Bùi Nguyên Phong

Khối sầu không tên

Hành trang một chuyến không em.
Tiếc chi da trắng, thịt mềm, hương bay.
Bàn tay thôi nắm bàn tay.
Thôi xin làm một áng mây cuối trời
Từ nay xa vắng miệng cười.
Từ đây lủi thủi một đời viễn du.
Từ nay một cõi xa mù.
Còn đâu êm ái ngục tù đời nhau.
Trăng kia rụng vội xuống cầu.
Riêng anh ôm cả khối sầu không tên.
Đọc tiếp »

T.Vấn

Tủ Sách Điện Tử T.Vấn & Bạn Hữu vừa cho ra mắt tác phẩm thứ 42: Một Chút Dối Già – Tập Bốn của nhà văn Ngộ Không Phí Ngọc Hùng. Tác phẩm này cũng là tác phẩm thứ tám của Ngộ Không (gồm 4 tập Một Chút Dối Già, 3 tập Chữ Nghĩa Làng Văn và Tập khảo luận Phiếm Sử Lược Truyện), tất cả đều được xuất bản dưới hình thức sách điện tử do Tủ Sách điện tử của Trang mạng văn học T.Vấn & Bạn Hữu thực hiện.

Trong số 8 tác phẩm nói trên, tác phẩm Một Chút Dối Già – tập Một được tác giả cho ra mắt độc giả và bằng hữu dưới dạng sách giấy trước khi cho tái bản bằng hình thức sách điện tử.

Ngộ Không Phí Ngọc Hùng đã bước vào tuổi 75. Năm năm trước, ở tuổi cổ lai hy, ông tưởng mình sắp về cõi, nên cố sức tom góp lại mớ gia tài chữ nghĩa, mong có một chút gì để dối già. Với đời, với bằng hữu. Năm năm sau, cái một chút ấy đã nhiều hơn một chút. Nhưng nhiều hay ít, cũng vẫn chỉ là để dối già.

Bài viết dưới đây, được viết từ góc độ một độc giả, một người bạn văn sát cánh bên ông từ nhiều năm nay, giúp chiếu rọi xem Ngộ Không dối già như thế nào với gần 5 ngàn trang sách mà ông gọi là Một Chút ấy.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Trong hạt mưa sa

Trong hạt mưa sa mùa gió bấc
Em gối đầu lên những cánh diều
Đường xa sợi nắng chiều luân lạc
Đời thắp vàng lên nỗi hắt hiu.

Thì cứ rung theo chùm bông giấy
Với tấc lòng xưa nghĩa đất trời
Phượng vĩ qua đời ngày oan trái
Những cuộc đời bỗng chốc, nổi trôi.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Cảm giác đầu tiên khi đọc tác phẩm mới này của Đỗ Hồng Ngọc, có thể thấy rằng đây là những dòng chữ từ một người sắp ra đi… Chẳng phải sao, ngay trên tựa sách đã ghi là “Về thu xếp lại…” (VTXL).

Đúng là trong các tản văn có nói về tuổi già, về bệnh, về những người bạn đã ra đi – trong đó, ngay ở Lời Ngỏ là ghi lại hình ảnh tới thăm người bạn thân, nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, tại phòng Săn sóc đặc biệt Bệnh viện Chợ Rẫy.

Tác giả Đỗ Hồng Ngọc, một bác sĩ về hưu và đang giữ thói quen Thiền tập hàng ngày, tự ghi lại hình ảnh của mình, trích:

“…Thấy những bạn trẻ… trên dưới bảy mươi mà “gato”! Mới vài năm thôi mà mọi thứ đảo ngược cả rồi. Bây giờ có vẻ như tôi đang lùi dần về lại tuổi ấu thơ, tuổi chập chững, tuổi nằm nôi…” (Lời Ngỏ, VTXL)
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Chết thác

có cái nhẹ hơn lông vịt
có cái nặng
đến nỗi phải khiêng bằng xe thiết giáp
có cái nhẹ như con ếch
có cái nặng nề hơn con voi
có cái nằm êm ru trên giường
có cái phải mang đánh đập
“tẩm quất”
có cái chết một mình một chắc
có cái đi cả chùm
vua nhà Lê bị thượng mã phong
ở lệ chi viên
mà ba họ nhà Thừa Chỉ Nguyễn Trãi
đầu rơi hết ráo  Đọc tiếp »

T.Vấn


Nhạc sĩ Nguyễn Đình Tòan (Ảnh: Lưu Na)

Để giới thiệu một người đã thành danh như Nguyễn Đình Tòan, quả là một việc làm thừa thãi. Và khó. Dù vậy, cảm giác mình mang món nợ gần hết một đời người với ông, cứ làm tôi vào suy, ra nghĩ, lấn cấn không yên. Cho đến khi nhận được mấy CD nhạc ông gởi “nghe chơi” qua người bạn trẻ Lưu Na, và lời “tiết lộ” rằng ông phải mầy mò tìm chỗ này một bài, chỗ kia một bài mới tạm gom lại được những đứa con âm nhạc của mình, tôi chợt nghĩ ra cách để… trả ơn ông, món nợ càng mang càng nặng, vì lãi đẻ ra lời, lời đẻ ra lãi.

Gần 50 năm, kể từ ngày tôi đọc những dòng chữ đầu tiên của tiểu thuyết “Con Đường” (Sài Gòn 1972- Giao Điểm xuất bản), làm quen với thế giới văn chương Nguyễn Đình Tòan, và từ đó, không nỡ buông ra, không thể buông ra, tôi đã nghiện cái không khí ẩm ướt của những trang chuyện, với những nhân vật không thật mà như có thật, không tên mà như có tên, mỗi người đều mang nỗi buồn riêng, như nỗi buồn của chính tôi. Từ ngày ấy, tôi biết thế nào là văn chương, qua chữ nghĩa Nguyễn Đình Tòan. Trên trang viết TV&BH, tôi đã hơn một lần nhận ông là người thầy chưa một lần gặp, dù quanh tôi, luôn phảng phất bóng dáng ông.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng nghệ sĩ Ngô Đình Long

Hỡi người bạn rượu của ta!
Mang mang trời Quảng Ngãi quê nhà
Đời xuôi ngược mộng sầu viễn xứ
Chén rượu đàn rung huyết lệ ca!

Xuân hạ thu đông mây tuyết sương
Thơ say khí uất giọng hồ trường
Bạn ơi! Sông núi đau mùa loạn
Tiếng lòng như xé nát hoa hương!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Người con gái ấy tuy thấp bé hơn tôi, tuy cao không bằng tôi, tuy trông ngác ngơ vụng dại hơn, tôi vẫn gọi Mộc bằng chị, đơn giản vì tôi biết chị Mộc lớn hơn tôi hai tuổi. Sách vở nhà trường vẫn dạy tôi món công dân giáo dục, về bài vỡ lòng là khi người ta lớn tuổi hơn mình, nên tôn ti trật tự khiêm cung nhún nhường gọi người ấy bằng chị, cho dù thân phận chị có thấp hèn đến mức nào đi chăng nữa.

Tôi lớn lên ở thành phố, chưa một lần đi xe đò ngược ra hướng bắc, chưa từng qua sông bằng con đò nhỏ luôn có nước đọng vũng giữa lòng, chòng chành mất nửa ngày mới về thấu làng bên nội. Ngôi làng mà ba tôi từ bỏ để đi xa lập nghiệp, tự hồi nào tới giờ vẫn là vùng xôi đậu, tuyệt không biết tới chữ an ninh, đêm ngày vẫn cắc bụp tiếng súng. Ở đó, gia đình chị Mộc đã tìm cách tỉa mỏng người, cố rời xa vùng khói lửa bằng đủ cách và như vậy chị Mộc từ ngoài làng đã vào trú thân trong nhà tôi với chức phận “người giúp việc”. Hợp đồng được thoả thuận ngầm: Bao ăn bao ở, một năm may cho hai bộ áo quần cọng thêm mấy ngàn bạc, đôi bông tai sợi giây chuyền cái nhẫn hai chỉ; ngược lại chị Mộc sẽ phải thức khuya dậy sớm chu toàn việc giặt giũ quét nhà gánh nước đi chợ nấu ăn rửa chén. Thời gian không định trước, hoặc thấy quá mỏi mệt “hồi nào ngoài làng ngó yên yên thì liệu về mà lo vun quén kiếm một ông chồng cho yên bề gia thất”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Cho mẹ ngày thanh minh

mẹ xa thì đã xa rồi
chiều nay một bóng con ngồi mình con
suối nguồn nước chảy trên non
giọt nào rơi xuống đời con cơ cầu

giờ thì mẹ tận đâu đâu
nhớ thương rồi cũng nhạt màu thời gian
chiều nay rải chút bạc vàng
đắp trên mộ mẹ chiều tàn bóng rơi
Đọc tiếp »

Tom Glenn
Trịnh Bình An chuyển ngữ bài phỏng vấn Author Q&A: George J. Veith.

LỜI GIỚI THIỆU: Tháng Tư 1975, khi Tom Glenn một cựu nhân viên mật vụ rời khỏi Việt Nam thì George J. Veith chỉ mới tốt nghiệp trung học Hoa Kỳ. Khi “Jay” Veith rời quân ngũ với cấp bậc Đại Úy binh chủng Thiết Giáp đóng quân tại Đức thì Tom Glenn giành nhiều thì giờ với những bệnh nhân AIDS vì đó là cách giúp ông quên đi những ám ảnh đớn đau từ Việt Nam. Một người già, một người trẻ, cách nhau cả một thế hệ nhưng cả hai có cùng một điểm chung: Việt Nam.

Đối với Tom đó là mảnh đất ông đã để lại một phần thân thể – tai ông bị điếc vì tiếng bom nổ. Đối với Jay đó là mảnh đất chưa bao giờ đặt chân tới nhưng chất chứa quá nhiều thứ bị che dấu. Sau nhiều năm ròng rã tìm hiểu, Jay đã khám phá ra nhiều điều đáng kinh ngạc. Những sự thật lịch sử trong 2 năm cuối cùng của Việt Nam Cộng Hòa được ông trưng ra trong tác phẩm dày trên 600 trang: Black April: The Fall of South Vietnam, 1973-1975Tháng Tư Đen: Những Ngày Tháng Cuối Cùng Của Miền Nam Việt Nam, 1973-1975.

Dưới đây, là cuộc phỏng vấn tác giả “Black April” – George J. Veith được thực hiện bởi tác giả “Last of The Annamese” – Tom Glenn, Trịnh Bình An lược dịch.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Thơ lòi tói tháng tư

 
đinh và người

ngồi che cán lọng ba đình
bỗng nghe hòm xiểng
hôi rình mốc meo
tháng khum bộ xương cà kheo
bày hàng lẹo tẹo
dâng mèo mỡ
rưng
bộ vía tộc tuệch mùi rừng
cáo đi tám hoánh
cầy hung hăng rình
ta ơi đừng sợ cửa mình
bốc nhà
cháy hụi
còn đinh đóng hòm
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Trần Mộng Tú

Tôi gặp chị lần đầu tiên vào tháng 10 năm 1987, gặp ở “Trăng Đất Khách”. Chị là tác giả bài thơ Trăng Đất Khách, được Làng Văn Magazine chọn làm nhan tuyển tập “Các Cây Bút Nữ Hải Ngoại” bao gồm 18 người với bề dày lên tới 352 trang. Trong tuyển tập ấy, riêng chị đóng góp 7 bài thơ và 1 bài được Phan Ni Tấn phổ thành ca khúc. Từ 1987 cho đến nay tôi vẫn chưa có cơ hội được gặp chị ngoài đời, chỉ nhìn bóng dáng chị ẩn hiện trên các trang giấy, lẩn trốn trong các dòng chữ; theo tôi là quá đỗi mượt mà, quá đỗi trong sáng… những yếu tố tiên khởi làm nên sức quyến rũ đọc giả được hình thành từ một ngòi bút tài hoa. Mới đây, lòng tôi lại thổn thức khi đọc phải bài bút ký của chị thuật lại chuyến đi “hành hương” về Mã Lai, quanh các trại tỵ nạn cũ từng lưu dấu vết của thuyền nhân Việt Nam để thắp hương cho các linh hồn xấu số. Không cầm được lòng, tôi đã viết lá thư ngắn gửi đến chị để bày tỏ lòng biết ơn. Nghĩa cử của chị khiến một đứa vượt biển may mắn như tôi phải xót xa, thầm tri ân.

Tôi yêu câu thơ của Hoàng Trúc Ly (?):

“đời lê thê quá tôi về muộn
em ngủ một mình đêm gió mưa”.

Cuộc sống tôi rất “lê thê”, muốn đi thăm hỏi những người mình mến chuộng thì luôn bị “gió mưa” làm khó. Chị là người tôi mến chuộng. Ở xa, tôi chỉ còn biết duy một cách là thực hiện cuộc trò chuyện này.

Thưa các bạn, chữ “chị” mà tôi dùng ở trên không ai khác là nhà thơ Trần Mộng Tú. Tôi mong chị Trần Mộng Tú thuận lòng khi đột ngột bị quấy rầy. Tôi hy vọng qua tâm sự chị trao đổi, tôi sẽ thấy vơi nhẹ bớt “đời lê thê”.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Nếu có ngày nào:
Em chán nản.
Chuyện thị phi. Ân oán, chuyện sầu bi.
Thì em nói với anh đi.
Nỗi buồn chia sẻ, nhiều khi vơi dần.

Nếu có ngày nào:
Em không khỏe.
Đi đứng khó khăn, chuyện ăn ngủ nhiêu khê.
Chia anh một nửa vấn đề.
Đêm hôm ta vẫn đi về có nhau.
Đọc tiếp »

Phạm Đức Thân

Độc giả nào nghĩ đây là chuyện tầm phào của phụ nữ chẳng đáng bàn thì người viết xin chỉ ngay hai sai lầm. Thứ nhất theo khảo sát của các nhà tâm lý, xã hội học, đàn ông cũng thích ngồi lê đôi mách như đàn bà. Thứ hai nó không phải tầm phào mà rất quan trọng, là một bản tính cố hữu của con người được nhiều nhà tư tưởng quan tâm; chưa kể nó có thể gây ảnh hưởng rất lớn làm người ta thân bại danh liệt cũng như chính quyền sụp đổ.

Ngồi lê đôi mách là cụm từ VN rất tượng hình, nói lên điển hình cơ bản chuyện gẫu nhàn tản giữa hai người (ám chỉ là phái nữ). trong khi Anh ngữ có chữ gossip do cổ ngữ god sib nguyên thủy nghĩa là phụ nữ đỡ đầu hoặc bạn hỗ trợ được mời có mặt lúc sinh nở. Đàn ông Anh nghi là nhân đó họ chuyện vãn nói xấu mình, cho nên gossip hàm ý chê bai, giống như cụm từ VN do đàn ông đặt ra cũng ngụ ý tương tự.
Đọc tiếp »

Tháng tư

Posted: 16/04/2019 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

giờ năm giáp tháng rồi! Tháng Tư..
tháng Tư Đen mịt mãi chưa mờ
tụi bây chạy loạn về trăm xứ
một xứ tau ngồi vói ngẩn ngơ

mấy chục năm dằn cơn khó thở
cứ tháng Tư về lại nổi cơn
nỗi quên cứ nhắc chừng nỗi nhớ
thang thuốc thời gian riết bắt lờn
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

I know what I choose to do is risky but I accept the fight. (Lê Anh Hùng )

Every time Le Anh Hung starts to write he thinks of his three young children. The 38-year-old has already been imprisoned twice for blogging about human rights and corruption from his home in Hanoi and lives half-expecting another fateful knock at the door. And yet “I’m not scared,” he says, “I know what I choose to do is risky but I accept the fight. Cứ mỗi lần cầm bút là Lê Anh Hùng nghĩ đến ba đứa con thơ. Người đàn ông 38 tuổi này đã hai lần vào tù, vì viết blog về nhân quyền và nạn hối lộ, hiện đang sống phấp phỏng trong căn nhà của ông ở Hà Nội. Tuy thế, ông nói, ‘Tôi biết điều mình lựa chọn là nguy hiểm nhưng tôi chấp nhận trận chiến này.” (Charlie Campbell. “Internet Censorship Is Taking Root in Southeast Asia.” Time 18 Jul 2013).
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Chữ nghĩa phải là pháo đài bảo vệ nhân dân

Thời gian còn rất ngắn
Nhưng cuộc chiến rất dài
Đối đầu với cái ác
Không được phép chùn tay

Đối đầu với cái ác
Phải tỉnh táo lạ thường
Nếu ham sống sợ chết
Thì đừng làm văn chương
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Đêm nào cụ Mượt cũng bị Thị Hến lôi vào cuộc vui xác thịt như một cực hình. Thị mới bước qua tuổi ngoài năm mươi rừng rực hồi xuân mà cụ Mượt thì đã xấp xỉ tuổi tám mươi, dù răng chắc, gối bền đến mấy mà phải cứ như máy may suốt đêm, làm sao không cực hình. Hôm sau cụ Mượt xác xơ, phờ phạc như con cú gặp trời mưa, ngồi đâu ngủ gật đấy. Thị Hến bảo gì, cụ Mượt nghe nấy. Tài khoản ngân hàng của cụ Mượt, của chìm của nổi nhà cụ Mượt, bỗng trở thành của Thị Hến.

Lúc còn quyền lực đầy mình, được đón rước đi khắp nơi trong nước nhưng đầu óc trống rỗng, đến đâu cụ Mượt cũng chỉ có một câu cửa miệng: Trồng cây gì, nuôi con gì. Như câu cửa miệng của cụ Cố Hồng trong kiệt tác Số Đỏ của tài năng văn chương kiệt xuất Vũ Trọng Phụng: Biết rồi! Khổ lắm! Nói mãi! Nay dù hết quyền nhưng vị thế đã có của cụ Mượt vẫn là một thế lực giúp cho Thị Hến trong việc làm ăn của Thị và Thị chủ động đến với cụ Mượt. Cụ Mượt cần cho Thị Hến cũng chỉ là làm con Sam, nuôi con Hến mà thôi.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Vẳng nghe “Tổ quốc hay là chết” (*)
bỗng thương áo trận đã quá già
cung kiếm cầm kim còn chẳng đặng
lấy chi vá áo để mài gươm

Vẳng nghe “Tổ quốc hay là chết”
thấy xót ông cha đã mấy đời
xương lợp tầng tầng cao như núi
máu chồng lớp lớp chảy như sông
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà văn, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn

Chữ nghĩa của Nguyễn Đình Toàn là một phần rất lớn trong thời đi học của tôi. Cũng như sương buổi sớm, không mấy ai thấy rõ, nhưng sương vẫn bay phả khắp trời – chữ của Nguyễn Đình Toàn là như thế trong trí nhớ tôi thời còn mang sách tới trường. Bàng bạc, nhưng làm ướt tóc, ướt vai.

Trong cái nhìn thời mới lớn của tôi, Nguyễn Đình Toàn là hiện thân của Hà Nội, là những gì rất mực tinh tế, nhạy cảm. Tôi sinh ra và lớn lên tại Sài Gòn, bạn trong xóm toàn Nam Kỳ rặt, bước ra đầu hẻm là một tiệm hớt tóc lúc nào cũng có bàn cờ tướng cho mấy bác trong xóm tụ họp khề khà, hễ đi xe đạp ngang qua tiệm thường là nghe từ la-dô (máy radio) để nơi một kệ trong tiệm vang lên mấy câu ca từ những tuồng cải lương, thí dụ “ngày mai đám cưới người ta, vì sao sơn nữ Phà Ca lại buồn”… Thế cho nên, khi vào trung học Chu Văn An là một chân trời khác hẳn, hầu hết là Bắc Kỳ — chữ này gọi không đúng, nhưng là để đối lại hình ảnh trên, vì cậu học trò trong tôi lúc đó đồng nhất tất cả nơi đây là Hà Nội. Vâng, trung học Chu Văn An là hiện thân Hà Nội, nơi nhà thơ Vũ Hoàng Chương dạy văn, nơi thầy Nguyễn Đình Quỹ dạy toán. Cũng là Hà Nội dưới mắt tôi, kể cả khi tôi học Pháp văn từ thầy Nguyễn Đăng Thường, một người Nam Kỳ thuần.  Nghĩa là, Hà Nội là một phẩm chất của văn hóa khó tìm. Và rồi, cùng bạn hữu la cà các tiệm cà phê, tôi gặp một Hà Nội được hiện thân qua Nguyễn Đình Toàn.
Đọc tiếp »

Ký ức tháng Tư

Posted: 15/04/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Đi ngã nào gọi là đi lạc đường
rẽ lối nào mới gọi là đúng hướng
gần nửa thế kỷ đi qua
tôi xuôi ngược trên đường tìm kiếm dấu chân mình
ký ức tháng tư
dòng xe dòng người di tản
tìm tự do
tìm sự sống
những thành phố tôi gặp trong hỗn loạn
từ nha trang vào sài gòn
ngơ ngác
vỡ vụn
tháo chạy
Đọc tiếp »

Phạm T. Duyên
Những món nợ ân tình không bao giờ trả được.

Kính dâng lên hương hồn những thuyền nhân đã bỏ mình trên biển cả vì lý tưởng tự do. Xin quý vị nào biết tin tức về thuyền trưởng người Anh tên là Brian O’ Connell và thủy thủ đoàn của tàu Panama khoan dầu trên Biển Đông cách đây hơn 31 năm, xin làm ơn thông báo giúp để tôi có thể liên lạc, dù là muộn màng. Đây cũng là ước nguyện cuối đời của tôi. (PTD)

Cuộc đời chúng ta có những điều trôi qua, rồi tan biến như cơn gió thoảng. Tuy nhiên, có những điều mãi mãi in đậm trong ký ức, dù có muốn quên cũng không thể nào quên được. Đối với tôi, một trong những điều không thể nào quên và cũng là món nợ không bao giờ trả được, dù bây giờ tôi có tiền rừng, bạc biển chăng nữa!

Câu chuyện xảy ra đã hơn ba mươi mốt năm. Hôm nay tôi xin ghi lại những phép lạ, mà tôi may mắn được chứng nghiệm trong chuyến đi bảy ngày đêm lênh đênh trên biển cả, với nhiều biến cố hãi hùng và kinh dị. Nếu như không có bàn tay nhiệm mầu của Thượng Đế, Trời, Phật cứu vớt thì 137 người đã cùng chết trong lòng đại dương trên bước đường đi tìm “Tự Do”.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử


Dalat Nostalgia 5
dinhcuong

Nghiêng nghiêng con dốc
Nghiêng màu nắng
Trời thắt lưng mây bạc núi đồi.
Điểm sắc hoa ngàn thơm lối nhỏ
Sương chiều man mác, bóng chiều trôi.

Người đến ôm lòng giữa xứ mơ
Mắt cài sao mộng khói sương mờ.
Ta nghe lời gió ru muôn bến,
Và cả trong chiều, cả ý thơ.
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu

Cứ tưởng như yêu nhau mà đang tự yêu mình
(Đứa trẻ con đòi quà
Thiếu nữ đòi hôn
Lão già đòi trống bẻo
Chính quyền đòi quyền lực … )
Tất cả đều đòi hỏi một thứ gì
Và tự nói là yêu
Và tự mình đắm đuối

Cứ tưởng như yêu nhau mà đang tự yêu mình
Buổi sáng lãng đãng sương mù chờ con nắng ngày xưa
Khi lũ ong cong chiếc bụng tròn là nhụy hoa tan tác
Ôi những cánh rừng dã quỳ trên con đường xuống phố
Đà lạt
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

1.
Những người muôn năm cũ, Hồn ở đâu bây giờ? Câu thơ xót xa cho hình ảnh quá khứ bị vùi chôn chợt hiện lên như phép lạ đánh bật dậy dĩ vãng lâu nay lấp kín dưới sâu thẳm của địa tầng ký ức khi người ca sĩ có vẻ mặt rất trẻ thơ vừa mới được hoan nghênh nồng nhiệt trên sân khấu một hai màn trước rụt rè hỏi tên tôi, rồi mừng rỡ xác nhận nàng từng ngồi trong giảng đường nghe thầy thao thao trên bục giảng.

Thầy giảng hay lắm. Cách nói xác định, trang phục lộng lẫy nổi bật vẻ sang trọng đối diện bộ quần áo bình thường, bày bán trong những tiệm bình dân nhan nhản khắp nước Mỹ trên mình tôi lúc đó, cộng với bộ mặt bơ thờ – chợt nhớ lại khi mình chắc lưỡi chải vội mái tóc trước khi đến đây – khiến tôi mỉm cười, vừa tội nghiệp vừa chua xót. Tội nghiệp cô học trò cũ, thật thà như đếm. Chua xót mình, tang thương, lạc lõng, vẫn còn mang bộ mặt ngái ngủ, dật dờ trong cuộc mộng du mười năm dưới lời trù ếm của những tên phù thủy thời đại.
Đọc tiếp »

Hoa cỏ vô tình

Posted: 05/04/2019 in Nguyễn Văn Gia, Thơ

Nguyễn Văn Gia
Tặng Anh Sơn

Đất trời vẫn xanh đẹp
thế này đây
Cả tiếng chim và cỏ hoa
cũng vô tình không hiểu
Sao rưng rức lòng tôi đến vậy
Mỗi ngày về
lại lắm chuyện không vui
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nhớ mưa sài gòn

mưa sài gòn ướt áo em
hạt rơi tí tách hiên thềm ngày xưa
tóc ai vương ngọn gió lùa
cho tôi đứng đợi cơn mưa đầu mùa

chiếc dù che một trời xưa
theo chân em bước tình chưa kịp về
để rồi tôi với cơn mê
cơn mưa nào ướt vụng về đời nhau
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Làm đặc khu phải theo nguyên lý “dọn tổ đón phượng hoàng.” (Uông Chu Lưu – Phó Chủ Tịch Quốc Hội VN)

Tôi sinh tại Sài Gòn nhưng lớn lên và trưởng thành ở Đà Lạt, nơi được mệnh danh là Little Paris. Nửa phần đời kế tiếp, cái mảnh đời của kẻ tha phương cầu thực, tôi thường chỉ sống quanh quẩn ở hai thành phố: San Jose và Westminster (California) nơi còn được gọi là Little Saigon. Thỉnh thoảng, tôi có bay sang tiểu bang Florida thăm bà chị (cả) nên cũng có ghé qua Little Havana – đôi bận.

Cứ tưởng thế giới chỉ có vài ba cái “little” nho nhỏ vậy thôi (Petit Paris, Petit Saigon và Petit Havana) nhưng không phải thế. Năm rồi, đi lòng vòng qua Malaysia và Singapore mới biết có Little India ở cả hai quốc gia này.

Tháng trước, tôi lại vừa có dịp ghé Little Macao. Nói vui vậy thôi, chứ cái tên mới toanh này là do tôi vừa “sáng tác,” chứ thật sự (và nguyên thủy) nó được gọi là Kampong Som hay còn được biết đến rộng rãi hơn là Sihanoukville – Krong Preah Sihanouk.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Trần Huy Sao

lâu nay ru rú trong hang
nay chưn níu cẳng ra ràng ngao du
thân đang ngon trớn lù đù
bỗng thênh thang cuộc vân du dặm ngàn

ba-lô xụi thuở tan hàng
giờ mang vai đặng mở màn đường xa
bước lên tàu Alaska
aloha vói Hawaii biển trời…
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn

Phải bám vào một điều gì đó để sống dù biết là mơ hồ và dù tất cả chỉ là những mảnh vụn vỡ sau ô kính và bên ngoài là cơn mưa… Haizaaaa… biết nói sao đây!

Lại một ngày nữa trôi qua trong cái không khí ẩm ướt và giá rét của mùa đông hình như vẫn còn luẩn quẩn đâu đây. Quang chụp vào tai mình cái headphone và chìm đắm trong dòng âm nhạc trữ tình của Giovani Marradi như để lãng quên đi những tiếng nói chì chiết nặng nhẹ của gã chủ cho thuê phòng trọ.

Lê la đến đất Mỹ vừa chẵn năm năm sáu tháng ngoài… Vừa đi làm vừa đi học, thay đổi công việc và nhà trọ như chong chóng. Cứ làm công việc này dăm ba tháng, chán lại bỏ rồi đi tìm công việc khác vì vậy chuyện chậm trễ trong việc thanh toán tiền nhà trọ và phải nghe những lời chì chiết nặng nhẹ là chuyện cơm bữa hàng ngày đối với Quang. Hôm nay cũng vậy, đã quá hạn thanh toán hơn ba ngày rồi vì vậy lão chủ nhà người Brazil lại sang nhắc nhở và nặng nhẹ.
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

Sự lừa dối ngọt ngào

Vẫn biết sự lừa dối ấy không được ngọt ngào
Nhưng tôi vẫn ngậm như ngậm từng ngụm café nhiều đường mỗi sáng

Tôi không hề xoay lưng với đôi điều giả dối
Tôi tự dặn mình hãy đừng oán hận những gì đã chết

Tôi cắn răng mà nhai từng hớp rượu
Tôi mím môi mà cười – những nụ cười đắng chát
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Trời không chớp biển với mưa nguồn
Đêm nảo đêm nao tớ cũng buồn…

(Trần Tế Xương)

1.
Trăng chìm. Quạ khóc. Trời sương
Câu thơ âm hưởng Thịnh Đường bỗng hay!
Ngó trời…tráng sĩ buông tay
Quê Hương thôi đến nỗi này…buông xuôi!

2.
Tóc người ta, tóc có đuôi
Em cầm lược chải, em cười dễ thương!
Một mai rồi thiên nhất phuơng
Nhớ đuôi mái tóc mưa nguồn bão sông…
Đọc tiếp »

T.Vấn


Quán cà phê
Thanh Châu

Thế giới có triệu điều không hiểu
Càng hiểu không ra lúc cuối đời
Chẳng sao – khi đã nằm trong đất
Đọc ở sao trời sẽ hiểu thôi
(Mai Thảo – Không Hiểu)

1.
Cuộc sống quả thật kỳ diệu. Không khi nào thiếu những tấn trò đời. Không khi nào thiếu những niềm vui và nỗi buồn. Như một tiền trường lừng lững bất chấp mọi biến đổi của thời gian, trên đó những người cũ vừa ra đi thì đã có người mới sẵn sàng thế chỗ. Những con số này vừa biến mất thì những con số khác đã có mặt. Một năm mười hai tháng nối đuôi nhau kết thành một chuỗi bi kịch và hí kịch. Những diễn viên có kẻ khóc, có người cười. Có kẻ hăm hở tiến về phía trước, có người cứ ngoái nhìn phía sau mà thấy bạn đồng hành của mình lần lượt rơi rụng. Dù muốn dù không, dù vui vẻ chấp nhận hay lắc đầu hờn dỗi, tháng giêng cũng đã lừng lững bước vào đầu ngõ. Tháng giêng đã trở về như một ngày đông năm ngoái nó đã bỏ đi. Ra đi và Trở về. Như một kiếp người bước chân vào đời chỉ để một ngày nào đó trở về nơi từ đó ra đi.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Mỹ Hạnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Văn Sâm

Chà, ta bước qua tuổi Tám Mươi rồi!
Tưởng không thể có ngày nay.
Xưa:
Lận đận lao đao với cái rổ hột vịt lộn
lôi thôi quần áo mỗi ngày khi tuổi chưa tròn con số chục,
Ở lứa tuổi 13
Trùng trục mình trần ngồi bán thuốc lẻ từng điếu nhỏ nhoi,
Ai mua nguyên gói thì mừng còn hơn má cho tiền ăn tô hủ tíu chú Tiều,
Đi học thì xa, phải thức sớm mỗi ngày chạy lên bến xe thổ mộ.
Băng qua khu nhị tì nổi tiếng có nhiều ma.
Lắm bữa kiếm chút nghỉ trưa,
Thức dậy bị mặt trời đè,
Ngẩn ngơ như ngỗng đực say ke.  Đọc tiếp »

Máu

Posted: 03/04/2019 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

Thị về, gầm đầu đếm bước. Đầu bù tóc rối trông trước ngó sau. Nhưng tin chuyền chuyển đi mau. Thị ôm mặt máu còn đau căm hờn. Giáo dục, xã hội đã lờn. Bạo lực, chế độ như đờn đứt dây. Đánh hội đồng, chúng tao đây. Quăng sách vở xuống mà vây con này. Túm tóc lột áo hàng bày. Tay thoi vào ngực chân giày đạp mông.

Bà con lối xóm ân cần, hỏi han cớ sự giúp mần được chi? Ông hiệu trưởng nói một khi: Người mà hiền lành ắt thì thiệt thôi! Trường ốc kiểu gì kỳ khôi, học trò lĩnh hội gươm bồi dao đâm? Bị em không chịu bán dâm. Gạ tình đổi điểm thầy câm họng liền.

Thị chẳng muốn đi học chút nào. Nhiều lý do: Người bầm dập, mặt chợt vẹt u nần. Há lẽ cắp sách tới, thấy chúng bạn cười đểu rồi chúng bạn viện lý do khác, say máu xà quần mình tới hồi hai e chỉ có nước chết, đang sống chuyển sang từ trần? Thời bây giờ hiền là một cái tội, muốn kinh qua phải trau dồi sự hung ác tàn độc ru? Lẽ nào!
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Tôi, an nhiên, hôm nay

có lúc tôi rơi theo ánh sáng
xuống làm chiếc bóng đếm ngày trôi
lỡ mai nằm ngủ quên thức giấc
đâu còn ai nhắn nhủ với đời

có lúc tôi bay như hạt bụi
bám cùng bước nhỏ của thời gian
lỡ mai ngày tháng ra đi vội
chắc gì níu kéo được thiếu thời
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Mật độ con người trên thế giới hiện nay mỗi lúc một tăng lên dần, nên tất cả những nhu cầu cho đời sống con người từ nhiều phía, nhằm để cung ứng phục vụ, như: sự ăn, mặc, ở, bệnh, các phuơng tiện đi lại, các phương tiện thông tin khoa học, các thông tin tri thức nhân sinh và vũ trụ.v.v… Trong đó, vấn đề nhu cầu tín ngưỡng tâm linh, hiện hóa vào cuộc sống của con người qua mọi hình thức biểu tượng, cho niềm tin và ước nguyện cũng cần phải nghĩ và thực hiện đến.

Từ xu hướng đó, đã hơn nhiều thập kỷ nay, trong cũng như ngoài nước, không ngừng phát triển những cơ sở vật chất (thuộc lãnh vực tôn giáo) và những hình tượng tín ngưỡng tôn thờ, ngoài việc đáp ứng nhu cầu trên, thậm chí còn có ý hơn thua, so sánh bởi công trình lớn nhỏ với nhau, và xem đó như là sự thành công, tự mãn của mình từ những cái lớn, hay lớn nhất hiện nay.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Định số chẳng thể rời
Muốn vậy sao được vậy
Thất thập cổ lai hy
Quẩn quanh đâu thoát mệnh

Quân tử từ con tàu
Vũ trụ cùng xoay chuyển
Đời người tận không gian
Đắn đo nhập thế sự…
Đọc tiếp »