Phạm Quốc Bảo

“Kìa xem mọi thứ đều thay đổi
Còn lại nhân gian một chút tình”

Hôm nọ, sẵn dịp sọan từ 8 tủ sách trong nhà để lựa ra một số dự định sẽ tặng lại cho thư viện của Viện Việt Học hay thư viện của Viện Bảo Tàng Di Sản Người Việt (VHM Our Pride), tôi tình cờ nhìn thấy cuốn CHỚP BIỂN, Thơ Bùi Giáng, gia đình ông đã in vào năm 1996 để kỷ niệm 70 năm sinh của tác giả này và do anh Bùi Vịnh tặng cho tôi. Ngay ở trang mở đầu đã đề:

“Em đi từ tỉnh mộng đầu
Một mình anh ở mang sầu trăm năm”

Hai câu thơ này của Bùi Giáng chợt khiến tôi liên tưởng nhớ ra quãng đời mà ông đưa vợ con vào sống ở vùng núi đồi hẻo lánh Trung Phước (Quảng Nam), rồi vợ con của ông mất tại đấy và ông đã bỏ về xuôi [1] … Tự nhiên tôi cảm thấy trong lòng một nỗi bi thiết bung ra lan tràn và trùm lấp không gian, khiến tôi cảm thấy khó thở, tôi tần ngần bỏ tập thơ xuống, không còn muốn đọc tiếp nữa …
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phạm Khắc Trung
Viết cảm ơn chị Liễu của tôi


Chị Nguyễn Thị Liễu

Hồi mới bước chân lên đại học, tôi lý tưởng hóa tình yêu và hung hăng con bọ xít lắm. Trong bài thuyết trình đầu tiên với chủ đề “Tình yêu qua thi ca”, tôi đã hiên ngang chỉ trích nhà thơ tình lãng mạn bậc nhất trong làng văn học hiện đại là Xuân Diệu, rằng ông không có yêu.

Đầu tiên, tôi trưng bài thơ “Yêu” (1935) làm dẫn chứng, hỏi ông yêu kiểu gì mà đem tình yêu đặt lên bàn cân, cân đo đong đếm từng chút từng phân, phân vân cho nhiều – nhận ít, đắn đo thừa – thiếu, cân nhắc lỗ – lời…?

Yêu là chết ở trong lòng một ít
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu.
Cho rất nhiều song nhận chẳng bao nhiêu;
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết…
Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!

Đọc tiếp »

NP phan

Dạ khúc mùa đông

lắng trong sâu thẳm lặng im
có đóa quỳnh hoa nở vội
hình như gió mùa vẫn đợi
mang về một chút bình yên

hình như có nụ cười hiền
nở hoa giữa lòng phố xá
ta nghe mùa đông rất lạ
đi qua nỗi nhớ tình cờ
Đọc tiếp »

Viên Dung

Giấc tình xa xăm

1.
bến đỗ em khác chỗ tôi
lạ chân, em có thiệt thòi
cành chim tíu tít, lẻ tôi bồi hồi

em vào mộng, thức mình tôi
những lần nhớ, những lẻ loi
giá em vào mộng nhắc tôi cũng đành

2.
(em nấp trong ánh nhìn anh
chạnh ngày đó bấn tâm can
yêu. không dám ngỏ, tình hoang đến giờ)
Đọc tiếp »

Vương Trùng Dương

Sau tháng ngày giá lạnh, sau Giáng Sinh, khi nhạc Xuân vang lên, vang vọng  trong nắng ấm báo hiệu cho năm mới sắp sang của Tết Dương Lịch và kéo dài cho đến Tết Nguyên Đán. “Ta ca vang, đàn nhịp nhàng, đón Xuân sang. Vui hân hoan, tình rộn ràng, mừng Xuân mới” như Ca Khúc Mừng Xuân của Văn Phụng.

Khi đất nước phân chia, miền Nam VN thuở đó còn thanh bình, những ca khúc đón Xuân như: Xuân & Tuổi Trẻ của La Hối (lời Thế Lữ) năm 1946,  Bến Xuân Xanh của Dương Thiệu Tước năm 1949 với điệu Valse (luân vũ) vui tươi, rộn ràng của khúc hoan ca (Dương Thiệu Tước còn 3 ca khúc Vui Xuân, Vườn Xuân Thắm Tươi, Tìm Xuân), Bến Đàn Xuân của Ngọc Bích vào cuối thập niên 40, nhạc phẩm Xuân Đã Về của Minh Kỳ năm 1954, Xuân Thôn Giã của Văn Phụng năm 1956, và, hình ảnh miền Nam Việt Nam được phác họa qua ca khúc Xuân Miền Nam của Văn Phụng:

“Miền Nam! Niềm vui chan chứa đêm mơ hồ
Miền Nam! Tình xuân sưởi ấm thêm đôi bờ
Giờ đây, mùa xuân đang xóa tan mây mờ
Quên đi đau thương sầu nhớ
Vui ca tung gieo nguồn sống
Đắp xây tự do”
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Dalat nostalgia
dinhcuong

Đà Lạt trời ơi tôi đứng khóc

Đà Lạt bây giờ hay bao giờ?
Muôn đời Đà Lạt vẫn là thơ?
Mà o Tôn Nữ đi mô nhỉ
để bóng trăng rơi xuống đáy hồ…

Đà Lạt bao giờ xe với ngựa
Bây giờ không ngựa chỉ toàn xe
Xe đi xuống lũng, xe lên dốc
Xe chở người đi, chẳng kẻ về!
Đọc tiếp »

Huyền Châu
Huyền Châu viết lên bao kỷ niệm ở quê nhà lúc tuổi thơ. 

Hôm nay Thu về rất sớm. Sáng nay trời vẫn mưa lâm râm, sương mù giăng trắng đục, gió thổi nhẹ đưa những cành cây nghiêng ngã, lá vàng rơi!

Mới đó mà đã mười ba mùa Thu xa quê hương. Xa bao nhiêu bạn bè thân thuộc, đêm đêm khi thức giấc càng nhớ càng buồn.

Suốt đêm qua trằn trọc thâu đêm khi nghe cô Lệ Hằng nhắc tới ngày kỷ niệm 50 năm của nhà thơ “Hàn Mạc Tử”. Lòng tôi càng thương tiếc một nhà thơ lớn, đã ra đi vĩnh viễn khi tuổi đời chưa đến ba mươi. Cũng vào một chiều Thu năm 1940 tại Qui Nhơn trong làng Qui Hoà.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

mỗi sân ga có bao cuộc tiễn đưa
mỗi mốc thời gian có dặm ngàn đưa tiễn
như sáng nay ngồi thầm lặng bên hiên
ngó Dì Mười Hai bày cuộc xa người

Dì sắp đi rồi bỏ giá lạnh cho Trời
thêm vạt nắng vàng trải đều cô quạnh
để Cậu Một về bâng khuâng mùa gió lạnh
ghé Hiên Trăng tìm lại dáng ngồi xưa
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Câu chuyện này tôi muốn viết đã lâu, nhưng không hiểu sao cứ đắn đo, vì nó có vẻ cá nhân quá. Viết ra, mọi người có thể hiểu lầm là muốn tự mình ca tụng mình. Hôm nay, viết lại để trả một món nợ mang nặng trong lòng. Mục đích của bài viết này chỉ để ghi lại tấm thảm kịch của những người sống cùng thời với tôi, cùng là nạn nhân của cuộc chiến Việt Nam thế kỷ 20 và cùng đau đớn hứng chịu những hậu quả của nó. Chiến tranh đổ xuống những thường dân không trông mong gì hơn là được sống một cuộc sống an bình. Tóm lại, đây là một truyện thực, người thực ngoài đời.
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

Những niềm đau bất chợt
Thường len lén vào đời
Giọt buồn nào em rớt
Giọt lệ nào ta rơi?

Dù biết là ảo mộng,
Dù ai nhớ, ai quên.
Dù biết là vô vọng
Ta vẫn mãi đi tìm!
Đọc tiếp »

Hồ Đắc Túc

Tôi vào tiệm tạp hóa Tàu ở Luân Đôn mua một thẻ nhang ngắn rồi xuống Portsmouth, bắt phà qua Normandy.

Chiếc phà mang tên Normandie của Pháp rời bờ biển Anh lúc gần nửa đêm. Mùa hạ năm nào. Vào giờ này những người lính nhảy dù Anh sắp nhảy xuống chiếm và giữ chiếc cầu Pegasus cách bờ biển Normandy chừng 7 cây số, như trong phim The Longest Day (Ngày Dài Nhất). Giờ này, những người lính nhảy dù Mỹ đã trên phi cơ nam tiến. Tôi muốn đến Normandy vào sáng sớm, lúc mặt trời chưa lên.

Bây giờ là mùa đông. Khi phà tiến gần vào bờ cho đến khi cặp bến Ouistreham nằm phía cực đông của bờ biển Normandy, trời còn rất tối. Sao Mai sáng long lanh, các ngọn đèn rải thưa quanh bến tàu, ánh sáng vàng đứng bóng, không hắt hiu. Yên tĩnh. Trong bóng đêm lành lặn, không thấy dấu tích gì, như trong phim, và sau này, phim Saving Private Ryan.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Mẹ dạy anh cốt cách tre làng
gió cách nào vẫn đứng thẳng
cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”
nước đục không tắm hai lần
thời thế bịt mắt khóa miệng bắt anh làm thinh
tự do trong rọ

Ngày vỡ vụn từng giờ vụn vỡ
từng đêm hụt thở
trái tim anh hoang tàn
tâm hồn anh trống trải
và máu chảy nơi cuồng lưu vỡ đập
nước mắt và xác người
trên đất liền ngoài biển Đông
Đọc tiếp »

Huỳnh Thúc Kháng | Sông Cửu


Chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng (1876-1947)

Bài ca lưu biệt

Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết,
Người ở đời đâu khỏi tiết gian nan.
Đấng trượng phu tùy ngộ nhi an,
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn.

Tiền lộ định tri thiên hữu nhãn,
Thâm tiêu do hứa mộng hoàn gia,
Bấy nhiêu năm cũng vẫn chưa già.
Nọ núi Ấn, này sông Đà,
Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh
Như một món quà sinh nhật tặng Thu Vàng.


Thu Vàng
Huyền Chiêu

Dường như thời gian vừa lẫy một nhịp. Dường như tôi lọt vào khe hở của huyễn ảo, trôi ngược về không gian thần thoại. Có đường xanh hoa cỏ chim chóc của cô bé quàng khăn đỏ, có những giấc mơ đời thường của cô bé bán diêm, may mắn là tôi không gặp con chó sói hung dữ cũng như không bị cô đơn giá lạnh làm tắt những ước mơ, mà gặp một cô Hội An duyên dáng, có tiếng hát tuyệt vời, chinh phục cảm xúc tôi từ buổi sơ ngộ mùa thu năm nọ…

Để cảm và sống một dòng chảy khác của thời gian như thế chẳng khác nào ân phước, nó là sự đậu trái của một chuỗi những phút giây hạnh phúc, đủ sức mạnh làm cho người thụ hưởng cảm thấy như mình trôi với nhịp đẩy đưa rất mộng ảo của thời gian, tôi đang được như thế, khi bạn mở ra một cánh cửa cho tôi hít thở tràn trề hương cổ tích, nơi tôi gọi bạn là Tấm, trực gọi như thế trong niềm cảm khoái, biết ơn.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tã mã de*

Nhan sắc ấy sẽ ra sao?
Khi mai này đất nước tràn Tàu khựa
Ba đặc khu nhượng địa người nước lạ.
Má hồng kia đắm đuối mắt Tàu phù.

Bài thơ tình đuổi giặc Formosa?
“Đoạn trường tân thanh” đứt từng khúc ruột.
Đất nước như cô Kiều long đong chìm nổi
Sở Khanh buông tay… Họ Mã được giá hời.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đồi hoa

Đêm qua thấy mình – hóa bướm
Bay về tìm lại đồi hoa
Tình yêu tôi thời mới lớn
Còn treo một phiến trăng ngà.

Áo người phơi trong sương sớm
Chờ tia nắng ấm ban mai
Vàng trên từng bông hoa cúc
Lung linh mảnh lụa vừa bay.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tôi chẳng tin cái đảng ăn tàn phá hại này và bộ máy công an của nó sẽ bịt được miệng chúng tôi. (Phạm Đoan Trang)

Ngày 6 tháng 12 năm 2018, trên trang nhà VOA xuất hiện một bài viết (“Chuyện Cái Quần”) thú vị của blogger Trân Văn. Câu chuyện đã được phổ biế́n khá rộng rãi nên chỉ xin ghi lại tóm tắt, đôi đoạn:

“Ông Nguyễn Quốc Hùng – chồng bà Dương Ngọc Ánh – đã thay mặt vợ xin lỗi thầy giáo Hồ Văn Khánh, giáo viên trường Trung học cơ sở (THCS) Trần Huỳnh, tại một buổi họp với đầy đủ các bên được cho là có liên quan … Sở dĩ ông Hùng phải thay mặt vợ đứng ra xin lỗi … vì bà Ánh – vợ ông Hùng nhận thức sai, hành xử không đúng đối với một… cái quần!

Ông Hùng và bà Ánh có một cô con gái đang là học sinh lớp 9 trường THCS Trần Huỳnh. Sau buổi học sáng 30 tháng 11, ái nữ của họ để quên một cái quần trong hộc bàn. Buổi chiều, học sinh nào đó đem cái quần bị bỏ quên ấy đặt lên bàn giáo viên. Khi thầy giáo Khánh vào lớp, nhìn thấy cái quần, không xác định được chủ, ông yêu cầu học sinh bỏ nó vào thùng rác.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Dũng

trong giấc ngủ. thường khi
tôi thấy mình bay lượn
dọc ngang tiềm thức
chập chùng đêm …

tôi xuyên qua đại dương
tưởng đã ngủ yên. những thập niên
vượt biển. chợt bùng lên. bão tố.
tôi là cánh diều băng gió
trong thảm kịch của chủ nghĩa
đánh tráo lương tâm. bằng bạo lực.
Đọc tiếp »

Khi không tồn tại

Posted: 02/01/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Không thể tưởng vì sao thắp tắt
Ngọn đèn khuya leo lét suốt canh
Cuối con đường đàn sương rơi đặc
Chúa đi rồi thăm thẳm cao xanh

Môi tháng chạp ngậm cười hiu hắt
Con trăng còn thấp muộn đêm đông
Ngọn bạch lạp chảy tan nắp áo
Bay về trời khoảng trống mênh mông
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi không biết làm thơ. Có viết được một đôi bài đăng báo, chị tôi đọc thấy và bảo “cái này mà gọi là thơ ư?”. Ai chỉ trích thì bụng tôi không vui nhưng khi nghe chị tôi nói, tôi buộc phải đưa tay ra sờ sau ót. Chị tôi đọc nhiều sách, yêu thơ rất mực và có một trí nhớ đáng nể. (Chị từng phê bình là văn viết của tôi có nhiều điển tích bị trích dẫn sai, liền mang sách ra đọc rõ ngọn ngành; nói có sách, mách có chứng, hết đường chối cãi). Thời nữ sinh, chị chép tay nhiều bài thơ tiền chiến trong một tập giấy xanh, lên tới hai ba cuốn, nâng niu. Chị gieo cho trí óc dại khờ tôi dạo nọ một hoài nghi: Có phải thơ là món cần thiết?
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Đêm cuối năm

em đi
đường thẳng hóa cong
cong cong
như những cái vòng ly tâm
em đi
ngày rụng âm thầm
đêm hun hút
giữa chỗ nằm cách nhau
đã xa
nửa trái địa cầu
còn xa thêm
một khoảng sầu chia phôi
cuối năm
tờ lịch vừa rơi
vừa
thơ tôi bỗng tơi bời ngữ ngôn…

(12/31/2018)
Đọc tiếp »

Chu Nguyên Thảo

Chảy tôi lòng đáy dòng sông
Nguyên sơ trầm tích
Vó hồng chiêm bao
Hoàng hôn giã ngọc chiến bào
Điền trang thôn dã hẹn trao cuối mùa

Rằng tôi ngọn cỏ gió lùa
Mai kia yên giấc được thua có gì
Người đi tiễn chân người đi
hoàng hôn trên đỉnh xuân thì
Phù vân
Đọc tiếp »

Tuổi

Posted: 01/01/2019 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Ông Emile Ratelband, người Hòa Lan, xin tòa cho giảm tuổi
từ 69 còn 49. (Hình: AP Photo/Peter Dejong)

Tuổi là thứ trời cho, cứ năm mới gõ cửa là cái đầu nặng thêm một tuổi. Muốn hay không cũng chẳng được. Vậy mà ông Emile Ratelband ở Hòa Lan không chịu. Ông này làm truyền hình, năm nay 69 tuổi, lý luận: tuổi chỉ là con số. Số nào cũng vậy nên ông muốn chọn con số khiêm nhường hơn vì ông cảm thấy ông chỉ đáng 49 tuổi. Vậy là ông muốn trả lại cho trời 20 tuổi. Cũng được đi. Từ nay ai hỏi tuổi ông cứ nói “em chỉ mới 49”, chẳng chết con ma nào. Nhưng ông Emile không chịu chỉ nói khơi khơi như vậy. Ông muốn chính phủ phải chính thức đổi tuổi của ông trên giấy tờ đàng hoàng. Ông ngôn như ri với báo De Telegraaf: “Khi tôi 69 tuổi, tôi bị nhiều hạn chế. Nếu tôi 49 tuổi, tôi có thể mua nhà mới, lái chiếc xe xịn hơn.” Ông còn sừng sộ: “Tại sao người ta có thể chính thức đổi tên được. Đổi giống cũng được luôn. Tại sao tuổi không đổi được?” Vậy là ông mang sự việc ra trước tòa. Chuyện khá lạ làm cả thế giới căng mắt coi tòa sẽ xử ra sao. Ngày 3/12 vừa qua, Tòa ra bản án như thế này: “Ông Ratelband có quyền tự do cảm thấy ông trẻ hơn tuổi thật 20 năm và hành động phù hợp với tuổi ông tự nghĩ. Nhưng sửa ngày sinh của ông sẽ gây ra việc các dữ kiện trong 20 năm về ngày sinh, ngày tử, hôn phối và những điều đã ghi vào lý lịch biến đi mất. Điều này sẽ gây ra những hậu quả phức tạp về phương diện pháp lý và đời sống xã hội.”
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo


Chim biển
dinhcuong

Tiếng cười buốt lạnh thấu trăng sao
sương tuyết nghiêm phong tự thuở nào
bỏ trong ký ức nhiều dâu bể
cầm bằng một nửa giấc chiêm bao.

Khách về nâng chốt khe song quạnh
cơ hồ gặp lại thời thiếu niên
hốt nghe tiếng sét rung đầu núi
động giữa ta bà, chuyển bước sen.
Đọc tiếp »

Thy An

Mảnh vỡ cuối năm

giật mình tiếng vỡ trên nền đá
ly thủy tinh chứa rượu quý từ lâu
để dành hôm nay mời bạn hiền một ngụm
uống chưa say mà tay run ly rượu ngã nhào
hề hà nhìn đèn hoa rực sáng
phố chợ đàng xa lung linh tiếng nhạc ca
ờ nhỉ tháng mười hai, năm sắp hết
cười khề khà – lại sắp Tết nữa rồi –
vô tình chân dẫm lên mảnh vỡ
nỗi đau thịt da theo máu chảy ra
máu vẫn đỏ thấm vào khăn ướt
giọt nhiêu khê đọng lại bên bờ
Đọc tiếp »

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Cơn mưa hắt lên mùi bùn hôi nồng nặc từ con kinh đen ngòm phía dưới nhà sàn. Tánh trằn trọc, không ngủ được. Phần lạ nhà, phần tiếng cười nói ồn ào vọng lại phía trước. Nó không hiểu sao người ta có thể sống chui rúc ở đây, chớ đừng nói chi đến việc ăn uống. Buổi chiều mới tới, ra tắm phía sau nó phải nín mũi, ọi lên ọi xuống mấy lần đến chảy nước mắt. Bên dưới nhà tắm là dòng kinh nước đen bùn sền sệt, đầy rác rưới. Tô hủ tiếu có miếng bánh tôm chiên là món ưa thích nhất, nó cũng ráng nuốt qua loa cho đỡ cào ruột. Đến tối, chị Ánh đưa mền gối dặn nó, mới lên đường xa nên ngủ sớm và nhớ đừng đi lang bang ra nhà phía trước ban đêm. Tánh gật đầu, nhắm mắt rồi nằm trăn trở cho tới bây giờ. Nó thắc mắc không biết đã mấy giờ mà chung quanh vẫn còn tiếng người ăn uống, cười giỡn. Nghiêng tai một bên, nó chợt nghe như có tiếng mưa rào rạt bên ngoài. Tự dưng nó muốn về nhà, ngay bây giờ. Tánh muốn nằm trên cái chõng tre quen thuộc và cuộn tròn trong cái mềm chỉ ngã màu của nó mỗi đêm trời đổ mưa…
Đọc tiếp »

Khaly Chàm


Nude man
Henri Matisse

xuẩn ngốc có bao giờ hiện thể
níu kéo chính ta nằm xuống
với dục tính cứ ngỡ mê lầm
nhắm mắt rồi tưởng tượng
hàng triệu tinh trùng mọc chân tua tủa
tê rần những mạch máu
…   Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Ngõ chiều hoa giấy

có lẽ ba mươi năm rồi nhỉ…
chiều qua ngõ cũ chợt nhớ người
những chùm hoa giấy thầm mộng mị
còn nhớ chút gì – tôi hai mươi…

ngày ấy vụt trôi tràn trí nhớ
theo em mê mải chặng đường dài
tình nghiêng nón lá màu hoa đỏ
bước chậm nghe mùi hương tóc ai
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

Một thiên tự truyện. Một thời chiến chinh. Một thế hệ trai trẻ trong một thời đại đầy biến cố. Thân phận của những người Việt Nam trong một đất nước điêu linh. Những chuyện tình trong thời chiến của dang dở nửa vời, của những chia ly bất ngờ không định trước. Tất cả những sự kiện ấy người đọc đã nhận thấy, đã chia sẻ, khi đọc “Chút thân phận trên dòng chiến” của tác giả Nguyễn Liên Lực. Có người đã bâng khuâng tự hỏi. Chuyện của người hay chuyện của mình? Sao có lúc giống như đang đọc thiên tự truyện của chính bản thân?

Tôi đọc tự truyện của một người lính biệt kích, tưởng sẽ gặp chân dung một người lính chiến với những đoạn đường chiến binh trên con đường binh lửa. Nhưng, ý nghĩ ấy lại đổi khác đi để tôi nhìn thấy một chân dung nhân bản của một người Việt Nam cầm súng để tự vệ nhưng không một chút hận thù. Ở nơi đâu và bất cứ chỗ nào, và ở trong bất cứ hoàn cảnh nào, người lính ấy vượt qua những nghich cảnh để sống còn. Thế hệ chúng tôi qua những ngõ đường lịch sử đã tạo sự chung mang thời đại.
Đọc tiếp »

Hans Christian Andersen
Thơ Bắc Phong phóng tác theo truyện The Little Match Girl do Jean Hersholt chuyển ngữ
từ nguyên bản Den lille Pige med Svovlstikkerne của Hans Christian Andersen.

đêm cuối năm lạnh lẽo
tuyết rơi phủ mặt đường
bé bán diêm run rẩy
đầu trần bước chân không

thật ra khi xuống phố
bé có mang đôi giầy
đôi giầy cũ của mẹ
rộng nên cứ tuột hoài
Đọc tiếp »

Viết lách

Posted: 31/12/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

ngỡ rằng chỉ có nhà văn
viết cần phải lách lăng nhăng sự đời
đâu dè thơ thẩn kiểu tôi
khen mỹ nhân cũng tránh lời du dương

tình tôi không giống chanh đường
với chua trộn ngọt bình thường đơn sơ
người tôi sờ trúng chỗ nào
mật con ong ở rừng cao xuống ngàn
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

“Trăm năm bia đá cũng mòn
Bia chai cũng bể chỉ còn bia ôm”.


Tranh Dương Đình Sang

Mới sáu giờ, mặt trời đã rụng xuống sau chùa. Cây cao niên và tường rêu ngói ẩm như biết thu hút bóng tối. Tà dương dâng tràn. Những chân mây tím thẫm thôi bay, những bóng điện bắt đầu thắp sáng, lung linh phố phường phía bên kia sông. Sông là giãi lụa xanh uốn lượn ôm lấy chùa, đò trôi ngang thảng hoặc nhưng tuyệt chẳng một lần cập bến. Chùa đoạn lìa với mọi thứ, hoặc mọi vật đều chẳng muốn phá vỡ nỗi tịch lặng của chùa chiền. Buổi chiều, do đó, ngây dại một nỗi buồn. Trầm tịch bóng hoàng hôn xâm thực từ tốn cái khuôn viên luôn chôn chặt thứ không gian đầy u ẩn.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Mùi

em nghe không mùi nhan(g)*
sắc ngún rùi tâm hão
của bố thí một đàng
người lung lay một nẻo

(*) nhại lưu trọng lư

Vệ sinh lũ

buổi sáng con chuột chà răng
con bọ liếm mặt
con sâu chùi
mồm
con quỷ nằm ị trong hòm
con ma bội thực
lom khom cuối vườn
một bầy con thú ngoài đường
Đọc tiếp »

Chu vương Miện

Chết

chó chết o để lại thứ gì ?
trâu chết để da
lãnh tụ chết để lại 2 chữ
“đụ má”
toàn là đánh bùn sang ao bèo
tất cả lũ ác ôn chết đi
bọn cung văn thầy cúng
cố rặn ra vài âm thanh
ò í e
rồi chấm dứt
sử laó toét
tốn giấy và mực
quăng thùng rác
đời là vậy? là thế
chó má cũng anh hùng
trộm đạo cũng anh hùng
lưu manh cũng thành chủ tịch
húp cháo rùa
bốc cứt?
Đọc tiếp »

Hoàng Vũ Thuật


Nhà thơ Phùng Quán (1932-1995)

1. Gặp gỡ.

Tôi chơi thân với Hải Bằng từ cuối năm 1966, lúc Hội Văn Nghệ và Ty Văn hoá còn sơ tán lên làng Phú Vinh. Qua Hải Bằng tôi được biết rất nhiều về cuộc đời và con người Phùng Quán. Trước đó những năm đầu 60 tôi đã đọc cuốn “Bọn Nhân văn-Giai phẩm trước toà án dư luận” cùng rất nhiều bài viết khác, thông qua Hà Nhật thầy giáo dạy văn và bạn bè cùng học cấp 3 Quảng Bình cho mượn. Chưa gặp nhưng tôi đã trọng, vì đó là con người khác người. Chữ “người” thời ấy gần như cùng chung mẫu số. Ai cũng như ai, khó mà bộc lộ cá tính trước đám đông.
Đọc tiếp »

Chờ em

Posted: 28/12/2018 in Thơ, Trầm Hương

Trầm Hương

1.
Hôm em đi nắng bên sông màu lúa
Vàng cánh đồng phù sa
Đàn cò trắng bay rợp trời
Những thảm cỏ xanh
Đàn trẻ con tung tăng cắp sách đến trường
Con đò chiều trên bến cũ
Căn nhà xưa mẹ già đang ngóng đợi
Đứa con thơ nằm mơ bà tiên áo trắng
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Trịnh Y Thư

Duềnh quyên? What the heck do you mean by “duềnh quyên?”

Có anh bạn sau khi đọc Chùm lục bát Lập Đông của tôi, nêu thắc mắc “duềnh quyên” là “cái quái gì vậy?” Bạn nói tiếp, “Tôi chưa bao giờ nghe hay đọc cái chữ mà khi đọc muốn trẹo quai hàm đó, cậu có bịa chữ thì cũng bịa vừa vừa thôi chứ, làm quá cậu ‘ngộ chữ’ thì khốn, bởi vì từ ‘ngộ chữ’ đến tâm thần chỉ là khoảng cách cận kề… Cậu biết chửa?”

Anh bạn tôi còn nói nhiều nữa, nhưng tôi từ tốn ngắt lời anh bảo anh đừng nóng nẩy, có mắng mỏ lên án thì chí ít cho tôi biện bạch vài lời đã, và tôi nhỏ nhẹ bảo anh:

Bạn ạ, “duềnh” theo từ điển Việt Nam của cụ Lê Ngọc Trụ nguyên nghĩa là vụng nước. “Duềnh quyên” là vụng nước có mặt trăng soi vào lấp lánh. Cụ Nguyễn Du thích nhóm từ này lắm vì nó giàu hình ảnh. Tả cảnh Kiều ngồi buồn bã trước lầu Ngưng Bích, cụ viết:
Đọc tiếp »

Bóng nhớ

Posted: 28/12/2018 in Thơ

Viên Dung

cuối đường đời, tuyền đài hay tái lai?
từ nửa đoạn đi tới
hồn bâng khuâng ngoái lại
những bóng tình

thời xuân đó, dẫu êm đềm
hay cấn khó, giặc chưa yên
bên em. nhớ trời tình, êm ả quá!
nhớ hơn đời mới hôm qua
Đọc tiếp »