Về thăm | Buộc lòng

Posted: 27/11/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

Về thăm

ta về
manh giáp vất nơi nao
đào hoa khuất nẻo
từ thu nào
áo bụi nhìn
lạ lẫm thềm ba
nắm tay người cũ
lạ khóc oà

không hỏi ra
cũng biết lắm điều
tuồng trông rệu
rã biết bao nhiêu
cử nhân quanh quẩn
bờ túng thiếu
cuồng trận nào nương
rường cột xiêu
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

1.
hảo vọng luôn dành cho một thằng người
hít thở mùi nụ cười răn đe thú tính
người đàn bà nhặt gió chướng hanh khô
teo tóp những hạt giống được thụ tinh trong ống nghiệm
chắt chiu lắm nhưng chẳng biết để làm gì
tôi tự cắt cái bìu yêu quý của mình treo trên thập ác đóng đinh
tụng khúc tịnh độ kinh
đau điếng bảy con quỷ ẩn náu trong tim
người đàn bà trèo lên đỉnh khói sương hai mắt đứng tròng
với tay theo muốn níu giữ khi tôi vừa rơi
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng


Tầu chiến Mỹ tuần hành trên biển Đông

Trong tương lai Mỹ và Trung Cộng sẽ xung đột, đối đầu hơn, hay hòa hoãn, cộng tác hơn? Dự đoán này ảnh hưởng tới chính sách ngoại giao của Việt Nam. Nếu trong vòng 10 năm đến 30 năm nữa, hai nước đó chỉ lo thỏa hiệp, trao đổi kinh tế đúng quy luật thị trường, cùng chia đôi thiên hạ, thì nước Việt Nam có thể đi dây, giao hảo với cả hai và mượn thế lực nước này để buộc nước kia nhượng bộ. Nhưng nếu trong vòng một thế hệ nữa Mỹ và Trung Cộng sẽ xung đột nhiều hơn, thì người Việt phải chọn đường khác. Câu hỏi là: Trong hai nước đó, nước nào cần tránh vì sẽ làm thiệt hại mình hơn?

Trông bên ngoài thì hiện nay bang giao Mỹ-Trung có vẻ tốt đẹp. Donald Trump hết lời ngợi khen uy quyền tột đỉnh của Tập Cận Bình, và Tập làm đủ mọi cách ve vuốt chiều chuộng khi tiếp đón Trump.

Nhưng quyền lợi hai nước vẫn xung khắc, đối nghịch nhau, trong ngắn hạn cũng như lâu dài.
Đọc tiếp »

Hà Thúc Sinh

Nhạc và lời: Hà Thúc Sinh; Tiếng hát: Hồng Hạnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Dụng ý của đêm

Posted: 24/11/2017 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong


Lovers in moonlight
Marc Chagall

đôi khi chàng lý giải
đêm dài có nguyên nhân
vì đêm muốn hành hạ
kẻ cô đơn như mình

chàng vừa mới nhấp rượu
thì nàng gõ cửa phòng
nàng đẹp thật quí phái
trong tấm áo hồng nhung
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Cu Tố vừa đi vừa khóc, một tay kéo quần, một tay lau nước mắt. Thật tội cho thằng bé, mới tý tuổi đầu mà phải hứng chịu quá nhiều đau khổ. Bằng tuổi nó, con nhà khác thì được học hành đến nơi đến chốn, còn nó, đang học dở cấp 2 phải bỏ học vì hoàn cảnh gia đình. Mẹ nó bỏ làng ra đi dễ đến sáu, bảy năm rồi, còn bố nó là kẻ nát rượu nhất vùng, mỗi khi quá chén lại thượng cẳng tay hạ cẳng chân, trút lên đầu nó tất cả sự hận thù về mẹ nó. Nghe đâu, mẹ nó sau một cuộc mây mưa tình ái với gã hàng xóm, nó được hình thành từ bận ấy. Không phải lão Phục – bố nó – có vấn đề về chuyện chăn gối, mà cái chính để mẹ nó ngoại tình đẻ ra nó là do hoàn cảnh …. Vâng, thì hẳn là do hoàn cảnh, chứ mẹ nó vốn là người nổi tiếng hiền thục nhất làng, đâu muốn lão Phục phải nuôi con người khác. Ngay cả thằng cu Đấu, lão Phục cũng thừa biết là con của lão Q, nhưng vẫn quyết cưới, vẫn hì hì cười: “Cá vào ao ta, ta được”, chứ đâu phải mẹ cu Tố chủ tâm lừa dối.
Đọc tiếp »

Mê xẩm

Posted: 24/11/2017 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông
(cho những người đớn đau sống sót…)

Ông lão hát về chuyến đi quá khứ
Nửa thời gian xa thật xa
Nửa dòng sông mơ hồ sót lại
Bìm bịp kêu một góc quê nhà

Ông lão hát về khúc ca bi tráng
Gió. Hoàng hôn. Lửa rực rơi
Những tiếng rên. Gầm gừ. Bóng tối…
Sờ tay đi dọc xác người
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Bạn muốn cởi bỏ chiếc áo cũ

1.
quá mệt mỏi
trong kiếp làm người
bạn tìm đến dòng sông
ẩn mình sau những đám rong
mơ giấc mơ loài cá

sóng hát
này chú bé con
hãy ngoan ngoãn chìm vào giấc mộng
thời gian cay đắng ngủ rồi
và mùa hờn tủi đã tàn phai

gió hát
này chú bé con ơi
trời xanh bao la
đâu cũng là nhà
những đám mây u ám đã qua đời
chú nghe chăng mây trắng vang lời
bình yên
bình yên!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác – Lê.
(Hồ Chí Minh)

Khi còn sống trong vùng tạm chiếm, người dân miền Nam có thói quen hay gọi “thiên hạ” bằng thằng: thằng Pháp, thằng Anh, thằng Mỹ, thằng Nga, thằng Nhật, thằng Trung Cộng … Nghe kỳ thấy rõ.

Cho đến khi được hoàn toàn giải phóng thì họ mới học được cách ăn nói đàng hoàng, và lịch sự hơn, chút xíu: Nước Đàn Anh Trung Quốc, Thành Trì Của Phe Xã Hội Chủ Nghĩa Liên Xô… Cũng có thể nói cho gọn nhưng vẫn giữ được nguyên tinh thần tôn kính: ông Liên Xô, hoặc ông Trung Quốc. Hay thân mật hơn chút xíu cũng không sao: anh cả Liên Xô, anh hai Trung Quốc.
Đọc tiếp »

Thoát

Posted: 23/11/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

đừng nói với tôi các anh đã thoát khỏi nạn mù chữ của kẻ cầm cờ đỏ
không hiểu tại sao lương tri quý vị [muôn đời] khờ khạo trước cái bóng chàm bàm nô dịch
có thể ai cũng muốn [che dấu] sự ngu muội của mình
là bình phong của kẻ khác
trí thức ôi trí thức
khi một đời mê mê sờ dế quỷ  Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Maitre Imprimeur là tờ báo in trên giấy láng offset 4 màu xuất bản hàng tháng phát hành ở Montréal. Số tháng 11 năm 1991 giới thiệu những cơ sở in ấn già tuổi nhất trong thành phố, một sáng giá lạnh phóng viên cùng phó nhòm xô cửa vào thương hiệu Lovell Litho khởi nghiệp từ năm 1835 lưu truyền tới 3 đời hăm hở làm bài tường thuật. Và như vậy, bất ngờ có hai anh chàng công nhân Việt Nam được đưa lên mặt báo chu du khắp tỉnh bang Québec, tờ magazine ấy ghi giá chỉ 2$ dành cho bọn tây tà trong nghề xem. Không một ai hay biết về hai chàng gốc người Huế đang cực chẳng đã lao động không vinh quang kia vốn là nhà thơ nhà văn lạc thần hồn đến bến bờ mộng lệ. Lệ đẹp hay nước mắt tràn? Diễm tuyệt chẳng thấy đôi hàng khoé cay. Khi bất bình bọn chủ gốc Ái Nhĩ Lan, giận lẫy cuộc đời lưu vong cả hai đã từng to tiếng cùng đám thợ thuyền: Một ngày đẹp trời nào đó chúng mày phải cặm cụi in sách cho bọn tớ đấy! Giựt le cho vui rứa thôi bởi hỏi giá thành một cuốn sách dày chừng 200 trang chúng cho hay tiêu tốn khoảng 15 đồng, vì là công nhân trong hãng nên khấu trừ đi 15%, vị chi là… Rõ là thiên lôi ưa hét giá trên trời, chúng ông từng in sách, giá vốn mỗi cuốn chỉ mất gần 3 đô chứ mấy!
Đọc tiếp »

Thi Quân


Cọc Bạch Đằng
Lê Năng Hiển

Nhạc và lời: Thi Quân; Tiếng hát: Thu Hoài Nguyễn
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Mỹ Trí Tử


First Thanksgiving
Jennie Augusta Brownscombe

Từ thời đầu tiên gây dựng đất nước Mỹ cho tới nay, trải qua bao nhiêu biến cố nhưng ngày lễ Tạ ơn vẫn giữ nguyên giá trị truyền thống tốt đẹp. Đó là ngày người thân trong gia đình đoàn tụ bên nhau và cầu nguyện cho nhau mọi điều tốt lành. Ngày mà tâm hồn của mỗi người đều cảm nhận sự ấm áp. Ngày mà cách đây hơn 3 thế kỷ, những người còn sống sót trong cuộc tìm kiếm vùng đất mới làm lễ tạ ơn đầu tiên. Ngày mà tình thương lan toả, lòng tin tràn đầy, niềm vui chan chứa và trên cả là sự biết ơn chân thành nhất của con người đối với con người và với các đấng thiêng liêng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Mùa con gái

phải không em Đà Lạt mùa con gái
dã quỳ thơm hun hút bóng hoa vàng
thung lũng vắng thì thào mây khép cửa
ngàn thông chiều rưng rức đợi mùa sang

mùa con gái nên sương còn e thẹn
hững hờ trôi trinh trắng những giọt mềm
tôi ngoảnh lại trong mây mờ xa vắng
bắt gặp chiều trong lũng thấp chênh vênh
Đọc tiếp »

Trần Trung Đạo

Tôi không coi phim The Vietnam War của PBS. Vài người bạn rủ đi dự buổi chiếu giới thiệu ở một đài PBS địa phương, tôi suy nghĩ và cuối cùng không đi.

Nhưng điều đó không có nghĩa tôi chống lại việc coi phim Vietnam War. Thế hệ trẻ sinh ra và lớn lên sau cuộc chiến, nhất là các em ở trong nước có cơ hội nhìn vài góc cạnh mà đảng CS từng che giấu.

Dù không gian rất hẹp, thời lượng rất ngắn, hình ảnh thiếu khách quan cũng giúp cho các em suy nghĩ, nghi ngờ các khẩu hiệu tuyên truyền của đảng và tự mình tìm hiểu thêm. Đường còn dài, một bộ phim 18 giờ không nhất thời có thể làm thay đổi một nhận thức đã bị nhiều năm nhào nặn trong nền giáo dục một chiều nhưng đâu đó trong ý thức của các em sẽ vang lên một vài câu hỏi mà trước đó các em chưa từng nghĩ đến.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Con Nước thuở ấu thơ
bên bờ hồ Tôi thả
thuyền xếp giấy nghiêng ngả
gió nhẹ gợn ba đào…

Con Nước ngày hôm nao
giờ bươn ào ào xuống
núi rừng tháo phiên dậu
xé nát từng mảng vườn
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Huế ơi buồn quá

với Huế…

chị ơi lũ lụt tràn vô Huế
Vỹ Dạ mình có gánh thương đau
sông Hương gần đỗi đường Cồn Hến
ngập tới đâu rồi kịp níu nhau

cầu Trường Tiền một thuở em qua
có thả bài thơ thương Vỹ Dạ
ngó xuống sông Hương hiền chi lạ
bây chừ sông lũ lụt can qua
Đọc tiếp »

Edith Wharton (1862—1937)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Roman Fever

Từ chiếc bàn ăn nơi họ vừa mới dùng bữa trưa, hai người đàn bà Mỹ ​tuy ​luống tuổi nhưng thời trung niên khéo được bảo dưỡng bước đi băng qua sân thượng cao ngất của nhà hàng Rome, tựa người vào thành lan can, thoạt tiên nhìn nhau, rồi nhìn xuống toàn cảnh huy hoàng của đồi Palatine và Quảng Trường La Mã, với cùng một vẻ mặt mơ hồ mà khoan hòa tự tại.

Khi họ đứng tựa thành lan can một giọng nói thiếu nữ nhí nhảnh vọng lên từ bậc cấp dẫn xuống khoảng sân phía dưới. “Ê nhỏ ơi, đi cùng ta,” không phải gọi họ mà với người đồng hành khiếm diện, “và hãy để mấy nường với chuyện đan đát của họ,” và một thanh âm cũng trẻ trung khúc khích trả lời: “Gượm hẵng, Babs, không hẳn là đan đát—” “Nói bóng gió ấy mà,” giọng nói đầu tiên tiếp lời. “Rốt cuộc, tụi mình có còn chừa cho các bà mẹ tội nghiệp chuyện gì khác để làm nữa đâu…” Ngay lúc ấy khúc quành của cầu thang đã nhấn chìm cuộc đối thoại.
Đọc tiếp »

Bắc kim thang

Posted: 22/11/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Bắc kim thang
Con le le đánh trống thổi kèn.
Con bìm bịp tò tí te… tò te

Cù lao xưa có đôi bạn trẻ.
Cảnh F.A một lối đi về.
Kẻ bán dầu người đêm soi ếch.
Kiếp cơ hàn ngày tháng lại qua.

Đường sang thôn qua cây cầu khỉ.
Gác chông chênh hờ hững, đôi bờ.
Đêm trăng tàn lom khom, dò dẫm.
Bến sông buồn còn đọng giấc mơ.
Đọc tiếp »

Biến khúc tiêu cầm

Posted: 22/11/2017 in NP phan, Thơ

NP phan

rồi cũng đến cái ngày ta gác kiếm
muốn học đòi theo gã Lệnh Hồ
tiêu cầm nọ tha hồ mà tung tẩy
ở trong lòng chỉ có mỗi Thánh Cô

mà nghĩ lại: cầm thì ta chẳng thạo
tiêu thì em chưa đụng tới bao giờ
khúc tiếu ngạo thôi đành đợi đó
quanh quẩn chỉ còn dăm bảy vần thơ
Đọc tiếp »

Chim

Posted: 21/11/2017 in Phiếm, Song Thao

Song Thao

Chim là thứ lượn lờ không biết mệt trong thơ. Tôi thử làm một chuyện nho nhỏ: vào google tìm thơ có chim ở trong. Cả vài trăm bài hiện lên, đọc không hết. Từ Xuân Diệu, Huy Cận, Tế Hanh đến Du Tử Lê, Trần Đức Uyển, Nguyễn Hữu Định, Đỗ Trung Quân, Quan Dương, Bùi Chí Vinh, Lê Hân…, ông nào cũng dính chim. Biết lựa chim của ông nào. Đành đánh trống lảng, lơ các ông đi, chơi một phùa trích thơ chim của…Trần Mộng Tú!

Em bỏ lại sau lưng
Bờ sông và những con chim cánh trắng
Nắm vụn bánh cuối cùng
Ðã ném trên mặt nước
tiếng chim kêu
Tiếng cánh lao xao đập vào nhau gọi em quay lại
Còn gì mà níu kéo
Những mẩu bánh cuối cùng đã tung cao

Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Điều gì khiến làm nên bài thơ?

xuân hạ thu đông
bốn mùa
mùi nhang/ mùi sáp đèn cầy (người chết tế người sống!)
mỗi ngày ở hiệu peet’s coffee & tea
hầu như tôi đều thấy nàng tay bưng chồng sách
người thiếu nữ á châu
nàng đến
thư thả ngồi xuống ghế
chiếc ghế đặt cạnh chiếc bàn tròn kê
kề sát cửa chính

bất kì ai ra/ vào
thảy đều lách người qua bên
tránh chiếc bàn dù rằng rất muốn đụng nàng
Đọc tiếp »

Nguyên Thọ – Trần Kiêm Đoàn

Răng cứ đòi thương Huế

Huế có chi mô mà đòi thương dữ rứa
Hạ nắng cháy mình mùa đông lạnh cắt da
Dãi đất hẹp Trường Sơn ra tận biển
Cuối tháng mười bão lụt cũng không tha

Nhưng khổ quá
Tui cũng là dân Huế
Đã xa quê khi mới nửa đời
Nơi đất khách có đủ điều mơ ước
Rủng rỉnh lợi danh tưởng quên được Huế rồi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Portrait of a blonde girl
Doris Joa

Má Céline mang ra hai tách cà phê. Tôi ngồi bên cái bàn gỗ có trải tấm khăn bằng chất liệu ny-lông kẽ ô vuông đỏ trắng quen thuộc. Không thay đổi, chẳng sờn rách. Cả chục năm vẫn vậy, chung tình. Không riêng nó, những đồ vật bày biện trong gian phòng nhỏ này vẫn giữ nguyên diện mạo. Chừng như chúng biết tạo ra dưỡng khí và sự hô hấp của con người thì luôn nương nhờ vào đó. Phần khác, người ta sống cũng cần những hình ảnh vây quanh. Nó gây vào cảm giác nỗi an toàn, sự ấm cúng quen mặt. Bạn sẽ xúc động khi vắng xa lâu ngày để khi có cớ trở về nhìn nhận sự câm tiếng của nó, cách chịu đựng như chờ đợi ở bạn một niềm cảm thông, bất di bất dịch.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Người nhặt chiều trên sóng

Em có ngồi nhặt nắng
Chờ bóng hoàng hôn rơi
Màu chiều buông thầm lặng
Biết đợi ai – một đời.

Tìm trong trang thư cũ
Mùa hoa vàng trổ bông
Sóng bồng bềnh sắp ngửa
Đón thu về bến sông.
Đọc tiếp »

Đường mây

Posted: 21/11/2017 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

1. Cuộc Tình nào

Giữa ngàn phương ảo hoá
Vi diệu lời bình yên
Mây trắng về muôn ngã
Thắp sáng trời Hoa Nghiêm.

2. Bước đi

Nguyên sơ hồn sỏi đá
Nghe trời đất thanh bình
Đường chim về muôn ngã
Hướng mặt trời tâm linh.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Trong những điện thư gửi cho bạn hữu anh em, Nhà Thơ Đỗ Nghê (Đỗ Hồng Ngọc) thường cho đọc những bài thơ ngắn mà anh thường gọi là “thơ trời ơi.” Trời ơi là chuyện không đâu. Trời ơi là tiếng kêu ngạc nhiên. Trời ơi để diễn tả sau đó một vui mừng, một âu yếm. Trời ơi là tiếng than trong cơn bi sầu. Trời ơi đôi khi lại là bótay.com. Mà vì sao lại thốt lên như thế? Vì cảnh đời tang thương ngẫu lục. Vì sáng trưa chiều tối vút qua thoắt cái tất cả đều biến dịch trong từng khoảnh khắc. Trời ơi, Mới Hôm Qua Thôi…

Đến và đi là chuyện thường, biết những thay đổi kia là đương nhiên, thế nên, như hành giả đi ngao du trong đất trời thưởng thức phút giây đang đến rồi đi không vướng bận, sảng khoái đón nhận tất cả như chuyện trời ơi mà nhắn nhe chia sẻ với bạn đồng hành.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

Sương đồng bằng

1.
sương đồng bằng sương chiêm bao
trở về thăm nghe đất chào
nghe ruộng gọi nghe suối hát
nghe gà gáy nghe vịt khào
dõi mắt nhớ gò lau trắng
vòng tay thương bụi mía lau
thằng-bé-ta đang u mọi (*)
vang chiều vang bóng hanh hao…
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

khoảng cách kỳ vọng rất gần
con mắt quá khứ nhìn trừng tứa máu
giọt đỏ lăn vòng trên khuôn mặt chữ nô dịch
bầy đàn văn chương trí trá rú cười hoan lạc

lưu vong mặt trời đờ đẫn
như một loài sâu mù tương lai mơ hoa
ngậm giọt thời gian chờ ngày hóa bướm
tế sống con vật hy sinh biện thuyết phục sinh
cô độc bầy quân bại chiến nhìn xuyên thủng lịch sử bi hài
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Vào năm 1943, tức cách đây 74 năm, Nguyễn Bính cùng Tô Hoài, Vũ Trọng Can rủ nhau làm chuyến “hành phương Nam”. Chính ra, cách nói “hành phương Nam” liên quan mật thiết đến một bài thơ tựa là ‘Bài hành phương Nam’, được Nguyễn Bính sáng tác cũng trong năm 1943. Đó là một bài thơ phóng dật, chan chứa cảm thán từ cả hai chuyến nhà thơ vào Nam rong ruổi giang hồ…, do trước đó, vào khoảng năm 1939, Nguyễn Bính đã từng vào Sài Gòn và vài vùng lân cận, lê gót ở Chợ Quán, Đa Kao rồi sang Biên Hòa, xuống Mỹ Tho, Vĩnh Long…

Mặt khác, tương tự như thể loại ký sự, bút ký bên tản văn, ‘hành’ bên thi ca mang tính cách một hình thức phô diễn những suy nghĩ, cảm xúc của nhà thơ về một hoàn cảnh sống, một hành trình, cả là một đào thoát về mặt tâm tưởng. Nếu xa xưa, thi ca Trung Quốc có bài ‘Tỳ bà hành’ nổi tiếng của Bạch Cư Dị thì Việt Nam cũng có các bài ‘Tống biệt hành’, ‘Can trường hành’, ‘Vọng nhân hành’ tuyệt hay của Thâm Tâm, và tất nhiên cả bài ‘Bài hành phương Nam’ với cái tựa thật nôm na, giàu ấn tượng của Nguyễn Bính.
Đọc tiếp »

Tiếng thu hư

Posted: 20/11/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tiếng thu quất lên hàng cây
ngơ ngác
kiếp lá, khác chi người, chưa tàn
rơi ràn rạt
phận lá còn. đợi
bám cành xơ rơ
ngóng ngoài bóng thu, đông
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Bâng quơ

Trang giấy trắng
nhớ câu thơ
Cánh buồm nâu
nhớ bến bờ xa xa
Rứa mà
váy ngắn đi qua
Giả vờ đứng ngó
rất là bâng quơ…
Đọc tiếp »

Từ Thức

Trong khi các nhà lãnh đạo Việt Nam áo quần bảnh bao đứng xếp hàng tưởng niệm Lénine và công đức của cuộc Cách mạng Tháng 10, người Việt nên tìm hiểu về Lénine để biết các cụ, các bác tính dẫn dân tộc vào con đường nào.

Rất nhiều sách báo về Lénine đã ra đời nhân dịp 100 năm Cách mạng Tháng 10. Nếu chỉ cần đọc một cuốn thì cuốn đó là một tác phẩm mới in của Stéphane Courtois: “Lénine, l’inventeur du totalitarisme” (Lénine, người sáng tạo chủ nghĩa toàn trị).

Stéphane Courtois là một nhà nghiên cứu, một sử gia có thẩm quyền nhất về cộng sản, tác giả 30 cuốn sách về chế độ độc tài đỏ. Ông là người điều khiển ban biên soạn cuốn “Le Livre Noir du Communisme” (Cuốn sổ đen của chủ nghĩa cộng sản) cách đây 20 đã gây tiếng vang lớn, đã được dịch ra 26 thứ tiếng, bán trên một triệu bản. Trong một hồ sơ trên 800 trang, các tác giả đã vạch trần, với sự chính xác của các nhà nghiên cứu khoa học và con mắt phân tích của sử gia, những tội ác đối với nhân loại của các chế độ cộng sản.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Viết cho Trương Chi

tài hoa chi hỡi Trương Chi
đêm nằm ôm mộng chết vì tương tư
chung chiêng nhan sắc phù hư
bẽ bàng tiếng sáo mộng người trong mơ

đò khuya buông nhịp đợi chờ
trăng lơ lửng đốt bài thơ gọi tình
rượu cay uống cạn một mình
để con sóng mãi chùng chình không trôi
Đọc tiếp »

Vườn nho chín

Posted: 17/11/2017 in Lý Thừa Nghiệp, Thơ

Lý Thừa Nghiệp

Mười năm vườn nho còn chín đỏ
Ta ngồi đây như thể tự muôn đời
Như thể gió mưa và sâu bọ
Muôn đời ai rót cứ đầy vơi.

Giang hồ theo gió không về nữa
Cố thổ mờ theo con mắt cay
Sầu xưa lay lắt như men rượu
Như người năm cũ như mây bay.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Từ trái: Song Thao & Hồ Đình Nghiêm thuở còn xuân

Có bài hát cũ, lời như thế này: “Khi anh hai mươi, em mới sinh ra đời…” Một bản nhạc tình? Sắt son đắm đuối chẳng nề hà chuyện thời gian. Ngày xưa, theo các cụ cho hay “gái hơn hai trai hơn một”. Cứ theo cẩm nang ấy mà thực hành thì ắt sẽ sắc cầm hoà hợp đầu bạc răng long. Và cực “cổ lai hy” trăm năm mới xẩy ra một là tuổi tác giữa “chàng” sánh cùng “nàng” cách biệt những 20 cuốn lịch. Ôi, hai mươi niên biết bao lá rụng bèo dạt hoa trôi mà anh còn sân si đến bên em thốt lời thề nguyền.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Tôi về Quảng Ngãi chiều mưa bay
Sông Trà mênh mông nước dâng đầy
Gió thổi mênh mông trời thơ rượu
Còn thú chi bằng cạn chén say!

Sông Trà chết giấc nay bừng tỉnh
Bạn quê ơi! Nâng chén,đừng than!
Giá phải đêm trăng dòng lấp lánh
Có bờ xe nước múc ánh vàng…
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Bạch viên

buồn đã đời
nhơi canh nguội, cơm khê
cà phê kho đắng
nằm ngồi mỏi lưng
mênh mang chìm nổi chập chừng
giữa khuya tay bắt mặt mừng ──
gặp tiên
vạch đầu: tóc bạc, bạch viên!
ô hay, nàng vẫn huyên thiên buổi nầy
trải lòng ── ngon, ngọt, đắng, cay
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

 

Buồn tất cả.
Chỉ cái loa là vui!
Nguyễn Chí Thiện

Lịch sử cận đại của nước Việt vừa ghi nhận (thêm) hai lần … Nam Tiến nữa! Lần đầu – vào năm 1954 – gần một triệu người miền Bắc đã di cư vào Nam bằng tầu: tầu bay, tầu hoả, và tầu thủy … Họ mang theo nhiều thứ trông rất quen nhưng tên gọi thì hơi lạ: cái bàn là, cái bát, cái cốc, cái ô, cái môi, cái thìa …

Cuộc chung sống giữa cái bàn là với cái bàn ủi, cái bát với cái chén, cái cốc với cái ly, cái ô với cái dù, cái môi với cái vá, cái thìa với cái muỗm … tuy không toàn hảo nhưng (tương đối) thuận thảo và tốt đẹp. Từ thành thị đến nông thôn – trong mọi ngõ ngách – trẻ con miền Nam đồng lòng đổi lời bản “Khúc Nhạc Đồng Quê” (của Thúc Đăng) từ “Quê hương tôi gió chiều về trong nắng vàng” thành … “Quê hương tôi cái mùng mà kêu cái màn,” với tiếng cười khúc khích.
Đọc tiếp »

Răng. và lưỡi

Posted: 16/11/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

chưa thành hình
chỉ trên đà vận động

 
cắncắn. cắn nhằm phải
lưỡi và răng
bên nào lợi thế
chẳng có ma nào thắng cuộc
chỉ có miệng mồm lu loa
đòi ăn vạ

anh cứ xưng tụng đi mình nhà văn nhà báo
mình làm thơ mình có quyền tụ tập có quyền lên án
mình viếtviết.viết lừng khừng tuyên cáo rỉ rả
không trúng đất cũng trúng bùn
đấm văng mạng
sang ao
Đọc tiếp »