Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 6 tháng 7


Courtesy of Mary Daniel

Từ tháng 7 năm ngoái, khi bệnh Alzheimer của ông Steve Daniel trở nặng ở tuổi 66, bà Mary Daniel không còn lựa chọn nào khác hơn là phải đưa chồng vào sống ở Memory Care Center Rosecastle at Deerwood (Assisted Living and Alzheimer) thuộc thành phố Jacksonville, Florida.

Mỗi ngày bà vào thăm ông vào buổi chiều tối. Hai vợ chồng cùng coi TV như những ngày ông còn ở nhà. Rồi bà cho ông uống thuốc an thần, sửa soạn giường ngủ cho ông, giúp ông đi vào giấc ngủ của một người tâm trí đã bị hao mòn nhanh hơn độ tuổi; trước khi trở về nhà.

Cả hai cùng tìm thấy niềm vui như lúc còn ở chung dưới một mái nhà, lúc ông vẫn còn khỏe. Các nhân viên của viện dưỡng lão dành cho những người bị bệnh Alzheimer đều cảm kích trước tình nghĩa vợ chồng của ông bà Daniel.
Đọc tiếp »

Đơn giản

Posted: 20/07/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Đơn giản nàng đi trong nắng Xuân.
Nắng vươn tay ấm vuốt vai trần.
Sớm mai se lạnh, trời bừng sáng,
nắng và nàng xua buốt giá Đông.

Đơn giản nàng nằm trên cỏ xanh,
chân thon dài nối suối tóc mềm.
Cỏ còn sương đọng, nàng mơ mộng,
hong ngọc ngà, mời nắng mới lên.
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Quảng cáo tiếng Anh “Bộ phận Điện toán & Tín dụng Công ty cần tuyển nhân viên tạm thời đứng máy OCR soạn thư. Thời gian 3 tháng, làm đêm, lương $12 – $16/giờ tuỳ kinh nghiệm. Gởi lược sử cá nhân về hộp thư… Sẽ miễn liên lạc với ứng viên không thích hợp”. Quân không biết máy OCR là gì nhưng thấy việc soạn thư mà trả tới 16$ trong khi làm hãng không tới $10; bỏ mấy tiếng soạn giấy tờ, tính sửa lại cho phù hợp, liên quan, nhưng không biết làm sao, để y, gởi đại.

Cầu sao mở được cửa, vô trong rồi thì tuần tự nhi tiến, tạm tuyển thành chính thức mấy hồi. Vô ‘chạy giấy’ vài năm, ghế ‘xúp’ lên ngồi ghế ‘xếp’ cũng từng trải qua rồi. Người ta nói “con nhà lính, tính nhà quan” để chế nhạo. Quân tình cờ biến tấu thành “làm như lính, tính như quan”; cứ cần cù, biểu sao làm vậy để đồng nghiệp không ghét; nhưng con mắt phải nhìn, cái đầu phải suy nghĩ; tự nhiên người ta biết, phải nghĩ đến mình khi cần cất nhắc.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Nguyễn Huy Tố, một bạn thơ thân thiết của tôi đang thăm con cháu ở xứ sở tuyết lạnh Canada, trong đêm trăng sáng đẹp quá, bạn đã đi lang thang rồi ngồi ghế đá lạnh ngắm trăng.

Trăng vào cửa sổ gọi tôi
Ánh trăng sáng quá hồn tôi tan hòa
Trăng cùng tôi mãi bay xa
Mênh mông đồng cỏ rừng già núi cao
Bao la sông biển hồ ao
Ánh trăng mỏng quá bay vào hư không!
Bỏ tôi giữa khói sương lồng
Hồn tôi phiêu lãng giữa dòng thời gian!  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

When in Rome, do as the Romans do. (St Ambrose)

Phần lớn nhân loại đều chưa đến Rome, và chắc cũng chả mấy ai rành rẽ về phong tục tập quán của xứ sở này. Tuy thế, nếu có dịp bước chân tới đây thì chắc tất cả chúng ta đều sẽ nhớ đến lời dậy của cổ nhân (“nhập gia tùy tục/đáo giang tùy khúc”) để ứng xử thích nghi, và hoà nhã với dân bản xứ.

Tôi cũng chỉ dám đoán (“chắc”) thế thôi, chứ chả có gì hoàn toàn bảo đảm bởi bách nhân, bách tính. Cuộc đời luôn luôn có người nọ/người kia, và không ít kẻ xử sự rất bất cận nhân tình – theo như lời “than phiền” của Đài Tiếng Nói Việt Nam (VOV) nghe được vào hôm 11 tháng 7 năm 2020:

“Bệnh nhân người Anh – Rối loạn tâm lý hay một kiểu ‘chảnh’? Trong quá trình điều trị bệnh nhân người Anh nhiều khi thiếu hợp tác với các bác sĩ. Anh cũng không muốn xuất hiện tại lễ xuất viện, nơi các bệnh nhân thường chính thức nói lời cảm ơn các bác sĩ đã cứu sống họ. Có thể anh chỉ nhận hoa chúc mừng của bệnh viện rồi ra thẳng sân bay để về nước.”
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Mây trắng bên trời

Lòng thương hoài những áng mây chiều
Cứ bay mỏi về phương trời cố xứ
Và thương ta suốt một đời du tử
Thương em mịt mờ xa lắc mù tăm

Năm tháng buồn trôi, năm tháng lặng thầm
Năm mươi năm như tiếng thở dài vô tận
Năm mươi năm những gập ghềnh bên trời lận đận
Ta nợ người hay nợ chính đời ta
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà văn Phan Nhật Nam

Nếu buộc phải chọn hai gương mặt tiểu biểu nhất cho thơ văn chiến tranh của nền Văn học miền Nam, thì có lẽ, tôi nghĩ ngay đến nhà thơ Tô Thùy Yên và nhà văn Phan Nhật Nam. Tuy khác nhau về hoàn cảnh, xuất thân, song hai bác này có những nét khá tương đồng, kể từ khi mặc áo lính, cho đến những năm tháng tù đày (dài lê thê) sau chiến tranh. Nhìn lại văn học sử Việt Nam có ba người lính cầm bút tài năng: Cao Xuân Huy, Nguyễn Bắc Sơn, và Phan Nhật Nam đều có người cha ở bên kia của chiến tuyến. Tuy nhiên, cũng như Cao Xuân Huy, nhà văn Phan Nhật Nam đã phân định trách nhiệm rạch ròi của người lính, không hề có sự mâu thuẫn nội tâm, do dự trên đầu súng và cây viết như Nguyễn Bắc Sơn. Có thể nói, nếu không có cuộc chiến này, thì chưa chắc chúng ta đã có một Phan Nhật Nam nhà văn của ngày hôm nay. Thật vậy, chính chiến trường đạn bom, khói lửa, chết chóc và tù đày đã đưa ông đến với những trang văn. Và chỉ có đối diện với những trang giấy, Phan Nhật Nam mới giải tỏa được tâm lý cũng như cứu rỗi linh hồn người lính trận. Món nợ với đồng đội với đất nước, cùng cái trớ trêu của cuộc chiến này, ngay từ những ngày đầu cầm bút cho đến nay luôn ám ảnh và xuyên suốt sự nghiệp sáng tạo của Phan Nhật Nam. Do vậy, nếu đọc một cách có hệ thống, ta có thể nhận thấy những đặc điểm nổi bật trong văn thơ, cũng như con người Phan Nhật Nam: Chiến tranh đưa đến tan vỡ tâm hồn, và lẽ sống của người lính. Sự tàn khốc của cuộc chiến ấy dưới ngòi bút sắc sảo của Phan Nhật Nam hiện lên một cách trung thực, sinh động. Và không chỉ trên chiến trường, mà trong tăm tối ngục tù cũng vậy, ta luôn thấy sự giải thoát. Thật vậy, lời dự báo, hay sự phản kháng là con đường giải thoát của ông đôi khi có tính tiêu cực, nhưng nó bật lên cái chí khí, tính nhân đạo cao cả. Chính bởi những đặc điểm này, đã làm nên tên tuổi nhà văn thật vạm vỡ Phan Nhật Nam.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Quê ta giữa hai mùa mưa nắng
Vẫn còn đây những biến cố không lường
Viên thuốc xanh vỡ hết đường sẽ đắng
Thôi kệ! ngọt đắng gì cũng phá tam …truông

Quê hương giữa những vòng cuốn bụi
Đi nơi nào mà chẳng tha phương
Buổi trưa nắng vỡ thiu rồi cơm nguội
Nhai với mùi nằng nặng xót thương
Đọc tiếp »

N. Nguyễn

Buổi sáng khi tôi đến quán cà phê thấy ông đã ngồi ở đó, ông là khách mới của cái quán cà phê bình dân này. Là khách mới nhưng ông tới đây thường xuyên ngày nào cũng tới, lẩn quẩn ở đó có khi đến chiều mới về. Ông hay đánh cờ tướng, ông chơi giỏi mấy người trong quán chơi không lại, đôi khi ông nhập bọn đám thanh niên chơi bài tiến lên hay đổ cá ngựa ăn tiền. Ông mới biết chơi, lần nào cũng thua, nhưng ông vui vẻ móc tiền chung, trong túi toàn giấy một trăm.

Một hôm ngồi gần bên, tôi mở lời làm quen:

– Anh đã nghỉ hưu?

Ông độ chừng ngoài sáu mươi, nhỏ tuổi hơn tôi nhưng vì lịch sự tôi gọi ông bằng anh. Ông cười mỉm nụ cười rất hiền.

– Lúc trước ở Việt Nam thì còn đi làm, giờ qua đây nghỉ luôn, mà tôi cũng chỉ mới qua đây hơn một năm thôi. Ở nhà một mình buồn quá tôi ra đây chơi. Buổi sáng đưa bà xã đi làm, chiều đón bà về. Vợ tôi tới nhà đứa cháu coi chừng con dùm nó, sẵn tiện nấu ăn cho vợ chồng nó luôn. Buổi trưa tôi ghé qua đó ăn trưa, làm biếng thì vô mấy tiệm cơm ở đây không thiếu thứ gì. Tôi ăn uống cũng dễ lắm, ăn đồ Mỹ cũng được, đụng gì ăn nấy chớ không kén chọn như người ta.
Đọc tiếp »

Tin

Posted: 17/07/2020 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Tranh minh họa của Ann Phong

là khi trái tim phỉnh cái đầu
mở ra bầu trời
mời gọi giấc mơ

là khi chênh vênh trên miệng vực
ảo tưởng một bàn tay
chìa ra hy vọng

là những phút giây hứng khởi bay
ngực căng dưỡng khí
no say sung mãn
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh


Trường Đại học Văn Khoa Sài Gòn

Phần 1

Dưới bài viết “Tại sao Việt Nam cải cách thành công chữ viết, Trung Quốc thì không?” của Tác giả: Nguyễn Hải Hoành đăng trên Facebook của Hùng nguyen Dang, comment của fbk Quyen Vinh đặt câu hỏi:

Quyen Vinh: Việt Nam có “đũa thần” chữ viết biểu âm, OK. Tàu “cải cách không thành công”, ở lại với chữ viết biểu ý, OK. Xin các giáo sư hãy dành thời gian nghiên cứu thêm: Vì sao với chữ viết biểu ý mà Tàu trở thành “nền kinh tế thứ hai thế giới”, tệ hại hơn là trở thành “mối de dọa bành trướng toàn cầu”. Còn với “ưu thế tuyệt vời” của quốc ngữ-la tinh, khoa học kỹ thuật nước ta giờ đang ở đâu trên bảng xếp hạng. Và quan trọng hơn nữa, quý vị cần nghiên cứu thêm một vấn đề nhạy cảm mà không mấy ai để ý: Đứt gãy truyền thông văn tự dân tộc (con cháu không đọc được trực tiếp di sản viết của tổ tiên mấy nghìn năm) đã gây tổn thương như thế nào cho đời sống tinh thần/văn hóa người Việt?

Những câu hỏi của facebooker Quyen Vinh đặt ra để “xin các vị Giáo sư dành thời gian nghiên cứu thêm,” nhưng có lẽ không vị giáo sư nào cần “nghiên cứu thêm” để trả lời cho bạn – mà có lẽ cũng không có vị giáo sư nào có hứng thú trả lời một câu hỏi như thế đâu.
Đọc tiếp »

Linh hồn

Posted: 15/07/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

nếu linh hồn có cánh
hãy bay lên bay lên
nếu linh hồn không cánh
cứ nằm im nằm im

nghe tôi mùa chép lại
đời thức giấc ngoài xa
những cánh cửa không chốt
làm sao khóa được nhà
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Người tình trong mộng

Dẫu tên chàng em chưa từng biết
Xin khứng trao tha thiết tình yêu
Điền vào khoảng trống cô liêu
Thú vui khuây khỏa gợi nhiều nhớ thương
Tình cờ gặp gỡ giữa đường
Nhắc hoài hình bóng em đương mong chờ
Đọc tiếp »

Vũ Anh Khanh (1926-1956)

– Ơ kìa anh Ngạc, anh say đấy à?

Ngạc khe khẽ lắc đầu, mắt buồn hiu nhìn Loan qua khói thuốc. Chàng vén tay áo Loan xem đồng hồ, bưng ly rượu uống cạn cấn, cười sặc sụa:

– Gần giao thừa rồi.

Loan vẩn vơ nói:

– Mới mười giờ.

Một luồng gió rét lùa khe cửa, Loan rùng mình ngồi nhích lại gần chồng:

– Mình có lạnh lắm không?

– Không, chỉ lạnh ở lòng.

Loan nói nhỏ một mình:

– Lạnh ở lòng.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Với Đà Lạt, tôi vẫn hoài lữ khách

Vói Đà Lạt tôi luôn là lữ khách
Đi qua nhau trong một nỗi đời riêng
Em nơi đó đợi từ xa xăm lắm
Quán trọ bên đường xao xác chim đêm.

Tôi có những ngày về trên phố lạ
Nghe gió rong ca trên các vỉa hè
Con dốc đi hoài cuối đường vẫn dốc
Nên đời nghiêng như nước cạn suối khe.
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

Vàng bay

Chưa mùa thu sao lá rụng đầy
Em đi tìm chiếc lá mơ ngây
Tuổi thơ xưa em rơi rụng vỡ
Nhặt về ươm trở ngược đời cây

Tôi ngang đi tìm em
… đang cơn say
Gió chiều lay phớt nhẹ vai đầy
Áo em phơ phất ngàn thương nhớ
Chén rượu ngất say hồn tôi ngây
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

“Từ xưa tới nay Tổ quốc bao giờ cũng do người áo rách giữ gìn và bị những người giàu bán rẻ.” (Paul Claudel)

Tác giả câu danh ngôn thượng dẫn là một thi sỹ, kiêm kịch tác gia (lừng lẫy) đã hơn chục lần được đề cử giải Nobel văn chương. Tiếc là ông đã không có cơ hội biết đến những cự phú ở Việt Nam đã hy sinh tài sản, để “giữ gìn” tổ quốc của họ ra sao, và bị cái thứ “tổ cò” này “bán rẻ’ đến cỡ nào?

Trong khuôn khổ giới hạn của vài trang sổ tay, chúng tôi xin phép chỉ nêu danh vài ba nhân vật (tiêu biểu) để rộng đường dư luận:

Bạch Thái Bưởi, theo Wikipedia: “Là một doanh nhân người Việt đầu thế kỷ 20. Lúc sinh thời, ông được xếp vào danh sách bốn người giàu có nhất Việt Nam vào những năm đầu của thế kỷ 20 (nhất Sĩ, nhì Phương, tam Xường, tứ Bưởi)… Xuất thân từ tầng lớp nghèo, ông luôn quan tâm đến đời sống của giới thợ thuyền. Ông dành chế độ an sinh cho các nhân viên của mình. Ông trợ cấp cho học sinh nghèo có chí du học…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Bạn học tôi – lính ngụy
Ngày chiến tranh chấm dứt
Trại cải tạo – bạn đi
Năm năm – xa ngút mắt

Ngày bạn về vất vả
Nghề nghiệp có như không
Chuyện Tái ông thất mã
Hát ô (HO) – thế là dông
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 29 tháng 6

Halfmoon Bay là một thành phố nhỏ, đẹp nằm ven những rặng núi Santa Cruz, nhìn ra Thái Bình Dương, nổi tiếng là thành phố du lịch, với khí hậu quanh năm mát lạnh, lúc nào cũng có mùi vị của gió biển. Cả thành phố chỉ có hơn 12 ngàn dân, nhưng luôn có cả vài ngàn khách du lịch mỗi tuần. Ở nơi “lái xe mười lăm phút đã về chốn cũ”, dân địa phương đa số là những người về hưu, giàu có, hoặc những người chỉ phải làm việc online.

Half Moon Bay được chúng tôi đặt tên tiếng Việt là “Thành phố Nửa Vầng Trăng”, và thường đến đó để cảm nhận mùi gió biển “hương đồng gió nội” không bị ô nhiễm để nhớ quê nhà, nhớ Nha Trang ở bên kia bờ Thái Bình Dương. Cái thành phố nhỏ đến độ chỉ có một zip code, và một area code, ngươi ta biết nhau gần hết. Tất cả mọi người đều hiếu khách, luôn chào khách với nụ cười thân thiện “nửa vầng trăng”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
…ai nói không có bạn
là khổ nạn chờ bè…

nghe tin bạn đón chuyến tàu đi suốt
không có sân ga ghé bến cuối đường
ai biểu bạn o-đơ hạng vé vô thường
không phải vé bình thường còn sân ga bến đổ

hành lý mang theo cũng không thèm có
tiền bạc (bẻo) cũng không đưa tiễn cũng…say nô
dẹp bỏ hết trơn thời kiêu bạt sông hồ
chỉ thở hắt một hơi thân tâm an lạc…
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

Về phía mưa

Khi em đi về phía mưa
tóc ướt
và nắng chiều thôi khóc
em đã đi về phía sau
của mối tình vụng dại
Thế là em đã theo mưa
Mãi mãi

Em đã đi về phía mưa
không nói một lời
như bắt đầu
như khoảng khắc lầm lỡ
áo rách chia lìa ảo ảnh
tấm lưng trần gọi gió
Mưa mịt mù
Có còn không hy vọng
Đọc tiếp »

Jeff Sharlet
T.Vấn chuyển ngữ bài phóng sự “He’s the Chosen One to Run America”: Inside the Cult of Trump, His Rallies Are Church and He Is the Gospel, của nhà văn, ký giả Jeff Sharlet, đăng trên tạp chí Vanity Fair ngày 18/6/2020.

Lời mở đầu: Donald Trump là một hiện tượng chưa từng có tiền lệ trong lịch sử chính trị văn hóa xã hội Hoa Kỳ. Điều này ai cũng biết, cũng đồng ý. Hơn nữa, “hiện tượng” này còn là cuộc đấu tranh gay gắt, khốc liệt giữa hai phe đối nghịch: Ủng hộ Trump (Pro-Trump) và chống Trump (Anti-Trump) hiện đang diễn ra, nhất là trong bối cảnh chỉ còn 4 tháng nữa là tới kỳ bầu cử tổng thống, quyết định số phận của Trump, ông ta sẽ tái đắc cử thêm một nhiệm kỳ nữa hay trở thành tổng thống 1 nhiệm kỳ, gia nhập hàng ngũ của các cựu tổng thống Jimmy Carter và George H. Bush (Bush cha).

Đã có quá nhiều điều được nói, viết, bàn luận về Trump, về con người, về quá khứ, về tư cách, về tất cả những gì Trump nói, làm, trong đời sống riêng cũng như với tư cách nguyên thủ quốc gia. Nếu đem những chuẩn mực bình thường để đo lường, đánh giá tư cách và khả năng của Trump sau hơn 3 năm đảm nhận nhiệm vụ tổng thống, thì từ trước tới nay lịch sử nước Mỹ cho thấy, chưa có một chính khách nào tồn tại được lâu như vậy, thậm chí cũng khó mà được một đảng như đảng Cộng Hòa đề cử vào vai trò ứng cử viên tổng thống.
Đọc tiếp »

Chỉ nói phét

Posted: 10/07/2020 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

Không một viên đạn
Không một khẩu súng
Một đồng một chữ lận lưng
cũng không có nốt
45 năm toàn nói phét nói lác
Nói phếch tấu nói dốc nói khoác
Nói cho đỡ mỏi miệng
Đỡ cơn nghiền
“Như chó sủa ma”
Nói xong là quên liền
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Ở vùng thảo nguyên nọ
Có một bầy cừu non
Lông mịn màng, trắng muốt
Đôi mắt thơ ngây, tròn

Thảo nguyên rộng mênh mông
Bốn mùa xanh lá cỏ
Đàn cừu mãi chơi rong
Thả hồn cùng mây gió
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Từ phỏng vấn ‘Bàn 1’ Niên đi thẳng ra biển, nhìn bâng quơ, cách hơn cây số là cù lao có đầu và lưng cao đuôi thấp nên phe ta kêu hòn Cá mập. Trông hiền hòa nhưng mang huyền thoại dữ, có thể ngắm mà tưởng tượng.

Giá trong túi có vài đồng ringgits thì đã vô quán Happy kêu ly cà phê, ngồi phì phèo. Lên ‘Bàn 1’ chẳng là gì cả nhưng dấu hiệu ai cũng mừng: hồ sơ xin định cư của mình bắt đầu nhúc nhích. Ai tới được đảo rồi cũng phải qua trạm này của Di trú Mỹ, rồi mới biết tới chuyện có điều kiện đi nước nào hoặc không nước nào có nghĩa vụ nhận mình định cư, ‘mậu diện’, ‘long stayers’.

Thông dịch viên “Người này nói được tiếng Anh”. Phái đoàn Mỹ “Oh! Tốt! Cô có thể xả hơi một lúc”. Niên bất ngờ; nhìn cô thông dịch không quen thoáng cúi đầu cười mím.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Hương một bờ môi

ngồi mà hong những tàn phai
đêm hoa mới nở sớm mai đã tàn
khẽ khàng hạt bụi trần gian
bay qua hư ảo chia tan phận người

còn đây sót lại nụ cười
lênh đênh đời kiếp phận người bão giông
bến tình chạm một giòng sông
nửa phai phôi sóng nửa bồng bềnh mây
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến


Lovers
Ernst Ludwig Kirchner

Đêm cuồng say…

Em nhé, một lần quậy cùng ta
Một đêm giả khướt lướt Ngân Hà
Một đêm vịn cớ vì ta đã
Mà hứng đêm cuồng say với ta?

Ừ, giả lần thôi, đâu chết a
Người ta thiên hạ vẫn thế mà
Thì bởi ả Hằng lả lơi quá
Mà dáng ai kia cứ nõn nà…
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Giáo sư Trần Khuê (1936-2020)

1. CẢM HỨNG ANH HÙNG CA

Một buổi chiều tôi đang ngồi với nhà văn Vũ Bão ở 65 Trần Hưng Đạo, Hà Nội, tòa soạn báo Điện Ảnh Việt Nam thuộc bộ Văn Hóa Thông Tin mà Vũ Bão là Phó Tổng biên tập kiêm trưởng ban Biên tập thì người đàn ông mái tóc bồng bềnh nghệ sĩ, áo sơ mi trắng, cà vạt xanh, bên sườn đeo chiếc máy ảnh nhỏ như vừa bước ra từ một cuộc tiếp khách nào đó đến gặp Vũ Bão. Đó là Trần Khuê, giảng viên ngữ văn trường Cao đẳng Sư phạm Sài Gòn. Vũ Bão nói tên tôi. Trần Khuê thân mật choàng tay ghì vai tôi vào người ông và bảo Ồ, Trọng đây à? Ngay lập tức ông đưa máy ảnh cho Vũ Bão nhờ bấm cho ông và tôi bức hình chung.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Xé nát lòng tôi tiếng núi mưa

lắng nghe mưa thét trong lòng núi
đá bỗng vang lời tổ quốc tôi
ngọn lửa thiêng xưa, sao đã nguội?
sầu bủa vây quanh chỗ ghế ngồi.

sông núi Tây, nhưng chí khí Đông
khác màu da, nhưng chung tấm lòng
mưa bên người, bên kia tôi ướt
đất cắt chia, nhưng Trời mênh mông.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đi nghe Hương Lan và Tuấn Vũ hát thử một đêm, giữa lòng Hà Nội, cũng tựa như đi ăn  một bữa phở chui vào thời bao cấp vậy. Dù “nhạc sến” không “chất lượng” gì cho lắm nó vẫn có thể khiến cho thiên hạ bùi ngùi, xuýt xoa hay hít hà và nước mắt nước mũi ướt khăn chỉ vì họ đã (lỡ) phải ăn quá nhiều những tô phở quốc doanh – không người lái – thế thôi! (TNT)

Thưở sinh thời – khi vui miệng – có lần soạn giả Nguyễn Phương đã kể lại lúc đưa đám cô Năm Phỉ, và chuyện ông Chín Trích đập vỡ cây đàn:

“Ngày cô Năm Phỉ mất, người đến viếng tang nghe nhạc sĩ Chín Trích đàn ròng rã mấy ngày liên tiếp bên quan tài… Ông vừa đờn vừa khóc. Đến lúc động quan, trước khi đạo tỳ đến làm lễ di quan, nhạc sĩ Chín Trích đến lậy lần chót, ông khóc lớn:’ Cô Năm đã mất rồi, từ nay Chín Trích sẽ không còn đờn cho ai ca nữa…’ Nói xong ông đập vỡ cây đờn trước quan tài người quá cố.
Đọc tiếp »

Huy Liêu

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Huy Liêu; Tiếng hát: Ngọc Sáng
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Richard Quest
Nguyễn Trần Diệu Hương chuyển ngữ bài báo I got Covid-19 two months ago. I’m still discovering new areas of damage của Richard Quest – CNN Business editor-at-large.

Bài này không phải là một tài liệu y khoa, mà là kinh nghiệm cá nhân của ông Richard Quest – CNN Business editor-at-large. Xin được dịch lại kinh nghiệm của một “cựu bệnh nhân COVID-19” để bạn đọc tham khảo. (NTDH)


Richard Quest

Cơn ho trở lại, không báo trước, không có lý do. Cơn ho không dữ dội như khi tôi đang bị nhiễm virus nhưng làm cho tôi thấy mình bị yếu đi.

Như nhiều người khác, tôi nhận ra rằng tôi đang phải sống và chịu đựng “cơn hậu địa chấn”, ảnh hưởng lâu dài sau khi đã được chữa lành cúm COVID-19.

Tôi bị nhiễm Coronavirus vào giữa tháng 4. Toàn bộ triệu chứng đến rất nhanh chóng. Bỗng nhiên tôi cảm thấy suy nhược, rất mệt mỏi, và tôi bị ho, một loại ho chưa bao giờ thấy trong đời.

Tôi đến clinic xin test COVID-19, sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ trung tâm y tế cho biết tôi đã bị nhiễm Coronavirus.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Con sóng già lang thang

Ta chỉ là con sóng lang thang.
Giữa đại dương muôn trùng con sóng.
Con sóng già cô đơn một mình một bóng.
Lầm lũi từ bờ đông sang bờ tây.

Con sóng già mòn mỏi loay hoay.
Nhớ quắt quay bãi bờ xưa cũ.
Lặn lội ngược xuôi tìm nơi trú ngụ
Ấm áp tâm hồn giũ sạch bụi trầm luân.
Đọc tiếp »

Adam Schiff
Đinh Từ Thức chuyển ngữ, giới thiệu, và phụ chú bài quan điểm “Bolton could have made a difference but he chose to make a profit with his book,” đăng trên USA Today của Adam Schiff, Dân Biểu Đảng Dân Chủ, đại diện tiểu bang California, Chủ Tịch Uỷ Ban Tình Báo Hạ Viện Mỹ.


Tuy ngày 23 tháng 6 mới chính thức phát hành, ngay từ 18 tháng 6,
một cuốn sách của Bolton đã xuất hiện ngay trước Bạch Ốc.
(AP Photo/Alex Brandon)

Lời người dịch: Cuốn hồi ký về thời gian làm Cố Vấn An Ninh Quốc Gia tại Bạch Ốc của John Bolton, The Room Where It Happened: A White House Memoir, đã gây sôi nổi dư luận từ trước khi chính thức phát hành vào ngày 23 tháng 6, 2020. Trước ngày phát hành, chính quyền của Tổng Thống Trump đã yêu cầu toà án ngăn chặn việc phát hành, với lý do nội dung cuốn sách chứa đựng nhiều bí mật quốc gia, không thể tiết lộ. Tòa đã bác lời yêu cầu này vào ngày 20 tháng 6, chỉ 3 hôm trước ngày phát hành. Quả thật, sách đã ghi lại khá nhiều điều “rùng rợn” về lời nói việc làm của Tổng Thống Trump.

Sau khi thất bại chuyện chặn đứng việc phát hành, Tổng Thống Trump và nhiều nhân vật trong chính quyền đã nói cuốn sách chứa nhiều chuyện bịa đặt, nhưng không chỉ rõ chỗ nào là bịa đặt hay sai lầm. Hơn nữa, nếu nội dung sách chỉ là thứ tiểu thuyết hư cấu, và Bạch Ốc đã được đọc trước bản thảo, tại sao phải yêu cầu toà án chận phát hành vì lý do tiết lộ bí mật an ninh quốc gia. Chuyện bịa, không thể phương hại tới an ninh quốc gia.
Đọc tiếp »

Tháng Bảy xa quê

Posted: 06/07/2020 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao
Thơ: kể chuyện đời thường…

ơi tôi tháng Bảy con chim sáo
sang sông tấp nập bến quê người
quê nhà bỏ lại đem không nổi
thêm nặng lòng dâu bể tang thương!…

hai-mươi[+] sáu mùa vay mượn
lạc mất quê xưa lạc mất hồn
chưa lần về lại tìm nơi chốn
một thời yêu dấu gọi cố hương!…
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 22 tháng 6

Ở Barcelona, Tây Ban Nha, Gran Teatre del Liceu Opera có buổi hòa nhạc đầu tiên kể từ giữa tháng 3, mở đầu mùa trình diễn 2020-2021. Các nhạc công say sưa chơi nhạc trong trang phục biểu diễn sau nhiều tháng phải gác…đàn vì lệnh lock-down.

2,292 ghế ngồi của nhạc viện trong buổi trình diễn đặc biệt này được lấp đầy bởi… những chậu cây cảnh chứ không phải con người.

“Khán giả thực vật” không biết vỗ tay tán thưởng các nhạc công nhưng từ khắp nơi, cả trăm ngàn người Tây Ban Nha đã say sưa thưởng thức buổi hòa nhạc và gởi những tràng pháo tay bằng emoji từ một góc nhà mình qua livestream.

Từ ánh đèn mờ trên sân khấu nhìn xuống khán giả, tất cả các ghế ngồi đều được lấp đầy, các nhạc công tài năng say sưa biểu diễn như họ vẫn chơi nhạc trong một khán phòng đầy khán giả thời Pre-Covid.
Đọc tiếp »

Hè đến

Posted: 06/07/2020 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Hè đến từ hôm qua.
Không ve, không phượng,
như bao hè qua.
Khung trời cũ biệt tăm.
Đã từ ngàn năm.

Xao xác lá cây reo.
Nửa hờn, nửa mừng reo.
Âm vang bước chân ai vừa đến.
Ngoảnh theo bóng đổ lưng đèo.
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Thu ra khỏi nhà, toàn khu nghỉ mát chìm trong đêm mờ và sương mù. Từ trong nhà ấm bước ra trời lạnh Thu xoải chân bước dồn. Những ngôi nhà tương tự nhau ẩn hiện qua màn sương. Phía cổng, khu quản lý có vài khung cửa sáng như bông gòn, nhà hàng đối diện nhiều ánh điện hơn; ngoài khoảnh ấm áp đó, không gian mờ tối, yên lặng, ẩm.

Thu đi về phía rừng, bỏ khoảnh sáng mơ hồ lại sau lưng. Hết khúc có những lối rẽ dẩn vào từng khu nhà mát, đường thu nhỏ dần thành lối mòn, lớp lá khô càng xa càng dày hơn. Thu nghe giày mình vẫn chạm sát nền đất. Nắng hè đã hong lá dòn, chúng bị sương thu uốn cong mình, nên tuy dày mà xổm. Dưới mỗi bước chúng xôn xao tứ tán. Thu thích âm vang đồng hành này. Một lúc sau có thêm tiếng của mình thở. Cây thưa, cao, gần trụi lá. Lối mòn quanh co, lên dốc xuống dốc. Ở những lối rẽ không có bảng chỉ đường; nếu có lúc này cũng khó thấy. Một lúc, tiếng thở của Thu át tiếng lá. Thu ngồi xuống một thân cây đổ. Lồng ngực dịu dần. Cùng yên lặng với rừng.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Cám ơn đời hoa nở vì em

…Cám ơn hoa đã vì ta nở
Thế giới vui từ nỗi lẻ loi

(Ta Về – Tô Thùy Yên)

Hoa vẫn nở trong vườn đầy nắng
Cánh hồng còn đọng giọt sương đêm
Tiếng dế khuya vừa nghe đất thở
Sáng đã xanh từng ngọn cỏ non.

Hoa vẫn nở giữa mùa đại dịch
Hương vẫn nồng dẫu biết phù du
Nhụy như tơ vương tà áo lụa
Lòng chợt mềm trong mắt tiểu thư.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Khắp đất nước này, điểm danh 63 tỉnh thành, còn nơi nào mà không có tranh tụng vì những cưỡng chế đất đai bất công, bất bình đẳng và vô lý cùng cực? Mỗi một địa chỉ như thế là một ngọn lửa âm ỉ hận thù. (Thảo Dân)

Hơn 10 năm trước, chính xác là vào hôm 28 tháng 6 năm 2009, nhà thơ Nguyễn Quang Thiều có tâm sự (đôi điều) nghe hơi buồn bã:

“Khi tiếp xúc với những người nông dân, tôi thường xuyên hỏi về tổng thu nhập mỗi tháng của một khẩu trong một gia đình họ là bao nhiêu. Dù rằng tôi biết họ đang sống một cuộc sống vô cùng vất vả nhưng tôi vẫn kinh ngạc khi nghe một con số cụ thể: ‘Tổng thu nhập một tháng trên một khẩu của chúng tôi là 40.000 đồng.’ Bạn có choáng váng khi mỗi tháng, một người trong mỗi gia đình nông dân chỉ có 40.000 đồng để chi tiêu tất cả những gì họ cần không?

Bốn mươi ngàn đồng có giá trị như thế nào lúc này. Đó là giá của 2 bát phở, giá của 4 lít xăng, giá của hai xuất cơm trưa văn phòng, giá của một cuốc xe ôm trên đoạn đường 10km, giá của hơn một bao thuốc lá 555, giá của 3 ly cà phê…Tôi biết sẽ có rất nhiều người không thể tin rằng tổng thu nhập hàng tháng của một khẩu trong hầu hết những gia đình nông dân lại chỉ với một con số ‘kinh hoàng’ như thế. Nhưng buồn thay đó lại là sự thật.”
Đọc tiếp »