Phạm Đình Trọng

1988. Với lệnh trói tay chiến sĩ Việt Nam giữ đảo Gạc Ma trong quần đảo Trường Sa không được nổ súng chống trả quân Tàu Cộng tràn lên cướp đảo, Lê Đức Anh, Bộ trưởng bộ Quốc phòng nhà nước cộng sản Việt Nam đã dâng Gạc Ma cho Tàu Cộng và biến 64 chiến sĩ Việt Nam giữ Gac Ma thành tấm bia sống cho lính Tàu Cộng thảm sát.

1990. Nguyễn Văn Linh, đảng trưởng cộng sản Việt Nam dẫn đầu đoàn hàng thần sang Thành Đô thuộc tỉnh Tứ Xuyên, Tàu Cộng kí cam kết Thành Đô chấp nhận sự bảo kê của Tàu Cộng cho sự tồn tại của đảng cộng sản Việt Nam trước bão táp của thời đại đang cuồn cuộn nổi lên quét sạch bãi rác cộng sản của lịch sử khỏi đời sống chính trị loài người. Cam kết Thành Đô đã mở ra một thời Bắc thuộc mới đau đớn của dân tộc và ô nhục của lịch sử Việt Nam.
Đọc tiếp »

Như Quỳnh de Prelle

99 năm hay 70 năm nữa
tôi cũng chết rồi
ba mẹ gia đình tôi chắc cũng không ai còn nữa
tôi không thể biết những thế hệ sau
họ sẽ nói tiếng trung hay tiếng việt
hay tất cả đều đồng nhất ký tự không phải quốc ngữ của tôi

từ hôm nay không chỉ mình tôi mà bao nhiêu đồng bào khác
ngơ ngác 99 năm hay 70 năm
chúng ta có còn là đất nước Việt Nam
trong sử sách Việt Nam
hay là đống rác
phế thải của công nghệ made in chine
tè bậy ỉa bậy khắp nơi
Đọc tiếp »

Hoàng Hưng
(Cảm nghĩ về cuộc Tổng Biểu Tình toàn quốc ngày 10/6/2018 phản đối thông qua Dự luật Đặc khu và Dự luật An ninh Mạng)

Suốt từ chiều thứ bảy 9/6 cho đến trước 8 giờ 30 sáng 10/6/2018, trên con ngựa sắt già rảo nhiều vòng quanh các khu vực trung tâm Sài Gòn, nhìn lực lượng an ninh dày đặc hàng ngàn người cùng hàng trăm xe bắt người, hàng trăm rào thép gai lưu động rải khắp các ngã tư trong vòng bán kính hàng cây số quanh trung tâm, những quảng trường và nhà hàng vắng ngắt, những bãi gửi xe đóng cửa… tôi không tin là có thể nổ ra biểu tình, dù là nhỏ!

Vậy mà, khoảng 8:30, phép lạ xảy ra! Các nhóm bắt đầu tập họp theo một mật lệnh nào đó! Nhóm trên đường Nguyễn Du bắt đầu di chuyển và lực lượng trấn áp lao vào xô đẩy trong tiếng còi rít điên cuồng! Trong khi đó, nhóm đứng trước tượng Đức Bà bắt đầu giơ lên những khẩu hiệu, bích chương nhỏ trong tiếng hô “Get out, China!”, “KHÔNG đặc khu, KHÔNG an ninh mạng!”, “Cho thuê đất là bán nước!”… Chạy ra vòng ngoài, thấy ngay nhóm đứng trước Diamond Plaza trên đường Lê Duẩn giơ biểu ngữ và hô khẩu hiệu còn khí thế hơn nữa, giọng một phụ nữ xướng lên rất hùng tráng!
Đọc tiếp »

Chu Thụy NGuyên

tim tôi không thể thành
đặc khu
óc tôi không thể thành
đặc khu
dù bao lâu nay
tôi có mù, có câm, hay có điếc
dù bao lâu nay
tôi có nghễnh ngãng hay vong thân
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Để tưởng nhớ Mai Chửng, điêu khắc gia tượng đài Bông Lúa 1970 và tượng Mầm 1974


Hình 1: Chân dung Mai Chửng, bên một tác phẩm điêu khắc. [tư liệu Huỳnh Hữu Uỷ]

TỪ CỬA TRẦN ĐỀ TỚI TƯỢNG ĐÀI BÔNG LÚA

Từ con Kênh Vĩnh Tế biên giới Việt Miên tới Cửa Trần Đề, có thể nói chúng tôi đã đi gần suốt chiều dài con Sông Hậu.

“Chúng tôi đang đứng ở mút cuối con Sông Hậu, nhìn từng đợt sóng vỗ vẫn còn màu nâu nhạt của phù sa nơi cửa Trần Đề, khúc sông trải rộng để chan hoà vào biển cả; bao nhiêu cảm xúc tràn về, như một flashback, chợt nhớ lại hơn một lần qua Long Xuyên, nơi có tượng đài Bông Lúa của Mai Chửng, một cố tri và cũng là một tên tuổi lớn trong lãnh vực điêu khắc của Miền Nam”. Tượng đài Bông Lúa biểu tượng của nền văn minh nông nghiệp, là tác phẩm đồ sộ bằng đồng lá đã được dựng tại thị xã Long Xuyên (1970), một tỉnh lỵ Miền Tây. Một bó lúa vươn lên ngất trời được Đinh Cường thêm vào mấy chữ mô tả thực đẹp: “Phơi phới của mùa lúa con gái…” Sau 1975, cùng với chiến dịch đốt sách, tượng đài Bông Lúa ấy đã bị cộng sản phá sập, quả không phải là một “điềm lành” cho tương lai nền Văn Minh Lúa Gạo và cả hậu vận của toàn vùng Sông Nước Cửu Long.” (1,3)
Đọc tiếp »

Viết cho ngày 10/6/2018

Posted: 11/06/2018 in Song Anh, Thơ

Song Anh

sự thực là dân
đã biết xuống đường
biểu tình
hô vang khẩu hiệu
đã đảo đảng cộng sản bán nước

sự thực là dân
đã vượt qua nỗi sợ hãi
tràn ngập khắp nẻo đường
trên cả nước
chỉ đích danh bọn bè lũ tay sai bán nước
Đọc tiếp »



Cộng Hòa Thời Báo
Nguồn: YouTube

Phạm Đình Trọng

PHẦN MỘT. ĐẶC KHU KINH TẾ KHÔNG CÒN CẦN THIẾT VỚI VIỆT NAM

Đặc khu kinh tế ra đời ở những nước chưa phát triển, chưa có nền sản xuất công nghiệp hiện đại. Nền sản xuất công nghiệp hiện đại là vốn tư bản, công nghệ tư bản, thị trường tư bản, một thị trường toàn cầu, không biên giới và con người tư bản, những ông chủ của nền sản xuất đó. Chưa phát triển là nói tránh cho đỡ tủi thân chứ thực sự là nước nghèo, thiếu thốn đủ thứ, đói khát đủ thứ. Đói vốn. Đói công nghệ. Đói thị trường toàn cầu. Đói khát cả cung cách làm ăn của những con người công nghiệp. Chỉ có đất tự nhiên đang chìm đắm trong giấc ngủ ngàn năm và sức lao động thừa thãi, rẻ mạt.

Trong khi đó những ông chủ tư bản ở những nước phát triển lại đang có nhu cầu phủ đồng vốn, phủ hoạt động kinh doanh, phủ thị trường ra cả thế giới và tìm kiếm, khai thác sức lao động đang dư thừa ở những nước nông nghiệp dân cư đông đúc trên khắp thế giới.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Hồn tử sĩ


Tranh Nguyễn Hùng Sơn

Người lính trẻ trong đêm tử trận
Ôi tháng Ba đành đoạn oan khiên
Tiễn đưa anh và tuổi hoa niên
Về miên viễn hư vô cùng tận

Chiếc nón sắt anh còn để lại
Mắt long lanh với nụ cười hiền
Mây trời bay trôi hết muộn phiền
Chim vẫn hót nơi vùng biên ải
Đọc tiếp »

Xế chiều

Posted: 08/06/2018 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

em ở góa cho trọn ước nguyền
sau khi chồng chết vì bệnh tim
tôi cũng bệnh tim nhưng chưa chết
giống như chồng em tôi yêu em

tử tế với nhau tình láng giềng
vật gì khiêng nặng để tôi khiêng
tôi khiêng mối tình tôi mỗi bữa
mỗi bữa bây giờ đã sáu năm
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nhà bố mẹ ở hướng Đông, cách chỗ anh ngụ mất khoảng 7 tiếng lái xe. Nối liền hai nơi, duy chỉ có một con đường xắn núi men khe lên bờ xuống ruộng: Xa lộ số 66.

Cái gì cũng thế, vì độc cô, chẳng lựa chọn được, nên xài nó hoài cũng đến lúc nhìn ra sự mòn hao, hư hỏng. Hắc lộ 66 cũng lâm vào tình cảnh nọ, từ êm ái phẳng phiu đến dằn xóc lượn sóng ổ gà lỗ hê lỗ hủng là điều dễ hiểu. Người ta đổ thừa vào xe tải hạng nặng, vào băng tuyết, vô thời tiết hà khắc mai nóng mốt lạnh nên mọi thứ tốt đẹp xuống sắc thành xấu xa chẳng mấy lâu. Và nạn kẹt xe diễn ra khi phu phen lục lộ gia công chỉnh sửa tân trang mặt nhựa đường lại, xắn làm hai, nay ủi bên này ngày kia trải nhựa bên kia. Thân đường ví xẻ làm hai, nửa đắp da láng nửa mụn nhọt dậy thì. Dẫu xấu hay tốt thì giao lộ này vẫn thường khi xẩy ra cảnh xe đụng nhau, bị lật chỏng gọng hoặc không dưng lạc tay lái đâm đầu xuống đầm lầy. Tai nạn như cơm bữa, nhiều đến nỗi một đôi kẻ luôn tin vào chuyện dị đoan đã thêu dệt: 666 là số của quỷ cha và 66 đích thị là con quỷ vậy! Cha nào con nấy! Trường hợp này không nên nói: Con hơn cha là nhà có phúc.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

nghĩ việt nam
rồi
không phải lo giải quyết mọi rắc rối
đời sống/ chánh trị
trung cộng sẽ lo (liệu) tất
phải nhờ cô ta giúp
điệu một bên tay
ông mới có thể gượng dậy nổi

nom hệt hiệp sĩ già
bởi cuối cùng ông đứng thẳng hoàn toàn

trong cái đột ngột như thế
lẫm liệt- cô ta mỉm cười biết ơn

thời (thế) khiến ông
nhìn
lúc nào cũng ấn tượng/ luôn luôn
người cất lời trước tiên
nên dễ bị ôm đầu máu (bị đẩy ra rìa!)
Đọc tiếp »

Hoang đường

Posted: 08/06/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

buồn gánh giang sơn sút xổ
ta dắt em tìm mối gỡ trần thân
xót má hồng lấm lem phận
giặc chốt thân, đếm từng bận thăm nuôi

giang sơn đổ, không đỡ nổi
khựng truông, té mộng, khó trỗi nên người
bề em tất tả đứng ngồi
bề ta ngậm đắng, cắn môi đợi về
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Dường như dân chúng Việt Nam không chỉ ngố… quá mà còn ngố… lâu! Đến giờ này, họ vẫn chưa hiểu: Quốc hội, Nhà nước, Chính phủ Việt Nam là… một. (Trân Văn)

Tôi sinh trưởng ở Tây Nguyên nên không lạ gì hình ảnh một người đàn bà mang gùi (chất đầy khoai, măng hay củi) chậm bước trên những con đường mòn nhỏ hẹp giữa rừng. Tà tà theo sau là ông chồng thảnh thơi đi tay không, miệng phì phà vố thuốc, vai chỉ đeo một cái xà gạc nhẹ tênh.

Với nhiều vị ở miền xuôi, đây có thể là một cảnh tượng rất phản cảm và đáng chê trách – như dư luận đang ồn ào phê phán chuyện phụ nữ che dù cho (nguyên) TT Nguyễn Tấn Dũng, khi ông đến dự lễ khánh thành cầu Cao Lãnh, vào hôm 27 tháng 5 vừa qua.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Nhật Minh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Hoài Thư

Hơn nửa thế kỷ trước đây, vào năm 1965, tạp chí Văn thời nhà văn Trần Phong Giao làm thư ký tòa soạn đã gióng lời kêu gọi thành lập ủy ban sưu tập tài liệu bài vở của nhà văn Triều Sơn, nhất là truyện dài Nuôi Sẹo.

Nhưng lời kêu gọi vang trong sa mạc.

Mười tám năm trước đây, sau khi nhà thơ Cao Đông Khánh qua đời (12-12-2000) trên tạp chí Văn Học tại CA có đăng bài viết của Đàn Bách Kiếm kêu gọi thân hữu và văn hữu đóng góp bài vở hầu tạp chí có thể thực hiện một số tưởng niệm nhà thơ Cao Đông Khánh, nhưng lời kêu gọi đã không được đáp ứng.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Phạm Hồng Ân

Đại Thụ Trổ Hoa, Thơ, Phạm Hồng Ân
một-trăm-sáu-tám trang giấy trắng bìa sáng chói
bạn gỏ chữ. tiếp vần. lặng thầm dưới Hiên Thư Các
cuối cùng ghi mấy dòng thân mến tặng tôi

mở trang 9. đọc. thấu. tâm đầy vơi
bài Đại Thụ Trổ Hoa khơi dòng độc đáo
e chuyện đời thường vốn ruồi bu bát nháo
nay tĩnh lặng. ngộ thiền. dưới. Hiên Thư Các!!!!
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Chỉ có em, chắp cánh cho thơ

chỉ có em. là cánh diều thơ.
vươn phất phới. trong ngữ ngôn kỳ diệu.
anh là kẻ. buộc dây. cầm thất kiểu.
đành ngẩn ngơ. khi diều đứt dây. bay.

chỉ có em. ngồi dưới chân mây.
nghe góc biển. thì thầm. lời anh gọi.
ôi. góc biển. ngàn năm. u tối.
suốt đời. chưa. gặp giọt sáng. đêm thâu.
Đọc tiếp »

VietTuSaiGon

Chuyện quốc hội Việt Nam đang thảo luận để đi đến bấm nút cho nước ngoài thuê đặc khu lên thời hạn 99 năm có vẻ như không còn mới cho đến thời điểm này, khi mà các phương tiện thông tin, các trang mạng xã hội đồng loạt bày tỏ phản ứng, không chấp nhận cho thuê. Và các phân tích của các nhà văn Tạ Duy Anh, Nguyễn Quang Thiều, Hoàng Quốc Hải, họa sĩ Bắp… Và có một bản điều trần mang số hiệu 99 của các nghệ sĩ, trí thức Việt Nam gửi đến chính phủ, quốc hội và nhà nước Việt Nam. Mọi sự nóng đến mức không thể nóng hơn, nhưng có vẻ như mọi chuyện vẫn đâu vào đấy!
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện & M. Loan Hoa Sử

con cu mồi bây giờ
hót ra lời rất lạ
nghe thiết tha dân tộc thế nào?
con chó săn không thấy vẫy đuôi
mà sủa lên những lời bi thiết?
có những cái blog & web
của bọn đặc công nằm vùng bên Pháp
chủ trương văn nghệ xoa dầu cù là chung chung
giờ cũng cựa mình la lối
chuyện chính phủ ngu tối
chuẩn bị 3 đặc khu
cho Trung Quốc mướn 99 năm
có thằng giáo sư tiến sĩ trở cờ
theo Việt Cộng ngày 30 tháng 4 .75
vượt biên qua Mỹ
nhà biến thành trạm giao liên
cho văn nghệ đảng viên bên nhà
qua công tác
nhiều năm mũ ni che tai
biên soạn viết lách
tòan là Phật pháp
giờ cũng ngộ “nị”  Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Chút đăng đắng trong cuộc sống
cũng là chút hương vị đời. (NVS)

1.
Thằng Chà hí hửng cầm hai cuốn truyện Tàu bước qua ngạch cửa khi trời vừa hừng sáng. Bữa nay chúa nhựt ba nó ở nhà nhưng đã cho phép nó đi đổi truyện. Ngày thường ông đạp xe máy ra Trà quít làm việc tối mịt mới về, lợi dụng giờ giấc nó tự ý đi không cần phép tắc, nhưng khi ông ở nhà thì phải hỏi phải thưa.  Nó bước nhè nhẹ ngang qua chuồng gà tính mở cửa ngỏ thì con Ô nhảy ra chuồng hồi nào không biết lật đật chạy theo quấn quít bên chưn.  Con Ô thân thiện thiệt tình nhưng sáng nay sự thân thiện đó không làm cho thằng Chà khoái chí chút nào. Hai cuốn truyện Tàu được đưa ra quơ quơ làm  võ khí nhưng con Ô chỉ cần né đầu là tránh được dễ dàng rồi cứ lẩn quẩn theo cản chưn trở cẳng. Thằng Chà tức khí đứng lại tính ăn thua đủ thì con Ô cũng khựng lại, ngóng cao cổ đập cánh phành phạch rồi cất tiếng gáy. Không khí đương yên tĩnh bỗng sôi động lên, đàn gà mái nhao nhao vừa cục tác vừa gục gặc đầu đủng đỉnh đi tới đi lui trong chuồng hay chõ mỏ qua khe rào kêu réo. Thằng Chà thừa cơ hội, lận hai cuốn truyện vô bụng,  kéo áo phủ xuống, cuốn nào cũng đã được chủ nhơn đóng bằng giấy dầu nên nó không sợ mồ hôi làm ướt.  Mau chưn nó phóng ra ngoài. Con Ô sau một giây ngơ ngác, chạy đuổi theo chủ chừng 5, 7 thước thì bỏ cuộc, quay vô bay đậu lên hàng rào chuồng chừng một vài phút rồi nhảy xuống hăm hở rượt đuổi bầy thê thiếp, không còn tha thiết gì tới chủ nữa.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Không giữ được người

thì thôi vậy đành ngồi mà tiếc nhớ
em xa xưa hun hút một phương trời
tôi khờ dại vụng về nên đánh lỡ
đem một đời đuổi chiếc bóng mù khơi

em là khói mà tình tôi giăng lưới
em là sông mà tôi lội ngược dòng
trái tim ấy cũng đôi lần tức tưởi
bởi yêu người nên máu cũng long đong
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Dy

Gần đây, dư luận quan tâm và tranh cãi nhiều về dự luật “đơn vị hành chính-kinh tế đặc biệt” (gọi tắt là “đặc khu kinh tế”) sắp được Quốc Hội “bấm nút” thông qua. Dự kiến ba đặc khu kinh tế đầu tiên là Vân Đồn (Quảng Ninh), Bắc Vân Phong (Khánh Hòa), Phú Quốc (Kiên Giang) có kinh phí đầu tư là 1.570.000 tỉ VNĐ (tính đến năm 2030). Tuy không phản đối khái niệm “đặc khu kinh tế” (special economic zone) và chưa biết họ lấy tiền từ đâu để đầu tư nhưng tôi không ủng hộ ba đặc khu kinh tế nói trên, vì các lý do sau.

Bối cảnh

Tuy đối với các nước có nền kinh tế chuyển đổi (như Việt Nam), đặc khu kinh tế vẫn là một mô hình phát triển hấp dẫn, nhưng dường như đã lỗi thời và có nhiều bài học thất bại. Nó đòi hỏi những điều kiện nhất định, vì vấn đề không phải là làm cái gì (what) mà là làm thế nào (how). Mọi chuyện đều có thể, nhưng “sai một ly đi một dặm”. Nếu đủ điều kiện và phát triển đúng hướng/đúng cách, nó có thể là đòn bẩy kinh tế và đầu tàu phát triển (như Thâm Quyến). Dubai là một bài học thành công mà nhiều nước khác muốn bắt chước. Nhiều người Việt đã từng mơ ước biến Chu Lai thành Dubai của Việt Nam, hay biến Phú Quốc thành Singapore của Việt Nam. Singapore thành công vì có Lý Quang Diệu (Việt Nam không có). Dubai thành công vì không có yếu tố Trung Quốc (Việt Nam có quá nhiều).
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Họa sĩ Võ Đình (1933-2009)

Viết trên đá

tặng. và nhớ yêng Võ Đình

chiều đi sẫm mặt đá buồn
gởi yên chút nắng bên vườn mây trôi
còi khuya Thạch Lũng xa rồi*
ngựa xe trăm chuyến ngược xuôi tình nhà
mai về núi ở cùng ta
chút lòng viên ngoại rót qua trường đình

1988
(*) Thạch Lũng (Stone Valey), chữ của Võ Đình; nơi cư ngụ cũ của họa sĩ trước khi xuôi nam.
Đọc tiếp »

Quá cảnh

Posted: 05/06/2018 in Lưu Na, Truyện Ngắn

Lưu Na

Cô rửa tay rồi băng qua hành lang ngắn để đến station 1. Dưỡng đường cấu trúc như chữ H, với 2 stations một cho bệnh nhân dài hạn và một cho bệnh nhân ngắn hạn chiếm hai cạnh của chữ H, và hành lang ngắn kéo thêm ra một khúc dành cho bệnh nhân rối loạn thần kinh. Cô là nhân viên thường trực của station 2 chuyên chăm sóc bệnh nhân ngắn hạn với vật lý trị liệu giúp tiến trình hồi phục, nhưng những ngày tăng ca cô sẽ đến phía nào cần. Hôm nay là lần thứ 2 cô qua dãy người già.

Ca chiều bắt đầu lúc 3 giờ, ngay sau ca làm việc chính của cô. Cô nhận danh sách bịnh nhân xong thì bắt tay với việc đi từng phòng thay tã hoặc tắm rửa cho các cụ theo lịch trình đã giao. Một trợ tá trông 10 bịnh nhân không phải dễ, nhưng quen việc thì đâu cũng vào đó. Y tá nhắc cô để ý đến một cụ bà vừa trở về từ bệnh viện tối qua. Bà bị nhiễm trùng đường tiểu, đã chữa hết nhưng phải cho uống nhiều nước và thay tã cũng như bôi kem thường xuyên. Cô vào phòng. Bà nằm giường trong, lọt thõm giữa đống chăn gối, chỉ thấy một mớ tóc rối tựa chỉ xám nhẹ như gòn lều phều nhô lên.
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Vai màu sương phụ…

Có gì đâu! cũng là giã biệt
Dù chẳng xao lòng chẳng thấy vui
Chim xoải cánh từ phương mỏi mệt
Nhiều khi ta thấy chỉ mây trời..

Mây đã bay về phương từ bửa
Những gió xưa duyên dáng qua mành
Ví dầu sương bay từ khe cửa
Vẫn nghe tình là những mong manh
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Sương hồ

Chiều buông cơn mưa phùn
Trôi qua hồ tĩnh lặng
Mây núi giăng chập chùng
Thuyền neo bờ sông vắng.

Thương ngọn gió mồ côi
Rừng lá phong trở lạnh
Thắp lên ngọn lửa trời
Sưởi lòng ai cô quạnh.
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn


Nhớ 39 năm: Trung Quốc “dạy cho Việt Nam bài học”

Quốc Hội là một bộ phận quan trọng của đất nước vì (ít ra cũng trên nguyên tắc) làm ra luật pháp. Trong khi Chính phủ thi hành luật pháp và Tòa án diễn giải và phán quyết về mức độ phạm pháp. Đó là hình thức tương đối của hệ thống Tam Quyền Phân Lập mà hầu hết các quốc gia trên thế giới đang áp dụng. Tại Việt Nam ngày nay, toàn đất nước đều đặt dưới sự lãnh đạo của Đảng CSVN nên Quốc Hội cũng là một bộ phận của Đảng. (Trong số 496 đại biểu Quốc Hội khóa XIV bầu năm 2016 thì đã có 100 vị là Ủy viên Trung ương Đảng CSVN và chỉ có 21 người là ở ngoài Đảng.) Bởi vậy, có thể nói rằng, Quốc Hội Việt Nam hiện nay là một diễn đàn trực tiếp của Đảng CSVN đối thoại với người dân.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Thế là hết

Trọng Thủy! Bạc tình lang phương Bắc.
Hơn một lần lừa dối Mỵ Châu.
Lông ngỗng xác xơ hoà nước mắt.
Sông, biển quê hương nước đỏ ngầu.

Sử xưa bài học còn nguyên đó
Con cháu ngày nay xoá sạch trơn.
(Bạn thù lẫn lộn hay mù quáng.)
Bất hiếu toàn dân… Tổ quốc buồn!
Đọc tiếp »

Nam Dao

Trong những thể văn, ký là ghi lại. Cổ nhất ở phương Đông có lẽ là Sử Ký của Tư Mã Thiên, kẻ bị thiến sống vì sao chép chính xác và luận bình khách quan và vô tư về những sự kiện lịch sử. Ở ta, từ thời dùng chữ quốc ngữ, ký xuất hiện không ít. Miền Bắc, Thạch Lam với Hà Nội 36 phố phường, Vũ Bằng với Miếng ngon Hà Nội, Nguyễn Tuân với Phở…Miền Nam, Hương Rừng Cà Mau của Sơn Nam, rồi Bến Nghé xưa, và hẳn với Phan Nhật Nam qua Mùa hè đỏ lửa, Dựa lưng nỗi chết…Miền Trung, nổi bật là Hoàng Phủ Ngọc Tường với Ai đã đặt tên cho dòng sông, Rất nhiều ánh lửa…Thường, thể Ký ghi chép về chiến tranh, về sinh hoạt, địa lý, đường phố, miếng ăn, phong tục, tập quán. Và ở một góc độ rộng, ký không xa với phóng sự, nhà văn trở thành nhà báo, cứ người thật việc thật, thấy sao nói vậy. Ký dưới hình thức đó, trừ một số ngoại lệ, khó đọng lại trong lòng người đọc như những tác phẩm văn học tầm cỡ. Bắt giam trí năng tưởng tượng trong ngục tù của những hiện thực mắt thấy tai nghe, chữ nghĩa chỉ làm công việc chuyển tải thông tin của báo chí.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Thế kỷ trước, tướng lãnh Nguyễn Chánh Thi đọc diễn văn ân cần thăm hỏi, luôn dùng câu: “đồng bào trong khu tôi”. Ở Huế, nhiều người vẫn quen hiểu chữ khu, nghĩa của nó là mông là đít. Ví như: Ỉa xong chưa cu? Đưa khu cho mạ rửa. Hoặc: Con nớ mặt hoa da phấn mà riêng cái lỗ khu của hắn ngó đen thui! Đồng bào ở trong khu tôi, ai cũng hiểu là khu này chẳng mắc mớ chi tới khu nọ, nhưng nghe thế cũng không mấy thơm thảo gì!

Vậy thì chữ khu chớ nên đứng mình ên. Lôi thôi lắm! Nhưng khi khu cặp đôi với chữ khác, nghe cũng hơi bất an. Bản nhạc “Chiều Mưa Biên Giới” nổi tiếng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, có đoạn: “Người đi khu chiến thương người hậu phương, thương màu áo gởi ra sa trường…” Nhắc tới khu chiến thì tự động hình dung từ chết tới bị thương đếm không xuể. Rõ là bất ổn, vì chữ khu chiến nên mới phát sinh ra chữ hậu phương. Nếu hoà bình thì ai hơi đâu quỡn để định phận rạch ròi, “phân lô” ra từng khu vực.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Tôi ngồi mắng nhiếc thằng tôi
Non sông chó gặm còn ngồi làm thơ
Mà thơ tình nữa mới dơ
Múa môi thi sĩ bây giờ thấy khinh

Nhiều năm cơ khổ linh đinh
Chưa thăm Phú Quốc đã thành lưu vong
Chưa nhào lộn với Vân Phong
Chưa ôm ấp một bờ cong Vân Đồn
Đọc tiếp »

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Hồi âm

Đàn ai thiên lý vọng thiền môn
Xóm Núi dốc lên cỏ lối mòn
Chánh điện hào quang luôn rực sáng
Quanh sân mây gió lúc vui buồn
Hồn thơ lạc nẻo rừng mai trúc
Kinh kệ hồi tâm tiếng mõ chuông
Quá khứ, vị lai trong mỗi niệm
Chung trà sen mạn hướng Hoa Thôn

Ngô Đình Chương
(Thiền Sư Xóm Núi)
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Chúng ta sống như một bầy gà, người ta vồ con nào con đấy chịu. (Bùi Thanh Hiếu)

Không hiểu có chuyện chi (“bức xúc”) mà bữa rồi, bỗng nhiên, FB Đỗ Ngà đặt ra cho mọi người một câu hỏi khó: “Vấn đề là khi nào dân Việt Nam biết vứt bỏ câu nói tự vong kiểu ‘có lên tiếng cũng chẳng làm được gì’ thì lúc đó, dân tộc này sẽ đổi vận.”

Biết đến “khi nào” lận, hả Trời? Tất nhiên, “mọi người” đều im re hết ráo – trừ blogger Bùi Thanh Hiếu:

“Bạn và tôi, và chẳng ai trên đất nước này có trách nhiệm đi tìm câu trả lời này. Chúng ta sống như một bầy gà, người ta vồ con nào con đấy chịu. Số phận đổ lên đầu gia đình nào, gia đình đó chịu. Chưa phải gia đình mình, mà có phải gia đình mình thì chúng ta tự nhủ là nhiều nhà khác còn bị như vậy.”
Đọc tiếp »

Bắc Phong
Thơ phóng tác theo truyện Phật Giáo

đây là câu chuyện thật
mà chúng tôi được nghe
từ hòa thượng giảng pháp
ở trong một khóa tu

xưa có người thợ săn
bắt được con rái cá
lấy dao giắt bên mình
sửa soạn lột da nó
Đọc tiếp »

Trần Dũng Tiến

Thơ: Nguyễn Trung Kiên; Nhạc: Trần Dũng Tiến; Tiếng hát: Thanh Thủy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

Ở gian nhà bếp, nơi xét thấy thích hợp nhất, anh có đóng cây đinh vào vách, treo một cuốn lịch gần bên bàn ăn. Tấm bìa cứng dùng để dán chặt, bôi keo ba trăm sáu mươi lăm tờ giấy lại với nhau. Cỡ giấy khá lớn, kích thước bằng với loại sách bỏ túi (livre de poche) của Tây. Mỗi ngày, anh dành quyền tự tay bóc rời từng tờ. Chị tôn trọng. Chị biết anh ưa viết lách lăng quăng vào mặt sau mỗi tờ lịch. Tuy lớn tuổi, chữ anh vẫn cứng cáp, ngay hàng thẳng lối, chưa cứng tay và… đẹp là do bởi siêng viết hàng ngày, nét mềm mại. Chị đồ chừng vậy bởi chẳng mấy khi chị ghé mắt đọc trộm. Trong gian bếp người ta cấu trúc một cái bàn thẳng góc gồm nhiều hộc tủ. Chứa dao muỗng nĩa đũa búa kềm cưa kéo bao bì dây nhợ linh tinh lục tặc… Ở đó luôn chừa một ngăn trống dùng chứa đựng “ngày tháng” của anh. Những tờ lịch nằm yên trong ngăn hộc, ghi ra thứ cảm nhận gì đấy. Thường, anh có bôi xoá khi viết, nhưng ít khi anh xé bỏ, vày vò, ném vào thùng rác. Anh khỏi ghi ngày tháng khi viết xong, đơn giản vì mặt sau đã in đen đỏ con số khắc ghi thời gian. Ngày nối ngày, tờ này chồng tờ khác. Anh cần kiệm thu gom, để dành, định bụng hôm nào chính thức nghỉ hưu, anh sẽ bồi hồi mang chúng ra, chắp nối, chỉnh chu nhuận sắc. Đánh máy, thu vào bộ nhớ của máy điện toán và khi nhận cái ngân phiếu tiền già đầu tiên, anh sẽ mang chúng đi in thành sách.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện
Về Phan Bội Châu


Phan Bội Châu (1867-1940)

Việt điểu

đất nước lúc thịnh lúc suy
lúc còn lúc mất
quốc gia hưng vong thất phu hữu trách
nay kẻ sĩ quê nhà
toàn một bầy Tú Xương Ba Giai Học Lạc
chốn hương đảng thì toàn Xã Xệ Lý Toét
tìm lòi con mắt
chỉ còn thằng bờm và cái quạt
và một lũ tán phét
Đọc tiếp »

Viên Dung

loài chim drongo
mánh lới nhất ở kalahari
không khác gì
tập đoàn bành trướng đông bắc á

nạn nhân là meerkat – chồn đất châu phi –
khôn lõi không khác gì
dân nước nhỏ nằm dưới tay bành trướng
ngày sượng, tợ đêm lù mù
Đọc tiếp »

Đỗ Trường
(Bài viết tặng nhà văn Trần Hoài Thư và Thư Quán Bản Thảo)


Nhà thơ Cao Đông Khánh
dinhcuong

Cũng như nhà thơ Trần Trung Đạo, nếu không có biến cố 30-4-1975, và không có những con thuyền lá tre kia, cố lao đi để tìm sự sống thật mong manh trong cái mênh mông của biển cả, giông tố của đất trời, thì chắc chắn chúng ta sẽ không có một nhà thơ dân dã Cao Đông Khánh. Những cơn mưa nguồn, gió bể ấy như nhát dao chém nát hồn ông. Để rồi từ những vết thương không bao giờ thành sẹo ấy, ứa trào ra hồn thơ quằn quại của kiếp tha hương. Thơ Cao Đông Khánh xuất hiện muộn, nhưng đúng vào thời khắc xoay vần đảo điên của đất nước, và con người. Ông là một trong những gương mặt tiểu biểu nhất về ngôn ngữ thi ca Nam Bộ, với chất giọng riêng biệt của mình.
Đọc tiếp »