Nguyễn Minh Phúc

lam_anh_2
Nhà thơ Lâm Anh
(1942-2014)

Nếu ai hỏi có nhà thơ tài hoa nào quê Sông Trà Núi Ấn thành danh nhưng cuộc sống nhiều đau thương, bi lụy hơn cả, tôi không ngần ngại trả lời: Đó là Lâm Anh. Rồi tôi sẽ kể về Lâm Anh như vừa là người anh, vừa là người bạn và những kỷ niệm không quên cùng tôi trong những ngày ở quê nhà và sau đó là luân lạc vào Sài Gòn – Rạch Giá, những ngày sau 1975 và trên 30 năm sau đó.

Hình như có một định mệnh nào đó giữa tôi và Lâm Anh. Tôi không biết. Nhưng rõ là cuộc đời văn chương dong ruổi của tôi đã gắn với người thơ nầy nhiều nhất. Từ lúc đạp xe đi bán bột giặt sau ngày giải phóng Quảng Ngãi cho đến lúc gặp ở Sài Gòn và sau đó là Rạch Giá. Những ngày cuối đời của Lâm Anh, chúng tôi lại gặp nhau ở Ba La Cửa Đông Quảng Ngãi, nơi anh về quê gặp mẹ lần cuối từ khu kinh tế mới Mandagui – Lâm Đồng.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

bao_nhan_dan

L.T.Đ: Tôi cùng vài đồng nghiệp (Phạm Trần, Ngô Nhân Dụng, Kami, Bùi Thanh Hiếu …) vừa bị Báo Nhân Dân – số ra ngày 2 tháng 12 năm 2016 –hài tội là “… xuyên tạc, vu cáo, vu khống, dựng chuyện … để gieo rắc thông tin bịa đặt, từng bước gây mơ hồ, hoang mang, làm xói mòn niềm tin vào Đảng, Nhà nước Việt Nam.”

Những lời cáo buộc nặng nề vừa nêu khiến tôi vô cùng lo sợ. Bị cơ quan ngôn luận chính thức của một quốc gia tầm cỡ (“kẻ thù nào cũng đánh thắng”) mang ra đấu tố mà không lo sao được? Phen này nếu không bị quần chúng nhân dân ném đá cho đến chết (e) cũng la lết, và hết đường về quê mẹ.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

aleppo_fighting

buổi sáng
và những thân gầy bạch dương
khoác khuôn mặt tím lạnh của kẻ chết

từng đoạn đứt rời đâu đó
tiếng con cú mèo chẳng còn mấy kỳ vọng
về phận đời có đáng nên mủi lòng

tôi bỗng quên mất
mùi than lúc quạt thật hồng
trước vóc hình diễm tuyệt khỏa thân ứa tràn nước mắt
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

thieu_nu_chai-toc-le_pho
Thiếu nữ chải tóc
Lê Phổ

Em và tôi

Tóc em dài như mây
Tôi bước chân lưu đày
Tóc bay từng sợi nhớ
Buộc hồn tôi mê say

Em treo đời khốn khó
Trên nhánh lá sầu đâu
Tôi bước theo mỏi mệt
Gặm nỗi đau ngọt ngào
Đọc tiếp »

Mỹ Trí Tử

lut_phu_yen

Lũ về tan nát một vùng quê
Nước ngập tràn dâng quá não nề
Gây bao tang tóc nơi làng xóm
Thương người đoản mệnh chết ê chề

Lũ về, mây giăng xám đìu hiu
Đói lạnh, tang thương, xóm tiêu điều
Có ai san sẻ đau buồn ấy
Cho những hồn oan bớt tịch liêu.

Thật lạ, những cơn mưa đến bất chợt và kéo dài vào mùa hạ làm cho đường trong thành phố ngập nước. Người dân đã từ lâu quen với thảm trạng này, họ cứ nhìn dòng nước đen ngòm dâng lên, ngập tràn một cách ma mị. Xã hội Việt Nam giờ đã gắn liền với câu “chuyện gì cũng có thể xảy ra”.
Đọc tiếp »

Huyền ca

Posted: 15/12/2016 in Lê Văn Trung, Thơ

Lê Văn Trung

xuong_do_sang_song

3.
tôi ngồi tụng một lời kinh
nghe trong xa vắng giọt tình nhẹ rung
em bùa chú mở hư không
tôi vô lượng kiếp bềnh bồng trong thơ

nén nhang cháy dở đôi bờ
khói tan mù mịt xóa mờ mịt tôi
trang kinh ướt nhoẹt luân hồi
thơ tôi ướt cả lệ người trăm năm.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

pham_dinh_trong-nguyen_thanh_giang
Từ trái: Phạm Đình Trọng và Nguyễn Thanh Giang
(ảnh tư liệu tác giả trên facebook)

Ở Hà Nội tôi có hai người anh thân yêu: anh Phạm Quế Dương và anh Nguyễn Thanh Giang. Anh Phạm Quế Dương là một nhân cách văn hóa mặc áo lính. Trước khi nghỉ hưu anh là Tổng biên tập tạp chí Lịch sử Quân sự. Anh Nguyễn Thanh Giang là nhà khoa học địa chất và là một nhà tư tưởng, nhà lí luận chính trị sắc sảo.

Những năm 80 thế kỉ trước, nhà anh Phạm Quế Dương và nơi tôi làm việc cùng trên phố nhà binh Lý Nam Đế và chỉ cách nhau vài khối nhà. Ngày đó, anh Phạm Quế Dương thường xuyên tìm đến tôi để đưa tận tay tôi những bản photo những bài viết chọc thủng sự tuyên truyền dối trá cộng sản và sự bưng bít sự thật. Loại bài đó ngày nay dễ dàng tìm thấy trên những trang web Basam, Boxitvn, Danlambao, Danchimviet… nhưng ngày đó Internet còn quá hiếm hoi, những trang báo mạng chưa có và những bài viết như vậy cũng vô cùng hiếm.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

lighthouse_china_stamps

Bưu chính Trung cộng đã phát hành bộ tem “Trung Quốc hải đăng” thể hiện năm đèn biển xây dựng trên năm bãi đá Châu Viên, Gạc Ma, Su Bi, Chữ Thập, Vành Khăn thuộc quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Đây là kế hoạch hợp thức hóa việc sáp nhập dần dần lãnh thổ thuộc địa theo kiểu “tằm ăn lá” quen thuộc của bọn xâm lược phương Bắc. Bài thơ ngắn sau đây như một nắm đấm đánh phủ đầu kế hoạch “phản kế hoạch” đó… (BCV)
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh
– Tưởng niệm nạn nhân trên Đại lộ Kinh Hoàng.
– Nhớ Võ Văn Đức, Nguyễn Văn Niêm, Giang Văn Nhân, Phạm Xuân Thiếp, Nguyễn kim Chung và qúi bạn K22… một thời máu lửa tại vùng hoả tuyến.

dai_lo_kinh_hoang

Ôi…!! Đây Đại Lộ Kinh Hoàng
Thây nằm la liệt máu loang lầy đường
Ngập bờ biển mặn đau thương
Xác người, xe cộ… vãi vương ngàn trùng…!!
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

freezing_rain_montreal

Bây giờ, nếu ai có hỏi tôi có muốn trở về chốn cũ, với khí hậu nóng ấm quanh năm, với hai mùa mưa nắng, hay tôi muốn sống tại Québec với những mùa đông giá lạnh, thì tôi không biết phải trả lời ra sao. Tôi không quên quê cũ, nhưng cũng không thể nói là tôi lãnh cảm với mảnh đất đã bao dung tôi trong suốt 40 năm nay. Chính tại nơi đây các con tôi đã sanh ra, và nay chúng đã lớn khôn và không cần đến sự bao bọc của cha mẹ nữa. Bốn mươi năm, một khoảng thời gian đáng kể trong đời một người, và 40 năm đã làm tôi thực sự yêu mến Mùa Đông.
Đọc tiếp »

Thái Quốc Mưu

pine_tree

Cây thông

Ta đứng thẳng lên giữa đất trời
Bốn mùa, mưa, nắng mãi xanh tươi
Mặc cho sấm sét gào giông tố
Vẫn lớn cao lên giữa giống người

Atlanta, Aug. 17, 2008
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

hoa_buoi

Hương bông bưởi

Cứ nhồi máu, cứ điên đảo
Thuyền cứ trôi lạ bến xa bờ
Lớp lớp vòng quanh con mắt bảo
Con người cứ thế, cứ lô nhô.
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

john_steinbeck
John Steinbeck (1902-1968)

John Steinbeck (1902-1968) giải Nobel văn chương năm 1962 với những tác phẩm văn xuôi kết hợp giữa tính hiện thực và lãng mạn thi ca để thành một dòng văn học pha trộn giữa tính hài hước nhẹ nhàng và cái nhìn quan sát xã hội sâu sắc. Hàn Lâm Viện Thụy Ðiển mà đại diện là Thư ký thường trực Anders Osterling đã tuyên dương văn nghiệp của ông:

“John Steinbeck, tác giả được giải thưởng Nobel Văn Chương năm 1962, sinh tại thị trấn Salinas, tiểu bang California, cách bờ Thái Bình Dương vài dặm, gần thung lũng Salinas trù phú. Nơi đây là bối cảnh cho nhiều bức tranh khắc họa cuộc sống thường nhật của con người bình thường trong sáng tác của ông. Ông được nuôi dưỡng trong một gia đình trung lưu song vẫn duy trì được sự thân ái bình đẳng với những gia đình công nhân ở vùng địa phương đa diện phức tạp này. Khi đang theo học tại Ðại Học Stanford ông thường phải làm việc ở các nông trại chăn nuôi để sinh sống. Ông học ở Stanford nhưng không tốt nghiệp và năm 1925 thì đến New York hoạt động viết văn như một nghề tự do…
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

huu_thinh_3

Ở Việt Nam.

tôi một tay háo sắc
và thơ thì nằm vùng trong nhân gian
thiên hạ chả thích trào lộng
những ai tiếp cận với thơ
(qua mạng!)
còn quơ quào/ dù của nã chả có gì

khi có tiền tỉ trong tay
người ta đi làm từ thiện (hòng kiếm thêm nhạc
lễ!) thơ tạm thời quên đi
khi đấy- đừng quên- thơ
quyết định mọi cái bìa (tạp vụ!)
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

winter_beach_la_jolla />

Tiết tháo (dõm) mùa Đông

mùa Đông có người bạn đời
chấp than sắp nguội được người cời bung…

(ca dao Trần gia)

mùa Đông còn nắng dữ rứa hè
e chiều về tới mới làm đông
năm ni ngó bộ mưa hơi ế
lạnh bắt co ro muốn điếng hồn

buổi sáng buổi trưa còn mạnh dạn
buổi chiều xuống dáng thiệt mau hung
ngồi đâu ngồi đó mô lạng quạng
cù rủ như gà mắc dây thun
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Thanh Bình

haunted_house

Nhiều người đồn bà Tuý là nhà tâm linh thần diệu. Nhờ có thể chuyện trò và nhìn suốt vào vũ trụ người chết, bà đã giúp một số gia đình tìm ra tông tích thân nhân bị thất lạc hoặc hổ trợ cảnh sát truy tầm thủ phạm. Không trách bà thản nhiên mua lại ngôi biệt thự hoang vắng nằm xa thành phố để ở. Ngôi nhà vốn nổi tiếng đêm đêm có nhiều tiếng khóc cười vẳng tới từ một đáy mộ sâu thẳm nào đó. Một nổi nhắm mắt không hề muốn nguôi nghỉ.

Nếu có một người lạ hỏi về gia cảnh bà, chẳng hạn lý do nào khiến một người đàn bà còn xuân lại nhất định không tái dựng tương lai…bà Tuý sẽ im lặng một giây rồi lãng sang chuyện khác. Còn nếu họ cứ thắc mắc vấn đề bà đã mua lại ngôi nhà mà những chủ trước không thể ở nổi, lúc đó bà Tuý sẽ đáp tỉnh bơ kèm theo một nụ cười hết sức mơ màng: “Họ bảo ngôi nhà này có ma ư? Họ bảo có một thế giới siêu linh nào đó không muốn thừa nhận họ ư? Thế thì tôi có dịp mua được căn nhà này với giá rẻ thôi.” Nếu những người quen biết ấy vụt tò mò hỏi thêm: “Bà không sợ ma ư?”, lúc đó bà Tuý sẽ tha hồ cười từng tràng khoái trá. “Tôi vẫn nói chuyện với họ hoài có sao đâu. Ma quỷ thì có gì đáng sợ. Bất quá chỉ đùa nhát người ta chút xíu vậy thôi. Ma…mãnh ở đời này mới ghê kìa. Tôi chọn ngôi nhà này vì sự yên tĩnh biệt lập của nó. Nói thật chỉ có những người sống nhăn răng như chúng ta mới dở đủ trò mánh mung để lợi dụng lừa bịp…”
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

thieu_nu_nhin_dong_song_bang_gia

Giòng sông băng giá

Đứng lên
Chớ vương vấn một phút giây nào nữa
Ngoài trời dẫu lạnh bao nhiêu
Thì căn phòng chờ em về cũng đang sưởi ấm

Đừng nhìn trời cao
khẽ hát
“Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”
Nắm bàn tay mình thật chắc
Thật âu yếm
Thật ân cần
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

thieu_nu_ngoi_buon_ben_cua_so

Này em
Sao mãi nói chuyện không có thực
Sao mãi đau nỗi đau không thực
Tự nhốt mình
Tự đày mình
Sao dại thế, hả em!

Con chim khôn biết chọn cành đậu
Người sống khôn biết bỏ hận thù
Ai dại ai
Ai nuốt lệ vì ai
Trời xanh biết
Anh và em đều biết
Oan ức chi buông lời cay nghiệt
Chuyện lâu rồi cứ để gió cuốn trôi
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh

mai_thao-ky_hoa_ta_ty
Mai Thảo và ký họa của Tạ Tỵ
[nguồn:E.E – Emprunt Empreinte]

“Có lẽ một ngày nào đó Việt Nam sẽ tự do và tôi có thể trở về. Tôi đang hạnh phúc ở đây nhưng nội tâm thì rất buồn bã. Buồn cho dân tộc tôi. Tôi không biết liệu chúng tôi có còn một tương lai. Xa rời quê hương, thật khó mà duy trì truyền thống của chúng tôi. Chúng tôi cảm thấy như bị đánh mất phần hồn.” Đã 36 năm kể từ ngày Mai Thảo trả lời cuộc phỏng vấn của Jane Katz 7.10.1980, hai năm sau ngày anh đặt chân tới Mỹ và cũng đã 18 năm kể từ ngày anh mất: Việt Nam vẫn chưa có tự do và thân xác anh thì nay đã vùi nông trên một lục địa mới rất xa với một nơi được gọi là quê nhà. (NGÔ THẾ VINH)

BÀN VIẾT LỮ THỨ MAI THẢO

Khó có thể tưởng tượng cảnh sống đạm bạc của nhà văn Mai Thảo trên đất nước Mỹ. Chỉ là một căn phòng 209 rất nhỏ trên lầu 2 của một chung cư dành cho người cao niên ngay phía sau hẻm nhà hàng Song Long. Chỉ có một bàn viết, chiếc giường đơn với nơi đầu giường là một chân đèn chụp rạn nứt và dưới gậm giường mấy chai rượu mạnh; trên vách là mấy tấm hình Mai Thảo; đặc biệt là tấm ảnh phóng lớn có lẽ chụp trước 1975, Mai Thảo cao gầy ngồi trên bậc thềm nhà cùng với nhà thơ Vũ Hoàng Chương mảnh mai trong áo dài the, phía dưới là một kệ sách. Mai Thảo có nhiều bạn nhưng đây có lẽ là tấm hình “đôi bạn” mà anh rất thích. Về tuổi tác, Vũ Hoàng Chương hơn Mai Thảo một con giáp, cũng vì vậy mà Nguyễn Xuân Hoàng hết đỗi ngạc nhiên khi thấy Mai Thảo gọi Vũ Hoàng Chương là “mày”.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

trang_va_bien

Phú Quốc mùa trăng

tôi về gặp một mùa trăng
mây treo bàng bạc đêm giăng Gành Dầu
vọng về từ gió lũng sâu
tiếng con sóng vỗ chân cầu Hàm Ninh

biển khuya hát khúc tự tình
bâng khuâng nỗi nhớ say nghìn lời ru
theo về với gió mùa thu
nghe như biển hát giữa mù mịt đêm
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

con_co_lan_loi_bo_ao

Cooking

cò mồi tôi
bảng đời trưng dụng

nấu nhừ trong chảo rang
có hứng khơi tôi khỏi lửa trù
câu hát nhà trò những tấm thớt
xưa nay ve vản gã đầu bếp
tôi không may lọt vào ẩm thực
của nền nã trường tồn chai đá
Đọc tiếp »

Mai Thảo
Tặng Doãn Quốc Sỹ (M.T.)

montain_snow_sunset

Bức điện tín báo tin cho tôi người ta đã đưa chàng vào một bệnh viện thị trấn miền núi được bốn ngày. Chàng bị thương nặng. Chàng muốn gặp tôi. Người phu trạm già đã bỏ đi trên chiếc xe đạp cũ kỹ của y, tai tôi đếm rành rọt từng tiếng một, nhịp chuông lẻng kẻng đổ hồi về phía cuối xóm, nhưng tôi không cử động được. Trong một khoảng khắc kỳ lạ kéo dài không biết bao lâu, tôi mất hẳn ý niệm thời gian, toàn thân tôi nhẹ hẫng như chới với trên mây trên vực, đầu óc như có một mũi ê-te tiêm suốt thấu, ý thức vẫn sáng suốt mà cảm súc thì sượng sần tê điếng.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

hat_vong_co

Đêm Vĩnh Thuận còn thương câu vọng cổ

Tặng cô giáo Hoàng Kim Oanh

Đêm Vĩnh Thuận nghe em hát bài vọng cổ
Mắt rưng rưng tìm một thuở thanh xuân
Nhớ mái trường nơi cùng trời cuối đất
Gió tạt mưa lùa sao vẫn ngập tình thương.

Đám học trò nghèo áo sờn chân đất
Đường đến trường bùn nhão bệt đôi chân
Em xa xứ mang tình yêu cô giáo trẻ
Ươm chồi non từng thân đước xanh rừng.
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

thieu_nu_ao_dai_trang_ngoi_buon

Ranh giới của tâm hồn

Em có thể khóc
Hoặc im lặng
Tôi không có quyền cấm em rơi nước mắt
Cũng không thể hàn gắn lại vết rạn trong trái tim em
Tôi chỉ có thể đến bên
Đặt bàn tay lên bờ vai em và nói “hãy mạnh mẽ lên cô bé”  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

nguyen_xuan_phuc-dai_hoi_kieu_bao

Đất nước luôn chào đón những người con của dân tộc trở về, đem theo tấm lòng, hoài bão, ý tưởng, nguồn lực, để đóng góp vào công cuộc xây dựng, bảo vệ Tổ quốc. (Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc)

Nhà thơ Lê Giang Trần vừa có bài viết giới thiệu một cuốn sách mới Sử Tính và Ý Thức của luật sư Nguyễn Hữu Liêm – với “tinh thần cởi mở chân tình đứng về phía tác giả, để biết lắng nghe những gì trình bày” – trên tờ Việt Báo, phát hành từ California vào hôm 07 tháng 11 năm 2016.

Độc giả của trang báo thượng dẫn, tiếc thay, không ai có tinh thần “cởi mở” và “chân tình” tương tự. Cũng chả ai bận tâm gì đến nội dung tác phẩm của L.S Liêm.
Đọc tiếp »

Viên Dung

dai_hang-babui
Biếm họa của Babui

Mặc nhiên lệ thuộc

gương đời phản ánh
chạnh lòng em soi
qua bao cường ngạnh
cúi hạ quen luồn cúi
lòng không hẹn nhau. xuôi

đồng điệu như hiển nhiên
dưới bóng áp lực
nhiều thân thế nhẹm niềm riêng
đồng loạt
mặc nhiên uốn phục tòng
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

dead_fish-anna_wojtczak
Dead fish
Anna Wojtczak

Thơ: Trần Mộng Tú; Nhạc: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Võ Chân Cửu

bia_tieu_ngao_giang_ho

Thời mới lớn, hạnh phước lớn của chúng tôi là mỗi chiều tối được cùng mấy người bạn văn nghệ kéo nhau ra bãi biển nằm nói chuyện trên trời dưới đất. Có khi cùng những ngọn gió nam non ngủ thiếp luôn dưới trăng sao.

Đó cũng là cách chúng tôi khoản đãi những anh em sáng tác ở xa về (đa phần thuộc diện trốn quân dịch hoặc đào ngũ). Ở bờ biển không phải sợ bị xét giấy, và chúng tôi đều chưa có ai làm ra tiền để có thể vào quán xá!

Thời điểm này, cả tôi cũng như Lê Phiên Vươn (Lê Xuân Tiến) và Hồ Ngạc Ngữ, khi gửi bài đăng báo đã không còn ghi sau bút danh dòng ngoặc đơn “Thi văn đoàn Hồn Quê – Quy Nhơn” như trước nữa. Các tạp chí mới ra đời lúc này đều dành nhiều “đất” cho văn nghệ. Người sáng tác tìm cách thể hiện theo nhiều khuynh hướng. Và lứa chúng tôi đã bắt đầu làm thơ tình, có nhiều cảm xúc xã hội, hoặc nhiều chất suy tư. Lên trung học đệ nhị cấp, những bạn nhiều tuổi, nếu muốn, đã có thể ứng tuyển vào các khóa đào tạo cấp tốc để ra làm giáo viên tiểu học tại các trường mới mở dành cho người “tản cư” về ven đô thị. Chiến tranh ác liệt ngày một lan rộng, nên cách làm này giúp cho người có sức học yếu sớm có được tiền lương, lại khỏi lo mai kia: “rớt tú tài anh đi trung sĩ!”.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

lam_tac_pha_rung

khi mùa rụng
không hề chập chờn ngoài lao xao chốn người
những ngày mưa sũng dầm dề
liên lỉ tháng mười một
tôi may nhờ được bọc kỹ trong ẩn dụ
của các sự chết
và không bị cấu cào rách bươm
bởi những vòng dây thép gai của lòng người
Đọc tiếp »

Nhớ

Posted: 09/12/2016 in Thơ, Trần Ngọc Hưởng

Trần Ngọc Hưởng

chim_tu_hu

Vườn trưa khắc khoải đổ hồi,
Tiếng chim tu hú gọi đôi khát thèm.
Chạnh lòng anh chợt nhớ em,
Đang day trở giấc nửa đêm cuối trời.

Ngàn hoa tuyết trắng chơi vơi.
Giá băng vạn nẻo bời bời tha hương
Dao ai cứa ngọt nỗi buồn,
Tin yêu hụt hẩng vết thương mới lành
Đọc tiếp »

Trịnh Cung

hs_trinh_cung
Họa sĩ Trịnh Cung

1. “Dòng Chính” là gì và tại sao phải là “Dòng Chính” (main-stream)?

Ở mỗi quốc gia đều có một xu thế văn hoá riêng, một môi trường xã hội chính trị-kinh tế riêng, một dòng chủ lưu nghệ thuật đang chi phối mọi hoạt động của những ai có liên quan. Tuy nhiên, dòng chủ lưu văn hoá hay là xu thế chính về văn hoá của mỗi quốc gia có mức độ quan trọng khác nhau. Ở những nước yếu, chậm phát triển thì tầm quan trọng của nó chỉ nằm trong giới hạn nội địa, thậm chí nó còn dễ bị các dòng văn hóa mạnh của một số siêu cường tràn vào, làm đổi màu dòng văn hóa bản địa, nhất là ở vào thời đại “toàn cầu hóa” ngày nay.

Vì thế, khi những nghệ sĩ thuộc những quốc gia ở những vùng lục địa kém văn minh, chậm phát triển, khi di cư đến những đất nước phương Tây hoặc Hoa Kỳ, đều phải đối diện với vấn đề “Dòng Chính” nếu muốn hội nhập đúng nghĩa vào môi trường văn nghệ bản địa để thăng tiến sự nghiệp.
Đọc tiếp »

Bạn quan

Posted: 08/12/2016 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

lon_an_cay_day-dong_ho
Lợn ăn cây dáy. Tranh Đông Hồ

Bạn cũ lâu ngày gặp lại
Chén rượu quê đưa đẩy tẩy trần
Tao ruột ngựa hỏi câu ngớ ngẩn
Mày làm quan chắc kiếm bộn tiền
Chức ấy rẻ mà sinh lắm lãi
Mày học ngu nhưng thủ đoạn tài
Tao học giỏi nhưng mù thủ đoạn
Mãi long đong chức phó dân quèn
Mày nhăn mặt chửi tao thằng đểu
Quá nửa đời mãi chửa hết ngu…
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

thieu_nu_buoc_buon_trong_dem

Nắng rực rỡ mà sao trời lạnh thế?
Chắc nhiều ngày không thấy lạnh, nên chi?
Đứng chỗ nào cũng thấy bóng đen sì
Lạnh tím ngắt mười ngón tay dan díu…

Cô hàng xóm bước ra xe yểu điệu
Máy nổ êm, xe chạy vút, lạnh còn…
Còn cái lạnh cũng còn cả cái buồn
Nhớ mái tóc ngắn của nàng bay trong nắng.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

cam_dai_bay

Ngoài năm mươi nhưng ông luôn sung, xông xáo, năng động; chỉ mỗi tội: Vào hội trường ngồi họp, trăm khi như một, ông đều ngủ gật, chẳng biết trời cao đất dầy là gì. Không biết các đồng chí kia đang mổ bò hay thiến heo.

Vợ ông chết sau khi hoà bình ló dạng đã bốn năm, xe đò chạy suốt bị lật giữa khuya trong đường hầm gặp sự cố sụt lở. Đau lắm, mất vợ mà! Xốn ruột xốn gan lắm khi nhìn lên vòm hầm, xi-măng trộn đất sét, bê-tông mà giao duyên cùng thân tre. Ừ, sáng tạo là bản chất độc đáo của dân tộc ta, luôn tìm cách phát huy sáng kiến. Ừ, nhưng mà thành quả ấy mang vợ tôi đang sống chuyển qua từ trần thì đáng lên án quá. Ông viết đơn, với tư cách một cán bộ có ăn học, từng được đề bạt đi tu nghiệp ở các nước cộng sản anh em, chữ nắn nót gói trọn tâm tư gửi lên thượng tầng kiến trúc những mong các vị lãnh đạo thấu tình đạt lý để cấp cho ông chút đỉnh tiền bồi thường. Ông chú thích, có như vậy vợ tôi mới mồ yên mả đẹp ngậm cười nơi chín suối, chứ bản thân tôi suốt đời chưa từng ăn hối lộ, một cái quan tài, ui, nó mắc dàng trời!
Đọc tiếp »

Mộ tình

Posted: 08/12/2016 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu
Nhớ Lệ, cô em xứ Huế.

thieu_nu_hue_ao_tim_

Mỗi mùa Xuân “Vành khăn sô cho Huế”
bên cây bồ đề héo lá đầu thôn…
nơi vào đời Mẹ đặt em tên Lệ
Để nhớ về ngày giỗ hội ven sông!

Nỗi lòng Huế đau làm sao không nhớ
Cả loài người đều mở rộng vòng tay
Băng lại vết thương đoạn trường năm đó
Nó vẫn không lành – trời đất có hay!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh
Cảm hoạ vận bài “Tư Lự” của Phan Thị Ánh Lê [*]

song_dakbla

Mù sương
hay mắt lệ nhòa
Thiên Di tư lự…
nhớ dòng… nhớ dòng Đakbla
KonTum
phố núi… ngùi xa
Vó câu biền biệt
từ ra…từ ra chiến trường
Ngày đi
tơ liễu sầu vương
Nghiêng nghiêng nón lá
trên cầu…trên cầu tiễn ai
Dừng quân
đêm vắng quan hoài
Ponsô dỗ giấc
bên ngoài…bên ngoài mưa rơi…  Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

tran_tuan_kiet
Nhà thơ Trần Tuấn Kiệt

Nói đến tên tuổi Trần Tuấn Kiệt, nhiều người đã nghĩ đến một người cầm bút suốt đời không bỏ được nghiệp làm thơ. Từ cuối thập niên 1950 cho đến bây giờ, năm 2016, suốt mấy chục năm, hầu như chưa có ai trong văn học sử Việt nam lại có sức sáng tác mãnh liệt như thế. Thơ ông viết phải nói là cả năm ngàn bài và trải dài trong thời gian cầm bút, dù làm bất cứ công việc gì, viết văn hay làm báo, thì làm thơ vẫn là công việc chính và trong tâm tư vẫn mênh mang một khuôn trời bao la của thi ca. Sống với thơ, tâm cảm với thơ và đam mê với thơ, những dấu ấn của thi ngữ đã có từ buổi thiếu thời. Thơ có khi còn là một phong cách sống, trôi nổi theo tháng năm và phản ánh một tâm hồn luôn hướng vọng trên trời cao. Thiên nhiên, có lúc là nơi ẩn mình của một người luôn vật vã với cuộc sống nhưng có lúc gợi cho thi sĩ những hình ảnh của suốt tháng năm hiện hữu. Thơ không triết luận nhưng khi đọc thơ ông, độc giả cảm thấy hiển hiện những câu hỏi về vấn nạn của cuộc đời.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

oakland-fire-warehouse

Trước Giáng Sinh.

chưa chi muốn liệt giường
một trận hỏa hoạn khủng khiếp vừa xảy ra
ở Oakland (phía đông vùng vịnh cựu kim sơn!)
nướng 33 mạng (tuyền giới nghệ sĩ!)
tôi thở bụm bụm
khói xám bay vần vũ khắp phòng

cùng lúc thơ hiện

tâm chả trụ (đâu vô đâu!)
muốn loay hoay (vùng) cũng chả được
mỗi người thần chết đón mỗi cách
khác nhau
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

winter_rain

Mưa Đông

thân mến tặng chiều mưa

ngắn dài mưa giọt suốt ngày
ra vô thở vắn than dài rượt theo
ác nhơn cái lạnh dẽo queo
hóa ra thời tiết đang khoèo chớm Đông

mới hôm qua nắng lòng vòng
hôm nay nguội ngắt trở lòng đi xa
đi thì cũng dáng tà tà
nỗi gì tới nổi ào ào bỏ đi
Đọc tiếp »

Elena Pucillo Truong
Trương Văn Dân dịch từ nguyên tác tiếng Ý “Il santuario deli uccelli nella foresta di Tra Su”

rung_tram_tra_su

Sự yên lặng gần như thiêng liêng chào đón chúng tôi trong lúc thả dọc theo bờ kênh trên một chiếc xuồng nhỏ. Tiếng mái chèo khua trong dòng nước xanh thẫm làm kinh động mấy con rắn nằm nép mình giữa những xác lá khô rớt dọc hai bên bờ.

Một cảm giác yên bình lấp đầy trái tim tôi khi ánh mắt nhìn thấy những tán lá xanh của những rừng cây  cao vượt qua khỏi đầu những cụm lau tóc bạc.

Chiếc xuồng nhỏ và nhẹ trôi đi, mái chèo hình như cũng nhịp nhàng khuấy nước theo cùng nhịp đập của trái tim tôi.
Đọc tiếp »