Trang Nguyen


Hình minh họa

Tôi phải thu thập giấy chấp thuận (consent form) và những dữ kiện của sinh viên năm thứ nhất ngành giáo dục trong giờ giảng với hai nhà nghiên cứu của trường đại học, bởi vì những dữ kiện về ai là người tham gia vào cuộc nghiên cứu sẽ được giữ bí mật và chỉ một mình tôi là người duy nhất biết điều đó thôi. Lớp toàn sinh viên nữ. Theo truyền thống chọn lựa nghề nghiệp, ngành giáo dục hầu như dành cho sinh viên nữ, nam chiếm chỉ ít hơn một phần ba. Số trung niên theo học cũng tương đối, những người đã lập gia đình và có con, nay con đã lớn thì đi học lại. Nhiều người trước giờ chỉ làm công việc dựa trên sức lao động, nay đã quá ngán ngẫm với công việc này nên quyết định đi học lại. Đây là sự khác biệt lớn lao giữa những người phụ nữ ở các nước phương Tây và phụ nữ Việt nam.
Đọc tiếp »

Masako Mori | Kate Seymour Maclean (1829 – 1916)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Camellia Inn của Masako Mori và In the country của Kate Seymour Maclean.

Trong quán trọ

Mặt kính mờ sương giá
Đưa bàn tay khẽ lau
Yêu nàng, yêu quá đỗi
Mai này sẽ ra sao?

Yêu nàng, yêu quá đỗi
Hỡi ơi, vợ của người!
Hoa mùa đông rực rỡ
Đóa sơn trà thắm tươi
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Ta đang sống giữa thời mạt pháp
Tượng Như Lai ngồi giữa quán bar
Tên đồ tể hóa thân Bồ Tát
Giữa tòa sen Phật lẫn với ma
(Như Không)

Bữa rồi, chắc gặp lúc đang vui miệng, dịch giả Bùi Xuân Bách kể cho bằng hữu nghe một chuyện hài ngăn ngắn: “Trên thành một chiếc xe tải có kẻ khẩu hiệu: ‘Đuổi kịp và vượt nước Mỹ” (khẩu hiệu thời Khrushchyov, Bí Thư Thứ Nhất của ĐCS Liên Xô). Chả biết có ai đó lại viết thêm: ‘Không tin – Đừng có bịp!”

Hoá ra chủ trương đi tắt đón đầu bắt nguồn tuốt tận bên Nga, và đã có từ hồi giữa thế kỷ trước lận. Không biết nó được nhập vô nước Việt hồi nào (và trở thành nỗi “ám ảnh” không nguôi của chính phủ ta tự khi nao) mà tất cả mọi cơ quan truyền thông nhà nước đều nhắc đến cụm từ đi tắt đón đầu cứ như kinh nhật tụng vậy đó:
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

ừ thôi em về trời trở chiều, tối
tôi không đưa em ngại sân ga, buồn
tiếng còi tàu xé lòng nhau, buốt
sân ga đời muôn thuở bâng khuâng…

hai đứa một thời ô mai ngọt mặn
né đường tình ngại đường tàu song song
chẳng thể gặp nhau dẫu rất mặn nồng
đau buốt đau thêm giờ khắc tiễn đưa…
Đọc tiếp »

Dr. Sanjay Gupta
Nguyễn Trần Diệu Hương chuyển ngữ bài báo Dr. Sanjay Gupta: Why I am not sending my kids back to school đăng trên CNN ngày 12/8/2020.


Bác sĩ Sanjay Gupta

Tiến Sĩ Sanjay Gupta là bác sĩ giải phẫu thần kinh ở Grady Memorial Hospital (Atlanta, GA). Ông cũng là giáo sư ở Emory University School of Medicine, và là Chief Medical Correspondent của CNN.

Nhân mùa tựu trường thời đại dịch, ông chia sẻ ý kiến, và tham khảo của ông với tư cách là một người cha về quyết định có cho con mình trở lại trường học hay không?

Xin dịch lại bài này để giúp các bậc cha mẹ VN dễ dàng hơn trong lựa chọn cho con em mình.

Xin tặng riêng bài dịch này cho Xuân Ni. (NTDH)

***

Một trong những câu hỏi mà tôi nhận được nhiều hơn bất kỳ câu hỏi nào khác: “Tôi có định cho con trở lại trường học không?”

Là một người cha của ba cô con gái ở độ tuổi từ 9 đến 18, đây là một cuộc thảo luận thường xuyên với nhiều ý kiến khác nhau trong gia đình chúng tôi.

Các con của tôi muốn trở lại trường học, và chúng đang đặt ra áp lực rất lớn cho các bậc cha mẹ như chúng tôi.
Đọc tiếp »

Thương Tử Tâm

Chiều nay gát mái trên bến lạ
Cố hương sương khói cuối sông đầy
Cũng muốn cầm chèo hai tay đuối
Mai biết có về kịp chuyến mai

Mộng hoài đời nương con rạch nhỏ
Quanh co như thể sợ xa vườn
Đất trời xui khiến hừng chí lớn
Lỡ trắng tay thề chẳng cố hương
Đọc tiếp »

Nguyên Cẩn

Nikos Kazantzakis có lần nói rằng “Nếu trọn tâm hồn tôi là tiếng thét thì tác phẩm của tôi là lời chú giải cho tiếng thét ấy.” Với Trương Văn Dân (TVD), ta như bắt gặp lại điều ấy. Gần 400 trang sách viết về cuộc trò chuyện với một đứa bé sắp chào đời và TVD đã nói với nó về mọi vấn đề, như là một Bách khoa thư, với 75 đề mục, khởi đi từ tình yêu và thiên chức của cha và mẹ, sợi dây liên kết thiêng liêng với con cái, hôn nhân và tình yêu cho đến những vấn nạn xã hội như ly dị, chủ nghĩa mackeno, cho đến những chủ đề bát ngát bao la như thân phận người Việt Nam hôm nay, trong một thế giới phẳng, tình trạng toàn cầu hóa, những vấn đề gai góc như ô nhiễm môi trường, phân biệt giàu nghèo, giới tính, chủng tộc, chiến tranh… Những câu hỏi vĩ mô: Thế giới sẽ về đâu? Nhân loại sẽ ra sao? Chúng ta sẽ bắt gặp trong tập sách này với những lời chú giải.
Đọc tiếp »

Tuổi già

Posted: 17/08/2020 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

May mắn là ta vẫn có nhau
Buồn vui như thuở mới ban đầu
Gặp nhau khi tuổi đời đã nát
Đã biết trong thương có chữ đau

Vẫn hiểu cuộc đời là bể khổ
Nợ nần nên mới đến tìm nhau
Giàu nghèo cũng chẳng qua phần số
Nhẫn nhục còn mong đợi kiếp sau
Đọc tiếp »

Nguyễn Trường

Ngày 7/8, Giám đốc điều hành của Ban thư ký Ủy hội sông Mekong đã kêu gọi Trung Quốc và các nước Đông Nam Á chia sẻ thêm dữ liệu về hoạt động đập thủy điện một cách minh bạch và nhanh chóng, vì dòng nước ở sông Mekong xuống mức thấp kỷ lục năm thứ hai liên tiếp.

Sông Mekong khởi nguồn từ vùng núi Tây Tạng – vốn được coi là nóc nhà thế giới, nhưng đã bị Trung Quốc chiếm đoạt và coi là một bộ phận lãnh thổ của Trung Quốc từ năm 1950.

Sông Mekong từ Tây Tạng chảy qua Vân Nam, Trung Quốc tới Myanmar, Lào, Thái Lan, Campuchia và Việt Nam. Tại Việt Nam, Sông Mekong đã bồi đắp khu vực đồng bằng trở thành “Vựa lúa của Việt Nam.” Tuy nhiên, thời gian gần đây, lượng nước trên sông Mekong đã giảm đi rất nhiều, khiến các nước ở hạ lưu lâm vào khô hạn nghiêm trọng.
Đọc tiếp »

Luân Hoán
Quí tặng thị dân Đà Nẵng

theo dõi kỹ tin về Đà Nẵng
buồn có buồn đành thúc thủ làm thinh
bởi viết chi cũng những linh tinh
chắc tệ hơn những gì đã viết

đủ mắc cỡ để không nhắc miết
chuyện nhớ thương quán cóc, con đường
những thất tình thật giả cải lương
một thời ta như phường múa rối
Đọc tiếp »

Hứa

Posted: 14/08/2020 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Vợ chồng ông Tom Cook và vợ chồng ông Joe Feeney lãnh tiền trúng số

Ông Tom Cook, cư dân tại tiểu bang Wisconsin, đã trúng lô độc đắc Powerball 22 triệu ngày 10/6 vừa qua. Chuyện này không thành tin. Xổ số mở hàng ngày, có người trúng tới cả trăm triệu. Ông Cook trúng 22 triệu thì ăn thua chi. Nhưng chuyện thành tin nóng khi ông chia đôi số tiền này với ông bạn Joe Feeney trong khi ông Feeney chẳng góp tiền mua chung tấm vé số. Tất cả chỉ vì một lời hứa. Năm 1992, hai ông bạn chí thân này bắt tay với nhau và hứa nếu một trong hai người trúng số Powerball thì sẽ chia cho người kia một nửa. Chuyện như đùa mà nay thành thật. Thực ra ông Cook có thể làm lơ một cách dễ dàng. Vì ông Feeney chẳng còn nhớ tới chuyện cũ xì từ 28 năm trước. Khi được ông Cook điện thoại báo tin, ông Feeney tưởng bạn giỡn. “Ông ấy gọi tôi và tôi trả lời ‘ông có giỡn với tôi không vậy?’”. Trả lời báo chí, ông Cook nói: “Lời hứa là lời hứa. Đã nói thì phải giữ lời”. Hai ông dắt tay nhau đi lãnh tiền trúng số. Họ chọn cách lãnh trọn gói một lần. Mỗi ông được 11 triệu đô. Sau khi trừ tiền thuế, mỗi người bỏ túi được 5 triệu 700 ngàn. Cũng đỡ cho hai ông già. Ông Feeney đã nghỉ hưu trước đó. Ông Cook cũng nghỉ sau khi trúng số.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Bài học Lebanon

Một chính quyền thối nát
Vơ vét đầy túi tham
Rồi một ngày sẽ nổ
Như mấy ngàn tấn phân

Một quốc gia độc lập
Từ một chín bốn lăm
Nay dân đòi nước Pháp
Ra tay đô hộ giùm!
Đọc tiếp »

Lê Quang Thông

Từ đường Vauquelin,
quẹo xuống khu chợ Mouffetard,
cảnh trí vẫn thân quen,
dù đã gần 50 năm xa.
Đây trạm Métro Censier Daubenton.
Phải đọc nặng như mấy ông Huế :
Xăng xi ê
Đô băng tống.
Mới thấy ước mơ Huế-hoá Paris.
Vì nhớ nhà quá sức da diết,
lạ chi?
Đọc tiếp »

Thủy Như

Mỗi thứ bảy, vợ chồng tôi thường chở các con đi ăn sáng với ông bà nội của chúng nó. Nếu bận buổi sáng, thì chúng tôi về ăn tối với ông bà. Thời buổi dịch bệnh Vũ hán, chúng tôi phải bỏ thông lệ này vì ba mẹ anh đã ngoài 80 sẽ nguy hiểm hơn khi mắc bệnh này. Cứ mỗi hai tuần, tôi nấu một món ăn khi đến thăm ba mẹ anh. Chúng tôi nói chuyện với nhau trong vườn trước nhà, đeo khẩu trang và giữ khoảng cách 6 feet. Mỗi tuần chúng tôi và các con Facetime nói chuyện với ông bà.

Một cuối tuần khi anh đến cắt tóc cho ba anh, anh trở về với mấy thùng đầy ắp đồ đạc lỉnh kỉnh. Anh giải thích, “ Ba chắc là chán ngồi trong nhà nên dọn dẹp garage. Những đồ này là của ông nội để lại. Ba biểu đem về nhà mình.” Lúc còn độc thân thường hay sưu tập gốc gác của gia đình trước khi đến Mỹ. Vả lại, anh là con trưởng nam. Chắc vậy nên ba anh giao cho những thùng đồ đó. Anh gọi các con đến để xem những món đồ của ông nội anh để lại. Tấm gia ấn anh đã giúp tìm người chạm khắc. Những bài báo và thư từ của ông bà nội lúc sinh tồn. Mấy cái chậu nhỏ với nhiều hình dáng, kích cỡ và có in nổi chim hoa lá trang trí bên ngoài. Những chậu này chắc là ngày xưa ông nội trồng cây kiểng bonsai. Những dụng cụ nhà bếp làm bằng tre và gỗ, có những cái dường như chưa dùng lần nào. Một cái ghế gỗ nhỏ (stepping stool) thật vừa vặn cho nhà bếp của tôi. Anh nói, “Có thể cái ghế này được đóng ở trại Manzanar.”
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Nhịp võng khẽ đòng đưa
Ngọt giấc nồng ban trưa
Ơ hời bà ru cháu
Nhặt khoan mát bóng dừa

Lùm cây gà gáy lẻ
Xào xạc gió lùa tre
Lật dế vài cu bé
Đội nắng tóc vàng hoe
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Róc rách Tiếng Hát
đượm lời Mẹ ru
ngoan ngoan
à ơi…
sợi Mây trên trời
bay về xứ lạ
ngậm chút hương Rừng
rượu nồng ủ lá Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Lênh đênh muôn dặm nước non
Dạt vào ao cạn
vẫn còn lênh đênh

(BÈO – Phùng Cung )

Tôi tình cờ nghe được một mẩu đối thoại lạ tai, ngăn ngắn của một cặp vợ chồng người quen (còn trẻ) ở quê nhà:

– Lý do nào để anh quyết định tham gia đấu tranh?

– Vì 3 cô gái điếm người Việt ở Campuchia… Vì chứng kiến những phận đời vỡ nát ấy mà anh muốn góp phần nhỏ bé vào cuộc đổi thay đất nước. Hy vọng đất nước mình khá hơn, có dân chủ, có tự do để không còn những cô gái VN phải sang xứ người làm điếm. Không còn cảnh người Việt phải sống tha hương, chịu mọi khổ sở, thiệt thòi, hoặc chết thảm nơi xứ người nữa. Đơn giản thế thôi.” (Phạm Thanh Nghiên. “Chuyện Kể Của Chồng”).

Mấy năm qua, tôi ngủ trong những cái khách sạn tồi tàn ở Phnom Penh nhiều hơn ở nhà mình nên biết rằng Cambodia không chỉ có ba (hay ba ngàn) “cô gái Việt Nam phải sang xứ người làm điếm.” Nơi đây cũng không chỉ có ba chục ngàn (hay ba trăm ngàn) người Việt đang “phải sống tha hương, chịu mọi khổ sở, thiệt thòi.”
Đọc tiếp »

Tin xanh

Posted: 12/08/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

những chấm đỏ điểm hồng tâm thân cây
báo tử một đời ruỗng mục
mới ngày nào nuôi liếp xanh
nâng hoa
vỗ um mầm trái
bây giờ vân gỗ hong phơi
người ta sẽ đốn cưa những đời cằn  Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Xuân Phú
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Quân và Bill cua vô bãi đậu xe công ty cùng lúc. Cổng rộng, bốn năm xe ra vô một lượt không sao; bên kia xe Bill chững lại mấy giây, Quân thấy lạ, tay vuốt vô-lăng thêm, nhấn chân phải lướt lên trước. Đậu xe, khoác máy tính, một tay cầm brown bag thức ăn trưa, tay kia ly cà phê, ra ngoài co chân dập cửa; đặt các thứ lên mui, châm thuốc. Xe Bill trờ tới đậu kế, thường anh ta đậu xe mé bên kia.

Quân chào tiển:

– Morning Bill, have a good day.

Bill cao hơn 6 foot, ngực, tứ chi đầy thịt bắp, tóc vàng bung như tơ; vòng mấy bước tới bên.

– Hi, Quân. Tôi chỉa ông một điếu, được không.

– Sure. Why? Ý tôi là sao hôm nay lại hút?

– Thỉnh thoảng vẫn hút, Liz không chịu được mùi thuốc lá.
Đọc tiếp »

Lord Byron (1788 – 1824)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác I Saw Thee WeepLines written in an album

Dư ảnh

Khi anh nhìn em khóc
Kìa mắt biếc long lanh nhòa lệ
Tưởng như làn sương rơi tím ngát
Khi anh thấy em mỉm cười
Ánh mắt em lung linh
Khiến châu ngọc cận kề thôi lấp lánh

Như lúc mặt trời vừa lặn khuất
Ráng chiều nhuộm thẫm dịu dàng
Mà trì hoãn bóng tối sắp tới
Ngăn chận nó khỏi bầu trời đêm
Đấy, nụ cười rạng rỡ của em
Đủ sưởi ấm tâm tư anh phiền muộn
Như nắng hoàng hôn lưu luyến
Còn thắp sáng khắp cõi hồn anh
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Con sông
không chảy từ tây sang đông
Nước sông Hàn
vẫn cứ xanh như tàu lá
Chảy từ Nam ra Bắc
rất nghịch ngợm sông ngược dòng như thế đó
Nên có đi đâu
cũng nghe tiếng sông chảy trong lòng
Đọc tiếp »

Yoko Ogawa
T.Vấn dịch nhân kỷ niệm 75 năm ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống Hiroshima và Nagasaki, Nhật Bản.


Thủ tướng Nhật Bản Shinzo Abe đang cúi đầu trước đài tưởng niệm sau khi đọc bài diễn văn nhân kỷ niệm lần thứ 75 tưởng nhớ các nạn nhân của vụ ném bom nguyên tử tại công viên tưởng niệm Hòa Bình ở thành phố Hiroshima hôm thứ Năm 6-8-2020 (Ảnh: Philip Fong/Agence France-Presse — Getty Images)

Ngày 6 tháng 8 năm 2020, thế giới kỷ niệm lần thứ 75 ngày hai quả bom nguyên tử được ném xuống hai thành phố lớn của Nhật bản: Hiroshima và Nagasaki. Tưởng không cần phải nhắc lại những thiệt hại về người, của và tinh thần người dân Nhật Bản và những hệ quả tai hại khôn lường từ 75 năm qua. Điều cần nói đến là sự quên lãng của nhân lọai về một tai họa nhãn tiền, một tai họa đã xẩy ra cách đây 75 năm, nhưng cũng có thể xẩy ra lần nữa vào bất cứ lúc nào và ở bất cứ nơi đâu. Sự quên lãng vốn là điều không thể tránh khỏi của con người. Nhưng quên lãng đi những nguyên nhân gây nên những cái chết tập thể, chết lần chết mòn vì nhiễm thể, vì môi trường sống chung quanh bị hủy họai, lại là một thái độ vô trách nhiệm với chính mình, với đồng lọai, với các thế hệ mai sau. Một cuộc khảo sát mới đây của hãng truyền thông quốc gia Nhật Bản NHK (Nippon Hoso Kyokai -Japan Broadcasting Corporation) cho biết chỉ có 30 phần trăm dân số Nhật Bản nhớ được chính xác ngày, tháng và năm quả bom nguyên tử được ném xuống thành phố Hiroshima. Đó là một báo động đỏ cho những người còn quan tâm đến sự sinh tồn chung của nhân lọai. Đã đành, 75 năm là một quãng thời gian không phải ngắn nhưng mỗi năm, cứ đến ngày đầu tháng 8 là những nạn nhân còn sống sót của vụ nổ hai quả bom nguyên tử lại rủ nhau về tụ họp ở thành phố Hiroshima, nơi tọa lạc của viện bảo tàng tưởng niệm hòa bình Hiroshima để cùng nhau nhớ đến hơn 200 ngàn nạn nhân đã thiệt mạng vì cuộc ném bom và nỗi thống khổ của những người còn sống sót dù đã nhiều năm trôi qua. 75 năm qua là 75 lần người ta được nhắc nhở. Và nhớ đến những thảm kịch quá khứ không phải chỉ để ngồi khóc thương những người, những gì đã mất mà quan trọng hơn, nhớ để mỗi người tự nỗ lực bằng cách riêng của mình không để cho thảm kịch xẩy ra thêm một lần nữa. Đó là lý do chính cho con người chúng ta cần đến trí nhớ. Nhưng, buồn thay, như đã nói, quên lãng là một thuộc tính của con người.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tiếng chim vườn cũ

tiếng chim vườn cũ reo trong gió
và nắng thu về vương bóng em
có nhớ hồn tôi xanh một thuở
bâng khuâng nghìn giọt nắng rơi thềm

xanh quá một trời xưa ước mơ
mây trôi và hạnh phúc đợi chờ
em về thả tóc trong trời rộng
để mãi một đời tôi ngẩn ngơ…
Đọc tiếp »

Nguyễn Trần Diệu Hương

Thứ hai 27 tháng 7

Trong khi cả nước Mỹ, tình hình dịch bệnh xấu hẳn đi, ngay cả “ốc đảo” như Hawaii hay những tiểu bang nhỏ chuyên về nông nghiệp: Oklahoma, Iowa, Kentucky, Wisconsin…, không khí trong lành với những cánh đồng bạt ngàn cũng có số người nhiễm cúm Vũ Hán tăng lên thì tình hình ở các tiểu bang đang là tâm dịch (California, Florida, Texas and Arizona) khả quan hơn.

Không hiểu tại sao có những em bé dưới 10 tuổi kiên nhẫn ở trong nhà từ tháng 3 đến tháng 8, mà lại có những người lớn “tưng bừng tụ họp party” góp phần giúp Coronavirus tìm nạn nhân mới nhanh hơn?

Chẳng hạn, đêm thứ bảy tuần trước, hơn 170 người, ở khu vực nhà giàu Manhattan, lên một con tàu 4 tầng có tên là “The Liberty Belle” tổ chức “riverboat party” ở phía Đông dòng sông Hudson River êm đềm chạy dọc theo New York. Cảnh sát đã chận tàu lại, bắt giữ một số người, vì tội vi phạm luật lệ an toàn social distancing 6 feet, và uống rượu nơi công cộng. Dĩ nhiên chủ con tàu cũng phải vô nghỉ mát trong tù để suy ngẫm về hành động “chơi dại” của mình.
Đọc tiếp »

Lão Memo

Posted: 10/08/2020 in Truyện Ngắn, Vũ Thư Hiên

Vũ Thư Hiên

Tôi và Memo có mối giao tình lâu năm. Thậm chí tôi cũng chẳng nhớ lão ở với tôi từ khi nào. Cứ như thể tôi ra đời là đã có gã bên mình. Điều thấy được là tôi già, lão cũng già theo.

Một hôm lão đến, buồn rầu bảo tôi:

– Ông ạ, chúng ta đã đến lúc phải chia tay.

Nhìn lão bất ngờ vác bộ mặt ủ rũ, tôi chỉ còn biết hỏi một câu ngớ ngẩn:

– Sao vậy?

Lão triết lý:

– Cái gì có khởi đầu sẽ có kết thúc mà ông.

– Ờ – tôi gật – Hình như Engels có nói thế.

Lão cũng gật, vẻ đắc ý:

– Đích thị.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Hong tóc

Xưa em hong sợi tóc mềm
Còn thơm hương bưởi bên thềm rêu xanh
Lòng gương soi đẹp như tranh
Để tôi ý lược vòng quanh lối về.

Ngày em gởi sợi tóc thề
Qua đò đi giữa bốn bề bão dông
Áo người trắng cả dòng sông
Mấy bờ lau sậy ngược dòng phù hoa.
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn

Những vòng quay tuyệt vời của khúc luân vũ xưa
Những sợi kẽm gai giăng ngang mỗi một cuộc đời
Giống như những rào cản vô hình
mà chúng ta cứ cố tình vượt qua
mọi thứ trở nên chập choạng sau những cú ngã như trời giáng
Chiếc xe lửa với những khoang tàu trống rỗng từ Grand Rapid với con đường sắt nối liền Chicago …
Tôi đã bắt đầu một chuyến hành trình mà chẳng biết đi về đâu …
Những con đường dài vô tận hai bên tuyết phủ đầy …
Sự vô vọng như những chiếc cầu nối liền hai bờ tuyệt vọng

Đọc tiếp »

Yevgeny Zamyatin
Trần Quốc Việt dịch từ tác phẩm “A Soviet Heretic: Essays by Yevgeny Zamyatin” của Mirra Ginsburg, nhà xuất bản The University of Chicago Press, 1970, trang 51-52. Bản tiếng Anh của Mirra Ginsburg.


Nhà văn Yevgeny Zamyatin (1884-1937)

Vào năm 1919 Yevgeny Zamyatin viết bài này như một tuyên ngôn của giới trí thức Nga trong buổi giao thời trong tờ báo tên Ngày Mai ở Petrograd. Tờ báo bị đình bản sau số đầu tiên.

Mỗi ngày hôm nay đồng thời là nôi và vải liệm: vải liệm cho ngày hôm qua, nôi cho ngày mai. Ngày hôm nay, ngày hôm qua, và ngày mai đều gần như nhau, và xa như nhau. Những ngày này là những thế hệ, những ngày này là ông, cha, và cháu. Và cháu luôn luôn thương và ghét cha; cha luôn luôn ghét và thương ông.

Ngày hôm nay phải chết – vì ngày hôm qua đã chết, và vì ngày mai sẽ sinh ra. Quy luật như thế là tàn nhẫn và đúng đắn. Tàn nhẫn, vì nó khiến cho những ai hôm nay đã thấy những đỉnh cao xa xăm của ngày mai phải bất mãn vô tận; đúng đắn, vì bất mãn vô tận là sự bảo đảm duy nhất cho sự tiến lên vô tận, cho sự sáng tạo vô tận. Người mà đã tìm thấy lý tưởng của mình ngày hôm nay, đã biến thành cột muối như vợ của Lot, đã chìm vào đất và không tiến xa hơn nữa.
Đọc tiếp »

Song Anh

Chống dịch như chống giặc

Tôi đang sống cùng câu nói cũ mèm
45 năm đã đi qua
Chống dịch như chống giặc
Cái loa mở hết công suất
Hàng trăm tờ báo nhảy xổm lên ngồi
Cố ăn cho hết cái bánh vẽ thời đại hcm
Tập trung hết nguồn lực
Chưa bao giờ đất nước mạt rệp như ngày hôm nay
62.000 tỉ gì đó
Ngân sách trống rỗng
Bày ra đủ thứ thủ tục rắc rối
Vẫn chưa đến tay người nhận
Giờ con virus vũ hán trở lại
Mạnh mẽ hơn trước
Không còn nghe ai nhắc tới gói cứu trợ
Còn bọn trí thức bưng bô
Vẫn mớ ngủ
Mang thứ văn hóa nô dịch
Chủ nghĩa mác-lenin
Đòi khai hóa văn minh cho dân tộc
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
…giờ thì mới thiệt xa nhau
bình khô rượu cạn tìm đâu thấy người…

lại thêm một tay vái Trời về với Đất
tay này ngày xưa đạp Đất chống Trời
hai cẳng chân đi chưa từng biết mỏi
chí tang bồng hồ thỉ bạt trời mây

tầm cở Kiều Phong cũng cung tay vái lạy
phải mời Hồng Cái Bang ngồi ghé dựa hơi
danh trấn giang hồ dọc ngang chưa từng oải
xuống Đông Đông xỉn lên Đoài Đoài say
Đọc tiếp »

Ngọc Cân – trấy Tiểu Đợi

Tiệm tạp hóa rộng độ 9 mét. Kệ hàng, tủ đông, tủ lạnh chiếm gần hết. Một chỗ đứng sau quầy và một ghế bố cách trước quầy một khoảng. Đấy là lối đi từ cửa tới cuối tiệm. Người Việt đi lui đi tới ok. Mỹ, Mễ lèn vô là đụng các kệ, đổ đồ. Có một cửa khe bên vách, đứng ở quầy có thể  thò tay thâu tiền, giao hàng cho khách không vô tiệm. Bố trí hợp lý, tận dụng không gian như trên tàu thủy.

Hạm trưởng, kiếng lão đeo xệ, chào:

– Niên, mi đi mô đây?

Tóc bạc, mặt đầy. Giọng mỏng, lạnh. Không hỏi tìm đường có khó không. Không một chút gì cho ba chục năm không gặp. Niên nói:

– Trông anh không thay đổi mấy.

– Già.
Đọc tiếp »

Về | Vẫn

Posted: 07/08/2020 in Chu Nguyên Thảo, Thơ

Chu Nguyên Thảo

Về

Trời đã qua tháng tám đó rồi em
Người khách không mời sao còn nấn ná
Cứ ung dung và âm thầm quậy phá
Cố phân ly cách trở hai đứa mình

Em đừng sợ cứ giả nai làm thinh
Che mũi miệng và đôi tay luôn rửa
Hắn lùng sục tìm đâu ra em nữa
Gắng chờ anh dẫu tháng rộng năm dài
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia


Vũ Điệu
Phạm Bình Chương

Buồn thiu

Phố không
vàng lạnh rêu xanh
Phù hoa một sớm
đã thành ngày xưa
Những đôi mắt cửa –
buồn chưa
Không ai để ngó, xin thưa –
ngó trời
Làm sao tin được
người ơi
Phố xưa
không một bóng người,
buồn thiu…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Mong Đại hội 13 tìm ra những người không tai tiếng, không tham nhũng. (PGS.TS. BS Nguyễn Lân Hiếu)

Sau khi đốn hạ 6.700 cây xanh (trên 190 đường phố ở Hà Nội) ông NguyễnThế Thảo, Chủ Tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố, đã hạ cánh an toàn cùng với tiếng thở ra (nhẹ nhõm) của rất nhiều người.

Vị chủ tịch kế nhiệm trẻ trung, tháo vát, và năng nổ hơn thấy rõ:

Chủ tịch Hà Nội yêu cầu kiểm tra vụ cột điện ‘mọc’ xuyên nhà 4 tầng

Cá chết trắng hồ Hoàng Cầu: Chủ tịch Hà Nội chỉ đạo cứu cá ngay trong đêm
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Thơ yết hậu chống cúm Tàu

Đối với nhân tài thì trù úm
Đối với giặc Tàu thì co rúm
Bác sĩ chẩn bệnh phán một câu
Cúm!

Cúm này WHO gọi cúm Covid
Tự diễn biến từ ta thành địch
Tự chuyển hóa từ địch sang ta
Thích!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Vũ Ngọc Hoàng, nguyên Phó ban Tuyên giáo T.Ư

Thể chế cộng sản tồn tại bằng bạo lực của công an đàn áp dân và bằng tuyên truyền của tuyên giáo lừa dối dân. 90 năm lừa dối, ngành tuyên giáo đúc kết bằng lời lừa dối trắng trợn nhất, vô liêm sỉ nhất: Tuyên giáo phải nhằm khai hóa văn minh cho dân tộc. Lời lừa dối hoành tráng nhất của 90 năm tuyên giáo.

Khai hóa văn minh cho dân tộc nhưng những tinh hoa, trí tuệ sáng chói nhất của dân tộc đã bị tuyên giáo diệt trừ man rợ. Những nhà văn hóa của dân trong Nhân Văn Giai Phẩm là những trí tuệ lớn trong dân đi đầu khai dân trí cho người dân, cho xã hội. Những đảng viên cộng sản trong vụ Xét Lại Chống Đảng là những trí thức lớn trong đảng khai đảng trí cho đảng. Những trí tuệ lớn khai dân trí cho dân và khai đảng trí cho đảng đều bị tuyên giáo vu tội vu vơ, đánh vùi, đánh dập. Những nguồn sáng lớn nhất của đất nước, những nhân cách đẹp nhất của dân tộc đều thân tàn ma dại.
Đọc tiếp »

Tịnh đế

Posted: 05/08/2020 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
Tặng Trương Đình Uyên

Ngồi buồn
lẳng lặng
sen vua
nơi đâu một chút vui đùa
ái phi
bông mưa
vẫn rưới diêu trì
trẫm nghe hương góa bay đi
tận hồi  Đọc tiếp »

Elizabeth Coatsworth
Doãn Quốc Sỹ chuyển ngữ từ nguyên tác The Cat Who Went to Heaven của Elizabeth Coatsworth.

CON TÀI LỘC

Xa … xa lắm, mãi tận bên xứ Nhật Bản, xưa có một chàng họa sĩ nghèo. Hôm đó họa sĩ đương ngồi buồn thiu trong căn nhà nhỏ của chàng, chờ bữa ăn trưa. Người vú già đi chợ chưa về, chàng lim dim ngồi đó, thở dài nghĩ đến những thức ăn mà người vú có thể mua về. Chàng ngóng đợi từng phút từng giây bước chân hấp tấp của vú, tưởng tượng vẻ khúm núm khi vú kính cẩn trình lên chủ những thứ mua về đựng trong chiếc lẳng nhỏ, phải đảm đang lắm mới có thể với mấy xu tiền chợ mà mua về ngần bao nhiêu thứ. Họa sĩ quả đã nghe thấy tiếng chân trở về. Chàng nhỏm vội dậy. Chàng đói lắm rồi.

Nhưng sao vú lại e dè dừng bước trước cửa thế kia? Lẵng thức ăn đậy kín.

“Vào đi chứ, vú,” chàng nói lớn, “xem vú mua được những gì nào”.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ


Nhà văn Túy Hồng (1938-2020)

Chữ nghĩa phát thèm

tưởng nhớ nhà văn Túy Hồng

hương giang nước chảy ơ hờ
lòng sông chan chứa ai ngờ cuồng lưu
những nàng thục nữ mỹ miều
một hôm đỏ mặt đánh liều một phen
văn chương chữ nghĩa phát thèm
nhìn tôi trên vách ngọn đèn lung linh
bướm khuya chấp chới bóng mình
biển điên nổi sóng thình lình móc mưa
trường tiền áo trắng lưa thưa
thở dài thường thượt từ trưa đến chiều
Đọc tiếp »