Phạm Nga

1.
Từ cái may mắn đầu đời thật tuyệt diệu là được sinh ra ở vùng đất biển Nha Trang, tôi đã hồn nhiên thích biển, một mực khoái biển ngay từ tuổi ấu thơ. Rồi sau này, vào năm ra trường đi dạy học, may mắn nữa là tôi lại được bổ nhiệm về Vũng Tàu, cũng miền biển!

Lúc đó đang mùa nghỉ hè, mà vào niên khóa sắp khai giảng, Bộ giáo dục sẽ bắt đầu cho dạy môn sinh hoạt học đường ở bậc trung học. Khóa tập huấn đầu tiên về môn nhiệm ý mới mẻ này được tổ chức ở Vũng Tàu, kéo dài sáu tuần, quy tụ khoảng 30 nam, nữ giáo viên thuộc các trường công ở Sài Gòn và các tỉnh lân cận, tất nhiên có cả các trường của đất “chủ nhà”. Ông hiệu trưởng trường tôi, sau khi tiếp nhận tờ sự vụ lịnh trình diện của tôi, đã hỏi han sơ sịa vài câu về gia đình, thân thế của “kẻ mới đến”, rồi đúng kiểu có-mặt-đặt-tên, ông mau mắn giao luôn công tác đầu tiên cho hắn: đi dự khóa tập huấn môn học mới.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Sa Giang – mùa nước nổi…

Mùa thu sắp tàn rồi phải không em ?
Ở nơi đó mùa đông đang dần đến ?
Những đêm buồn – lửa bập bùng ngọn nến
Em ngồi hong kỷ niệm ở quê nhà

Trong ngậm ngùi của những lúc chia xa
Nhớ lại quê mình mùa nầy nước nổi
Dòng Sa giang êm đềm không chảy vội
Gió thổi đong đưa hoa tím lục bình
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân
(Gởi Trần Huy Sao)

sáng thức dậy ngó lá thu ngoài cửa
vàng võ thân nằm chờ gió tung rơi
chợt bay đến tìm vai ta nương tựa
quá giang đi vùng nắng ấm rong chơi.

hôm nay nhớ ngày rước tình về ổ
chưa là xuân sao thấy đẫm hương xuân
có chiếc lá muốn cùng ta thố lộ
thèm lìa cành bên bóng dáng giai nhân.
Đọc tiếp »

Nguyễn Đình Cống

Ý tưởng về chiếc lồng nhốt quyền lực được hàng trăm, hàng ngàn người ủng hộ, ca ngợi, được hàng triệu người vỗ tay hoan nghênh, nhưng cũng có hàng chục triệu người nghi ngờ, hàng chục vạn người chế diễu. Theo tôi chiếc lồng đó chỉ là một ý tưởng thiển cận, sự ủng hộ mang tính bệnh hoạn, của một cách nhìn quá hạn hẹp và định kiến.

Theo đó: Nhiều tệ nạn xuất phát từ những kẻ có chức tước. Chúng lợi dụng quyền lực, dẫm lên pháp lý, chà đạp lên đạo đức, phớt lờ dư luận, bất chấp tội ác, chỉ lo vơ vét cho đầy nặng túi tham. Vậy để ngăn hành động tàn ác và bẩn thỉu thì cách hay nhất là hạn chế quyền lực của chúng, bằng cách tạo ra cái lồng, nhốt chúng lại.
Đọc tiếp »

Niệm sông Gianh

Posted: 07/11/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông
(mặc niệm những dòng sông chia cắt)

Chiến tranh ngày ấy
Lửa hắt vào nhau lả tả phận người
Chiến tranh ngày ấy
Anh hùng ứa lệ chẳng về xuôi…

Chiến tranh và mẹ
Chiến tranh và tôi
   và anh em khuất mày khuất mặt
   và những ai cuối đất cùng trời
Gọi nhau đau đớn…
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


November, 2014.
sơn dầu trên bố. cỡ: 48x 36in.
Vương Ngọc Minh
..

November

ở dưới tháng mười một này
còn bao lâu nữa thì trí nhớ tôi mất tích ạ?
hỏi tức trả lời
rồi đây- người ta sẽ đem vất bộ mặt tôi mang (vác)
xuống ba tấc đất
lấp

ôi cha
bao năm qua
bộ mặt tôi mang (vác!) khá xoàng xĩnh/ nhưng
quái- nom- ai ai thảy đều cho “đấy
bộ mặt cực kì nghiêm trọng!”
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
“Em hỏi anh bao giờ trở lại? Xin trả lời, xin trả lời…” Nhạc bốc mùi trong quán phở nhạt. Câu hỏi đáp thời chiến tranh mãi nhắc lại điệp khúc tranh chiến. Kinh Kha sang sông, rồi hắn có quy cố hương? Nào ai hay biết, con dao nhỏ đùi lây thủ làm ám khí cắt đứt được khúc ruột dặm ngoài mãi than van? “Trở về bại tướng cụt chân?” Vẽ làm chi hình ảnh thân bại danh liệt! Phó thường dân nghe cũng luống những ngậm ngùi. Thưa em gãy một giò anh mang hờn tủi đi trên ngày lắc lẻo tháng chênh vênh sao đủ hồi hộp tựa diệt kiều? Hoàn cảnh! Nói dzậy mà hổng phải dzậy, người ta dìa hà rầm anh cà chớn cà khịa quá đi nha. Tự nhủ thầm mình đang rảnh, cơ mà mình được chảnh. “Người từ trăm năm về qua sông rộng”, cơ khổ anh không biết bơi, từng ngồi đò mặt xanh như đít nhái. “Đưa người ta không đưa sang sông” chỉ đứng trên bờ nghe xâm xoàng chóng mặt. Người ác thì cũng chừng mực nào thôi chớ, “xa quê hương nhớ mẹ hiền” như chén rượu cay. Đồ bất hiếu, biết vậy thà tao đẻ ra cái hột dịt ngồi nhậu khan. Ủa, thế 99 hột còn lại đâm cháy hàng định hướng kinh tế xã hội chủ nghĩa. Tiền nhân mới đếm đủ trăm trứng, sao có người tham ô hủ hoá làm phép tính sai qui trình ưa chơi tư bản đỏ, con sâu cực đoan làm rầu nồi canh đậm đà bản sắc dân tộc.
Đọc tiếp »

Biết tội không

Posted: 07/11/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Lovers
Ernest Ludwig Kirchner, 1909

em tỉnh thức, anh ngầy ngật
guồng giả thật
bật tiếng ngất
khúc mê anh tuồng biến chất
dọn đời

chỗ mặn nồng em ngồi đợi
gượng mùa xưa
mấy năm hơi
bóng đè tượng cũ lỗi thời
dang ca
Đọc tiếp »

Nạp

Posted: 07/11/2017 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Da Đăng

ta như bình accu
thỉnh thoảng cần nạp điện
những tấm lá mạ chì từ lâu đã bảo hòa
thị phi bám đời
sáng
tối
rò rỉ
kín
có lúc yếu hơi  Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Hai hôm trước tin thầy Trần Thượng Thủ ra đi ở tuổi 89 ở Houston. Con số phải nói là thọ, nhưng sao tôi thấy buồn buồn, mình phải viết gì đó mà mình biết về Thầy. …

Tôi không được hân hạnh học với Thầy Thủ trong ba năm học ở trường Petrus Ký (các lớp G từ 1954 tới 1957), vậy mà ấn tượng tuổi thời mới vào Trung học của tôi về thầy Thủ thiệt là sâu đậm. Nguyên nhân là ông anh tôi, anh Nguyễn Văn Thơm, vào trường trước tôi một năm (các lớp C từ 1953 tới 1957), có môn Lý Hóa với Thầy Thủ ở lớp Đệ Thất, đêm nào anh cũng học bài thiệt khuya. Anh học những môn chánh nhưng về môn Lý Hóa anh ‘tụng’ tới không còn mở mắt nữa được mới thôi, anh nói môn nầy lạ và khó hiểu mà thầy dạy lại rất khác thường. Anh nhắc tới cái tên đặt biệt bắt đầu bằng ba chữ T mà anh nói thầy gọi là T tam thừa hay Tam Tê với giọng nói kèm theo chút gì sờ sợ: ‘cả trường học sinh nào nếu đã hay đang học với thầy đều cũng sợ.’
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Những cơn mưa tháng mười

Bay đi nhé. Cơn mưa phùn
Qua bao góc phố đã từng quen tên
Áo người tháng mấy gió lên
Mà xa xăm quá nhớ đêm quên ngày.

Rụng xuống đời. Hạt mưa mai
Sương từng giọt đọng thấm vai một người
Hình như có tuổi hai mươi
Vừa lên kia dốc xuống đồi trầm ngâm.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Sinh kế

chúng ta kiếm ăn như con gà
chúng ta chết như con gà
hôm qua có thằng buôn thuốc giả
ra tòa khóc như mưa bấc
kể lể đủ thứ
con gà trước khi chết không khóc

25.10.2017
Đọc tiếp »

Quế là ai?

Posted: 06/11/2017 in Trân Sa, Truyện Ngắn

Trân Sa

Bạch Hồng. Sáng hôm nay tôi ngồi mãi để nghe tiếng chim hót. Không biết chúng nói cái gì với nhau hay với ai mà cứ huyên thuyên mãi như vậy từ sớm. Hình như những con chim sẻ màu xám nâu này không hề biết buồn. Âm thanh của chúng khi nào cũng trong trẻo, vui vẻ và ngây thơ. Giữa những tiếng hót ngắn của se sẻ, tôi có nghe được một tiếng chim lạ. Nó hót, “chuýt-chìu, chuýt chuýt chuýt chuýt.” Tiếng hót như đi vút qua theo đường bay, mạnh mẽ, lã lướt. Tôi chồm người ra tìm nhìn con chim lạ. Nó đã bay mất. Tôi chúm môi, bắt chước huýt theo tiếng chim rồi cười một mình. 

Nhìn từ cửa sổ, cây hồng trắng của tôi đã nở ra vài đóa hoa. Tí nữa tôi sẽ ra vun đất và tưới nước cho hoa, trước khi mặt trời lên quá cao. Yêu một đóa hoa, là yêu cả đất, nước và ánh nắng đã nuôi dưỡng cho hoa. Cũng như yêu một người là yêu tất cả những gì người ấy yêu thương.
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp

Tiếng Việt Gốc Ngoại Quốc là một tác phẩm rất đáng đọc. Cuốn sách chứa đựng nhiều điều ngạc nhiên gây thích thú cho người đọc – nhất là cho những vị muốn đào sâu kiến thức về bản chất đa nguyên của từ vựng tiếng Việt. Sau khi đọc cuốn sách vui tươi và bổ ích này, họ có thể tìm ra câu trả lời thích đáng cho những câu hỏi thuộc loại … “khó trả lời” như:

(1) “Tiểu tâm” [小 心] trong tiếng Việt nghĩa là “nhỏ mọn” nhưng nguyên nghĩa Hán-Việt của nó là gì?
(2) “Tử tế” [仔 細] trong tiếng Việt nghĩa là “tốt bụng” nhưng nguyên nghĩa Hán-Việt của nó là gì?
(3) “Ngầu” trong câu “Anh ta mặc đồ lính trông ngầu quá” là do chữ Hán-Việt nào mà ra?
(4) Những chữ đầu của các địa danh Sóc Trăng, Cần Thơ, Vàm Cỏ Đông phát xuất từ ngôn ngữ nào?
(5) “Bơ” nghĩa là gì và xuất phát từ ngôn ngữ nào?  Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Đầu cuối thu

gối kê cao đầu sơn thu
thiệt đương nằm giữa sa mù phiêu phiêu
mộng hương giang chẳng thấy kiều
thấy con đò lạc vào thiu thỉu buồn
thu chờ ở cuối sơn thôn

12.10.2017
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng

Một mối nguy hiểm rất lớn đang đe dọa toàn bộ thể chế hành chính, lập pháp và hơn 90 triệu người dân nước Việt: chính sách “nhất thể hóa” của đảng cầm quyền sẽ biến hóa tình trạng độc tài tập thể thành độc tài cá nhân, đẩy vọt vị thế “độc tôn tham nhũng” của các lãnh chúa địa phương, phát sinh nạn cát cứ quyền lực cùng sứ quân địa phương lan rộng, dẫn đến chia tách từng mảng vùng miền và còn có thể làm méo mó xáo trộn bản đồ Việt Nam.

Đó là chủ trương dự kiến “bí thư kiêm chủ tịch ủy ban nhân dân và hội đồng nhân dân.”
Đọc tiếp »

Bên này sông

Posted: 03/11/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Phạm Nhuận
photo by Phạm Cao Hoàng. Maryland Sep. 10, 2013

Đập Đá qua Vỹ Dạ
Một thời thơ lót đường
Qua không kịp nhịp cầu
Ba vạn ngày mây bay
Đặt chân ngỡ ảo ảnh
Lạ lùng tưởng cố nhân.

Phạm Nhuận Tam Muội Hoả (1)
Thắp lửa câu kệ dài
Quyền năng Om A Hum
Quỷ khóc đến thần sầu
Tóc dài chuỗi tràng hạt
Nhị nguyên này nhất thể.
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Phế tích của ảo ảnh (8)


Tranh Đỗ Hoa

Bây giờ thì tôi hiểu thành phố phóng thích tù nhân chính trị
nhưng lại tống xuất tất cả các cô gái điếm lên tàu xuất dương
du học. Về đâu thì làm sao tôi biết. Ban nhạc kèn đồng của
đội lính cứu hỏa thành phố dàn hàng ngang dưới cầu tàu trổi
khúc nhạc tiễn đưa.

Ông nhạc trưởng vung tay điều khiển giàn nhạc, nhưng không
ai buồn để ý đến ông bởi cô gái điếm số mười một trần truồng
đứng trên boong nhoài nửa người ra ngoài thành lan can vẫy
vẫy cánh tay trần chào mọi người trong lúc các cô khác cũng
trần truồng nhảy cẫng xung quanh la hét.
Đọc tiếp »

Thế Giang

Rượu là máu của gạo; gạo là nước mắt của người… ấy thế mà lúc này rượu chảy lênh láng khắp Hà Nội. Gầm cầu, bến xe, góc phố… rượu đổ trong quán rượu, chưa đủ; rượu tràn sang quán nước, chưa yên; rượu ngấm ngầm rỉ trong từng căn hộ bán lậu, vẫn khát…

Gạo 10 đồng, người ta uống từ từ; gạo 20 đồng người ta nhăn nhó uống; gạo 40- 50 người ta uống trong điên dại, và lên đến 80 đồng thì cả Hà Nội quay cuồng trong vũ điệu của men.

Quái lạ, đất ngàn năm văn vật này điên hết cả rồi sao?

Sáng sớm, ông xích lô uể oải nặn túi quần trước cửa quán:

– Bà chủ, cho xin chén “trắng” để lấy sức “chiến đấu”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Sắc, không….

không tức thị sắc
sắc tức thị không
ta giờ lộ mặt
lang chạ đám đông

có nên hư không
e là trơ trẽn
nỗi lòng vọng động
không nên hay nên

bấy lòng cứ hẹn
mai nữa mai Thơ
cứ lòng hương quyện
hư thiệt giả đò
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Gửi chút sương mù

gửi em một chút sương mù
hiên trời Đà Lạt mùa thu gió lùa
lưng đồi khói đổ chiều mưa
ngồi rưng rức nhớ cuối mùa mây trôi

gửi chiều Đà Lạt chơi vơi
mi mo sa thắm dốc đồi hoa rơi
mốt mai đi hết kiếp người
trong tôi còn thắp một trời mộng mơ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thế giới thay đổi quá nhanh và quá nhiều, nhưng tư duy và thể chế thay đổi quá chậm và quá ít.
(Nguyễn Quang Dy)

Nhà báo Trương Duy Nhất có những ghi nhận (khá) lạ lùng về cung cách sinh hoạt “Chính Phủ Điện Tử,” ở Việt Nam:

“Nếu ai theo dõi các cuộc họp của Chính phủ dạo này sẽ thấy chình ình trước mặt từ Thủ tướng đến tất cả mọi thành viên mỗi người một cái laptop rất to hiệu Sony Vaio (nhìn ảnh chắc là loại xịn).

Có lẽ, đây là dấu hiệu nhìn rõ nhất, cụ thể nhất cho khái niệm ‘Chính phủ điện tử’ lâu nay đang hô hào và dốc tâm xây dựng. Nhưng nếu chịu khó quan sát tí, sẽ thấy nhiều chuyện khôi hài.

Bắt đầu cuộc họp, tất tật laptop đã được bật sẵn. Và dường như suốt phiên họp, từ Thủ tướng đến mọi thành viên, chả ai quan tâm đoái hoài đến cái màn hình laptop trước mặt. Còn cái bàn phím thì càng tất nhiên là không, ít thấy ai đụng vào, dù chỉ một lần.
Đọc tiếp »

Chân tướng

Posted: 02/11/2017 in Ngô Nguyên Nghiễm, Thơ

Ngô Nguyên Nghiễm
Tặng Lê Triều Điển – Lương Trường Thọ – Trần Yên Thảo – Hà Thúc Sinh – Lâm Hảo Dũng – Phạm Nhã Dự…


Which poet
Richard Brautigan

Ngọ nhễu chân cầu nắng quái thú
Hồn ai xuôi ngược ven quá khứ
Sân ngoài ngơ ngác đất và trời
Thăm thẳm thời gian vùn vụt trôi …

Bỗng như chân tướng không ngôn ngữ
Thần sắc âm âm cơn mộng dữ
Hoảng hốt ôm chầm loài xạ hương
Phong trần tràn ngập gió và sương
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam

Chuyến bay cuối cùng của Saint Exupéry


Antoine de Saint-Exupéry (1900-1944)

Chuyển-thư, phi vụ miệt mài
Đêm đêm từng chuyến đến vài thành đô
Phố chân trời, đèn nhấp nhô
Dưới kia ngàn dặm biển hồ rất xanh
Tầng cao, một chớp lao nhanh
Mất vào biển rộng, mong manh kiếp người
Lần trang Di Cảo lưu đời
Tinh Cầu nào bạn vẫn ngoài trời đêm?

Hình ảnh một Tinh Cầu Giá Lạnh Trơ Trọi cứ thấy lai-vãng trong những tác phẩm của Saint Exupéry (Theo nhà phê-bình Albérès trong sách “Bilan littéraire du 20è Siècle”)
Đọc tiếp »

Đôi bạn

Posted: 02/11/2017 in Ngô Du Trung, Truyện Ngắn

Ngô Du Trung

Tao không biết làm gì, thịt con gà nuôi bấy lâu đãi mày một bữa nhậu, gọi là mừng mầy đã sớm giác ngộ, lao động tốt, học tập tốt, nên được “Cách mạng” khoan hồng cho về đoàn tụ với gia đình.

Nghe cái giọng đúng bài bản của bạn, Kha nổi cáu văng tục:

– Đù má, giác cái con khỉ. Mày học ở đâu mà nói năng đúng điệu một thằng răng đen mã tấu thế?

Thân mĩm cười nhìn thoáng qua Thương rồi trả lời Kha:

– Đùa chơi vậy thôi, đừng có nóng. Tao cũng không tin cái trò cải tạo tư tưởng của chúng.

Giọng Kha vẫn còn bực dọc:

– Tao biết tụi mầy ngại, nhưng cái quân cộng sản đó chẳng cải tạo được ai. Mà cải tạo gì? Nó bịp cả thế giới bằng trò chơi chữ. Học tập cải tạo! Mẹ kiếp! Tao cam đoan là thằng nào được hân hạnh đi “học tập” một lần rồi thì cả đời hễ nghe nói tới hai tiếng học tập là xanh mặt.
Đọc tiếp »

Mùa La Ngâu

Posted: 02/11/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Đưa nhau về Bắc Ruộng
Vượt qua mùa La Ngâu
Thềm cao nguyên cháy muộn
Chiều mắt lạ mưa mau…

Chiều giấu trăng lên tóc
Gió ngày xưa mơ hồ
Nhà ai rừng lá thấp
Tiếng vọng hờn hoang mang
Đọc tiếp »

Dòng mộng

Posted: 02/11/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Con sông nào

Tháng ngày xuôi dòng chảy
Chở bao nỗi đời đau
Âm thầm trôi đi mãi,
Từ vạn cổ xưa sau.

2. Con thuyền nào

Ngàn phương về bến đổ
Ngừng nhịp sóng thời gian
Vầng trăng tròn gương cổ
Mưa gió tạnh tràng giang.

3. Lênh đênh

Lênh đênh thuyền một chiếc
Sông dài, bể rộng thênh
Giữa sắc màu sinh-diệt
Từng ý niệm lênh đênh.
Đọc tiếp »

Nguyễn Bảo Hưng
Gửi D. cô em đã có lời khuyến khích anh nên viết tiếp để nói về Hemingway


Ernest Hemingway (1899–1961)

Phần I. Hemingway: Nhà văn

Ernest Hemingway (1899-1961) là nhà văn Mỹ từng được giải văn học Nobel, nổi danh toàn cầu. Nhưng tôi chỉ biết đến tên ông khoảng đầu thập niên 1960, khi Sài Gòn rầm rộ cho ra mắt các bộ phim phỏng theo một số tác phẩm của ông như Le soleil se lève aussi, L’adieu aux armes, Pour ce qui sonne le glas, Le vieil homme et la mer… Nghĩ mình cũng dân sành điệu xi-nê chẳng thua ai nên hồi đó, mỗi lần nghe quảng cáo có phim mới phỏng theo truyện của Hemingway, thế nào tôi cũng phải đi coi bằng được, cho dù có phải đứng xếp hàng dài nghển cổ, thậm chi có lúc còn phải thúc cùi chỏ để giành giật cho được tấm vé. Sở dĩ tôi chịu khó bon chen đứng xếp hàng như vậy, không phải vì Hemingway mà vì phim nào có dính dáng tới tên ông tôi đều thấy hay cả, nhất là phim nào cũng được sự của đóng góp của các tài tử gạo cội quen thuộc thời bấy giờ. Tới khi biết ông được tặng giải văn học Nobel (1954), tôi có tìm đọc một vài tựa sách của ông. Đọc để ra điều ta đây có đọc, chứ thực tình tôi chẳng thấy có cuốn nào là hấp dẫn, so với những điều được thấy trên màn bạc.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Trăm năm cái mệnh vừa tròn
hiềm vì cái vận hãy còn phiêu du
cõi này khó tỏ thực hư
người đi chen chúc sao như vắng người.

2.
Đất trời còn chỗ bao dung
Tây phương thế giới dù không thấy gì
thủy chung nào có phân kỳ
lòng không chỗ trụ lấy gì cách xa.

3.
Hươu nai còn bám lấy rừng
kẻ đi cầu Phật e chừng long đong
hết đường rũ áo về không
đâu hay báu vật nằm trong lòng mình.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Từ khi lên tiếng vụ cá chết
bạn hữu làm quan giả lơ hết
facebook không like cũng không còm

Ngày xưa từng sống tôi đã biết
và biết nên tôi cảm thông hơn
chỉ một sơ sẩy là mất hết

Thấy đó nhãn tiền cái thằng phong
tự nguyện làm chó mà cũng chết
Hay như con đượi hồ thu hồng
chạy tuốt qua mỹ bán bít-tết
Đọc tiếp »

Thu Nương

Posted: 01/11/2017 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Ông Tạng di cư vào Nam năm 1954, cư ngụ tại khu Rau Xanh, cách Ban Mê Thuột khoảng 15 km về hướng Tây dẫy Trường Sơn. Ông Tạng vốn là người đa năng, tháo vác và có kiến thức nên chẳng bao lâu lên làm thôn trưởng. Tôi quen biết ông trong một dịp tôi theo phái đoàn thông tấn xã TT từ Sài Gòn lên Ban Mê Thuột, vô các làng xã tìm hiểu đời sống cư dân miền Bắc sinh sống tại Châu Sơn, Hòa Bình, Duy Hòa, Kim Châu Phát và khu Rau Xanh. Khi phái đoàn ra về, bất ngờ ông Tạng hẹn tôi ngày mai trở lại sẽ kể riêng cho tôi nghe câu chuyện mà ông hứa hẹn là một đề tài hấp dẫn.

Hôm sau tôi mượn chiếc xe đạp của người bà con lộc cộc đạp trở vô khu Rau Xanh. Tại nhà ông Tạng tôi được ông đãi một bữa ăn gồm toàn những đặc sản Cao Bằng, quê ông, mà tôi chưa từng thưởng thức. Các món ăn lạ mắt lạ tai như phở chua, bò gác bếp (thế bằng thịt nai), xôi trái trâm, bánh trứng kiến (làm từ bột nếp, trứng kiến đen và lá vã) và bánh khảo tráng miệng. Đặc biệt, rượu ngô thơm ngon đậm đà tăng thêm phần hứng khởi cho bữa tiệc.
Đọc tiếp »

Trần Văn Sơn


Từ trái: Thiết Trượng – Lê Hùng – Cung Tích Biền – Trần văn Sơn

Ngoài bảy mươi ngửa mặt nhìn trời
Chỏng đầu nhìn đất trắng tay phơi
Nhân sinh thất thập chưa tri mệnh
Nên vẫn loay hoay cái sự đời

Cũng muốn Buông nhưng phải nhận vào
Xả lại càng thêm vạn nỗi đau
Buông Xả chẳng qua mình tự dối
Thánh Thần còn phân chỗ Trước Sau
Đọc tiếp »

Vũ Hoàng Thư

Nàng…

em mờ ảo
trắng và đen
khung cửa hẹp
đoạn mơ len lỏi tìm
một bước nhanh mộng mị chìm
người còn đứng hay sương lìm lịm bay

trăm năm cũ
thương nhớ vầy
tuyết sau cúc áo vơi đầy ngực thơm
chụm môi
hư hảo điệu hờn
muội hương đêm vắng
khêu hồn nhân gian
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn (1944-2015)

Nếu được phép, chọn gương mặt tiêu biểu cho thơ ca miền Nam thời chiến, thì có lẽ Nguyễn Bắc Sơn là một trong những nhà thơ mà tôi nghĩ đến. Tuy viết ít, nhưng Nguyễn Bắc Sơn có giọng thơ rất đặc biệt. Cái cá tính đặc trưng ấy, ai đã đọc một lần, sẽ bị ám ảnh mãi không thôi. Theo dòng văn học sử, ta có thể thấy, có người cả đời làm và in thơ, nhưng không bao giờ thành thi nhân, và có người chỉ cần một tập, hay một bài thơ đã trở thành thi sĩ. Và Nguyễn Bắc Sơn là một thi sĩ như vậy. Chỉ với thi tập: Chiến Tranh Việt Nam và Tôi đã đủ làm nên chân dung nhà thơ vạm vỡ Nguyễn Bắc Sơn.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Thú đọc sách..

tương lai người ta không nói
“rốt cuộc
ai cũng thảy về đất!” mà
sẽ nói “hễ hết thở tự khắc- chết!”

còn (ăn) uống
tất còn (tiểu) đại tiện

yeah
ông không thể vừa dấn bước
vừa quơ tay chỉ (trỏ!) từ bên trái
sang bên phải/ đàng sau
phía trước
hòng dọn quang lối mình đi
Đọc tiếp »

Tự thán

Posted: 31/10/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm


Hồ Đình Nghiêm
Đinh Trường Chinh vẽ

1.
Không nghiêm vốn tự tính trời
Mua vui nhịp trống nện đời tàn canh
Đa đoan giấc mộng thôi xanh
Bừng con mắt ngó đành hanh lệ nhoà
Dáng ai chực sẵn một toà
Ba vòng sờ mó cho loà nhân tâm
Hương lộ mở, mùi thâm trầm
Cỏ đơm bông trắng tần ngần bụi môn
Trần thân chưa chịu đem chôn
Còn rình ai nữa cái khôn dại này!
Nói thêm lại quở làm đày
Đứng nghiêm một đỗi thày lay ít lời.
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

Bà Vĩnh bán nhà lên Hà Nội ở với đứa con gái, căn nhà mái ngói ba gian cũ kỹ của bà và mảnh vườn rộng hai sào được bán cho một người đàn ông.

Hôm ông ta dọn về nhà mới, Khánh có sang chào hỏi, chuyện không nhiều lắm, chỉ biết được đôi điều ông ta có con cái đã trưởng thành, giờ muốn về quê sống như những người hưu trí muốn nhàn nhã, điền viên nơi thôn quê.

Khánh cũng không rõ ông ta trước kia làm nghề gì, thấy bảo cả đời ở thành phố. Nhưng hôm anh thấy ông ta cuốc mảnh vườn, nhặt đá sỏi và rễ cây sạch sẽ, để lại miếng đất mầu nâu thẫm tơi đều. Anh nghĩ không biết ông có phải đúng người thành phố hay không nữa. Ông ta còn chặt tỉa và phạt lại bờ rào, lấy dao dọc lá ủ làm làm phân xanh, Cũng đào hố ủ lá và lấp bùn, những cành cây ông ta đốt thành fro và đổ vào đất vườn. Việc ông ta làm gọn ghẽ, chẳng thừa cái gì, đâu vào đấy cả một cách rành rẽ và kế hoạch như một nhà nông thực thụ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Mừng một ngày
thấy đất trời đẹp quá
Có phải mốt mai
gặt những mùa vàng
Cuối thu chưa
mà hiên nhà đầy gió
Lòng mơ gì
giữa một sắc xanh trong

Những đớn đau
và cả những muộn phiền
Phải xếp lại thôi
vào ngăn kéo cũ
Cần phải sống còn
giữa cơn sóng dữ
Và phải quên đi
bao nỗi niềm riêng
Đọc tiếp »

Tình câm

Posted: 31/10/2017 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

Em giấu u tình trong kẽ tóc
mỗi lần chải rụng một câu thơ
câu thơ đã thành bài bất tận
mà tình hoài chẳng chạm chân tơ.

Anh như núi không còn xanh tóc
còn mơ chi một phút xanh đời
muốn đứng lặng giữa trời quạnh quẽ
gió vô tình mải miết trêu ngươi.
Đọc tiếp »

Võ Thị Hảo


Nhà văn Đỗ Trường

Ai còn hát ca trên đống xác người:

Trước những xác người và hàng loạt khu dân cư cùng mồ mả ông bà tổ tiên người VN bị quật nát tan thành trăm ngàn mảnh bởi bàn tay tàn ác của vài chục kẻ điềm nhiên mở cống xả lũ mở bom nước thủy điện, ai đã cứu họ? Ai giúp họ và ai khóc cho dân oan?

Đếm xem có bao nhiêu người đã lên tiếng bảo vệ môi trường, vạch trần tội ác Formosa và tập đoàn quyền lực bảo kê cho chúng, ai khóc trên biển cá chết bởi những kẻ hạ độc đất nước? Ai đã bảo vệ chủ quyền đất nước? Ai đã dám công khai bày tỏ sự căm phẫn và hành động chống tham nhũng và sự xâm phạm quyền con người?

Đếm xem có bao nhiêu người cầm bút và văn nghệ sĩ đã công khai phản đối, đòi lại công bằng cho những đồng bào đã bị tra tấn đến chết trong đồn tạm giam của công an? Những ai đã lên tiếng vì đồng bào bị cướp đất đai thấm máu và mồ hôi đã bao đời lại còn bị chính quyền đổ tội gây rối trật tự công cộng và rơi vào vòng tù tội tan nát cả gia đình, khánh kiệt gia sản, con cái bị tước đoạt tương lai…?
Đọc tiếp »