Thiếu Khanh
(Nhân đọc bài thơ “Chiều Ly Hương Nhớ Núi và Tiếng Lục Lạc” của Ngô Nguyên Nghiễm)

Ngóng mãi quê nhà xa ngút ngút
Chiều sương bóng núi ngã bên kia
Haha! Tráng khí trao cho gió
Nhạc ngựa reo hoài giữa giấc khuya!

Bằng hữu bao nhiêu thằng tuổi ngựa
Bờm rung vó sãi mải bên trời
Tóc xanh môi thắm không còn nữa
Mà vẫn miệt mài với cuộc chơi
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện
Về Tú Xương

Văn Chương

một chuyện văn chương thôi cũng nhảm
100 năm thân thế có ra gì?

[thơ Tú Xương]

phán vậy nhưng ông cứ làm thơ?
vẫn hay cho tới tận bi giờ?
vết cũ nhiều tay đi lộn ngược?
dù là cay đắng chát cùng chua?
câu chuyện văn chương nghe nhảm nhí
nho gia lẩm bẩm học i tờ
bút lông thờì thượng qua bút sắt?
thân thế đáng gì? một tiếng loa
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

Tôi vốn không phải là dân Sài Gòn. Tôi là thằng con trai miền Trung vô Sài Gòn kiếm cái chữ từ những năm cuối của thập niên sáu mươi, đầu bảy mươi của thế kỷ trước. Là thằng sinh viên nghèo tự lập chẳng ai nuôi nên tôi chỉ quanh quẩn ở những xóm lao động của Sài Gòn hoa lệ thời ấy. Để tiện việc học hành, và vì lúc đấy cũng chẳng có phương tiện di chuyển, tôi bám trụ khu Trương Minh Giảng suốt quãng đời đi học. Cho đến khi đi làm mua nhà, tôi vẫn quanh quẩn khu vực ấy. Thế nên Sài Gòn trong tôi là những xóm nghèo, Sài Gòn với tôi là những người lao động nghèo, những căn nhà nho nhỏ, lụp xụp bên bờ kinh Nhiêu Lộc mà bây giờ không còn nữa. Ngay đống rác ngay chân cầu Trương Minh Giảng thuở xưa cũng là nơi ghi dấu nhiều ký ức cùa tôi một thời đã đi qua không trở lại.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Anh vẫn biết yêu em là khổ lụy
Trái Tim hồng lò lửa cháy cuồng điên
Hồn thơ thẩn như tâm thần mộng mị
Suốt sáng chiều lãng đãng nhớ…suốt đêm!

Anh vẫn biết Tình Yêu không có tuổi
Cây khổ đau xanh cành lá duyên tình
Mầm Hạnh Phúc ra chồi hoa Lễ Hội
Ly rượu mừng hương ngát ngọt môi Em
Đọc tiếp »

Qua đường

Posted: 16/04/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Chiều Sài Gòn
Bốn mươi năm về thăm
Em nép bên anh
Qua ngang xa lộ ồn ào
Người ngó trước người dòm sau
Bước cao… bước thấp

Xe cộ đủ loại
Nhấn kèn in tai
Ngược xuôi lòn lách
Chen lấn rồng rắn
Uốn khúc quanh co…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Giá mà mình được như nhà thơ Đỗ Trung Quân để bắt chước ngứa miệng dóng lên tiếng hỏi: Lương tâm là gì hở mẹ? Ô mai, mướp đắng hay khế ngọt? Là cây cải (lương) vô phước bị đưa về trời cho rau răm (tâm) ở lại chịu nhiều đắng cay?

Rất không may là tính tình mình cứ ưa thày lay, ngày hôm nay mọi người cứ một mực hô hào cố làm người tử tế, mồm hăng nói thế cho nên lương tâm hơi bị ế. Đi chung một vế thành ra chữ cắn rứt đành cùn mằn theo thể chế. Bám leo lên cây đu đủ cành không bị gãy mà ngó sang cây khế: Quê hương mình có trồng cây xương rồng không hở má? Nhiều chuyện quá, mày ra Ghuế về làng Nam Phổ mà nhìn trộm con gái ở lỗ trèo cau. Lương là áo, tâm là quần, bị hổng có nên phải chịu trần thân da thịt rướm máu, đêm bảy ngày ba trèo lên tụt xuống không kể. Háng hẹp ắt có ngày phải thành háng rộng: Nhiên tử sự cực tiểu, thất tiết sự cực đại. Nôm na là chết, chuyện nhỏ; táng tận lương tâm dâng đất cho kẻ lạ chuyện ấy rõ to khủng.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Langbiang Minh Trí

Dixon Lake lần về lại bâng khuâng
ngó quanh quất chẳng thấy người câu cá
ngồi thầm lặng ngoái… ngày xưa…xa quá…
người đi rồi không kịp về đông vui

ai gỡ rối cước câu vướng mắc ngậm ngùi
ai tiếp mồi câu nối đông vui ngày đó
giờ riêng dáng bên hồ chan nỗi nhớ
người không dịp về rồi đó phải không
Đọc tiếp »

Sử Mặc


The mad poet
Hokusai

Ngày tàn

một hôm
dồn chữ vô lề
bánh lăn không đặng
bộn bề
kêu
rêu
người còn dạng háng lêu bêu
chân cà thọt chống
cà khêu
chân dài
em-còn-nựng-nịu-giêng-hai
cái loa
rống bể cái đài
oang oang
về mô
trụ trự hoang đàng
nhiễu điều xương máu
còn loang đến giờ

tháng tư/2018
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà văn Hoàng Minh Tường

Có thể nói, những năm gần đây Hoàng Minh Tường là một hiện tượng lạ của Văn học Việt. Không chỉ góp phần làm sống lại dòng Văn học hiện thực phê phán, mà ngòi bút của ông còn chọc thẳng vào những điều cấm kỵ, nhảy cảm nhất của những kẻ cuồng cộng cùng những người chống cộng cực đoan. Những Mảnh Rồng được viết gần đây nhất là cuốn tiểu thuyết điển hình như vậy của Hoàng Minh Tường. Theo cách nói của giới chè chén vỉa hè, thì Hoàng Minh Tường to gan, lớn mật, dám cả gan bóp một phát cả hai dái ngựa, để lãnh trọn hai chân ngựa đá. Do vậy, để cho ra lò được cuốn tiểu thuyết này, chỉ riêng tài năng, sự can trường của Hoàng Minh Tường thì quả thực chưa đủ, mà còn cần sự can đảm của bà đỡ. Vâng! Con đường buộc phải đi giữa hai làn đạn ấy, không phải nhà xuất bản nào cũng đủ dũng khí để đi đến tận cùng với Hoàng Minh Tường.
Đọc tiếp »

Vô đề

Posted: 13/04/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Tranh Vương Ngọc Minh

vừa qua
tôi về dưới chùa từ quang
thầy trụ trì thấy
kêu “mèn!”

nói một cách nghiêm trang
là thầy
ra dấu cho tôi xuống hậu liêu độ cơm chay

thầy ở độ tuổi trung niên
nhưng nom chỉ độ mới ba mươi ngoài
dáng dấp còn thư sinh lắm (tuy lưng hơi gù
được cái mũi dài
thanh tú!)
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Thấy ngay thủ phạm: vàng sao lá cờ! (Nguyễn Chí Thiện, 1961)

Ngày 20 tháng 2 năm 1947, Chủ Tịch Hồ Chí Minh đã ghé thăm Thanh Hoá và ân cần căn dặn: “Tỉnh Thanh Hóa phải trở nên một tỉnh kiểu mẫu… Quyết tâm làm thì sẽ thành kiểu mẫu.” Hôm ấy chắc Bác không được khoẻ, nói năng nhỏ nhẹ (và yếu ớt) quá nên chả ai nghe gì ráo trọi.

Bởi vậy, sáu mươi lăm năm sau – năm 2012 – Chủ Tịch Trương Tấn Sang lại phải “ân cần” nhắc lại: “Phấn đấu … xây dựng Thanh Hóa trở thành tỉnh giàu đẹp, tỉnh kiểu mẫu như Bác Hồ hằng mong ước.”

Bác đã đi xa. “mong ước” của Người (xem ra) cũng còn xa lơ, xa lắc – theo như thông tin của báo chí nước nhà:
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Cô giáo bắt học trò quì
Cha học trò bắt cô giáo quì
Đảng cầm quyền bắt người dân quì
Cả dân tộc mọp gối quì
Trong thời đại Stephen Hawking, loài người đã bay lên khám phá vũ trụ.

Cô giáo chủ nhiệm bắt học trò phải uống nước giặt giẻ lau bảng
Uống thứ nước ô nhiễm đưa bụi phấn độc hại vào cơ thể trẻ thơ
Như đảng cầm quyền bắt người dân Việt Nam phải uống vào hồn học thuyết máu Mác Lê Mao
Học thuyết hủy hoại tính người đã bị cả loài người nguyền rủa.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh


Thiếu tướng Phạm Văn Phú
(Tư Lịnh Quân Đoàn II – Quân Khu II)

Người xứ Hà Đông gốc Nhảy Dù
Dấu chân dày dạn các quân khu
Điện Biên kịch chiến rừng xơ xác
Lào Hạ giao tranh khói mịt mù
Tây Huế bảo toàn an một thuở
Ban Mê thất thủ hận… nghìn thu!
Nghiêng bầu độc dược… hồn bay bổng
Mây trắng trời xanh… biệt Cánh Dù!

Nguyễn Minh Thanh
(Mùa Quốc Hận)
Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

Hoạt cảnh ở bệnh viện Trung Ương bao giờ cũng chộn rộn, lắm người thất thần vào ra. Tái mặt bước vô thăm thú, mang diện mạo xanh xao khi lộn lui với đời thường. Sau chợ búa, đây là địa điểm có thể sắp lên hạng hai về mục thu hút rậm rật bà con cô bác giỏi chân thăm viếng. Vào chợ để mua nhu yếu phẩm mang về nấu nướng hòng làm êm cho vấn nạn miệng mồm, ăn ít hoặc đầy bụng đều sinh khó ở rêm mình, ngộ độc thực phẩm lại xấc bấc vác mạng qua nhà thương khẩn cầu mong gặp lương y như từ mẫu, cứ hằng tin bấy chầy mình ăn lành ở hiền khù khờ ông trời độ. Chợ và bệnh viện do vậy tứ thời bát tiết không đời nào vắng như chùa bà Đanh. Nếu có vướng chút hoài nghi thì chỉ lợn cợn một dấu hỏi: Sao lóng rày chúng sinh ưa nhập viện đông thế?
Đọc tiếp »

Tháng tư

Posted: 12/04/2018 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

khi dối trá đăng đàn
nhúm lý luận phải trái trở thành lý lợn
tựa thành cửa sổ
ngẩn ngơ nhìn những sợi tơ trời vướng víu lan xa
giả dụ Thượng Đế đừng đẻ ra Tháng Tư Tháng Ba
để đôi tay đủ đầy tròn 10 dể đếm
thì Em đâu có sầu có muộn
thỉnh thoảng lại làm thành viên trong Dưỡng Trí Viện Biên Hòa…

Lê Phước Dạ Đăng
09.4.2018
Nguồn: Tác giả gửi

Bùi Nguyên Phong


Man and his best friend
Mike Savad

Lu Lu

Sinh tử một vòng khép lại thôi.
Lu Lu yêu dấu đã xa rồi.
Mây trắng giăng giăng miền miên viễn.
Thiên thu biền biệt mắt lệ người.

Mười năm gắn bó tình thủ túc.
Khuyển, mã chi tình bao nhớ nhung.
Gió thổi thềm hoang đời chín rục.
Rơi vào lòng đất mẹ bao dung.
Đọc tiếp »

Benjamin Ramm


Mao rất thích làm thơ theo lối cổ tuy bản thân ông thì ra lệnh Phá Tứ Cựu
(xóa bỏ bốn điều cổ hủ, lạc hậu)

Thơ là nghệ thuật của sự thanh tao, tức là đồng nghĩa với sự tinh tế và nhạy cảm.

Có vẻ ngược ngạo khi thơ cũng có thể được dùng để ca ngợi sự tàn bạo và là loại hình nghệ thuật được các nhà độc tài ưa thích.

Nhưng tự cổ chí kim, các nhà độc tài đều thích làm thơ – để tìm kiếm sự khuây khỏa, giãi bày tâm sự hay vinh quang.

Các tác phẩm của họ giúp chúng ta hiểu được về bản chất của quyền lực, sức hút muôn đời của thi ca và những hiểm họa của việc diễn đạt nghệ thuật.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm


Nỗi niềm
Đỗ Đức

Bỗng nhiên nhớ núi người bạc đầu
Trăm năm hà xứ, đau lưng ngựa
Đường trường khoảnh khắc lại chiêm bao
Chiều quê sao ráng bay hiu quạnh?
Hồn của thời gian thoáng rụng đâu?
Mà tiếng chim gì bên hốc đá
Thoắt nhiên gọi núi khiến lòng đau!
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện
Về Tú Xương


Tú Xương

Cái học từ chương đã hỏng rồi

cái học từ chương đã hỏng rồi
chả còn môn đệ nữa sư ơi?
bao nhiêu kinh điển dồn vô tráp?
khiến cụ Tú Xương đứng laị ngồi
bày biện lôi thôi trà với rượu
non côi sông Vị một ông thôi?
thi cử 8 khoa đều tú cả
đeo đẳng làm chi? cái nợ đời
Đọc tiếp »

Nguyễn Thanh Hiện

vậy mà vẫn còn có chỗ như cuộc vươn lên tới chỗ đỉnh cao của tinh thần nhân loại, giữa cuộc nghìn năm như còn nghe tiếng con người gọi nhau ra đồng làng vẫn còn có cuộc văn chương, suốt dọc dài khắc khoải áo cơm  thi thoảng chữ nghĩa lại cất lên, cứ như xứ sở không đành lòng để mình chìm đắm, vùng vẫy một chút dấu tích, trăm năm con tắc kè kêu, cười khóc theo mùa, bộng cây vông đồng, đêm con tắc kè chêm vào bóng tối những khúc đệm nặng như cái chết lũ cua cá mùa khô cạn, Đọc tiếp »

Yên Nhiên

Trùng dương vẫy gọi

Cát bỏng dưới chân, nắng dội đầu
Đoàn người lầm lũi dắt dìu nhau
Nhấp nhô biển cả rưng rưng sóng
Chìm đắm quê hương nhuộm đỏ màu
Ngoảnh lại nghìn trùng nhòa mắt lệ
Trông vời cố quốc khuất ngàn dâu
Con thuyền lữ thứ trôi xa mãi
Đất khách từ nay dạ úa nhàu

(Côn Sơn, 30/4/1975)
Đọc tiếp »

Lý Quang Hoàn


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Khu vườn mộng mị

1.
Em. Khu vườn mộng mị!

Hôm nay tôi lại vào vườn em chơi. À hình như khu vườn tràn đầy cỏ hoa và em đang đợi chờ “cơn mưa đầu mùa”?

Tôi cũng vậy. Tôi đang đợi chờ em như đợi chờ mùa xuân. Cho cây cỏ trong lòng tôi đâm chồi nẩy lộc. Vâng, mỗi ngày tôi đều đến vườn em chơi.

Và tôi đang đợi.

2.
Như một thói quen không thể nào quên, đêm nay tôi lại đển vườn em. Để được dạo chơi trên những cung bậc lãng mạn, để cảm nhận được trái tim mình đang đập những nhịp đập hoang dã. Để được trò chuyện cùng em. Và chìm đắm trong giòng sông thơ, thấm đẫm hương tình ái, lên cao… lên cao…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Tuấn


Ông Lộc Vàng và cuốn hồi kí bị cấm phát hành

Hôm trước, khi nghe tin cuốn sách “Cung đàn số phận” của Lộc Vàng bị cấm phát hành, tôi thấy tiếc quá vì chưa kịp mua thì đã bị cấm rút lại. Nhưng may mắn thay, vài hôm sau thì có một bạn đọc từ Sài Gòn sang tặng cho cuốn sách. Tôi đọc một mạch và có ghi lại đôi ba dòng cảm tưởng. Hôm nay có dịp chia xẻ cùng các bạn những ghi nhận của tôi về cuốn sách.

Thiên hồi kí “Cung đàn số phận” là câu chuyện đời của một người đam mê nhạc vàng và phải đi tù vì niềm đam mê đó. Có lẽ do người chắp bút là một nhà báo tài hoa Kim Dung / Kỳ Duyên nên thiên hồi kí được bố cục ‘có nghề’, từ tựa đề, chương sách đầu tiên đến chương sách cuối cùng. Mở đầu hồi kí là người đi tù được trả tự do, sau đó ông thuật lại những diễn biến dẫn đến việc đi tù, những sinh hoạt trong nhà tù mang danh ‘cải tạo’, kế đến là cuộc sống lênh đênh sau khi ra tù, và kết thúc bằng một mối lương duyên có hậu. Cuốn sách hay từ những câu chuyện với những chi tiết dễ làm độc giả rung động đến cách hành văn trong sáng và chữ nghĩa giàu hình tượng. Cuốn sách còn là một chứng từ sống động về một thời kì “bao cấp” tăm tối ở miền Bắc.
Đọc tiếp »

Đoàn Chuẩn – Từ Linh

Nhạc và lời: Đoàn Chuẩn – Từ Linh; Tiếng hát: Lộc Vàng
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: vnguitar.net; âm bản mp3: YouTube

Tiếng gà gáy

Posted: 10/04/2018 in Thơ, Trần Hoài Thư

Trần Hoài Thư

Đấy là bản đồng ca sau một đêm trường
Bản hợp xướng trời cho loài người miễn phí
Một tiếng gaý khởi đầu lẻ loi cất dậy
Rồi trắm ngàn tiếng gaý khác nổi lên
Tiếng gáy vang lừng xóm dưới làng trên
Như chiếc đồng hồ không kim đúng giờ báo thức

Hãy dậy đi, dậy những thằng con ăn sương nằm đất
Và hân hoan, vì đêm sắp hết rồi
Thêm một ngày, một ngày có mặt trời
Điếu thuốc đầu ngày được quyền đốt lên chia mừng ta bình an vô sự
Đọc tiếp »

Lý Hùng Hà

Khi Sang nhảy xuống khỏi chiếc xe đò chật ních người thì chiều cũng vừa sụp xuống. Hắn đi lùi lại tránh đám bụi mù dấy lên từ cái đống sắt ọp ẹp còn di động được về phía chợ quận với đầy tiếng ồn. Sang gở mũ vải đập lung tung vào người để phủi bụi vừa đưa mắt nhìn quanh. Không thấy Hồng.

Những đợt nắng còn sót lại váng vất trên đồi cây đàng xa ở bên kia con sông. Xóm nhà hai bên đường cũng im lìm như mấy đứa trẻ đang ngồi mãi miết cạnh mấy đoạn tre tươi. Có lẽ tụi nó làm đồ thủ công cho trường để bán qua ban Thương Nghiệp. Khu cửa hàng quốc doanh của huyện đã đóng cửa nghỉ, chỉ còn vài cô gái ngồi trước bực thềm chỉ trỏ vào chiếc xe đò vừa chạy qua và quay sang nhìn Sang. Hình như họ có chút thích thú khi thấy Sang nhảy khỏi chiếc xe đang chạy mà không bị ngã. Và có lẽ cũng do cái khuôn mặt nửa quen nửa lạ của Sang giữa buổi chiều ở cái huyện miền núi thế này.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Hương đồng

Chiều bên sông
Em có còn thả tóc
Thả hồn theo đám lục bình
Chùm hoa tím mỏng manh
Chập chờn trên sóng
Nghe hương đồng gió nội
Trôi đi trôi đi trên những cánh đồng
Còn vàng rơm rạ.
Đọc tiếp »

Thy An

những con kiến vàng
mang hạt gạo trong lành
bò lên bàn tay người con gái cũng trinh nguyên không kém
đó là hình ảnh mùa xuân
trong một quán nghèo
thành phố miền nhiệt đới
cách một đại dương
nhưng cũng rất gần trong gang tay
Đọc tiếp »

Vi Yên


Tranh vẽ Rousseau. Tranh: The New Yorker.

Jean-Jacques Rousseau (1712 – 1778), bị coi như một kẻ vị kỷ viết sách thuyết giảng về giáo dục trong lúc ruồng bỏ cả năm đứa con của mình vào trại mồ côi khi chúng vừa cai sữa.

Ông kiếm sống bằng nghề soạn nhạc nhưng lại coi nghệ thuật là thứ sản phẩm phù phiếm làm con người trở nên suy đồi.

Ông hiếu chiến gây gổ với hết thảy những học giả lừng danh đương thời, từ những người có ơn cưu mang như Diderot hay Hume, cho tới giới tinh hoa quý tộc như Voltaire rồi Rameau, sau lại gây thù chuốc oán khắp các quan tòa và giáo sỹ.

Ông ngây thơ tin tưởng vào cái sự “nhân chi sơ, tính bổn thiện” của con người mà không biết rằng chính cái niềm tin đó đã làm đổ không biết bao nhiêu máu trong cuộc cách mạng Pháp để rồi lập ra một chế độ độc tài khác, mà hẳn là trong cuộc chiến ấy tư tưởng của Rousseau đã dự phần đáng kể.
Đọc tiếp »

Dự cảm

Posted: 09/04/2018 in Hoàng Vũ Thuật, Thơ

Hoàng Vũ Thuật
(Giã từ Sài Gòn trên đôi cánh cô đơn của sự khát vọng. Xin chia sẻ với các bạn bài thơ mới nhất.)

Trên đôi chân khát vọng
anh biết sự cô đơn lại đi con đường này
dấu hiệu mệt mỏi từ vết thâm hai khóe mắt
những dòng đêm qua anh đã viết
trong cơn mê
khi giấc ngủ còn nhiều mảnh vá
khát vọng sống khát vọng yêu khát vọng tự do  Đọc tiếp »

Nguyên Lạc

Tháng tư nhớ bạn

Những người chinh chiến xưa đâu bây giờ?” (thơ Dư Mỹ)

Nhớ người cùng chiến hào xưa
Như con gió thoảng. biệt mờ trời không!
Còn ai?
chỉ có xót lòng!
Còn ta!
đối bóng trời hồng rụng rơi!
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Sau một vòng dạo đường sách, con đường nay được coi như bộ mặt văn hóa của thủ đô Sàigon, với nam thanh nữ tú, với du khách thanh lịch, với người có nhiều ái lực với văn chương… chúng tôi vào quán cà phê ngồi vừa nói chuyện về những quyển sách xưa nay mà cả hai cùng thích vừa ngắm hoạt cảnh sau cửa kiếng. Người chơi sách trẻ đi cùng chợt hỏi giọng rụt rè ‘Bác có quen với nữ văn sĩ Nguyễn thị Hoàng không, cháu nghĩ là cô Hoàng đồng thời với bác’.
Đọc tiếp »

Tửu xuân ca

Posted: 09/04/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

rượu hồng
đã rót thôi nôi *
chờ khi quang gióng
rạng trời minh thi
câu thơ. đẹp
ở giữa thì
xuân phơi phới
tặng hồng nghi cho lời  Đọc tiếp »

Tre đời người

Posted: 09/04/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Trăm năm mới trổ một lần hoa, rồi chết vì tre tới tuổi già…Sinh, Tử xưa nay là định luật, tre còn sinh / tử, huống chi ta?

Tre không bám víu thêm ngày tháng, hễ đúng trăm năm thì lụn tàn bằng cách đơm hoa rồi kết trái cho đàn con cháu sống hiên ngang…
Đọc tiếp »

Tổ chức Theo dõi Nhân quyền (HRW)

(New York, 4/4/2018) – Hôm nay, Tổ chức Theo dõi Nhân quyền phát biểu rằng Việt Nam cần hủy bỏ mọi cáo buộc đối với các nhà vận động nhân quyền Lê Thu Hà, Nguyễn Bắc Truyển, Nguyễn Trung Tôn, Nguyễn Văn Đài, Phạm Văn Trội và Trương Minh Đức, đồng thời phóng thích họ ngay lập tức. Tòa án Nhân dân Thành phố Hà Nội dự kiến sẽ xử vụ án của họ vào ngày mồng 5 tháng Tư năm 2018.

Sáu nhà hoạt động bị cáo buộc tội “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân” theo điều 79 của bộ luật hình sự.

“Tội duy nhất mà những nhà hoạt động nói trên phạm phải là đã vận động không mệt mỏi cho một nền dân chủ và bảo vệ các nạn nhân bị vi phạm nhân quyền,” ông Brad Adams, Giám đốc Ban Á châu của Tổ chức Theo dõi Nhân quyền nói. “Chính quyền Việt Nam đáng lẽ cần cảm ơn họ vì những nỗ lực cải thiện tình hình đất nước, thay vì bắt giữ và đem họ ra xử.”
Đọc tiếp »

Nguyễn Xuân Nghĩa
(Gửi tặng các anh trong tòa án Hà Nội)

Cửa tòa đóng kín
Ở trong đó,
họ nói gì với anh?
Anh nói gì với họ?
Một bên người
Một bên thú
có khi nào hiểu nhau? Đọc tiếp »

Bắc Phong


Thành viên Hội Anh em Dân chủ trước tòa án CS

chúng bắt người đấu tranh dân chủ
viết kịch bản đem ra tòa xử

qui chụp tội mưu lật chính quyền
xong tuyên án trả thù man rợ (*)
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Là học trò lớn lên ở miền Nam, tôi nghĩ chắc các bạn biết đến đoạn văn ngắn của Thanh Tịnh: “Hằng năm cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường…”

Thanh Tịnh sinh năm 1911 tại xóm Gia Lạc ven sông Hương, học tiểu học ở trường Đông Ba, trung học ở trường Pellerin, Huế. 1945 chủ nhiệm tạp chí Văn Nghệ Quân Đội. 1957 tham gia thành lập Hội Nhà Văn VN. Trước khi nghỉ hưu mang quân hàm Đại tá QĐND. Mất năm 1988 tại Hà Nội nhưng mộ phần lại đặt tại núi Thiên Thai, phía tây thành phố Huế.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện
Về Tú Xương

Một thời

nửa nạc nửa mỡ
nửa phong kiến nửa thực dân
dân quê nửa váy nửa quần
nửa Việt nửa Hán nửa Pháp
một lũ dân ngu cu đen
chỉ mê tiền và bạc
không biết thế nào? là mất nước?
là nhục?
lớp culi porter
lóp phu mỏ than
lớp cạo mủ cao su
lớp làm lính kiều bào
đi đành thuê
Đọc tiếp »