Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Vòng tay Huế

(vài vần thô thiển tặng người văn chương Hồ Đình Nghiêm, Người Gia Nã Đại gốc Huế)

Lưu vong hề…
cúi mặt làm thinh
Gặp nhau hề…
huynh đệ giao tình
Mươi chén chưa say đời Đỗ Phủ
Mấy ngày sao hết chuyện Trang Sinh
Vương vấn hương hoa dài mộng ảo
Phút giây tu dưỡng chút an bình
Xin mời… thí chủ vào am tự
Nhắp chén thiền trà nhớ Đế kinh

Ngô Đình Chương
(Thiền Sư Xóm Núi)
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về
Trời vào thu gió biển se se
Biển êm ru xanh màu tình nhớ
Anh lang thang lặng lẽ bước đi…

Em giờ đâu mùa thu mắt biếc
Tóc ngắn ơi! Nhớ quán nhà dù
Hàng dừa biển cùng em mất tích
Chuyện chúng mình giờ sóng biển ru!
Đọc tiếp »

Đỗ Bình

Thời gian như gió thoảng. Mới ngày nào tóc còn xanh, hồn mộng mơ đầy hoa bướm, chớp mắt tóc đã phai màu, từng thế hệ trong chiến tranh đã lần lượt lặng lẽ ra đi! Thế giới ngày nay có nhiều thay đổi, nhiều phát minh khoa học mới đã thay dần những cái cũ, tư duy của con người cũng đổi thay. Nhưng có những điều không thể thay đổi được, kể cả những tiến bộ vượt bực của khoa học hiện tại, dù tỏa sáng đầy hào quang và đã mang lại nhiều phúc lợi cho nhân loại vẫn không thể thay đổi được lịch sử và trong ký ức dân gian! Vì trong đó có những kỷ niệm vui buồn về những biến cố thời đại, có liên quan tới vận mệnh đất nước, dân tộc. Dù có muốn quên hay cố tình xoá đi, nó vẫn lưu tồn trong ký ức dân gian và trong những trang sách sử cùng những cuốn phim làm ‘‘nhân chứng’’. Việt Nam đất nước dân số tuy đông, nhưng vẫn là một nước nhược tiểu, nằm sát bên một nước Trung Quốc cực lớn, luôn có mộng bá quyền. Vận mệnh quốc gia lại nằm trong tay một nhóm bè phái độc đảng độc quyền nên thân phận người dân có khác chi những món hàng?!
Đọc tiếp »

NP phan

Biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha


Thiếu nữ áo tím
Đỗ Duy Tuấn

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Quỳnh Lan
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Núm ruột

Posted: 14/08/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ai đứng thu lu ngoài vườn đen như cột nhà cháy?

Gần tàn canh mi không ngủ được hay răng?

Nghe nói đất ni nhiều hồn oan chưa siêu thoát?

Tầm bậy nà, người như mình ma không doạ mô.

Trăng chẳng hiện vì cơn giông sắp đổ. Mưa cho rồi, trời nóng muốn điên.

Sau chái bếp có nguyên lu nước, ưa tắm táp thì đốt ngọn nến lên, khỏi mày mò.
Đọc tiếp »

Một lần

Posted: 14/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

tay người áp vào tay ta
thắp ngọn trầm hương lòng tay lửa cháy
óng ánh thời gian linh ngời hy vọng
mắt ai sâu
ngón tay nâu
thuở ngày xanh chưa miết phím sầu…
Đọc tiếp »

Gặp nhau

Posted: 14/08/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Lâu ngày nhận ra bạn cũ
Rủ vào quán vắng cà phê
Ngồi ngắm giọt dài giọt ngắn
Một trời dĩ vãng hiện về…

Cuộc đời tái tê dâu bể
Hồi nhỏ bạn bè thân thương
Miếng đường chùm dâu trái ổi
Chia đôi mỗi ngày đến trường
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

 
Nhà báo Bùi Tín (1927-2018)Nhạc sĩ Tô Hải (1927-2018)

Cùng đang học trung học chuẩn bị thi tú tài. Người sinh tháng chín, người sinh tháng mười hai, cùng năm 1927. Cùng 18 tuổi khi cuộc cách mạng tháng tám, 1945 nổ ra. Cùng bị cuốn hút bởi tiêu chí say đắm ngất ngây của cuộc cách mạng tháng tám: Đập tan xiềng xích nô lệ, giành tự do cho nhân dân, giành độc lập cho đất nước. Nhờ tài năng và nền tảng văn hóa của một nền giáo dục nhân văn, cả hai đều trở thành những tên tuổi, những gương mặt văn hóa sáng giá, đóng góp lớn cho cuộc cách mạng, để lại cho lịch sử và nền văn hóa đất nước những giá trị văn hóa bền vững. Hai tên tuổi đó là nhà báo Bùi Tín và nhạc sĩ Tô Hải.
Đọc tiếp »

Mơ hồ một nỗi đau

Posted: 13/08/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tận trong huyết quản
ngộ chứ, âm thầm theo truyền thống
chừng xa xôi mà gần gũi
từ cổ tích đến hiện tiền
nghìn năm bắc thuộc còn nguyên
đã bao uy quyền chống chỏi

em giáp mặt hiện thời vấy bóng
đè tự nghìn năm ấy răn đe
núi rừng nghe sóng biển muộn phiền
ven nhà, biển rền đau vô tận
sóng hận tràn, khiếp nhược làm thinh
buồn cơ man! giấu ươn hèn giả nhịn
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Nha Trang & trường Nữ Học và, em…

nhớ buổi hẹn tình cổng trường Nữ Học
em dõi trông người [về] từ Phố Mù Sương
áo trắng tóc thề vờn lá Me bay lượn
vướng tuổi học trò vầy cuộc nhớ thương nhau

ngày chúng mình chưa từng cuộc nương dâu
tuổi-ô-mai thương nhớ người nhập cuộc
hai cổng trường theo dòng trôi xuôi ngược
phố Núi Mù Sương & phố Biển – Nha Trang
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

Lần đổi tiền thứ hai năm 1978, Hân chẳng có bao nhiêu tiền để đổi. Lúc đấy Hân đang thất nghiệp, chạy đầu này đầu nọ, chẳng ra việc gì, ai kêu gì làm nấy, bữa đói bữa no. Có thằng bạn thân vượt biên, trước ngày đi có cho một ít, ăn được vài tuần cũng hết sạch. Loay hoay mãi mà chưa biết cách gì để sống. Sách vở bán đã hết. Áo quần cũng chỉ còn bộ đồ mặc trên người, cũng chỉ còn đôi giày da mòn long đế. Gia sản chỉ có bấy nhiêu. Căn phòng càng ngày càng vắng đồ đạc, càng thưa thớt người. Lần lượt từng người đi. Kẻ về quê, người đi đâu mất biệt. Đôi lúc có kẻ lướt về rồi lại đi. Tất cả tản mác để tiếp tục sống, để tiếp tục tồn tại.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Như một vết thương

người thôi như gió qua chiều
tình trôi con nước thủy triều xuống lên
một mình ngồi vớt buồn tênh
tôi buồn hái những chênh vênh đời mình

dấu giầy như những làn đinh
cô liêu vụt ngọn roi tình phôi pha
vết thương nào cắt thịt da
nghe tình mưng mủ xót xa tím bầm
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Dương Văn Ba là thứ trưởng Bộ Thông Tin và Lý Quý Chung là tổng trưởng Bộ Thông Tin trong nội các hai ngày của Tổng Thống Dương Văn Minh và Thủ Tướng Vũ Văn Mẫu. Cả hai đều là dân biểu của Hạ Nghị Viện thời Việt Nam Cộng Hòa cùng có một hành động “quậy” (chữ của Hồ Ngọc Nhuận) làm nát bét chính trường miền Nam theo chủ trương của Cộng sản Bắc Việt. Cả hai cùng viết hồi ký, một là để kể công lao hai là để than thân trách phận bị dẹp bỏ một cách không nương tay sau khi Cộng Sản chiếm được miền Nam.

Ðáng lẽ, tôi cũng không nên phí thời giờ để đề cập đến hai tập hồi ký này làm gì vì về phương diện văn chương hoặc tư tưởng cả hai đều là những luận điệu chủ quan sai lạc, lập lờ giữa con buôn chính trị giả hình nấp dưới chiêu bài yêu nước. Hồi ký của những tên “điếm đàng” thời cuộc có lẽ chẳng có một chút giá trị gì. Nhưng, suy nghĩ kỹ một chút, tôi muốn đối chiếu giữa những điều mà cả hai tiết lộ để tìm ra những điều cần phải thận trọng khi nghe những chiêu bài như hòa giải hòa hợp dân tộc mà hiện giờ Cộng Sản đang xử dụng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Trying To Find The Right Words
by Jack Zulli

Chữ.

ai đốn (!) đổ thánh giá
gã đưa vai gánh
từ bấy cho đến nay – gã đấy đích thị tôi

hiện ngồi giữa căn buồng
(căn buồng đã chìm vào bóng tối!)
khơi ngọn lửa bùng lên
chằng phải chúng ta mãi lo
nghĩ
tuyền những chuyện dại dột

tôi đã từng nói “mọi người đừng tin vào
các câu chuyện kể trên đời
có tính kinh điển
còn với (bất cứ chuyện gì!) nó đều chỉ như mơ thôi
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Em đến gởi Quà Sinh Nhật
Anh dời nhà mà chẳng báo ai biết
nắng chang chang phố phường khói bụi
lại phải lòng vòng tựa như thuở tình nhân

bây chừ dấu chân đầy những Niên luân
đeo vòng nhựa chuyển từ Xuân đến Hạ
sáu bảy mươi năm trước làm thành viên xứ lạ
trồng “cây Si” ngấp nghé “áo Tiểu thư”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Nhà bếp rộng, sạch. Trên lò, nồi giò heo hầm lửa riu riu phun khói nhè nhẹ, nắp nồi khua động bằng một âm thanh đều đều, xì xọp, vui vui. Trên tường đồng hồ thánh thót đổ một hồi kẻng dài. Dì Tư ngó lên rồi lại cúi xuống tiếp tục từ tốn cắt cắt thái thái mấy miếng thịt lấy ra từ cái oven. Trong góc bếp, nút nồi cơm điện nhảy từ chữ “nấu” sang nút “giữ ấm” nghe cái “cắc” một tiếng dòn tan, Dì lại ngước lên ngó về phía đó. Bực mình. Già cả nên lẩn thẩn, biết trong bụng là không có chuyện gì mà cứ giựt mình, cứ coi đi coi lại cho chắc. Vô ích hết sức. Như là ba cái vụ điện thoại, reng reng trong tivi mà cứ giựt mình lại coi phải ai gọi không, mặc dầu nếu có người hỏi cũng chỉ biết nói “Họ không có ở nhà”, ngay ý muốn hỏi tên để về nói lại cũng ngại ngùng. Dì giở nắp nồi cơm ra coi. Hơi gạo chín tỏa một mùi thơm dễ chịu. Dì nghĩ tới món thịt kho dưa chua đứa con gái ưa thích từ hồi còn nhỏ tới giờ, thỉnh thoảng được ăn vẫn chắc lưỡi hít hà khen ngon liền miệng.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Lời suối

Sao nàng về để suối tương tư?
Nàng đến rồi đi chẳng tạ từ
Môi nhoẻn cười—nụ hoa hé nở
Mắt ngây nhìn—sóng nước hồ thu
Mơ màng dáng nọ hơi sương đọng
Dìu dặt hồn ai tiếng sáo ru
Sơn nữ ơi ta buồn muốn khóc
Sao nàng về để suối tương tư?
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
khi ấy có giọng nói dứt khoát
chính người kỹ nữ vừa mở dần các thắt gút cho hội họa
trong lúc tôi miệt mài cạy bong
những mảng màu quá khứ đã đóng cục
cơn giông vô tình lắc mạnh các chiếc tráp

2.
tự mỗi chúng ta
vẫn hàng ngày trét lên khung bố của mỗi người
màu do chính chúng ta tự chọn
không hề phân biệt
màu nào thuộc về thời gian
hay thời gian nào mới thuộc về chúng ta
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Mình nhận vừa hèn vừa nhát. (Văn Biển)


Đoàn Kế Tường (1949-2014)

Nhà xuất bản Người Việt Books giới thiệu tập Ký (xuất bản năm 2018) của Đinh Anh Quang Thái “như nén hương lòng thắp tạ những nhân vật của một thời”: Hồ Hữu Tường, Hoàng Cơ Trường, Trần Văn Bá, Nguyễn Tất Nhiên, Như Phong Lê Văn Tiến, Đỗ Ngọc Yến, Nguyễn Chí Thiện, Đoàn Kế Tường, Nguyễn Ngọc Bích, Bùi Bảo Trúc, Trần Hồng Hà …

Tôi quen (hoặc biết) tất cả những tên tuổi vừa kể, trừ Đoàn Kế Tường. Huy Đức, đôi lần, có nhắc đến nhà báo này (trong Bên Thắng Cuộc) nhưng tôi không để ý vì chưa được đọc một tác phẩm nào của ông, và cũng chả bận tâm gì đến một ngòi bút quốc doanh.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
nhớ đồng hương đồng khói Mai Khắc Ứng


Nhà nghiên cứu Mai Khắc Ứng (1934-2018)

tôi phiên âm một chữ
muốn đẩy bóng lên lề
bóng còn đương ngả ngớn
chợt cuối trời tê mê

một người rất can đảm
bứt cỏ cú làm thơ
dưới đất con sâu ngọt
nằm cái chết đứ đừ
Đọc tiếp »

Loạn khúc 1

Posted: 09/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

dòng sông lột da rút sâu qua hoài niệm
bỏ lại trong tôi mặt nước lặng buồn
tôi chôn chân bên bờ như cây thu đứng gió
muốn trút một lần cho hết lá trăm năm

buồn-vui như trái chín
vữa trong hồn
ta lên men giữa mùa thinh lặng
mời nhau đêm nay
ngây ngất giọt đời

đêm ấy, tôi mở tung những gì chưa nhìn thấy
sáng hôm sau, tôi lại mở tung những gì tôi đã thấy
bình minh bắt đầu bằng những tia nắng
rất khác nhau…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm
tặng anh Ngô Đình Chương, người Mỹ gốc Huế.


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Người bạn chung lưng đấu cật với chú bác dượng dì o cậu mợ anh chị em trong ban tổ chức, ruột để ngoài da lăng xăng chạy đôn chạy đáo đổ mồ hôi hột rốt cuộc cũng xí được một chỗ cho tôi ngồi. Bạn nói: Tau biết tính mi ưa trửng giỡn dễ làm mất mặt bầu cua nên không dắt tới bàn có mấy o còn dỏ tuổi, để khỏi hư bột hư đường, nghe lời tau chỉ định mi nên an toạ chỗ ni cho chắc ăn.

Xa nhau lâu hung, hắn vẫn không sửa được tật nói chớt. Thời ba hột do, coi dư dớ dà, tụi mình còn có dau… Đại khái thế, cả đống chữ bắt đầu bằng “nh” hắn tự động “phiên dịch” ra thành “d”. Vợ hắn tên Nhàn, chẳng rõ hắn tán kiểu gì mà Dàn lấy hắn làm chồng? Lỗ tai Nhàn có dàn dã không?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Lời hẹn chân mây

Ừ tháng tám phượng tàn như đóm lửa
Màu lá xanh ngai ngái buổi xa trường
Tường vôi mới hẹn nhau về trước cửa
Em không về tôi cũng bỏ đi luôn.

Cánh dầu xưa bay theo mùa mưa cũ
Tháng năm buồn nào gợn chút mây xa
Từng sợi tóc hoàng kim thời mộng mị
Có ngậm ngùi treo sợi nhớ phôi pha.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

Ngồi im tưởng tượng

ngậm miệng lại như hến
trong cổ họng có một đám gai đang mọc lên
thì thầm thứ ngôn ngữ phù thủy cáo buộc như đầu đinh nhọn hoắt
như một phép mầu nhiệm của bóng tối xuyên vào xác con chữ

lũ vi trùng nguyên chủng phát hiện khứu giác tràn ngập mùi thán khí
chúng không đủ kiên nhẫn chờ đợi ánh sáng để lấp lánh
con sói hoang tôi tưởng tượng đang nhai âm lượng tiếng hú
vỡ hơi thở mưa nhập vào những hồn ma đói lạnh run
Đọc tiếp »

Tô Đăng Khoa

“Tình yêu cũng giống như chiến tranh ở chỗ: dễ bắt đầu, nhưng rất khó kết thúc”
-H. L. Mencken

Truyện dài “Có Một Thời Nhân Chứng” là tác phẩm thứ ba của nhà văn Lê Lạc Giao, do Nhà Xuất Bản Văn Học phát hành năm 2018. Hai tác phẩm trước của Lê Lạc Giao là: “Một Thời Điêu Linh” (2013), và “Nửa Vầng Trăng Ký Ức” (2016), đều là thể loại truyện ngắn. Với tôi, tuy hình thức khác nhau, nhưng cả ba tác phẩm của Lê Lạc Giao là một sự tương tục: ba tác phẩm-một chủ đề canh cánh trong lòng.

Qua hai tác phẩm trước, đọc giả có thể nhìn thấy mối quan tâm, trăn trở của nhà văn Lê Lạc Giao chính là các chủ đề rất phổ quát chi phối toàn bộ lịch sử nhân loại từ thuở khai thiên lập địa cho đến ngày nay, tức là chủ đề: tình yêu và chiến tranh, mà bản chất chính là sư phơi bày hai thái cực thương-ghét trong mỗi con người. Nhìn từ khía cạnh này thì: Lịch sử của nhân loại chính là lịch sử của những cuôc chiến tranh; trong đó tình yêu thời chinh chiến như là một thứ gì đó cực kỳ diễm lệ nhưng lại rất mong manh, tương phản giữa đống hoang tàn, khốc liệt, và phi lý cùng cực của chiến tranh, giúp ngăn ngừa con người rơi vào hố sâu của tuyệt vọng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Mùng một Tây. tháng Tám.

Sau nhiều giờ đứng im
mới hay trời cũng vừa sụp tối
phát khịt mũi nhiều cái ngó quanh quất tìm
tôi nghĩ từ giờ không nên nổ lực đục giềng mối

tự bỏ cái tôi ra vì chả ích chi
tại sao cứ phải bôi bác mình còn nhẫn tâm bắt bí
và ngay đây không muốn trả lời câu hỏi
bời thử nghĩ ta là ai? đến đời này để làm gì?
Đọc tiếp »

Vẽ với bóng mình

Posted: 08/08/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Dường như có dường như không
Ra.. ai hát giữa mênh mông không ngờ
Dẫu quanh đây rất ơ thờ
Nghe con sóng vỗ bơ vơ muôn trùng..

Hẹn lòng nước cuốn tao phùng
Hẹn ngày lửa đó khói đùn thác mây
Cây phiền muộn rũ nghiêng đài
Vàng trong cỏ úa rụng vài xác xơ
Đọc tiếp »

Trần Vũ


Lovers in moonlight
Marc Chagall

Chàng thức giấc vào nửa đêm. Tấm màn tuyn mỏng ở ô cửa gió thổi bay phập phồng. Chàng rời khỏi giường định đóng hai cửa sổ, nhưng hình ảnh tấm màn trắng lên xuống giữa khuya làm chàng bất động. Chàng vừa chợt bắt gặp một hình ảnh lạ mà chàng cho là đẹp. Tấm màn làm buồm, căn gác là chiếc thuyền trôi nổi giữa khuya. Con tàu lênh đênh, nhấp nhô trên thành phố im lìm tựa một mặt biển đêm đen phẳng lặng. Chàng bước tới như bị hút vào cửa sổ. Hình bóng chiếc thuyền nhỏ có cánh buồm tuyn trắng trôi nhẹ giữa dòng đời làm chàng ngây ngất. Con thuyền không bến dừng lại nơi vườn Lục Xâm Bảo cuối bùng binh. Công viên trong ngày tấp nập, nơi chàng thường bắt chước người Pháp ngồi đọc sách mỗi cuối tuần, vào nửa đêm co mình hoang vắng như một khu rừng đen bóng bị lãng quên. Những suy tư lạ lùng thật đẹp, đến bất ngờ làm chàng tỉnh ngủ.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Trầm, bổng, lặng

đêm về trăng đứng đợi sao
vai nghiêng
bóng đỗ
chiêm bao phơi dài
hoàng hôn trên dốc lưu đày
mồ hôi biển mặn
miệt mài thâu đêm
một thời con nước đảo điên
một mai
mai một
nổi, chìm
lặng thinh
một mai trong cõi vô minh
sương khuya
lệ nến
mình trần đợi mưa
vườn xưa. đất mẹ. hương dừa
lá xanh bát nhã
dạ thưa con về
Đọc tiếp »

Lại quay về Ngã Bảy

Posted: 08/08/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Sáng qua cầu Chín-Muồi Ngã Bảy
Nhớ ngày em ngậm cọng tóc thương tôi
Trà-Lồng ai đứng bên cây cầu nhỏ
Mắt lúng liêng nhìn ai mãi không rời.

Bến phà xưa vẫn đám lục bình trôi
Mùa này Hậu-Giang xuôi ngược nước
Tim em sao rộn đập liên hồi
Cho tôi về dỗ-dành em có được?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi xin lỗi cháu, nhân vật chính của bức hình trên. Ảnh đã cũ, hình như đôi ba năm về trước. Tôi lấy xuống từ một trang mạng mà hồ đồ quên chú thích ngày tháng cùng tình huống “lỡ xẩy ra” khiến cháu phải chịu đứng trước vành móng ngựa. Tôi xin lỗi vì không ghi lại tên cháu, để nhớ. Và tôi thành thật xin lỗi không biết cách để xin phép sự thuận lòng của cháu trước khi tự tiện dùng lại tấm ảnh này.

Nguyên cớ khiến tôi táy máy muốn lưu giữ bức ảnh cháu lại có thể vì cháu có nét hao hao giống người bạn gái của đứa con trai út nhà tôi. Nước da, đầu tóc hoặc một “dấu vết dị hình” nào tiềm ẩn làm tôi mãi ngờ ngợ. Phải chăng vì thế, một cách rất ư võ đoán (tôi chẳng biết coi tướng số) tôi không tin cháu có “nhân thân xấu”.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện


Tố Hữu (1920-2002)

Thơ lửa khói

thơ lửa khói
của các nhà thơ lò rèn
lò mía đường
của các nhà thơ hút thuốc rê
thuốc lào thuốc lá
làm thơ thường có khói
các nhà thơ làm ở kho đạn
Thành Tuy Hạ Long Bình
thường có chất nổ
có những nhà thơ rượu vào lời ra
gáy nói phét “nổ như tặc đạn”
Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên


Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong

Sen xa hồ

Lên kiệu xa hồ kiếp mộc lan
Nhìn lui Thành Nội lệ mi tràn
Bao đêm chăn chiếu con tim đắng
Trăm mối tơ vò hạt ngọc tan
Thân thế vàng son bùn trét lấm
Đài gương năm tháng phấn khô tàn
Biên đình vời vợi tình quê tổ
Võng lọng thêm buồn tước hiệu ban

Ngô Đình Chương
Đọc tiếp »

Nguyên Giác


Anh chị Trần Dạ Từ và Nhã Ca trong buổi giới thiệu
CD nhạc Gội Đầu Bay hồi năm
2015.

Gần như luôn luôn, rất khó viết về những gì thân thiết với chúng ta. Thí dụ, viết về những người chúng ta gặp năm lần, bảy lượt mỗi tuần. Có khi họ trở thành ký ức chúng ta có về họ nhiều năm trước, nhiều tháng trước… trong khi cõi này, chuyển biến chảy xiết vô thường từng khoảnh khắc. Ngay cả khi chúng ta hàng ngày soi gương, cũng không chắc là nên tự viết ra sao về bản thân mình, kiểu khách quan gọi là, đứng từ xa mà ngó.

Vâng, bài này sẽ cố gắng “đứng từ xa mà ngó” về anh chị Nhã Ca, Trần Dạ Từ — hai người mà tôi có cơ duyên làm việc chung từ hơn hai thập niên. Nghĩa là, gần như gặp hàng ngày.
Đọc tiếp »

Mơ mòng

Posted: 07/08/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

…trong chiều dần im hơi
người ngồi thương nhớ bao ngày vui
*

ngồi lơ khơ với dòng nhạc
ru tình hạt mỏng như sương
có tiếng êm êm nhè nhẹ
như ai nói khẽ bên đường

như ai mới vừa cất bước
vào trong khoảnh khắc xa vời
và rồi đứng im cột gió
và trăng vẫn bay trên trời
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm
(Bài nói chuyện nhân buổi ra mắt sách 45 năm sống ở Mỹ: Được Gì, Mất Gì? của GS Lê Thanh Hoàng Dân)

Năm mươi lăm năm trước (1964), Lê Thanh Hoàng Dân và tôi, hai người bạn đồng nghiệp vừa mới bước chưn vào giáo giới, cùng chung lý tưởng viết lách đàng hoàng để giao truyền những kiến thức có ích lợi cho đời, cùng mục tiêu tranh đấu chánh trị (Phong Trào Quốc Gia Cấp Tiến), hầu tạo nên một xã hội tốt đẹp cho Miền Nam Việt Nam. Rồi cả hai đứa, cũng như cả nửa dân tộc phía Nam vĩ tuyến, bị cuốn hút vào ngã rẽ nghiệt ngã sau cơn lốc quốc biến 75. Chúng tôi cách xa nhau từ đó, sau nầy vì định cư ở xa nhau, vì nghề nghiệp khác biệt, mới gặp lại nhau chớp nhoáng 1, 2 lần vài năm trở lại đây.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Có thể bệnh vì sức khỏe yếu
Có thể nhói tim, có thể tiểu đường
Có thể rối loạn tiêu hóa và đau các khớp
Nhưng không bao giờ vô cảm trước quê hương

Có thể khinh khoái giang hồ theo kiểu Tú Xương
Có thể bẻ nạng chống trời như Cao Bá Quát
Có thể cuối cùng thành một lưỡi gươm
Nhưng không bao giờ đâm vào phận người đói khát
Đọc tiếp »

Biết làm gì

Posted: 06/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

biết làm gì khi anh ở đây
ơi cư sĩ…
rủ anh ngồi thiền
ngồi nghe tiếng lòng ta
ngân theo gió hát?

biết làm gì khi anh ở đây
người đàn ông ruổi rong
hành trình tâm linh xa lơ xa lắc…
rủ anh ngồi trông nước mắt
lăn trên mi đời?
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa

Khi Thái gặp Phương là lúc anh đang lên, còn Phương thì xuống dốc. Anh nghĩ thế, nhưng anh vẫn nhào vô tán Phương, bởi vì Phương vẫn còn mang cái hào quang của thời đi học.

Thời Phương là nữ sinh, Phương đã nổi tiếng toàn trường vì nàng đã đẹp, lại hát hay, múa giỏi nữa. Thái mang hình ảnh đó trong sâu thẳm tâm hồn, nhưng chỉ đứng xa mà nhìn, bởi vì anh biết anh ở cấp thấp hơn. Tuy học hơn Phương một lớp, nhưng anh lại không có gì xuất sắc, nổi bậc, để được Phương chú ý. Trong lúc xung quanh Phương đầy các thầy dạy Pháp văn, Anh văn, Toán, đã tốt nghiệp Đại Học Sư Phạm, cưng chìu săn đón Phương ra mặt. Hay ít ra cũng có hàng đàn những đứa con trai học trên Thái một hai lớp, con nhà giàu, ở phố thị, quần áo bảnh bao, chải chuốt, theo đuổi Phương. Trong lúc đó, Thái chỉ là một cậu học trò nhà quê lên tỉnh học. Anh mặc cảm và thấy mình nhỏ bé quá. Nhưng quả tim anh thật lớn, có sức chứa hình bóng Phương suốt mấy năm ròng. Dù Phương không biết, không đáp lại mối tình của anh chút xíu nào. Mỗi dịp có văn nghệ toàn trường là Phương nổi bậc lên, kiêu kỳ, sáng chói, trên sân khấu. Còn Thái, luôn luôn thu nhỏ người lại trong đám học trò, ngồi dưới sân cỏ ngó lên bức màn nhung, trong mối tình câm, tình đơn phương, thầm lặng của mình.
Đọc tiếp »