Archive for the ‘Thơ’ Category

Nguyễn Hiền

Vì vui quá nên… cởi truồng
Vì mừng quá nên điên cuồng hò hét
Tự hào quá đi thôi Việt Nam
Một màu đỏ rực trời trên các trang báo
Bài tụng ca như có bác hồ trong ngày vui đại thắng
Lại có dịp vang lên

Trái đất đang yên lành bỗng nhiên chao đảo
Quốc lộ 1A vỡ toác những ổ voi ổ gà
Hơn 30 kẻ tâm thần liều thân
Xuống địa ngục tìm ông các-mác báo công
Hơn 200 người hùng vào bệnh viện reo hò thỏa thích
Việt nam tự hào ‘đi bão’
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Nô-en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ
(more…)

Vương Ngọc Minh

Trở về

quả
tôi hết thường xuyên
chuyên chú bất kì gì- từ lâu
mọi thứ
hễ để mắt

ngó
liền bu lu ba loa
cả ra

ngày/ tối
cứ ở ngoài (mình!)
cốt sao đáp ứng đúng câu “đầu đội trời
chân đạp đất!” chả nghĩ sẽ lui vô trong mình
vô tâm
sống thật với mỗi tưởng
thấy
(more…)

Tâm Nhiên


Thầy Tuệ Sỹ

MẶC NHƯ LÔI

Lên đỉnh Đề Thơ nhìn mây trắng
Lặng ngát đồi sương khói dị thường
Bỗng nghe tiếng hét gầm tịch mịch
Dậy sấm sét rền khắp muôn phương

Vang dội truông ngàn khe thung lũng
Bừng lên sinh khí hạo nhiên tràn
Tiếng sư tử hống làm rúng động
Khiếp vía kinh hồn cáo chồn hoang
(more…)

Bùi Chí Vinh

Vô địch vùng trũng Đông Nam Á thì có gì là ghê?
Brazil vô địch thế giới 5 lần mà dân nghèo còn chết đói
Đừng biến thể thao thành một trò hề
Bằng những kích động mị dân lừa dối
(more…)

Khaly Chàm

lũ chuột đã mọc cánh bay
có thể sẽ quay trở về
trú ẩn vào hang ổ ẩm ướt mùi quá khứ
những ngọn đèn mù mờ biết khóc
kể cho tôi nghe
quá nhiều chiếc lưỡi bị mưa bão cắt đứt
già nhân ngãi lũ mắt hí phù thủy
túm cổ mầm tuyệt vọng đẩy hết xuống lỗ huyệt
trên tấm bản đồ giả thuyết nỗi căm hờn
sự trả thù ngoi lên tữ vũng lầy
(more…)

Bóng thu

Posted: 17/12/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

em về đây chi nữa
chỗ đứng chưa qua rừng cấm
có mạch ngầm bóc hốt xâm thực
bề trên có tầm nhìn củng cố thành quả mùa thu cũ
mùa thu giục người hồi cuối thế kỷ trước
bóng thu ngã dài những bắt bớ
thị uy mầm tự chủ

em về đây chi nữa
khiên lửa dựng tường che sự thật
chưa ai qua được lửa điêu ngoa
bởi tường che giả trá
phận người khuân quá nặng
bị phỗng tay nhân cách
hỏa mù khuất lấp
(more…)

Hoa Nguyên

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn
Vẽ chân dung mình lên những củ khoai
Ta lãng mạn cho hết đời bĩ vận
Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Ta cháy hết một thời đốt sách
Về U minh thương ngập đất da phèn
Những đời sông chảy về nơi tận ngạch
Ngó lục bình thêm lạ mà như quen
(more…)

Nguyễn An Bình

Một chút xuân

Em treo gì trên ô cửa sổ nhỏ
Để tiếng leng keng của chùm phong linh
Gõ nhịp không ngừng
Làm rộn ràng trái tim tôi
Trong veo màu nắng thủy tinh
Cuối năm vừa đậu xuống thềm nhà
Chùm hoa giấy đỏ bỗng trở nên rực rỡ
Đong đưa đùa trong gió sớm
Ngọn gió chuyển mùa
Từ lúc nào tôi không hay, không biết.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Ngậm ngùi

Mấy cô trường Nữ xưa đâu cả?
Bơi hết vào đây tám chuyện đời
Ngẩn ngơ! Trường cũ dường xa lạ
Đường xưa cũng đã đổi tên rồi.

Anh chàng Võ Tánh này cũng ngộ
Vi vút vần thơ tán các cô.
Bạn anh người mất, người phiêu bạt
Chẳng thấy tăm hơi, chẳng hẹn hò.
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm

Mươi năm chưa trở lại biên cương
Biết có còn không bóng miếu đền
Ẩn khuất bên làn sương bóng núi
Từng hàng đá rụng nát không gian

Cổ mộ im lìm đau tổ phụ
Xương tàn hoang dã khói hương bay
Cao cao tiếng hót con chim lạ
Rót lạnh lùng chi giữa đất trời!
(more…)

Cơ chế

Posted: 14/12/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

mỗi cá nhân sẽ tìm thấy
trương mục của mình

chủ động

hãy đầu độc trí thức
giết bằng hết trí tuệ
rồi gom hết quạt cờ
ngồi vân vê cùng hán(g)

bốp ch(t)át

ghê gớm thật
chúng tát đứng tát ngồi
tát người tát ngợm
tát cạn tát nông
tát sông tát biển
tát sạch ao hồ mương lạch
sưng mẹ nó má rồi
bỏ tía bỏ bu


(more…)

Yên Nhiên

Lênh đênh phận đời

Trời hành cơn lụt chốn quê xa
Biển nước ngập tràn bao cửa nhà
Cuồn cuộn cuồng lưu dòng xoáy bủa
Tường xiêu mái lá giọt mưa sa
Chòng chành bè chuối bơi chèo chống
Dai dẳng mưa dầm buốt thịt da
Xơ xác kiếp nghèo lâm cảnh khổ
Níu trời thương xót giúp tai qua
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Nỗi nhớ mùa đông

Có lẽ mùa đông về muộn quá
Nên nhớ em với nỗi nhớ thật đầy
Sớm mai nay nhìn thu vàng rụng lá
Chợt hay rằng trời đã chớm heo may

Con chim sẻ nằm im còn ngái ngủ
Mây trôi qua và gió níu lại gần
Anh nghe chút hương thầm mùa thu cũ
Rơi khẽ khàng giữa gió lạnh mùa đông
(more…)

Mưa ở Quảng Trị

Posted: 13/12/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ
Cuối mùa thu vội về cùng phố
Em còn đó hay đã đi
Guốc mộc hè người nhịp gõ.

Đầu sông đôi tình-nhân lặng lẽ
Mắt nhìn ai buồn hiu
Môi hôn xa giọt mưa sao buồn thế
Quảng-Trị nhớ ai trời chiều.
(more…)

Hồ Chí Bửu

Chút tình riêng…

Ồ…không – Ta vẫn trên đồi gió
Chỉ xuống Sa giang mà hẹn thề
Người chưa về để nghe đầu gió
Hương của hoa quỳnh bay lê thê..

Ồ…không – Chén rượu ta vừa rót
Nhỏ xuống thành thơ để hẹn thề
Người chưa về được – Trên đồi gió
Ta đã say rồi trong cơn mê….
(more…)

Ta về…

Posted: 12/12/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Ta về tắm giặt sau mưa bão
Thấy gió chướng treo lên những ngọn bần
Lẩn trong ao nước mùi phèn cũ
Có trên miếng vá chỉ cơ hàn

Ta về trên chiếc xuồng lẻ loi
Rê trong con nước dầy lục bình
Ở xa chút nắng ngang tàu lá
Bìm bịp râm ran nghe nát lòng
(more…)

Yên Nhiên

Cuối ngày

Cánh tay nào vẫy gọi đêm nay
Nắng đã hoang liêu lịm cuối ngày
Xao xác chim bay về viễn xứ
Lưng đèo ngơ ngác ngựa dừng đây
Nhà ai heo hút bên đồi vắng
Sương khói un mờ lối ngõ này
Bếp lửa hồng xin cho sưởi ấm
Vầng dương dần úa cánh rừng ngây
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Xứ muỗi, nửa khuya

đêm về nghe lắng đọng
trước mặt tôi
trang giấy trắng, rất trắng
không một chữ
đơn độc tận cùng
chờ đợi dòng cảm xúc
trống. vắng
như ngôi nhà mục, ghế bàn đổ nát
như mộ bia hoang phế
như hàng cây cổ thụ cưa tận gốc
như dòng sông vật vã, khô cạn
chim, cá bặt tăm
người lang bạt
man mác tiếng vo ve
hiu hắt nửa khuya
tôi ngập ngụa đắm chìm trong xứ muỗi
(more…)

Trần Yên Thảo

1.
Thánh phàm-Thiện ác-Chánh tà
dứt tâm phân biệt đều là như-như
nhìn qua ánh mắt vô tư
nụ cười ác quỉ đẹp như thiên thần.

2.
Dù bao nhiêu cuộc phân ly
cùng trời cuối đất lo chi đường về
cơ duyên nếu đã định bề
thì bao ngăn cách cũng kề cận thôi.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Hoài tưởng

Quên hòn Xện đi em…
lưu luyến gì cái hòn tái định cư từ đá núi.
Cái nắng ong ong có làm em bức bối.
Cởi áo khoác ra …
lau nỗi muộn phiền.
Nóng kinh người cây cỏ cũng nổi điên.
Đá chảy mồ hôi… Người chảy mỡ.
Nếu cái nhìn của anh làm em mắc cở.
Mời em khoác lại áo lên người
dấu xao xuyến vào trong.  (more…)

Lý Quang Hoàn

Trong khi chờ Giáng Sinh

Những căn nhà hàng xóm
đã vội vã chăng đèn và kểt hoa
cho mùa Giáng sinh sắp đến …

Tôi đã ngồi im lặng trong bóng tối
bên hàng hiên buốt giá
Cùng trí nhớ tật nguyền
Phì phèo dăm điếu thuốc
nhâm nhi vài chai bia
Bud Light chính hẩu!
bia Mỹ chứ không phải loại
xoàng …
Chỉ năm đô một lốc
Thoải mái và miệt mài
Mỗi đêm chừng vài lốc
Cũng đủ để say sưa
đủ quên đi ngày tháng…
bên những người tình đã bỏ đi …
Để tôi chơ hơ chốc hốc bên giòng
chảy cuộc đời …
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Mãn khai

Đêm sâu tiếng dế cũng khàn
Chừng như mưa cũng bủa tràn đại thiên
Sáng ra, từng vạt nắng hiền
Gió đâu sóng sánh từng nghiêng mực đầy
Hốt nhiên vạn pháp trưng bày
Nhơn tâm như đã mãn khai bao giờ.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương quỳnh

Đem hương đời tinh khiết
Đi qua cõi đá vàng
Giấu tiếng cười khúc khích
Dâng hiến tình trăm năm.

Cánh mềm như lụa bạch
Yêu trên từng ngón tay
Thu mình trong búp nỏn
Đóa quỳnh nở – hương bay.
(more…)

Trần Huy Sao

Cho một ngày nhận diện

sáng đi bộ một vòng
rồi ghé ngồi Starbucks
ly cà phê hùng hục
bỏ thêm đường cho ngọt

ôn Mỹ bên ngó nhột
thắng ni hắn…uống đường?…

ra ngoài ngồi ngó hướng
ngại nắng rọi rám da
mược dù ngồi sa cạ
cũng khác biệt da màu
(more…)

Viên Dung

Em à, trời sụp tối

thăm nuôi, một cách trời nhỏ mưa
tôi thấy em trở ướt bên bờ rào
mưa lất phất lối về lẻ loi
em bóng nhỏ quạnh hiu phên chòi vách gió
đây, tôi cắm cúi tháng ngày bỏ công không

vẳng nhạc buồn năm cũ bên sông
gợi lòng, hôn em trong bóng nhớ
người gác cổng kết nhạc xu thời
vẫn nhạc nền hai ta yêu nhau từ thuở
đời khó thoát vốn chỗ ngô nghê
(more…)

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Tiểu mão, chú mèo tu

Tàn thu chút nắng đọng ven hiên
Run rẩy mèo hoang ghé tọa thiền
Đôi mắt nguyện cầu dường thoát tục
Bốn chân chắp bái vẻ an nhiên
Lão sư tụng niệm ngồi trầm mặc
Tiểu mão chăm nghe giữ lặng yên
Nhẹ bước theo thầy quanh Xóm Núi
Tu hành người, vật bởi cơ duyên
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Chân dung thiếu nữ
Tranh lụa – Tôn Thất Đào

Ngọt ngào nhan sắc

Em ơi! Em ngồi lại cùng anh.
Để anh tết tóc kia thành muôn nỗi nhớ
Anh sẽ chải hết tháng ngày lầm lỡ.
(Thu muộn màng trên chiếc lá cô đơn)
Tóc mai xinh… Kẹp ba lá bâng khuâng
Trên vầng trán trong… Chiếc cài xao xuyến
(more…)

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Mười năm. Vẫn đó! Trăng, tròn, khuyết
Dẫu khuyết hay tròn: Một Bóng Trăng!
Chỉ sợ mười năm ai mất bóng
Trần gian mất biệt Một Giai Nhân!

Nhớ lại mười năm mà rụng rời
Đất nước, hai mười năm chia đôi
Đất nước, bốn mười năm tứ tán
Bao nhiêu bia mộ dựng bên trời?
(more…)

Nuit blanche

Posted: 06/12/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

không có tiếng hát nào lên trời
chỉ có một dúm người
lênh đênh trên đất

(Từ em tiếng hát lên trời, Hoàng Trúc Ly)


Nhà thơ Hoàng Xuân Sơn

tôi hát vào khoảng không
đêm dạ vũ trắng
chúng mình trì kéo nhau
chiếc khăn san mềm
bàn tay em nguội lạnh
những cặp mắt vô hồn
chân tìm chân du hí
mình đưa nhau mùa thu  (more…)

Huy Uyên

Về lại Tuy-Hòa

Bao lâu rồi Tuy-Hòa không ngủ
Tàu đi ngang, trời đã khuya đêm
phía mấy lộ buồn
phố và mây trôi cùng gió
người gánh hoa rau từ Liên-trà, Phúc-lễ
hình như trời đang nhọ mặt đường .

Vó ngựa sầu bon dặm mù sương
bóng ai bên lề che khuất
ngọn đèn vàng không đủ sáng bên đường
em có nhận ra màu trời thương nhớ
để tím trầm nghiêng ai màu mắt.
(more…)

Yên Nhiên

Tô cháo lòng cho Tú Uyên

Chàng thích cháo lòng món điểm tâm
Tim gan phèo phổi để khai tâm
Đũa thần Tố Nữ khua tay múa
Nghi ngút tô bưng hầu tận mâm
Thuôn mướt tay tiên khai vị ngọt
Trà mạn sen thơm trìu mến dâng
Nụ hồng hàm tiếu còn chờ đợi
Phe phẩy quạt này chàng hãy nằm
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Lovers
Connie Chadwell

Anh còn nợ em

anh còn nợ một nụ hôn
mai sau không biết có còn bên nhau
trăm năm dẫu có úa nhàu
nụ hôn anh nợ bạc đầu không quên

anh còn nợ những nhớ quên
tình yêu mầu nhiệm hương đêm nồng nàn
làn hơi em thở khẽ khàng
ru anh vào mộng thiên đàng ái ân
(more…)

Nguyễn An Bình

Bài ca dao cho mẹ

Ca dao nào đưa con vào giấc ngủ
Mẹ qua cánh đồng vàng rạ rơm phơi
Mùa giáp hạt vẫn sờn manh áo cũ
Gánh hàng rong thơm bếp lửa bên trời.

Mẹ suốt đời như sông trôi lặng lẽ
Vun hạt phù sa bồi đắp cho người
Lên thác xuống ghềnh thân cò không kể
Những phiên chợ chiều bóng đổ đơn côi.
(more…)

Trần Huy Sao

Viết trong Ngày Tạ Ơn

Trần gia trang Mùa Tạ Ơn
con gà Tây, nằm, nín lặng
tảng thịt bò, ngồi, dáng nặng
mấy chai rượu, đứng, ngang hàng

đứng.nằm.ngồi, đều, xếp bàn
đặng mừng, đón, Ngày Tạ Ơn
con cháu, lo, tới hết trơn
chỉ im, lắng, cậu Hai Trí!
(more…)

Viên Dung

Đất thua buồn chả vầng ô

ở đó nhiều nỗi đắng cay
không lâu chợt hiểu chẳng may đổi đời

ở đó hất hủi đời tôi
buồn đi. em ở, tiếc thời thảnh thơi
em hạt đất, mắc theo thời
bận bịu, không thấy mặt trời rong chơi
(more…)

NP phan

Vẫn còn đâu đó

vẫn còn đó những sớm mai
khi ta ngồi đợi đêm dài phân ly
câu kinh vô tự sầu bi
cuối vườn hoa vẫn nhu mì đó thôi

vẫn còn đâu đó em ơi
chút hoang vắng, chút ngậm ngùi mênh mông
xin về nói với dòng sông
cứ xuôi về phía bềnh bồng, phiêu linh
(more…)

Nguyễn Hiền

Nơi này. một ngày em nói
Chiều ở đây sao buồn quá
Đến bếp lửa cũng biết thở dài

Nơi này. một ngày tôi tiễn em
Lặng lẽ
Con chó già ngơ ngác đứng trông theo
(more…)

Nhiều tác giả
Phan Tấn Hải chuyển ngữ

Chúng ta đang bước vào tháng cuối cùng của năm. Ngày đầu tháng 12 đã được Liên Hiệp Quốc chọn là “Ngày thế giới phòng chống bệnh AIDS”… Biểu tượng của ngày 1/12 hàng năm trong ý nghĩa này là Dải băng đỏ — biểu tượng toàn cầu cho tình đoàn kết với những người nhiễm HIV và những người bệnh AIDS. Tên chính thức ngày này là: World AIDS Day.

Đó là một hiểm họa của nhân loại. Ban đầu là tình dục không an toàn, và sau đó là lây bệnh. Đã có lúc người ta lo sợ nhân loại sẽ bị xóa sổ vì AIDS, vì những năm đầu bùng phát, không có thuốc gì ngăn cản nổi lây nhiễm HIV, một hội chứng dẫn tới AIDS. Tính từ năm 1981 tới 2007, bệnh AIDS đã giết chết hơn 25 triệu người, và tới năm 2007 ước tính có khoảng 33,2 triệu người trên khắp thế giới bị nhiễm HIV, làm cho HIV/AIDS trở thành một trong các dịch bệnh phá hoại nhất trong lịch sử. Mặc dù gần đây, việc điều trị và phòng chống HIV đã được cải thiện ở nhiều vùng trên thế giới, nhưng chỉ riêng năm 2007, đã có khoảng 2 triệu người bị chết vì bệnh AIDS, trong đó có khoảng 270.000 trẻ em.

Thống kê gần nhất là năm 2016, cho thấy 36.7 triệu người đang sống với HIV và kết quả là 1 triệu người chết. Nghĩa là, HIV/AIDS đồng nghĩa với Tử Thần.

Sau đây là một số bài thơ cho Ngày HIV/AIDS từ nhiều thi sĩ quốc tế.
(more…)

Mặc Phương Tử


Rồng bay
tranh bằng gạo rang của Hồ Sĩ Nghĩa

Tôi sinh ra từ miền đất Phương Nam
Thẳng cánh cò bay một thời mở cõi.
Ngàn mây vân du
Ngàn mây vẻ lối,
Sông nước muôn trùng, bát ngát bóng chiều lam.
Cảm thức quanh tôi
Đất trời thân thiết
Tim máu ông cha từ thuở xa xăm.
(more…)