Liên Bình Định
Thơ: Trịnh Tây Ninh; Nhạc: Liên Bình Định; Tiếng hát: Diệu Hiền
Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3
Võ Phiến
Thơ Ba Mén của Bình Nguyên Lộc, một hôm nhớ lại vài câu khai từ, kẻ bép xép đã trót vui miệng phun ra mấy câu nhảm nhí. [1]
Hôm nay bỗng dưng nhớ ra vài câu khai từ nữa; e không khỏi nhảm nhí thêm nữa.
“Nhìn ghe bỗng chạnh tình quê
Rưng rưng nước mắt: tư bề người dưng.”
Ba Mén thế đấy: ngồi quán uống chơi một cốc cà-phê, trông thấy mấy chiếc ghe thương hồ từ dưới quê mới lên, tự nhiên muốn khóc. Nhớ quê, nhớ quá. Dân là dân Biên Hòa mà lưu lạc tới tận Sài Gòn, xa lạ ôi xa lạ. Cầm lòng sao đặng? Khóc thôi! Khóc về cảnh ngộ tư bề người dưng.
Đọc tiếp »
Trần Vấn Lệ
Lạc hà dữ cô vụ tề phi
Thu thủy cộng trường thiên nhất sắc!
Vương Bột
Con sông Thu chảy miết
Trời mùa Thu trải ra
Một màu Thu bao la
Từng cánh cò bay lẻ…
Đường trời không ngã rẽ
Từng cánh cò cô đơn
Chiều rớt nắng hoàng hôn
Xám lòng người ngắm cảnh…
Đọc tiếp »
Lê Văn Trung
Tôi đang vẽ trái tim mình
Buồn trên chiếc lá chưa đành vàng rơi
Tôi đang vẽ mắt môi người
Lên màu mây bốn phương trời còn bay
Tôi đang vẽ mười ngón tay
Ngón cầm hạt lệ buộc hoài câu thơ
Rồi tôi vẽ nỗi đợi chờ
Sân ga chiều lạnh giọt mưa cuối mùa Đọc tiếp »
Vũ Thư Hiên
Cháu ở xa, không được đưa bác đến nơi an nghỉ, đành thắp nén hương tưởng niệm, gạt nước mắt nhớ bác nay đã không còn.
Cũng như với bác, khi mẹ cháu qua đời, cháu cũng chẳng được ở bên.
Tôi không có tham vọng viết thêm vào những thông tin đã tràn đầy mạng xã hội trong những ngày này về người yêu nước Hoàng Thị Minh Hồ. Tôi đặc biệt cảm ơn hai nhà báo Quốc Phong và Sơn Kiều Mai đã góp những tư liệu soi sáng về tiểu sử bà Hoàng Thị Minh Hồ liên quan tới lịch sử đáng buồn về một ngôi nhà bị chiếm đoạt.
Nếu có thể nói thêm điều gì đó thì tôi chỉ muốn nói rằng tôi thật buồn khi có những người viết rằng bà Hoàng Thị Minh Hồ là một nhà tư sản đã dại dột và xuẩn ngốc “đầu tư” nhầm chỗ.
Đọc tiếp »
Lê Quang Đông
Lá vẫn xanh ngày ấy
Những thần linh lần lượt điêu tàn
Trong mạch máu cơn mê đã chết
Ngực đá buồn uẩn vọng thời gian
Ngực đá buồn lao đao kiếp tượng
Cõi trăm năm ám muội nghìn năm
Chiều tàn phế rú qua bóng lạ
Đớn đau nào cho lệ hồi tâm
Đọc tiếp »
Đàm Trung Pháp

1997 / 289 trang / $84.00
John Benjamins North America P. O. Box 27519 Philadelphia, PA 19118
Được soạn thảo nghiêm túc và tôi luyện kỹ càng trong nhiều thập niên giảng dạy ngôn ngữ Việt tại các đại học Mỹ (khởi thủy tại Columbia vào năm 1953 và kết thúc tại Southern Illinois vào năm 1990), VIETNAMESE / TIẾNG VIỆT KHÔNG SON PHẤN của Giáo sư Nguyễn Đình-Hòa là một cuốn sách giáo khoa thượng đẳng. Với 11 chương sắp xếp theo thứ tự rành mạch, hai phụ bản, một thư tịch liệt kê 210 nguồn khảo cứu của các tác giả khắp năm châu viết về tiếng Việt, và một “index” hơn 13 trang, cuốn sách là một đóng góp uyên bác hiếm quý cho thế giới bên ngoài muốn tìm hiểu về cấu trúc tiếng Việt. Bằng một lối viết trong sáng vui tươi và với những thí dụ đầy tình tự dân tộc, tác giả đã miêu tả những nét chính yếu và đặc thù của âm pháp (phonology), từ pháp (morphology) và cú pháp (syntax) tiếng Việt qua các nguyên lý của khoa ngôn ngữ học hiện đại.
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
làm thơ xin tránh vần ồn
tui nào phụ nữ kẹt phải vào đồn bữa nay, đâu ngứa l.
mầy phải thật thà khai báo
chớ dối gian. không nói láo
ông uýnh bỏ mẹ. còn cha?
nội đang yên ngoại toàn âm mưu xấu
xa yên phận hổng ưa
thích về gần gây rối, hở
mười cái răng đếm đủ số
khi nhập kho
nhân thân xấu ưa hô
hoán gửi lại hai răng cửa
chảy máu trước khi tại ngoại.
Đọc tiếp »
Hạc Thành Hoa
Bây giờ ngày nào cũng là chủ nhật
nên quên mất thứ hai thứ ba thứ, thứ tư
thời gian không còn là của mình
mỗi ngày qua là một ngày chờ đợi
đến hạn phải rời căn nhà thân yêu ra đi mãi mãi
với mảnh hồn tơi tả
không cần giấy thông hành
Đọc tiếp »
Người Buôn Gió
Tôi gặp ông một ngôi làng ở Lausanne, người đàn ông Việt Nam 75 tuổi ấy sống trong ngôi nhà rất đẹp nhìn ra ven hồ Lalceman.
Ông kéo tôi ra mảnh vườn đằng sau, đủ thứ cây cối và hoa lá được trồng và chăm sóc rất cầu kỳ. Ông nói phải thuê một công ty chăm sóc mảnh vườn này, hàng tháng có hai người của họ đến xem xét và chăm sóc từng chiếc cây, có hồ sơ theo dõi ghi chép về tình trạng từng cây, kể cả chiếc cây nhỏ.
Tôi hỏi mùa đông đến sẽ thế nào, ông nhún vai.
– Có những cây sẽ chết.
Đọc tiếp »
Hà Duy Phương
tôi đặt bóng mình lên khóm hoa tươi
mong thấy anh cười
nụ môi đáp đền nắng sớm
con suối hiền
người trong
hồn cổ tích
róc rách phương nào
phương ấy phương tôi
Đọc tiếp »
Khaly Chàm
cuối đời. cắt máu xem chơi
thót tim. sao bật tiếng cười. mà đau
hỡi em. bao giọt hồng bào
cùng ta luân vũ. nhìn nhau mặt người!
Đọc tiếp »
Phạm Thị Hoài

Hữu Thỉnh, chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam
Cuộc gặp mặt lần thứ nhất “Nhà văn với sứ mệnh đại đoàn kết dân tộc” ở Hà Nội, cuộc hội ngộ được coi là lịch sử của một trăm nhà văn được coi là tiêu biểu ở trong và ngoài nước đã kết thúc như chưa hề diễn ra, một phi sự kiện hoàn hảo. Bầu trời mùa Thu trong xanh, mặt nước Hồ Tây êm đềm, tình văn nghệ đề huề, hồn dân tộc lai láng, gió biển Hạ Long, hương khói Đền Hùng, tất cả như một khóa du lịch tìm về cội nguồn do Đảng và Nhà nước đài thọ. Như ru vào giấc ngủ, không ai mộng du, không ai ngáy khò khò phá tan sự tĩnh lặng an toàn của giới cầm bút. Báo chí chính thống chỉ dành cho nó vài dòng tin vắn. Mạng xã hội những ngày ấy thì sục sôi chuyện âm nhạc Nam Bắc phân tranh, chẳng ai ham chuyện văn học hòa giải.
Đọc tiếp »
Bùi Chí Vinh
Các Tổng Thống siêu cường đến rồi đi
Chỉ dân nhược tiểu da vàng ở lại
Đằng sau ngoại giao yến tiệc triều nghi
Là cơn đói tự do đeo đẳng mãi
Đọc tiếp »
Bắc Phong
cô trương tấm bảng đái lên trump
dân mạng lao nhao cãi hà rầm
sao cô lại chọn nhầm đối tượng
không điểm ngay mặt tập cận bình
Đọc tiếp »
Truman Capote
Mặc Đỗ dịch
Cô gái nuôi một con mèo và chơi lục huyền cầm. Những hôm trời nắng gắt, cô gái gội đầu; rồi cùng với con mèo, một con mèo đực cụt đuôi, lông lởm chởm và có vằn, cô gái leo lên ngồi vắt vẻo trên cây thang phòng hỏa hoạn gắn sát tường, đánh đàn chờ hong tóc cho khô. Mỗi khi nghe tiếng đàn tôi lẳng lặng tới ngồi bên cửa sổ. Cô gái chơi đàn rất khá, đôi khi lại cất tiếng hát. Giọng hát vỡ và đục như tiếng trẻ con tới tuổi lớn.
Những bản nhạc nổi tiếng cô gái đều thuộc hết. Cole Porter, Kurt Weill. Cô gái thú nhất những bản trong vở “Oklahoma” mùa hè năm đó đang thịnh hành, ở đâu cũng nghe thấy. Nhưng cũng có hôm cô gái lại chơi những bản khiến cho ta phải tự hỏi cô ta đã học được ở đâu và, đồng thời, cô ta từ đâu tới đây. Những điệu hát phiêu lãng, vừa rắn rỏi vừa dịu dàng, lời ca nức mùi thơm của rừng thông và của cánh đồng cỏ. Chẳng hạn như: “Tôi không muốn nằm ngủ. Tôi không muốn chết. Tôi muốn đi dạo trên những cánh đồng cỏ trên trời…”
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
bão Damrey về du lịch Nha Trang
nhà o Vân gió lật tung hết mái
nhà anh Năm vẫn bình chân như vại
nhờ xóm Ga còn núi đá dựa lưng
Nha-Trang-ngày-về… giờ đây chết sửng
miền-thùy-dương đau thắt nỗi đoạn trường
Phố Biển lao lung vướng vòng nghiệp chướng
Ông Quách Tấn ơi tan (rồi) nát xứ trầm hương
Đọc tiếp »
Viên Dung
tới nửa đời
bỗng tôi là lữ khách
từ buổi bỏ nhà đi
có lần cố quận, về thăm
ghẻ lạnh ngó ngang
bức bách
dẫu là hiện thực rách nát nhiều nơi
mọng với ngàm tương lai chèo quay quắt
Đọc tiếp »
Phạm Đình Trọng
Từ hơn nửa năm nay, người Việt trên cả nước và người Việt trên khắp thế giới đều biết sự thật vụ việc ở xã Đồng Tâm, huyện Mỹ Đức, Hà Nội sáng ngày 15.4.2017. Hai sĩ quan quân đội và viên trung tá phó trưởng công an huyện Mỹ Đức nhờ cụ Lê Đình Kình, 82 tuổi, dẫn ra cánh đồng Sênh chỉ mốc giới đất của dân Mỹ Đức. Ra đến cánh đồng, theo yêu cầu của viên sĩ quan quân đội, cụ Kình quay lại bảo mấy người dân đi theo quay về.
Chỉ còn đám võ biền và mấy cụ già đều ở tuổi ngoài 70 đi đến chỗ chiếc ô tô nhà binh đỗ đợi. Lập tức kịch bản triệt hạ thủ lĩnh, triệt hạ ý chí, linh hồn dân Đồng Tâm được triển khai. Một tên mặc đồ dân sự ôm súng từ trong ô tô nhảy ra xả loạt đạn chát chúa thị uy. Mấy ông già nông dân giật mình, sững sờ, còn đang ngơ ngác chưa biết chuyện gì xảy ra thì viên trung tá công an lao đến cụ Kình, tung cú đá làm cụ già mình hạc bay như chiếc lá khô. Thân già da cóc bị ném lên ô tô, tống giẻ vào mồm. Ô tô rồ máy lao hơn 50 cây số từ Cánh đồng Mỹ Đức đến thẳng cơ quan cảnh sát điều tra phố Thiền Quang, Hà Nội, mặc cho sự đau đớn của cụ già 82 tuổi lãnh trọn cú đá trời giáng của kẻ đã dày công luyện võ thuật trong trường công an. Cú đá làm cho hình hài còm cõi vỡ xương hông, gãy xương đùi.
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
Kể từ hôm nhận bộ phim
tài liệu “The Viet Nam War.” mỗi ngày xem
vị chi ba đĩa
thông qua tảng đá lớn trong đầu
tôi tự nhủ “đừng vội
và bỏ ngang không xem tiếp
khi chưa suy nghĩ kĩ càng!”
hôm qua
cũng xem ba đĩa- sáng này- coi như xong
đĩa cuối
Đọc tiếp »
Nguyễn Văn Sâm
Anh Mục lớn hơn tôi quá một con giáp. Khoảng cách đó, với số tuổi của chúng tôi ngày nay, không quan trọng lắm, nhưng ngày xưa lúc tôi mới bắt đầu học Tú Tài I (1957-58) thì là vấn đề lớn. Tôi nhìn anh còn hơn cả bậc thầy mình. Anh lúc đó đã có giảng khoa ở Đại Học Huế, đã có sách về Nhất Linh, về Tự Lực Văn Đoàn rất có giá trị mà chính tôi đã nghiền ngẫm để đi thi. Khi tôi mới bước vào ngưỡng cửa của trường Đại Học Văn Khoa thì anh Mục đã có những công trình làm ngẩn ngơ người đọc là bản dịch rất nhuần nhuyễn hai quyển truyện ký viết bằng chữ Hán của người xưa là Lĩnh Nam Chích Quái và Việt Điện U Linh Tập. Hai tập truyện xưa này anh dịch đã rất tài tình, chính xác và rõ ràng lại thêm tài hoa trong cách hành văn. Phần quan trọng bậc nhất là phần dẫn nhập ở đầu sách, giới thiệu toàn bộ nội dung để người đọc nắm bắt được những gì tác giả muốn chuyển giao cho người đọc. Tôi rất khâm phục hai công trình sáng giá này của anh.
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
tôi mơ một trật tự bình thường
mùi ban mai lặng lẽ
ấm buổi chiều hương thôn
chiếc bánh nướng trên lò than
lửa hồng lên cung bậc
sự réo rắt mùa màng
vẻ yên ắng của thư phòng
và cái nhìn lịch lãm đôi mục kỉnh
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Khi sang đây, thời gian đầu tôi xin được việc làm với đồng lương khá cao: Chùi rửa, thay bao rác, quét dọn vệ sinh trong một cao ốc có bốn tầng lầu. Từ chín giờ tối tới hai giờ sáng. Địa điểm khá xa, nằm giáp ranh với ngoại ô không đèn, hơi bất tiện. Cho dù người ta có thiết lập ra tuyến đường xe buýt chạy về khu tân lập kia thì tan tầm vào lúc hai giờ sáng, chẳng có ma nào còn láng cháng đi lại trên vùng đất vắng tẻ kia. Muốn cày bừa, tiên quyết bạn phải có xe để tự lái đi. Mới chân ướt chân ráo đến nhập cư, tôi làm gì tậu được xe. Người bạn giới thiệu việc vì ở nơi trái đường đã dọ hỏi giúp tôi, may thay một ông người Miên gốc Việt làm chung chỗ hứa sẽ nai lưng đóng vai tài xế giùm, chỉ chi cho ổng một khoảng tiền nhỏ dùng để đổ xăng và đừng quên đãi cà phê bánh ngọt. Như thế, vạn sự không hẳn đều khởi đầu nan. Với tôi, có mòi thuận lợi. Chỉ duy một chuyện hơi lấn cấn trong khi lao động, đêm nào cũng vậy, khoảng một giờ sáng, đang hút bụi ở hành lang có trải tấm tapis màu đỏ bầm, máy đang êm tự nhiên gầm rú lên đồng thời tôi đón nhận hơi lạnh kỳ lạ như kiểu có cơn gió vừa vụt qua. Mọi cánh cửa đều đóng kín sau khi đã kỳ cọ lau sạch. Hàn khí chợt gây ớn xương sống nổi da gà nọ thật khó giải thích.
Đọc tiếp »
Huỳnh Minh Lệ
đại dương bữa trước im phăng phắc
con thuyền đắc thắng cứ thong dong
nước trong nước đục đều nước ấy
trời yên bể lặng chớ phụ lòng
04.11.2017
nhớ quê là nhớ chuyện gì
những năm đói khổ củ mì củ lang
khắp nơi tiếng kẻng vang vang
nhớ quê là nhớ củ lang củ mì
29.10.2017
Đọc tiếp »
Song Chi
Trong những năm qua, chúng ta đã nói quá nhiều đến sự vô cảm trong xã hội VN. Vô cảm đã trở thành một trong những “căn bệnh mãn tính”, cũng như tham nhũng, sự dối trá, bệnh hình thức…Nhưng dường như càng ngày “căn bệnh” này càng nặng hơn, “lây lan” đến rất nhiều tầng lớp khác nhau trong xã hội.
Đám lãnh đạo đảng và nhà nước cộng sản cho tới hầu hết các quan chức từ trên xuống dưới thì vô cảm là chuyện thường thấy, không có gì phải ngạc nhiên. Điều đó khởi nguồn từ bản chất của đảng cộng sản VN, luôn luôn đặt quyền lợi của đảng lên trên lợi ích của quốc gia, dân tộc. Những con người đang nằm trong cái đảng phái chính trị đó, cái guồng máy đó, do vậy, chẳng hề quan tâm gì đến đất nước, nhân dân. Họ chỉ quan tâm đến sự tồn tại của đảng vì nó gắn chặt với quyền lợi của họ, “còn đảng còn mình”.
Song cứ mỗi khi có một chuyện gì đó, như thiên tai ập xuống (mà trong đó thiên tai chỉ chiếm một phần, nhân tai mới là chín phần), sự vô cảm của họ càng bộc lộ rõ ràng đến nhức nhối trước mắt mọi người.
Đọc tiếp »
HHiếu
1.
có lúc con đường tự nó bề bộn điệu đàng lấy
đầy cuồng nhiệt
có lúc phố phường dưng nó xốc xếch rối ren lấy
lắm nộ cuồng
lúc ấy, thế gian thật hoang vu
nhân gian thật hoang mang
chẳng biết đâu là bến bờ
bình an
tôi
cũng lắm lúc
ngồi chờ
đợi
trong cơn giận dữ của đất trời
một lời ru êm ái của ruộng đồng mạch lúa ngọt thơm
hoặc trong nỗi buồn của một nghĩa trang
bộn bề nhang khói
chưa hề rối rắm chuyện giải tỏa
hay quy hoạch Đọc tiếp »
Nguyễn Thị Hằng
núi ơi núi tôi cúi đầu lạy núi
những vết thương của cơn bão chưa lành
lại thêm nữa nhìn hoang tàn núi lở
trăm mạng người sao quá mong manh
núi hỡi núi giật mình nghe tiếng núi
giận lũ người chặt phá vạn cây xanh
những biệt phủ những cung đền phủ chúa
nghìn mũi dao tận diệt núi tan tành
Đọc tiếp »
Nguyễn Văn Sâm
1.
Sáng nay là tới ngày hẹn, tuần trước Tuấn hứa sáng sẽ ghé nhà thăm ba má tôi và ra mắt Ông Ngoại. Tôi thẹn thùng lí nhí báo tin với má, bà cười hiền không nói gì nhưng từ hai ba bữa trước đã đi chợ hơi sang, thoáng lắm. Tôi biết tánh má, đã sỡi lỡi mà lại cứ sợ người ta chê cười mình bỏn xẻn, không biết cách tiếp khách. Tuấn nói úp úp mở mở là sẽ có món quà cho tôi và cả gia đình. Tôi không trông quà, tôi biết ý nghĩa của thành ngữ há miệng mắc quai nên từ trước tới giờ từ chối tất tần tật mọi biếu xén nầy quà nọ của bất kỳ anh chàng nào. Tôi trông chờ từng phút vì ngại Tuấn mất điểm với các trưởng thượng trong nhà. Thành kiến ban đầu dễ để lại ấn tượng, tôi muốn ai tới nhà nầy cũng đều được ấn tượng tốt trước tiên. Đó là lẽ công bình.
Thế mà! Anh cứ hẹn nhưng anh đừng đến nhé, để lòng buồn em dạo khắp quanh sân. (Hồ Dzếnh).
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
giờ Dì-Mười lo khăn gói dọn đi
Dượng-Mười-Một cứ tự nhiên lấn chỗ
nhớ vặn đồng hồ lui xuống một giờ
nhớ áo ấm kẻo không thôi cảm lạnh
ta ngồi đây giữ dáng chiều hiu quạnh
cuối Thu se níu lạnh thắt Đông về
vạt nắng cuối ngày lá vàng rơi thè thẹ
mai nữa oằn đau vẻ dáng khô ran
Đọc tiếp »
Trần Phù Thế
ta và ngươi bạn rượu mười tám năm
giờ phút nầy ngươi dứt tình
đòi bỏ cuộc
giờ phút nầy ngươi nhất định
đòi đi trước
tại sao taị sao, hở, Phụng ơi!
tình bạn hai ta chí cốt không rời
cùng nghéo tay giang hồ khắp nơi
Florida, Atlanta, Greenville, Houston,
Washington….
còn California, Boston và Chicago nữa
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Một thực tế là nhà cán bộ càng to thì lũ càng lớn, dân chết càng nhiều. Những căn nhà xa hoa này được đánh đổi bằng mạng dân. Các vị ngủ có ngon không khi dưới chân mình là xác dân lập lờ trong lũ dữ?
(Trương Châu Hữu Danh)

Ảnh: FB Khanh Nguyen
Cứ theo như lời của nhiều vị chuyên nghề xem vận mệnh qua chỉ tay thì tôi có đường may mắn rất dài, và đường học vấn cũng dài không kém. Hồi trẻ, tôi tưởng thiệt. Sự thiệt, tiếc thay, chỉ đúng được chừng (gần) phân nửa.
Tôi quả là may mắn vì có nhiều khoảng thời gian được cắp sách đến trường, kể cả những trường đại học ở nước ngoài. Chỉ có điều đáng tiếc là tôi hơi chậm hiểu (và rất chóng quên) nên đến già kiến thức vẫn rất mơ hồ, về mọi mặt.
Có năm, tôi ghi danh vào một lớp khí tượng tại San Jose State University vì nghĩ rằng chuyện thời tiết (gió mưa là bệnh của trời/ tương tư là bệnh của tôi yêu nàng) nếu không hoàn toàn thi vị thì cũng “dễ ăn” thôi. Tôi lầm, và lầm lắm.
Đọc tiếp »
Bùi Chí Vinh
Lâu quá không làm thơ
Quá nhiều người thắc mắc
Xuất khẩu thành… chửi thề
Chữ nghĩa bay đâu mất
Văn dĩ tải đạo… tặc
Cướp ngày bọn vua quan
Cướp đêm giặc phương Bắc
Dân tay trắng đầu hàng
Đọc tiếp »
Bùi Nguyên Phong
Xứ trầm hương! Hồn về từ mắt bão.*
Trời Nha Trang mù mịt chớp lòa mây.
Đỉnh hòn Khô đen xì rừng thay áo.
Hòn Chồng buồn… thất thủ sóng trùng vây.
Ôi Damrey! Mày đến từ địa ngục.
“Con voi rừng” ! ai kia khéo chọn tên
Nghe hiền lành lại mang mầm hủy diệt.
Đất Thùy Dương trong phút chốc tanh bành.**
Đọc tiếp »
Khổng thị Thanh-Hương
Hai ngàn năm trước, Thánh Phêrô hỏi Chúa Giêsu tha lỗi cho người bẩy lần là tối đa? Chúa trả lời là phải tha 77 lần. Đối với Thiên Chúa, tha thứ không có giới hạn, nếu người ta thống hối. Tôi cố gắng theo lời Người dạy. Những lần bị oan ức không giải tỏa được hay những lần trái tim rướm máu vì bị phản bội, tôi đều tha thứ. Nhưng hiện tại có một điều quá khó với tôi.
Mấy ngày nay, sau khi đọc bài “Nước mắt, nước biển và thuyền nhân Việt” của Trần Mộng Tú, tâm hồn tôi dậy sóng. Tôi chẩy nước mắt, xót thương cho những người đàn ông đã chết bất ngờ trong đau đớn tủi hận vì không bảo vệ được người thân yêu của mình. Lòng tôi quặn đau thương cảm cho những người đàn bà con gái bị những tên ngư phủ Thái Lan, vì thú tính đã biến thành những tên thảo khấu bất lương trên biển cả. Tôi hình dung sự lo sợ kinh hoàng của những thân gái đối diện với sự hung bạo của qủy đội lớp người. Rồi tôi trách mình ghê gớm.
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Phúc
( … ngồi lên cho chị lạy rồi sẽ thưa– Kiều )
chị ơi đừng lạy nữa mà
tơ duyên đầu ngõ mưa sa dặm đường
khi tình còn đọng tơ vương
tang thương bao nỗi đoạn trường là đây
gió giông tràn kiếp đọa đày
Kiều ơi nhỏ giọt lệ nầy mai sau
đừng quỳ chị vịn vào vai
kẻo đêm hiu quạnh kẻo ngày gió giông
Đọc tiếp »
Nguyễn An Bình
Anh đi tìm tiếng hát
Ngọt nước nguồn Đắk Bla
Áo phơi màu thổ cẩm
Hương rừng bay rất xa.
Đàn ong đi tìm mật
Xanh ngút ngàn đồi thông
Lang thang miền sơn cước
Huyền thoại hồ T’Nưng.
Đọc tiếp »
Thạch Đạt Lang
Tôi biết đến quyển Những Mảnh Đời Sau Song Sắt của Phạm Thanh Nghiên khi đọc lời giới thiệu của tác giả Đào Trường Phúc trên Đàn Chim Việt. Tò mò, tìm hiểu lý do nào khiến một cô gái ốm yếu, chưa bao giờ nặng đến 45 kg, cận thị nặng, bệnh tật dầm dề sau những năm tháng tù tội, bị hành hạ, đánh đập, tra tấn… vẫn ngẩng cao đầu, tiếp tục bước đi trên con đường mình đã chọn mà không hề sợ hãi, chùn bước trước gông cùm, tù đày, bạo lực của kẻ thù – chế độ cộng sản Việt Nam – khiến tôi nhanh chóng đặt mua sách trên amazon.
Hai ngày sau, khi nhận được sách, chỉ mới đọc hết chương đầu với lời bộc bạch của Nghiên, tôi thấy mắt mình cay cay vì cảm nhận được chân tình, sự quả cảm của Nghiên qua những lời tự thuật. Thường, những người viết hồi ký chỉ khoe khoang những thành tích, chiến công của mình, hoặc chí ít nói về gia đình danh giá, xuất thân vọng tộc… ít người nói đến những khuyết điểm, thất bại của mình trong cuộc đời. Phạm Thanh Nghiên ngược lại, thú nhận một số những hành động (theo sự tự đánh giá bản thân) là lỗi lầm, thất bại của chính mình, những lỗi lầm, thất bại khó lòng sửa chữa, không thể tha thứ. Đó không phải là điều ai viết hồi ký cũng làm được.
Đọc tiếp »
Khaly Chàm
ngồi bó gối ngoài rìa cơn bão
gieo xuống đất niềm thống khổ
những tưởng, thời gian sẽ biết chuyện này và đồng tình
nào ngờ gió mang về những lời ai oán ngút trời
mưa từng chập xoắn vào tiếng nấc
người lội theo dòng lũ để tìm xác gười
hy vọng sẽ loan tin cho một lần sống sót
khi ấy, những tiếng chuông trên bầu trời rụng xuống
Đọc tiếp »
Ngô Nguyên Nghiễm
Tặng họa phẩm Hạc Về / Lê Triều Điển (*)
Đảo cánh trăng nghiêng ọc huyết hoa
Rền vang thiên cổ pháp luân chuyển
Gói bát tim vàng gieo giếng sâu
Bùng vỡ trời xanh tia chớp hiện
Quầy quả trong bầu hỏa khí chăng ?
Mênh mang rừng cháy nát đêm tận
Nửa sắc thượng thanh nửa sắc thiền
Nương gió đãi vàng về phong ấn
Đọc tiếp »