Archive for the ‘Thơ’ Category

Mặc Phương Tử

Tình thu phương

Mây dạt từng không, chim bạt gió
Rừng thu thấp thoáng, dáng thu cao
Nghiêng vai trút nửa hồn hoang lạnh
Còn nửa chiều hương ngập sắc màu.

Thu đến bao giờ ta chẳng hay
Chỉ nghe lay động lá vàng bay
Chỉ nghe trong nhịp đời giao cảm
Hạt bụi mong manh dợn sóng ngày.
(more…)

Viên Dung

khi con gọi mẹ
quanh con tự lừa đã quen
lừa dối xoáy nên guồng cai trị
phía ngoài mặt nạ người làm như không hề
cả trong sử cũng dối gạt
từ khi đông đảo người lây bệnh
chủ nghĩa xã hội

khi con gọi mẹ
bọn trẻ dư biết thiên đường là gạt gẫm
chúng ngã vào ma tuý tìm thiên đường
mặc tình xứ sở nổi trôi
chúng đâu biết ai là vai rường cột
chủ quản chúng còn chưa biết mà
không gọi mẹ quê thì kêu ai
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Trời cũng lì đòn
mưa dầm nắng khét

Đất đã lì đòn
nẻ nứt hạn hán

Núi kia lì đòn
Cạo đầu lấy số

Suối ngửa đòn lì
sỏi phơi trắng xóa
(more…)

Vương Ngọc Minh

Kẹt,

bởi vì trong khi bước đi
phải sắp/ xếp hàng loạt các ý
hướng
từ tâm

cứ bật ra (trào lộng!)
cho nên kiếp người đối với tôi
phù du lắm

mỗi chuyển động dẫu xoay
trở
từ tôi/ thực tế cũng không thực
chả đáng tin cậy
(more…)

Khaly Chàm

buổi sáng có thằng nghệ sĩ nhấp nháy hai con mắt tìm săn ảnh
chửi thề mặt trời nhớp nhúa a dua theo lũ súc sinh
chị em ta rửng mỡ tập tành như thúy kiều nằm ngửa trong công viên
hai chân co đạp vào không khí như thể bơi ngược sóng tiền đường
(more…)

Nguyễn Lương Vỵ

I.
cuối đời xin cảm tạ cô liêu
mần thơ được nhiêu mừng bấy nhiêu
khuya khoắt đèn khêu thêm bóng lạ
sớm hôm nắng ướt đẫm hương yêu
máu xương xa lắc kêu thương mãi
thân xác già nua nhắc nhớ nhiều
quê nhà niên thiếu nằm nghe đất
dế gáy rân ứa mật chín chiều.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cúc quỳ Pleiku

ngan ngát Pleiku chiều cao nguyên
mùa thu tôi đến nắng ngoan hiền
thoảng mùi cúc dại chìm trong gió
lạc sóng bồng bềnh vương mắt em

có phải thu sang hồn chơi vơi
mà cúc quỳ rơi những ngậm ngùi
hoa rưng rức níu hồn tôi lại
thương nhớ một đời chưa hết nguôi
(more…)

Trần Huy Sao

Bàn viết dưới hiên trăng

tháng Tám trần thân phơi nóng cháy
cưa đóng bàn-văn-dưới-hiên-trăng
hai ngày bằng hữu cùng với nắng
thân tình tới nỗi nám làn da

mai một rồi nắng nóng đi qua
mưa lạnh trở màu da tái ngắt
chỉ có người thơ ngồi một chắc
đối bóng bàn-văn-dưới-hiên-trăng
(more…)

Thừa tự*

Posted: 28/09/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

trôi nắng vào biệt xứ
gọng kìm lau đi hoang
có thể lúc này: chái phơ của những người bạn
sắp hàng bên kia bên này chờ rao thẩm mỹ
có thể là sợi mày bạc xỉa xói nghiêm đường
[cơn thịnh nộ của trường thành gia giáo]  (more…)

Thiếu Khanh

Người xưa bảy chục là hiếm lắm
Nhiều vị quân vương chỉ hưởng dương
Chúng mình đang sống phần khuyến mãi
Dẫu chẳng là vua cũng chẳng buồn.

Tôi lỡ nhiều phen ra biển lớn
Câu thơ từ đó chẳng nên lời.
Nơi anh tuyết trắng nhiều hơn nắng
Chén rượu đong sầu nhớ bạn chơi?
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Anh có thể hỉnh cái lỗ mũi lên đời
tất tật đủ mọi thứ
nhà to đùng xe đời mới loại sang
vợ lớn giàu vợ nhỏ xinh
khối người yêu người tình
gái bao gái ăn bánh trả tiền
gái còn trinh gái ngoại
cho hơn người ta
nhưng anh không bao giờ bắt buộc được chiêm bao
dù thời gian có là mười năm trăm năm có khi cả ngàn năm
(more…)

Nguyễn Văn Gia

Dịu dàng
như giọt nắng
Tình cờ
đậu xuống vai
Và nỗi buồn
vô cớ
Lanh canh
chạm vào nhau
Chiều qua
khu vườn nhỏ
Vi vu
nghe tiếng gió
Về đứng
giữa trời không  (more…)

Trần Vấn Lệ

Em đem lụa ra bờ sông ngồi giặt
Có một người cưỡi ngựa đi ngang
Ngó xuống nước thấy mắt mình chớp mắt
Ai đi qua để cái bóng như chàng?

Sông quê em là con sông Hàn
Nước Hàn Giang quanh năm lạnh ngắt
Nước của sông hay là nước mắt?
Lụa Mã Châu khô không nếu phơi?
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Vầng trăng khóc

Ta mãi mơ màng vầng trăng khóc.
Vầng trăng đầu tháng dáng hao gầy.
Như với đàn bà ta chỉ thích.
Những nàng vóc hạc dáng mình dây.

Chân dài hun hút sâu mộng ước.
Đêm nồng phấp phới cánh vạc bay.
Một giấc mơ hoa nhàu chăn chiếu.
Chân dài thiêm thiếp… vóc hạc say.
(more…)

Cầu Cần Thơ

Posted: 27/09/2017 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế

Cầu Cần Thơ

(Sập cầu Cần Thơ đang xây dựng 26/9/2007)

cây cầu là cầu Cần Thơ
hồn oan cầu sập dật dờ trên sông
máu Cần Thơ chảy đỏ dòng
nước phù sa đỏ đỏ hồng Hậu Giang

tin em chết yểu bàng hoàng
triệu dân cả nước hàng hàng lệ rơi
khổ thân cha mẹ kêu trời
vợ con kêu đất đất thời thấu chăng
(more…)

Trần Hoài Thư


Hình sưu tập từ Internet

Lãnh tụ khi chụp ảnh
Mặt rực rỡ hào quang
Tướng lãnh khi chụp ảnh
Ngực áo đầy huy chương
Thầy tu khi chụp ảnh
Mắt tỏa lòng bao dung
(more…)

Lê Quang Đông

Bên kia sông không còn bến nước…
Người đã vào ca dao
Trâu đã vào câu hát
Cổ tự nghìn năm khoa đẩu không về…

Bên kia sông hạt thóc ra đi…
Phong sắc ra đi
Những đình đao xiêu dạt…
Xao xác những hoàng hôn truyền thuyết
Ngưạ đá sang sông dối gạt công hầu
(more…)

Phạm Hồng Ân

Ở một nơi, trong quán phở

vòng vo
cũng trở về đây
kêu tô phở
đợi
một ngày hẹn em
hồn tôi
lả cọng giá mềm
chưa nêm đã úa nỗi niềm riêng tư
quán người
như một cửa tù
giam tôi
từ mối tương tư vô hình
nghẹn lòng
dăm miếng nạc tình
trôi trong hương xúp
lình bình duyên tôi.

(Escondido, 07/2017)
(more…)

Nguyễn An Bình

Pleiku thuở ấy …

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn…

(Còn chút gì để nhớ – thơ Vũ Hữu Định)

Pleiku thuở ấy mù sương
Tôi đi tìm lại con đường đã xưa
Mùa nầy vàng lá thu chưa
Gió lùa sông lạnh tay vừa chia tay.

Pleiku thuở ấy mưa bay
Môi hồng chớm nở tình say Biển Hồ
Có người lạc giữa suối mơ
Đi quanh quẩn để em ngơ ngẩn buồn.
(more…)

Toát lời dưới mộ

Posted: 25/09/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nếp nghĩ riêng tư, đầy cá tính
sổng tay đích thực sau chiến tranh
nếu không theo lối thịnh hành
theo luật rừng vô cảm
là chờ bị ruồng rẫy

trăng không sáng nỗi khoảng trời u uất
vừa thoát cửa nghèo
sắm sửa tự đền công. xun xoe của độc
ti tiện nở toe dưới thời nhỏ nhặt
tối đen nhân cách
(more…)

Vương Ngọc Minh

Kiểu đọc Kiều

màu trời đã sáng
láng
mở hai mắt
tôi vuốt các mặt chữ
thành câu “lũ âm binh giạt hết

kia
một hàng người
hàng xe
hàng kiệu..”

lập tức
tôi trôi (hết sức chậm
ngang mặt màn hình laptop!) đến
ngay cổng vào
trung tâm- thì dừng

không làm sao ngăn được
(more…)

Huỳnh Minh Lệ

Mau quên

nông dân nào chẳng chăn bò
sớm mai cày cuốc phân tro ra đồng
thả bò ăn cỏ lòng vòng
ngồi nhìn cây lúa trỗ đòng xinh tươi

sự đời là cuộc hên xui
một ngày nước lớn con ruồi vẻ vang
vội quên căn cước ở làng
chăn bò từ nhỏ củ lang củ mì

15.09.2017
(more…)

Võ Định Hình

Biến hóa

đừng biến lũy tre làng
thành những nhà máy hả họng không khói
quy trình của lũ lờ cờ nghị quyết
khốn khổ cho đất đai phố phường trong vòng đai biến hóa xà bần táp nham
đỉnh cao phù phép
rốt cục chỉ có phường giá- áo- túi- bọc- phong- bao- rương- hòm trục lợi
“ô hô
ai tai!”

8/2017
(more…)

Trịnh Y Thư

Phế tích của ảo ảnh (2)

Thốt nhiên tôi quay về hướng mặt trời
một ngày thoát thân – xác quạ lót đường đi
những đám mây tích vô tích sự
dửng dưng với bầu trời xanh
bất chợt một góc trời điêu hao thành lũy
giữa muôn trùng cảnh lạ bến nước bủa giăng.
(more…)

Bắc Phong

trong các quan đại thần nhà Nguyễn
được tiếng nhân nghĩa
dũng lược
trung chính
chắc chẳng mấy ai sánh bằng
quan Hoàng Giáp Phạm Văn Nghị
người đã dày công phò vua Tự Đức
hết lòng vì nước vì dân
ông đã từng khởi nghĩa chống Pháp
nhưng đại sự bất thành
cáo quan về ở ẩn
sau mộ dân khai khẩn đất hoang
lập nên Trại Sỹ Lâm
suốt đời thanh danh giữ trọn
(more…)

Thy An

Nhớ về Galilée

rồi mùa hạ sẽ đưa mặt trời lên đỉnh núi cao
nơi có ánh lửa hồng rọi vào tâm thức
văng vẳng đâu đây
lời mời gọi của lịch sử
hơn bốn trăm năm xao động …
nghe trong gió
bao tiếng lòng thổn thức
sương khói ảo mờ
lung lay ẩn hiện bóng tiền nhân …
(more…)

Lý Thừa Nghiệp


Bóng mây
Đinh Cường

Đường mây hề! Kiêu Bạt

Giọt giọt gieo tràn trang giấy trắng
Cuối mùa dâu bể gió bâng khuâng
Tóc sẽ thơm tho mùa nhãn chín
Biển cứ bồi lên những cánh rừng.

Sáng nay pha nắng cùng son đỏ
Những đất chồi xưa bỗng dậy thì
Những con mắt nhớ mưa mùa hạ
Tiếng guốc còn khua với tiếng mưa.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc


Họa bản Kiều
Khắc gỗ – Tôn Thất Đào

Lời thằng bán tơ

… phải tên xưng xuất tại thằng bán tơ – Kiều

mắc chi lời nói vu vơ
oan cho Vương ngoại bơ vơ thân Kiều
mắc chi tay bán tơ liều
lại làm quán đổ đình xiêu hỡi trời

nầy đừng lửa gắp tay người
vu oan giá họa thằng tôi biết gì…
ăn rồi chùi mép mà đi
tuổi tên chẳng có danh gì mà mong
(more…)

Đặng Kim Côn

Để riêng em

Cứ để riêng lòng em sóng gió
Cho mây đen không tới cuộc đời
Để em hiểu cuối đường không hẹn đợi
Đêm cứ đêm dài và ngày cứ ngày trôi

Cứ để tận lòng em sóng gió
(Một mình em – chỉ một lòng em -)
Trăm năm ấy đã là ngõ cụt
Loanh quanh đi cũng chỉ để đi tìm!
(more…)

Phạm Hải Âu

Hương tình mùa thu

Thu về trong nắng chiều nay
gió heo may ướp hương cúc nở
Anh trở về… nhớ một thời hoa đỏ
Kỷ niệm êm đềm theo bước chân anh

Con đò gác chèo bên bến sông xanh
Nắng ngả nghiêng triền hoa sim tím
Thời gian bịn rịn
Đợi cố nhân về – gói, mở, lời thương
(more…)

Bùi Nguyên Phong


Nhà thơ Đồng Đức Bốn (1948-2006)

Trăng thiếu phụ

Hải Phòng có nhà thơ Đồng Đức Bốn.
Viết câu thơ đau đáu cháy lòng
Lời thống thiết… cồn cào tim thiếu phụ
“Em bỏ chồng về ở với tôi không?”

Lời thơ như bùa mê, thuốc lú.
Xiêu lòng thiếu phụ buổi canh tàn.
Vầng trăng đang trôi dừng khựng lại.
Nghe đất trời tha thiết, thở than.
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Giã từ Hà Nội chiều nay
Biết bao tâm sự vơi đầy người ơi!

Biết bao thắm thiết đất trời
Mùa thu Hà Nội của thời vàng son

Nhớ ba mươi sáu phố phường
Hồ Hoàn Kiếm mộng liễu buồn gương soi

Thăng Long xưa vọng tim người
Hồn sông núi tụ bao đời oai linh!
(more…)

Nguyễn An Bình

Bình minh trên Bãi Xép

Anh đi về phía biển
Nắng sớm qua Gành Ông*
Cỏ xanh dài triền núi
Đỏ mùa hoa xương rồng.

Bình minh trên Bãi Xép*
Ngọn đá đen lạ lùng
Trầm mình nghe biển hát
Sóng bủa vây chập chùng.
(more…)

Bình Hòa quê em

Posted: 20/09/2017 in Thơ, Trúc Thanh Tâm

Trúc Thanh Tâm
Kính tặng Anh Lương Thư Trung

An Châu ngày tháng xa nhà
Nhớ em lại nhớ Chắc Cà Đao, xưa
Quen người từ bữa trú mưa
Những cơn mưa cũ như vừa qua đây

Heo may lá rớt vai gầy
Áo em qua ngõ mới hay ta buồn
Lục bình theo nước xa nguồn
Em cô dâu mới về luôn Bình Hòa
(more…)

Bán máu

Posted: 19/09/2017 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế

máu nào mà chẳng máu hồng
máu nào mà chẳng đỏ lòng thịt da
dân nghèo bán máu mua cà

mua lưng lít gạo cả nhà tạm no
ngày mai cơn đói dằn co
cơm thay nước lã buồn so phận nghèo
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Thơ quỳnh. sau chiết mi

người gùi một bóng nâu non
đèo thân tráng bạc hạo tồn lưu ly
người vàng thao đẹp dã quỳ
tòng khuyên bút nhọn trầm mi đọa tình
ngồi. người ở phía lặng thinh
nghe đau rã thấu dạ quỳnh khúc hương
cái bóng cù thân lên đường
mùa an hựu giữa vô thường lục lăng
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

Bâng khuâng

cớ sao nàng lại bâng khuâng?
hạt buồn hé nở
thoát thân cựa mình
dỗi chi mà lại lặng thinh
nồi cơm chưa chín
cuộc tình đang sôi
sông dài cá lội tê môi
chẳng duyên, chẳng nợ
nổi trôi lục bình  (more…)

Hồ Chí Bửu

Tàn thu…

Vạt nắng chiều thu bóng nhạt nhòa
Giang hồ còn mỏi dấu chân xa
Gõ thanh kiếm gỗ cười rung gió
Học làm Trang Tử vỗ bồn ca

Ta vẫn còn đây vạt nắng buồn
Người về soi lại tóc mây buông
Có nghe gió nói lời tâm sự
Có thấy tình phai ở cuối đường
(more…)

Lê Quang Đông

Niệm khúc thời gian

Và tôi ra đi…
Hà Nội buồn như hơi thở
chiều nghìn năm rưng rưng duyên nợ
tiếng sông Hồng rất nhẹ phía chiêm bao…

Hà Nội và em cổ kính xanh xao
mây rũ bóng đầu ô giá lạnh
những đứa trẻ về qua tượng thánh
liêu xiêu mắt ướt môi buồn…
(more…)

Hoàng Minh Châu

Em có niềm vui của em
Anh có nỗi buồn của anh
Cả hai đều biết nhưng không thể nói
Và từ đó …hạnh phúc bắt đầu

Và từ đó nỗi oán hờn chấm dứt
Bằng một dấu chấm than
Đuổi chạy từ trái tim này sang trái tim khác
Ta lạc mất nhau giữa ngày đang sống
Mãi mãi chia lìa khi tay vẫn trong tay
Như dòng sông tím thẫm và hàng cây ven bờ
Anh soi bóng trên em
ôi chúng ta có nhau trong khoảnh khắc đêm tàn
Đêm tan hoang nhưng đêm bí mật
(more…)