõi chỉ có chiếc thuyền gỗ kiền và lá buồm cánh dơi mỏng manh phải đi vào tâm bão của biển Đông để mở cõi, mở biển.

Mỗi nắm đất biên cương phía Bắc đều thấm đẫm máu ông cha ta đã đổ ra hết thế hệ này đến thế hệ khác trong những trận chiến giữ đất kéo dài trong lịch sử chống giặc phương Bắc xâm lược. Mỗi doi cát ngoài biển đông đều là nấm mồ lớn ông cha ta gửi xác lại trong những chuyến đi vào bão táp biển Đông cùng những đoàn thuyền lưới, thuyền câu người Việt đi khai thác biển bạc.

Bốn ngàn năm dựng nước và mở cõi, ông cha ta đã không để mất một tấc đất ở biên cương, không để mất một núm cát ở biển Đông và đã để lại cho chúng ta hôm nay dải non sông gấm vóc từ Lũng Cú, Hà Giang đến đảo Thổ Chu, Kiên Giang, từ Trường Sơn đến Trường Sa.
Đọc tiếp »

To fix breakfast

Posted: 25/07/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

đời sống cây
chả khác đời sống con người ý
phải chăm chút
tỉa tóp

giận cá thời chém thớt
chém gió là cách tôi hay bị
trên mạng
my mother died
rất nhiều du khách sắp hàng chờ chụp ảnh
trước cây đa thật to/ thực già
giữa vườn lâm tì ni
Đọc tiếp »