Quảng Tánh Trần Cầm
Kimono
nghiêng vai
vạt ngắn
mũm mĩm lá ngon
thấp thoáng
hoa rừng bay, nhụy vỡ non
nắng cay, oi bức
mỏi mòn đợi mưa
Đọc tiếp »
Quảng Tánh Trần Cầm
nghiêng vai
vạt ngắn
mũm mĩm lá ngon
thấp thoáng
hoa rừng bay, nhụy vỡ non
nắng cay, oi bức
mỏi mòn đợi mưa
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Tựa ở trên, tôi vay mượn từ thi tập từng gây tiếng vang “Tôi Cùng Gió Mùa” của nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp. Trước tiên cho tôi được bày tỏ đôi điều: Anh tôi, trung tá bị bắt đi học tập cải tạo tận ngoài Bắc. Giống các cựu quân nhân khác, anh sang Mỹ nhưng chọn sống ở một thành phố nhỏ, ít đồng hương, thầm lặng. Biết em mình có viết văn, anh cho hay nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp từng là bạn học chung lớp đệ Tam ở trường Quốc Học, Huế. Kể điều này ra chỉ để xác nhận, với tôi nhà thơ Nguyễn Xuân Thiệp đúng nghĩa là một người anh. Thơ anh làm từ dạo tôi còn là một cậu bé khờ khạo.
“những câu thơ anh viết
dài theo đường chim bay
cũng là bông tường vi
sáng nào em đã hái”
Lớn lên tôi vẫn đi sau lưng anh, mơ có lần được hái nụ tường vi. Tôi biết anh không mấy thích trả lời những cuộc phỏng vấn. Vậy thì chỉ xin hiểu cho những “tâm sự” được ghi lại dưới đây thuần là buổi chuyện trò bình thường giữa hai anh em chúng tôi. Nếu có sai sót xin anh Nguyễn Xuân Thiệp vị tình và các độc giả khoan thứ.
Đọc tiếp »
Bùi Nguyên Phong

Reclining nude with man and bird
Pablo Picasso
Một cái nhấp tay lạnh lùng.
Con tim thắt lại, lòng chùng nỗi đau.
Ảnh hình mới đó giờ đâu?
Vẫn chưa quên nổi một câu ước nguyền
Gối đầu lên cánh tay tiên
Giai nhân say ngủ triền miên giấc nồng
Nuột nà nghiêng cánh lưng ong
Đôi mày cánh hạc cong vòng miên man
Đọc tiếp »
Trần Phù Thế
ờ, dịu dàng đi con nắng ấm
trong thênh thang ta bước lơ ngơ
cuộc đời nầy hạnh phúc chỉ ước mơ
em biết đó đời ta đầy bất trắc
em biết đó đời ta đầy xao xác
trái tim khô đầy ấp những tình buồn
nhưng mà ngộ nhận nào chẳng đáng thương
nên ta nhốt vào lòng như kỷ niệm
loài thú nào không thường hay liếm
bộ lông mình như lủ mèo hoang
ta cũng vậy cũng thường hay ve vuốt
trái tim mình khi bất chợt nát tan
Đọc tiếp »
Trần Hoài Thư

Cảnh sát SWAT Daryl Hudeck bế mẹ con chị Catherine Phạm sau khi cứu
gia đình họ từ ngôi nhà bị ngập nước (Photo Credit: David Phillip – AP)
Một tấm hình gây xúc động lớn trong trận bão lụt Harvey vừa qua là tấm hình chụp một cảnh sát viên thuộc SWAT bế hai mẹ con người Việt Nam giữa biển nước lụt mênh mông. Đặc biệt là hình ảnh đứa bé ngủ ngon lành trên lòng mẹ.
Chuyện này được ký giả Hương Giang (AP) tường thuật qua bài “Bão Harvey: Hình SWAT bế mẹ con phụ nữ gốc Việt đầy sức mạnh” được post rộng rãi trên Internet. Chúng tôi xin trích lại một đoạn trong bài báo:
… Tấm hình được ký giả hình ảnh kỳ cựu của AP ghi lại đã trở thành biểu tượng của bão Harvey, lột tả được mức độ thảm khốc của cơn bão đang tàn phá tiểu bang Texas cũng như những nỗ lực cứu hộ không mệt mỏi.
“Tôi đang để mắt và khi trông thấy một thành viên đội SWAT bế cô ấy, và rồi tôi nhìn thấy đứa bé, không thể tin vào mắt mình, đứa nhỏ nằm yên lành trên ngực mẹ, không hề khóc”, nhiếp ảnh gia David Phillip nhớ lại khoảnh khắc vào chiều Chủ Nhật khi ống kính “chộp” được hình ảnh đầy sức mạnh. “Trông rất dịu dàng, rất đặc biệt”. (Hương Giang)
Viên Dung
mình bỏ nhà
lìa quê
mà đi
hình như ai cũng biết
bởi vì. tay không
đậu nhờ xứ lạ
trăng gió xoay vòng
lòng se nỗi nhớ
những khi nghe
những khi nhìn lại giặc khuấy lòng. bỏ đi
Đọc tiếp »
Lê Quang Đông
Cao ngất Trường Sơn về biển mặn
Cõi Rừng. Cõi Biển. Cõi quê hương
Mùa lên ngan ngát hương đầu núi
Dõi bóng nghìn năm thương nhớ thương
Dõi bóng nghìn năm nghe sông núi
Điệp trùng huyền sử máu uy linh
Áo bào chiến mã vang danh tướng
Rạng rỡ hồng nhan dựng đế kinh
Đọc tiếp »
Đỗ Trường
Năm Ất Sửu 1805. Gia Long niên hiệu thứ tư. Ngày 4 tháng 11. Tiết trời hanh khô, u ám giăng kín cả làng Tam Đăng, tổng An Chung thuộc huyện Đại An, phủ Nghĩa Hưng. Con đường vắng những bước chân. Chỉ có đàn chuồn chuồn kim chao qua chao lại trên những dậu hoa dâm bụt ven đường. Chính Ngọ, đất trời vụt sáng. Đâu đó có tiếng trẻ khóc ré lên làm Chú Khách bán thuốc rê dạo giật mình. Dường như, tiếng khóc từ ngôi nhà gianh trước mặt. Không biết đứa trẻ vừa sinh nam hay nữ, nhưng chắc chắn sau này sẽ là một quí nhân. Ngẩn tò te suy nghĩ, tính toán một hồi, rồi Khách lẩm bẩm như vậy. Một chút tò mò, Khách nhấc cánh cổng tre, lách vào, đứng giữa sân hắng giọng. Thấy mụ đỡ và người nhà ra vào bận rộn, gã định quay gót. Đột nhiên, thằng nhỏ từ trong nhà lon ton chạy ra, rồi chạy vào, kéo tay người đàn ông có khuôn mặt tưởng chừng khắc khổ, nhưng ngoái lại, toát lên nét nho nhã và tĩnh tại. Người đàn ông cúi người, kéo chốt để mở rộng cánh cửa, Khách vội xua tay:
– Mỗ tôi đi ngang, nghe tiếng trẻ khóc, nhà chắc có tin vui, vào xin gia chủ gáo nước mưa cho đã cơn khát, rồi đi ngay thôi.
– Vâng, nhà tôi vừa ở cữ, Chú cứ vào đây uống chén nước cho ấm cái bụng đã.
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
mùi hương cũ
lần hồi chiếm lĩnh một phần nhân dạng
thu hương
mỹ hương
quỳnh hương
nào
mùi hương thiết kế huyền truyện
cái đẹp nằm đâu
hoàng lan ngọc lan
hải đường
lờ vờ huệ trắng
đừng có nghĩ xiên quàng
màu là màu
sắc là sắc
hương đã chắc gì
hương
8/8/2017
Đọc tiếp »
Trương Đình Phượng
Cho C.P.T.N.
1.
Mỗi cánh, mỗi cánh
Nở ra dâng hiến
Và tàn, rụng
Vào lãng quên.
2.
phút giây chúng ta nghĩ về sự trở lại
nơi tiền thân của nước và không khí
mùa thu chúng ta như loài chim
ca vang trên ngọn đồi lộng gió
và mùa hè, trên khuôn mặt dòng sông
chúng ta là đám mây hạ sinh sự bình yên vô tận.
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Hồ Chí Minh từng nói:“Không, tôi chẳng có tư tưởng gì ngoài tư tưởng chủ nghĩa Mác-Lê.” Vậy giáo trình tư tưởng Hồ Chí Minh ở đâu ra? (Trần Thị Lam)
Mở đầu ngày khai trường đầu tiên (3 tháng 9 năm 1945) của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hoà, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã long trọng tuyên bố: “Từ giờ phút này trở đi các em nhận một nền giáo dục hoàn toàn Việt Nam, một nền giáo dục của một nước độc lập.”
Tôi sinh trưởng ở miền Nam (“vùng địch tạm chiếm”) nên không rõ chương trình giảng dậy của “nền giáo dục độc lập” ra sao cả. Chỉ biết đại khái rằng “triết lý giáo dục” được nhiệt liệt cổ suý, ở bên kia vỹ tuyến, là “học tập và làm theo tấm gương đạo đức của bác Hồ.”
Đọc tiếp »
Mặc Phương Tử

Đêm thắp nhang ngoài trời mù sương
dinhcuong
Mẹ ơi!
Bây giờ là tháng 9, mùng 3
Mây trắng vẫn thênh thang lùa vào nỗi nhớ
Phương trời cũ,
Biết đâu tìm hơi thở
Bóng mẹ mùa thu đổ xuống bóng hoàng hôn!
Mẹ ơi!
Bây giờ là tháng 9, mùng 3
Con lặng lẽ
Bên thềm thu gió về hiu hắt
Mang mang nửa khung trời, nửa vòng trái đất
Còn nửa quê nhà, hoang tái bóng chiều sa.
Đọc tiếp »
Nguyễn Thị Khánh Minh
Mùa Vu Lan. Mùa suối ngọt của tình mẫu tử. Mùa hoan hỷ của lòng biết ơn Cha Mẹ.
Để nghe lòng mình được thấm đẫm niềm vui an lạc vị tha ấy. Để thấy lòng được ngân vang hạnh phúc trong những lời thơ…
Muốn mình mãi hạnh phúc để Thưa Mẹ như Nguyễn Lương Vỵ, … Vâng thưa Mẹ! Con lần theo nếp áo / Áo sờn vai, hai bóng, một vuông chiều / Chiều rất thẳm chiều rất trầm yêu dấu / Như chưa từng. Thưa Mẹ! Biết bao nhiêu… Biết bao nhiêu, biết bao nhiêu, chỉ hạt lệ là đủ lượng để trả lời cho câu hỏi ấy. (Thơ NLV, Hòa Âm Âm Âm…)
Muốn mình đối diện được với Cao Xanh như TrangĐài Glassey Trầnguyễn khi ấp ưu núm ruột mình … khi yêu một người / là ta được chiêm ngắm dung nhan của Thượng Đế/ mẹ cũng vậy / trong phút đầu gặp con / con chào đời / trời đất thở ra tơ…(Thơ TGT, Mùa Yêu Con)
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Một quán cà phê. Một rạp chiếu bóng. Một cái công viên. Trong ba địa điểm em đề nghị, anh chọn chỗ nào xét thấy thích hợp? Dĩ nhiên là em đã bỏ công thăm dò, khu vực đó tương đối yên tĩnh nhất trong thành phố. Anh bảo sao ạ? Công viên á? Được thôi, em sẽ gửi tin nhắn bày cách anh đến đó, đi tàu điện mất chừng hai chục phút. Có một cái tượng đồng đặt ngay cổng, quẹo trái chừng trăm thước có cái hồ nhỏ, có ghế đá có liễu rũ có chim chóc. Anh nên ăn mặc giản dị, chọn màu áo sẫm tối và nếu được nên đội một chiến nón. Bây giờ đã 10 giờ, khoảng 12 giờ em sẽ có mặt ở đó, em mua bánh mỳ kẹp thịt và cà phê mang tới cho anh dùng.
Đọc tiếp »
Nguyễn Hàn Chung
Tôi mang Ngâu tự quê nhà
về đây chọi với phồn hoa chết bằm
tưởng là mưa gió lâm thâm
nào hay giông bão ầm ầm đảo điên
Trắng Texas trắng Houston
bão như trời đất căm hờn sôi gan
mưa hùng hổ nước rộn ràng
ngoài kia tiếng khóc kêu vang mái nhà
Đọc tiếp »
Trần Mộng Lâm
Bài viết này, tôi xin bắt chước ông Song Thao để chỉ dùng một chữ ăn làm tựa đề. Tôi nói về một vấn đề mà ai cũng làm, ai cũng cần, đó là việc nhét thực phẩm vào bụng. Lẽ ra, tôi phải viết là nhét thực phẩm vào dạ, vì nhà văn Trà Lũ đã phân biệt rõ sau khi tra cứu sách vở là: dạ là phần trên rốn, còn bụng là phần dưới rốn. Thực phẩm trước khi xuống tới bụng, phải qua dạ trước đã. Xin cám ơn cụ Trà Lũ đã mở mang trí tuệ cho kẻ hèn này. Nhờ cụ Trà Lũ, mà tôi hiểu rõ tại sao người mình nói: Bụng cả hơn Dạ.
Tôi ít khi viết về bệnh tật, vì chuyện bệnh tật không gây cảm hứng cho tôi nhưng mới đây một độc giả gửi email về cho tôi hỏi muốn ít bệnh tật khi về già, thì phải làm sao để được khoẻ mạnh, sống lâu, nên để khỏi phụ lòng ông bạn, tôi viết bài này. Coi như phá lệ, làm những chuyện mà tôi không muốn làm, không thuộc về những lãnh vực mà tôi thích thú.
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Phúc
cớ chi cái bát cháo hành
cái đêm trăng sáng gió lành sông quê
lại làm anh mẩn anh mê
làm anh say khướt chân về còn run
đời anh đâu phải dế giun
cũng mê uống rượu khoái hun đàn bà
da em như thể lụa là
ai chê thì vất ngọc ngà sang anh
Đọc tiếp »
Nguyễn Thị Khánh Minh
Tất cả cảm hứng thi ca đều chỉ là giải mã những giấc mơ – Hans Sachs
Tiếng chim ríu rít mách tôi sự trong trẻo ban mai trao lòng tin cậy. Bóng đêm mở nỗi sợ cho tôi tìm ra ánh sáng bờ vai nương tựa. Những vì sao tặng tôi cách nhìn ngây thơ giản dị. Gió cho tôi đôi cánh và đường bay của mơ ước con người. Bóng mây tan nhắc tôi mỗi phút giây ở lại bên mình yêu dấu. Tiếng cười bé thơ cho tôi nghe reo vui lời tâm kinh bát nhã.
Đọc tiếp »
Nguyễn Thạch Giang
Buồn trông con nhện giăng tơ
Nhện ơi nhện hỡi nhện chờ mối ai
(Ca Dao)
Phụng thấy hai con về đến cửa liền lật đật đi bới hai tô cơm cho hai đứa, xong rồi nàng còn phải đi làm thêm buổi tối ở quán cháo vịt đầu đường. Hai đứa nhỏ đi học về là phải đi bán vé số kiếm thêm chút đỉnh tiền bỏ ống heo để dành tiền mua sách vở, tiền đóng học phí chớ đồng lương giáo viên cấp một của nàng chỉ vừa đủ chi tiêu trong gia đình ba mẹ con cùng bà mẹ già. Chồng nàng chết trong một tai nạn xe cộ ba năm về trước để lại cho nàng những ngày tháng đầu tắt mặt tối chỉ biết đi làm và đi làm.
Đọc tiếp »
Đặng Kim Côn
Chiều chơi vơi bóng chiều bay
Mưa đông như đóng băng ngày, xuyến xao
Hôm qua là hôm qua nào
Bỏ hiên xưa nắng còn thao thức chiều
Đọc tiếp »
Sông Cửu
Về lại thôn Bình An
ghé thăm Chùa Hang
ta nghe sóng vỗ thì thầm
tiếc thương …
nỗi đau sụp đổ ly tan
của hai ngọn núi biển phương Nam
mang tên Hòn Phụ Tử.
sừng sững bao đời canh giữ
nước trời biển Đông!
Đọc tiếp »
Phạm Chí Dũng
Tháng Tám năm 2017, lần đầu tiên từ thời điểm “giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước”, đã diễn ra một sự kiện rất đặc biệt và hoàn toàn chưa có tiền lệ: Bộ sách Lịch sử Việt Nam – đã “nhìn nhận công lao nhà Mạc cùng chúa Nguyễn và các vương triều nhà Nguyễn, không gọi chính quyền Việt Nam cộng hoà là ngụy quân, ngụy quyền như trước, chỉ đích danh quân Trung Quốc xâm lược Việt Nam…”.
Tin tức trên được báo Tuổi Trẻ đăng ngày 18/8/2017.
“Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam”
PGS. TS Trần Đức Cường, nguyên viện trưởng Viện sử học, chủ tịch Hội khoa học lịch sử VN, tổng chủ biên bộ sách Lịch sử VN, đã trả lời phỏng vấn báo Tuổi Trẻ với một nội dung đáng chú ý: “Chính quyền Việt Nam cộng hoà là một thực thể ở miền Nam Việt Nam… Trước đây, khi nhắc đến chính quyền Việt Nam Cộng hoà, mọi người vẫn hay gọi là ngụy quân, ngụy quyền. Nhưng chúng tôi từ bỏ không gọi theo cách đó mà gọi là chính quyền Sài Gòn, quân đội Sài Gòn. Lịch sử phải khách quan, phải viết thế nào để mọi người chấp nhận”.
Đọc tiếp »
Nguyễn Tam Phù Sa
Trời sinh hai con mắt làm gi?
Thời thế tạo lương y làm thuốc giả
Bán lấy phước cho người bị bệnh ung thư với giá cắt họng
Giúp họ mau chết
Thần thánh ma quỉ âm binh cô hồn nhắm mắt
Quyền lực sáng soi cười hiền như Phật
Anh cười hở toàn răng hệt lão Thâm
Không thích húp cháo
Khúm núm cố bám đít trên ghế đến chết
Đặng gặm tận hết xương máu ông cha để lại
Gởi ngân hàng Thụy Sĩ
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
gởi Dã Qùy, Tan Nguyen, Anh Thu Nguyên, Be Bo, Phố Yến và, Houston.
còn đổ bánh Xèo dỗ ngọt anh Harvey
vậy là yên tâm không lo chi nữa
hồi đó lên Houston trời nhỏ nhẹ mưa
rón rén lạnh se dễ thương quá ể
giờ mưa bão thiệt tình thương không dễ
hồi ta về Houston dịu dàng tình cảm
giờ anh Harvey về bặm trợn hung hăng
e có điều chi khiến anh bực bội
Đọc tiếp »
Khổng thị Thanh-Hương

Chapel in sunlight
Theresa Khong
Hằng năm, bên Đảo Lớn, các nhà thờ, chùa chiền hay trung tâm cao niên thường dành ra một hay hai cuối tuần bán lạc-xoong để lấy tiền gây qũy. Hội Phụ nữ Phật tử tại Hilo đã tổ chức một buổi Rummage Sale hôm mồng 5 tháng Tám. Những thứ đã dùng rồi nhưng coi còn tạm được đã được bầy bán trong căn phòng chính của Hội. Riêng với quần áo, người ta quảng cáo “Năm đồng một bao!” Bạn có thể nhét bao nhiêu món vào bao cũng được, miễn là bao còn chỗ để cột lại. Tôi chọn được một số y phục cho mình, cho bà thầy và cho một cô bạn.
Về tới nhà, tôi có một buổi trình diễn thời trang bỏ túi khá lý thú. Có những chiếc áo vừa khít. Có những chiếc rộng cổ, rộng nách, rộng cả hai bên hông áo, hoặc hơi dài, cần phải sửa. Tôi đem kinh nghiệm học thêu thùa may vá ra để sửa áo. Chưa có máy may vì đồ đạc vẫn còn nằm trong nhà kho, tôi dùng kim chỉ để sửa lại những chiếc áo này. Sau khi bóp vào một bên hông áo, tôi thắt nút, lấy kéo cắt chỉ, chuẩn bị sửa hông áo bên kia. Tự dưng tôi nhớ đến những buổi học thêu thời xa xưa, gần nửa thế kỷ trước.
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
cỏ nhọn đau tóe chân
vườn gai nếm dung tục
đời rạch ngọt vành khuyên
lưng trần cào sướt mảng
kỷ niệm bờ vú non
núi cong đồi tự lập
Đọc tiếp »
Khaly Chàm
(15 năm rồi. Má luôn ở bên chàm điên con)
âm lịch. giấy tiền vàng mã
tự biết vinh danh sự tồn tại chính nó
đôi khi nhìn thấy đức tin không màu
ngồi khóc ngoài vỏ âm thanh đang bám víu vào tro bụi
thời gian chắc sẽ cô đọng như vũng nước mưa
Đọc tiếp »
Trần Gia Phụng
Ngày nay, các biến cố tháng 8-1945 thường được sách báo của cộng sản (CS) gọi là “cuộc cách mạng tháng 8”. Tuy nhiên, vào lúc đó, chính người CS tự hào là đã “cướp chính quyền”. Điều nầy sách vở CS còn lưu truyền và những thường dân lớn tuổi hiện còn sống xác nhận. Mở đầu chuỗi biến cố nầy là cuộc cướp chính quyền ở Hà Nội ngày 19-8-1945.
1. O.S.S. HUẤN LUYỆN VIỆT MINH
Nguyên tại Cao Bằng, ngày 11-11-1944, một phi cơ trinh sát Hoa Kỳ bị hỏng máy ở biên giới Hoa-Việt. Trung uý phi công Rudolph Shaw nhảy dù ra khỏi phi cơ và một đơn vị VM tìm được. Họ đưa Shaw đến gặp Hồ Chí Minh (HCM), đang có mặt ở Pắc Bó, xã Trường Hà, châu Hà Quảng, tỉnh Cao Bằng. (William Duiker, Ho Chi Minh a life, New York: Hyperion, 2000, tt. 282-283.)
Đọc tiếp »
Huỳnh Minh Lệ
mùa thu lại về muỗi kêu như sáo thổi
cả nước mọi người đi diệt lăng quăng
bệnh nhân thiếu tiền biết đâu là thuốc giả
bệnh viện thiếu giường giai đoạn di căn
tài xế kêu trời lo tiền mãi lộ
thu phí trùng trùng tiền lẻ năm trăm
biên hòa trảng bom chạy qua cai lậy
đường xa ngút ngàn chưa thấy thênh thang
26.08.2017
Đọc tiếp »
Vương Ngọc Minh
Một ngày tôi ngồi
không xác định được
bao lâu- cạnh bên
gã khăng khăng “chúa vẫn còn sống..”
trong khi còn trố mắt
gã chìa business cards cho tay
chỉ vào- nhấn mạnh- không tin
cứ gọi số này..
ngoái qua
nhìn lên tấm card một
hàng chữ và số
in đậm – 1 (800) FIND theTRUTH
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Hẹn 9 AM ở lầu 1 khu vực K. Đừng quên thẻ bệnh viện và căn cước của sở y tế cấp. Bọn tôi hướng dẫn cách tắm xà phòng đặc biệt, sau đó không được mặc thứ gì vào người ngoại trừ chiếc áo đặc thù của bệnh viện, trùm nón lưới và mang đôi vớ bằng giấy mỏng. Leo lên giường nằm thư giãn, đeo vào cổ tay một cái vòng plastic tóm gọn bệnh lý cùng những con số riêng tư khắc ghi ở trên đấy. Đo áp huyết lần sau cùng, nhiệt kế ngậm dưới lưỡi, gắn 6 nụ có dây nhợ lòng thòng vào ngực để đo điện tâm đồ. Lấy 3 ống máu rồi dán chặt mũi kim nằm nguyên vị trí ở cánh tay. Chúng tôi sẽ tuyền xê-rum vào đó hoặc morphine hoặc những dược liệu cần kíp khác. Mười phút nữa bạn sẽ được chuyển qua khu phẫu thuật.
Đọc tiếp »
Hường Thanh
Chàng rất thích đi bộ ra
bầu trời sắp có trận mưa
chàng thích vậy vì chàng đón
nhận sự tận cùng của nước
mưa hoặc không có cũng được
bởi chàng rất thích đi bộ
vào lúc nắng đã bị che
bởi làn mây dày đặc chàng
thích cái u ám đó và
chàng đi vào u ám trên
đoạn đường gió cũng bắt đầu
nổi lên trên hàng cây
Đọc tiếp »
Nguyễn Mạnh Trinh
Trước khi đọc “40 Năm Thơ Việt Hải Ngoại” của Nguyễn Ðức Tùng, tôi đọc “40 Năm Văn Học Việt Nam, Những Gì Còn Với Mai Sau” của Bùi Công Thuấn. Với chủ quan của một người viết văn hội viên của Hội Nhà Văn Việt Nam mà chủ tịch là Hữu Thỉnh, Bùi Công Thuấn đã mở đầu bài viết của mình là phần “Kiên định một đường lối về văn học nghệ thuật”. Viện dẫn những nghị quyết của Ðảng như Nghị quyết Trung ương 5 (1998), Nghị quyết 23 của Bộ chính trị (2008) và nghị quyết trung ương 33 (2014), công việc gọi là nhận định phê bình văn học thực chất chỉ là việc của một con vẹt nhắc lại những luận cứ đã cũ mèm của những quan văn nghệ tuyên huấn. Bùi Công Thuấn cho rằng văn học Việt Nam chỉ có 3 dòng văn học: văn chương cách mạng, văn chương thoát ly chủ nghĩa hiện thực xã hội chủ nghĩa và văn chương thị trường. Vì gói trọn trong những nghị quyết nên nhận định như vậy chỉ nặng tính cách chính trị tuyên truyền cho chế độ và góc nhìn rất hẹp và không đáng để dẫn chứng là một tư liệu giá trị.
Đọc tiếp »
Ngô Nguyên Nghiễm
Tặng Lão Tôn Tô Duy Sơn
Bên đường, bụi đỏ nở
Trong hồn, chim xanh đâu?
Để cành tre năm cũ
Thổi gió đời lao xao
Như người ngoài vũ trụ
Đáp xuống sân địa cầu
Chợ chiều phi vó ngựa
Tứ phía đầy bóng câu
Đọc tiếp »
Lê Văn Hiếu
Hò ơi – ta sẽ ru mà hát
Ta sẽ lần mà chuỗi
Cái chuỗi của Phật
Cái chuỗi của đời
Ta lần theo từng hạt
Ta lần theo từng vốc
Ta tụng nỗi gì
Cái chuỗi ta mua ở chùa
Được Thầy nhật ấn
Đọc tiếp »
Nguyễn Lệ Uyên
Thế hệ chúng tôi không có tuổi trẻ và được gọi với cái tên rất mực mỹ miều nức nở: Thế-hệ-chiến-tranh. Thuật ngữ này vừa bi hùng lẫn bi hài. Và rồi chiến tranh cũng qua đi mà không có hòa bình, không cả đoàn tụ. Anh em bạn bè lưu tán tứ phương. Ngó tới ngó lui, cái thế hệ ấy cũng đã trên dưới bảy mươi! Nghĩa là đang ở lứa tuổi, nói theo ông bạn nhà thơ thiền giả Đỗ Hồng Ngọc, là bắt đầu tuổi hườm hườm, chuẩn bị chín rục. Thoắt nghe cũng gờn gợn thịt da, trong vài lần chợt nghe tiếng chim rớt giữa đêm khuya khoắt.
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
gởi em Mai Nguyen
đi đón cô giáo Mai tìm thăm anh chị
qua ngả tư đèn bật đỏ phải chờ
anh liếc qua thấy chị không đèn đỏ
cứ mau đèn xanh cho kịp tới gặp nhau
hai chị em thời thương hải nương dâu
mặc chiếc áo “lưu dung” lên bục giảng
phấn trắng bảng đen chùi đau vẻ dáng
đặng được xếp hàng tem phiếu vậy thôi !
Đọc tiếp »
Trương Đình Phượng
Tặng Đ.H.
1.
từng cánh mây rụng . hoảng hốt
ai nghe thấy tôi không?
im lặng.
tiếng đập cánh buồn bã của bầy mối non
làm run rẩy bức tường đêm.
những nốt nhạc soi mình vào câu từ dang dở
bài hát về cuộc hành hương của đàn rắn đuôi chuông
lạc đường trên sa mạc.
ai nghe thấy tôi không?
im lặng.
gã nhạc sỹ lang thang tựa đầu vào chiếc đàn
lắng nhịp thở mưa
những nhánh hoa khuya giật mình
làn hương nhợt nhạt đơm trên những bàn tay gió
lẻn vào giấc mơ những kẻ không nhà
dưới gầm cầu
bầy chuột nằm nhớ về những đóa sao xanh.
Đọc tiếp »
Nguyễn Tường Thụy
Bộ Lịch sử Việt Nam vừa xuất bản đang được công luận quan tâm. Nội dung có những thay đổi về cách nhìn nhận một số sự kiện lịch sử, trong đó, điều mà công luận quan tâm nhất là trả lại tên gọi cho chính thể Việt Nam Cộng Hòa. Đây là vấn đề cực kỳ nhạy cảm và tế nhị vì vậy bộ sử nhận được rất nhiều hoan nghênh nhưng còn có cả những ý kiến phản đối dữ dội.
Thực ra, không phải bây giờ mà từ 6,7 năm nay, trong hệ thống chính trị đã đề cập về vấn đề này. Đại đoàn kết có lẽ là tờ báo đầu tiên đưa ra luận điểm này với bài “Công hàm 1958 với chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam” (20/07/2011)
“theo Hiệp định Genève 1954, hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa nằm phía Nam vĩ tuyến 17 tạm thời thuộc quyền quản lý của Chính phủ Việt Nam Cộng Hòa (VNCH). Trong thời điểm đó, dưới góc độ tài phán quốc tế, thì Chính phủ VNDCCH không có nghĩa vụ và quyền hạn hành xử chủ quyền tại hai quần đảo này theo luật pháp quốc tế”
Đọc tiếp »