Luân Hoán

tôi không có một cố hương
vì tôi còn có quê hương đàng hoàng
dù ở đó, bọn sói lang
đã đang cậy thế bầy đàn dương nanh

đồng bào tôi giữ hiền lành
dĩ hòa vi quí tạm đành giả lơ
rũ thầm nhau làm si khờ
một ngày trời đẹp bất ngờ biết đâu
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

Sóng dạt chiều nay bãi xơ xác.
Tro tàn bếp lạnh hờn Xuân-Thu.
Đã ngủ thiếp bên lề cô tịch
còn nghe bứt rứt nợ giang hồ.

Từ độ lăn thân vào thế sự
giữa rừng gươm phỉ chí reo hò.
Đã dựng đời ta trên mộng lớn
thì đừng ray rứt mộng bâng quơ.
Đọc tiếp »

Thạch Lam

Một buổi tối màu đông, chúng tôi ngồi trước lò sưởi, trong một căn buồng ấm áp. Tự nhiên trong câu chuyện, một người nói đến những cơn giận tự nhiên đến tràn ngập cả tâm hồn ta và có khi gây nên nhiều cái kết quả không hay. Rồi mỗi người đều bày tỏ ý kiến riêng của mình.

Anh Thanh, từ nãy đến giờ vẫn lặng yên có vẻ trầm ngâm, cất tiếng nói:

– Sự giận dữ có thể sai khiến ta làm những việc nhỏ nhen không ai ngờ. Tôi biết hơn ai hết, vì chính tôi đã trải qua sự đó. Tôi sẽ kể các anh nghe một câu chuyện mà cái kỷ niệm còn in sâu trong trí nhớ tôi.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Viên sỏi

Trời ạ!! Mới đến đèo Đá Lửa
Chiều chưa lên… Nắng đã phai rồi.
Sẩy tiếng chửi thề nơi mép núi.
Trợt chân là tan xác em ơi.

Chót vót triền cao nhìn sông rộng.
Tuổi 20! Hào khí chạm trời xanh.
Hun hút vực sâu um tùm lá.
Rừng bao vây chùn bước song hành
Đọc tiếp »

Đinh Quang Anh Thái


Bữa cơm và “chè lá” ngày đầu làm quen tại Tiệp.

Trần Ngọc Tuấn gọi tôi là “Người khách mùa Ðông.”

Chả là, ba năm liền, cứ vào những ngày tháng lạnh lẽo nhất của Ðông Âu, tôi lại khăn gói đến chơi với anh em sinh viên và công nhân Việt Nam tại các đất nước vừa thoát khỏi chế độ Cộng Sản. Chẳng cố ý gì cả. Tôi thích giang hồ vặt vào những ngày cuối năm, thế thôi.

Nhà văn Nguyễn Tuân có lần thốt lên, “ra đi, không nhất thiết phải có nơi để đến, mà ít nhất có nơi để rời bỏ.”

Tôi rời Erlangen vào đúng buổi sáng 30 Tết Ta, năm 1992. Thời gian đó đang là mùa Ðông nước Ðức, tuyết phủ đầy trời. Hai đêm liền hầu như thức trắng với anh chị em tờ Cánh Én. Mắt tôi cay sè. Uống cạn ly đầy, rót đầy ly cạn với Ðỗ Ngọc, Hồ Huy, Hoài Hương cùng nhiều anh em khác và những câu chuyện tâm tình giữa những người trẻ từng thuộc hai miền đất thù nghịch đã làm bật lên nhiều cảm thông lý thú.
Đọc tiếp »

Giá mà

Posted: 30/05/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
giá mà em chửa lấy chồng
thì anh đâu phải tồng ngồng như ri
giả như em đừng bỏ đi
anh mô hớt hãi bữa ni thèm lờ.

2.
quán đặc sản dán giấy tờ
xơi phở đẳng cấp chớ chờ giá nghen
vui chân ra chợ mà ghen
mấy ông tài xế đã chèn chật xe
nói hoài mà chẳng chịu nghe
qua trạm thu giá im re lộ trình
giá cháy hàng bất thình lình
bôi trơn kiểu ấy thì mình vẫn hao
thị trường thiếu giá lao xao
không chừng rau muốn(g) thu vào bot kia.
Đọc tiếp »

Tôi vẫn thở

Posted: 30/05/2018 in Thơ, Đỗ Duy Ngọc

Đỗ Duy Ngọc

Những âm thanh
xô tôi
chạy cùng trời cuối đất
Một mảng xám
của đời
đụng trên trán chảy máu
thành vầng trăng khuyết
Làng xóm giạt qua hai bên
nước tràn các ngả đường
Bóng đèn đường vàng nghệch
thơ ngây
Nghe máu chảy của mùa kinh cuối cùng
thân phận đàn bà
Nốt báo hiệu không còn giới tính
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương


Elements
Catherine Lanwagen

Theo thần thoại Hạ-Uy-Di, Kilauea là nơi cư trú của nữ thần hỏa diệm sơn Pele.  Kể từ khi hoạt động núi lửa được ghi nhận vào năm 1823, Madame Pele liên tục rời lòng đất đỏ lửa, lên cõi trần thăm dân cho biết sự tình.  Cũng như mọi lần, trước khi tái xuất hiện, thần nữ này vươn vai cựa mình.  Dưới lòng đất, nàng Pele chuyển mình.  Trên trần gian, người thế run sợ thăng cẳng thần kinh.  Hơn 600 cơn địa chấn lớn nhỏ xẩy ra trong tháng Tư.  Rồi sang tháng Năm, một cuộc động đất 5 chấm mở màn cho sự tái xuất hiện uy nghi của nàng.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Đường sương bay

Này em từ buổi khai thiên
Gió mưa vẫn rót hồn nhiên với trời
Sớm mai cây cải bồi hồi
Là khi lũ bướm về bồi sắc hương
Bàn tay sen búp chồi nương
Hành phương bát nhã một đường sương bay.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

 

Nguyễn Xuân Thiệp. Từ tuyển tập thơ “Tôi Cùng Gió Mùa” đến tạp bút “Tản Mạn Bên Tách Cà Phê”, hình như tôi thấy một không gian thơ rộng khắp của ý tưởng như những cánh chim bay lượn tận từng không. Thơ như những sợi gió báo mùa và thơ cũng là những suy tư bất chợt đến, vô tình đi của những bài tản mạn. Bao nhiêu năm trời, đọc lại những bài thơ, những câu văn tưởng như gặp lại cố tri với tâm tình sâu lắng. Tôi đọc lại Nguyễn Xuân Thiệp từ tâm tư ấy.

Một buổi chiều đầu thu, ra ngồi ngoài hiên sau nhà. Nhìn những đợt sóng dần lan tỏa, nghĩ vu vơ và lơ đãng ngó mông lên trời cao xanh mà tay lần giở những trang thơ. Tự nhiên giữa trời- đất- người có một nỗi niềm, có một sợi giây liên hệ nhè nhẹ sâu lắng tựa như niềm cảm thông tuy hiện hữu nhưng trong giây lát e dè giấu kín. Tấm lòng mở ra, từ những sợi liên tưởng từ vần điệu, ngôn ngữ, mong manh ơ hờ nhưng vô cùng sinh động.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Dấu tích một giọt nước mắt

Trời trong. Mây mỏng. Gió mơ hồ
Là có là không, Hạ đã mùa
Mà chắc chi là Thu sắp tới
Rồi mùa Xuân tới…đẹp như mơ?

Trời trong. Mây nhạt. Mênh mông nắng
Và nước bao la mặt biển hồng
Ai biết biển kia bao cửa sổ
Ngó về thương nhớ một con sông!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nếu như

nếu em đừng đến bên đời ấy
tôi đâu thương nhớ suốt đêm dài
những sớm mai buồn khi thức dậy
đâu thầm mộng mị đắm mê say

nếu em đến chậm chừng một chút
tôi đâu ngơ ngẩn bước chiều ai
gió có thổi bên hiên vàng hoa cúc
tôi đâu rơi một tiếng thở dài…
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Sinh viên và trí thức Nam Hàn biểu tình đòi dân chủ tháng 5/1980, bị đàn áp dữ dội.
Kết quả: 165 người chết, 76 người mất tích, hơn 3,500 người bị thương.
(Photo courtesy of The 5.18 Memorial Society)

Đất nước nào cũng từng trải qua các cuộc chiến tranh với nước khác, cũng có khi trải qua những cuộc nội chiến trong dân tộc mình, hay là những phong trào tranh đấu vì lý tưởng dân chủ, tự do. Đó là những sự kiện lớn, khi nhiều ngàn người, và có khi cả triệu người hy sinh. Cuộc chiến nào cũng mang theo các vết thương đau đớn, dù là cuộc chiến Quốc Cộng tại Việt Nam các năm 1954-1975, hay như với phong trào Thiên An Môn tại Trung Quốc năm 1989, hay phong trào đấu tranh dân chủ Gwangju Democratization Movement tại Nam Hàn tháng 5/1980.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên


Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Chim đã bay

Chàng là chim đến từ núi lạ
Ngõ vàng qùy một thuở hót vang
Chim đã bay về miền núi lạ
Vườn nhánh khô xương lá chịu tang
Đọc tiếp »

Một ngã rẽ

Posted: 29/05/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tôi đang đứng trước ngã ba đường
và không biết
nên rẽ phía nào

trong đầu tôi không có khái niệm về phương hướng
không biết bên nào trái
bên nào phải
mỗi khi tôi đi lạc
hỏi thăm đường
nghe người này nói rẽ phải
người kia nói rẽ trái
tôi đều nhìn lại hai tay của mình
định hướng
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Việc nguy khốn của đất nước: Chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam ở biển Đông đã bị mất. Giặc Tàu Cộng hoàn toàn làm chủ biển Đông của lịch sử Việt Nam. Chúng bắn giết, cướp tài sản của dân Việt Nam đánh cá trên biển Việt Nam. Chúng cấm Việt Nam không được thăm dò khai thác dầu khí trên biển Việt Nam. Bằng sức mạnh quân sự và bằng ngoại giao gian dối và kẻ cả, chúng gây sức ép buộc các nước đã kí hợp đồng thăm dò khai thác dầu khí ở biển Đông với Việt Nam phải bỏ cuộc. Những đoàn tàu đánh cá của dân Tàu Cộng rầm rộ từ đảo Hải Nam, từ bờ biển Phúc Kiến được tàu chiến của chúng hộ tống tràn vào biển Đông đánh cướp hải sản của biển Việt Nam chỉ cách bờ biển Đà Nẵng chưa đến 50 cây số, khoảng 30 hải lí.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Ngày về, đầu bạc phếch
Đất khách ôm trăng khuyết
Chợt nghe gió biên thùy
Thổi hồn người lưu lạc…

Dặm trường đau cổ nguyệt
Huyệt mộ người thiên thâu
Bên dốc nghĩa trang lạ
Chim rỉ máu gọi nhau
Đọc tiếp »

Đỗ Hồng Ngọc
“Em hồn nhiên rồi em sẽ bình minh” (Trịnh Công Sơn)

Tôi không tin Tản Văn Thi của Khánh Minh là giấc mơ,huyền thoại, chiêm bao. Trái lại, nó rất hiện thực. Nó rất ở đây và bây giờ. “Đó là bức tranh sắc mầu cuộc sống”: bức tranh của một gia đình hạnh phúc, thứ hạnh phúc đơn sơ như ‘Me tôi ngồi khâu áo bên cây đèn dầu hao/ Cha tôi ngồi xem báo… Tôi nghe tiếng còi tàu… ’ (Kỷ Niệm, Phạm Duy).

Phải rồi. Chỉ ở đó mới có tiếng chim trao lòng tin cậy; chỉ ở đó mới có bờ vai nương tựa sớm hôm; chỉ ở đó mới có những ánh mắt sao trời thơ trẻ; và đôi cánh bay lên những ước mơ đằm thắm ngọt ngào của người thi sĩ, luôn nhắc nhở mình “đừng như bóng mây tan”. Phải rồi. Chỉ ở đó mới có tiếng reo vui Tat-bà-ha của Tâm kinh Bát nhã khi thấy biết “ngũ uẩn giai không/ độ nhất thiết khổ ách”. Bát nhã (Prajnã) là cái nhận thức có trước nhận thức, là cái trí tuệ có trước trí tuệ, không đếm đo, toan tính, nó vậy là nó vậy. Và chỉ ở đó, người ta mới thực sự hồn nhiên, thực sự reo vui: Tát-bà-ha!
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Nhá nhem Sài Gòn

(tặng những âm ba)

thả theo hương biển về đây
phố Cali nhớ vòng tay Sài Gòn
cái đêm môi ngọt nụ hôn
lịm nhan sắc đắm say hồn người xưa.

về đây xuân đã lạc mùa
thơ ta như vẫn từng thua lỗ tình
trời nam rồng lộn ngược hình
bầy chim xao xác giữa thinh không mù.
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Nhà thơ Trần Yên Hòa vừa phát hành thi tuyển “Trần Yên Hòa: Hơn Năm Mươi Lăm Năm Thơ”… Đó là một tuyển tập gói trọn một đời thơ, cũng là nơi mang rất nhiều tình tự với quê nhà, với những khung trời kỷ niệm tình ca.

Đó là một tập thơ, khi bạn mở ra đọc vài trang, sẽ thấy như bị lôi cuốn đi mãi theo dòng ngôn ngữ. Bởi vì, thơ Trần Yên Hòa có nơi không còn là chữ, mà đã là cái gì rất gần gũi với chính bạn. Tuyển tập thơ của anh không chỉ là dấu mốc sáng tạo thi ca Trần Yên Hòa, mà cũng là một tấm gương soi mặt hồn thơ cho một một thế hệ, những người sinh ra và trưởng thành trong một cuộc nội chiến, và đã đào tỵ vào thơ như một thế giới hòa bình bay bổng riêng.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Đông bắc, ngày qua

rời khỏi subway
tôi nhập vào dòng người
vô danh
vô cảm
hối hả bắt đầu một ngày
vô nghĩa
vô minh

người đứng rất xa
thờ ơ
toa tàu vượt nhanh
vạt áo xám xanh phất phới
xám xanh màu phấn mắt bàng bạt vòm trời
bỏ lại giọt long lanh
vời vợi
Đọc tiếp »

Philip Roth
(Trích đoạn tiểu thuyết American Pastoral)
Trịnh Y Thư dịch


Philip Roth [1933-2018]

Lời người dịch: Philip Roth, đại thụ của văn học Mĩ đương đại, vừa tạ thế hôm thứ ba 22/5/2018 tại New York. Cùng với Saul Bellow và John Updike, ông làm thành bộ-ba cột trụ nâng đỡ nền văn học Mĩ suốt nửa sau thế kỉ XX và sang cả thế kỉ XXI. Đến nay thì cả ba đã ra đi.

Sau Thế chiến II văn xuôi Mĩ như đi vào thời kì Phục Hưng Mới. Bước ra khỏi bóng mát của những cây cổ thụ ở nửa đầu thế kỉ như John Dos Passos, Ernest Hemingway, William Faulkner, Henry Miller, John Steinbeck, một thế hệ những cây bút có thực tài, tin tưởng nhiệt tình vào sự tự do tuyệt đối trong sáng tạo và luôn luôn trung thành với nghệ thuật, đã đem lại khí hậu mới cho văn học Mĩ và thật sự thể hiện được tiếng nói của thời đại mình. Có thể liệt kê ra đây một số những tên tuổi quen thuộc được cả thế giới mến mộ như John Updike, Grace Paley, Hubert Selby, Flannery O’Connor, John Cheever, Bernard Malamud, Saul Bellow, J.D. Salinger, J.F. Powers, Raymond Carver, Ann Beattie, Andre Dubus, Richard Ford, Mary Gaitskill, Joyce Carol Oates, Erica Jong, Toni Morrison, Joy Williams, Jayne Anne Phillips, Tim O’Brien, Tobias Wolff, vân vân. Danh sách dài lắm, có lẽ kể không xiết.

Nhưng không thể không nhắc đến Philip Roth.
Đọc tiếp »

Geshe Langri Tangpa
Rigpa Translations
Bắc Phong chuyển ngữ nhân mùa Phật Đản 2562.


Geshe Langri Tangpa (1054-1123)

1.
trân quí hơn phước báu
là tất cả chúng sinh
nguyện đạt thành đạo quả
với muôn loài trong tim

2.
nguyện trong mọi giao tiếp
thấy mình phận hạ nhân
và thành tâm cung thỉnh
người khác bậc cao tôn
Đọc tiếp »

Diệu Lam

Nhạc và lời: Diệu Lam; Tiếng hát: Anh Tuấn

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Đặng Mai Lan

Sự vật đã đập vào thị giác của Trâm mạnh mẽ nhất là cây thông đứng sừng sững ở một góc nhà, được kết đầy màu sắc của sợi dây kim tuyến và những trái cầu thủy tinh mỏng, óng ánh lung linh bởi hàng loạt những bóng đèn chớp tắt vội vàng được đan dấu bên dưới các nhánh lá, tạo cho căn phòng một vẻ rực rỡ, vui mắt. Chiếc bàn hình bầu dục gần đó phủ khăn trắng muốt. Những chén dĩa, ly tách được xếp bày khéo léo. Có hoa tươi, giá nến với những ngọn nến hồng thật ấm cúng và thơ mộng, mà Trâm chỉ được nhìn thấy trong phim ảnh… Trái với những dự đoán của Trâm, ngôi nhà quá sang trọng và nàng đã tần ngần nơi ngưởng cửa không biết là có nên bước vào hay không. Trước mặt Trâm là một khoảng trống rộng rãi, hứa hẹn cho một buổi khiêu vũ vì máy móc, dàn nhạc cũng đã được đặt sẵn.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Lạc cõi phù vân

Có gặp ai không để hỏi dò
Đường đời muôn vạn nẻo quanh co
Nhân tình thế thái hoài đen bạc
Nhắm mắt đưa chân cứ nhỡ đò
Ngoảnh lại công thành cơn mộng huyễn
Ngước trông hoài bão mớ mùn tro
Nỗi niềm trăn trở e chừng muộn
Tiến thoái lưỡng nan dạ rối vò
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


ca sĩ Thu Vàng

khai sinh, nhan
đọc Ngôn Ngữ Xanh, km

vàng nhu về ôm dáng trời
trên vai tịnh mỏng
đẹp ngời thanh văn
vừa mới nghe như
lâm sàng
tao nôi hiện thực
mơ màng đản sinh
hương. là dụ của tàng kinh
tờ ngâu mảnh muội
vô hình nương
bay
mùa sâu
ân tứ vực bầy
cánh rêu hồng một vết
phây phẩy
chìm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tự do phát ngôn thì cứ tự do phát ngôn, nhưng quyền tự do sau phát ngôn thì tôi không bảo đảm. (T.S Lê Đăng Doanh)

Năm 1947, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đến thăm Thanh Hoá. Người ân cần nhắn nhủ phải “quyết tâm biến tỉnh nhà thành một địa phương kiểu mẫu.” Lòng “quyết tâm” của người dân địa phương, dường như, hơi thấp nên sáu mươi lăm năm sau – năm 2012 – Chủ Tịch Trương Tấn Sang đã “ân cần” nhắc nhở thêm lần nữa: “Phấn đấu … xây dựng Thanh Hóa trở thành tỉnh giàu đẹp, tỉnh kiểu mẫu như bác Hồ hằng mong ước.”

Niềm “mong ước” của Bác chắc khác với nỗi “ước mong” của dân nên năm năm sau nữa, vào ngày 20 tháng 2 năm 2017 (Nhân Dịp Dự Lễ Kỷ Niệm 70 Năm Lần Đầu Bác Hồ Về Thăm Thanh Hóa) Chủ Tịch Trần Đại Quang lại ân cần nhắc lại: “Thanh Hóa cần khắc ghi lời Bác để trở nên một tỉnh kiểu mẫu.”
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

bầu, bí

công an ngồi rung đùi xem hoạt cảnh
du côn đâm chết hai “hiệp sĩ phố đường”
bà con kêu giúp khô hơi rát cổ
sự cố khác phường mắc mớ chi tui!
Đọc tiếp »

Đỗ Thất KinhPhan Ni Tấn


Tưởng niệm Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Nhạc và lời: Đỗ Thất Kinh & Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Ngọc Huy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Ni Tấn

Chúng tôi nhận được tin buồn nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh vừa qua đời tại quê nhà ngày 23/5/2018. Xin đăng lại một tùy bút của nhạc sĩ Phan Ni Tấn để tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa. (Sáng Tạo)

do_that_kinh
Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Năm 1979 là năm tệ hệ nhất của đời tôi ở cái đất Sài thành. Ban ngày tôi ra chợ sách bán sách và thuốc lá ké một góc sạp sách của người bạn cùng đơn vị trước 75 để kiếm sống qua ngày. Sách lèo tèo vài ba cuốn. Thuốc lá thì vài bao. Vốn liếng đều do cô bạn nhỏ cùng quê tốt bụng giúp đỡ. Nhiều bữa không bán buôn được gì tôi chạy ra đầu đường uống nước máy trừ cơm. Ban đêm rúc vào một góc nào đó ngủ bụi. Vậy mà cũng lây lất ngày này qua tháng nọ như một phép lạ.

Một hôm, anh bạn trẻ Đỗ Thất Kinh từ trên Bản Thuột về Sài Gòn tìm kế sinh nhai, may mắn tìm được một chân giao bơ đậu phọng cho khách hàng. Đang đói, tôi bám theo liền. Chật vật vậy mà hai anh em cũng sống qua ngày. Có điều ban đêm tôi phải tìm chỗ ngủ vì bạn tôi cũng ở lậu; rầy đây mai đó nhưng khá hơn tôi là bạn ngủ dưới một mái nhà.
Đọc tiếp »

Hoàng Minh Châu


Nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh (1954-2018)

Hãy lên đường bình yên đi nhé
Bạn đã rắc những chiếc lá đầu tiên trên chính huyệt mộ của mình những năm còn rất trẻ
Thế thì hãy bình yên lên đường
Hãy bình yên lên đường đi nhé
bạn tôi ơi
Những tiếc thương là tặng phẩm cho chuyến viễn hành về “chốn không lời…”
Hãy bình yên lên đường
hỡi Đỗ Thất Kinh
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ, dịch giả Diễm Châu (1937-2006)

Với tôi, Diễm Châu thật xa lạ nhưng cũng thật quen thuộc. Ở đời thường, tôi chỉ gặp ông đúng hai lần và nói chuyện cũng không nhiều, chỉ là những câu rất là đại khái sơ giao. Chúng tôi là những người xa lạ với nhau. Tôi chỉ biết tên ông là Phạm văn Rao, là giáo sư dạy Anh Ngữ tại các đại học như Kỹ sư điện Phú Thọ, Dược khoa… và là tổng thư ký của tạp chí Trình Bày…

Nhưng ở thi ca, tôi lại gặp thấy Diễm Châu thân quen khi đọc những tập thơ viết về hoặc dịch của hàng trăm nhà thơ nổi danh trên thế giới của nhiều dân tộc, nhiều quốc gia khác nhau. Những cuốn sách được thực hiện từ A tới Z, từ những trang giấy trắng thành những cuốn sách giới thiệu những tác giả và tác phẩm của các trào lưu văn học thế giới, từ vùng Nam Mỹ đến Châu Phi, từ Trung Hoa đến các nước vùng Châu Á Thái Bình Dương, và là những tìm tòi thú vị cho những người yêu thi ca.
Đọc tiếp »

Đỗ Thất Kinh

Chúng tôi nhận được tin buồn nhạc sĩ Đỗ Thất Kinh vừa qua đời tại quê nhà ngày 23/5/2018. Xin đăng lại một ca khúc của ông để tưởng niệm người nhạc sĩ tài hoa. (Sáng Tạo)


Mùa hoa quỳ rừng
dinhcuong

Nhạc: Đỗ Thất Kinh; Tiếng hát:Thu Vàng
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Yên Nhiên

Côi cút

Đang tuổi thơ ngây đã khổ rồi
Thiếu vòng tay mẹ vắng vành nôi
Co ro đêm ngủ ôm kè đá
Lây lất ngày rong đói nẻ môi
Xó chợ loanh quanh cầu bố thí
Đầu đường ngơ ngác tủi thân côi
Xót thương xin mở lòng nhân hậu
Giúp trẻ tha phương chút dưỡng bồi
Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

Nguyễn Khuyến (1835-1909), cùng Trần Tế Xương, là hai Thi hào hàng đầu Việt Nam thời kì nửa sau thế kỉ 19 – nửa đầu thế kỉ 20. Khi thấy không thể thi thố tài năng ở chốn quan trường để giúp Dân, giúp Nước, Nguyễn Khuyến đã vội vàng từ quan, về sống ẩn dật, sống thanh bần ở quê nhà.

Bên cạnh những bài thơ phê phán những thói hư tật xấu, những chướng tai gai mắt, Nguyễn Khuyến cũng đã viết những bài thơ ca ngợi, biểu dương người tốt việc tốt. Tiêu biểu nhất là bài hát nói (còn được gọi là ca trù hay hát ả đào) “Mẹ Mốc”.

Mẹ Mốc là một bà mẹ có nhan sắc ở thành Nam Định. Chồng đi biệt tăm, bà đã giả điên giả dại, bôi bẩn mặt mày – để tránh những đôi mắt cú vọ, tránh sự chọc ghẹo của những đứa xấu – mà đi tìm chồng.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Mưa xưa

Tặng anh Phan Tấn Hải, dòng mực bát ngát thi ca.

Bốn phương, mời gió bốn phương
Đất đai tắm táp một nguồn mưa xưa
Máu me tâm huyết thượng thừa
Hiên trăng ai thắp bạc mùa thu phong
Mặt trời con mắt phương đông
Từng hồi chuông nguyện về rong gió chiều.
Đọc tiếp »

Nơi gắn bó hành cơn

Posted: 23/05/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung


Ly cà phê
dinhcuong

đồng tâm trạng
danh xưng quốc gia nuôi khôn lớn
đời buộc lãng quên
để lòng ai, lòng tôi buồn mất mát

giận phàm phu
biểu đồng tình về khúc nôi mình đang trổ hoa
bỗng thất thân. trấn lột. lạc đàn
phương trời cũ biết tìm đâu?
Đọc tiếp »

Đinh Quang Anh Thái


Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (1939-2012)

Cuối cùng, anh Nguyễn Chí Thiện đã đi đến chặng chót của cuộc đời: tro cốt của anh được an vị lúc 11 giờ sáng Thứ Năm, 11 tháng 10, 2012, tại Nhà Thờ Chánh Tòa Giáo Phận Orange – từng có tên là Nhà Thờ Kiếng – Quận Cam, California.

Từ rạng sáng, trời rả rích mưa!

Mưa, nhưng không nặng hạt như hôm nghe tin anh mất, khi em vừa lên xe Greyhound từ Philadelphia đi Washington DC. Hôm đó là sáng Thứ Ba, 2 Tháng 10. Lúc vừa dợm bước chân lên xe lúc 9 giờ 50 giờ Miền Ðông, Nhà văn Trần Phong Vũ giọng hốt hoảng gọi từ California: “Nguyễn Chí Thiện đang hấp hối trong bệnh viện, anh bị kẹt xe quá, không biết có còn kịp không!”

Xe dừng ở trạm Delaware để lấy thêm khách, em gọi về California hỏi anh Vũ, anh nấc lên trong phone, anh Thiện mất rồi, lúc 7 giờ 17 phút sáng!
Đọc tiếp »