Nguyễn Minh Phúc

Mùa hoa giấy

hỡi người năm cũ về chưa
mùa hoa giấy rụng năm xưa đã tàn
còn đây lại những úa vàng
mây che đầu núi mưa tàn cuối sông

xưa em thả tóc bềnh bồng
chùm hoa giấy đỏ bến sông rực chiều
có người ngồi vớt đìu hiu
màu hoa chạm gió trông theo ngập ngừng
Đọc tiếp »

Phan Thành Khương

Phan Châu Trinh (9/9/1872 – 24/3/1926) là Nhà cách mạng, Nhà văn, Nhà thơ, Nhà văn hóa lớn của Dân tộc Việt Nam. Tất cả những lời nói, bài viết và hành động của Ông đều nhằm đấu tranh cho một Quốc gia Việt Nam Độc lập, Tự do, Dân chủ và Phồn vinh.

Tuy được trui rèn trong môi trường Nho học nhưng Phan Châu Trinh đã sớm nhận thức được sự lạc hậu của thể chế phong kiến chuyên chế, sự ưu việt của thể chế dân chủ, tự do. Bởi vậy, hơn ai hết, Phan Châu Trinh đã kịch liệt phê phán thể chế phong kiến chuyên chế, mạnh mẽ lên án vua quan phong kiến thối nát, bạo tàn.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Không có thời sự nóng ở Việt Nam
Những tin tức nóng đều bị làm cho nguội ngắt
Chẳng hạn mưu toan độc chiếm biển Đông của bọn ngoại xâm phương Bắc
Bị chìm đi qua tượng 12 con giáp cởi truồng

Không có thời sự nóng ở Việt Nam, chuyện rất bình thường
Làm như có bàn tay ma đạo diễn
Chẳng hạn ngư dân vừa tri hô bị tàu Trung quốc đâm là lập tức hôm sau ngậm miệng
Bởi cô giáo bị sảy thai hay cô giáo bị quỳ
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Hoàng Quân
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Huy Sao

Mùa Xuân năm đó, bất ngờ, anh Trọng được về phép dẫn theo một người bạn cùng đơn vị. Được giới thiệu là anh Thiện, quê Nam. Mồ côi, sống tự lập từ nhỏ. Nhà giáo và cũng là nhà Thơ. Động viên vô lính được hai năm. Lý lịch ngắn gọn để giới thiệu người lạ bước vào nhà được chấp nhận theo mỗi nếp suy nghĩ của thành viên trong gia đình.

Mạ của Thảo nghĩ đơn thuần là hắn mồ côi, tội nghiệp!

Ba của Thảo cho là tay này cũng có nhiều bản lãnh.Tự thân bươn chải từ thuở nhỏ mà có được cái danh vị sáng giá là nhà giáo, rồi là sĩ quan quân đội. Tốt lắm.
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc
(Nhớ bạn Dũng Hải quân)

Sấm chớp vang rền mưa chưa tới
Bom rơi sáng loé phía phi trường
Những lớp người đi về phía biển
Ta buồn sấp mặt giữa tang thương

Loạng quạng hoàng hôn đầy tiếng nổ
Ta ngồi run rẩy đợi chuyến bay
Bầu trời phành phạch cành cây đổ
Chấp cả hai tay cầu rủi may
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Người dân Việt Nam chẳng phải học sinh tiểu học, đặc biệt là ngư dân. (Báo Lao Động, 27/03/2018)

Tờ Người Việt, số ra ngày 26 tháng 3 năm 2018, vừa buồn bã loan tin: “Một trường trung học ở Santa Ana phải tháo cờ CSVN sau khi bị phản đối.” Vài hôm sau, hôm 30 tháng 3 năm 2018, cũng báo Người Việt cho hay tiếp rằng ông ông Don Wilson, Tổng Quản Trị của trường này phát biểu: “Đây là một vinh dự lớn nhất của đời tôi vì nhận được sự thông cảm của cộng đồng người Việt. Chúng tôi rất áy náy và xấu hổ vì đã treo lá cờ kia.”

Lá cờ đỏ sao vàng, rõ ràng, không được người Việt nước ngoài chấp nhận.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù sa

1.
Đủ buồn dán khắp non sông
Dán ra tới tận phương Đông phương Đoài
Chổng mông kêu lạy trong ngoài
Đừng cam tâm sống làm loài chó hoang.

2.
Thét gào lạy tạ Gạc Ma
Ải bắc sửng sốt, Hoàng Sa giật mình
Thánh thần rộng miệng là thinh
Thương dân bé miệng cố tình kêu to.
Đọc tiếp »

Ý Ngôn


Pregnant woman in repose
Deborah Sorrentino

Mùa hè năm ấy tôi được nhà trường đề cử đọc diễn văn trong dịp lễ phát phần thưởng cuối niên học. Vừa bước lên sân khấu, tôi đã thấy một cặp mắt ngó mình châm bẫm. Lúc bước xuống người ấy còn dõi theo và đôi môi chợt cười mĩm. Tối hôm đó, trước khi ngủ tôi có nhớ đến đôi mắt và nụ cười nửa miệng của người đàn ông ngồi ở hàng ghế đầu đó một chút xíu. Nhưng tôi quên không để ý cấp bậc trên bâu áo nhà binh của chàng.

Mấy hôm sau trong khi tôi và Kim Hoàng, bạn đồng nghiệp cũng là bạn ở trọ chung nhà, sửa soạn hành lý về quê nghỉ hè thì chàng đến. Người tài xế thắng gấp, chiếc xe lê bánh trên sân cát kêu ken két. Chàng mặc đồ dân sự, trông có vẻ…hiền hơn. Tôi làm bộ mãi mê xếp quần áo không để ý. Chàng bước xuống xe, tiến về phía cửa sổ chỗ tôi đang đứng. Chàng nói chào người đẹp. Tôi chưng hửng với lối ăn nói này. Tôi chưa kịp có phản ứng gì thì chàng nói thêm, hôm đó cô Thuý Vân nói chuyện hay quá. Tôi ngạc nhiên hỏi…sao ông biết tên tui. Chàng nói tại vì tôi muốn biết. Cái kiểu nhún vai của chàng thật dễ ghét làm sao. Tôi không biết tên ông là gì, cứ gọi ông và xưng tui cũng được chứ ?
Đọc tiếp »

Tháng tư

Posted: 04/04/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Tháng tư về có chút tình trong kỉ niệm
Gửi về đâu thương, ghét tháng năm này
Gửi về đâu ta nhớ những con đường
Đã đi như chưa từng qua hết

Tháng tư ngồi nhớ chuyện chiến trường
Đâu rồi giáp trụ buổi biên cương
Ta về trên cánh tay đã gãy
Và những con đường quá đỗi tang thương
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà thơ Lý Thừa Nghiệp

Anh là một nhà thơ độc đáo, làm thơ y hệt như người hát Kinh Phật. Không phải một hình thức đọc tụng Kinh Phật như đời thường. Thơ Lý Thừa Nghiệp không đời thường, tuy vẫn nói về Sóc Trăng quê ngoại, nói về mẹ, nói về em, nói về Melbourne với Cù Lao Dung… nhưng tất cả hình ảnh đời thường hiện lên trong thơ anh đều nhắc tới những pháp ấn, rằng tất cả các pháp là bất như ý, là vô thường, là không gì nắm bắt được. Thơ Lý Thừa Nghiiệp là một thân chứng về cõi đời này, trong niềm vui đã ẩn tàng nước mắt, trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt, trong những tình cờ gặp gỡ vừa khởi lên đã thấy những rỗng lặng trống không của tâm hiện ra.
Đọc tiếp »

Luân Hoán

xách cái ba lô đi trình diện
thùng xe ngựa cứng “chật như nêm”
chen trong thúng gióng cùng thương-nữ
hơi đàn bà gợi nhớ hương em

bản doanh trung đoàn nằm gần sát
phi trường độc nhất một đường bay
lõm lồi đất đỏ ai rải sạn
một vùng mông quạnh lưa thưa cây
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

giả tưởng không phải lo sợ trong tầm kiểm soát
về cái ngáp của lũ hình nộm trên diễn đàn thời cuộc
và tiếng tru dài mềm mại mềm mại của bầy súc vật hạ tầng
chủ nghĩa marxist mê sảng chạm vào chiếc lưỡi hái ngọt lịm đường cắt
sau đó chúng vươn móng vuốt nhưng bộ mặt rất nhu mì
nhẩn nha cấu cào đào sâu lỗ huyệt
khi ấy, hàng triệu con mắt sững nhìn
nhẫm tính từng giờ sống sót
Đọc tiếp »

Phạm Nga

1.
Theo dự báo của ngành khí tượng, mùa mưa năm nay ở Nam bộ sẽ giống năm ngoái, tức bắt đầu từ tháng 4. Sau vài lần chập chờn “giả mù sa mưa” chóng vánh rơi vài giọt như bụi nước, đêm qua – rạng sáng ngày cuối cùng của tháng 3, cơn mưa coi như đầu mùa từ giữa đêm đã tuôn xuống vùng Sài Gòn, ít ra là ở khu vực Gò Vấp tôi ở mưa đã kéo dài và lớn dần khi về sáng, mặt trời ló dạng mới chịu tạnh. Và cũng giống như nhiều năm trước, cơn mưa đầu mùa năm nay cũng đột ngột xuất hiện sau vài ngày nắng nóng…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

ba bữa nữa họ mang anh đi mổ
y tá mang thuốc vào, nói chúc mừng
chiều rớt bên ngoài tiếng xe đuổi dưới đường lạnh
vọng lên chỗ nằm bất an ambulance hú còi

lễ easter cuối tuần dài chả biết làm gì
em phân trần khi kéo ghế ngồi bên giường anh
ai cũng thế cả. sinh lão bệnh tử. em sửa dáng
y tá kéo màn, lý ra cô nên tôn trọng giờ vào thăm
Đọc tiếp »

Phạm Phan Long, PE
Viet Ecology Foundation


Cô gái đeo khẩu trang ở Việt Nam
(Ảnh: Hoàng Văn Hùng)

Giới thiệu

Ô nhiễm không khí là một trong nhưng vấn nạn môi trường lớn nhất ở Việt Nam. Tuy nhiên, công chúng có vẻ chưa nhận thức đầy đủ về tác hại của ô nhiễm không khí đến sức khỏe, dù họ rất quan tâm, do thiếu thông tin định lượng. Chỉ số Phẩm chất Không khí (Air Quality Index — AQI), như tên gọi, là một chỉ số phản ảnh phẩm chất không khí trong môi trường, được các nhà khoa học môi trường trên thế giới sử dụng để đánh giá về mức độ ô nhiễm không khí. Một cách để hiểu AQI là qua định lượng ô nhiễm không khí với lượng thuốc lá tiêu thụ, số tuổi thọ sụt giảm và số người tử vong hàng năm. Bài viết này sẽ giải thích ý nghĩa của AQI, và chỉ ra tác hại của ô nhiễm không khí lên sức khỏe công chúng đặc biệt tại Hà Nội và Sài Gòn.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện


Tượng Cao Bá Quát (1809-1855)

Một chốn Quốc Oai

làm giáo thọ
đêm đêm rừng hoang nghe tiếng hú
tài học sánh ngang đất với trời
ngày nào cũng nghe tiếng kêu cú cú
chết đứng chết ngồi hay chết nằm
một ngày cho tới cả ngàn năm
có ai sống mãi mà không chết?
nhưng mà được nhục hay vinh?
Đọc tiếp »

Cung Tích Biền


Nhà thơ Hữu Loan (1916-2010)

Sau tháng Tư 1975, tôi có dịp gặp gỡ các văn nghệ sĩ từ miền Bắc vào Nam. Những cuộc “gặp” lẫn “gỡ” này, cái đinh đóng vô đầu, vui ít buồn nhiều. Vui, là gặp được những người mình từ lâu mong đợi gặp. Lại khá bàng hoàng khi đụng phải những nhà văn nhà thơ từng là các tác giả được “vang bóng một thời”, nay trở thành những cán bộ tuyên truyền, “nói mãi không thôi những điều dân miền Nam nghe muốn ói”.

Thật hạnh ngộ khi chúng tôi được gặp nhà thơ Hữu Loan, tác giả bài thơ Màu Tím Hoa Sim, cùng một số vị trong vụ án Nhân văn – Giai phẩm, những năm từ 1957 về sau, trên đất Bắc.

Những người bị chế độ đương thời bắt bớ, tù đày là hầu hết những trí thức, văn nghệ sĩ có chủ trương, qua tác phẩm công khai của mình trên báo chí, mục đích chống lại đường lối cai trị độc đoán, đàn áp tư tưởng, thủ tiêu quyền tự do sáng tác.
Đọc tiếp »

Phạm Anh Dũng

Nhạc và lời: Phạm Anh Dũng; Tiếng hát: Ngọc Quy

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Katsuji Nakazawa
Tuấn Khanh chuyển ngữ từ bài báo Xi Jinping and the 60-year curse của Katsuji Nakazawa trên Nikkei Asian Review.


Biếm họa của họa sĩ Rebel Pepper về Chủ Tịch Tập Cận Bình sau khi
quốc hội Trung Quốc bỏ giới hạn nhiệm kỳ với chức Chủ tịch nước.

Đối với người thích chuyện tâm linh ở Trung Quốc, đã có rất nhiều dấu hiệu để nói về mùa đông năm nay.

Một câu châm ngôn quen thuộc của Trung Quốc vẫn nói rằng tuyết rơi dầy cho thấy những vụ mùa bội thu. Nhưng mùa đông năm nay Bắc Kinh lại nhiều ngày không có tuyết, mặc dù trải qua nhiều ngày có nhiệt độ dưới 0 độ.

Các quan chức Đảng Cộng sản Trung Quốc rất hứng thú với chuyện tuyết rơi vào ngày thứ Bảy, trùng vào ngày Tập Cận Bình và cánh tay mặt Vương Kỳ Sơn được bầu làm chủ tịch và phó chủ tịch, nhưng đó không phải là một hành động của Thượng đế. Chỉ có máy tạo tuyết đã được huy động để gây ẩm, và làm tuyết.

Một cơn động đất bất thường ở thủ đô không lâu trước Tết Nguyên đán, hay còn gọi là Lễ hội mùa xuân, cũng là một điềm chỉ.

Với những người thích tán chuyện ở Bắc Kinh, thì quả là nhiều điềm đáng lo ngại rồi.
Đọc tiếp »

Cố nhân

Posted: 30/03/2018 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

buổi chiều hắn ngồi café terrace
thấy nàng đi chợ về ngang
mừng quá hắn gọi tên rồi chạy lại
mời nàng vào quán uống cà phê
mắt liếc đồng hồ tay
lúc đầu nàng hơi lưỡng lự
sau cũng theo hắn vào
nhưng nói sẽ chẳng ngồi lâu
Đọc tiếp »

Ngủ đi em

Posted: 30/03/2018 in Âm Nhạc, Ý Lan, Khê Kinh Kha

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ý Lan
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

Sang đây lúc còn bé, bây giờ là sinh viên, vừa tốt nghiệp đại học UQAM, đã gửi đơn xin việc đến ba nơi nhưng chưa được kêu đi phỏng vấn. Ấn tượng tốt đẹp đánh động ban đầu là chừng đó tháng năm dài, cuộc sống chốn này chưa bào mòn ngôn ngữ mẹ đẻ trong con người Nguyễn Thị Văn Thi. Chuyển tiếp điều gì gần như sự cảm động: Văn Thi nặng lòng với thơ ca. Thi làm thơ. Tuy chưa kiếm ra việc làm cô muốn in lấy một tập mỏng, dự định dày khoảng 120 trang tính luôn bài tựa thế một cánh cổng nằm đằng trước vườn hoa. Vô tình hay hữu duyên, Thi email cho tôi: Nhờ chú viết giúp cháu một bài tựa nhé, mở ngõ cho người đọc dễ lòn vô. Cảm ơn chú nhiều.
Đọc tiếp »

Lê Quang Đông
(chiêu niệm An Tư công chúa)

– Hãy để nàng được khóc!
Chiều trung du đau đớn một giang sơn…
Vương ứa lệ. Mắt rồng thiêng rướm máu
Bốn nghìn năm tiền kiếp gọi cơ đồ

Nàng thổn thức dưới trăng non héo úa
Một lần đi là vĩnh viễn sinh ly
Vương tuốt kiếm. Thét lên trong phẫn uất
Một đời trai không giữ nỗi tình si!
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Tháng ba Côn Đảo

Anh đưa em qua hết một cung đường
Tháng ba rồi hoa anh đảo vẫn nở
Đường ven biển nghe thì thầm sóng vỗ
Một bên rừng một bên biển khơi xa.

Phải áo em làm trắng một mùa hoa
Mang hơi thở nồng nàn hương dã thảo
Vạt nắng vàng cùng sắc xuân biển đảo
Để tình anh vương sắc thắm mây trời.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nếu kể, dù thật sơ sài, hết các vụ đàn áp tôn giáo tại Việt Nam, e rằng phải vài ngàn trang sách. (Tâm Thanh)

Phong trào Phóng Tay Phát Động Quần Chúng – hồi giữa thế kỷ XX – không chỉ giới hạn vào những cuộc đấu tố hay tiêu diệt địa chủ mà còn mở đầu cho việc tàn phá và hủy hoại chùa, đền, lăng miếu …

“Tại nhà thờ thánh, tượng Khổng Tử lăn long lóc như người ăn mày tha hương chết đường chết chợ, bị trẻ con ném cứt vào mặt. Tại ngôi chùa Trang Hà, hàng chục pho tượng đổ ngổn ngang, bị lũ mục đồng ném bùn lấm láp nước sơn. Cái giếng hình bán nguyệt trước cổng chùa đẹp thế mà cũng bị phá phách cầy xới để trồng lúa. Mấy tấm đá ghép cầu bị bê làm hố tiêu. Mấy chiếc bia lớn nhà thờ chánh tổng, cái thì bị đem bắc cầu, cái thì bị bọn mục đồng khiêng đi làm trò chơi rồi ỉa đái vung vãi trên mặt bia… Ở làng tôi, đền chùa miếu mạo, nhà thờ họ, mộ cổ, rừng cổ, cây cổ thụ đạ bị phá trụi, không còn gì để phục hồi nữa. (Võ Văn Trực. Chuyện Làng Ngày Ấy. NXB Tạp Chí Văn Học: California, 2006).
Đọc tiếp »

Rừng sơ nguyên

Posted: 29/03/2018 in Thơ, Trần Yên Thảo

Trần Yên Thảo


Rừng thu
dinhcuong

1.
Vì nghe nói quả đất tròn
ta lang thang đến vòng vòng dạo chơi
đi chưa kịp hết cõi người
mà đường ngó lại sao trời ơi xa.

2.
Chào phố hoa, chào nguyệt cầm
chào đôi cô gái tập làm phu nhân
chào thời gian, chào không gian
chào con chó đứng nhìn trân ta chào.
Đọc tiếp »

Phạm Quốc Bảo.

Vốn xuất hiện trong mạng lưới điện toán Internet độ trên ba thập niên nay, môn thơ đã phát triển hết sức nhanh và phong phú ở nhiều thể loại. Nhưng trong số các thể loại đó, có một thể thơ mà năm 1995, chuyên gia điện toán Tom Brinck chính thức hóa gọi là Scifaiku, tức là Science-fiction haiku, thơ hài cú khoa học giả tưởng, tạm gọi là như vậy.

Thể thơ được gọi là Hài cú khoa học giả tưởng, Scifaiku, này có thể nói là đang được ưa chuộng nhất, đến độ sau khi Brinck bỏ công phu để thảo nên Tuyên ngôn của nó (Scifaiku manifesto), rồi ngay sau đó nó còn trở nên diễn đàn thơ với cuộc tuyển lựa hằng năm trên toàn Hoa Kỳ do tờ The Writer’s Digest bảo trợ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Môi thiếu phụ

rồi cũng hết một mùa thu tàn tạ
chiếc lá vàng rơi xuống giữa đồi hoa
như em đã trở thành người xa lạ
trong tim tôi từ buổi ấy mưa nhòa

chút nắng gió của đời tôi lận đận
có mùi hương làn tóc thuở em về
sẽ rất nhớ chiều cuối mùa vương vấn
tiếng chân người đánh thức những cơn mê
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Thử hình dung coi, ngồi một mình với mình, ngó mưa…thiệt buồn!

Còn mưa, nói theo dáng vẻ mưa theo mưa, thì đang vui chơi giởn hớt rơi giọt ngắn giọt dài giọt đan chéo giọt nghiêng chao… rộn ràng…rôm rả…

Hai vẻ dáng, ngồi với rơi, đâu có dan díu can qua bấu véo gì nhau.

Tưởng nói vậy mà không phải vậy, còn tệ hơn vậy nữa… Cũng như dòng đời vốn rắc rồi thêm rối can qua, không như mưa trời rơi rồi, cứ , rớt ê chề cho giải hạn cơn nắng lâu dài lâu.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Tôi gõ tay vào bức tường. Bức tường kêu cộc cộc.
Tôi gõ mạnh cho bức tường đau, bức tường khóc.
Đáp lại tôi vẫn là tiếng cộc cộc.
Bức tường không đau mà tôi đau
Tôi nghĩ có một lúc nào tự nhiên bức tường sập.
Đổ vào tôi nếu tôi đứng đó.
Và tôi…đổ dưới bức tường.
Không ai nhìn thấy tôi, chỉ nhìn thấy cảnh tan hoang.
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên


Nhà thơ Nguyễn Hoàng Bảo Việt và hai văn hữu người Hungary
tại Đại hội Thế giới Văn bút Quốc tế
Ourense, Galice, Tây Ban Nha (10/2006).

Một buổi chiều giáp Tết 2018, tuyết ngoài trời rơi nặng hạt, bên trong đại sảnh nhà thờ St-Paul của Giáo Hội Cơ Đốc Việt Nam tại Lausanne, tôi bất chợt gặp lại nhà thơ Nguyễn Hoàng Bảo Việt (*). Dáng ông nhỏ bé như lọt thỏm trong cái chốn đông người, ồn ào và náo nhiệt. Thoạt nhìn, có vẻ như ông mệt mỏi với ánh mắt buồn nhìn bâng quơ nhưng khi tôi chào ông và bắt đầu trò chuyện thì đó lại là một con người khác, hoàn toàn khác.

Ông vồn vả, tâm tình và kể cho tôi nghe những việc ông đang làm. Nguyễn Hoàng Bảo Việt là hội viên Trung tâm Thụy Sĩ Pháp Thoại, Văn Bút Quốc tế (PEN International), ông đảm nhiệm trọng trách cất lên tiếng nói bênh vực các nhà văn đang bị cầm tù tại các quốc gia độc tài, trong đó có Việt Nam thông qua tổ chức Liên Hội Nhân Quyền Việt Nam ở Thụy Sĩ. Ông say mê kể cho tôi nghe về những bài báo, những bản kiến nghị ông viết và đọc tại các Hội nghị quốc tế do PEN tổ chức nhằm đánh động dư luận về trường hợp của Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh và chị Trần Thị Nga.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Hậu Lê

vua hèn theo vua
quan hèn theo quan
dân hèn theo dân
từ trên xuống dưới hèn cả
thì bị đè đầu đè cổ là chuyện thường
hèn riết rồi quen
lớp sĩ phu chùm chăn
lớp khác mũ ni che tai
cháy nhà hàng xóm bình chân như vại
nhìn quanh nhìn quẩn
đúng là một phường ăn hại
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


tháng 3/ 2018.
sơn dầu trên bố. cỡ 30inx 36in.
Vương Ngọc Minh

Cảm nghĩ của chiếc môi sống

kẻ không chịu trát bơ lên thân
thú thực bây giờ
tôi chỉ muốn có được một bầu khí trong lành
ở hồn mình
chẳng sinh sự
trả lại sự thinh lặng (cố hữu!) của hồn

vâng
tôi đang cố bình tâm bằng cách đọc thơ
bài thơ
như này “ cái chết
chung cuộc ra
vẫn là biến cố lớn nhất trong đời con người..”
vỏn vẹn thế
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Cuối đời nhà Lê đất nước ngày một suy, chính sách hà khắc, lòng người khắp chốn ly tán. Từ trên xuống dưới quan viên lo vun vén lèn cho chặt túi tham. Tiếng ta thán tưởng thấu tận trời. Thế nhưng dân khổ mặc dân, triều đình vẫn bình chân như vại.

Bấy giờ ở huyện Yên Định thuộc Thanh Hóa có một tay học trò tên là Duy Hiếu, chết cả cha lẫn mẹ, sống chung với chị gái và anh trai. Năm Duy Hiếu bảy tuổi anh trai Hiếu chết trận. Năm Duy Hiếu mười tuổi chị gái Hiếu bị quan huyện cho lính bắt về cưỡng hiếp rồi ném xác xuống dòng sông Yên. Từ đó Duy Hiếu sống vật vờ nay chốn này mai chốn khác nhờ vào sự bố thí của người dưng. Mãi đến năm mười bốn tuổi nhân một lần đi qua làng nọ gặp buổi dạy của thầy đồ Duy Hiếu lén lần đến nấp ngoài rào nghe giảng, thầy đồ nhìn thấy chạnh lòng thương gọi vào, từ đó Duy Hiếu được thầy đồ nhận nuôi và dạy chữ. Duy Hiếu có một trí thông minh khác thường. Trong vòng ba năm Duy Hiếu đã học làu tứ thư ngũ kinh. Nhờ biết chữ và thông tỏ sách vở Duy Hiếu càng hiểu rõ hơn hoàn cảnh của mình, và tình cảnh những người dân hèn mọn. Trong khi thiên hạ đua nhau thi thố tìm con đường quan lộ thì Duy Hiếu nhất quyết gác ngoài tai mọi ham mê phú quý, nguyện nối nghiệp thầy.
Đọc tiếp »

Trần Thị Cổ Tích

Tôi sẽ lặng yên

em làm sao giấu được tôi
khi môi em cười mà mắt buồn đến thế
tôi thấy trong mắt em
làn gió hoang vu bay qua đỉnh chiều xơ xác
giọt sương âm thầm nhỏ xuống bóng tịch liêu

làm sao giấu được tôi
khi giọng hát em rơi từng tiếng thở dài
trên màu hoa ủ rũ
em che nước mắt mình sau tấm bia mộ thời gian
theo chiếc thuyền không trôi ngược lên ngàn
Đọc tiếp »

William Cullen Bryant (1794—1878)
Ngô-Đình Chương phỏng dịch từ nguyên tác: Green River

Dòng xanh rêu

Mây tạnh, trời quang, gió nhẹ hều
Thư bài tạm gác, chút tiêu diêu
Giữa bao cây lá, đây êm ả
Trải dọc theo bờ xanh phiến rêu
Những loài dị thảo đùa reo uống
Để dấu bâng quơ mấy ngọn triều
Thảm mướt thì thầm câu chuyện vụn
Thì ra tên suối cỏ cây thêu
Đọc tiếp »

Vi Yên

Ngay sau khi chiến tranh Thế chiến II kết thúc, George Orwell đã tự hỏi rằng nước Anh sẽ ra sao nếu nó rơi vào một trong những tín điều độc tài đã và đang thống trị thế giới suốt nửa đầu thế kỷ 20. Đó là nguồn cơn khai sinh cuốn tiểu thuyết phản địa đàng (dystopia) trứ danh mang tên 1984.

Chữ “dystopia” vốn bắt nguồn từ thuật ngữ “utopia” được học giả Sir Thomas Moore đề xướng trong tác phẩm cùng tên ra đời năm 1516. Nếu như utopia biểu thị một xã hội lý tưởng nơi mà mọi thứ đều hoàn hảo và đáng mơ ước, thì dystopia hoàn toàn ngược lại: nó là xứ phản địa đàng đáng sợ.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Lạc giữa địa cầu ngạ quỷ
Mộ phần tử sĩ. Về đi!
Lạ lùng vàng bay biên giới
Hiện hình lửa tử sinh chi?

Gỡ ra từng mặt nạ lạ
Thiên thu nợ nước thù nhà
Gió cuốn thời gian mộ chí
Về đi! Trải kín hư vô…
Đọc tiếp »

Trường Sa

Nhạc và lời: Trường Sa; Hòa âm: Quang Ngọc; Tiếng hát: Hồng Gấm

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.