Trần Huy Sao

tôi làm Thơ như hít thở mỗi ngày
(ai không thở e phần trăm tắt thở)
bởi vậy cho nên tôi hằng nhớ
thở nhịp đều như thở một bài thơ

phép thở phải thuộc lòng theo bài vở
hít sâu, nín lặng, thở đan điền
Thơ hít thở thả lòng bao tang biến
mới thấu lòng đau khắc cốt tang thương
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Năm hết, tết đến, bạn bè đang đàn đúm (tiệc tùng) vui vẻ thì South China Morning Post – số ra ngày 12/18/2018 – bỗng loan tin dữ, khiến cả đám đều hụt hẫng: “Death penalty may await Sun Bo, boss of Chinese aircraft carrier firm CSIC, for alleged spying role.”

Qua bữa sau, VOA cho biết thêm chi tiết:

“Ông Tôn Ba, cựu tổng giám đốc Tập đoàn công nghiệp đóng tàu Trung Quốc (CSIC), trước đó đã bị cơ quan chống tham nhũng kết tội nhận hối lộ, nhưng ít nhất có 3 nguồn tin hiểu chuyện cho biết các nhà điều tra đang xem xét những cáo buộc nói rằng ông Tôn Ba đã chuyển thông tin mật về tàu Liêu Ninh, tàu sân bay đầu tiên của Trung Quốc, cho tình báo nước ngoài.”
Đọc tiếp »

Nồi bún riêu

Posted: 27/12/2018 in Khê Kinh Kha, Thơ

Khê Kinh Kha

sáng hôm nay em nấu nồi bún riêu
sắc cà chua đỏ ửng như ráng chiều
như tình mình giữa khung trời trung học
ôi nồng nàn một thuở mới biết yêu

hương riêu cua gợi nhớ hương ruộng đồng
nhớ bờ đê ngồi ngắm vầng trăng trong
trăng long lanh hay mắt em ngời sáng
trăng xõa tơ vàng trên tóc em buông
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Gió bên sông

Nhớ gì ngọn gió bên sông
Lòng tôi lau sậy trổ bông tình cờ
Lá rơm xếp một chổ ngồi
Chờ nghe vạn tướng qua bờ bên kia
Cuốn lên đất đá bề bề
Chừng như lũ sáo đã về đêm qua.
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Hòa thượng Thích Như Điển

Dường như, không ai nghĩ, ngọn lửa mùa thu 1989, được đốt lên từ sinh viên, từ nhà thờ (Nikolaikirche) Leipzig đã thiêu cháy bức tường Berlin nhanh đến như vậy. Tuy vui mừng, nhưng cái bất ngờ ấy cũng mang đến sự hoang mang không ít cho người Việt chúng tôi đang sống, và làm việc ở miền Đông nước Đức. Bởi, hầu hết các nhà máy, công xưởng phải đóng cửa. Không riêng chúng tôi, mà kể cả những nghiên cứu sinh, sinh viên đại học cũng chạy loạn xí ngầu. Có lẽ, chỉ có ai đã từng sống qua cái thời khắc đó, mới hiểu hết tâm trạng của chúng tôi. Quả thực, tiền bạc, nơi ăn chốn ở, không phải là điều chúng tôi phải lo nghĩ tới. Bởi, sống ở Đức đã khá lâu, tiền bạc chúng tôi vẫn còn rủng rỉnh trong túi. Ngoài ra, nhà cửa, ăn uống, bảo hiểm ốm đau đều có xã hội chu cấp. Nhưng tâm hồn ai cũng vậy, rất chông chênh và trống trải. Có thể nói, chúng tôi như những con chim lạc đàn, chưa định được đường bay. Thì thật may mắn thay, những người Đức, người Việt ở miền Tây đã mở rộng vòng tay, cùng nơi cửa Phật, Thánh đường che chở, bao bọc, lấp đầy những khoảng trống trong hồn người bơ vơ.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
(Đà Lạt, đêm thu xưa chó cắn trăng)

Từ giã mùa thu không nói năng
Tình em sầu mộng thuở trăng rằm
Em xa! Đà Lạt buồn hoang phế
Con dốc bên đồi chó cắn trăng!

Thuở ấy hồn tôi đầy mộng mị
Con đường Võ Tánh hoa quỳ vàng
Hỡi ơi! Chó cắn hồn Thi sĩ
Trăng vỡ đồi Cù nhuộm máu tang!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Trên mọi ngả đường giao thông đang có của không gian đất nước, đã hình thành những nhóm lợi ích gồm những người có quyền lực quản lí nhà nước về giao thông vận tải và quyền lực nhà nước quản lí lãnh thổ cấu kết với những kẻ có quyền lực đồng tiền bày trò lừa bịp và cướp cả ngày lẫn đêm.

Làm đường mới phải tốn nhiều tiền bạc và thời gian. Quyền lực đồng tiền đầu tư làm đường mới thì ít, chủ yếu đầu tư chút tiền còm gia cố thêm lớp thảm mỏng nhựa đường trên nền đường vững chắc đã có từ trăm năm trước của dân của nước. Đầu tư vài chục, vài trăm tỉ đồng được kê vống lên thành chục ngàn, trăm ngàn tỉ đồng rồi lập trạm thu phí ở chỗ chốt chặn, đón lõng được hai, ba ngả đường, thu phí cả những ngả đường họ không tốn một xu đầu tư, nâng cấp, hoặc chỉ tốn chút tiền trang điểm mặt đường. Những con đường đó được gọi là đường BOT.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Sáu ngày nữa mới hết năm em ạ
bởi hôm nay là lễ Noel!
anh nhắc vậy vì…anh nhớ em
ngôi sao nhỏ ở cuối trời thăm thẳm…

Ngôi sao nhỏ ai đắp mền cho ấm?
suơng mù chăng hay khói hay mây?
kể từ khuya nay năm còn sáu ngày
bàn tay nhỏ của em làm cho anh thêm nhớ…
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
Em cúi thấp xuống vay lấy gánh ân nợ
Quảy vào từng khung nhạc đã kẽ sẵn phận mình

2.
Thế giới nheo mắt sắm tuồng cho ngày mới
Tiếng khóc lẫn tiếng cười đều mua dễ dàng từ khu chợ trời
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Đến Canada vào cuối năm 1978, sau cơn quốc biến, và sau những khó khăn gặp phải trên đường vượt biên mà dấu tích còn lại là những ác mộng thỉnh thoảng trở về làm thức giấc giữa nửa đêm, để rồi mừng rỡ khi thức dậy, thấy mình đã ra khỏi Việt Nam, Phong không còn đủ kiên nhẫn kéo dài những năm học tại viện đại học Laval để lấy lại chuyên môn của mình. Chàng bằng lòng với bằng hành nghề tổng quát, và về Montréal lo việc nuôi sống tiểu gia đình của mình, tuy không phải không có nhiều dằn vặt, nhiều tiếc nuối trong lòng. Phong và hai người bạn tính tới chuyện thiết lập một dưỡng đường nhỏ mà ở đây, người ta thường gọi là clinique médicale du quartier, nghĩa là của dân trong khu phố, không muốn đi xa.

Điều tình cờ là cả ba người đều họ Trần.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tháng mười hai, những cơn mưa muộn

Chào tháng mười hai những ngày nắng rớt
Thả xuống đời người từng ngọn gió bay
Em có cùng ta tìm trong bất chợt
Một chút yên bình sương khói trên tay.

Chào tháng mười hai những cơn mưa muộn
Lất phất bên trời – triền dốc xanh rêu
Nhặt đóa phù dung vừa phai cánh mỏng
Rớt xuống muôn trùng – gõ nhịp thương yêu.
Đọc tiếp »

Bài thơ

Posted: 26/12/2018 in Thơ, Đỗ Quyên

Đỗ Quyên
(Tặng H; và những người vợ, người yêu của các nhà thơ)


Thiếu nữ áo vàng
dinhcuong

Là thơ sinh nhật em đây
Năm nay ta có năm rày ta không

Năm sau có có không không
Năm sau nữa cũng có không vô thường
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nếu bạn từng ghé thăm qua Đà Nẵng một lần, trước Một Chín Bảy Lăm, chắc bạn có nghe tới tên gọi một bãi biển: Thanh Bình.

Không lớn như Tiên Sa, chẳng choáng ngợp như Mỹ Khê, nhưng độ mặn mà sóng luôn xô bờ ở ba con nước xanh ấy, lượng muối đều tựa nhau, thuỷ chung chẳng nhạt một phân ly. Mặn đến quýu lưỡi, đến… lột da.

Thanh Bình vì len lỏi vào sát nách thành phố, nên như tên gọi, biển Thanh Bình hiền hoà hiếm khi nhìn ra sự cuồng nộ. Sóng có gào đâu đó, chỉ tựa một lời thì thầm xa xôi, để khi con nước thay phiên tấp vào bãi cát trắng, nó mất vẻ thị uy thường hằng. Thanh Bình chừng như muốn hoá thân thành lưu lượng êm ả của một giòng sông mênh mông dịu hiền.
Đọc tiếp »

Nghìn thu từ độ

Posted: 25/12/2018 in Thơ, Trịnh Y Thư

Trịnh Y Thư


Mùa thu tím
dinhcuong

1.
Giật mình tiếng khánh nhẹ khua
ngẩn ngơ chiếc lá chuyển mùa bay sang
duềnh quyên bóng động hai hàng
nghìn thu từ độ vẫn bàng hoàng trôi.

2.
Nghe trong cô quạnh tiếng mưa
rơi thầm vào những bến bờ mù tăm
rừng xưa lỡ hẹn trăm năm
ngoảnh trông mộ chí chỗ nằm mộng dư.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Đêm giáng sinh và kẻ trồng bưởi

Tôi sợ Chúa biết tôi là kẻ chân lấm tay bùn
nên giấu hai bàn tay của mình
móng tay quên cắt
chứa đầy đất
trong túi quần
khi bước vào nhà thờ đêm Giáng Sinh

tôi quỳ trước tượng Chúa lâm râm khấn nguyện
lạy Chúa trên trời
con chỉ là kẻ trồng bưởi
mảnh đời như mảnh đất
sợ vu vơ đủ điều
Đọc tiếp »

Gác xép

Posted: 25/12/2018 in Phan Ni Tấn, Truyện Ngắn

Phan Ni Tấn

Đang ngủ trên gác xép nửa đêm Thế giựt mình choàng tỉnh vì có tiếng người đập cửa ở dưới nhà. Tôi nằm kế bên cũng thức giấc, ngẩng đầu lên nghe ngóng rồi hoảng hốt ngồi bật dậy la thầm: “Chết rồi anh nờ! Mạ em trên Đà Lạt xuống tề”.

Hơn bốn tháng trước, khi lén đưa Thế về giấu trên gác, tôi có nói mỗi lần về Sài Gòn mạ của Trảng thường ngủ trên gác này, nhưng năm ba tháng có việc bà mới về; còn nếu đêm hôm công an xét nhà Thế cứ trèo lên núp trên nóc gia ở ban-công phía sau là an toàn. Trong chập chờn, thấy tôi lộ vẻ lo lắng, Thế thương cảm, choàng tay ôm lấy tôi trấn an rồi hé cửa vọt ra ban-công phía sau, tôi sốt ruột cũng ra theo. Thế quơ vội dôi dép mòn đế, há miệng thảy xuống đường hẻm, rồi nhanh nhẹn đu tường tuột xuống đất, tôi nhìn theo mà ứa nước mắt.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Đinh Cường & Hoàng Xuân Sơn

Sinh nhật sắp tới

tôi tự làm ngựa cưỡi tôi
với xương da cũ
với đời mới
xanh
với chim vẫn hót trên cành
dù hoa vẫn đẹp mong manh nỗi buồn
tôi mang tin tôi đầu hôm
thức cùng đêm nhạc
lóa cùng sao băng
cởi nhẹ khuy
nguyện ước rằng
tình yêu còn tới vĩnh hằng
khai sinh
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Thắng trận này anh lấy lại Hoàng Sa?
Còn Trường Sa hẹn em mùa giải tới.
Thác Bản Giốc đã trong tầm tay với?
Bóng lăn rồi thoả sức ngồi mơ!

Thắng trận này anh lấy lại Tây Nguyên?
Trả bauxite vào yên lòng đất mẹ.
Trồng lại cà phê… Tháo ngòi bom bùn đỏ
Tân Rai, Nhân Cơ đến hẹn lại chờ?
Đọc tiếp »

Nhiều tác giả

Kính gửi:

– Ban lãnh đạo Nhà nước Việt Nam (Ông/Bà Chủ tịch nước, Chủ tịch Quốc hội,
Thủ tướng nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam)

Đồng kính gửi:

– Toàn thể nhân dân Việt Nam và người Việt sống ở nước ngoài
– Ông Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc
– Các cơ quan ngoại giao quốc tế tại Việt Nam

Kính thưa quý vị,

Một trăm năm trước, năm 1919, một bản “Yêu sách của dân tộc An Nam” (Revendications du Peuple Annamite) do một nhóm người Việt Nam yêu nước soạn thảo và ký tên là Nguyễn Ái Quấc được gửi đến Hội nghị các nước thắng trận trong thế chiến thứ nhất (1914-1918), họp tại cung điện Versailles, Paris, Pháp.

Bản yêu sách gồm tám điểm sau:

1. Tổng ân xá cho tất cả những người bản xứ bị án tù chính trị;

2. Cải cách nền pháp lý ở Đông Dương bằng cách cho người bản xứ cũng được quyền hưởng những đảm bảo về mặt pháp luật như người Âu châu; xóa bỏ hoàn toàn các toà án đặc biệt dùng làm công cụ để khủng bố và áp bức bộ phận trung thực nhất trong nhân dân An Nam;

3. Tự do báo chí và tự do ngôn luận;

4. Tự do lập hội và hội họp;

5. Tự do cư trú ở nước ngoài và tự do xuất dương;

6. Tự do học tập, thành lập các trường kỹ thuật và chuyên nghiệp ở tất cả các tỉnh cho người bản xứ;

7. Thay chế độ ra các sắc lệnh bằng chế độ ra các đạo luật;

8. Đoàn đại biểu thường trực của người bản xứ, do người bản xứ bầu ra, tại Nghị viện Pháp để giúp cho Nghị viện biết được những nguyện vọng của người bản xứ.

Suốt một trăm năm qua, hằng triệu người con ưu tú của dân tộc Việt Nam đã hy sinh để giành lấy những quyền căn bản mà Yêu sách 1919 đã nêu.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Linh mục Hoài Đức

jesus_christ

Lời: Nguyễn Khắc Xuyên; Nhạc: Linh mục Hoài Đức; Tiếng hát: Mỹ Huyền

Nguồn âm bản mp3: NCT; bản ký âm: Thư Viện Âm Nhạc

Kẻ lạ

Posted: 24/12/2018 in Khuất Đẩu, Truyện Ngắn

Khuất Đẩu

1.
Bỏ chiếc khung xe đạp chưa sơn xuống thềm nhà, anh ôm con búp bê bằng nhựa, ngồi chờ. Đây là con búp bê anh mua được với một cái giá gần như cho không trên đường phố Sài Gòn sau ngày Miền Nam giải phóng. Đương nhiên nó không đẹp như búp bê của Nga, nhưng vẫn đẹp hơn những búp bê bằng gỗ hay đất sét ở Hà Nội. Chân tay nó hồng hào, mũm mĩm, mà mắt lại biết nhắm biết mở nữa. Để nằm là nó ngủ, để ngồi là nó thức. Nhất định con gái anh sẽ reo lên, bố ơi, bố ơi, con yêu bố lắm. Và vợ anh, chắc chị sẽ ôm lấy anh mừng mừng tủi tủi. Chị sẽ khóc, khóc nghẹn ngào vì mừng vui chứ không phải vì lo sợ, như 5 năm trước khi tiễn anh lên đường đi B.
Đọc tiếp »

Giấc mơ

Posted: 24/12/2018 in Nguyễn Thị Khánh Minh, Thơ

Nguyễn Thị Khánh Minh

1.
Ngọn sóng nhỏ nhoi. Nụ cười
Tung tôi đôi cánh. Biển khơi. Là ngày
Nắng trôi, và tôi trôi đây
Hình như ai đó. Vẫy tay, bảo chờ
Không biết phía nào, Giấc mơ

2.
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng
Có khi bằng đường cong
Có khi bằng con đường dích-dắc
Có khi lại bằng những dấu chấm
Tưởng rất gần
Mà nối hoài
Hụt hơi
Không đến
Riết rồi, tôi đặt tên
Điểm ở đầu kia
Là Giấc Mơ
Đọc tiếp »

Robert Frost (1874—1963)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Stopping by Woods on a Snowy Evening

Chiều hôm lữ khách

Dừng vó ngựa
Lối mòn hoang liêu
Mặt hồ băng giá
U minh rừng chiều

Mênh mông hiu quạnh
Thăm thẳm bóng đêm dài
Lạc ngựa dường ngơ ngẩn
Sao lại ngừng nơi đây?
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Duy

Nếu Karl Marx còn sống không biết ông giải thích và đánh giá thế nào về nhà nước cộng sản sau 40 năm cải cách và “mở cửa”.

Vài nét chính dưới đây giúp ta hình dung được mặt thật nhà nước Trung cộng ngày nay.

Giầu nhưng đầy rủi ro…

Tất cả con người, nguồn vốn, đất đai, tài nguyên, kỹ thuật đều thuộc về nhà nước và đều được tận dụng chuyển thành tài sản tích lũy trong các ngân hàng nhà nước.

Riêng Ngân hàng Nhân dân Trung Cộng tài sản tích lũy đã nhiều hơn bất cứ Ngân khố nào có được trong lịch sử thế giới, dự trữ ngoại tệ có lúc lên đến 4.000 tỷ Mỹ kim.

Chính quyền địa phương, công ty và cá nhân bị buộc phải gửi vào 4 ngân hàng thương mãi nhà nước, được vay lại theo chiến lược nhà nước đưa ra và theo những quan hệ về chính trị.

Theo ước tính S&P Global Intelligence vào cuối năm 2017 tổng tài sản 4 ngân hàng thương mãi đã lên tới 13.630 tỷ Mỹ Kim.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

tối hai mươi bốn chẳng biết ăn chi
mình người huế chỉ mặn món bún bò
thức này nên thời vào chiều tà hoặc ngày rạng
chơi rề-vơi-dông e nặng bụng năm canh

kinh cong chuông giáo đường cùng tuyết đổ
không bóng người đường lạnh vắng chùa bà đanh
nhờ nồi bún sưởi ấm vuông bếp chật
đèn chớp đỏ đeo cây thông mùi sả dật dờ
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Cành lan ngọc

Dâng một giò lan cúng Phật
Khi mùa xuân chớm hiên sân
Ngoài vườn hương lan gió thoảng
Dặm trời sương khói bâng khuâng.

Hồn con rêu phong tượng đá
Hỏi chi từ độ mưa nguồn
Tháng ngày qua bao bến lạ
Cánh chim mờ cõi trăng sương
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Với đại đa số dân chúng, lễ Giáng Sinh được coi như một ngày lễ lớn của dân tộc và đó là một nét văn hóa đẹp, Ngày lễ Noel như một ngày lễ của tất cả mọi người không phân biệt tôn giáo. Trong sinh hoạt xã hội và cả sinh hoạt về văn học, ngày lễ ấy có một vị trí rất quan trọng. Mặc dù Thiên Chúa Giáo mới du nhập vào Việt Nam từ thế kỷ 19 cho tới nay, nhưng lễ Giáng Sinh đã trở thành một ngày lễ nhân gian của cả nước. Và riêng với tôi, thì có ý nghĩ rằng tôn giáo nào cũng tốt cũng dạy người ta làm việc thiện nên những ngày lễ là những ngày nhắc nhở tất cả mọi người đi trên con đường tu thân tu tập ấy…
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm
gửi người đã đi

khoảng trưa thứ tư
không ai biết khi nào hắn thức dậy
chỉ thấy cửa sổ mở toang
chữ nghĩa tẩu tán theo cơn gió
còn nồng nặc mùi bia bọt

trong cái sọt rác lủng củng lon, chai, bao, hộp
chơ vơ năm ba bài thơ xé dọc xé ngang
không ai biết hắn quẳng đi lúc nào
và rất có thể hắn cũng không biết
và không nhớ hôm nay là thứ tư, ngày đổ rác
Đọc tiếp »

Viên Dung

Còn một khúc nhớ

cầm chân đất lạ. chẳng qua
vơi đầy khúc nhớ gọi nhà
muỗi mòng bù mắt săn da cuối chiều

bỗng, nhà thoi thóp tiêu điều
dưng, đời thiếu bóng em riêng
bâng khuâng nuối tiếc ngửa nghiêng cõi lòng
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nụ cười rạng rỡ của các cô gái anh hùng trên nhật báo và phim ảnh tuyên truyền của Việt Nam Dân chủ Cộng hòa trong chiến tranh đã chu du khắp thế giới, nhưng số phận bi thảm của chính những người nữ anh hùng vô danh này vẫn chưa được mọi người biết đến đầy đủ. (François Guillemot)

Thỉnh thoảng, giới truyền thông trong nước lại hốt hoảng loan tin:

Khắp nơi dư cấp phó

Hoặc:

Dư thừa cấp phó khắp nơi

Tuy được báo động đều đều như thế nhưng tình trạng “lạm phát cấp phó vẫn cứ diễn ra ở nhiều sở, phòng, ngành, tại không ít địa phương” – theo như lời than phiền của phóng viên báo Lao Động.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Văn thi sĩ

văn thi sĩ
là ngủ chung với chó
ngu ngang trâu
và bằng hữu cùng mèo
lúc bụng cào kêu dăm tiếng meo meo
con làm lợn kêu vang ủn ỉn
khi thoạt sinh ra
đứa nào cũng có mồm cùng miệng
mà bây giờ dưới chế độ của Bác
hoá thành câm
thủa còn Tây & Mỹ hùng hục đấu tranh
giờ độc lập tư do
câm cái một
lỗ miệng bây giờ nín khe ngang lỗ đít
gục cái đầu mổ thóc mổ ngô
ôi văn chương hạt giống chứa đầy bồ
dăm con gà què bu quanh kiếm chác
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Hoàng Minh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Nga

1.
Xa xưa, vài năm đầu thập kỷ 60, chiến tranh còn chưa khốc liệt mà chỉ mới có mặt đâu đó ở những vùng rừng núi thật xa đô thành Sài Gòn, lâu lắm mới nghe tiếng đại bác chợt vọng về thành phố ban đêm. Do đó, ít ra là đối với tuổi niên thiếu hồn nhiên của những cậu bé dân Sài Gòn như tôi, những tháng 12 thời ấy quả là “bình yên dưới thế”, bọn nhóc chúng tôi tha hồ háo hức trông chờ những lễ hội lớn lao, thật vui vẻ là Noel và Tết dương lịch.

Cứ bắt đầu nghe bản Jingle Bells vang vang ngoài phố cùng hình ảnh ông già Noel cỡi xe tuần lộc, tươi cười trên những tấm thiệp đẹp đẽ là tôi đã cảm thấy vô cùng nôn nao, hí hửng. Bọn trẻ, bọn thanh niên nam nữ thì lúc nào chẳng chộn rộn trong những mùa hoan lễ.
Đọc tiếp »

Tâm sự ngày mưa

Posted: 20/12/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

…mưa Cali xe chạy chậm rì
con mắt láo liêng chân dợm thắng
giọt vắn giọt dài rơi loạn xị
khiến vòng quạt nước cứ lăng xăng…

nhớ hồi cố quận mưa rơi nặng
vẫn nhẹ lòng nương náu đất trời
đan chéo giọt dài chan giọt vắn
chiều mưa bong bóng dập dìu trôi
Đọc tiếp »

Thy An

Cuối cùng rồi em sẽ trở về

cuối cùng rồi em sẽ trở về nơi này
nhìn lại thành phố đã quá nhiều thay đổi
đó cũng là quy luật của sự sống
(người kiểu mới gọi là phát triển:
không có gì trường cửu mà phải biến đổi theo thời gian)
quê hương em cũng vậy
biến đổi nhưng buồn làm sao: biến đổi trong tang thương
nơi những tương phản đau lòng sẽ làm em khó thở
và giọt nước mắt không cầm được sẽ rơi mặn trên tay
vì mắt em không thể mù
và tim em không thể là gỗ đá
Đọc tiếp »

Trần Doãn Nho


Hình: talawas.org

“Trang Sách và Những Giấc Mơ Bay,” cái tên nghe như tựa đề một truyện ngắn hay một bài tùy bút, thật ra là một tập sách viết về một số các tác giả và tác phẩm miền Nam.

Theo tác giả, qua lời tâm sự với Trần Hoài Thư trong lời tựa, đây “không phải là tập sách phê bình hay nhận định văn học” mà chỉ là “cái nhìn hoàn toàn chủ quan của người viết về các tác phẩm của những bạn văn, một thời đã góp công xây dựng một nền văn học miền Nam.”

Mà quả thật như thế! Nguyễn Lệ Uyên không sử dụng các lý thuyết văn học như một kính hiển vi để soi rọi các hình thức sáng tác, kết cấu câu chuyện hay các nhân vật, mà dùng tấm lòng để chia sẻ với tấm lòng, dùng tấm lòng để chia sẻ thân phận của các nhân vật và chia sẻ tâm cảm của những nhà văn, nhà thơ trong suốt một giai đoạn lịch sử cực kỳ nhiễu nhương.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Vì vui quá nên… cởi truồng
Vì mừng quá nên điên cuồng hò hét
Tự hào quá đi thôi Việt Nam
Một màu đỏ rực trời trên các trang báo
Bài tụng ca như có bác hồ trong ngày vui đại thắng
Lại có dịp vang lên

Trái đất đang yên lành bỗng nhiên chao đảo
Quốc lộ 1A vỡ toác những ổ voi ổ gà
Hơn 30 kẻ tâm thần liều thân
Xuống địa ngục tìm ông các-mác báo công
Hơn 200 người hùng vào bệnh viện reo hò thỏa thích
Việt nam tự hào ‘đi bão’
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Fulton Oursler
Nguyễn Hiến Lê dịch

em_be_va_chuoi_ngoc_lam

Ngày cô bé Joan Grace đẩy cửa bước vào tiệm của Pierre Richard thì Pierre là con người cô độc nhất thành phố. Có lẽ hồi ấy các bạn đã được nghe phong phanh câu chuyện đó. Nhưng báo chí không nêu tên mà cũng không kể chi tiết nên hôm nay tôi xin thuật lại tường tận.

Pierre đã được ông nội để lại cho một cửa tiệm bán đồ cổ. Trong cái tủ kính nhỏ xíu anh chất đủ các thứ đồ kỳ cục: vòng, mề đay đeo vào dây chuyền có từ thế kỷ trước, nhẫn vàng, hộp bạc, ngọc thạch hoặc ngà chạm trổ, tượng nhỏ bằng sứ.

Buổi chiều, mùa đông hôm đó, một em gái đứng áp trán vào tủ kính, trố mắt ngó kỹ từng vật cổ lỗ đó như muốn kiếm một vật gì. Bỗng em ngững đầu lên, vẻ khoan khoái rồi đẩy cửa bước vào tiệm.
Đọc tiếp »