Phạm Thanh Nghiên

ha_minh_hue
Đại biểu quốc hội Hà Minh Huệ (Hình: Dân trí)

Nếu coi dân chủ, nhân quyền là một chiếc bánh, thì tự do ngôn luận là một góc của chiếc bánh ấy. Người dân Việt Nam chúng ta chưa bao giờ được nếm mùi vị thật của nó nhưng được ném cho một chiếc bánh khổng lồ mang tên “dân chủ gấp triệu lần tư bản” – theo cách “nổ” của bà Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan. Cho nên mới có cụm từ “dân chủ giả hiệu”, hay “dân chủ bánh vẽ” để miêu tả thực trạng nhân quyền ở Việt Nam. Nói cho ngắn gọn, kể từ khi đảng trở thành người đầy tớ vĩ đại của dân, thì chúng ta được no nê món ăn bánh vẽ. No đến bội thực cái thằng dân.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

vung_nuoc

TRĨU LÒNG.

Đối nhân lời lẽ chưa cùng
hoang mang cái thị ngại ngùng cái phi
nghi ngờ đến cả lương tri
khiến cho tâm sự thường khi nặng nề.

CHỐN NƯƠNG THÂN.

Đúc từ sông núi khí thiêng
mà thân thế chỉ hạp duyên phàm trần
ham chi bạt chúng siêu quần
thà chen chúc giữa bầy đàn lập thân.
Đọc tiếp »

Ngã

Posted: 25/03/2016 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

ho_dinh_nghiem-dinh_cuong
Hồ Đình Nghiêm
dinhcuong

Mùa đông, tuyết rơi, mưa đá rơi, mưa băng rơi, làm đường sá trơn trượt. Thành phố có những xe gạt tuyết sang hai bên đường, xe trải muối và chất chống trơn trên mặt đường cũng như trên lề đường dành cho người đi bộ. Dù vậy, xe cộ vẫn cứ trơn trượt xoay ngang xoay dọc và dân cuốc bộ vẫn cứ ngã xoành xoạch. Được cái là ông trời lo liệu cả nên đường trơn trượt cặp kè với thời tiết giá lạnh, ra đường là phải áo quần lớp nọ lớp kia kín mít từ đầu tới chân. Vậy nên có té cũng ít khi bị thương tích. Cái nệm quần áo đỡ đần tất cả. Chuyện té là chuyện thường ngày ở thành phố rét mướt Montreal chúng tôi. Nhưng khi một văn nhân té, chuyện lại khác. Té văng ra thơ.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

hoai_khanh
Nhà thơ Hoài Khanh (1933-2016)

Mường tượng về chân dung. và tác phẩm

câu ca dao nào cũng gợi nhớ
câu ca dao thời đại chẩy theo sông
băng qua nhịp cầu
nôn nã đi về kiếp đời sầu tư hằng hà vô lượng
qua sông là một nhịp cầu
qua tôi là một kiếp sầu vô chung
*
tôi nhớ ông già ấy
tóc trắng. rịn
âm âm vạt đời thiu thỉu
miệng mếu. cười điệu buồn châu phi
tiếng trống vẫn bập bùng đâu đó
trong đôi mắt tinh anh mầu thơ sáng
lục bát tỏa âm rền
qua rừng tre nghe sấm dậy
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

xe_lam_tren_duong_di_tan

1.
Tiếng người chộn rộn. Gà vịt kêu vang rân. Máy nổ hậm hực, chiếc xe đò đứng bên ruộng vắng mãi lắc lư. Trời rất nắng và khói từ ống bô chổng ngược cứ phun từng chặp một cơn suyễn, ho ra khói đen hôi xăng dầu. Gió từ vuông đất xanh cỏ đi lên, mơn man để làm rõ mùi dầu Nhị thiên đường. Con bé ngồi sát ô cửa tóc rối gục đầu che gương mặt hệt tàu lá chuối, nó luôn để lại ám hiệu trên suốt chặng quốc lộ Một chẳng thể chạy suốt, nó ăn thứ gì mà khi nôn oẹ toàn cả đắng cay và chua lét le. Con đổi chỗ cho Dì chứ mày ngồi đó không chừng mà trúng gió rồi đổ đau.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

hoai_khanh_4
Nhà thơ Hoài Khanh (1933-2013)

Qua sông là một nhịp cầu
Qua tôi là một kiếp sầu vô chung
(*)
Dấu than dấu chấm cuối cùng
Người thơ khép mắt cánh rừng bay lên
Giọng sầu ngất gió anh niên
Máu xương tức tưởi đảo điên một thời
Buồm nâu biển biếc xa khơi
Nguồn cơn ký ức ngậm ngùi viễn phương
Bướm bay dế gáy bông hường
Ngồi đây tưởng niệm vô thường tận đâu?!
Đọc tiếp »

Từ Thức

cover-la_denonciation

Lần đầu tiên, một cuốn sách mô tả và tố cáo xã hội Bắc Hàn, do một tác giả hiện sống tại chỗ, tới tay độc giả Tây Phương. Tác phẩm La Dénonciation ( Báo Cáo ) ( 1 ) của Bandi là một tập truyện ngắn tường thuật đời sống gian nan, đầy tai hoạ, bất trắc của người dân trong một chế độ độc tài tàn bạo nhất thế giới, một vùng đất đóng kín trong đó lãnh chúa họ Kim có toàn quyền sinh sát.
Đọc tiếp »

Đặng Châu Long
Tiển anh Hoài Khanh (14.06.1933-23.03.2016)

hoai_khanh-dinh_cuong
Nhà thơ Hoài Khanh
qua nét vẽ họa sĩ Đinh Cường

Tơ chùng lục bát thôi rung
Bóng anh chìm giữa mạch sông cuối nguồn
Cũng đành ba bảy tà dương
Tiễn nhau chút giọt vui buồn trước sau  Đọc tiếp »

Hoài Khanh

tuong_nguyen_du

Nhớ Nguyễn Du

Bất tri tam bách dư niên hậu
Thiên hạ hà nhân khấp Tố Như

(Nguyễn Du)

Cõi nào giọng khởi nguyên vang?
Nhánh khô trời muộn trôi tan mộng thầm
Súng còn vọng mãi trời căm!
Rưng rưng mắt lệ nghìn tâm sự nào?
Mộng đời nát ngọc chìm châu
Bến mê vẫn rợn mấy màu trầm luân!
Mười lăm năm bấy nhiêu lần
Bấy nhiêu rồi nhỉ hỡi trần gian kia?
Ngược xuôi bao kẻ đi về
Tấm thân bé mọn bên lề tồn vong
Chuyện đời có có không không
Phù vân một áng bụi hồng xa xa
Cớ sao thiên hạ người ta
Vẫn chưa tròn một quê-nhà-bao-dung
Vẫn chưa tỉnh giấc hãi hùng
Trong cơn trường mộng vô cùng thời gian?
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

hoai_khanh_2.jpg
Nhà thơ Hoài Khanh (1933-2016)

LTS: Nhà thơ Hoài Khanh vừa qua đời ngày 23.3.2016 tại nhà riêng ở Biên Hòa, Đồng Nai Việt Nam, hưởng thọ 83 tuổi. Chúng tôi đăng lại bài của nhà văn Nguyễn Lệ Uyên viết về ông như một nén nhang tưởng nhớ.

Khoảng giữa thập niên 1960, tôi đứng xa nhìn ngắm Hoài Khanh qua những bài thơ đăng rải rác trên các tạp chí Văn Nghệ Sài Gòn, một vài truyện ngắn, một số dịch phẩm và đặc biệt là các bài viết về thi ca Châu Phi da đen. Đứng rất xa đọc và không có một ý niệm nào rõ rệt, ngay cả khi đến tòa soạn gửi bài cho tập san Giữ Thơm Quê Mẹ thấy ông đang ngồi tiếp chuyện thầy Thanh Tuệ và Tuệ Sĩ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

prisoner

1.
chỉ nghe kể lại
chuyện nó bị nhốt trong bức tường
chẳng biết từ bao lâu
từ đó mọi thứ đối với nó
lép kẹp, thẳng đuột
trùng màu bê tông
đứng sống như đã chết
Đọc tiếp »

Phan Lạc Tiếp

khu_truc_ham-tran_khanh_du

Cuộc xâm nhập bằng đường biển của Cộng sản Hà Nội được chính thức khởi đầu vào ngày 30 Tết năm 1960, cho đến ngày 24 tháng 4 năm 1972 được coi là chấm dứt, bởi con tàu số 645 của Cộng sản Hà-Nội bị theo dõi và bị đánh chìm rất ngọan mục tại vùng biển Phú Quốc. Khu Trục Hạm Trần Khánh Dư, HQ4 của Hải Quân VNCH đã lập được chiến công này.

Trước khi đi sâu vào cuộc săn đánh tàu Cộng sản Bắc Việt, cần có một cái nhìn khái quát và kế hoạch xâm nhập của Hà Nội vào bờ biển Miền Nam. Suốt 12 năm dài, từ 1960 đến 1972, lực lượng xâm nhập đường biển của Hà Nội được tổ chức theo quy chế bộ binh. Từ năm 1960 đến 1964, lực lượng này còn nhỏ, được gọi là Đoàn 604. Lúc đầu là các thuyền gỗ nhỏ, trong tải trên dưới 10 tấn, sau là các tàu sắt lớn hơn, trong tải trên dưới 40 tấn. Các ghe loại này ngoài việc trang bị một số vũ khí để tự vệ khi thật cần thiết, tất cả còn được trang bị các dụng cụ đánh cá như lưới, cào, vừa để ngụy trang, vừa để đánh cá và sản xuất nước mắm. Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

wounded_victims_of_terrorist_attack_in_brussels

hãy cho anh khóc bằng mắt em
những cuộc tình duyên Budapest

chúng nó say giết người như gạch ngói
như lòng chúng ta thèm khát tương lai


hãy cho anh giận bằng ngực em

hãy cho anh la bằng cổ em   Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

mi_quang_3

Tô mì Quảng

Ba em Bình Định Mạ em Huế
dính dáng chi mô xứ Quảng Nam
mà răng anh nghĩ hoài không xuể
thèm món ngon mì Quảng em làm

nhớ lại hồi giang hồ xứ Quảng
trộn tô mì nhín nước nhiều rau
quán cóc liêu xiêu chiều hanh nắng
hương quê ngầy ngật nhói lòng đau
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

chai_luoi

Cái giá của hận thù

Trần Tú nhà nghèo, chuyên nghề chài lưới. Một lần chài được con chép nặng 5 cân, toàn thân vàng hươm. Ai cũng bảo là cá quý ngàn năm mới thấy. Trong huyện có tay võ sư Trương Luyện nghe tin, tìm tới mua, hắn đang cần thứ cá chép vàng ấy cho việc tăng gân bổ cốt, hòng luyện thành món võ bí truyền. Trả giá bao nhiêu Tú cũng không bán. Đêm đó Luyện cho người tới đốt nhà, giết hết người thân của Tú. Tú may mắn thoát chết, chạy vào rừng. Bị thú rừng săn đuổi.

Có vị cao nhân cứu Tú. Bị thú rừng cấu xé, khuôn mặt Tú biến dạng. Sau bảy năm Tú được vị cao nhân nọ tái tạo lại dung mạo và truyền thủ võ công thượng thừa.
Đọc tiếp »

Thái Bình

cau_ganh_sap

Cầu Gành sập
Trần Lập qua đời
Rock chưa được lên ngôi
Mà là gã khùng cưa bom giữa thủ đô ngàn năm…
Thánh vật
Đọc tiếp »

Mặn

Posted: 23/03/2016 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

nuoc_man_xam_nhap_dong_bang_song_cuu_long

Tôi Nhiễm Mặn chính Em
từ những dòng nước mắt
bao dung rồi dịu êm
cằn khô theo năm tháng
Đọc tiếp »

Nguyễn T. Long

nguyen_duc_son-dinh_cuong-2014
Nguyễn Đức Sơn
dinhcuong

Trong giới văn học miền Nam trước 1975, ngoài Bùi Giáng, có lẽ hiếm người có nhiều giai thoại như ông Sơn Núi.

Đó là nhà thơ Nguyễn đức Sơn (sinh năm 1937), được coi là một trong ba kỳ nhân của thời đại cùng với Bùi Giáng và Phạm công Thiện. Họa sĩ Đinh Cường đã vẽ nhiều chân dung của ông này, có bức như “họa hồn”, thật tuyệt vời !

Năm 2007, nhân tham dự chuyến về Việt Nam làm Lễ Trai đàn Chẩn tế của Thầy Nhất Hạnh (NH) tại cả 3 miền, tôi có dịp về Việt Nam và cư trú tại Tu viện Bát Nhã (Lâm Đồng, Bảo Lộc) một thời gian.

Đọc sách “Nẻo về của ý” của Thầy Nhất Hạnh trong thập niên 60 (thế kỷ trước) khi còn học Trung học ở Saigon, tôi bị “ám ảnh” vì cái tên nơi chốn đó mà Bảo Lộc thì cách Phương Bối không xa.
Đọc tiếp »

Thơ

Posted: 22/03/2016 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

poetry

thơ là rác của tâm hồn
được chắt lọc kỷ vẫn còn hôi hôi
cái mùi của mỗi dân chơi
chữ nghĩa theo cách trồng hơi mình vào
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

betty-cari_humphry
Betty
Cari Humphry

Chết vì con bò,

người ta nghĩ nó bình thường
khuyên tôi nên cứ để nó yên
trong thế giới loài bò
của nó- cho nó ăn hoa
trái

tôi đồng ý và để mọi thứ trôi
chảy
một cách tự nhiên- nhưng
sau đó
cũng chính họ kêu tôi hãy giết nó đi
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

mai_nguyen-nguyen_quoc_tung
Mai Nguyên & Nguyễn Quốc Tùng

Mở trang thứ hai của tác phẩm “Tình Già”, là lời cảm tạ:

Cảm tạ những người thương đóng góp:
Hình bìa: MN set up. Phượng Lê − bấm máy hộ
Luxembourg Paris 4/2012
Bìa set up / Sách layout: Nguyễn Quốc Tùng
Sách in: Vincent CNN, Cali. 2013

Anh Nguyễn Quốc Tùng chính là phu quân của tác giả Mai Nguyên − Nguyễn Tuyết Mai. Anh sửa lỗi chính tả, set up bìa, và layout sách cho toàn bộ 22 tác phẩm đã xuất bản của chị − Vợ viết chồng sửa là tiên trên đời −, gồm:
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm

lang_que

Hạt bụi trở mình từ chốn đền thiêng
Trong phản chiếu của gương thần mầu nhiệm
Những mảnh vỡ của thời gian lắng đọng
Ta lớn lên trong cổ tích cội nguồn
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

dong_bang_can_phu_sa

Trong mấy tuần qua trên mạng thông tin lại nổi lên những tiếng kêu cứu vì đồng bằng sông Cửu Long (Mekong) đang bị đe dọa với nạn hạn hán và nhiễm nước mặn. Chính dân Sài Gòn cũng đang chịu nguy cơ thiếu nước dùng sau khi nhà máy lọc nước ở Thủ Ðức phải ngưng bơm nước sông Sài Gòn và Ðồng Nai; vì không đủ thiết bị thanh lọc chất muối lấy từ hai dòng sông này. Ngày 16 Tháng Ba, 2016, Chi Cục Thủy Lợi và Phòng Chống Lụt Bão thuộc Sở Nông Nghiệp tại Sài Gòn kêu gọi dân chúng cho “tăng cường xe bồn cấp nước cho dân, xây bể chứa nước thô trên sông Sài Gòn” và “các hồ đầu nguồn sẵn sàng xả nước đẩy (nước) mặn,…”
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

pho_nui-2015-dinh_cuong
Phố núi
dinhcuong

núi. dựng lên dựng lên
những cánh sườn
triền dốc ứng trực
một lần chân em cho tôi ghé
không có gì xuyên thủng được bàu trời nguy nga
huy hoàng áo nghĩa
niềm tấy sưng của sắc màu
vẽ thầm tiếng nhạc
bầy xương cá thuỷ táng trên không
xác chim in hằn vết suối
linh thạch hóa hình
rì rào âm bản
núi
lạnh ngời thiên san
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

sight_seeing_manila

Cảm nhận Philippines

Không cờ không quạt không khẩu hiệu
Hễ hai người thì tự động sắp hàng
Lối đi bộ thênh thang sạch bon như mới
Cảnh sát chỉ đường dưới nắng chang chang
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

trang_si_mai_guom

Giặc phương Bắc rần rật kéo vào kinh thành Thăng Long. Quan và dân rủ nhau chạy loạn. Năm hôm trước khi mới nghe tin giặc còn cách kinh thành hai trăm dặm Hoàng Thượng và hoàng thân quốc thích đã lặng lẽ rời đến một nơi ẩn nấp an toàn.

Trần Tiết, gã bán thịt lợn. Nghe tin giặc sắp tràn tới, vợ gã giục gã:

– Chàng muốn chết hay sao mà còn mổ lợn để bán, có lo soạn sửa mà chạy đi không?

Trần Tiết cười:

– Hiền thê hãy đem các con về bên quê nội Phú Thọ đi, hy vọng với sự phù hộ của các Vua Hùng nàng và các con sẽ bình an. Riêng ta, ta không đi đâu cả.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

trang_muoi_sau

đêm cúi xuống mỉm cười chào với nắng
ngày trở mình tìm kiếm một vầng trăng
trời thổi mùa vào trái đất quanh năm
tôi để cửa chờ điều chi rất lạ
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

bia_mot_thoi_u_am

Đó là một tuyển tập gồm 21 truyện kể, dày 300 trang, vừa phát hành trên mạng Amazon. Đó là những truyện kể từ những cảnh đời thực, có liên hệ tới dòng thác lịch sử 30-4-1975.

Đỗ Xuân Tê viết rất nhiều đề tài, nhiều thể loại trong hơn một thập niên qua, và bây giờ chỉ chọn ra một phần nhỏ các truyện có đề tài liên hệ tới chyển biến lịch sử 1975 – một dấu mốc đã đưa tác giả vào trại tù cải tạo nhiêu năm.

Văn của họ Đỗ thư thả, ngay cả khi kể những chuyện căng thẳng, như chuyện bạn tù tự tử; ngôn ngữ từ tốn thương xót, ngay cả khi kể chuyện vợ người bạn tù phải thất thân và có con thêm với một cán bộ thuế để mưu sinh nuôi con; dòng văn chỉ ngạc nhiên bất ngờ khi ra tù, về Sài Gòn, gặp một con bé hàng xóm năm xưa đã trở thành một người nữ giang hồ và nghe cô này nói rằng cô sẵn sàng trao tặng “tình yêu” cho tác giả; truyện kể vẫn điềm tỉnh ngay cả khi ghi lại chuyện bố của người bạn lãnh án tù 5 năm trước 1975 vì “nghi ngờ chừa chấp VC” cho tới khi ông cụ sắp lìa đời mới bảo rằng cháu nên vượt biên đi, và ông cụ thực ra là bị oan vì người bạn thân tới nhà đánh cờ tướng nhiều năm chính là VC thứ thiệt và nằm trong mạng lưới tình báo Hùynh Văn Trọng.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn
(tặng Cao Tần)

nguyen_ngoc_bich_2
Để tưởng niệm giáo sư Nguyễn Ngọc Bích
[1937-2016]

Sống đủ ba năm mũi chưa lõ, mắt chưa xanh
Bỗng dưng một ngày trở thành công dân nước nọ
Trên giấy chứng minh ghi chép rành rành
Hưởng đủ mọi quyền tự do các thứ
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

thi_no_chi_pheo

Lời của Chí Phèo

Miệng đời dài lưỡi thế gian
Hóa ra chỉ chút lời vàng đãi bôi
Cái thời tử tế qua rồi
Cho nên tôi uống mình tôi, Chí Phèo

– Người ta chê tớ phận nghèo
Không tiền uống rượu lại đèo bồng yêu
Ô hay tiền ít tình nhiều
Đàn bà phơn phởn cứ liều là xong
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

tran_huy_sao

Buổi họp mặt đông vui anh tình nguyện mở màn buổi văn nghệ bỏ túi nắm tay chị lên cái khoảng trống-không-rộng chỉ vừa đủ một khoảnh coi như là sân khấu chung cho buổi trình diễn văn nghệ giúp buổi tiệc vui nhậu mừng anh chị ba-mươi-năm về ở với nhau.

Ba mươi năm trói buộc đời nhau tình nhau mà giờ đây còn như thời trai trẻ nắm tay nhau lên (tạm gọi là) sân khấu để trình diễn một màn gì gì đó ( chưa biết ) để giúp vui là coi như  còn phong độ, còn sung lắm. Cả phòng tiệc vỗ tay.

Hóa ra không hát tình ca như mọi người đinh ninh mong đợi mà ngâm một bài Thơ. Mọi người đều háo hức, chờ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

thieu_nu_trong_dem

nỗi đau cứa khuyết
khi gió vẫn thổi vào nhà trống
mở lòng em tan hoang
cô gái di-gan ngay trên núm ruột quê nhà
từng chuyến tàu qua
chở đi những ngày phía trước
em ngồi lại chốn ly hương
bỗng nhớ các nong tằm
nắng chiều xuyên song thưa
vẫn chưa có tin gì về những người xa khuất
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

quang_tri

Về Quảng Trị

Xuôi về Thành Cổ đang mưa
Trên dòng Thạch Hãn còn thưa bóng người
Về đây để nhớ một thời
Mịt mùng khói lửa nhuốm trời tang thương

Em chờ bên đó Hiền Lương
Con sông Bến Hải yêu thương nối bờ
Qua đồi sim tím mộng mơ
Tím tình yêu tím đợi chờ sắt son
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

hinh_nam_thanh

1. Mặc áo Xuân Thánh

Hồi nhỏ, tôi thích nhất là được mặc quần áo mới ngày Tết. Tôi lớn lên trong thời tem phiếu sau 1975, nên như người dân thời đó, chỉ có hai bộ đồ: “một bộ đi,” đang mặc; “một bộ đứng,” đang phơi. Ngày Tết, trẻ con thích nhất là được quần áo mới và kẹo bánh, nhưng trẻ con thời hậu chiến như tôi thì thích nhất là quần áo mới. Kẹo bánh thì dù nghèo, Mẹ cùng các Dì và Bà Ngoại vẫn hay làm cho ăn. Chắc vì vậy nên mới có bài hát:

Sắp đến Tết rồi đến trường rất vui
Sắp đến Tết rồi về nhà rất vui
Mẹ đang may áo mới nhé, ai cũng vui mừng ghê
Mùa xuân nay em đã lớn biết đi thăm ông bà…
Đọc tiếp »

Tỉnh thức

Posted: 19/03/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Mừng Phục Sinh

chua_phuc_sinh

Tôi về miền biển cả
Ca mừng Chúa Phục Sinh
Nghe câu chuyện thủy chung
Đôi uyên ương viễn xứ
Họ hẹn biển thề non
Thề đồng sanh đồng tử
Cùng nhau vác “Thập Tự”
Theo Chúa truyền Phúc Âm
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

leaf_flying

Thả lá

Thả chiếc lá cho bay về phía biển
Những bờ lau ngai ngái đất phù sa
Khi ngó lại đất trời kia như huyễn
Mộng ban sơ con nhện võng hiên nhà.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

le_thi_ha_vi

Người trong ảnh mang tên Lê Thị Hà Vi, cháu được 15 tuổi (khi xẩy ra sự cố) và đang là học sinh lớp 10 ở địa phận nào đó trên vùng cao Đắk-Lắk; một nơi chốn mà từ bé tới lớn tôi chưa hề được đặt chân lên. Tôi thầm nghĩ hẳn nó buồn hơn Ban Mê Thuột, hiu hắt hơn Pleiku?

Chắc sẽ có nhiều người đồng cảm với tôi một chuyện, ấy là gương mặt Lê Thị Hà Vi sáng lạng quá, đẹp gái quá và biết đâu chừng trong tương lai có chàng lãng tử ghé chân thăm thú Đắk-Lắk sẽ giật mình khi ngó thấy để rồi bị bông hoa hé nụ kia trì kéo bước giang hồ và chàng ta sẽ xiêu hồn làm ra một cái gì đó na ná như nhà thơ Vũ Hữu Định xa xưa: “… đi dăm phút trở về chốn cũ… may mà có em đời còn dễ thương”.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

thieu_nu_toc_the

Tháng ba không ở lại

Người con gái tóc dài mềm hơn suối
Chảy miên man dịu mát cả hồn tôi
Tình thuở ấy hạt sương mai buối sớm
Lá thuộc bài mơ ước thật tinh khôi.

Người con gái tròn xoe đôi mắt ngọc
Nắng lung linh màu áo lụa sân trường
Có gã khờ một hôm thèm được khóc
Để mềm lòng cô bé nhỏ dễ thương.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

wine

Bắt phone cụng bạn, câu đầu
ly vang đã ánh sắc màu, hạnh như.
Đêm thơm giọt góa, bây chừ
đứa trông nhạn thắm, đứa chờ quỳ hoa.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

tran_binh_nam-nguyen_giac
Trần Bình Nam (1933-2016)
qua nét vẽ Phan Tấn Hải

Nơi đây, xin phép gọi bằng thói quen: anh Trần Văn Sơn. Tuy rằng tuổi của cựu dân biểu Trần Văn Sơn, người viết bình luận nổi tiếng với bút hiệu Trần Bình Nam, cách biệt tuổi của tôi thật xa, cũng là hai thập niên. Nhưng tôi hân hạnh có giao tình với anh Sơn cũng từ thật lâu xa, có lẽ cũng hơn hai thập niên, hay nói kiểu Mỹ là khoảng ¼ thế kỷ.

Lần đầu gặp là năm 1991 hay 1992. Khi đó anh Thân Trọng Mẫn bảo tôi, hai đứa mình lái xe lên quận Los Angeles gặp ông này, bàn chuyện nước xem. Đó là lần đầu tôi nghe tên ông Trần Văn Sơn, cũng không biết là cựu dân biểu, chỉ ngồi nghe, nói về chuyện khắp thế giới. Tôi cũng không nhớ lúc đó nhà anh Trần Văn Sơn ở thành phố nào, và cũng không có cơ hội tới nhà thăm lần thứ nhì. Nhiều năm sau, có lúc biết rằng anh Sơn ở Redondo Beach, cũng nằm trong Quận Los Angeles; rồi có lúc dọn về San Diego.
Đọc tiếp »