Hồ Đình Nghiêm


Nude
Hồ Hữu Thủ

1.
– Cô đưa tay ra. Nam tả nữ hữu, bàn tay phải ấy.

Mộng nghe lời. Như số đông, Mộng thuận tay phải, thử nắm bút tay trái chữ viết xuống xấu tệ nét run như gà bới. Con dao gọt hoa quả cũng vậy, láng cháng sẽ khiến cho mấy ngón ở tay phải đổ máu. Mộng không rõ cớ sao vận mệnh con người lại chỉ định riêng lối: Con trai nằm ở bàn tay trái mà ẩn khuất lại bày ra trên bàn tay phải của con gái, đàn bà, phụ nữ. Có gì khác nhau giữa trái, phải?

Thầy bói là một gã trung niên, dĩ nhiên hai con mắt còn lành lặn, long lanh soi mói là đằng khác. Nếu mù, gã đã chẳng hành nghề việc xem chỉ tay. Tay gã nóng khi mân mê trăn trở bàn tay Mộng, cầm lên đưa gần mắt rồi đặt lại xuống bàn. Bàn nhỏ, trải tấm khăn đỏ chỉ bày ra một bộ bài tây có 52 lá cơ rô chuồn bích đã chất chồng dồn xếp lại nguyên trạng. Không hiểu do đâu Mộng mọc lên cái ý nghĩ, rằng nếu chia bài ra sát phạt xì-lát, cát-tê, xì-phé, xập xám chướng… ắt Mộng sẽ sớm cháy túi trước gã thầy bói. Đứng ngoài mép bàn là cái ly đựng gạo dùng để cắm nhang, nãy giờ cây nhang thắp từ phút trước đang cháy ngún gần hết chiều dài nó mang, cà kê dê ngỗng gì thì cũng sẽ đến hồi chung cuộc.
Đọc tiếp »

Tình thơ

Posted: 11/06/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao


Thiếu nữ khăn hoa

…ngày nào thở khó ra Thơ
là ngày ngả chúi xuống bờ tử sinh…

Ta câu chữ có ngày tuôn tươm tướp
cũng có ngày dài thườn thượt trống trơn
cuộc chơi Thơ riết rồi đâm phát ớn
nghiệt nỗi đâm mê cứ day ngắt véo hoài

Thở mà ra Thơ ai mà không khoái
thêm làm Thơ rồi có người đọc Thơ
cuộc đời thường hằng mệt nhoài ná thở
xoa chút Thơ cho nhịp thở bình thường
Đọc tiếp »

Tường Năng Tiến

Nát như tương Bần (Thành Ngữ Việt)


Nguyễn Văn Đua

Tôi chưa có cái hân hạnh được diện kiến thi sĩ Đỗ Trung Quân. Email, fb, điện thoại (qua lại) cũng không luôn – dù chỉ một lần. Nói tóm lại là không có quen biết gì hết trơn; và nói nào ngay thì cũng chả có chút thiện cảm nào hết trọi. Tính tui không sính chuyện văn thơ (vớ vẩn) và cũng chả ưa gì đám người cầm bút (nói chung) vậy thôi.

Bữa rồi, vừa trở lại Bangkok, nghe em út nói lại là trong lúc tui vắng mặt thì Đỗ Trung Quân có ghé qua đây vài bữa:

– Thằng chả chơi được lắm, anh ơi.

– Được cái khoản nào?

– Rót ly nào ực hết ly đó. Trận nào cũng gục ngay tại bàn. Bữa nhậu chia tay, tụi em phải đi kèm ra phi trường Don Mueang đó chớ. Chả cho chó ăn chè, ói ửa tùm lum, tài xế taxi nó chửi dậy sóc Bom Bo luôn …

– Vậy thì “được” thiệt!
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ
Tặng thi sĩ Du Tử Lê, nhân một hôm cao hứng, tâm sự tầm ruồng về thi ca.


The Poet
Marc Chagall

I.
Người mai sau! Cho nhắn đôi câu
Thơ ta gửi theo tiếng hú trắng
Chịu khó hú theo mà bắt cầu
Mở ra đọc chơi, đỡ quạnh vắng

Rằng ta ơn phước được làm người
Được mần thơ cho hộc máu tươi
Huyết âm đỏ mịt mùng bão tuyết
Vũ trụ mồ côi từ lâu rồi!!!
Đọc tiếp »

Hồ Đắc Túc


Khu vườn tưởng niệm gồm 27 bia đá khắc tên gần 2.500 phóng viên khắp thế giới đã hy sinh từ năm 1944 đến nay. Hy sinh vì sứ mạng đưa tin của họ. Ảnh: HĐT

Khu tưởng niệm nằm ở thị trấn Bayeux, cách bờ biển Normandie gần 10 cây số, nơi liên quân Anh và Canada đổ bộ vào ngày 6 tháng 6 năm 1944 ở đoạn bờ biển có ám danh Gold Beach. Vườn tưởng niệm do tổ chức Phóng viên Không Biên giới (Reporters sans Frontières) của Pháp thành lập. “Đây là đài tưởng niệm độc đáo nhất ở châu Âu,” trang web của RSF và của thị trấn Bayeux cho biết. Độc đáo ¬-không chỉ vì nơi dành riêng để tưởng nhớ công lao của những phóng viên xông pha lửa đạn và phải chết vì nhiệm vụ đưa tin; độc đáo còn vì vườn tưởng niệm xinh đẹp này này nằm lặng lẽ bên cạnh nghĩa trang quân đội chôn cất gần 5.000 người lính Anh đã hy sinh trong Thế chiến 2, và Bảo tàng Trận chiến Normandie.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Ngự Thuyết

Đêm Qua Bắc Vàm Cống, một bài thơ ngắn, ra đời cách đây lâu lắm, hơn 60 mươi năm khi tác giả của nó, Tô Thùy Yên, chưa tới tuổi hai mươi. Thỉnh thoảng tôi đọc lại bài thơ ngắn đó, và lại nhớ mấy lần qua cái bắc ấy, trước 1975, trên đường đi về Lục Tỉnh, qua Sa Đéc, Long Xuyên. Lần nào cũng thế, qua đó, cái buồn bỗng dưng ập tới. Tại sao? Tại vì bến bắc hồi đó còn quạnh quẽ lắm, nước sông Cửu Long chảy miên man, lục bình trôi hàng nối hàng như không bao giờ dứt? Thì Tô Thuỳ Yên cùng với bài thơ đó hiện về. Thế là cũng tại vì bài thơ có sức ám ảnh lớn. Đọc lại nó, nghe lại nó, như nghe  lời nguyền của định mệnh.
Đọc tiếp »

Lâm hảo Khôi


Thuyền nhân trên đảo Air Raya

Cây đổ mồ hôi ngày nắng gắt
Ku Ku còn ngại bước người đi
Hoa của rừng Indo. quạnh quẻ
Rơi xuống mồ ai mới dậy thì

Nắng rát vai nghiêng. Chiều dốc đứng
Mộ người núp dưới bóng tà dương
Những tên quen thuộc đầy quê quán
Rãi khắp hư không bạt núi rừng
Đọc tiếp »

Thụy Khuê


Họa sĩ Lê Thị Lựu (1911-1988)

Dự định viết lại hành trình hội họa của Lê Thi Lựu và đưa tranh bà về nước, đối với tôi, đã bắt đầu cách đây ba mươi năm, khi họa sĩ từ trần, năm 1988.

Nước ta chưa có truyền thống tìm hiểu sự nghiệp văn nghệ sĩ, cả đến những nghệ sĩ lớn, sống gần chúng ta như Nguyễn Gia Trí, nhưng cuộc đời hoạt động của ông, hầu như không mấy ai biết rõ. Hồ Xuân Hương, ta vẫn chưa xác định được là ai, là tác giả tập Lưu Hương Ký mà Hoàng Xuân Hãn đã khám phá ra hay là người viết những bài thơ oái oăm, phóng túng được truyền tụng? Một tình trạng như vậy không thể xẩy ra với Lê Thị Lựu, nữ họa sĩ tài hoa đầu tiên của Việt Nam.

Lê Thị Lựu là một người cao lớn đối với dáng vóc một phụ nữ Việt. Bà đẹp toàn diện từ nét mặt, làn tóc, đến thân hình. Năm 1964, khi tôi gặp bà lần đầu, ở tuổi 53, bà đang trong thời kỳ sáng tác sung mãn, sức truyền cảm mãnh liệt chiếu ra từ đôi mắt to đen sáng và nụ cười như hoa nở nhưng luôn luôn có chút buồn bã đọng lại.
Đọc tiếp »


 
Lê Thị Lựu
Nguồn: Sưu tầm trên Internet

Bắc Phong

buổi sáng
ông thức dậy sớm
uống ly cà phê
ăn bát cháo yến mạch
xong đi bộ ra lối mòn
nằm cạnh chung cư
dẫn vào rừng cây hoang dã
ông bước thảnh thơi đến con lạch
nhìn dòng nước chảy êm đềm
hít đầy khí trời trong lành
vào hai buồng phổi
ông nhớ lời người yêu dặn
anh nên thường ra ngoài
để trời đất nuôi mình
gần với thiên nhiên
anh sẽ thấy bình yên
nghĩ đến khuôn mặt thanh tú
và nhân hậu của nàng
ông mỉm cười
xong ngồi xuống tảng đá
giữ tâm tĩnh lặng
ông quán từng hơi thở
vào ra
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Quân tử dùng dằng
Bùi Xuân Phái

Tôi yêu thơ của bà Hồ Xuân Hương, nói tội trời vì “mềnh cùng một họ”. Nhiều người ghét họ Hồ, tôi hiểu được, nhưng không chối cãi rằng có lắm người mến chuộng nữ sĩ Hồ Xuân Hương. Trong bài “Thân Phận Người Đàn Bà” có hai câu thần sầu qủi khóc:

“Bố cu lổm ngổm bò trên bụng
Thằng bé hu hơ khóc dưới hông”.

Tuyệt! Khơi mở ra hình ảnh lắm ẩn dụ, giàu liên tưởng. Xưa từ hồi nảo hồi nào, hình như bà Hồ Xuân Hương là người đi tiên phuông, lén phén bàn qua chuyện cấm kị và lên giọng thoải mái khi đụng tới những vùng “nhạy cảm”. Những Đánh Cờ, những Cái Quạt, những Đánh Đu… Nhiều bài lắm, tạm đưa ra bài Quả Mít dẫn chứng:

“Thân em như quả mít trên cây
Da nó xù xì múi nó dày
Quân tử có thương thì đóng cọc
Xin đừng mân mó nhựa ra tay”.
Đọc tiếp »

Thy An


Tô Thùy Yên (1938-2019)
dinhcuong

tháng 5 mây trắng lờn vờn trên đầu
mặt trời bình yên
những khuôn mặt và những nụ cười mừng nắng ấm
nghe tin anh qua đời, thoáng lạnh
một cõi phù vân bay ngang
thêm một bài thơ nữa nhớ về anh
thừa hay thiếu?
nhưng thà thừa còn hơn thiếu, phải không anh
chỉ là câu giã biệt của người không quen biết
đọc thơ anh, ray rứt tâm can
nhớ về anh, người thi sĩ ra đi chốn bạt ngàn
gửi lại bạn bè một khối tinh anh
một tấm lòng trọn vẹn
và một trời thơ đầy uẩn khúc
Đọc tiếp »

Gió ngược đời

Posted: 07/06/2019 in Thơ, Đức Phổ

Đức Phổ

Chiều hôm thứ bảy em ra phố
Xôn xao hàng quán vẫy tay chào
Áo lụa phất phơ mời mọc gió
Vuốt ve từ ngọn đến gốc đào.

Năm trước làng quê em con gái
Chỉnh chu đức hạnh nết na thừa
Thị thành phù phép gì rất lạ
Nuốt hết nhu mì cô gái xưa.
Đọc tiếp »

Lê Lạc Giao

“My formula for greatness in a human being is amor fati: that one wants nothing to be different, not forward, not backward, not in all eternity. Not merely bear what is necessary, still less conceal it … but love it.” (Nietzsche – Ecce Homo)


Nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ

Nói đến thơ Nguyễn lương Vỵ trước tiên tôi hình dung khối lượng thơ khổng lồ của anh. Làm thơ từ thở bé và xem thơ như thứ nghiệp dĩ cuộc đời thử hỏi đến tuổi gần bảy mươi, sự nghiệp thơ của Nguyễn lương Vỵ không thể đề cập đến kiểu bài thơ này hoặc tập thơ kia mà phải nói tầm vóc một đời thơ, một gia sản thi ca ấy như thế nào? Và có nói như thế cũng chỉ là gượng ép nói bởi muốn nói như thế, ít ra bạn phải mất nhiều thời gian để đọc hết các tập thơ của anh.
Đọc tiếp »

Khi ra tù

Posted: 06/06/2019 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân
(sau bảy năm tù cộng sản)

mai này tụi nó thả tau ra
sẵn còn lại đây một chút quà
tặng mày để đỡ đần khi túng
để nhớ tau, thằng lính quốc gia.

tau tặng mày cái lon gui-gô
có tấm hình tau khắc con bồ
chiếc lon tuy cũ nhưng có ích
tiện để nấu rau hoặc đựng đồ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Sau hơn ba mươi năm bôn ba nơi xứ người, tôi trở về quê thăm lại cái xóm cũ nơi mình đã một thời khôn lớn. Gặp lại người quen ai cũng hỏi sao tôi đi lâu quá không thấy về. Có người thì nói tôi bây giờ thấy lạ quá nhìn không ra, nhớ hồi xưa đẹp trai lắm mà… sao giờ già quá vậy. Có người thì nói tôi ở Mỹ lâu quá mà vẫn còn ốm nhách đen thui. Tôi cười trừ. Nghĩ trong bụng đã đành dân Mỹ có vấn nạn ngày một béo phì, nhưng đâu phải ai ở Mỹ lâu ngày rồi cũng mập. Đã đành người ở xứ nhiệt đới sang Mỹ lâu ngày thì da trắng ra, nhưng đâu phải ai cũng vậy, có nhiều người ở Mỹ hàng trăm năm mà da vẫn còn… đen thui.

Tôi đến thăm Nhung, người bạn gái thân mến của tôi ngày nào mà có lúc bạn bè đồn đoán là tôi sắp cưới nàng. Nhung nhỏ hơn tôi mấy tuổi, ngày ấy nàng là gái mới lớn xinh đẹp con nhà giàu. Ba nàng làm trưởng ty Tài chánh trong toà hành chánh tỉnh. Nhà có xe riêng và tài xế, mỗi khi chị em nàng đi ra đường ai nhìn cũng trầm trồ, con trai thì bảnh bao mà con gái thì xinh đẹp. Đến thăm Nhung, nàng vui lộ ra mặt.

– Tưởng anh chê em nghèo không thèm đến.
Đọc tiếp »

Phép lạ

Posted: 06/06/2019 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Thế giới có cả tỷ người con gái
Hà cớ gì em ngự trị trong ta
Như Adam nhiều lần ta vụng dại
Hạnh phúc ăn táo cấm của Evà…

Tình em đó như bùa mê mộng mị
Trái tim yêu lạnh cóng chợt say nồng
Ôi lạ lẫm nụ cười em phù thủy
Đang yên bình ta bỗng hóa long đong…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Đi đêm có ngày gặp ma. (Thành ngữ Việt)

Mãi cho đến khi gần đất xa trời, tôi mới khám phá ra mình là một thiên tài về khoa Tử Vi Đẩu Số. Tài năng tới cỡ đó mà không thi thố e hơi uổng phí nên sau khi lấy lá số cho tất cả bạn bè, lối xóm, bà con xa gần (và ai suýt xoa thán phục) tôi bèn quyết định “xuống núi” để …cứu nhân độ thế.

Theo “chương trình hành động nghĩa hiệp” này, bắt đầu từ hôm nay, cứ mỗi tuần tôi đều chấm số tử vi cho hai nhân vật đã được nhiều người biết đến – một đồng hương và một ngoại quốc – rồi đối chiếu với nhau cho thiên hạ có dịp chiêm nghiệm. và học hỏi. Tuần này xin bắt bắt đầu bằng hai tên tuổi quen thuộc: Nguyễn Thọ và Tập Cận Bình.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

cái lồng lộng chữ nghĩa
úp úp một lữ trình
trương mục nào vừa khóa
nẻo về. phía u minh

người mang đi tất cả
tinh văn khép trận đồ
không còn gì nghe ngóng
tượng hình của hư vô
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Tuần lễ này là tưởng niệm 30 năm trận thảm sát Thiên An Môn ở Bắc Kinh, khi Quân đội CS Trung Quốc tràn vào Thiên An Môn ngày 4 tháng 6/1989 với xe tăng và súng máy, giải tán cuộc biểu tình vì dân chủ của sinh viên, công nhân và trí thức.

Số người bị bắn chết, và bị xe tăng cán chết tại Thiên An Môn ước tính dè dặt là từ 200 tới 2,500 người, theo nhiều cách tính từ nhiều nguồn độc lập. Con số thực, có thể chết tới 10,000 người. Hầu hết bị chiến binh bắn chết, một số bị xe tăng cán chết.

Trận thảm sát được gọi là “Sự kiện Thiên An Môn,” hình ảnh chủ lực là những cuộc biểu tình ngày đêm ở quảng trường Thiên An Môn ở Bắc Kinh, kéo dài từ ngày 15 tháng 4/1989 tới ngày thảm sát là ngày 4 tháng 6/1989. Nhưng trên toàn quốc thời gian đó có biểu tình rải rác tại 400 thành phố trên toàn Trung Quốc.
Đọc tiếp »

Trở về

Posted: 05/06/2019 in Hoàng Minh Châu, Thơ

Hoàng Minh Châu

Chỉ còn hoa mắc cở trên những cánh đồng
Trên những dòng sông ngậm ngùi đá tảng
Trên núi non cúi đầu trơ trụi
Bầy bướm vàng nhao nhác mùa hè
Tiếng chim trong thành phố buổi sớm mai
Tôi tìm tôi trong nhạt nhòa tưởng tượng
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Ngựa ta còn trai tráng
“Điện – nước” vẫn ngon lành
cứ “cưỡi mây, leo gió”
ngày hai lượt tàng tàng…

Mưa lớn, thiên hạ sợ
nước chảy siết, ngập đường
ta cười khinh mép nhếch
chuyện nhỏ,
giựt dây cương!
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ Tô Thùy Yên (1938-2019)

Tháng 2, 1987, ở xứ người, đọc Anh Hùng Tận, đọc Qua Sông. Có một liên tưởng nào của một người lính trẻ lái xe xuôi ngược trên freeway Nam Bắc, nhìn mông về rặng núi thẫm xanh trước mặt gờn gợn trong lòng những cơn mưa ngày xưa. Của một thời trận mạc. Của nỗi niềm quẩn quanh một thời hào sảng. Nhớ thi sĩ. Tô Thùy Yên đang mịt mù trong tù ngục quân thù ở quê nhà. Đọc thơ, tưởng gặp người hào sĩ ở ngã ba sông, xuồng ba lá đậu kế chân bàn. Ôi cái thuở xưa chiến chinh, trời đất làm nhà, bằng hữu muôn phương là anh em. Ôi cái thời tuổi trẻ. “Mấy kẻ gặp nhau nào có hẹn / nên gặp nhau không dấu nỗi mừng / ta gạn dăm ba lời tặng bạn / dẫu từ lâu bỏ việc văn chương / thiệt tình tên bạn ta không nhớ / nhưng mà trông mặt thấy quen quen / hề chi ta uống cho say đã / nào có ra gì một cái tên / tới đây toàn những tay hào sĩ / sống chết không làm thắt ruôt gan / cũng không ai nhắc gì thân thế / có vợ con mà như độc thân / bạn hỏi thăm ta cho có lệ / cuộc đời binh nghiệp Ta cười bung / còn mươi tháng nữa lên trung úy / có thể ngày mai chửa biết chừng…”
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Vùng trũng

hàng năm cứ sau tết nguyên đán
những đoàn người lếch tha lếch thếch
theo những chuyến xe đò
thiên cư từ miền tây sang miền đông để kiếm cơm
(mặc dù quê hương bản quán của họ sản xuất ra cơm,
còn miền đông thì phải mua gạo của miền tây)
họ đi cả gia đình
có em bé còn ẵm ngửa
họ đi làm mướn, hái tiêu hái cà phê
đến hết vụ mới trở về  Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

Tuy đi qua cuộc chiến đã lâu, hơn nửa đời người chú Bê vẫn còn sống với những ám ảnh, với bất mãn, với hằn học khôn nguôi. Cũng dễ hiểu và nên thông cảm cùng chú ấy, ngoại hình chú bị mất một cánh tay còn trong lòng thì thu gom biết bao đổ vỡ chất chồng, khó lành lặn, vô phương cứu chữa.

Tôi đi Việt Nam, xuống tới Sài Gòn, khi hay tin, chú Bê từ Hà Nội lật đật bay từ thủ đô vào thăm tôi. Ông bà nội tôi đẻ ra ba người con: Ba tôi, bà o xong đến chú Bê. Cả ông anh bà chị đều ở trong nam, riêng chú từ hồi bé nhỏ dại khờ đã bốc đồng đi theo cách mạng, có khi nổi trôi ra tận Cao Bằng Lạng Sơn để rồi đụng độ với bọn bành trướng Trung quốc, xém chút là mất mạng, hồn du địa phủ. Trước đây chú từng lên án tôi về việc bỏ trốn quê hương để chạy đi bám đít bọn thực dân xơi bơ thừa sữa cặn. Sau này chú thay đổi tư duy, lập ngôn kiểu phản động tựa như “cột điện mà có chân cũng biết tháo chạy như ai”.
Đọc tiếp »

Mẹ và bốn mùa

Posted: 04/06/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Mẹ Con
Điềm Phùng Thị

cầm trên tay những ngày tháng xiêu vẹo
tôi đi tìm mùa xuân
bên bếp lửa run rẩy đôi mắt má
đêm cắt vào da thịt
sợi dây cổ tích níu giấc ngủ
mười ngón tay lạnh ầu ơi
câu ca dao má ru
thiếu dáng cha
nồi bánh tét chưa chịu sôi
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Chiều ở làng chài Hàm Ninh*

Em gái ơi sao nhìn ta tha thiết
Chắc em trông thuyền cá vẫn chưa về
Đời hạ bạc lênh đênh cùng sóng nước
Kể chuyện nhà nào biết kể ai nghe.

Gặp bạn cũ giữa xứ người xa lạ
Chén rượu mừng chưa cạn đã chân bon
Lòng chợt cay theo chập chùng khói núi
Khói lam chiều hay khói sóng chiều hôm?
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Ba tên tuổi, ba khí phách dựng lên trang báo mạng Bauxite Việt Nam là giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà văn, nhà giáo Phạm Toàn và tiến sĩ Nguyễn Thế Hùng. Trong ba tên tuổi đó, người gần gũi nhất với tôi là Người Thầy của Đạo Học Phạm Toàn


Thầy Phạm Toàn

1.
Một chiều tháng năm, 2019, tôi cùng thầy giáo Vũ Mạnh Hùng đến thăm người thầy của một đạo học, thầy Phạm Toàn.

Tâm hồn và trí tuệ làm nên phần Người trong mỗi con Người. Loài Người khác muôn loài, vượt lên trên muôn loài cũng bởi có tâm hồn và trí tuệ. Tâm hồn để yêu thương. Trước hết là yêu cái đẹp, yêu cái thiện, không chấp nhận cái ác. Con Người còn có nhu cầu sáng tạo và có trí tuệ để sáng tạo, Không có lao động sáng tạo, không có sự tiến hóa tạo ra loài Người. Đạo học chân chính là mở cánh cửa tâm hồn và đánh thức năng lực sáng tạo ở lớp người trẻ.

Cuộc đời nhà giáo cho thầy Phạm Toàn nhận ra rằng sách giáo khoa nhà trường xã hội chủ nghĩa không dạy yêu thương mà dậy hận thù, hận thù giai cấp. Không dạy cái đẹp mà dạy cái ác. Dạy lớp người trẻ nhìn con người, nhìn xã hội bằng con mắt giai cấp hẹp hòi, méo mó, nhà trường xã hội chủ nghĩa chuẩn bị hành trang cho lớp người trẻ là lòng hận thù giai cấp và đẩy họ vào đời thành công cụ đấu tranh giai cấp, làm cái ác, gieo rắc tội ác. Giai cấp vô sản được đưa lên thành chủ thể thế giới, thành giai cấp ưu việt, giai cấp thượng đẳng, giai cấp sáng tạo ra thế giới có sứ mệnh lịch sử là tiêu diệt. xóa bỏ các giai cấp khác. Từ nhà trường xã hội chủ nghĩa, những lớp người trẻ vào đời để thực hiện sứ mệnh lịch sử đó, sứ mệnh làm điều ác với chính đồng bào ruột thịt của mình.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong
(Kính biệt Tô Thùy Yên)


Nhà thơ Tô Thùy Yên (1938-2019)

“Thắp tạ” sinh linh qua “Mùa hạn”.*
Một buổi ông về phế phủ đau.
Tai nghe trái đất dường tịch mịch.
Nhớ ông! Ánh nắng cũng phai màu.

Núi gọi mây về thôi nhớ nhung.
Hoa rơi đất lạnh… Lẻ vô cùng!
Thơ rơi buổi ấy vào hoang địa
Đạo đức, gông xiềng cũng vỡ tung.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Dalat Nostalgia
dinhcuong

Phố chiều xưa… Mưa…

gởi Đà Lạt trăm phần đã lạc
chỉ còn mở nạc níu hồi xưa…

chiều hiên mưa ngó đất trời
nắng mưa khởi loạn tơi bời [tới] rách tưa
hằng đêm nằm mớ ngày xưa
hằng ngày năm tháng chưa bưa nhớ hoài

từ phương Đông lạc phương Đoài
nghìn trùng sông biển đạp choài [hoài] nỗi đau
quê nhà bỏ loạn nơi đâu
mấy mươi năm níu bấu nhau nỗi lòng
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Nhà xuất bản Văn Học Press vừa ấn hành tiểu thuyết Những Ghi Chép Ở Tầng Thứ 14 của Thận Nhiên… Đây là những trang giấy rất buồn. Từng chữ và từng hình ảnh trong tiểu thuyết dội lại trong hồn người đọc về một đất nước và con người Việt Nam một thời chiến tranh tan nát, và rồi một nền hòa bình buồn bã.

Tiểu thuyết này đã được giải văn xuôi của Văn Việt năm 2018. Khi viết những dòng cho Lời Tựa để ấn hành sách năm 2019, nhà văn Thận Nhiên đang ở Detroit, tiểu bang Michigan. Ông viết rằng tiểu thuyết này là hư cấu, dựa trên một số chi tiết đời thật. Khởi sự tiểu thuyết viết từ năm 2014, lúc đang sống ở Sài Gòn, ở căn hộ tầng 14, trong một chung cư ở huyện Bình Chánh.
Đọc tiếp »

Ngồi quán

Posted: 03/06/2019 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

em về trú ẩn hiên tôi
hiền như những giọt mưa rơi cuối mùa

(PHA)

1.
tôi vô quán – kéo ghế ngồi
ngó quanh chẳng thấy có người nào quen
giờ này phố đã lên đèn
vỉa hè đã có bóng em chập chờn
ngó quanh lòng bỗng buồn buồn
ghế trên, ghế dưới – trống trơn bạn bè.
Đọc tiếp »

Có một chiều

Posted: 03/06/2019 in Mặc Phương Tử, Thơ

Mặc Phương Tử

Có một chiều ta rất đỗi buồn
Và ta cũng rất đỗi yêu thương.
Buồn cho “cái kiếp” mùa tan vỡ,
Thương bởi đêm tàn lệ nến tuôn!

Bụi vẳng chiều phai hồn vó ngựa
Thuyền neo bến lạnh mặc dòng trôi
Hay đâu con sóng lùa năm tháng,
Vỡ cả tình trăng lộng bốn trời!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Hoá ra thời thực dân Pháp ranh giới thù địch giữa nhà nước thuộc địa với người dân không chia thành chiến tuyến quyết liệt như hiện nay giữa Đảng Cộng sản với người dân. (Đến Già Mới Chợt Tỉnh, Hồi ký Tống Văn Công).

 

Mãi đến năm 17 tuổi tôi mới được giáo sư Đào Phú Thọ giới thiệu đôi lời về Sigmund Freud. Nghe xong, tôi quyết định ngay là sẽ theo ngành Phân Tâm và trở thành nhà phân tâm học đầu tiên của đất nước mình … cho nó bảnh!

Tôi “định” thế nhưng Trời “định” khác. Ổng quyết định cho tôi vào quân trường để học làm lính, thay vì tiếp tục ngồi ở giảng đường để nghe mấy chuyện (“trời ơi”) giữa lúc quê hương đang tơi bời lửa đạn.

Đi lính xong, tôi đi cải tạo. Rời trại tù không lâu thì tôi lại bước vô mấy cái trại tị nạn ở Á Châu … Sau vài ngàn đêm, nằm trên những cái giường đôi (trong những cái trại thổ tả này) tôi mới “ngộ” ra được điều giản dị này: làm một thằng dân Việt mà không bỏ mạng hay thương tật vì chiến tranh, không tù mọt gông là phước đức lắm rồi, còn bầy đặt học đòi những chuyện xa xôi và xa xỉ (cỡ như Phân Tâm Học) thì hơi quá đáng. Thế là thôi, thôi tôi quyết định chia tay vĩnh viễn Bạch Thu Hà và Sigmund Freud.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện


Khuất Nguyên (343 BC – 278 BC)

Chuyện nước Sở

có một nhân tài
văn nhân tài tử
quan to chức lớn
từ quan
vì thiên hạ ai cũng ngủ cả
dù đêm hay ngày
còn tiên sinh
mắc bệnh mất ngủ chỉ thức
thiên hạ nhậu rựơu xỉn say
ngủ gật ngủ đứng ngủ ngồi
ngủ nằm
riêng tiên sinh ban ngày nhìn mặt trời
ban đêm nhìn các vì sao
và mặt trăng
thức kinh niên
rồi một ngày đẹp trời
tiên sinh bỏ gia đình bỏ nhà
nhẩy xuống sông Mịch La
thiên hạ nhìn thấy
nhưng không quan tâm [nghĩ tiên sinh tắm]
dòng nước cuốn đi mất
thiên hạ vẫn bình thường
vẫn trà vẫn rựơu
vẫn xỉn
Đọc tiếp »

Bắc Phong

GÓA PHỤ

mang theo con trẻ sơ sinh
nghĩa trang em đến thăm mình chiều nay
mình ơi em khóc nhớ ngày
mình mơ giải ngũ đắp xây gia đình
Đọc tiếp »

Mặt cắt

Posted: 31/05/2019 in Nguyễn Hữu, Truyện Ngắn

Nguyễn Hữu

1.
Hoa huỳnh-anh leo qua vòm cổng, tràn sang hai bên, ngọn vút lên lắc lư trong gió, bông vàng chen lá xanh.

Trong sân, gạch tàu lát chéo, vương vãi hoa sứ. Gốc cây, những bụi ngũ sắc mọc.

Ngôi nhà, chân tường ốp đá, sắc độ xanh không đều. Mái ngói phủ rêu và ti-gôn, mọc lên mấy cây đa non. Máng xối đầy cát. Bụi bám trên kính cửa sổ. Màu trắng của màn cửa đã ngả màu vàng nâu.

Lâu lâu, một con chim se sẻ bay đến, nhảy từ cành này sang cành khác của cây sứ già, không hót.
Đọc tiếp »

Tụng ca em

Posted: 31/05/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Câu chuyện bắt đầu từ một buổi chiều.
Cảm đôi mắt em dịu dàng đắm đuối.
Và đêm tức thì, tìm đến nhà em.
Tình yêu tức thì, đến với hương đêm.

Những con đường chung quanh khu Đại học.
Ghi dấu bước chân hai kẻ yêu nhau.
Chút tình thơ ngây của thuở ban đầu.
Đếm bước chân đi không cần đếm bạc.
Đọc tiếp »