Hoàng Xuân Sơn

Nô-en 18

nguội rồi
lạnh cả hai vai
lạnh thêm một tép than
ngoài chân mây
lửa vui chẳng nhóm đêm này
nên câu hàn thử
vẫn gầy như xưa
nhạc treo một phiên âm. hờ
lặng im của đất
mù mờ của cây
đèn trôi về phía chân mày
giật mình kiếp bạc
lung lay bóng
nhờ
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Trở về

quả
tôi hết thường xuyên
chuyên chú bất kì gì- từ lâu
mọi thứ
hễ để mắt

ngó
liền bu lu ba loa
cả ra

ngày/ tối
cứ ở ngoài (mình!)
cốt sao đáp ứng đúng câu “đầu đội trời
chân đạp đất!” chả nghĩ sẽ lui vô trong mình
vô tâm
sống thật với mỗi tưởng
thấy
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh | Nhã Lan

Nguyễn Mạnh Trinh (NMT): Hôm nay thời tiết đã vào mùa đông và lòng người cũng như ảnh hưởng theo. Chúng ta lại có thêm một Giáng Sinh ở xứ người và hình như bất cứ ai trong chúng ta đều có những nỗi niềm riêng tư, những kỷ niệm không quên về thời điểm ấy. Từ quê nhà sang đến xứ người, trong tâm tư dồn chứa bao nhiêu điều tích lũy, có khi muốn nói mà chưa diễn tả hết. Cũng may, chúng ta còn có những nhạc sĩ, nhà văn, nhà thơ, cảm chung nỗi niềm và dùng nốt nhạc, câu thơ, lời văn để chia sẻ với chúng ta. Những lần trước, chúng tôi trong mục Tản Mạn Văn Học đã nói về những dòng nhạc, những bài thơ, những truyện ngắn và tác giả của nó qua chủ đề Giáng Sinh. Thật khó mà lột tả hết được những tâm tư của người Việt Nam xa xứ, với tấm lòng sùng kính tin tưởng vào những đấng tối cao luôn che chở bảo bọc con người vượt qua được những chông gai hiểm trở của dòng đời. Qua văn chương, tôn giáo không những chỉ có sự cứu rỗi mà còn có tính thiết thực của niềm tin khi con người nhiều khi lâm vào cảnh cùng đường tận lối. Mà, với dân tộc Việt Nam và thời thế Việt Nam thì chuyện đối diện với hiểm họa nguy nan là chuyện bình thường của một đất nước chiến tranh và một thời thế xoay chuyển đến tận cùng cuộc sống.
Đọc tiếp »

Tâm Nhiên


Thầy Tuệ Sỹ

MẶC NHƯ LÔI

Lên đỉnh Đề Thơ nhìn mây trắng
Lặng ngát đồi sương khói dị thường
Bỗng nghe tiếng hét gầm tịch mịch
Dậy sấm sét rền khắp muôn phương

Vang dội truông ngàn khe thung lũng
Bừng lên sinh khí hạo nhiên tràn
Tiếng sư tử hống làm rúng động
Khiếp vía kinh hồn cáo chồn hoang
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Vô địch vùng trũng Đông Nam Á thì có gì là ghê?
Brazil vô địch thế giới 5 lần mà dân nghèo còn chết đói
Đừng biến thể thao thành một trò hề
Bằng những kích động mị dân lừa dối
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi viết tặng em bài thơ buồn. Câm lặng. Đôi ba hôm sau nghĩ chẳng đặng, em hồi âm. Mưa lâm thâm ướt dầm lá hẹ, bây giờ em thôi làm mẹ, qua mùa đông sẽ lên chức bà nội, đừng làm tình làm tội nữa nha anh. Sao đứt thắng có người bảo hỏng phanh mà kêu ca cho đến hồi khản tiếng gọi là thất thanh? Rõ là em đã soán đoạt ở anh màu trời xanh. Anh chết máy giữa đường đầy nắng hanh.

Yêu cần tri kỷ viết cần tri âm, hai món hỷ tín này coi bộ anh vô duyên. Nói huyên thuyên tiếc sợi dây nối vào gàu giếng cạn, ừ thì sức người vốn hữu hạn, mình thôi làm bạn từ dạo súng nổ đạn bay. Ớt thì cay mà miệng anh thày lay: Dễ như ăn ớt. Vậy đụng phải trớt quớt trách chi ai? Thơ văn có lúc là thứ mang tai ương đến tha nhân, hành hạ người ta đủ điều lần khân. Đẻ ra chán, oải, nhàm, nản, ngấy… “những điều trông thấy mà đau đớn lòng”.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

lũ chuột đã mọc cánh bay
có thể sẽ quay trở về
trú ẩn vào hang ổ ẩm ướt mùi quá khứ
những ngọn đèn mù mờ biết khóc
kể cho tôi nghe
quá nhiều chiếc lưỡi bị mưa bão cắt đứt
già nhân ngãi lũ mắt hí phù thủy
túm cổ mầm tuyệt vọng đẩy hết xuống lỗ huyệt
trên tấm bản đồ giả thuyết nỗi căm hờn
sự trả thù ngoi lên tữ vũng lầy
Đọc tiếp »

Trịnh Y Thư

Bơ vơ cái dấu chấm buồn lạnh, trên một cõi quê nhà, đất thiếu máu, cạn tình.
Cung Tích Biền (Nghiệp chưa hề an nghỉ – Xứ động vật)

1.
Đọc Xứ động vật của nhà văn Cung Tích Biền [Nhân Ảnh xuất bản, California, 2018], người đọc không thể không bàng hoàng, kinh động vì những trang viết khốc liệt như được viết từ nỗi đau xé ruột và lòng phẫn nộ tràn ứ, đầy dâng. Hiển nhiên, ở đây nhà văn viết không phải để giải trí, mua vui. Suốt sáu thiên truyện mà tác giả gọi là “tân truyện” – ngoại trừ truyện đầu, Mùi của gió mùa, một truyện ngắn riêng lẻ, kì dư các truyện khác đều là tập hợp của nhiều tiểu truyện với nội dung liên kết nhau – người đọc không hề tìm thấy một dấu vết hạnh phúc nhân sinh hoặc một nụ cười vui tươi nào, mà chỉ bắt gặp toàn những đắng cay tủi nhục và đau đớn ê chề.

Bằng giọng văn trần trụi cảm xúc, phối hợp với những biện pháp nghịch dị trong văn chương, nhà văn đã rạch toác những vết ung nhọt khiếp hãi của xã hội đương đại trên đất nước quê hương ông từ thời hậu chiến cho đến tận bây giờ sau gần nửa thế kỉ thống nhất. Ông đã không ngần ngại gọi đấy là Xứ động vật hay một xứ sở Toàn-Chuồng. Trong mắt ông, cuộc sống lầm than, những sự việc phi lí, những cảnh huống oan khiên, những định mệnh oan nghiệt, những con người sống thừa, tất cả là kiếp sống con người hôm nay trên dải đất tang thương đó.
Đọc tiếp »

Bóng thu

Posted: 17/12/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

em về đây chi nữa
chỗ đứng chưa qua rừng cấm
có mạch ngầm bóc hốt xâm thực
bề trên có tầm nhìn củng cố thành quả mùa thu cũ
mùa thu giục người hồi cuối thế kỷ trước
bóng thu ngã dài những bắt bớ
thị uy mầm tự chủ

em về đây chi nữa
khiên lửa dựng tường che sự thật
chưa ai qua được lửa điêu ngoa
bởi tường che giả trá
phận người khuân quá nặng
bị phỗng tay nhân cách
hỏa mù khuất lấp
Đọc tiếp »

Hoa Nguyên

Ta lãng mạn cho hết thời lãng mạn
Vẽ chân dung mình lên những củ khoai
Ta lãng mạn cho hết đời bĩ vận
Thơ về đâu quang gánh ở phương đoài

Ta cháy hết một thời đốt sách
Về U minh thương ngập đất da phèn
Những đời sông chảy về nơi tận ngạch
Ngó lục bình thêm lạ mà như quen
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Lão Tám ‘cô đơn’ ngồi uống trà, ngóng ra cửa có ý đợi ai. Rồi lão nghe có tiếng dép lẹp xẹp dưới bếp. Lão tính đứng dậy đi xuống coi đứa nào cả gan dám lẻn vào nhà nhưng rồi lão sực nhớ.

– Mày rình thứ gì ở sau bếp nhà tao…?, lão lên tiếng đánh động.

– …Rình rinh cái hủ gạo của chú…

– Ờ…ngon ta. Nói cho nhớ đó nghen… con. Vàng tao giấu trong hủ gạo, mai mốt mất… tao báo làng, báo xã là mày lấy, lúc đó đừng có chối nghen…con.

– Báo cho… báo. Sợ gì…Con xám mai ra trường được rồi chớ gì…?

– Tao tính mai…mà mày thấy nó thế nào?
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Một chút xuân

Em treo gì trên ô cửa sổ nhỏ
Để tiếng leng keng của chùm phong linh
Gõ nhịp không ngừng
Làm rộn ràng trái tim tôi
Trong veo màu nắng thủy tinh
Cuối năm vừa đậu xuống thềm nhà
Chùm hoa giấy đỏ bỗng trở nên rực rỡ
Đong đưa đùa trong gió sớm
Ngọn gió chuyển mùa
Từ lúc nào tôi không hay, không biết.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Ngậm ngùi

Mấy cô trường Nữ xưa đâu cả?
Bơi hết vào đây tám chuyện đời
Ngẩn ngơ! Trường cũ dường xa lạ
Đường xưa cũng đã đổi tên rồi.

Anh chàng Võ Tánh này cũng ngộ
Vi vút vần thơ tán các cô.
Bạn anh người mất, người phiêu bạt
Chẳng thấy tăm hơi, chẳng hẹn hò.
Đọc tiếp »

T.Vấn


Thơ Hoàng Hưng, Văn Học xuất bản 2018

1.
Giáng Sinh 1984, hơn một năm sau khi được thả khỏi nhà tù thế kỷ có tên gọi là Trại Cải Tạo, tôi lại quay trở vào nhà tù một lần nữa. Lần này là một nhà tù đúng như tên gọi, không màu mè “tập trung cải tạo”. Lý do rất đơn giản, tôi và người bạn gái (sau này là mẹ của các con tôi) đang ngồi uống cà phê ở một quán cóc lề đường Tô Hiến Thành (Sài Gòn), thì một nhóm công an sắc phục ập vào xét hỏi giấy tờ của những người ngồi trong quán. Đến lượt tôi, một anh (hình như là trưởng nhóm) cầm tờ giấy ra trại (tức lệnh tha ra khỏi tù) của tôi, nói với vẻ giễu cợt: “Sĩ quan ngụy à? Thế thì lại được nhà nước nuôi thôi!”. Nói xong, anh ta gấp tờ giấy trên tay nhỏ vừa đủ để cho vào trong túi áo của mình. Tôi hiểu ngay mình sẽ lại được sống thực những cơn ác mộng thường gặp trong hơn một năm sau khi ra khỏi trại tù Z30A Xuân Lộc. Đêm hôm đó, khi bước chân vào phòng tạm giam của đồn công an quận 10 (Sài Gòn), cánh cửa sắt nặng nề vừa khép lại sau lưng, tôi giật mình nghe một tiếng quát “Cởi hết quần áo ra!”. Định thần lại, nhìn ra một tay có vẻ đầu gấu ngồi ngay cửa ra vào mặt hằm hằm nhìn tôi. Đã từng có dịp ở chung trại với bọn tù hình sự ngoài Bắc, tôi biết ngay vai vế của vị đầu gấu vừa quát tháo. Và tất nhiên tôi ngoan ngoãn, cởi hết quần áo theo lệnh rồi ngồi xuống đối diện “anh” trưởng phòng, một thằng tù nặng án, cũng là một ông vua đằng sau cánh cửa phòng giam.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Mươi năm chưa trở lại biên cương
Biết có còn không bóng miếu đền
Ẩn khuất bên làn sương bóng núi
Từng hàng đá rụng nát không gian

Cổ mộ im lìm đau tổ phụ
Xương tàn hoang dã khói hương bay
Cao cao tiếng hót con chim lạ
Rót lạnh lùng chi giữa đất trời!
Đọc tiếp »

Cơ chế

Posted: 14/12/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

mỗi cá nhân sẽ tìm thấy
trương mục của mình

chủ động

hãy đầu độc trí thức
giết bằng hết trí tuệ
rồi gom hết quạt cờ
ngồi vân vê cùng hán(g)

bốp ch(t)át

ghê gớm thật
chúng tát đứng tát ngồi
tát người tát ngợm
tát cạn tát nông
tát sông tát biển
tát sạch ao hồ mương lạch
sưng mẹ nó má rồi
bỏ tía bỏ bu


Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Ngày xưa thân ái. Bốn chữ này thường được sử dụng nhiều trong các cuốn lưu bút, bạn cùng lớp bịn rịn trao tay khi hè về chấm hết một niên học. Trong ca từ một bản nhạc cũng có gợi nhắc, hình như là (thể điệu boléro?): “Những ngày xưa thân ái, xin trả lại cho nhau…”

Tôi có nhiều bạn, tên bắt đầu bằng N. Trong cuốn sổ điểm danh kích cỡ to một cách lạ thường nằm trên bàn thầy cô, đứng trên những đường kẽ chữ xanh nhạt đều đặn thẳng tắp, đè đầu cỡi cổ chen chúc vây quanh tôi có lắm đứa thân thích: Nam, Nhã, Như, Nhân, Ngọc, Ngôn, Ngữ, Nghĩa, Nguyện… Và họ Nguyễn bao giờ cũng lấn át những họ khác. Tôi lạc mất tin về Nguyễn Thanh Ngọc từ năm 1968. Nguyễn Văn Ngữ thì mất vào mùa hè 1972. Nguyễn Duy Nguyện thì bị động viên, vào lính năm 1974 chả biết sống chết ra sao. Lớn lên theo thời gian, bạn bè cứ thế mà lần hồi chìm tăm biệt tích. Những ngày xưa thân ái có hiện ra cũng nhạt nhoà dần bao trang vở khắc ghi tới thời vàng son thuở nọ. Một nhà văn thành danh từng nói với tôi: Giai đoạn mà cậu sống với, quả có bất hạnh.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Lênh đênh phận đời

Trời hành cơn lụt chốn quê xa
Biển nước ngập tràn bao cửa nhà
Cuồn cuộn cuồng lưu dòng xoáy bủa
Tường xiêu mái lá giọt mưa sa
Chòng chành bè chuối bơi chèo chống
Dai dẳng mưa dầm buốt thịt da
Xơ xác kiếp nghèo lâm cảnh khổ
Níu trời thương xót giúp tai qua
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nỗi nhớ mùa đông

Có lẽ mùa đông về muộn quá
Nên nhớ em với nỗi nhớ thật đầy
Sớm mai nay nhìn thu vàng rụng lá
Chợt hay rằng trời đã chớm heo may

Con chim sẻ nằm im còn ngái ngủ
Mây trôi qua và gió níu lại gần
Anh nghe chút hương thầm mùa thu cũ
Rơi khẽ khàng giữa gió lạnh mùa đông
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Những kẻ đặt Khổng Tử lên bàn thờ, thánh hóa ông chính là những kẻ cầm quyền, hoặc những kẻ muốn nắm quyền. Việc này hoàn toàn không phải là việc của dân chúng bình thường. (Lỗ Tấn)

Tháng trước, nhân dịp kỷ niệm 95 năm sinh nhật của nhạc sỹ Văn Cao (15/11/1923 – 15/11/2018) nhà văn Đặng Văn Sinh đã chịu khó viết lại vài đoạn (“ghi chép vụn”) của bạn đồng nghiệp Hoàng Minh Tường, trên trang FB của ông:

Có chuyện này về cụ Văn Cao, chỉ mình hai bố con tôi chứng kiến – Long Bụi kể – Ấy là cái năm Hội Nhà văn hay Nhạc sỹ Hunggari có giấy mời đích danh Văn Cao sang chơi hay hội thảo gì đó. Tổ chức không muốn cho Văn Cao đi, vì ông thuộc diện văn nghệ sỹ bất hảo, nhưng chưa tìm ra cớ gì ngăn cản. Tối ấy, tôi lai bố Lê Chính cùng bác Văn Cao đi đâu đó. Đến ngã tư Trần Nhân Tông – Mai Hắc Đế, bỗng thấy hai thằng du côn tự nhiên xô vào xe bác Văn, rồi chửi ông và đánh ông túi bụi. Khi ấy tôi đã là một thầy dạy võ, có lò võ riêng. Điên tiết, tôi xông đến, giằng hai thằng côn đồ ra, định dạy cho chúng một bài học. Thấy tôi ra đòn, biết gặp cao thủ, chúng bí quá, liền dí tấm thẻ đỏ vào mặt tôi: “Mày không biết chúng bố là ai, hả? Xéo đi cho các bố làm việc.”
Đọc tiếp »

Mưa ở Quảng Trị

Posted: 13/12/2018 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Những cơn mưa bên ngoài nhà thờ
Cuối mùa thu vội về cùng phố
Em còn đó hay đã đi
Guốc mộc hè người nhịp gõ.

Đầu sông đôi tình-nhân lặng lẽ
Mắt nhìn ai buồn hiu
Môi hôn xa giọt mưa sao buồn thế
Quảng-Trị nhớ ai trời chiều.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Chị Hường nghe thằng con trai rủ cha nó đi shopping tìm mua quà Giáng sinh, chị sẵn dịp tháp tùng đi theo coi có gì đẹp mà rẻ mua gởi về cho mấy đứa cháu bên Việt Nam.

Lúc bước ra xe thằng con vỗ vai mẹ: “Má thích cái gì để con mua tặng má một món quà nhe!”. Chị Hường cười cười nhìn thằng con nói nửa đùa nửa thật: “Thôi! má lấy tiền không lấy quà”, thằng con và cha nó bật cười.

Gia đình chị Hường qua Mỹ được hơn mười năm, lúc mới qua thằng con trai út này chỉ mười bốn chớ mấy, vậy mà giờ đã hăm bốn. Bữa nay có bạn gái bày đặt đi mua quà Giáng sinh tặng bồ. Nó học tạm được, cố gắng vừa học vừa làm từ từ cũng lấy được bằng bốn năm. Nó là đứa con ngoan nhất nhà, giờ có việc làm tháng nào cũng góp tiền nhà phụ giúp ba mẹ. Thằng anh nó học giỏi hơn, cũng có bằng bốn năm đại học, làm IT trong hãng điện tử của Nam Hàn. Chị Hường bộc bạch với thím Năm hàng xóm, thằng này xài sang mặc đồ hàng hiệu lại hay đi ăn tiệm, đi xe mới.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Chút tình riêng…

Ồ…không – Ta vẫn trên đồi gió
Chỉ xuống Sa giang mà hẹn thề
Người chưa về để nghe đầu gió
Hương của hoa quỳnh bay lê thê..

Ồ…không – Chén rượu ta vừa rót
Nhỏ xuống thành thơ để hẹn thề
Người chưa về được – Trên đồi gió
Ta đã say rồi trong cơn mê….
Đọc tiếp »

Người Buôn Gió

Từ Phất Lộc đến Weimar là cuốn tự truyện tôi viết trong thời gian nhận học bổng của thành phố Weimar 6 tháng. Giấy mời của thị trưởng thành phố Weimar gửi đến địa chỉ nhà tôi 22 ngõ Phất Lộc, Phường Hàng Buồm, quận Hoàn Kiếm có đoạn.

– Chúng tôi đánh giá cao khả năng văn chương và báo chí của ông. Chúng tôi mời ông đến thành phố của chúng tôi 6 tháng để thăm và tạo điều kiện để ông có thể viết những gì ông muốn.

Khả năng văn chương và báo chí của tôi là gì, tôi cũng không biết. Thiên hạ cũng chẳng rõ, những gì tôi viết ra sự khen chê khác nhau. Những loại dư luận viên tôi không bàn đến, những người thân với tôi cũng không bàn đến. Bởi nhận xét của họ không thể khách quan.
Đọc tiếp »

Ta về…

Posted: 12/12/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Ta về tắm giặt sau mưa bão
Thấy gió chướng treo lên những ngọn bần
Lẩn trong ao nước mùi phèn cũ
Có trên miếng vá chỉ cơ hàn

Ta về trên chiếc xuồng lẻ loi
Rê trong con nước dầy lục bình
Ở xa chút nắng ngang tàu lá
Bìm bịp râm ran nghe nát lòng
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Sương đứng bên cửa cúi đầu nhìn xuống. Nước mưa làm con đường đen bóng như trãi một đoạn vải sa tanh. Và cũng chính mưa, nó làm cho cái đoạn vải ấy trơn tru, chẳng có gì thêu dệt trên bề mặt. Không một bóng người đi qua. Lâu lắm mới có chiếc xe vụt ngang, lung linh một vệt màu vàng đỏ thấm ướt, rồi rũ sạch nó chóng vánh chảy xuôi về cuối tầm mắt. Sương kéo tấm màn cửa lại. Tấm màn vải dầy nặng, cũng màu đen, nhưng là cái đen đúa của khô mốc.

– Màn của chị may hay của chủ nhà?

– Mình không may mà đi lựa mua. Khi dọn đến ở chỉ nhìn ra một sự trống rốc. Lạnh lùng và chẳng có gì đáng lưu giữ.
Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Cuối ngày

Cánh tay nào vẫy gọi đêm nay
Nắng đã hoang liêu lịm cuối ngày
Xao xác chim bay về viễn xứ
Lưng đèo ngơ ngác ngựa dừng đây
Nhà ai heo hút bên đồi vắng
Sương khói un mờ lối ngõ này
Bếp lửa hồng xin cho sưởi ấm
Vầng dương dần úa cánh rừng ngây
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Xứ muỗi, nửa khuya

đêm về nghe lắng đọng
trước mặt tôi
trang giấy trắng, rất trắng
không một chữ
đơn độc tận cùng
chờ đợi dòng cảm xúc
trống. vắng
như ngôi nhà mục, ghế bàn đổ nát
như mộ bia hoang phế
như hàng cây cổ thụ cưa tận gốc
như dòng sông vật vã, khô cạn
chim, cá bặt tăm
người lang bạt
man mác tiếng vo ve
hiu hắt nửa khuya
tôi ngập ngụa đắm chìm trong xứ muỗi
Đọc tiếp »

Tâm Nhiên

 
Từ trái: Thiền sư Tuệ Sỹ và tác giả

“Năm tháng vẫn như nụ cười trong mộng” là một câu thơ của Thầy Tuệ Sỹ mà tôi cứ đọc đi đọc lại mãi trên những chuyến phiêu bạt, giang hồ khắp đó đây. Ngày đi, tháng đi, năm đi và đời mình cũng đang chuyển dịch đi qua. Đi trên nhịp bước sương lồng sông núi lặng: “Đi để nhớ những chiều pha tóc trắng. Mắt lưng chừng trông giọt máu phiêu lưu.” 1 Phiêu lưu, phiêu lãng ngàn phương, theo cách điệu tiêu dao du chơi giữa vô thường:

“Bước đi nghe cỏ động
Đi mãi thành tâm không
Hun hút rừng như mộng
Tồn sinh rụng cánh hồng” 2
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Thánh phàm-Thiện ác-Chánh tà
dứt tâm phân biệt đều là như-như
nhìn qua ánh mắt vô tư
nụ cười ác quỉ đẹp như thiên thần.

2.
Dù bao nhiêu cuộc phân ly
cùng trời cuối đất lo chi đường về
cơ duyên nếu đã định bề
thì bao ngăn cách cũng kề cận thôi.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Hoài tưởng

Quên hòn Xện đi em…
lưu luyến gì cái hòn tái định cư từ đá núi.
Cái nắng ong ong có làm em bức bối.
Cởi áo khoác ra …
lau nỗi muộn phiền.
Nóng kinh người cây cỏ cũng nổi điên.
Đá chảy mồ hôi… Người chảy mỡ.
Nếu cái nhìn của anh làm em mắc cở.
Mời em khoác lại áo lên người
dấu xao xuyến vào trong.  Đọc tiếp »

Thu Phong

Hắn sững sờ đọc lại lá thư ngắn ngủi của vợ, lang thang ngoài đường, vào một quán rượu, cáu gắt với các cô tiếp viên, uống say, về nhà, để nguyên quần áo, nằm vật xuống giường, không bật đèn, không buông mùng, độc thoại trong bóng tối. Vợ hắn đã bỏ theo gã thương gia ấy, mang theo đứa con gái ba tuổi.

Hắn nhớ lại lần gặp đầu tiên, hôn lễ, những ngày sống hạnh phúc ngắn ngủi, những lần vợ càu nhàu tiền bạc. Sau đó, một vài dấu hiệu ngoại tình hắn chưa kịp tìm hiểu hư thực do mải mê viết. Khi chứng cứ rõ ràng, hắn định chờ lãnh tiền bản quyền cuốn tiểu thuyết mới in đề dẫn vợ con đi ăn, trao nàng hết tiền nhuận bút, nói nàng biết hắn sẽ tạm ngưng viết, nhờ người bạn giới thiệu một nhà thầu xây dựng, xin vào làm thợ hồ hoặc thợ sơn.
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn

Trong khi chờ Giáng Sinh

Những căn nhà hàng xóm
đã vội vã chăng đèn và kểt hoa
cho mùa Giáng sinh sắp đến …

Tôi đã ngồi im lặng trong bóng tối
bên hàng hiên buốt giá
Cùng trí nhớ tật nguyền
Phì phèo dăm điếu thuốc
nhâm nhi vài chai bia
Bud Light chính hẩu!
bia Mỹ chứ không phải loại
xoàng …
Chỉ năm đô một lốc
Thoải mái và miệt mài
Mỗi đêm chừng vài lốc
Cũng đủ để say sưa
đủ quên đi ngày tháng…
bên những người tình đã bỏ đi …
Để tôi chơ hơ chốc hốc bên giòng
chảy cuộc đời …
Đọc tiếp »

Từ Thức

Với phong trào GILETS JAUNES (Áo Vàng), nước Pháp đang trải qua một khủng hoảng chính trị, xã hội nghiêm trọng. Nhưng mặc dù những hình ảnh bạo động ngoạn mục làm chấn động dư luận, nước Pháp chưa có nội chiến như một số médias ngoại quốc bình luận. Nước Pháp cũng không phải là nước đói khổ, tuyệt vọng cùng cực như báo chí nhà nước VN đã không để lỡ cơ hội nhẩy vào, với thông điệp gởi dân Việt: ở đâu cũng có nghèo đói, bất công; ở VN tốt hơn vì có kỷ luật, có ổn định

KHỦNG HOẢNG CHÍNH TRỊ

Phong trào Gilets Jaunes đã bùng nổ, lan tràn một cách bất ngờ. Khởi đầu là một phụ nữ làm một vidéo trên mạng, than phiền: chính phủ lại sắp tăng thuế xăng, nhớt. Và hô hào: phải làm một cái gì, anh em. Con số những người coi, chuyển vidéo lên tới một số kỷ lục. Phong trào Áo Vàng ra đời, lan rộng khắp nước Pháp
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Mãn khai

Đêm sâu tiếng dế cũng khàn
Chừng như mưa cũng bủa tràn đại thiên
Sáng ra, từng vạt nắng hiền
Gió đâu sóng sánh từng nghiêng mực đầy
Hốt nhiên vạn pháp trưng bày
Nhơn tâm như đã mãn khai bao giờ.
Đọc tiếp »

Song Thao


Thánh Andrew Dũng-Lạc

Ngày 5 tháng 11 năm 2018, Tòa Tổng Giám Mục Hà Nội đã gửi “Đơn Kiến Nghị Khẩn Cấp” do Hồng Y Nguyễn văn Nhơn và Giám Mục Chu văn Minh ký, yêu cầu thành phố Hà Nội đình chỉ việc ngang nhiên xây dựng trên đất của tòa Tổng Giám mục. Khu đất này chính là khu trường Dũng Lạc trước kia.

Tin xấu này làm nhiều người bất bình. Tôi là học sinh trường Dũng Lạc trong bốn niên khóa từ năm 1950 đến 1954, từ Đệ Thất đến Đệ Tứ, nên xót xa cho mái trường xưa, mái trường mà ít ngày trước đây tôi thẫn thờ nhớ khi cô cháu tôi từ Việt Nam qua chơi, đã mang qua cho tôi cuốn học bạ bốn năm tại trường Dũng Lạc. Cuốn sổ mỏng, vàng ố, chỉ có 16 trang, ghi lại thành tích học tập của tôi trong bốn năm học Trung Học Đệ Nhất Cấp này. Học bạ được in tại nhà in Tiến Long, 25 phố Nhà Chung, Hà Nội. Phố Nhà Chung, con phố ngắn nhưng rất thân thuộc với học trò Dũng Lạc.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ánh Tuyết
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

231

Posted: 10/12/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Truyện Ngắn

Hồ Đình Nghiêm

Thời nhỏ, tôi là học trò kém. Kém là chữ cô dùng, không như những người khác đều kêu: Đồ học dốt! Thấy chưa hả, lại thòng thêm chữ “đặc”. Dốt đặc là chi? Tôi nào có thông minh để hiểu thấu. Chỉ biết trong mấy nồi chè của o quen mặt thường gánh vô sân nhà bán có hai loại: Chè đậu ván đặc hoặc đậu ván nước. Con nít kêu đậu ván đặc là chè cứt mũi và tôi vẫn thích ăn đặc (sền sệt) hơn là nước (lỏng bỏng).

Con Nữ, tên họ đầy đủ là Trần Lê Trinh Nữ, học cùng lớp, ngồi bàn đầu đã khai mở trí óc tôi: Dốt đặc vì mi đặc biệt dốt, dốt một cách đặc biệt. À, té ra là rứa. Từ bữa ni trở về sau tau kêu mi là Nữ đẹp đặc, vì mi đặc biệt đẹp, có sướng hung không? Trinh Nữ nguýt: Đã dốt còn bày đặt ba trợn. Liệu hồn, tau mét anh tau đánh cho mi sặc gạch.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Hương quỳnh

Đem hương đời tinh khiết
Đi qua cõi đá vàng
Giấu tiếng cười khúc khích
Dâng hiến tình trăm năm.

Cánh mềm như lụa bạch
Yêu trên từng ngón tay
Thu mình trong búp nỏn
Đóa quỳnh nở – hương bay.
Đọc tiếp »

Nguyễn Quang Duy


Trương Vĩnh Ký (1837-1898)

Trương Vĩnh Ký, người tạo nền móng cho giáo dục và cải cách ngôn ngữ Việt Nam vào thế kỷ 19, là nhà bác học nhiều năm qua vẫn chưa được hậu sinh hiểu một cách tận tường. Bài viết này muốn nhắc lại nỗ lực giáo dục và cải cách ngôn ngữ tiếng Việt của ông nhân kỷ niệm 181 năm ngày sinh của ông, vào ngày 6/12/1837 tại ấp Cái Mơn, tỉnh Vĩnh Long.

Sau 30/4/1975, khi ngôi trường trung học Petrus Trương vĩnh Ký bị đổi tên và bức tượng bán thân giữa sân trường bị dời đi, học sinh chúng tôi thường tranh luận về “công và tội” của Petrus Ký khi mượn tay người Pháp giúp nền văn học nước nhà. Chúng tôi thường kết thúc bằng ngạn ngữ được Pétrus Ký dùng nhiều lần khi viết thư “Sic vos non vobis”. Hồi ấy chúng tôi hiểu câu ngạn ngữ trên là “Ở với họ mà không theo họ”, vừa tránh dẫn đến chuyện bị quy kết “phản động”, vừa tỏ bày tâm sự “Ở với cộng sản mà không theo cộng sản”. Gần đây tôi mới biết câu ngạn ngữ tiếng La Tinh “Sic vos non vobis” có 2 nghĩa và dịch như trên là hoàn toàn sai ý Pétrus Ký.
Đọc tiếp »