Hà Thúc Sinh
Con sâu tìm đến hoa
Hay hoa đã mời sâu?
Ta đi với bạn hữu
Giờ buông nhau ai đau? Đọc tiếp »
Hà Thúc Sinh
Con sâu tìm đến hoa
Hay hoa đã mời sâu?
Ta đi với bạn hữu
Giờ buông nhau ai đau? Đọc tiếp »
Đỗ Bình
Mới sang xuân, mặt trời đã lên cao mà Paris vẫn còn lạnh, những đám sương chưa tan, khu chung cư ở phía Bắc ngoại ô Paris vẫn mờ sương. Ánh đèn đường vàng vọt nhòa trong sương như vầng trăng tàn khuất mây. Căn phòng dưới tầng trệt của chung cư gia chủ là một người Á Châu, và căn phòng ấm áp được bày biện rất khang trang. Ông ấy mướn ở đây đã lâu và sống một mình nên rất thầm lặng. Thỉnh thoảng có ít người Việt Nam đến chơi. Mỗi lần như thế căn nhà lại vang lên tiếng cười nói thật sinh động, trái hẳn cái trầm mặc cố hữu. Người đàn ông đó dáng người cao dong dỏng, nước da trắng, mái tóc bạc phơ làm nổi bật vầng trán rộng đã có nhiều nếp gấp. Khuôn mặt của ông tuy gầy nhưng sáng sủa, vẫn cân đối với chiếc mũi cao, nhất là cặp kính cận dày càng toát lên vẻ thông minh trí thức. Tính ông rất vui vẻ, lại tử tế, hay giúp đỡ người, bất luận là ai, quen lâu hay mới quen, kể cả những người chưa từng gặp mặt đến nhờ ông viết những đơn từ bằng tiếng Pháp, hay chỉ dẫn những điều về an sinh xã hội rất phức tạp mà những người ngoại quốc sống trên đất Pháp thường gặp. Do đó ông được mọi người chung quanh yêu mến và nể trọng.
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Theo quan điểm của tôi, cách tiếp cận pháp lý … của Chính phủ Việt Nam gây nguy hiểm cho tính mạng của Hương. (L.S Cù Huy Hà Vũ)
Tôi đến Malaysia, lần đầu, vào một ngày Hè. Trưa hôm ấy, chắc có “sự cố” chi đó về hệ thống A.C nên phi trường Klia vô cùng nóng bức. Khung cảnh không chỉ ngột ngạt, khó thở mà còn có vẻ bất an vì những toán lính quân phục rằng ri, tay lăm lăm cầm súng, mắt chăm chăm nhìn vào hành khách.
What’s wrong? Chuyện chi vậy cà? Cứ y như là đất nước này đang có một cuộc đảo chánh (coup d’etat) vậy. Cho đến khi đứng chờ đổi tiền, liếc nhìn mấy tờ báo đặt ở quầy hàng kế cạnh – chợt thấy hình ảnh một khuôn mặt trông quen quen – tôi mới hiểu tại sao?
Đoàn Thị Hương!
Đọc tiếp »
Hoàng Xuân Sơn
Cự li
chiếc tất màu hồng treo rất lâu ngoài cổng chính
ai dám lướt qua đội quân tiền vệ
không. chỉ có nghệ thuật trên khắp mọi ngã đường
khiến chân không bước
cầu âu
ngoài vạn dặm
mùa này không còn ai sút bóng vào cự li
ngay cả những tay đồ tể
chúng tôi là nghệ thuật (1)
của những khoảng trống
chân giao chỉ bấm bùn
vớ đất. tay thục thuần
cho dù thời gian cõng địa lý chạy mất hút
chúng ta sáng màu khắp mọi nơi
viền xanh ở những quãng ngừng
trên bàn thơ ngả ngớn
hãy đặt tên cho viên sỏi trùng phùng
ném vào sự tích đen
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Trước hết, xin thuật lại mẩu chuyện cười liên quan tới giấy:
Người vợ luôn ca ngợi, hết lời tán dương tới sự tiện ích đa năng do máy điện toán mang lại. Một hôm bị Tào Tháo rượt liền vào ngồi trong phòng vệ sinh, nửa giờ sau bực mình nói vọng ra: Anh đâu rồi, giấy hết rồi nè. Người chồng mau lẹ đưa vào qua khe cửa cái ipad màn hình hiện sáng một cuộn giấy ultra soft.
Tiếu lâm thôi mà, hậu ý của đứa kể chuyện ấy muốn nhắn gửi thì ai trong chúng ta cũng ngộ ra. Giấy có quan trọng không? Tôi có cô bạn gái, tận giờ nầy vẫn giữ khư khư, một mực chẳng chịu “thích nghi với thời đại”, muốn đón đọc những lá thư gửi qua đường bưu điện, những trang giấy xanh ẩn mình trong phong bì đã dán tem cò đầy đủ, vẫn tựa cửa ngóng bóng dáng người phát thư đi ngang.
Đọc tiếp »
Trần Vấn Lệ
Chim đã vì em hót đó em
Em ơi hãy dậy cảm ơn chim!
Vì em chim hót cho hoa nở
Hoa cũng vì em…nở đó em!
Anh đến nhà em không gõ cửa
Nghĩ là em đã dậy chờ anh
Sương mù thức dậy tan hồi tối
Quà sáng mừng em: bóng nguyệt xanh!
Đọc tiếp »
Mỹ Trí Tử
Trong suốt chiều dài lịch sử dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt bên cạnh việc mở mang bờ cõi, đánh giặc ngoại xâm thì văn hóa là một phần không thể thiếu của dân tộc. Nó vô cùng quan trọng trong quá trình phát triển của đất nước. Đó là nét riêng, độc đáo tạo nên tính đặc thù của mỗi dân tộc mỗi quốc gia không thể lẫn lộn vào đâu được. Xuyên suốt trong quá trình phát triển của dân tộc Việt, nền văn hóa dần hình thành và phát triển, mang tính sáng tạo và kế thừa để tạo nên nét văn hóa riêng và phong tục tập quán là thành phần chủ đạo để tạo nên điều đó.
Mỗi năm bắt đầu vào mùa xuân như đời người bắt đầu từ tuổi trẻ. Cột mốc quan trọng đánh dấu cho một năm mới bắt đầu là Tết Nguyên Đán. Tết Nguyên Đán là lễ hội thiêng liêng và quan trọng, lớn nhất trong năm. Trong Tết có nhiều phong tục tiêu biểu đặc sắc. Bắt đầu là lễ cúng Táo quân vào ngày Hai mươi ba tháng Chạp âm lịch, đây là lễ cúng tiễn đưa ba vị đầu rau trông coi việc bếp núc trong mỗi gia đình lên chầu Ngọc Hoàng nhằm tâu lại những việc tốt xấu của gia chủ suốt một năm qua. Lễ vật gồm có ba con cá chép cho ba vị Táo có phương tiện về chầu trời. Nếu không có cá chép thật thì được thay thế bằng cá chép giấy. Ngoài ra còn có mũ áo cho 3 vị táo quân và những nhà có trẻ con thường cúng một con gà trống luộc, ngụ ý nhờ Táo quân xin với Ngọc Hoàng cho đứa trẻ sau này lớn lên có nhiều nghị lực và sinh khí hiên ngang như con gà cồ.
Đọc tiếp »
Hồ Chí Bửu
Chủ nhật – làm ta nhớ một người
Một người tri kỷ rất xa xôi
Hình như nàng chỉ thương màu tím
Nhìn khói hoàng hôn mà cạn lời
Chủ nhật – và ta chỉ một mình
Một mình ngồi nhớ mắt ai xinh
Một mình hốt hoảng soi tiềm thức
Chỉ thấy buồn rơi một bóng hình
Đọc tiếp »
Tuấn Khanh

Đại biểu quốc hội Thích Thanh Quyết
Tương tự như Trung Quốc, mối quan hệ giữa nhà cầm quyền và Phật giáo tại Việt Nam hết sức phức tạp. Đó là mối quan hệ lợi dụng qua lại lẫn nhau, mà các nhà phân tích xã hội gọi đó là bài tính có kết quả tổng bằng không cho cả hai bên. Bởi những người trung thành với lý thuyết Cộng sản dần dà tự tìm đến Phật giáo để tự chữa lành phần tinh thần trống rỗng của mình, một mô hình tín ngưỡng duy nhất được cho phép tồn tại đại chúng trong nền chính trị vô thần. Và ngược lại, những người mộ đạo thuần khiết thì dần dần tự rời bỏ không gian Phật giáo quốc doanh, vì nhận ra rằng đó chỉ là một trò mua bán tinh thần được dựng nên bằng tiền và chính trị.
Đọc tiếp »
Bắc Phong
Quốc doanh
áo vàng lụng thụng cà sa
búa liềm cờ đỏ trọc ta khoác vào
phá đạo nhiệm vụ đảng giao
oan gia trái chủ sư gào réo vong
Đọc tiếp »
Mặc Phương Tử
Chiều nay, một chiều thật an bình, dưới bóng râm mát diệu của những tàng cây xanh, lồng lộng tiếng chim như trĩu thanh âm vào phòng khách bên trong một ngôi đạo tràng. Bình trà đã rót nhiều lần, nhưng hương vị trà hãy còn thấm đậm theo dòng thế sự hoài niệm cổ kim.
Chúng tôi, mấy huynh đệ và đạo hữu trong buổi gặp gỡ, thường là không hẹn truớc, bởi giấc đi miên man thì biết đâu mà hẹn cuộc tương phùng. Bây giờ ngồi tính lại thời gian đã hơn 50 năm trôi xa và rồi sẽ còn trôi xa hơn thế nữa. Hôm nay ngày nầy năm xưa, Bồ Tát Quảng Đức đã thắp lên ngọn lửa “vị pháp thiêu thân”, một trái tim đã ươm mầm cho hằng triệu triệu trái tim, hồng lên cho muôn trùng cõi vô minh của một thời hoang vu bạo tàn của dòng tâm thức con người. Thế rồi, trái tim xưa vẫn tươi sắc hồng bất diệt, mà dòng đời thì cứ nặng nề lê mình qua từng khúc quanh nắng quái chưa tan. Vẫn biết rằng:
“Chỗ người ngồi một thiên thu tuyệt tác
Trong vô hình sáng chói nét Từ Bi”
(Vũ Hoàng Chương)
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Em đứng ngoài cửa khá lâu. Phải em không? Chỉ trông ra một vạt tóc mềm, mái tóc quen mà tôi tin chẳng ai sở hữu được và tôi ngờ bóng dáng khuất lấp kia đích thị là em. Hỏi han hoặc trao đổi tiếng thì thầm ở hành lang, ở đây người ta quen với cách giảm thiểu mọi tiếng động, rên la cũng chỉ một chừng mực nào đấy. Tất thảy đều cố đè nén, cực lòng.
Hình như người y tá thông báo đã hết giờ viếng thăm. Người mặc chiếc áo trắng đặc thù ấy vẫn cầm ở tay cái khay nhựa nhỏ, cốc nhựa bé đã cạn nước và chất lỏng nọ vừa trôi xuống cổ họng tôi cùng bốn viên thuốc lớn, cấn cái. Cô cho hay đó là thuốc chống nhiễm trùng, thuốc giảm đau, thuốc nhuận trường và thuốc giúp chóng tìm được giấc ngủ. Tôi yêu sự tận tuỵ của cô, hiền dịu trong mọi cử động và thật hàm oan khi ai kia từng định nghĩa: “Y tá là hạng người sẵn lòng đánh thức bạn dậy để bắt bạn uống thuốc ngủ”.
Đọc tiếp »
Nguyễn Minh Phúc
chỉ còn lại giữa mùa trăng
đêm xưa thả ánh nguyệt rằm lung linh
bên em cạn một chén tình
khuya con phố nhỏ chùng chình không trôi
bây giờ còn lại mình tôi
nhớ trăng xưa nhớ mắt môi em cười
về đâu trăng của một thời
đâu còn ai nữa môi mời mọc môi
Đọc tiếp »
Bùi Nguyên Phong
Tối nay có người thao thức trước gương soi.
Cố tìm lại chút hình xưa, bóng cũ.
Tuổi 18 hoa vừa hé nụ.
Khe khẽ thôi hoa dễ thẹn thùng.
Tối nay có người trăn trở
Cố dỗ cho mình một giấc mơ.
Đêm hòn Xện nhớ đêm hòn Khô.
Vầng trăng khuya đời chia hai nửa…
Đọc tiếp »
Trịnh Chu

Trương Duy Nhất – người vô hình ở Trại tạm giam T16.
Đồ hoạ: Luật Khoa
Sau gần hai tháng im lặng trước sự mất tích của ông Trương Duy Nhất, tối ngày 25/3, các cơ quan truyền thông nhà nước đồng loạt loan tin về việc điều tra nhân vật này.
Chánh Văn phòng Cơ quan Cảnh sát Điều tra Bộ Công an cho biết, “trong quá trình điều tra mở rộng vụ án Vũ ‘nhôm’, cơ quan điều tra Bộ Công an đã phát hiện có dấu hiệu sai phạm liên quan đến ông Trương Duy Nhất”.
Thông tin này được đưa ra trong buổi họp báo thường kỳ của Bộ Công an. Tuy nhiên, trước câu hỏi của phóng viên về việc có thông tin cho rằng ông Trương Duy Nhất đã bị bắt là có chính xác không, đại diện của Bộ này, Trung tướng Trần Văn Vệ cho hay, “hiện vụ việc đang trong quá trình điều tra chưa thể cung cấp thông tin cụ thể”, báo Soha dẫn lời.
Đọc tiếp »
Lê Quang Thông

Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong
Huế biết không, tôi về thăm Em từng đêm?
dù chưa phải hồn ma, bóng quế.
Cũng không phải chiêm bao mộng mị.
Tôi về tìm Em,
bắt đầu từ cửa Thượng Tứ,
đi thẳng ra cửa Hậu.
Con đường ngày xưa,
Em và tôi kẹt đâu đó, không thể đi thông.
Nên cứ loanh quanh Lục Bộ, Tam Toà.
Để rốt cuộc,
không ra khỏi Kinh thành rêu mốc.
Đọc tiếp »
Ngự Thuyết
Từ Quận Cam (Orange County) thuộc Nam California lên hướng Bắc để đến những vùng như Bakersfield, Fresno, Monterey, San Jose, Milpitas, Fremont, v.v…, trước hết phải qua những ngọn đèo khá dài thuộc Quận Los Angeles (Los Angeles County) nằm ven các rặng núi chập chùng.
Năm nay trời lạnh. Hơn nữa, khác với những năm hạn hán trước, có nhiều cơn mưa vào thời gian giao mùa giữa năm 2018 và năm 2019, cho nên tuyết đổ nhiều. Tuyết phủ kín non cao. Tuyết nằm rải rác trên những đỉnh núi, sườn đồi chạy sát hai bên xa lộ 5, nơi thì trắng xóa một màu, nơi thì chen lẫn nhiều mảng màu xanh, đen, đậm, nhạt, của cây cỏ, của đất đá. Nhiều nơi trông như da cóc sù sì, như da ểnh ương nhòe nhoẹt rong rêu.
Nhưng khi xe đổ dốc sắp qua khỏi ngọn đèo cuối cùng, một cảnh tượng hết sức lạ lùng bày ra trước mắt.
Đọc tiếp »
Đặng Quang Tâm
Sáng nay bổng nhớ tên bằng hữu
Không biết bây giờ mi ở đâu
Thềm cũ bình xưa ngồi uống rượu
Một mình tau uống được bao lâu
Có lúc bâng khuâng lòng hỏi lòng
Sao đi mà chẳng chút chờ mong
Sao đi chẳng chút buồn ly biệt
Để kẻ trông chờ trông vẫn trông
Đọc tiếp »
Nguyễn Mạnh Trinh

Nhà văn Nguyễn Đức Lập (1945-2016)
Ngày giỗ Nguyễn Đức Lập. Tôi giở bộ di cảo “Hương Giáo Đề Thơ” ra đọc lại. Bộ sách cả ngàn trang gồm bốn quyển đồ sộ tôi đọc như để tìm một cách ứng xử với đời sống của mình. Tác giả trong ấn bản đầu tiên của Hương Giáo Đề Thơ trong Lời Tựa đã tự giới thiệu: “Là tập thư của vị thầy giáo làng gởi cho đứa học trò (Lê Văn Cui) cả đời không học hết được túi khôn của thánh hiền.” Tác giả mượn chuyện xưa để nói về thời nay để từ lịch sử nhân loại rút ra những bài học trải dài theo những kinh nghiệm xưa cũ. Hình như, trong khi khề khà bàn luận, tác giả như muốn gửi theo những tâm sự của mình, biện luận rành mạch theo kiểu nói có sách mách có chứng để gia tài văn học và lịch sử của tiền nhân thành những biểu tượng có ý nghĩa.
Đọc tiếp »
Nguyễn Văn Gia
Khi Lý Quang Diệu đang loay hoay với cái làng chài của ông
Chắc ông thường hay ngó về Hòn Ngọc Viễn Đông
Một Sài Gòn nhân hậu và giàu sang giữa Đông Nam Châu Á
Thủa đó còn biết nhìn vào đâu nữa
phải không hỡi Ma-ni-la, Băng-cốc, Viên-chăn…?
Đâu có phải chỉ người Nhật mới biết cúi đầu như cây lúa chín
Ông cha ta phải đổ máu xương để được làm người
Nước Nhật có Fukuzawa nước Việt mình có Phan Châu Trinh
Thiên hạ đã hóa rồng hóa hổ mà chúng ta chẳng chịu ngóc đầu!
Đọc tiếp »
Chu Vương Miện
tưởng nhớ ts Nguyễn Ngọc Kiên & nhà văn Lê Mai
bệnh tử tuất
nói chơi cho vui
cho sướng cái lỗ miệng
nhưng lại là sự thật?
ai mà chả già?
ai mà chả chết?
mới đó thì người bệnh hiểm
bệnh nặng
nhiều năm
ra đi chốn khác
tức thì thì ung thư phổi
thời kỳ cuối cùng chờ chết
không tiếp ai
không nhận quà
để yên tâm ra đi
những Đinh Cừơng, Trần Văn Nam
Hồ Trọng Thuyên
họa hoằn còn có người nhắc tới
trong buổi cà phê – thuốc lá
bia
Đọc tiếp »
Nguyễn Thạch Giang
Bảo đến nhà thờ Maria Goretti dự tang lễ của một người bác họ, lúc ra xe định ra về thì có phone của một người bạn rủ đi ăn cơm tấm ở quán Thiên Nam gần đó, nhưng khoảng một tiếng đồng nữa người bạn mới đến. Bảo không muốn về nhà rồi quay trở lại mất công, chợt thấy quán cà phê Vỉa Hè phía bên kia đường chàng tấp vào đó ngồi chờ.
Bảo ít khi uống cà phê, chỉ thỉnh thoảng, đây là lần đầu chàng bước vào quán cà phê này. Bảo lựa một bàn đặt ngoài vỉa hè tránh khói thuốc lá mịt mù bên trong. Bàn gần bên có một cô gái trẻ đang cầm cái phone không biết xem gì mà miệng cứ cười mỉm. Chốc sau có đứa con trai đến ngồi xuống cạnh cô nàng nói hello Hàn Ny. Rồi anh chàng than thở “Chút nữa phải đi đóng tiền lời 200 mà còn thiếu mấy chục.”
Đọc tiếp »
Thy An
bàn tay của nàng đen và gầy
vung ra gió gieo một hạt mầm xuống ruộng
đã lâu lắm đất không còn nghe tiếng động
nên giật mình thức dậy
theo tiếng đập của con chim bay lên cao
trái tim của chàng trong sạch
mang ước mơ vào rừng
tìm hoa thơm chứa đầy những ngụ ngôn và ẩn dụ
như lời tình tự an ủi những tình nhân chân thật còn sót lại
sau cơn địa chấn đã làm sụp hết những đền đài lăng miếu
Đọc tiếp »
Phạm Khắc Trung
1.
Hiểu theo nghĩa bình dân thì “tu” là một động từ, có nghĩa là uống bằng cách dốc chai hay bình cho chất lỏng chảy vào miệng, và người tu chỉ nuốt xuống thôi chứ không phải làm bất cứ động tác nào khác. Trường hợp phải dùng lực tác động vào để uống thì gọi là bú, hoặc mút.
Khi hiểu “tu” là uống như vậy, đa phần người ta lại mường tượng đến “chai bia”. Mà đã “tu bia” thì khỏi cần bàn, bởi kết quả đã chứng minh hết sức rõ ràng rằng “tu là cội phúc”:
Trong đợt khủng hoảng tài chánh toàn cầu 2007-2008, khởi đầu từ giữa năm 2007, những tổ chức tài chính đầu tiên của Hoa Kỳ liên quan đến tín dụng nhà ở thứ cấp bị phá sản, giá chứng khoán bắt đầu rơi rụng dần. Cho tới tháng 08 năm 2008, khi cổ phiếu của một số công ty lớn và giàu có ở Canada và Hoa Kỳ bị tuột dốc không phanh, thì tin tức về lợi ích của việc “tu chai” được truyền nhanh trên mạng Internet (trích):
Đọc tiếp »
Chu Thụy Nguyên
1.
Em bé tóc thắt bím khóc nhề nhệ
Con thích trà sữa con không sợ chất độc, con không sợ ung thư.
Lão ông vuốt chòm râu bạc thều thào
Mình thiệt có phước chả bao giờ còn phải lo bị bắt cóc lấy nội tạng
2.
Cô học sinh dưới tuổi thành niên khóc vật vã còn hơn nghe tin cha mẹ chết
Chỉ vì nam thần tượng xứ Hàn của cô vừa lên xe bông
Chàng sinh viên trẻ ngáo đá, đập chai bia đứng lên quát vô mặt người cha đẻ ra mình
Ông có tin là tôi đưa ông về bên kia thế giới ngay lúc nầy hay không?
Đọc tiếp »
Hồ Đình Nghiêm
Khi nghe tin Đà Lạt sắp xoá sổ khu chợ Hoà Bình.
Anh tôi tốt nghiệp Sư phạm Quy Nhơn để rồi lên Đà Lạt làm giáo viên dạy trường Tiểu học Đa Nghĩa. Anh thuê nhà ở cuối đường Hai Bà Trưng, đi bộ đâu chừng năm bảy phút là đến trường, rất tiện lợi. Anh có chiếc xe gắn máy Suzuki dùng để chở vợ đi chợ hoặc chở tôi mỗi cuối tuần trời đẹp đi câu cá ở hồ Xuân Hương, phía bên kia cầu Ông Đạo. Xem câu cá như một thú tiêu khiển chứ không nhằm muốn làm xôm tụ bữa cơm chiều vẫn thường sơ sài đạm bạc. Những con cá chép to hơn bàn tay không mấy khi cắn câu dù anh vẫn khổ công ran cám thơm làm hương hoa chiêu dụ. Mặt hồ luôn dợn sóng, chẳng hiểu vì sao, trong khi sông Hương ở Huế mãi phẳng lặng dù bề mặt nó thoáng rộng hơn.
Tôi vừa từ chốn Thần Kinh vào ở trọ cùng anh như sự bàn tính và chỉ định của các anh chị ngay sau khi Mạ tôi qua đời. Tôi câm lặng ra đi, mắt còn mọng đỏ, dấu kín nỗi buồn trong lòng và xem sự hoán đổi ấy là một giải pháp chẳng mấy vẹn toàn. Tôi sững sờ khi xuống tới phi trường Liên Khương, Đà Lạt mang vẻ đẹp lạ lùng nằm ngoài những dự tưởng chôn chặt trong trí tôi. Đó là thứ nhan sắc nửa thơ mộng nửa quý phái. Chỉ một nửa thôi, nếu nó tròn đầy quá nó sẽ làm hỏng cái kiều diễm nó mang. Lắm lúc beauté phải tiềm ẩn chút bất toàn, bởi mong manh cũng là thứ chen vai, dự phần và tôn tạo nên cái đẹp. Một đứa con vừa mất mẹ, nó sẽ sầu thảm biết dường nào nếu đến một thành phố tiêu điều khác. Đà Lạt đón tôi, choáng ngộp như thằng con trai lần đầu bị “coup de foudre” bởi một bóng hình nữ nhân. Lạc đà là con vật giỏi chịu khát vẫn thường thồ người và đồ đoàn băng qua sa mạc. Đà Lạt là một địa danh có thể chữa lành vết thương trong tôi, dung thứ tôi, dìu tôi qua chặng đời niên thiếu lắm mộng mị.
Đọc tiếp »
Phạm Nga
1.
Anh Hiền dẫn tôi đi lòng vòng trong con hẻm cả tiếng đồng hồ mới tìm được đúng cái địa chỉ mơ hồ mà tôi muốn tìm đến. Thấy cửa khóa im ỉm, chúng tôi hỏi hàng xóm thì được biết cặp vợ chồng già người Bắc làm nghề đồng bóng này đã lần lượt qua đời sau 30-4, chỉ còn lại người con trai nhưng anh ta hiện cũng đi vắng.
Thấy bộ mặt thất vọng của tôi, anh Hiền rủ đi uống café:
– Anh muốn viết về nghề lên đồng, hát chầu văn của người Bắc? Mình tìm đến ông bà này là đúng chỗ rồi, hồi xưa cả hai rất nổi tiếng ở vùng Phú Nhuận, giờ tiếc là…
– Vậy anh rành về chuyện đồng cốt của người Bắc lắm hả, kể nghe đi. Tôi thì chỉ biết chút ít về chuyện lên đồng, nhập xác của dân Nam bộ thôi.
Đọc tiếp »
Mặc Phương Tử
Tặng Lê Đăng Mành, Kha Tiệm Ly, Nhã My, Ca Dao cùng quý thi hữu thơ Đường.
Dâu bể đôi bờ đường thế nhân
Lãng du chừ, trót cuộc phong trần!
Thuyền về bụi vẳng chiều sương rụng
Trăng lạnh non ngàn lệ đá ngân. Đọc tiếp »
Trần Thoại Nguyên
Tặng Ca sĩ Thu Vàng
Đêm đã về khuya màu trăng úa
Vẳng đâu đây tiếng hát Thu Vàng
Cây lá lặng thinh mơ góa bụa
Tiếng ca cao vút bóng sương tan
Có ai về lại mùa Xuân trước
Về lại mùa xanh mộng bướm hoa
Tiếng hát đường thai bay lả lướt
Chập chờn vườn khuya cánh tiên nga
Đọc tiếp »
Phạm Đình Trọng

Nguyễn Đăng Quang, Chủ tịch Tập đoàn Masan
Theo dõi cuộc chiến trên truyền thông giữa nước mắm Việt và nước chấm hóa học Masan, tôi thấy các bài viết đã chỉ ra sự mờ ám, gian dối, bất lương của Dự thảo TCVN12607.2019 về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm do cục Chế biến và phát triển thị trường nông nghiệp thuộc bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn ngạo ngược trình ra và nhăm nhe thực hiện. Qua đó cũng thấy đươc sự man rợ, mất tính người của những kẻ mưu mô giết hại một nghề tinh của tài hoa Việt Nam, loại bỏ nước mắm Việt ra khỏi đời sống người Việt cho thứ nước chấm hóa học Masan lên ngôi, độc chiếm thị trường, độc quyền trong bữa ăn hàng ngày của người Việt.
Chỉ vậy thôi cũng đã thấy cơ quan nhà nước cộng sản hiện nay được đồng tiền thuế máu, mồ hôi, nước mắt của dân nuôi nấng nhưng đã đốn mạt phản lại dân và cũng cho thấy đội ngữ quan chức đã bị quyền lực đồng tiền của những con buôn bất lương sai kiến như thế nào. Dự thảo về quy phạm thực hành sản xuất nước mắm của bộ Nông Nghiệp cũng tanh tưởi nhức nhối như những BOT trấn lột móc túi người dân của bộ Giao Thông mọc lên nhan nhản như phường lục lâm thảo khấu nổi lên thời xã hội nhiễu nhương, mục nát, quan tham là cướp cả đêm lẫn ngày – Thơ Nguyễn Duy.
Đọc tiếp »
Trần Huy Sao
hồi em áo trắng Bùi thị Xuân
Đà Lạt
rồi chuyển trường về Nữ Học
Nha Trang
Núi xa Biển khiến lòng tôi hoạn nạn
nỗi lòng…
Núi
trầm mặc ngàn thông
bao phủ sương mù
Biển
dạt dào sóng vỗ
dã tràng se cát
Đọc tiếp »
Tưởng Năng Tiến
Quỷ Lộng Chùa Hoang (Thành ngữ Việt)
Bố mẹ tôi đều gốc gác nông dân, và đều là những phật tử thuần thành. Cũng như bao nhiêu người dân Việt chân chất khác, ngoài việc cặm cụi mưu sinh, đời sống (văn hoá, tinh thần, tâm linh) của ông bà – dường như – chỉ xoay quanh việc kinh kệ, chùa chiền, lễ bái, cúng dường …
Thưở ấu thơ (khi còn “lon xon như con với mẹ”) vào những lễ tết, tôi vẫn lon ton theo chân thân mẫu đến chùa. Vì đây là đất Phật nên bà yên tâm để tôi tha thẩn khắp nơi, suốt buổi, trong khi bận rộn làm công quả.
Cho đến lúc có thể đi đây, đi đó một mình thì tôi (thôi) không bao giờ lai vãng đến chùa chiền gì nữa. Không gian tâm linh của nơi thờ phượng tĩnh lặng và trang nghiêm quá, xem ra, không hợp lắm với cái “tạng” hiếu động của tôi!
Đọc tiếp »
Song Thao

Nhà thơ Thành Tôn, người và sách
Thời giờ đi chơi như ánh chớp. Không biết sao cho đủ. Tới Cali, người đầu tiên tôi ới bao giờ cũng là Thành Tôn. Cà phê cà pháo, ăn nhậu sương sương, ké xe của anh đi gặp bạn này bạn khác, nhưng tiết mục phải có bao giờ cũng là tới nhà anh. Có thời giờ thì được chị cho ăn mì Quảng. Không có thời giờ thì dăm ba câu chuyện vội vàng. Nhưng phải là tại nhà anh. Chẳng phải vì anh mà vì sách.
Trong văn giới Việt Nam tại hải ngoại có hai người khổ sở vì sách là Trần Hoài Thư và Lê Thành Tôn. Trần Hoài Thư có tên cúng cơm là Trần Quý Sách. Tên nào cũng…khổ. Tên Hán Việt “Hoài Thư” hay tên thuần nôm “Quý Sách” đều vận vào người như nhau. Anh vất vả sưu tầm và phổ biến kho tàng văn chương thời Việt Nam Cộng Hòa. Những đầu sách anh đã tự tay in và phát hành và nhất là Thư Quán Bản Thảo là tim óc, mồ hôi và, đôi khi, nước mắt của anh. Với tên cúng cơm và bút hiệu, anh là một người quý sách có cầu chứng tại tòa. Cái tên Lê Thành Tôn không được chính thống như vậy nhưng anh cũng là người quý sách có tiếng. Tới thủ đô của dân tỵ nạn Việt Nam, cứ theo Thành Tôn là có thể liên lạc với toàn thể giới viết lách vẽ vời tại đây. Anh như con chim bay qua bay lại với những cuốn sách quặp nơi chân. Anh chuyển sách một cách say sưa, không bao giờ biết mệt. Trên tay anh, trên xe anh, lúc nào cũng có sách. Khi qua Mỹ định cư, hành lý của anh cũng chỉ toàn sách. Sách không phải như bánh kẹo, hũ mắm, con tôm, con cá mà người rời nước mang theo dễ dàng. Sách, nhất là sách của thời trước 1975, là thứ phải đút lót mới mang ra khỏi nước được. Anh đã phải chi tiền. Nhưng sách anh mang theo đâu có phải là sách cho anh. Anh mang qua cho tác giả những cuốn sách đó dù không biết họ ở đâu, làm cách nào cho châu về hiệp phố. Những sách đó anh đã thấy trên vỉa hè sách cũ, nhiều cuốn có chữ ký tặng của tác giả. Những đứa con vất vả lưu lạc đó, anh bỏ tiền ra thu thập chờ ngày xuất cảnh. Qua tới đất tạm dung, anh tìm từng tác giả, tặng lại họ những đứa con họ phải dứt tình bỏ lại để ra đi.
Đọc tiếp »
Trần Thụ Ân
Ở giữa lòng tôi, khung cửa sổ
Mặt trời hồng vừa mới bay lên
Có phải Xuân vừa đến bên thềm?
Mưa mới tạnh, tóc người mới ráo?
Ở giữa lòng tôi, những đường máu
Đã xanh màu mạ mới mọc lên
Những dòng sông vẫn chảy êm đềm
Bên đám cỏ vàng, hoa ửng đỏ
Đọc tiếp »
Locphuc.
Những hình những bóng cứ rời xa
Trườn lên nỗng cát tợ sóng nhòa
Rồi vội lao về bên kia biển
Với một đại dương ở tít xa.
Bao giấc mơ say đẹp hoàng hôn
Rời bỏ tôi đi để trắng hồn
Ở phía chân trời cong cong ấy
Liệu có riềm mi với môi hôn?
Đọc tiếp »
Nguyễn Mạnh Trinh

Nhà văn Đặng Trần Huân (1929-2003)
Tháng ba, có nhiều ngày để tưởng nhớ. Tháng ba, có những ngày giỗ Hữu Loan, Thanh Tâm Tuyền, Nguyễn Ðức Lập… và ngày 21 tháng ba là ngày giỗ Ðặng Trần Huân. Nhìn những cuốn sách có một lớp bụi mỏng mà tôi biết là những công trình tim óc của một người lênh đênh trôi nổi với văn chương, bềnh bồng trôi dạt với thời thế, tôi lại nhớ đến cái lạnh lùng của đời người. Rồi mọi chuyện cũng qua. Rồi tất cả cũng sẽ vào quên lãng. Có phải? Tự nhiên, tôi muốn viết về chân dung một tác giả có nhiều đóng góp cho văn chương Việt Nam.
Nhà văn Ðặng Trần Huân là một trường hợp đặc biệt của hai mươi năm văn học miền Nam và ba mươi năm văn học Việt Nam hải ngoại. Trước năm 1975, mặc dù là một sĩ quan thuộc Cục Tâm Lý Chiến phụ trách tòa soạn các tờ báo quân đội trong một thời gian dài nhưng chỉ xuất bản có vài tác phẩm như tập truyện ngắn Ngày Vui năm 1962, truyện dịch Hải Ðảo Thần Tiên năm 1963, bút ký Thành Phố Buồn Thiu năm 1979, và tập truyện vui Chuyện Cấm Ðàn Bà (hai tập) năm 1969 và Chuyện Vợ Chồng năm 1970. Sau năm 1975, ông bị tù cải tạo đến năm 1988, được trở về rồi năm 1992 thì định cư tại Hoa Kỳ theo diện HO. Chỉ trong 5 năm ông đã xuất bản liên tiếp ba tác phẩm dù tình trạng gia cảnh khó khăn, mỗi cuốn sách ra đời là cả một công trình thành quả từ những cố gắng. Ba tác phẩm ấy là bút ký Hành Trình Một Hát Ô xuất bản năm 1995, tập tạp văn Những Người Thích Dấu Huyền in năm 1998 và chuyện văn nghệ Chữ Nghĩa Bề Bề xuất bản năm 2000.
Đọc tiếp »
Bùi Nguyên Phong
Tháng Tư mưa về bất chợt.
Mưa giăng trắng xóa khoảng trời.
Mưa đồm độp qua kẽ lá.
Run run héo hắt môi người.
Sợi mưa căng ngang nỗi nhớ.
Tí tách khoét sâu vào hồn.
Từng giọt…từng giọt thánh thót.
Giọt nhớ thương…giọt tủi hờn.
Đọc tiếp »