Dương Nghiễm Mậu

Tôi trốn đơn vị chạy về nằm ở Cố Thổ vào cuối mùa thu cùng với những cơn sốt rét cách nhật. Bà cô tôi thương sót mỗi ngày vào rừng nhặt những lá, rễ cây về nấu cho tôi uống nhưng vô hiệu nên nghĩ đến chuyện trở về Hà Nội. Ngày tôi rời Cố Thổ về Sơn Tây cô tôi gói cho một gói cơm trộn tám phần sắn khô như củi, nhạt nhẽo. Cô tôi dặn về tìm một người quen ở đó giúp đỡ. Về tới nơi họ cũng không giúp đỡ được gì ngoài những bữa cơm sắn ăn với rau tàu bay luộc chấm muối. Những cơn sốt lại hành hạ. Người ta không thể xin được giấy cho tôi. Nghe lời mách của người hàng xóm muốn cho khỏi rét nên nuốt những con run đất. Họ bảo có thể trị sốt rét được. Không còn cách gì hơn, tôi kiếm một con dao cùn và chiếc gáo dừa vỡ đi đào run, những con run dài xanh đỏ ưa nằm chỗ ẩm, tôi cứ việc lật những viên gạch vỡ ở bên vại nước, và đào ở các bờ rãnh hàng bát run mang rửa và nuốt. Những con run còn sống nguyên, bò ngoi đầu lúc nhúc tôi cầm từng vốc bỏ vào miệng cho nó trườn vào cổ họng. Những ngày đầu ghê tởm, nôn mửa qua đi. Những ngày tiếp theo tôi nuốt thản nhiên. Những con run sống ấy vào trong bụng tôi đã nhiều nhưng những côn sốt cách nhật vẫn hành hạ và dữ dội thêm là khác, sức tôi yếu dần thêm nữa. Tôi chỉ còn tìm cách nào vào thành may ra kiếm được ký ninh uống.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Nỗi lòng răng rứa, Huế…

hôm qua Mạ noái anh về
có ngang qua ngõ không hề ngó vô
là nghe Mạ noái đó nờ
chơ răng tới nổi giả lơ rứa hè
người đi vạn dặm sơn khê
về mà không ngó thì về mần chi…

hồi mô dợm bước chưn đi
ngó qua ngó lại ngó chi cũng buồn
ngó hoài tới nổi lệ tuôn
ai lau chi ngạ nỗi buồn chia ly
từ ngày Huế tiễn anh đi
tóc thề em xỏa đợi khi anh về
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Khi áo bạc thênh thang cùng mây trắng
Ta loay hoay theo cát bụi phong hồ
Những dấu hỏi giữa hồn sa mạc nắng
Thăm thẳm nhìn về phương tận hư vô.

Ta quảy lên vai đôi hồn nhật nguyệt
Ngâm câu thơ cho nát cuộc hoang sầu
Đời vạn nẽo phương nào không sanh diệt ?
Thực-Hư nầy… tìm ở tận xa đâu !
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh

 
Đám tang Nhạc sĩ, Đại tá Nguyễn Văn Đông

Trong đám tang của Chris Kyle, tay bắn tỉa lừng danh nhất nước Mỹ, qua đời năm 2015 ở Texas, người ta nhìn thấy chiếc xe tang đi qua một đoạn đường dài hơn 300 cây số mà suốt hai bên đường, luôn có người dân đứng vẫy cờ hoặc nghiêm chào tiễn biệt.

Đó là một hình ảnh xúc động hiếm có về cái chết của một con người. Chris Kyle làngười lính SEAL được ca ngợi như một thiên thần hộ mạng vì đã cứu cả trăm đồng đội của mình trên chiến trường Trung Đông nhờ tài bắn tỉa. Anh giải ngũ, trở về nhà và sau đó chết như một người lính.

Rằm tháng Giêng Mậu Tuất, tức ngày 2/3/2018 tại Sài Gòn, đám tang của nhạc sĩ, đại tá Nguyễn Văn Đông cũng xuất hiện một cảnh tượng xúc động tương tự. Khi lễ di quan diễn ra, nhiều người đàn ông mặc thường phục, không ai bảo ai, đã bất ngờ đưa tay lên chào theo kiểu nhà binh. Thấp thoáng trong những hàng khác, cũng có những cá nhân im lặng đưa tay chào, không cần hiệu lệnh. Hầu hết đó là những cựu thiếu sinh quân VNCH cùng trường với ông, và những người khác là cựu quân nhân đã chào tiễn biệt ngài đại tá Chánh Văn phòng của Tổng Tham mưu Phó quân lực Việt Nam Cộng Hòa về nơi an nghỉ cuối cùng.
Đọc tiếp »

Xứ biển Ba Tri

Posted: 07/03/2018 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Bảo Thạnh, Bảo Thuận đường lội chợ
Đường ngoằn ngoèo qua vết xe bò
Đêm tối trời đi lọt lỗ chân trâu
Cuối chạp lạnh như xóm nhà đương ngủ

Đời sống khó cuốn đi đời du tử
Phú Lễ Áp sanh gợi ấm những đêm không
Trời sa mù se sắt muối đông
Mùi của biển đã bắt đầu dậy chướng
Đọc tiếp »

Chuỗi

Posted: 07/03/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

Mưa rơi rơi
Những tràng hạt lặng im*
Súng nã trong giáo đường
Đạn rơi trong trường học
Tuyết
Rơi
Rơi
đường sá lặng thinh
Lũ ổ gà
nhảy múa
trùm kín mắt
vải đỏ  Đọc tiếp »

Trả ơn

Posted: 07/03/2018 in Minh Tâm, Truyện Ngắn

Minh Tâm

Hơn ba chục năm tôi mới gặp Trạch. Trận đánh thị xã Phước Long tháng 01-75, lão hứng trọn trái M79 nát tươm hai chân. Ai cũng tưởng lão ngoẻo rồi. Vậy mà bây giờ lão từ Thái Bình tìm đến nhà tôi tận Sài Gòn trên chiếc xe lăn.

– Có việc cần lắm tao mới phải đến. Chứ lết nửa cái thân tàn này hơn nghìn cây số nhếch nhác lắm!

Trạch vẫn nói bằng giọng bỗ bã, rồi cười móm mém, hai hàm răng chỉ còn vài chiếc, khuôn mặt nhăn nheo, đen đúa tương phản với mái tóc bạc. Trạch gần bằng tuổi tôi, ngoại lục tuần mà nhìn lão hom hem hơn ông cụ ngoài bảy mươi. Tôi hỏi có việc gì? Trạch chậm rãi mở ba-lô con cóc nhàu nát lôi ra một bọc giấy ở đáy ba-lô. Tôi nói:

– Nhờ xác minh quá trình công tác trong quân đội chớ gì? Đang có đợt làm chính cho người có công đấy. Ông thì xứng đáng quá đi chứ! Trận Phước Long đã được thưởng huân chương chiến công hạng nhất cơ mà…
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Hồn quê

Ta về gặp lại hồn quê
Mẹ ta xưa quẩy nắng về hong mưa
Một đời sướng thiếu khổ thừa
Mẹ đan hạnh phúc vặn vừa nỗi đau

Heo may trở dạ mùa sau
Mẹ se gió lạnh khỏi nhàu nắng tươi
Chắt chiu ủ ấm nụ cười
Mẹ nhen lửa giữ cho “Người ở xa”
Đọc tiếp »

Trần Quốc Toàn


Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Võ Đình

Trong tâm hồn của con
Nở ra những đoá hồng
Từ lời cầu nguyện tâm linh
Con thuyền mây trắng chở trái tim Bồ Tát.
Mẹ suối nguồn nuôi dưỡng vạn vật
Con đi trên hình hài trái đất
Những nỗi buồn, niềm vui, từng giây phút sống trong hiện tại.
Đọc tiếp »

Trịnh Hữu Long


Nhà báo Phạm Đoan Trang

“Mệt mỏi quá em. Cứ thế này thì đến bao giờ. Hôm qua cắt điện. Hôm nay cắt net”.

Đó là tin nhắn sau cùng tôi nhận được từ Đoan Trang vào chiều mùng 9. Không đầy một tiếng sau tôi nhắn không thấy cô trả lời nữa, cho đến tận nửa đêm.

Gia đình cho biết cô đã bị hai người lạ mặt tới nhà bắt đi làm việc vì cuốn “Chính trị bình dân” mà cô là tác giả.
Đọc tiếp »

Chuốt mây

Posted: 06/03/2018 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

Quăng bút lên rừng đi bứt mây
Mây chằng mây chịt bứt đau tay
Mà không bứt lấy gì để thắt
Lấy gì nuôi hai đứa con đây

Ta ngồi chuốt sợi mây rừng cũ
Gióng mảnh chịu sao thúng lúa đầy
Từ ấy mười năm qua cái chớp
Em về thiên cổ ta đi tây
Đọc tiếp »

T.Vấn

Từ nhà sách đến đường sách…

Nhà sách (như nhà sách Khai Trí trước đây) vốn là một nơi chứa sách, kho tàng tri thức của nhân loại, được trân trọng theo tinh thần “muốn con hay chữ phải yêu lấy thầy” truyền thống Việt Nam. Thế nên, nói đến sách, người ít học, người cả đời không được cầm lấy quyển sách, trân quý sách đã đành. Mà những người có học, người viết sách, càng phải trân quý sách hơn nữa, vì chính mình đã tự mang trong mình thiên chức làm giàu có thêm kho tàng tri thức của nhân loại, một thiên chức không phải ai cũng có thể hoàn thành được.

Từ nhà sách, ra tới đường sách, thì ý nghĩa trên lại càng to lớn và cao quý gấp bội.
Đọc tiếp »

Tuổi lục tuần rưởi

Posted: 06/03/2018 in Thy An, Thơ

Thy An

trong tim não
tỏa ra nhiều bài thơ
viết từ 10 năm
đọc lên thấy lạ
ý nghĩa, lời văn đổi khác quá nhiều
như khuôn mặt xế chiều khó nhận
dưới ánh nắng còn quá lạnh
thơ mình và thơ bạn
tìm mãi không ra một câu hay
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Ngọc Nhung

Đạm lau nước mắt. Hồ quàng vai vợ, vỗ về. Mọi người đã ra về gần hết. Một người khách từ giã về, rán nán lại, nói dăm ba lời cùng Đạm, nước mắt nàng lại tuôn ra theo lời chia buồn. Hồ không muốn vợ xúc động nhiều có hại cho cái thai gần ngày, đứa con đầu tiên sau bảy năm lấy nhau. Chàng nói nhỏ với Đạm.

– Sửa soạn về em.

Hồ dìu Đạm ngồi xuống chiếc ghế nệm gần cửa. Mấy cái băng gỗ mòn nhẵn ngồi gần cả tiếng cho buổi lễ làm Đạm ê cứng cả người. Hồ vào văn phòng người quản trị tính toán giấy tờ. Đạm sờ mặt mình, da mặt cứng ngắt. Đạm có cảm tưởng lớp son phấn loang lổ trên mặt như lớp vôi dày nứt nẻ theo đường nước mắt. Nàng mở ví lục loại tìm cái gương nhỏ soi mặt. Mắt Đạm đỏ như mắt cá với đường chì nâu kẻ mắt còn có phân nửa phía đuôi nhoè nhoẹt. Lớp phấn hồng đánh nhẹ giờ chỉ còn đôi chút gần màn tang. Nước mắt và lớp kem lót làm da mặt Đạm ngột ngạt. Nàng có cảm tưởng như một lớp mụn sẵn sàng ngoi đầu dậy. Đạm lấy khăn giấy lau sạch hai má, đánh lại tí phấn, thoa đường chỉ nâu trên mắt đều ra. Xong xuôi, nàng bỏ mọi thứ vào ví, sực nhớ đến son môi, Đạm lại lấy gương ra. Nàng đang chăm chú tô kẻ môi thì có người ngồi kế bên nặng nề. Đạm liếc nhìn. Chú Hoà mở nút cổ áo thở phào. Nóng quá. Nóng quá.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Hiên phố

tháng ba ngây ngô rắc hoa
mùi núi thơm nhan sắc rừng thiêng
chiếc quán năm xưa tọa thiền
cái ghế cũ vẫn tươm hương rêu mốc

có lẽ nơi này
phố đã lâm chung
từ lúc nắng trôi
bóng em trồi ra biển
từ lúc hàng hiên nằm gục cổ
trận thảm sát rừng
ngổn ngang đại thụ thơ.
Đọc tiếp »

Phạm Phan Long
Viet Ecology Foundation

Người viết trân trọng cám ơn những thân hữu đã giúp duyệt xét, thảo luận, tu bổ bài khảo luận này và chia sẻ mối quan tâm chung.

DẪN NHẬP

Tăng thuế vào xăng ai phải gánh?
Giữ nguyên thuế cho than ai hưởng lợi?
Và những nghị quyết không thi hành ai chịu trách nhiệm?

Việt Nam đã có Luật Bảo Vệ Môi Trường Số: 55/2014/QH13 (2014) với những quy định “ứng phó với biến đổi khí hậu, quản lý phát thải khí nhà kính, phát triển năng lượng tái tạo, sản xuất và tiêu thụ thân thiện môi trường, hợp tác quốc tế về ứng phó với biến đổi khí hậu” nhưng quy hoạch điện và thuế môi trường hoàn toàn đi ngược các quy định kể trên.

Tuy Nghị Quyết bảo vệ môi trường 41-NQ/TW (2004) đề ra những mục tiêu và quan điểm “bảo đảm sức khoẻ nhân dân, bảo vệ môi trường, phát triển bền vững, công nghệ hiện đại” nhưng thực tế luật thuế bảo vệ môi trường (Luật số: 57/2010/QH12) đánh thuế vào xăng/dân 153 lần nặng hơn vào than/chủ nhiệt điện. Nhiệt điện than là công nghệ lỗi thời, thải ô nhiễm hủy hoại môi trường và có tác hại sức khỏe cư dân nhiều nhất.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nguyễn Xuân Phúc và kiều bào về quê ăn tết Mậu Tuất

phúc nói: tổ quốc lắng nghe
hơi thở của bà con kiều bào…
đối tượng việt kiều hồi hộp nghe
ngóng tim lãnh đạo đã ngừng đập chưa
bà con vui đắp chiếu nghĩa trang
yên trung tốn mấy ngàn tỷ
(nhỏ như thằng đầu sỏ mỹ)
ba đình buồn lẻ loi tình đồng chí
mặc xác chết không chôn
phân lô khó bởi ai cũng dày tuổi đảng
Đọc tiếp »

Thiếu Khanh


Nhà thơ Phạm Nhã Dự

Sáng nay (2/3/2018) nhà thơ, nhà biên khảo Ngô Nguyên Nghiễm hẹn đi cà phê để anh trao cho tôi tập thơ Ở Phương Đông Có Một Vầng Trăng của nhà thơ Phạm Nhã Dự gởi tặng.

Phạm Nhã Dự (1945 – sống ở Hoa Kỳ) hiện đang ở Việt Nam. Từ chỗ tôi tới nhà Dự gần hơn từ nhà hai đứa tới nhà Ngô Nguyên Nghiễm ở mãi quận 8 Sài Gòn, nhưng tôi và Nghiễm gặp nhau dễ hơn tôi gặp Dự. Phạm Nhã Dự tổ chức ra mắt tập thơ vào ngày Mồng 2 Tết vừa rồi khi tôi đang ở Hà Nội trên đường “phượt” xuyên Việt. Sau Tết, tôi trở về Sài Gòn, Dự còn đang dong ruỗi với bạn bè ở đâu tận miền Tây sông nước.

Phạm Nhã Dự đã có tên tuổi trên văn đàn miền Nam (VNCH) từ những năm 60 của thế kỷ trước, từng cùng cố nhà thơ Tô Đình Sự chủ trương tờ tạp chí Thế Đứng, và có tên trong Ban Biên tập Nguyệt san Bộ Binh Thủ Đức. Là cựu sĩ quan QL VNCH, Phạm Nhã Dự sang Hoa Kỳ định cư theo diện HO từ 1993.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên


Self Portrait With Palette, 1906
Pablo Picasso

chiều bên hồ
nhớ những chùm nho co ro
trong thơ
không nhớ rõ màu
các cuống nho nắng tắt

có tiếng trẻ
bên kia dòng sông lười
như chiêm chiếp các tiếng chim sợ hãi
tháp chuông giờ nầy
chưa bao giờ buồn hơn
gương mặt những người nguyện xin
vừa thất sủng
Đọc tiếp »

Huyền Chiêu

Đường ta ta cứ đi
Nhà ta ta cứ xây

(Phạm Duy)

Hai năm nay, ở đất nước khốn khổ của tôi, con đường được nhắc tới nhiều nhất không phải là những xa lộ thênh thang, không phải là những cao tốc đắt tiền và tốn tiền vì muốn đi phải đóng phí mà là một con đường cực kỳ nhỏ bé, chỉ dài 144 mét, rộng 8 mét. Đó là đường sách Nguyễn Văn Bình ở quận 1 Sài Gòn.

Thông tin mới nhất từ báo Thể Thao và Văn Hóa cho biết Đường Sách Nguyễn Văn Bình sau 2 năm thành lập đã bán được 1,2 triệu quyển sách, doanh thu 67 tỷ đồng, thu hút hơn 4 triệu lượt khách. Thật là những con số trong mơ trong tình hình văn hóa đọc sách in đang lụi tàn dưới cơn bão nghe nhìn qua màn hình TV qua internet.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Bụi đỏ đi rồi

Hoàng Thị là em của ngày xưa.
Tan trường tiếng trống giục ban trưa.
Hoàng Thị ngày xưa… Hoàng Thị Ngọ.
Lẻo đẻo cái đuôi mãi dại khờ.

Hoàng Thị giờ đây lạc mất nhau.
Trời già làm một cuộc bể dâu.
Tháng Tư ngậm ngùi bên xác phượng.
Người mang nhung nhớ mộng về đâu?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tổ quốc lắng nghe hơi thở của bà con kiều bào… (Nguyễn Xuân Phúc)

Đảng tắt thở thì cuộc đời mới thở. (Nguyễn Chí Thiện)

Cambodia có nhiều nơi mà tên gọi bắt đầu bằng từ ngữ kampong: Kampong Thon, Kampong Speu, Kampong Cham, Kampong Chhnan… Tôi xem bản đồ thì thấy là những địa danh này đều nằm ở ven sông, rồi hỏi ra mới biết rằng kampong (trong ngôn ngữ Khmer) có nghĩa là bến bãi. Cũng tựa như người Việt gọi Bến Thành hay Bến Ngự vì cả hai ngôi chợ này đều nằm cạnh bờ sông.

Tôi ghé Kampong Chhnan nhiều lần nhưng mãi đến hôm rồi mới biết là nơi đây có một xóm nhỏ tên thuần Việt là Bến Ván. Cũng như tất cả những bờ bến khác, Bến Ván nằm sát mé sông (sông Tonlê Sap) cách Phnom Penh chừng 70 KM về hướng Bắc. Cứ đi theo quốc lộ 5 – đến ngay cột cây số 66 – sẽ thấy bên phải có ngã rẽ vào một hương lộ nhỏ, vắng tanh.
Đọc tiếp »

HHiếu

hội tế bần văn chương hiện thực xhcn là trung tâm bảo trợ văn học xã hội
là một căn nhà như nhà tình thương
là một khu như khu văn hóa
là một trại như trại phục hồi
được dựng lên cố định hay tạm thời
để thực hiện việc sáng tác
vào các ngày lễ nhất định (thực thi!) như lễ nguyên tiêu, lễ cha liệt sĩ, lễ mẹ anh hùng, lễ anh đặc công, lễ chị trợ lý
cung cấp ý tưởng, thi tứ định hướng miễn phí
chốt lại là phát chẩn (tâm thần)
cho những hội viên vì hoàn cảnh, điều kiện chủ quan, khách quan
trong một thời điểm
hại điện
mà không thể tự trả tiền điện
hội cung cấp cho đối tượng chỗ ăn, rặng vào công việc sáng tác
Đọc tiếp »

Bắc Phong


Mô hình nghĩa trang Yên Trung

tưởng tượng quan to ngắm trầm trồ
mô hình xong nói chuyện phân lô (*)

dinh thự nguy nga khi còn sống
chết phải khang trang những nấm mồ
Đọc tiếp »

Song Thao

Năm 1990, nhóm Việt Thường ở Montreal có xuất bản một cuốn thơ của Bùi Giáng gồm những bài chưa được phổ biến trước đây. Hình bìa là tranh chân dung Bùi Giáng do họa sĩ Đinh Cường vẽ, mang tên “Đôi Mắt Bùi Giáng”. Nhìn vào đôi mắt như tóe lửa của chàng thi sĩ được nói tới nhiều nhất, tôi thấy rờn rợn. Tôi tìm hình chụp của Bùi Giáng và tóm được một tấm hình có đôi mắt dữ dội như trong tranh vẽ. Đôi mắt của người điên!

Nhưng Bùi Giáng có điên không? Trong bài “Thay Lời Tựa” của cuốn sách, nhóm Việt Thường có nhắc tới hai giai thoại về Bùi Giáng. Sau 1975, ông đi qua chợ vỉa hè bán phụ tùng xe đạp ở cuối đường Trương Minh Ký, nhào vào lấy một cái ghi-đông xe và bỏ đi. Bà bán hàng chạy theo la thất thanh nhờ thiên hạ bắt giùm “thằng ăn cắp”. Ông nhẩn nha quay trả lại cái ghi-đông vào chỗ cũ và từ tốn phân bua: “Bà con coi! Mất cả nước không ai la, mất có cái ghi-đông xe mà la um sùm!”. Một giai thoại khác. Ông đang đi trên đường, thấy một phụ nữ Nga, vội chạy tới bóp vú bà này. Bà la choi chói, ông lầm bầm với người chung quanh: “Tao chỉ muốn thử xem cặp vú của nó có thể nuôi hết con dân Việt Nam không?”.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nude under a pine tree
Pablo Picasso

Bận sau nhớ làm cây thông

có loài hoa nở về đêm
nên mặt trời đỏ
thẹn thêm bóng tà
trăng đâu phải sáng ánh ngà
mà tròn đến khuyết hỏi hà cớ chi?
dáng xa về gần đôi khi
bình minh người đợi khả thi hôn hoàng
hoa ăn sương nghe bất toàn
gái tiếp thị đứng mặt xâm mày xoàng
nở làm chi nguyệt quế quàng
vai và bá cổ nặng đoàn đảng viên
ai xui bia bọt uống liền
nút đơm hai hột lộ miền đồi non
nước dâng giải hạn một lon
bàn tay năm ngón đã mòn lũng khe
người thua cuộc áo sờn che
giải phóng tiếp mụt măng tre tàn đời
hoa hướng dương hát sai lời
bởi chăng bóng tối phủ mời quỷ ma
Đọc tiếp »

Gió hú

Posted: 02/03/2018 in Nguyễn Hiền, Truyện Ngắn

Nguyễn Hiền

Gió hú từng cơn.

Mùa đông năm nay lạ lùng và dài hơn mọi năm. Sau bão, sau lũ tới mưa liên miên rồi bấc dồn dập. Thường những năm trước, bấc chỉ thổi trong tháng mười một âm, sang tháng chạp, trời ấm dần rồi hết gió. Nhưng giờ chỉ còn hai ngày nữa là đưa ông Táo về trời vậy mà cứ đến tầm trưa là bấc nổi lên.

Mỗi lần nghe tiếng gió hú ngoài trời, nghe tấm bạt phủ tạm cái mái hiên bên hông nhà kêu lật bật, nghe mấy cánh cửa nhôm trong nhà rung lên, không hiểu sao ông cảm thấy rờn rợn trong người.

Ông sợ gió hay sợ tiếng gió hú?
Đọc tiếp »

Kiều | Cõi lạ

Posted: 02/03/2018 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Kiều

Nhuốm mình ru sợi thời gian
Sang sông
lá ngọc cành vàng nổi trôi…
Khỏa thân gột rửa mặt đời
Thương mình ly hận
thương người biệt tăm!…

Mười lăm năm
xót trăm năm
Ngổn ngang phận bướm thăng trầm kiếp hoa
Đớn đau một cõi thiên hà
Nổi trôi ta lại gặp ta ngậm ngùi…
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Mùa xuân cao Lãnh

phà nào cao bằng phà Cao Lãnh
gái nào bảnh bằng gái Nha Mân…

(bài hò Cao Lãnh)

mời em một chén rượu đầy
trời Cao Lãnh đắm xuân say la đà
nghe từ sông nước phù sa
lục bình chợt tím mùa hoa ngọt ngào
Đọc tiếp »

Trường Kỳ


Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông (1932-2018)

I. Cuộc đời binh nghiệp

Từ gần 32 năm nay, chính xác hơn là từ sau biến cố tháng 4 năm 75, ông đã không nhận trả lời bất cứ một cuộc phỏng vấn nào về cuộc đời và những họat động âm nhạc của mình. Nhưng nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đã đặc biệt dành cho người viết trong vài chuyến về thăm Sài Gòn, những buổi nói chuyện thân mật diễn ra tại tư gia của ông ở Phú Nhuận.

Đó cũng là nơi vợ chồng người nhạc sĩ nổi tiếng này có một cửa hàng bán bánh mì thịt nguội với nhiều lọai kẹo bánh dưới tên Nhiên Hương, rất quen thuộc với dân cư quanh vùng. Và đó cũng là nguồn thu nhập của hai vợ chồng người nhạc sĩ năm nay 75 tuổi, từng giữ chức vụ Đại Tá trong quân đội Việt Nam Công Hòa, hiện nay sống một cuộc sống bình lặng với những giây phút hướng về quá khứ mà ông đã có dịp tâm sự với tác giả…
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Đông (1932-2018)


Tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông
từ trần ngày 26/2/2018, hưởng thọ 86 tuổi.

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Đông; Tiếng hát: Hà Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Vinh danh

Posted: 01/03/2018 in Quảng Tánh Trần Cầm, Thơ

Quảng Tánh Trần Cầm

này độc lập, tự do, hạnh phúc
lũ sâu, mọt, chuột, bọ tráo trâng
nhân danh nhân dân
rút rỉa, gặm mòn thân xác mẹ

vong nô mới ─ bán rẻ đất đai, mồ mả ông cha
đàn áp, chà đạp, sỉ nhục dân ta
đục khoét, trộm cắp tương lai con cháu
hoành tráng vinh danh, củng cố hầu bao
Đọc tiếp »

Nam Nguyên

Một ký ức buồn

bằng thứ ngôn từ của lửa
tôi đốt bài thơ cũ

ba năm trước, thứ ánh sáng đỏ
ngủ quên sau gian thờ huyền bí

nép dưới gầm bàn đứa trẻ nhóm lên
mỏng manh hai con nhện đói

đan vòm đời những chiếc chân cong
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Ai cõng mùa xuân qua đây
Cho tôi chạm chút hương nầy vào tim
Để nghe tình tự trăm miền
Màu hoa cỏ
Vẫn bình yên muôn nhà.

Nghe chim hót vọng rừng xa
Thức bình minh
Lãng đãng tòa khói sương
Thì sương,
Thì khói … vô thường !
Ta-người
Trót cuộc viễn phương vào đời.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Đông

Nhạc sĩ, Đại tá Nguyễn Văn Đông vừa qua đời ngày 26/2/2018 tại Sài Gòn. Để tưởng niệm ông, chúng tôi đăng lại những đoạn hồi ký của ông ghi trên trang Người Việt Tây Bắc vào năm 2016. (Sáng Tạo)


Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông (1932-2018)

Vào năm 1956, đơn vị tôi đóng quân ở Chiến khu Đồng Tháp Mười, được xem là mặt trận tiền tiêu nóng bỏng vào thời bấy giờ. Khi ấy, tôi mang cấp bực Trung úy, mới 24 tuổi đời, còn bạch diện thư sinh. Tuy hồn vẫn còn xanh nhưng tâm tình đã nung trong lửa chín ở quân trường. Chính tại Đồng Tháp Mười, vùng đất địa linh nhân kiệt, đã gợi hứng cho tôi sáng tác những bản hùng ca như Súng Đàn, Vui Ra Đi, một thuở được hát vang trong Chiến dịch Thoại Ngọc Hầu. Rồi tiếp sau đó là các bản nhạc Phiên Gác Đêm Xuân, Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ được ra đời cũng tại vùng đất thiêng này. Khi đi vào vùng hỏa tuyến, là chàng trai trẻ độc thân, với một mối tình nho nhỏ thời học sinh mang theo trong ba-lô, tôi bước nhẹ tênh vào cuộc chiến đầu đời.
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Đông (1932-2018)


Tưởng niệm nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông
từ trần ngày 26/2/2018, hưởng thọ 86 tuổi.

Nhạc và lời: Nguyễn Văn Đông; Tiếng hát: Hà Thanh
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Lê Hữu


Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông (1932-2018)

Anh như ngàn gió,
ham ngược xuôi theo đường mây…

(Mấy dặm sơn khê, Nguyễn Văn Ðông>)

Hôm ấy, tôi còn nhớ, một chiều hè năm 1969, chúng tôi ngồi ở một quán nước quen dọc bờ biển Nha Trang. Bên cạnh tôi là H., người bạn học cũ. Ðã lâu lắm chúng tôi mới gặp lại nhau kể từ ngày rời xa mái trường cũ ở một thị trấn miền cao nguyên đất đỏ. H. cho biết anh sắp sửa nhập ngũ, thì giờ rảnh rỗi như thế này sẽ chẳng còn được bao lâu nữa. Anh ta có người yêu ở thành phố biển này. Tôi thì vẫn lang thang trên sân trường đại học, tấm giấy chứng chỉ hoãn dịch trong tay vẫn còn hiệu lực…

Trên mặt bàn là những chai bia đã cạn và câu chuyện cũng đến lúc cạn đề tài. Chúng tôi ngồi im lặng, cùng phóng tầm mắt nhìn ra vùng biển bao la trước mặt, chờ mặt trời lặn để ngắm cảnh hoàng hôn trên bãi biển trong lúc tiếng nhạc bập bùng vọng ra từ một góc quầy.
Đọc tiếp »

Bài hết Tết

Posted: 28/02/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

Tết đến rồi!. Quê xa vui Tết
đang trớn vui Xuân đã ngậm ngùi
còn mấy mồng thêm mà!. Chưa hết
sao giữa chừng bỏ mứa ngày vui?.

nghe nói còn mồng là còn Tết
quê nhà lấn lướt tới Giêng Hai
quê xa giờ Đông Đoài mất nết
chưa hết mồng đã vội qua Xuân
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Xuân ly hương…

Tặng HH.

Phương nầy ta đón Xuân với lòng hoài cổ
Người mãi bôn ba nơi xứ lạ quê người
Ta biết người cũng nhói đau khi nhớ về quê cha đất tổ
Lòng bồi hồi với trăm ngàn kỷ niệm thuở đôi mươi

Những giọt lệ rơi cho những đêm dài thổn thức
Thời hoàng kim đã xa lắc bạt ngàn
Giờ còn lại những gam màu xám xịt
Đời lưu vong thăm thẳm một tình quê
Đọc tiếp »

Quen hơi

Posted: 28/02/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1.
dập dìu nam thanh nữ tú
em chí thú chỉ mình anh
ý vươn bén nụ
tình xanh

ngày mong đêm tưởng
mình tận hưởng ánh xuân duyên
cánh tình ư. thánh thiện
chung gối
tư riêng
Đọc tiếp »