Bùi Chí Vinh
Những ngày cuối năm hầm hập hơi người
Không ai quan tâm đến Thông cáo chung giữa Việt Nam và Trung Quốc
Không ai quan tâm đến lúc nào thì nước mất
Thiên hạ cuống cuồng rượt đuổi mùa xuân
(more…)
Bùi Chí Vinh
Những ngày cuối năm hầm hập hơi người
Không ai quan tâm đến Thông cáo chung giữa Việt Nam và Trung Quốc
Không ai quan tâm đến lúc nào thì nước mất
Thiên hạ cuống cuồng rượt đuổi mùa xuân
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
Tôi thích thơ Bùi Chí Vinh.
Tôi thích Sổ tay thường dân Tưởng Năng Tiến.
Tôi thích thơ Bắc Phong…
Những người cùng trang lứa, những kẻ dị sàng đồng mộng.
Tôi nghĩ họ sẽ bỏ đũa thôi ăn khi nghe chuyện buồn ập tới. Ngữa mặt lên trời cười
khan ba tiếng. (more…)
Chu Thụy Nguyên
con thuyền đêm. hẳn là thuyền nan
hay chiếc lá ? mượn vai đời lá bối
đời buông tấm lưới mồi chài. cuộn đứt từng mảng ngợi ca
nhập thời kinh tụng muộn. ngờ đâu xổ tung gió tơi bời
(more…)
Chu Nguyên Thảo
“Mẹ già như chuối ba hương
Như xôi nếp một như đường mía lau”
Mẹ thích khen mẹ đẹp
Mẹ thích mặc áo mới
Mẹ thích kép cải lương trẻ
Mẹ nhận Kim Tiểu Long làm con nuôi
Hôm đi xem văn nghệ thằng Mười làm kế gì
mà Kim Tiểu Long chạy xuống
ôm Mẹ và nói “con là con của mẹ”
Mẹ tự hào với mấy người chung quanh
Suốt ngày Mẹ nhắc câu Kim Tiểu Long thủ thỉ
“Con là con của mẹ
Mẹ là mẹ của con”
(more…)
Viên Dung
a.
hận đời khó. em bỏ đi. thuyền tình vỡ
dấu mới yêu trên mảnh ván sóng sánh
trôi hướng mặt trời ấy
nắng chiều xúi tôi nôn nả đứng dậy
cố làm phần vẫn chưa xong
em đi, chừng nỗi buồn đong đầy chỗ vắng
nhắn thế sự phiền bất kham
tôi đuổi theo em giữa sợ huốt bóng
có em, con chim gắp bỏ sợi buồn
nếu như níu em lại
nỗi buồn sẽ không may rụng xuống
và, tôi cố băng qua rừng truông, chạy trối chết
vì lòng trót yêu em
(more…)
Hà Thúc Sinh
Đến nhẹ như là nỗi nhớ thương
Ghé qua cửa đó ngó qua song
Dừng chân chừng để lưu hình bóng
Lướt tới rồi thôi mất dấu hồng
Là gió mùa xuân nơi đất mới
Thổi hơi tết nhất chốn tha hương
Gai gai da thịt rồi sau đó
Thấm thía ngờ đâu tận đáy lòng
12-2016
(more…)
HHiếu
– cần
nhiều mô hình bóng cao su rồng-lộn-pikachu-lãnh-đạo-hải-phòng thu nhỏ lại
tốn phí khoảng vài chục ngàn việt-nam-nhân-dân-tệ
càng nhiều càng tốt nghệ sỹ trình diễn
trần truồng bọc cao su rồng-lộn của lãnh-đạo-hải-phòng
vào biểu-tượng-tự-do-trung-tá-vũ-văn-hiển
để trình diễn cái ý-tưởng-lủng-lẳng
trước trụ-sở-ủy-ban-nhăn-răng-thành-hồ
(more…)
Trần Vấn Lệ
Còn mấy hôm thôi là đến Tết
Một ngày thôi, cũng mấy bâng khuâng!
Mình không còn nhỏ mà mong ngóng
Cái bao lì xì không trống không…
Còn mấy hôm thôi…mình biết chớ
Ngày nào Năm Mới ngày nào vui?
Dẫu buồn cho mấy, không ai khóc
Hoa đó! Còn khoe những nụ cười!
(more…)
Sông Cửu
Tuổi mười sáu
những câu thơ tình đầu tiên
tôi viết trên lưng Swapna
khi đó em đã mười bốn
Bữa ấy cả nhà đi vắng
em như con bướm
nhẹ nhàng lượn vào nhà tôi
tôi nắm tay em
dìu nằm lên giường
tôi vuốt chiếc váy nhiều màu
rực rỡ và hôn em tới tắp
(more…)
Nguyễn Minh Phúc
có một người vừa đi khuya nay
bỏ tôi hiu quạnh bóng đêm dày
bỏ tôi xơ xác sầu im bóng
một góc trời buồn đầy mưa bay
có một người xa tôi mùa trăng
nhớ em cào những vết đau hằn
cứa vết dao cùn đâm bỏng rát
buốt một hồn câm cơn bão lên
(more…)
Sử Mặc

Reclining nude with man and bird
Pablo Picasso
nằm ngửa nừa ngẳm một hồi
[xoay]
phải trái. dựng. ngồi lênthân
thuỳ nhiên cụ cựa rất gần
nghiêng qua hướng gió
đụng trần vai mưa
phao nường dẫn độ sớm trưa
đến khi tồi chiếu
bưng lùa quạnh mông
(more…)
Nguyễn Tam Phù Sa
Mến tặng những người con Gò Nổi
Gò Nổi của tôi muôn đời vẫn vậy
Vẫn thanh gươm, tấc thép thành đồng
Vẫn nhịp cầu – nối hai nhánh sông
Cùng hợp nhất băng mình ra biển cả
Gò Nổi của tôi bao đời nay lở bồi đến lạ
Từ con người tới bóng tre xanh
Cứ rầm rập trường chinh vó ngựa
Giáo mác, tầm vông dựng đứng bốn góc làng
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Anh chở mùa xuân đi đâu!
những mùa thu cũng vội xa lìa
những đau buồn vẫy tay tứ tán
tình yêu sấp ngửa ly tan
Thì ta cứ nán lại đêm nay
cùng lũ nai cạn chén
chờ mai sẻ thịt
máng trên những sào đời bếp chợ.
(more…)
Phạm Hồng Ân
đầu năm khai bút muộn
chữ nghĩa bận ngao du
ta ngồi ngó mưa lượn
trên đỉnh ngọn phù du.
ta ngồi bên bìa sách
giống một loài mọt hoang
nhơi từng ô giấy rách
rớt trên bãi thơ tàn.
(more…)
Bùi Chí Vinh
Mỗi lần ngồi trước trang giấy trắng
Ta đều giật bắn mình
Những giọt mực đời cố tình vấy bẩn
Vẫn không làm chữ nghĩa bất minh
(more…)
Diên Hồng Dương
1.
Mẹ tôi thường dạy rằng: khi gọt táo cho món tráng miệng
đôi tay người đàn bà phải ve vuốt
trái tim đàn ông
và phải khắc được hình trái tim
lên trái táo
như một kiến trúc sư giỏi
khắc cả thiên đường
lên mái vòm của nhà thờ cổ kính
tràn đầy cảm hứng
như khắc tên tuổi mình vào tim nhân loại.
(more…)
Nguyễn An Bình

Thiếu nữ và mùa Xuân
Tôn Nữ Tâm Hảo
Mắt hãy tròn. Em. Mắt bồ câu
Xiêu lòng tôi lúc gió qua cầu
Để mai xuống phố vui như tết
Tình trẻ con trắng trời hoa ngâu.
Xin em cười. Đỏ. Chút môi son
Thơ ngây thêm một chút dỗi hờn
Để mai xuống phố bay như bướm.
Hoa đào rơi quấn quít mùi hương.
(more…)
Võ Phiến
Thân tặng anh chị Ngô Thế Vinh
Thoạt tiên nhà ấy nhà ai?
Dù sao, hai mươi năm ta đã ở
Quen lối thông ra các buổi mai
Quen ngõ vào buổi tối
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Nhớ những người bạn sớm bỏ đi
qua thấu bỉ ngạn nhìn bạn nghỉ
an lành như những đóa mai côi
những bông hoa đời vừa vãn chủ
rồi cùng tái sinh giữa luân hồi
cái chết. cái còn. cái mất mát
mình vẫn theo dòng trôi bé con
màu xanh vĩnh viễn chìm trong nước
đâu chợt xao lên một ánh buồn
(more…)
Lê Phước Dạ Đăng
Mở ra đón Mùa Xuân
phải trể giờ không đó
chưa gặp nụ cười nào
để cành Mai ươm nụ
hé cửa lùa chút Gió
thử nếm vị Hương nồng
sao thấy nhạt tấm lòng
tháng cùng năm đã hết
(more…)
Vũ Trầm Tư
Bóng chiều bên núi chao nghiêng
Dăm ba cô gái rời nương xuống đồi
Dã quì vàng nắng chơi vơi
Em về thôn bản mắt vời vợi xa
Mây trôi lãng đãng bóng tà
Gái Cơ ho vẫn mặn mà nét duyên
Đông về buốt lạnh cao nguyên
Đồi thông tiếng gió vọng miền ưu tư
(more…)
Hoàng Vũ Thuật
Tôi hằng tin ngôn ngữ làm nên Tổ quốc
tiếng đầu tiên
mẹ
hiền
nước
Việt
tiếng trầm hùng
& tiếng thiết tha
âm thầm hơn mọi lời ca
mẹ ra chợ
gánh theo mưa nắng
mồ hôi đẫm
mồ hôi
muối mặn
lá trầu tươi hình trái tim
trái cau hình giọt máu
lặn sâu trong lồng ngực lép nhọc nhằn
những âm thanh Tổ quốc kẽo kẹt
những âm thanh bền lâu
tôi hằng ôm ấp
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
lục bát
đốt tàn tháng tận trên môi
cứng thân tuyết đọng mồ côi khói vàng
ngày xiêu nhàu nắng bên đàng
dậu xa gáy sảng vén màn chiêm bao
từng không gió động mơ chao
này em lại đứng hình trao bóng ngờ.
(more…)
Vương Ngọc Minh
Ai rồi cũng chết
huống hồ con chim vành khuyên
nhưng
đời sống sau khi chết có thực không? cứ trở đi
trở lại
điều nghĩ quái quỉ ấy
khiến trong não tôi hiện mọc một cục u
khá lớn
nó làm choán cả đầu
lũ cỏ dại nằm rạp xuống hết
(more…)
Nguyễn Hàn Chung
Không ai
tránh được lò thiêu
Đàn ông cháy sém
những chiều khác nhau
Người cháy chậm
kẻ cháy mau
Cháy tang thương
những mái đầu bạc phơ
Khi vừa cháy đến
bài thơ
Tôi lanh tay giựt
mấy tờ vừa lem
19/12/2016
(more…)
Hà Thúc Sinh
Ai kia được học gánh giang sơn
Bé Việt Nam tôi cũng gánh gồng
Hai bó hai vai hai khổ lụy
Một đời một phận một trầm luân
1-2017
(more…)
Nguyễn Lương Vỵ
1.
Chạm vào tim. Chiều cuối năm. Trôi.
Máu đàn. Tươi. Biệt khúc. Rạng ngời.
Đau. Rạng rỡ. Hồn oan. Khuất. Lấp.
Vẫn chờ nhau. Cỏ hát. Gọi. Mời.
2.
Cỏ hát. Mồ hư không. Buốt. Âm.
Gọi. Bâng quơ. Sớn sát. Rì rầm.
Mời. Lạc giọng. Lầm lì. Bi thiết.
Vẫn chờ nhau. Lẫm liệt. Đá. Câm.
(more…)
Nguyễn Khôi
Thi gia thanh cảnh tại tân xuân (1)
thơ Dương Cự Nguyên (755-832)

Mùa Xuân và chim én
Bùi Xuân Việt
1.
Ngồi xuống thềm nhà nghe chim hót
Sân trước cành Mai điểm trắng rồi
Mới hay xuân đến không báo trước
Hút hồn gió bắc hạt sương rơi…
2.
Khí hậu đổi thay Xuân đến sớm
Không cảnh đông tàn…nắng đơm hoa
Bắp cải : xe thồ ra chợ bán
Gà vịt được mùa rộn đồng xa…
(more…)
Luân Hoán
xưng tội sám hối chi đâu
linh tinh kỷ niệm xúm nhau rớt nhằm
nhất dương chỉ đang để không
quơ trúng bàn phím tụ dòng rác rơm
người khó ngửi tôi nghe thơm
thiên xưa nhân cũ địa còn cõi thơ
hôm nay chẳng phải bao giờ
chưa xuống lòng đất đội mồ chi ai
(more…)
Viên Dung
mé bờ tây thái bình dương
ký ức từng thời phất phơ tóc bạc
tôi, thác buồn thở ra gốc gác
vẫn thù mưng vết ánh nhìn
thời đuổi nhân gian bước qua mất mát
ngụm đắng cà phê sực mình thất lạc
hỏi sao lương tri dò lối khác
(more…)
Trần Thụ Ân
Tình cờ biết được thể thơ haiku trên một Yahoo Group, tập tành làm loại thơ này và rồi ăn ở với haiku từ đó. Thể thơ ba câu, 5-7-5 chữ, ngắn gọn này vừa đủ để diễn tả một ý nghĩ, một cảm nhận. Phần còn lại, nếu có, dành cho người đọc tự suy diễn, tìm tòi.
Ôm haiku ngủ say
Một hôm chợt giật mình thức dậy
Năm-bảy-năm (5-7-5) vụt bay
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
nhớ Đinh Cường
tôi lại bắt đầu cuộc đi bộ làm thơ khác
trên móng hè nung chảy mỡ
chữ dính chùm sauna mồ hôi tuyết bông cỏ lượn lờ trong nắng
rừng cây áo non
chuyển dần lục thẫm
như có kẻ mới từ trần
nơi buổi về hun hút
mũi tên chuyền về hướng gió
phải lòng một cơn dông
trong núm bọc những hạt lưu sa chưa đủ hội tề
tôimuốn mưa
mưamưa
(more…)
Trần Vấn Lệ
Thế thôi, cũng hết một ngày
Mới trưa sáng rực mà bây giờ chiều!
Mây đùa nắng giạt đìu hiu
Gió rung rinh lá bay vèo hoàng hôn!
Chiến tranh không giũa sao mòn?
Súng gươm không ném mà còn gì đâu! (more…)
Đức Phổ
Chỉ còn vài hôm là hết năm rồi
sao em về chi quá vội?
Hãy nấn ná cho tròn với tuổi
cho tròn vòng con giáp cho vui!
Chỉ còn vài hôm những chuyện ở đời
sẽ chấm hết như mùa đông giẫy chết.
Hãy đừng vội nói lời từ biệt
khi hương xuân ngấp nghé chụm môi cười.
(more…)
Chu Nguyên Thảo
San Diego ba ngày cuối năm mưa dầm
Rất Việt Nam
Không muốn ra khỏi nhà
Bên ly cà phê bốc khói ngồi nhìn mưa và nghe tiếng tí tách
Lao xao hồi ức
Ai đang đọc thơ tôi chắc đang thầm hỏi
Người có nghĩ đến tôi chăng?
Tôi nghĩ đến người là cái chắc
Đâu phải nơi nào cũng mưa đang rơi
…
Nhưng tuyết rơi thì sao ?
(more…)
Trần Huy Sao
mấy ngày nữa dì mười-hai đi rồi
phải dọn đi thôi không đặng ở lì
hợp đồng thuê bao đã đáo hạn kỳ
dượng giêng-một đang rần rần dọn đến
cứ vậy mà làm như đến hẹn lại lên
biệt lệ ba năm bonus hợp đồng nhuần
có nghỉa là ở free thêm một tháng
rất tiếc năm nay không có chi trơn
(more…)
Vương Ngọc Minh
vậy là giờ khắc năm cũ
trôi ngang giấc ngủ sớm
thực lặng lẽ- bất thường- chạm mặt thơ
tôi đứng yên
vì đinh ninh các ý nghĩ
(cũ) về thơ- còn nguyên nơi vô thức
giở ra vục mặt vào- không ngờ
trong đấy giờ chỉ có các dấu chấm
hai ngoặc kép
(more…)
Hà Việt Hùng
Sàigòn, những con hẻm
ngang dọc chi chít nhau
tìm Em, mồ hôi đổ
lạc lối trước, lối sau.
Hẻm này qua Phú Nhuận
hẻm kia ra Hàng Xanh
hẻm nọ về Bà Chiểu
hẻm nào cũng loanh quanh.
(more…)
Diên Hồng Dương
Sau khi đếm ngược,
bình minh đã hóa thiếu phụ
vẫn giam mình ngủ nướng
say như món tôm xú sỉn ngon lành.
Mặc ở tít trên ngọn thiên đàng
xác pháo và quả cầu có rơi…
thì nàng vẫn trùm chăn sốt rét vì
nỗi sợ hãi khi bài hát: “Que sera sera…”
như con chuột nhỏ ở dưới cống
thành phố đã vào tận trong mùng gặm nhấm ngón chân đang ngủ say…
(more…)
Phạm Hồng Ân
(Để nhớ quê hương tôi)
quê hương tôi đen như cốc cà phê
bốn ngàn năm vẫn y nguyên vị đắng
bốn ngàn năm chưa một lần may mắn
pha thêm đường để trở thành cà phê ngon.
quê hương tôi trong huyền thoại cội nguồn
có bản chất phân ly từ mầm móng
năm mươi con lên núi cao, năm mươi ra biển rộng
giã từ nhau, không hứa hẹn gì nhau.
(more…)