Nguyễn Minh Phúc
Viết tưởng niệm thi sĩ Hoài Khanh mất ngày 23/3/2016


Hoài Khanh và Tâm Nhiên

Tôi nhớ đó là vào những ngày hè cùa 10 năm trước. Bạn tôi, nhà thơ Tâm Nhiên từ Biên Hòa Đồng Nai mời anh Hoài Khanh về Rạch Giá chơi và thế là vài anh em văn nghệ có dịp hội ngộ tại nhà tôi. Rượu bày ra và thế là say túy lúy. Nhà thơ Linh Phương (tác giả Kỷ vật cho em), nhà thơ Tâm nhiên (du sỹ ca), nhà thơ Đỗ Ký (Đồng Tháp)… cùng chúc mừng chuyến hành phương tây của anh Hoài Khanh.

Lần đầu được diện kiến với bậc đàn anh văn nghệ nầy (Hoài Khanh là bạn thân của thi sĩ Bùi Giáng và nhà thơ Phạm Công Thiện… lúc anh còn phụ trách nhà xuất bản Lá Bối – Sài Gòn) và cũng là bạn thân của nhà thơ Tuệ Sĩ, Lê Mạnh Thát… Chuyến về Rạch Giá, anh dự tính ra đảo Lại Sơn, nơi Tâm Nhiên đang dạy học, rong chơi vài ngày. Sức khỏe anh lúc nầy vẫn còn tốt, đôi mắt tinh anh, gương mặt tràn đầy niềm vui chứ không như thi sĩ Phạm Công Thiện diễn tả nét mặt của Thi sĩ Hoài Khanh đầy u ám và gần như là tuyệt vọng mà tôi đọc trong tập hồi ký PCT khi hai chàng gặp nhau ở Đà Lạt vào mùa xuân 1966.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

điệu mê hồn

hắn chu miệng sáo thổi điệu buồn
buổi chiều khô đét như cọng rơm
đồng không đã chết từ mông quạnh
ngoài bãi tha ma điệu sáo buồn

năm cẩu

đừng buồn nghe em quần chó táp
bảy ngày không tới bảy ngày chui
vào hai ống quyển lê thân cụ
tới cửa thiên nhai chớ có lùi
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp


Charles Baudelaire (1821-1867)

Sinh ra và sống trọn cuộc đời tại Paris, Charles Baudelaire (1821-1867) tuy ngày nay được coi là một nhà thơ lớn của văn học Pháp mở đường khai lối cho trường phái tượng trưng (symbolisme), nhưng lúc sinh thời ông đã bị xã hội mệnh danh là một “nhà thơ đốn mạt” (poète maudit) vì hai lý do. Một là ông đã sống một cách buông thả và trác táng, say mê xác thịt, làm bạn với nha phiến, quịt nợ nhiều người, mắc bệnh hoa liễu, và từng tìm cách tự tử khi quá chán cuộc đời. Hai là ông đã dám viết về những lãnh vực gây nhiều tranh cãi hay cấm kỵ chưa phù hợp với nhân sinh quan thời đó – dùng ngôn ngữ tục tằn hay bạo tàn để nói về tình dục, đồng tính nữ (lesbianisme), sự giả dối, tệ trạng tham nhũng, tâm địa ích kỷ và tàn ác, và nhất là sự thiếu vắng cảm thức về cái đẹp và cái tốt lành trong con người.
Đọc tiếp »

Hoài Ziang Duy
Tưởng niệm Thiếu tướng Trần Bá Di mất ngày 23/3/2018


Thiếu tướng Trần Bá Di (1931-2018)

Mọi việc rồi cũng qua đi. Câu nói quen thuộc dặn lòng ở những lần chịu đựng trong hoàn cảnh khốn khó. Tất cả là những đổi thay, như mơ ước sẽ có một ngày tốt đẹp trở lại với đời sống chúng ta. Năm xưa nếu không mất nước, không gãy đổ tương lại, ắt hẳn không có đời sống lưu vong bây giờ

Thời gian, moị sự rồi cũng qua đi. Đúng vậy, những bài hát, lời ca từ buổi đầu cấm đoán, giờ đây nó trở thành một sức sống trong giới trẻ, cho người thưởng ngoạn trong tình cảm gần gũi, cũ người mới ta. Âm nhạc miền Bắc đi vào Nam đầy sắc máu, bắn giết hận thù, không có tình yêu, không có tình tự dân tộc. Để rồi tự nó mất đi theo chiếc nón cối, đôi dép râu lỗi thời lạc hậu. Chủ nghĩa chuyên chính vô sản, được thay bằng cuộc sống hưởng thụ ở mỗi cá nhân từ tài sản nhân dân, đất đai chiếm được, đổ đầy vào túi. Họ có đầy bồ không đáy để rút kinh nghiệm, rút mãi rút hoài không bao giờ hết, rút cạn tài sản nhà nước, bạc tiền nhân dân làm của riêng, để rồi ung dung nhận khuyết điểm là một đặc ân thay phiên từng người. Tất cả những năm dài làm trật rồi sửa, cho thấy Cộng Sản lấy miền Nam bằng vũ lực nhưng không thể trị vì, không biết làm cho đất nước tốt hơn, bởi guồng máy lãnh đạo, những người không có khả năng, không có trình độ văn hoá phù hợp với chức vụ địa vị. Họ chỉ đóng vai trò của nhân vật trong vở kịch, tuồng hát, sân khấu chính trị.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

bóng tối phủ trùm như chiếc màng
không thể ngủ được nên luôn mở mắt
đành phải thánh hóa ý tưởng hiện hình cây búa
từ bao giờ đã có sẵn lỗ huyệt khổng lồ gần kề bên mình

có thể, xác người nằm nghiêng ngửa chồng chéo lên nhau
và những cái đầu vẫn còn đang rỉ máu
lắng tai nghe, nhiều tiếng thở nhẹ nhàng hơi sương
họ nói với nhau thứ ngữ âm của thời tiền sử
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Ngày thứ ba, 13.3.2018, ban Tuyên giáo của Trung ương đảng Cộng sản Việt Nam ra chỉ thị do ông Phó Trưởng ban thường trực Võ Văn Phuông kí yêu cầu tổ chức đảng của bộ Giáo dục Đào tạo: Rút toàn bộ tác phẩm của các tác giả tham gia tổ chức “Văn Đoàn Độc Lập” ra khỏi chương trình sách giáo khoa môn học ngữ văn mới.

Ngày chủ nhật 25.3.2018, Văn Đoàn Độc Lập tổ chức cuộc họp mặt đầu xuân tại Sài Gòn. Nhiều nhà văn đã bảo nhau dành rượu sang, bánh quí, dành của ngon vật lạ từ Tết Mậu Tuất như dành tấm lòng thơm thảo mang đến với nhau trong ngày vui gặp mặt đầu xuân. Nhưng y như rằng mỗi lần Văn Đoàn Độc Lập hẹn gặp nhau thì đám an ninh nhà nước cộng sản lại kéo cả đám, cả bầy đến chặn cửa trước nhà các nhà văn thành viên Văn Đoàn Độc Lập.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn


Thiếu nữ, trăng và hoa thạch thảo
dinhcuong

Thơ: Phương Tấn; Nhạc và lời 2: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Lâm Dung & Ngọc Quỳnh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

Chuyện tôi sắp kể có thể có bạn không tin. Viết truyện, tôi luôn hư cấu thêm mắm nêm muối nhưng lần này thì không, nói theo kiểu người còn ở trong nước rằng thì là “hơi bị vô tư”. Chuyện gì thế? Ô, chuyện về một con mèo. Động vật bốn chân hẳn hoi chớ không phải mèo hai chân có bí danh “bồ nhí”. Vì sao đàn ông ngoài chuyện thích ăn phở họ còn chùng vụng dại khờ việc mèo mả gà đồng? Lãnh vực này hôm khác sẽ viết riêng một bài dài sau khi đã tra cứu tài liệu do các nhà phân-tâm-lý-học bỏ công thăm dò soạn thảo (cũng nên hội ý với mấy ông bác sĩ thú y chuyên trị về mèo?). Bỏ qua đi nghen, bị đang nói tới mèo bốn chân, về con vật có lắm người chẳng thích nuôi, nghe meo meo tưởng nó trù yểm cho mình nghèo suốt kiếp.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Lại, thêm, ra… nỗi nhớ…

gởi em, cô giáo lưu dung

chưa chắc còn hẹn mai hẹn mốt
chạm ngấn đời qui hàng thời gian
tóc xanh giờ quá trời vướng nạn
tuyết sương rồi đâu dám soi gương

rải dặm thời đau nhói nhiễu nhương
còn chi nữa mà chăm gương lược
mai nữa qua sông đời phiền trược
tro than một nhúm vãi an nhiên
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

Những con cừu chỉ hành động theo con đầu đàn. Thấy con đầu đàn nhảy lên ở chỗ nào thì khi đi đến chỗ đó chúng cũng nhảy lên mà không cần biết tại sao. Nhiều người Việt viết sai tiếng Việt với cùng “hội chứng” như thế.

Trừ những người vì hoàn cảnh xã hội nhất định, không được học hành nhiều, ít chữ nghĩa, nên vô tình họ viết sai chính tả tiếng Việt, bài viết này, đề cập thói quen của những người có học hành, thậm chí những trí thức khoa bảng đã hồn nhiên và cố ý viết sai tiếng Việt – như những con cừu nhảy lên ở chỗ con đầu đàn đã nhảy trước đó.
Đọc tiếp »

Bắc Phong

mấy năm cô cầm bút ngoài luồng
chấp nhận đời trôi nổi gian truân
với cảm giác chó săn theo dõi
chỉ bình yên những lúc chơi đàn

cô đã từng tham dự biểu tình
hiểu người dân với ước mơ chung
sống trong một quốc gia độc lập
có tự do dân chủ nhân quyền
Đọc tiếp »

Phạm Quốc Bảo


Kịch tác gia Vũ Khắc Khoan (1917-1986)

Trước khi cùng nhau chúng ta bắt đầu thưởng thức mấy chi tiết rất đời thường mà khá độc đáo liên quan tới thầy Vũ Khắc Khoan, tôi thấy nên điểm sơ qua vài nét tiêu biểu cái bối cảnh của nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa:

Bắt nguồn từ chủ trương phát xuất ở thời chính phủ Trần Trọng Kim(17 tháng Tư đến 25 tháng Tám năm 1945), nền giáo dục Việt Nam Cộng Hòa (VNCH, từ cuối năm 1954 đến tháng Tư năm 1975) đã được áp dụng phổ cập và phát triển tại lãnh thổ Miền Nam Việt Nam rõ rệt nhất là ở bốn yếu tố chính:

– Ngôn ngữ (tiếng nói và chữ viết) Việt (tức Việt ngữ) là quốc ngữ, đồng thời Việt hóa và phổ thông hóa nền giáo dục Việt ngữ rộng khắp lãnh thổ [1]. Chẳng hạn Việt ngữ đã là ngôn ngữ chính và duy nhất được giảng dạy từ vườn trẻ – mẫu giáo lên các bậc tiểu và trung học. Chẳng hạn cụ thể là ở phân khoa Văn Khoa Sàigòn, trước năm 1963 vẫn hiện diện song song hai hệ thống Dự Bị Pháp giảng dạy bằng Pháp ngữ và Dự Bị Việt giảng dạy bằng Việt ngữ, nhưng sau năm đó Dự Bị Pháp không còn nữa, duy nhất chỉ còn Dự Bị Việt cho đủ mọi môn chuyên khoa mà thôi.
Đọc tiếp »

Ngô-Đình Chương

Vó ngựa ầm ầm từ phương Bắc
Giáo gươm, chiến xa, mũ giáp sắt
Xí xô, xí xà như lang sói
Cướp của, giết người, bắt súc vật
Đàn bà, con nít, khóc thấu trời
Máu chảy, thịt rơi, đỏ mặt đất
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha


Lovers
Connie Chadwell

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Nhật Minh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Hiền

Tin hắn bán ớt xuất khẩu đụng ‘la-phông’ làm cái xóm nhỏ chuyên trồng rau màu, quanh năm hết bầu, bí, mướp, đậu que tới dưa leo, khổ qua…cứ gặp nhau là bàn tán chuyện ớt, tiếc hùi hụi, phải biết dzậy mình trồng ớt…trúng mánh rồi.

Còn hắn thì nổ văng miểng tới tận Sài Gòn, đúng ra là mới tới Đồng Nai, nơi đứa con gái đang là công nhân của một công ty Hải Sản rồi vòng xuống Bà Rịa, nơi con trai làm phó Giám Đốc một công ty chuyên lắp đặt camera trầy trật kiếm từng đồng. Hai nơi đều cách Sài Gòn cả trăm cây số nhưng dân ở xóm này hễ ai dạt vào nam kiếm ăn thì đều gọi chung một cái tên là vào Sài Gòn.

Đứa con gái gọi về hỏi mẹ, mình trúng ớt hả má?
Đọc tiếp »

Ảo giác hồi ức

Posted: 23/03/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Một chiều hoàng hôn
Đầu mõm cồn
Đom đóm lập lòe chớp tắt
Dòng sông rẽ làm hai mặt
Bên cù lao Minh
Tóc dừa cài màn sương mịn
Phía Cù lao Bảo
Trăng non lảo đảo núp bóng vòm xanh
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Còn lại mình tôi

quán khuya mấy ngọn đèn chao
nghe tàn phai dựng đời nhau chạnh buồn
nửa đời ngốc dại mê cuồng
nửa đời kia đợi hồi chuông cuối cùng

dốc tình là những mê cung
tôi về đứng ngóng mông lung phận mình
chơi vơi sông suối thác ghềnh
nghìn thu con sóng lênh đênh lạc loài
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Hitler believed that the Third Reich would endure a thousand years. It lasted a dozen. (Alan Bullock)

Cuối năm rồi Fb Bùi Năng Phán đã gửi đến cộng đồng mạng một mẩu tin (“Dùng dao ‘made in China’ đi ăn cướp, bị nạn nhân bẻ gãy làm đôi”) ngăn ngắn:

Bản tin South China Morning Post hôm qua nói rằng: Một người đàn ông tên Lu, hôm Thứ năm (23/11) đã xông vào căn chung cư một phụ nữ độc thân ở Tô châu. Người đàn ông này rút dao đe dọa người phụ nữ và ra lệnh cho bà ta phải vào phòng ngủ để lấy tiền.

Nhân lúc kẻ cướp sơ hở, người phụ nữ kia bất ngờ chụp lấy lưỡi dao, khiến con dao gẫy làm đôi trong lúc giằng co, kẻ cướp chỉ còn cái cán dao nên người phụ nữ chạy thoát ra khỏi phòng hô hoán, tên cướp bỏ chạy nhưng đã bị Công an bắt ngay sau đó vì nhận diện được qua hình ảnh video.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Khuất Đẩu
dinhcuong

bình minh xanh rớt nền trời
thâm u vẻ núi lấp vời cỏ cây
khu kheo ngược dốc. bén. đầy
mẹ đất cắt rốn sao dày thinh không
rủ yêu. kén sắc vàotròng
động tình bải hoải ầm long kẻ tù
dốc đá ngồi chồm hổm
như
giếng sâu lòng mỏi yếu
đờmắt câm  Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Tùng địa tùng tâm tùng vạn pháp
Bốn mùa tám tiết đóa hoa thiên
Chơn vọng điềm nhiên con mắt biếc
Trăng đã tròn chưa trăng thảo nguyên.

Tùng tâm địa khởi dòng sông lớn
Sáo diều vỗ cánh với mênh mông
Vuốt mặt xanh lên bờ bỉ ngạn
Hạt thóc đong đưa giọt lệ hồng.
Đọc tiếp »

Song Thao
Tưởng niệm nhạc sĩ Trường Kỳ mất ngày 22 tháng 3 năm 2009.


Nhạc sĩ Trường Kỳ (1946-2009)

Có những lúc ngồi viết bài tôi bỗng thấy cần Kỳ. Ngày trước (cũng chỉ bảy tháng nay chứ mấy, nghe sao mà xa xôi!), ngồi nơi bàn computer, tôi biết chỉ cách tôi vài cây số đường chim bay, Kỳ cũng ôm chiếc máy kềnh càng của anh, có gì cần hỏi về nhạc, tôi nhấc phôn đã có Kỳ ngay đầu dây. Nhà tôi cũng như nhà Kỳ đều có máy ghi số phôn gọi đến. Dứt hồi chuông, giọng ấm áp của Kỳ đã nhanh nhẹn hỏi: “Anh Song Thao, khỏe không anh?”. Thường thì sau câu chào hỏi đó chúng tôi đi ngay vào chuyện muốn hỏi. Cả hai đều biết bạn mình không có nhiều thời giờ cà kê. Nhưng có những lúc buồn tình, chẳng biết sao mà tự nhiên thấy cần bạn, chúng tôi gọi nhau tán dóc đủ thứ chuyện. Có những khoảnh khắc, mọi chuyện đều là chuyện nhỏ, chỉ có những câu chuyện vẩn vơ cùng những tiếng cười thoải mái của bạn bè là đáng kể. Kỳ khác tôi ở chỗ anh ít cười nhưng có sao, chính lối nói chuyện thân tình và ấm áp của anh đã thay cho tiếng cười.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Rouen, Spring
Rouen, Spring
Gauguin

trong khi chẳng lí cớ nào
chính đáng
chốc chốc tôi cuộn người
chực lăn về phía cửa sổ
chỉ cốt nép một bên
– ngó xuống đường

nhưng trên hết
chẳng nghi ngờ gì nữa
tôi thực sự muốn thoát khỏi bức tranh
đang vẽ

tôi vẽ (hết sức chuẩn!)
một con thỏ thóp bụng
lọc ra con voi
vây quanh bọn đạo tùy đào những huyệt lớn (!)
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Nghĩ vẩn vơ ngày cuối năm

Như chó sủa ma
thơ chỉ dám viết vẩn vơ
Như Chí Phèo
chửi cả cái làng Vũ Đại
Thấy gã bán tơ
lấp ló trên face
Nên sĩ khí co vòi
thờ chữ sợ…
Đọc tiếp »

Nguyệt Quỳnh

Tôi khởi viết những dòng chữ đầu tiên này khi chị Phạm Đoan Trang – một nhà báo tự do – vừa bị công an bắt. Nhưng dù chị được thả ra hay lại bị bắt lại, tôi tin rằng chị vẫn luôn luôn là người tự do. Những hàng rào công an hay bốn bức tường gạch của chế độ này, dù có muốn, cũng không thể giam giữ tâm hồn của người phụ nữ ấy.

Trong một bài viết sẵn, để chia tay tự do, mang tên “Chúng sẽ đến trong 5 phút nữa”, tôi nghe chị mô tả về một buổi làm việc của chị với công an có cả tiếng đàn guitar và tiếng mưa rơi. Điều gì làm cho Hà Nội trong con mắt của người phụ nữ bị truy bức ấy vẫn gần gũi, thân thiết và đẹp lạ lùng như thế?
Đọc tiếp »

Quân cờ

Posted: 21/03/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1.
chụm đầu chung một lối
che giấu cái ác
khiến nhân cách cũng mất từ kẻ cầm đầu
họ vẽ ra thiên đường dẫn dụ
rằng chống mỹ là cứu nước

2.
mũ cối mù dục vọng
vùi đầu triệu sinh mệnh khác
khuất lấp điều ác
mà quên phận mình bị đối xử
như một quân cờ
Đọc tiếp »

Bóng hình

Posted: 21/03/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
Tặng Vuông Chiếu Luân Hoán tròn 19 năm.

bên trái tôi là hồ chí bửu
phía tay mặt e phạm hiền mây
kỳ dư đông chật bao tên tuổi
ngồi quanh vuông chiếu dậy hương mùi

không gian rộng thì đành xem hư thực
sao lấp đầy ước muốn được đâu vai?
chí bửu hiền mây trong nước từng gặp gỡ?
hà cớ gì biển ngoài quàng xiên tội vá trời
Đọc tiếp »

Trang Châu

Phải thú thật tôi là một người hết sức may mắn. Chừng ba tháng, sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, số y sĩ VN tị nạn ở Montréal, thuộc tỉnh bang Québec (Canada), là 80 người. Sau một phiên họp Hội Y Sĩ VN được thành lập và tôi được chọn làm thư ký của hội. Tôi thiết lập danh sách hội viên gởi lên Y Sĩ Đoàn Québec.

Nếu tôi nhớ không lầm thì đầu năm 1976 Y Sĩ Đoàn Québec thông báo sẽ mở một khóa huấn luyện 3 tháng nói là để giúp các y sĩ tị nạn VN thấu hiểu hơn một số bệnh thường thấy ở xứ lạnh mà ở xứ nóng ít khi gặp. Sau khóa học họ thông báo sẽ mở một kỳ thi để chọn một số đi làm nội trú vào tháng 6 cùng năm. Sau khi thi chừng một tháng thì có kết quả: 40 người được chấm đậu.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Đời chảy về đâu sông tháng năm
Mùa xưa con nước đẹp trăng rằm
Ngày xanh hoa nắng xanh màu tóc
Em liếc nhìn tôi mắt lá răm.

Tôi vẽ trái tim xuyên mũi tên
Em thêu áo gối phượng vầy uyên
Hồn tôi mơ mộng trăng sao thức
Lưu bút ngày xanh thắp mộng huyền
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Tháng giêng về Ba Tri…

Nắng Ba Tri bay mùi muối mặn
Ta trở về Bảo Thạnh buồn hiu
Mười năm – hồ dễ mười năm chẳn
Phú Lễ – chừng như nhớ rất nhiều..

Tiệm Tôm – biển vẫn như ngày cũ
Gió về Tiên Thủy sóng xôn xao
Ai về Mỹ Chánh cho ta nhắn
Lữ khách dường như ngấn lệ trào
Đọc tiếp »

Đỗ Xuân Tê

Tôi có thói quen, mỗi dịp Tết về thường tìm đọc báo Xuân như để thưởng thức những bài vở chọn lọc, và tìm lại nét đẹp của một truyền thống văn hóa vốn đã ăn sâu vào lòng những người Việt xa quê hương.

Năm nay, tình cờ một bạn văn từ San Diego – thi sĩ Phạm Hồng Ân – đã ưu ái gởi cho tôi tác phẩm mới nhất của anh, mang tên Lác Đác Xuân Rơi, như món quà đặc biệt cuối năm, nhân anh ra mắt tác phẩm thứ 5 sau 24 năm trên quê hương thứ hai.

Đây là một Tuyển tập Văn, dày hơn 500 trang do Hiên Thư Các in ấn và phát hành. Trình bày trang nhã và lay out trong sáng giúp người đọc dễ tiếp cận, chưa kể cái tên của tác giả (vốn dĩ thân quen với độc giả hải ngoại) cùng nội dung những gì anh viết (vừa thật, vừa chân tình, khó giải đoán kết cuộc) sẽ là niềm thích thú cho những người yêu sách, mà một trong những người hâm mộ anh, chính là tôi, một kẻ yêu thơ anh từ hơn thập niên qua.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Như giọt sương mai

bước trăm năm còn đây trong quạnh quẻ
những mùa trăng đi,
tình thêm lá úa
như con nước xa nguồn, buồn vời vợi
như thu vàng gục chết trong lá cây
hạnh phúc xa vời
ngoài tầm tay với
có ai biết, trăng cũng gìa theo núi
sông cũng buồn như con nước ra đi
và hoa lá cũng có ngày tàn úa
ai đã đến và đi như mây gío
ai vẫn ngồi bên hiu quạnh nhớ thương
ai mong đợi, ai âm thầm, tuyệt vọng
ai đã mang rượu đắng đổ đầy hồn
ai giết chết thơ tôi trong thê thảm
ai đã chôn ước vọng vào mong lung
ai đã đốt cụm rừng xưa tuổi mộng
giữa đời người bóng tối rũ mênh mông
Đọc tiếp »

Phạm Duy


Prostitute at a bar
Pablo Picasso

Thơ: Trang Thế Hy (1959); Nhạc: Phạm Duy; Tiếng hát: Thái Thanh
ban_ky_am

Nguồn nhạc và âm bản mp3: Hợp Âm Việt

Alice Walker
Đào Trung Đạo dịch từ nguyên tác “Everyday Use”

Alice Walker nhà văn nữ người Mỹ da đen, sinh năm 1944 tại Georgia, xuất thân trong gia đình nông dân, học ở Spelman College ở Atlanta (Georgia) rồi Sarash Lawrence ở New York. Dạy học tại Jackson State University ở Mississipi. Hoạt động tích cực trong những phong trào nhân quyền ngay từ hồi còn là sinh viên. Tập thơ đầu tay ” One” (1968) ghi lại kinh nghiệm đấu tranh và những chuyến đi Phi Châu.

Địa vị của Alice Walker trở thành vững chắc sau khi công bố công trình soạn thảo tuyển tập tác phẩm của nhà văn nữ da đen Zora Neale Hurston xuất bản nhan đề “I Love Myself When I Was Laughing” (1979) và giữ chân chủ biên tạp chí Ms.
Đọc tiếp »

Nam Nguyên

Sống chậm

Cái chết của anh ấy
Trong một ngày làm việc quá sức
Khiến tôi nghĩ đến việc sống chậm

Nên tôi sợ hạt mưa
Dù là cơn gió nhẹ

Chỉ có thể tự do
Mỗi tối
Úp mặt vào em
Nghe đời nhỏ giọt
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Trả lời bài viết “Trường Sa 1988: không nổ súng trước nhưng phải nổ súng” Báo Tiếng Dân 15.3.2018

Tháng ba về lại nhớ Gạc Ma. Mỗi trái tim Việt Nam lại đau nỗi đau tháng ba 1988 Tàu Cộng cướp Gạc Ma của tổ tiên ta. Mỗi trái tim Việt Nam lại đau nỗi đau 64 người lính Việt Nam trở thành 64 tấm bia thịt cho lính Tàu Cộng đâm lê, kề súng AK tận ngực bóp cò. Tháng ba năm nay cùng nỗi đau mất đảo, mất 64 người con yêu của Mẹ Việt Nam lại thêm sự phẫn nộ vì giọng lưỡi trí trá, lấp liếm sự thật lịch sử và sự đánh đồng người chủ đích thực của Trường Sa với kẻ cướp Trường Sa.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh


Bùi Chí Vinh và Má

Bình Hưng Hòa hỏa táng
Má đã bay về trời
Hôm nay nghe tin một Thủ Tướng chết
Rồi cũng thành tro bụi thôi

Chúa và Phật quá sợ kiếp người
Nên sinh ra tôn giáo
Nhưng con người mải mê chơi
Nên sinh ra tà đạo
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Ngã bảy Phụng Hiệp là đây
Xuống ghe tôi đụng một cây mưa già
Về Kế Sách dặm mây xa
Mưa bên Phụng Hiệp theo qua bến này

Lòng tôi là láng nước đầy
Ra sông lại đụng thêm cây mưa dầm
Tới cửa Đại Ngãi mù tăm
Biết đâu trời đất mà thăm Hộ Phòng
Đọc tiếp »

Trần Bạch Thu

Tôi rời Kontum chiều ngày 8 tháng 3 năm 1975 trên chuyến bay của hãng Hàng Không Việt Nam cùng với một số viên chức thuộc tỉnh như Ty Xã Hội, Công Chánh, Sở Học Chánh cũng như Trung Tâm Bình Định Phát Triển để dự phiên họp tổng kết chương trình định cư, khẩn hoang lập ấp (KHLA) của địa phương tại Phủ Phó Thủ Tướng. Trong thời gian họp ở Sài Gòn báo chí và đài truyền thanh, truyền hình loan tin Cộng quân tấn công Ban mê Thuột ngày 10 tháng 3 năm 1975 và chỉ ba ngày sau là hoàn toàn thất thủ.
Đọc tiếp »

Qui Nhơn

Posted: 19/03/2018 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Qui Nhơn đẹp quá phảỉ không em?
Qui Nhơn trong vắt nắng hồn nhiên
Qui Nhơn khúc khích nghiêng vành nón
Reo giữa lòng anh những tiếng chim

Qui Nhơn hiền quá phải không em?
Qui Nhơn ngường ngượng nắng chiều êm
Bàn tay mềm nắm bàn tay mạnh
Bước lạ bềnh bồng giữa phố quen
Đọc tiếp »

Huy Uyên

Huế

1.
Gió thổi những hàng thông trên đồi
hương rêu chìm pha màu nắng
niềm vui thoáng về Châu Ê, đá núi ngậm ngùi trôi
Huế lung linh sắc chiều im lặng.

Giấc mơ khói sương đất trời
hạnh phúc người bỏ đi từ thuở
chất đầy cô đơn ở đâu lại ùa về
đợi chờ ai mà Huế thương Huế nhớ.
Đọc tiếp »