Chào cờ

Posted: 30/10/2017 in HHiếu, Thơ

HHiếu


Học sinh trường THPT chuyên Lê Hồng Phong xếp hình bản đổ Việt Nam

mỗi sáng thứ hai tiếng chuông reo lũ học trò sắp hàng nghiêm chỉnh chào cờ vàng hát quốc ca
này công dân ơi quốc gia đến ngày giải phóng
khi các ấp chiến lược đang giăng hàng rào kẽm gai
ngăn cản các cuộc tấn công của quân giải-phóng-miền-nam
có đứa bỏ chào cờ
trốn vô rừng tìm cách giải-phóng kẽm gai
rồi kẽm gai bị giải-phóng thật sự bởi bạo lực vô sản
cái giải-phóng này không ăn nhập gì tới bài quốc ca này công dân ơi, nên
người dân sau này thường hay gọi ngày này là ngày phỏng-dái  Đọc tiếp »

Bận lòng nơi em ở

Posted: 30/10/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

hiểu lòng em muốn cắt
bỏ nấc thang đời xuống
ở đó, bình minh chết đứng từ khuya

xã hội em đứng, tỏe chia lìa
tràn lời loa dẫn dụ xu hướng
người mỗi hướng, vướng chật bước lên

gian xảo dí mực sống bấp bênh
tưởng thoát nghèo. lắm khi lầm cửa ảo
xã hội bước. biển mù
hứng tổn thương từ thuở níu chân nhờ cậy
nay, trùng trùng ám muội từ phong ba bành trướng
tịch ngôn
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Quang

Đặng đi dự hội nghị tu nghiệp ở Baltimore vào tuần lễ cuối cùng của tháng mười.

Từ khu đại hội về khách sạn, Đặng ghé lại quầy tiếp khách lấy chìa khoá phòng. Tiếp viên trao cho chàng một bao giấy nhỏ.

– Ông có phong thư.

Phong thư khá dầy. Đặng cau mày. Ai gởi cho mình? Chàng nắn phong thư. Có vật cứng như miếng bìa mỏng bên trong. Không có tem bưu điện. Tên chàng viết theo thứ tự Mỹ. Không có địa chỉ khách sạn hay số phòng. Ở trên cao góc trái có đề địa chỉ người gởi. Không có tên người gởi. Mặt sau có dán hình ma-trơi-trái-bí-ngô-jack-o-lantern. Trái bí ngô cười toe toét lòi răng sún dán ngay chỗ mở thư để ngăn ngừa người tò mò tọc mạch mở ra xem lén. Ngay dưới có hàng chữ Happy Halloween. Chàng rảo bước về phòng. Trong thang máy, chỉ một mình chàng, Đặng xé vội bao thư. Một tấm vé mời dự party hoá trang Halloween đêm nay tại một ngôi nhà thờ cổ Westminster thuộc Đại học Maryland, Baltimore. Về tới phòng Đặng vẫn còn thắc mắc. Có lúc thắc mắc tới độ khó chịu. Ai đã gởi mời chàng? Một người mến mộ? Một ma quái Halloween? Chàng chưa liên lạc với bất cứ ai từ khi đặt chân đến Baltimore. Chàng ném bao thư lên bàn. Cố coi như không có gì đáng để bận tâm. Đi hay không là do mình, chàng tự nhủ.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Cuộc chia ly tháng chín

Tháng chín nào còn rơi trong mắt em
Màu nắng lung linh một thời xa lắc
Hoa khế li ti ngược chiều bay mất
Để lại con đường sầu chẻ chia hai.

Chẳng lạ gì đâu nắng sớm mỗi ngày
Thành phố em qua nhạt nhòa ký ức
Tiếng dế ngâm sương mấy mùa thao thức
Mới thấy đời mình nhiều sợi tóc phai.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Cánh nâu
cũng là cứu cánh cho người
đời không bay bướm tình ơi. thiệt. buồn

 
Môi nâu chiều cánh kiến
tóc xõa nghịt trời
em móng đen phù thủy
sưng tấy hồi nên thơ

con ma dị ứng núp thời tiết
mùa thấp khớp lẹo tẹo rong chơi
khập khiễng chân rò
cỏ vụng về úng thủy
quỳ xuống. quỳ xuống đồng
hoang
hôn nụ thầm đừng quên mắt tím kẽ
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam

Nhịp độ vãng lai, theo thiển nghĩ là từ ngữ dễ hiểu hơn từ ngữ “tần số đậm đặc” thường gặp trong các bài nhận định văn học hiện nay, nhất là ở trong nước. Tần số đậm đặc là số bao nhiêu lần một vấn đề hay một cảm thức hay một ám ảnh được lặp lại trong các bản văn, trong các tác phẩm. Thuật ngữ “tần số” có lẽ mượn ở môn khoa học vật lý nghiên cứu về tốc-độ nhanh hay chậm của những vi-hạt đi theo làn sóng làm thành những vòng dồn-dập. Tần số càng cao là số tính làn sóng vi-hạt càng nhanh hàng ngàn triệu chu-kỳ trong mỗi giây đồng hồ, như ở tốc độ tia ánh sáng, tốc độ tia cực tím, tốc độ tia radar, tia vô tuyến… Tần số đậm đặc hay nhịp độ vãng lai trong văn chương, hàm chứa những sự lặp lại không phải do có chủ-tâm về nghệ-thuật (như sự lặp lại từ ngữ “lá rụng, lá rụng” trong “Hồn Bướm Mơ Tiên” của Khái Hưng); cũng không phải sự lặp lại do kỹ thuật còn non của người viết văn chưa thành thạo. Vậy tần số đậm đặc trong văn chương phát xuất từ tiềm thức, từ tâm cảm, từ hứng cảm. Ta liên-tưởng đến phân-tâm-học, nhưng phân tâm học có lẽ thường hướng về phía tiêu cực của tâm hồn; còn nhịp độ vãng lai qua bài viết này hướng về tích cực của nội tâm như lòng nhân-hậu hay niềm hứng cảm về những điều thi-vị.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Có một thời tôi để lại họ tên
Trên những bức tường vôi vàng Pháo Đội
Trên thành giường, đồ nghề… ghế xếp
Và trang sổ nợ cá nhân…

Tôi đã để lại những dấu chân
Trên những địa hình Nha Trang, Ninh Hòa, Dục Mỹ
Như áo trắng em một thời hoa mộng
Khiến nao lòng bao kẻ si tình
Đọc tiếp »

Victor Hugo | Mark Twain
Đàm Trung Pháp sưu tập và chuyển ngữ

VICTOR HUGO ĐÃ NÓI …


Victor Hugo (1802-1995)

Victor Hugo (1802-1885) là một nhà thơ, nhà văn, và nhà viết kịch lỗi lạc vào bậc nhất của nước Pháp trong thời kỳ văn học lãng mạn. Ở ngoài nước Pháp, hai tác phẩm văn xuôi Les MisérablesNotre-Dame de Paris được biết đến nhiều nhất, nhưng ở trong nước Pháp thì hai thi tập Les contemplationsLa légende des siècles được dân chúng yêu chuộng nhất. Lúc trẻ, Victor Hugo tán thưởng chủ nghĩa bảo hoàng (royalisme), nhưng khi lớn tuổi ông dành cảm tình cho hình thức tổ chức chính phủ của một quốc gia cộng hòa (républicanisme). Ông tranh đấu rất mạnh mẽ để hủy bỏ án tử hình, nhưng đã không thành công. Trong một thời gian dài, Victor Hugo cũng là viện sĩ của Hàn lâm viện Pháp (Académie Française) – một danh dự rất lớn dành cho một công dân nước Pháp. Ông được chôn cất trong Điện Panthéon ở Paris – nơi an nghỉ của những công dân đã mang lại vinh quang tột đỉnh cho nước Pháp. Hình ảnh của ông cũng từng xuất hiện trên giấy bạc ngân hàng. Dưới đây là một số danh ngôn của Victor Hugo:

Thượng Đế đã chỉ làm ra nước, nhưng con người đã làm ra rượu vang • Dieu n’a fait que l’eau, mais l’homme a fait le vin.

Làm cho cười là làm cho quên. Nhân đức thay trên đời là người phân phối sự quên • Faire rire, c’est faire oublier. Quel bienfaiteur sur la terre, qu’un distributeur d’oubli.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

7 giờ sáng chuông rung báo thức
ông choàng tỉnh giấc
nằm hít thở mấy hơi dài
đêm qua ông ngủ tương đối yên
không như đêm hôm trước
ông thức dậy bàng hoàng
vì nằm mơ thấy mẹ mình cắp rổ
đi xăm xăm dọc bờ sông
ông hỏi mẹ đi đâu đó
mẹ bảo mẹ đi mò cua bắt ốc
để nuôi các con
ông nằm ứa nước mắt
lòng thực không muốn tin
mẹ mình hiện về báo mộng
vì nghĩ mẹ vốn dĩ nghiệp lành
chắc thế nào cũng đã tái sinh
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

\
Lovers in moonlight
Marc Chagall

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quý
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

Vào mùa hè, thảm cỏ xanh trong công viên có đôi ba phụ nữ trải khăn, phanh ngực nằm dang tay dạng chân phơi nắng. Bốn năm đứa nhỏ quây quần gần đó nghịch đùa cùng trái bóng lăn. Ruồi tụ bầy trên những thùng rác, chúng bay lên khi có đứa hổn hển chạy bộ vụt qua. Công viên thu cất một bộ mặt không mấy vui, dường như nó thiếu bóng cây, vẫn rát mặt chẳng khác gì người đi bên ngoài phạm vi nó. Nói chung, đó là chốn khá vắng tẻ; chẳng trông ra một hấp lực nhằm trì kéo đôi chân bộ hành muốn vào tìm chỗ ngơi nghỉ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nghiệp

…mấy thu lìa cửa lìa nhà
văn chương đã chắc đâu mà trí thân…

(văn tế thập loại chúng sinh- Nguyễn Du.)

thôi thì đành gọi nghiệp
cái ách ghì văn chương
ghé vai nào cũng lệch
khi đã chọn sai đường

thân làm người khóc mướn
mà vẫn cứ thương vay
những cuộc đời vay mượn
tạc bóng mình vào đây
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Tiếng khèn

tặng Vũ Thị Hương Mai

Nhởn nhơ
Mặc cha giục sang bản bên cho người ta bắt làm vợ
Mặc sương trắng là đà giăng ngõ
Mặc mây chiều quẩn váy lửng lơ
Mặc khèn ai bỏng rộp phồng đêm
Cứ tủm tỉm
Cứ bơi theo dòng suối
Cứ men theo hương lài
Cứ nồng nàn dựa một bờ vai…
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn

Chiều thứ Ba chớm thu. Tôi ra bưu điện Garden Grove gởi tập thơ về quê. Mẹ nói Ban Giám Hiệu của trường phổ thông trung học Trương Định ở quê tôi muốn có tập thơ đầu tay của tôi. Có nhiều người ở quê tôi còn giữ tập thơ, nhưng không muốn cho trường mượn, sợ trường xin luôn. Dì tôi còn giữ hai quyển mà 15 năm trước tôi đã gởi tặng Ông Bà Ngoại. Ông Bà tôi đã khuất mấy năm nay, nhưng tôi đã ghi tặng cho Ông Bà, nên Dì nói gởi cho trường cũng không tiện.

Đó là tập thơ đầu tay của tôi, được xuất bản năm 2002 tại Đại học Cal State Fullerton, mang tên “nếu Mẹ thích – if you like, Mom.” Thơ song ngữ với bản dịch 13 thứ tiếng, với các bài nhận định văn học từ Tiến sĩ Thomas Klammer, Trưởng khoa ngành Khoa Học Xã Hội tại Đại học CSU Fullerton, và các vị giáo sư khác. Có lẽ vì tình Mẹ vốn là một đề tài muôn thưở của nhân loại, nên 1,000 quyển thơ đã nhanh chóng di cư vào cõi người, chỉ còn dăm quyển ở lại với tôi. Tôi giữ để làm quà cho các con. Có một số Thầy Cô dạy Việt Ngữ đã đề nghị tôi tái bản tập thơ nhiều lần, mà tôi mãi lo thai nghén bồng ẵm mười năm nay, nên chưa vâng lời các Thầy Cô được. Tháng Hai năm 2016, khi tôi hướng dẫn khoá tập huấn cho Trường Việt Ngữ Kitô Vua thuộc Giáo xứ St. Columban ở Garden Grove, Cô Hiệu trưởng đã để dành vài bản trong suốt 14 năm và tặng cho các Thầy Cô. Một cô giáo đã nói với tôi:

– Trong sách có nhiều bài thơ ngắn dễ thương để dạy các em tập đọc.
Đọc tiếp »

Đêm góa phụ

Posted: 26/10/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Trên vai xưa hoang vu
Những mùa xuân muộn qua đi
Có giấc mơ em xanh xao
Đẫm buồn hậu chiến…

Có máu đỏ trong nụ hôn quá khứ
Khi mùa đông tin dữ bay về
Đồng đội tang thương nằm úp mặt
Xé trời đau đớn những phu thê…
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Đường lên dốc

Dưới chân rừng rú, đường lên dốc
Sợi tóc rung lên gió cuối mùa
Lòng nhớ người xưa mưa từng hạt
Ẩn tàng vô lượng nét xuân thu.

Nắng mưa gieo lấy mùa hoang dại
Vạn pháp sôi lên lũ ấu trùng
Trong chốn hoang vu mù sương đó
Đất bùn thóc lúa cứ đơm bông.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Cô Lệ Ngọc sanh năm Nhâm Dần, tính đến nay cô cũng đã năm mươi lăm tuổi rồi, nhưng cô vẫn chưa chồng. Chắc tại cô tuổi con cọp cao số, (ông bà xưa nói vậy), người đàn bà cao số là người sẽ muộn đường chồng con?

Cái năm “giải phóng” cô mới mười ba, cô đã lớn lên trong một thời kỳ nhiễu nhương chưa từng thấy, mọi thứ trong xã hội bỗng chốc thay đổi lộn tùng phèo. Cha cô vốn là sĩ quan cảnh sát phải đi tù “cải tạo”. Gia đình cô may mắn không bị mất nhà, cô may mắn vẫn còn được cắp sách đến trường. Nhưng thời đó đi học là đi đến trường chứ chữ nghĩa chẳng nhét vô đầu óc được bao nhiêu, mà học cũng chẳng biết để làm gì.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Ngẫu hứng thơ…

ta thường ngồi chỗ làm thinh
lâu lâu bất chợt thình lình làm Thơ

làm Thơ mà tưởng nằm mơ
hóa ra có lén giú Thơ thuở giờ
cũng lãng mạn cũng mộng mơ
có đâu đến nỗi lơ mơ vô hồn
quê người sướng khổ tranh hơn
giành qua giựt lại tới mòn đời luôn
tam bành lục tặc luông tuồng
đè nhau choài đạp khó nhường nhịn nhau
cuộc hơn thua thiệt phát rầu
cứ vần xoay mãi lấy đâu ra tình
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Vương vấn

Lòng em như bát nước
Khi vơi khi lại đầy
Mới đêm nào sóng sánh
Giờ cạn queo trên tay

Tình yêu như trái cấm.
Chỉ được phép ngắm nhìn.
Anh liều mình cắn thử
Cắn phải trái tim mình
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Con yêu bố mẹ – những người quan trọng nhất trong cuộc đời này. Có lỡ sau này con gặp điều gì trắc trở, bố mẹ hãy vững tin vào con nhé. (Phan Kim Khánh)

Thỉnh thoảng, tôi vẫn nghe người này gọi người kia là cái thứ “đầu bò” hay đầu “bã đậu.” Mới đây, lại học thêm được một từ ngữ nữa – “đầu gỗ” – qua trang FB của luật sư Lê Luân:

“Khi nghe đến hàng trăm nghìn những sinh viên trẻ Hồng Kông, rồi hàng chục vạn người trẻ Hàn Quốc xuống đường biểu tình phản đối lãnh đạo cao nhất của chính quyền nước họ phải từ chức và chịu điều tra độc lập, phải trao trả quyền lực độc lập về cho nhân dân, tôi thấy đau đớn cho sự im lặng trong thân phận bé mọn của giới trẻ và sinh viên Việt Nam mình.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Ký ức

nửa đêm bỗng tiếng tắc – cù
chó râng dậy xóm hận thù mái tranh
nhà ai vang tiếng thất thanh
thằng con vỡ cả mật xanh mật vàng

ngày mại lại có đám tang
một vài trái sáng vội vàng bắn lên
một đời ám ảnh khó quên
tuổi thơ tan nát những đêm tắc – cù

18.10.2017
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên

Vào một ngày cuối tháng chín, tôi nhận được lời giới thiệu từ một chị bạn về cuốn sách của Phạm Đoan Trang. Thời buổi toàn cầu hóa, chỉ một click chuột, tôi đặt mua sách trên trang mạng Amazon và trông đợi tác phẩm gây nhiều tò mò, thích thú chỉ qua cái tên rất lạ: Chính Trị Bình Dân.

Phạm Đoan Trang, nhà báo và là một gương mặt hoạt động xã hội dân sự quen thuộc trong nước. Chị thường xuyên tham gia tranh đấu cho một xã hội dân chủ và cho vấn đề nhân quyền vốn luôn bị xâm phạm một cách nghiêm trọng tại Việt Nam. Những cuộc biểu tình chống Trung cộng hay lên án vụ ô nhiễm môi trường biển do Formosa gây ra luôn có sự hiện hiện của chị. Tiếng nói phản biện, phản kháng miệt mài khiến chị trở thành cái gai trong mắt nhà cầm quyền và họ đã không ngần ngại sử dụng vũ lực, bắt bớ hòng dập tắt tiếng nói của chị.
Đọc tiếp »

Thi Quân

Nhạc và lời: Thi Quân; Tiếng hát: Trương Huy Tùng
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Phan Ni Tấn

Hồi trẻ sôi nổi bao nhiêu về già Võ Đề trầm lặng bấy nhiêu. Đầu tháng Giêng năm nay ông bước vào tuối bảy mươi hai. Râu tóc tuy đã bạc phơ, nhưng sức vóc vẫn còn tráng kiện, vẫn phong độ qua mỗi đường quyền, nhất là ngón cước pháp.

Khi râu bắp sau vườn nhà Võ Đề trổ màu vàng hung ông đều hái… bằng chân. Võ Đề chỉ dùng tay bẻ bắp khi cây bắp bị ông đá gập đầu xuống đất. Cây bắp thuờng cao từ 2.50m tới 3m, mỗi lần ra vườn hái trái ông đều dùng đầu ngón chân cái đá thóc vào gốc bắp, hoặc – cũng bằng đầu ngón chân cái, – ông đá tạt ngang vào giữa thân cây. Đó là chiêu “Vô Ảnh Cước” lợi hại nhất của Võ Đề, nổi danh một thời ở Pleiku.
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh


Thiếu nữ áo lục
Thái Tuấn

Ngày em phủi áo theo người
Phủi câu thơ,
phủi cả lời ca dao
Em thà đi tắt về mau
Dẫu không nên chuyện trầu cau
cũng liều…
Tôi chôn chân giữa phố chiều
Lòng không dao cứa sao nhiều xót xa
Đọc tiếp »

Lê Tất Điều

Giải Nobel Khoa Học năm nay – 2017– hơi nhiều chuyện khôi hài.

Trung Tâm quan sát, nghiên cứu Sóng Hấp Lực bằng tia Laser “Laser Interferometer Gravitational-Wave Observatory” (viết tắt LIGO) xây dựng cách đây hơn 30 năm, tốn 600 triệu. Hoạt động từ ngày ấy, tốn thêm khoảng năm trăm triệu tiền tươi nữa, không phát giác được cái gì. Nhưng lúc sắp sập tiệm, LIGO thình lình công bố đã bắt được “Sóng Hấp Lực” được tạo ra khi hai Hố Đen khổng lồ nhập một, thành một Hố Đen to hơn. Chuyện “nhập một” này, cũng theo LIGO, xảy ra cách Trái Đất hơn một tỉ năm ánh sáng. Thế giới khoa học chấn động.

Đang hấp hối, nhờ liều mình đánh cú bài chót, LIGO thắng lớn, lãnh giải lu bù và cuối cùng đoạt luôn Nobel 2017.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Lời, đêm (tàn trung thu.)

chị Hằng
giờ đây đã gần hết năm
(ban ngày) ngủ cứ cách 5 phút
tôi giật mình

ban đêm (em biết không? nhắm mắt
là chiêm bao
các giấc chiêm bao cách khoảng nhau 2, 3 phút
gặp hết lão ông này đến bà lão khác
tuyền xa lạ!)

điều
khiến tôi khá bực bội- hễ
dợm chồm ngồi dậy liền bị chuột rút
khốn khó
ngó hai bắp chân xoắn lại / co cụm
nhăn nhúm
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Tui mần thơ lung tung, xa cạ. Nhiều khi giả dạng giọng Bắc kỳ quý phái (bị đô hộ mòn đầu sứt trán). Nhiều khi hịt tẹt kiểu Nam bộ ví dầu ầu ơ dzàng trời. Quậy lui quậy tới một hồi cũng lòi ra cái gốc Huế – sến- sịa, mà kim sanh dễ sợ !. Bởi rứa mà cơ duyên nào khoèo lui khoèo tới cũng trúng ba anh Huế, tha hồ mà noái trạng:

Có yêng Huế lớn là Võ Đình. Ôn ni thì cứ thích Huế Buồn Chi, ngâm nga ca kệ hoài cho bài nớ là tuyệt tác mà tui nỏ thấy chi mô: Huế buồn chi Huế không vui – Huế o ở lại Huế tui đoạn đành… Rứa mà ôn Võ đã viết cho tui cái tựa Đọc Thơ Một Ngày Xuân Lạnh in trong tập thơ đầu tay Viễn Phố, còn gán cho tui là “ tiếng thơ cùng cực cô đơn…” Cô đơn chi bảo chớ bộ, thèm bạn thấy mồ đi. Chộ bạn thì cứ tớp tớp cà rề cà rà lại mần quen.
Đọc tiếp »

Viên Dung

xót xa em có điều tuyệt vọng
anh sực nỗi nhớ nhà
toát bóng em ra

ở chỗ nghiêng vành nón
ở áo bà ba
ở giọng như chim hót thật thà

và điều quanh nhà, em chẳng muốn nói ra
cam chịu đến ngày quê đó
tuột hết, chẳng còn gì
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Lê Thị Huệ

Hoa huệ đâu có mầu xanh, nhỉ? Xanh nầy tựa như Khúc Cầm Xanh, hoặc Lệ Đá Xanh. Hoa huệ phải là màu trắng. Và Huệ Trắng, là tên một bài thơ:

“Sống mãi trong lòng giấy già qua bao cửa phù trầm
Những nhánh chữ toả muôn nghìn chân phiếm
Bám lấy khoảng hư không của bầu trời ái ngại
Một cõi mênh mông sáng rực rỡ xưa sau
Ở phía bên kia của trí tưởng hoảng hoát
Cả miền thịt da thơm nẩy rú rừng em huệ trắng
Bài thơ em gửi anh mãi mãi là bài thơ tình thứ nhất”.

Người làm ra bài thơ trên mang tên Lê Thị Huệ.
Đọc tiếp »

Góc tối ta ngồi

Posted: 24/10/2017 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Có ai về đó đôi ba bữa
Gửi hết cho ta Cửa Bé, Bình Tân…
Bốn mươi lăm năm … dấu thời binh lửa
Gói lại poncho, gấp xếp mùa xuân

Thăm lại dùm ta mùa Phượng Túy
Khơi lại lửa rơm nhóm lửa lòng
Có dấu em qua đường ao cá
Nắng rợp bóng dừa, biển nước trong
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Quốc trưởng Phan Khắc Sửu (1905-1970)

Cụ Sửu’ là tiếng thân kính toàn thể 116/117 dân biểu Quốc Hội Lập Hiến (Sàigòn, 1966-1967) gọi cụ Phan Khắc Sửu, những đồng viện trẻ thì không nói làm gì, cả những đồng viện ngang tuổi cụ như DB Huỳnh Thành Vị, đơn vị Sàigòn hay DB Huỳnh Bình Yên đơn vị Vũng Tàu hoặc DB Nguyễn Văn Tho của đơn vị Cần Thơ hay DB Nguyễn Bá Lương đơn vị Phước Long cũng vậy. Tiếng gọi thân kính nầy tôi cũng nghe từ những người bạn tranh đấu với cụ Sửu như DB Trần Văn Văn đơn vị Sàigòn, DB Phan Quang Đán đơn vị Gia Định hay những người có thành tích cách mạng ở miền Trung như DB Trần Điền đơn vị Thừa thiên, DB Phan Thiệp đơn vị Quảng Nam (Ngãi ?)…

Sự thân kính đến từ đâu vậy? Không phải chỉ vì cụ lớn tuổi, không phải vì cụ thân thiện với những đồng viện mà căn bản là vì sự kiên cường trong quá khứ khi tranh đấu với thế lực ngoại bang (thực dân Pháp) hay đối đầu với những người theo phương cách cai trị mà theo cụ sẽ đưa nước nhà đến chỗ tồi tệ, nguy hại. Vì vậy khi cụ bị thực dân Pháp giam ở Khám Lớn trước 1945, mỗi ngày họ dẫn tù đi ngang qua một văn phòng có treo cờ tam tài họ bắt toàn thể tù nghiêm chỉnh cúi đầu chào thì Cụ Sửu phản đối sự kiện nầy và hình như mỗi ngày cụ ‘đều ăn một vài ba-trắc lên đầu, khiến cho đầu tôi u nần không bao giờ lặn’. Cụ Sửu kể lại chuyện nầy với nụ cười hiền nhưng đầy vẻ ngao ngán khi nói chuyện thân tình với các DB trẻ.
Đọc tiếp »

Luân Hoán
(tạ lòng người gợi ý)

chắc không đến nỗi mời lơi
cũng muốn luôn tiện thăm chơi nhưng mà…
cân nhắc do dự cái ta
sức yêu còn lực ngắm hoa qua đường
ngắm suông chỉ tổ thêm buồn
phụ tính quí chuộng sắc hương một đời

đi chơi không ra đi chơi
sợ sẽ ngủ gục khi ngồi hóng câu
sứ mệnh gắn kết liền nhau
ơi một dân tộc chân đầu chia phân
mong rằng đến lúc cái tâm
hồi hướng về lại núi sông chân tình
Đọc tiếp »

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

20 tháng 10 năm ni
sinh nhật thơm giòn cõi trước
văng vẳng nến chữ hiện về
mừng người âm ty thức dậy

tay chân, ừ rằng, ừ rí
từ cọ, từ sắc, từ tranh
cố đô nửa đời thắt dạ
đầu thai trong ngực, nằm ì
Đọc tiếp »

Song Thao


Nhà văn Hồ Đình Nghiêm

Nghiêm là tên anh bạn văn nhỏ tuổi của tôi. Cái tên nghe như một khẩu lệnh không được ưa chuộng trong quân đội. Tên không phải là người. Nghiêm không…nghiêm, nhưng kín. Anh rất thiếu thoải mái trong giao tiếp. Cũng như anh bạn xứ Quảng Luân Hoán của chúng tôi. Cả hai rất e dè trong tiếp xúc.

Chẳng phải hai người bạn miền Trung của tôi chỉ giống nhau có vậy. Họ còn nhiều điểm tương đồng. Cả hai cùng không ăn cá, không ăn chim. Loài chim bị chê này còn mở rộng tới…gà, vịt, ngan, ngỗng. Cứ có cánh là không chơi, chắc hai ông này sợ bị bay lên trời mất tiêu! Cá và chim trên bàn nhậu được hai ông này nhìn với cặp mắt lơ là. Nhưng hai ông bạn này, một trẻ, một sắp già, cũng có điểm khác biệt. Ông Luân Hoán không hảo chất cay. Ông chỉ nhấm nháp chút đỉnh rượu vang rồi ăn phở. Muôn đời ăn phở chỉ vì thịt trong phở là thịt bò, không gà không cá. Phở có lạt thì ông coi như “nơ-pa” vì ông không bao giờ nhúng miệng vào nước mắm. Chẳng lẽ mang tội giết chết phở bằng …xì dầu! Có lúc nhìn ông Luân Hoán xích hũ nước mắm trước mặt ông ra chỗ khác vì cái mùi đặc trưng của nó, tôi thắc mắc không biết ông này có phải là con dân xứ nước mắm không. Nhưng khi tới nhà ông, thấy hộp thư trước cửa sơn hình cờ vàng, thắc mắc này lại nguội mất tiêu!  Ông Nghiêm thì khác. Ông không bao giờ nhấp rượu vang, dù chỉ chút đỉnh. Anh em đi nhậu thường xách theo rượu vang. Ông chê. Ông thủ theo hai lon bia. Ông chỉ uống bia. Khác với một ông Huế khác là ông Hoàng Xuân Sơn. Ông này uống…thập cẩm. Cứ chất chi có tí cay là ông đổ vào miệng, không phân biệt…chủng tộc.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tóc nhớ

Thả bay đi nỗi buồn
Thơm làn hương buổi sáng
Tình trong xanh suối nguồn
Cùng giấc mơ huyền hoặc.

Có tiếng chim chiền chiện
Hót đâu đây bên hồ
Lòng bỗng dưng héo úa
Rời cành chiếc lá khô.
Đọc tiếp »

Tri kỷ

Posted: 23/10/2017 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Cũng không phải là dòng suối thủa thiếu thời
Cũng không phải là cánh rừng thu mưa ướt đẫm
Cũng không phải hoàng hôn trên biển mỗi chiều
Cuối đời mới biết kẻ tri kỷ của tôi là dòng sông mênh mông sương mù buổi sáng

Tôi nắm lấy tay dòng sông như nắm lấy hạnh phúc
Mặt trời đâu đó hẹn hò
Hương như từ rừng già lênh đênh với bầy củi mục
Lá trở về với rong rêu
Chỉ có tôi và dòng sông
Chỉ có tôi và em
Chỉ có bờ đá luyến lưu cơn cuồng lũ
Sự kết nối giữa rừng và biển
Cũng như con đò cô đơn đưa khách qua sông
Sông đưa nghìn xưa về với nghìn xa và mãi mãi
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Tôi có ông bạn, học Đại học an ninh cùng khóa với Ba Sàm Nguyễn Hữu Vinh, Phó chủ tịch Hội nhà văn VN Nguyễn Quang Thiều, và nhà văn Thùy Linh… Đang là an ninh nhòm ngó, chọc ngoáy khắp nơi, không hiểu thế quái nào lại chuồn sang Đức, xung vào đội quân lao động, đánh thuê trên ba chục năm nay. Không những vậy, khi ổn định giấy tờ, công ăn việc làm, hắn đưa tất tật tật vợ con, anh chị em sang Đức. Dù vợ hắn đang là Chef một công ty kinh tế của quân đội. Một vị trí, nói như giới chè chén vỉa hè là: Đắc địa. Ngày thống nhất nước Đức mùng 3 tháng 10 vừa rồi, ngồi khật khừ, đang xoáy về đề tài dã man của người Việt, đối với kẻ đánh bả và trộm chó, khi đã bắt được, xúm vào đánh hội đồng cho đến chết. Đột nhiên hắn vỗ vai tôi, bảo: Thời nay, không chỉ bọn bắt chó trộm mới biết dùng Bả nhé. Mà bọn quyền chức càng cao, thì kỹ thuật sử dụng Bả (chó) càng tinh vi và thâm hậu.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Tháng chín
trời cho/trò chơi quyền lực
toàn dân, nơi nào cũng được tắm mưa
đường phố thành đường sông
làng quê chìm trong biển nước
nước Thủy Điện Hòa Bình xả đập
nước từ rừng xanh cọc còi tuôn đổ
nước mắt 6 tỉnh phía Bắc
nước mắt con dân Việt Nam trong và ngoài nước
tuôn đổ
không ai nói với ai về ngày quốc tang
về nỗi đau xé lòng mưa tháng chín
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư


Ô Quan Chưởng
Bùi Xuân Phái

Phế tích của ảo ảnh (5)

Tôi khoác lên người bộ xương khô của chính tôi
bộ máy bài tiết trong ngoài thua thiệt
lưởng thưởng ở một nơi độ ẩm làm người ta chết ngộp
nóc giáo đường xám xỉn thánh giá ngại ngùng làm ngơ.

Từ con phố một chiều tôi đi tìm thần rùa
hàng cây tất bật nhưng chẳng ai thèm quan tâm
đất đá chộn rộn thần rùa nghìn năm mất ngủ
riết róng một trận mưa rào hơi đất tắc nghẹn
chu kì hanh hao nơi khúc quành công đoạn phất phơ.
Đọc tiếp »