Vương Ngọc Minh

Cái nhìn từ bên ngoài


Mẹ Nấm Nguyễn Ngọc Như Quỳnh

từ giờ- cứ
vào giấc trưa cô biến
thành mèo

nhác thấy người cô lẫn vào bóng tôi

bằng mùi chủng loại
tôi nói với cô “miếng ăn miếng nhục
một trong mười thứ thực phâm
khiến con người trở nên bất tử
trong đấy- miếng cơm tù đứng đầu!”

cô nhìn tôi vươn móng
khó khăn lắm
mới dụ được cô ở yên

xế trưa
mẹ nấm trong tâm trạng gần như đen
tối- nhưng chả tuyệt vọng
họ đề nghị bản án từ 8 đến 10 năm
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ hoạ sĩ Phạm Thị Quý

Tôi sống
Tôi tồn tại
Trong đôi mắt sợ hãi
Chập chờn những tia lửa hiu hắt
Tôi tìm
Sự tồn tại hạnh phúc
Nhưng chỉ có tiếng thở dài
Và ánh mắt âu lo
Trước những sợi tơ nhện mong manh
Đang căng
Luôn chực hờ.

Mở đầu cho thi tập Vườn Đá, ra mắt giới thưởng ngoạn bằng những câu thơ chắc nịt đầy những sự chịu đựng cam khổ với những khắc nghiệt đang vây quanh cuộc sống của Phạm Thị Quý và gia đình. Năm 1996, ra mắt tập thơ này thì Phạm Thị Quý cũng hiện diện như một tài hoa, được định hình vững chãi từ thi phẩm Thơ Hồng Lĩnh, do NXB Con Đuông ấn hành năm 1972. Chỉ với 100 ấn bản với những trình bày giản đơn bằng phương pháp thủ công đơn sơ, mà họa sĩ Lê Triều Điển cẩn mật như ong thợ kim chỉ từng nét vẽ trên 100 bìa thi tập. 100 lần vẽ cho từng tập thơ một, và để hoàn thành 100 tập thơ thì họa sĩ phải thao tác bức tranh đầu tiên đến 100 lần bươn chải. Đó cũng là một phương pháp xuất bản tự túc và là chủ trương khiêm tốn lạ mắt và đầy giá trị nghệ thuật, tuy nhiên cũng quá nhọc công của NXB Con Đuông.
Đọc tiếp »

Phạm Thị Quý

Đêm mất ngủ

trong cơn mơ của tôi
những con cá trợn mắt nằm giẫy chết
trong làn nước đỏ ngầu vì chất độc
chất độc thấm vào đất
thấm vào máu, thấm vào xương thịt
những đứa trẻ gầy trơ xương
vì chất độc đã ăn mòn da thịt  Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Buổi sáng thức dậy viết một lá thư
Gởi người bạn già ở vùng kinh tế mới Cát Tiên
Nói về người mẹ mót cà phê
Bị lũ người để lũ chó xé xác
Trước mặt hai người con
Không có nhà tù cho bọn quyền thế đội lốt người
Bọn đứt dây thần kinh nhân tính
Làm điều hèn hạ
Nước mắt người nghèo thấp cổ bé họng
Chạy đói chạy rách gặp thằng ăn cướp
Sự mất công bằng của nó vô cảm truyệt đối
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Chạm trán kỳ cùng

mùa hè
chăn đơn. mỏng
con tầu đơn thọai
chạy rúc vô rừng
bóp họng đêm
cái diều táo tợn
nắn mây phù thũng
hạnh phúc hạnh phúc
cao lên hư vô
xây xẩm. tháp
lời xin thủng đáy
dây thiêng nắn nót phong cầm
mùa hè những chuyến đi
không phương hướng
[đi là đi
là đi]  Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
gởi Cậu Hai Trí

Chiều đi học về ngang nhà chú Tánh, thấy chú ngồi uống rượu trước sân. Mảnh sân xanh mượt cây cảnh, có hòn non bộ ngư tiều canh mục. Tôi đứng lại vòng tay, cúi đầu, thưa:

– Thưa chú.

Chú đang cầm ly rượu, vội bỏ xuống bàn, nheo nheo mắt nhìn:

– Đứa mô đó!. A, con anh Cai đây mà. Thằng ni giỏi.

Tôi dợm đi, nghe tiếng chú hấp tấp:

– Khoan đi khoan đi. Cho chú hỏi. Ba con về chưa?.

Tôi lại vòng tay, thưa:

– Dạ, thưa chú, Ba con chưa về.
Đọc tiếp »

Già đời ham chơi

Posted: 29/06/2017 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán


Luân Hoán
dinhcuong

đã viết linh tinh với nhiều thể loại
văn vẽ nhạc thơ đều thử tay qua
trên sáu mươi năm hò vè nhai lại
mãi đến hôm nay chưa vững một “nhà”

thuở mới ra ràng lo chọn đất ghé
chưa hề lăng xăng đến mặt nhật trình
tuần báo vài tờ, nguyệt san vài tập
tạp chí mươi nơi lấp ló thình lình
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Nhớ Ayun Pa *

một đêm ở lại với làng
Ayun Pa đẹp ngỡ ngàng trong tôi
cồng chiêng gõ nhịp bên trời
và em và gió gọi mời tôi say

khẽ khàng sương chập chùng bay
chiều ngang lũng thấp ngỡ ngày không trôi
vít tay cầm lấy mây trời
miên man đầy vốc chơi vơi gió lồng
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Mùa hè tới, có tin vui. Nguyễn cùng Trần đi hai tiểu lộ riêng biệt đã chính thức nhập vào một đại lộ sáng đèn. Không ai đi đường mà chẳng bắt gặp trạm nghỉ chân. Không dong buồm nào mãi dật dờ, thuyền phải có khi tấp vào một bến đậu, thả neo. Bậc trưởng thượng đã mang hai lá số tử vi nhờ thầy sáng mắt xem giùm. Đã an tâm khi biết ra thiên thượng hoả chẳng ngán trường lưu thuỷ dập tắt và thằng tuổi Mùi coi bộ hợp tạng, chẳng xung khắc với con Hợi. Thậm chí người lớn tuổi của hai họ đã định vị được cái nhà hàng có lối trang hoàng rất tốt về mặt phong thuỷ. Rường cột phông màn quanh năm đều phủ tuyền một sắc đỏ. Ôi, nếu gắn thêm một miếng gỗ chạm trổ hai chữ song hỷ thì chốn ấy rõ là nơi thích hợp để cho đôi trẻ tới sum vầy, sắc cầm hoà hợp long phụng giao duyên ghẹo nguyệt giỡn mây. Mắt phượng mày ngài rạng rỡ nụ cười ra mắt quan viên hai họ và thân thích bà con bằng hữu.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Lắng lòng nghe tiếng vô thanh
Từ nguồn diệu lý qua thành kim cương
Ai hay một đoá vô thường!
Tặng nhau một sớm mười phương nhiệm mầu.

Bước dừng tỉnh giấc chiêm bao
Dấu rêu cồn – đã nhạt màu bể dâu
Ngàn xưa chớp mộng xuân nào…
Gió lùa hạt bụi bay vào non xa.
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Tình bán mua

Tặng T.T và những cuộc tình

Người trước tôi em thề non hẹn biển
Người trước nữa em hẹn biển thề non
Với người nào em cũng nguyện sắt son
Như với tôi
Như với dăm người khác
Trái tim yêu đem bán mua đổi chác
Một chuyến đò gạ cập bến nhiều nơi
Chuyến tình nào cũng “bèo dạt mây trôi”
Cũng lả lướt vời vòng tay xiết chặt
Đem hoang dại nơi đầu mày cuối mắt
Em oằn mình đốt cháy những đời trai.
Đọc tiếp »

Đỗ Trường


Nhà văn Văn Biển

Nhắc đến cái tên (dân dã) Văn Biển, có lẽ nhiều người, kể cả trong giới nghiên cứu phê bình không nhớ đến ông. Dù ông là một nhà văn viết nhiều thể loại, từ truyện ngắn, tiểu thuyết, thơ, cho đến kịch bản phim.

Thật vậy, nhiều người đọc nhớ vanh vách tên nhân vật, với những tác phẩm của ông, ấy vậy mà cái tên tác giả Văn Biển cứ lẫn chìm đâu mất.

Với tôi, đây là câu hỏi, và những vấn đề đặt ra cho bài viết này. Nhưng có một nhà văn quen thân với Văn Biển bảo: Có lẽ, trước nhất nó thuộc về chính bản thân Văn Biển. Bởi, phải chăng ông luôn trốn chạy nơi thị phi ồn ào, tìm về nẻo trầm khuất? Để rồi, nhân cách, tư tưởng, con người Văn Biển chỉ có thể hình tượng ra từ những nhân vật của ông. (Mà thật ra tác giả nào chẳng gửi nhân cách, tư tưởng vào nhân vật của mình).
Đọc tiếp »

Lê Văn Hiếu

Bên một rễ cây ngậm đá

Hình như chúng mình đã già
Đã không thấy lưỡi của người đẹp
Ăn bánh tráng trộn bị chảy máu

Báo chí nổi khùng lên
Cây lá nổi khùng lên
& gió bão

Anh nhìn một chiếc mầm
Mọc từ nách cây gầy guộc
Cảm ../ đó là anh
Đọc tiếp »

Hoài Yên

Thơ: Nguyễn An Bình; Nhạc: Hoài Yên; Tiếng hát: Kim Khánh Chi; Khánh Duy
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn An Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Trương Đình Phượng

Gió. Khắp trời gió, khắp đường gió, khắp đồng gió, mặt sông cũng lồng lộn gió. Thịnh đứng trong gió như con bùi nhùi rơm trơ trọi giữa đám ruộng, nhìn bụi bốc mù, nhuộm mờ vạn vật, tâm trí Thịnh trống rỗng như chiếc thùng phi người ta đã vét cạn kiệt nhựa trộn vào đá rải đường. Mặt trời bị mây che phủ. Chiều chưa cạn dịch sống mà dường như đêm đã tràn nghẹn buồng phổi trần gian. Mười năm mài cảm xúc tâm hồn thành chữ Thịnh luôn nung nấu khát vọng viết nên một cái gì đó khiến thiên hạ phải cúi đầu ngưỡng vọng, nhưng càng viết Thịnh càng sa vào bế tắc, hắn hiểu bản thân hắn chỉ là con đóm đi tìm bóng mình suốt dọc triền đê nhân thế, càng tìm càng không thấy, rốt cuộc trở thành cái xác khô trong đám cỏ cằn sau hàng rào bình minh.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

1.
Khi tôi cười nó cũng cười lại
Khi tôi đưa tay phải lên chải đầu
Nó cũng đưa tay trái lên chải đầu
Nhưng lúc lòng tôi buồn rầu
Nó lại chẳng làm gì hết
Cái bóng trong gương, đồ chết tiệt!

2.
Buổi sáng nắng ngự trị bầu trời
Buổi trưa mưa chiếm mất hết rồi
Buổi chiều nắng tìm đường trở lại
Móc cầu vồng ngủ sắc lên chơi
Đọc tiếp »

Vũ Trầm Tư

Tôi sẽ về bên dòng sông Cửa Tiểu
Hương lúa đồng phảng phất khúc tình ca
Gò công ơi, câu hò vọng xa xa
Đàn cò trắng bay về, trời chập tối

Làng ven sông, bóng lá bần chấp chới
Ánh trăng soi lấp lánh gió lay cành
Đêm xóm nghèo lặng lẽ mái nhà tranh
Ghé lại đây, ấm tình người Đèn Đỏ
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm


Nhà thơ Trần Biên Thùy

Dòng sông Cửu Long hùng vĩ, vươn cánh trải dài từ đất nước Trung Hoa diệu vợi, xuyên chảy ngàn đời trôi nổi mang phù sa bồi lở, băng ngang các quốc gia Đông Dương, Lào, Miến Điện, Campuchia…khi nguyên khí hội tụ miên viễn ở Biển Hồ, tự phân chia là hai nhánh, đổ nghiêng về dãy đất Việt Nam, tạo một trù phú ân sủng vô bờ bến. Một nhánh ầm ập tẻ qua Tân Châu, làng lụa đen óng mặc nưa, thành dòng sông Tiền xuôi xiết, một nhánh hoá thân sông Hậu, hiền hoà xuyên ngoặc qua Vĩnh Trường, Phú Hội, Khánh An, An Phú, bao bọc tiểu bán đảo Côn Tiên, lướt đến Vĩnh Ngươn vùng đất nghèo nàn đầy rối rắm biên cương. Ở đây, gần 200 năm trước, nhận ấn khai phong lập ấp, đã tạo một kỳ công hùng vĩ, với một vạn nhân công bản địa, ngày đêm cật lực đào kênh Vĩnh Tế xuyên suốt đến Hà Tiên, gần 100 cây số máu xương và oan hồn của tiền nhân. Vùng đất lập nghiệp của gia đình nhà thơ Trần Biên Thùy, an cư tại xã Khánh An, An Phú, đeo đẳng cuộc sống hiền hoà, cần mẫn của một vùng biên giới xa xôi.
Đọc tiếp »

Mẹ | Đưa Cô

Posted: 27/06/2017 in Thơ, Trần Biên Thùy

Trần Biên Thùy

Mẹ

Tặng Ngọc Giao

Gần bảy mươi em còn có mẹ
Anh ba mươi đã mất mẹ rồi
mẹ là mặt đất biển khơi
ai còn mẹ là một trời hạnh phúc

Mẹ như sông dài uốn khúc
đem phù sa vun đấp ruộng đồng
cho hoa màu vườn tược đơm bông
cho con cháu vươn mình sức sống
Đọc tiếp »

Hoàng Trọng & Dạ Chung

Nhạc và lời: Hoàng Trọng & Dạ Chung; Tiếng hát: Lệ Thu
ban_ky_am

Nguồn: Hợp âm Việt

Trương Văn Dân

Âm thanh náo nhiệt và những bài hát vô hồn, nhạt nhẽo như tra tấn người nghe! Người người, từ bạn bè cô dâu chú rể đến bà con quyến thuộc…ai nấy đều tranh nhau micro để bước lên sân khấu, mỗi người mỗi cách, ca hát, lắc lư nhảy múa để thể hiện cái tôi của mình. Có lẽ đó là cơ hội để họ phô bày “kỹ năng”, giải phóng những ức chế cá nhân thường ngày bị chôn sống giữa đám đông vô danh, lạc lõng trong lòng đô thị.

Hình như đám cưới nào cũng vậy! Tổ chức nơi đâu cũng thế! Công nghệ cào bằng đều có một công thức và quy trình có sẵn; nơi nào cũng giống nhau, đám cưới nào cũng na ná. Nhận được thiệp mời, đến chờ cả tiếng vì ai cũng đến trễ. Nghi thức vội vàng, hấp tấp. Ngôn từ sáo rỗng. Nơi đâu, lần nào sự ồn ào phản cảm vẫn luôn là hằng số. Khai tiệc trễ, thế nhưng sau “giờ thứ 20h” thì thức ăn dọn ào ạt, trái cây, tráng miệng liên tục bưng ra, vội vội vàng vàng để đuổi khách phải rời bàn trước 21 giờ.
Đọc tiếp »

Ba giấc mộng

Posted: 27/06/2017 in Thái Huy Long, Thơ

Thái Huy Long

Ngủ say nằm thấy kêu là mộng
Sinh tử hợp tan phải mộng đời?
Còn mộng luân hồi bao số kiếp
Đoạ vòng lẩn quẩn biết nào ngơi!

Ai người giấc ngủ được bình yên?
Cảnh sắc bồng bềnh những đảo điên
Thức tỉnh bàng hoàng cơn mộng mị
Đầu Ngô mình Sở chuyện ưu phiền
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh (1930-2017)

Nhiều lần khách ghé vô địa chỉ thâm tình đó, nơi có ngôi nhà ấm cúng trên một con đường gần khu đô hội Bolsa nhưng khuất sau một ngõ cụt như lánh mình khỏi đám đông thế tục. Chủ nhơn, một người to lớn, có giọng nói vui vẻ, sau khi mời khách vào, đóng cửa lại, giới thiệu khách với vợ, quay về ngồi sau bàn viết xong xuôi mới bắt đầu câu chuyện. Phu nhân ông, nữ sĩ Minh Đức Hoài Trinh nhỏ thó thu gọn người trong cái ghế bành rộng thinh thường mỉm cười thân thiện, bắt tay khách. Khách nam thì là câu thường nghe: Lúc này khỏe không. Khách nữ là câu: Đẹp quá, đẹp quá! Chào xong, chị vẫn giữ nguyên nụ cười trẻ con cố hữu, hai tay xoa xoa nhau, chờ đợi khách nói, nói gì thì chị cũng chỉ mỉm cười, không bao giờ góp ý. Người văn sĩ lừng danh một thời bây giờ như thế đó, có mặt nhưng đứng ngoài cuộc đời, tiếp xúc nhưng xa cách với nhân gian. Thân tình trong nụ cười, trong ánh mắt, trong cái bắt tay, dầu thường là nhẹ và mềm, nhưng khách không dám quyết chắc chị nhớ mình là ai.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Lời tình trên tháp chuông

Tôi khắc tim mình lên thánh giá
Lời tình thắm đỏ tựa môi son
Ngày sau mưa hóa thành giọt lệ
Có đủ làm đau một vết thương?

Nhớ tà áo tím ngày đi lễ
Dấu nhỏ chân ai đến giáo đường
Em thả dốc tình lên phố núi
Đồi thông non đẩm ướt mùi sương.
Đọc tiếp »

Liên Bình Định

Nhạc và lời: Liên Bình Định; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Ngọc Ánh

Mỗi nhà mỗi cảnh, thời trẻ tôi có tới 2 Ba, 2 Má, 2 bà Ngoại… Chuyện là cô Sáu em của ba tôi sanh được anh con trai thì bệnh sao đó không sanh được nữa, trong khi Má tôi mần một hơi 2 đứa con gái và đang mang bầu tôi. Thời chiến tranh giặc giã ở quê ai cũng nghèo, nhưng cô Sáu ham con quá bèn dặn Ba tôi “Nếu kỳ này chị Năm đẻ con gái nữa, anh cho tui nuôi nhe” Tưởng ai xa lạ chớ em ruột của mình, cho cổ có mất đi đâu, chắc Ba nghĩ vậy nên gật đầu liền, Má tôi vì nể chồng nên hổng dám cải, chớ bà cũng xót ruột xót gan, khi tôi vừa sanh ra còn đỏ hỏn là Cô Sáu lật đật ôm về làm khai sanh, lấy họ Dượng tính đặt tên là Trần Ngọc Nuôi, nghe đâu thời đó có cô đào cải lương cũng tên là Ngọc Nuôi tài sắc vẹn toàn, chắc ông bà cũng muốn tôi giống như vậy nhưng nghĩ bụng phân vân “Rủi sau này nó biết nó là con nuôi thì sao? không đựợc đâu, phải dấu biệt vụ này để lớn lên nó không mặc cảm mà mình dạy dỗ nó cũng dễ” và họ đặt tôi cái tên khác nghe cũng sáng láng và quyết chí dọn nhà lên chợ Sóc Trăng ở để bà con dưới quê khỏi xầm xì này nọ, họ hàng ai mà nói động tới con nuôi con ruột là Má tôi chửi tắt bếp!
Đọc tiếp »

Ly cafe cao-nguyên

Posted: 26/06/2017 in Huy Uyên, Thơ

Huy Uyên

Nặng lòng gió nắng cao-nguyên
bên ly cafe
người vương sầu lên mắt
đất đỏ ba-dan bụi đỏ ban-mê
chiều quán lạnh khuất chìm tiếng hát.

Có phải tại em trời sớm sang thu
trên nương, đồi rắc vàng chầm chậm
khuất nẻo cùng chiều đi xa lắm
bên sông đứng đợi ai về.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Lệnh khởi tố vụ án Đồng Tâm: Đòn đánh rập đầu rắn

Quyền lực của nhà nước bình thường đã đầy sức mạnh. Một nhà nước tham nhũng, ngoài sức mạnh quyền lực còn có sức mạnh đồng tiền và sức mạnh của những thế lực ngầm mafia liên kết với nhau. Sức mạnh đó là vô cùng khủng khiếp. Sức mạnh khủng khiếp của quyền lực nhà nước tham nhũng như cơn bão lốc giúp những nhóm lợi ích thổi bay những người nông dân chân chất hiền lành khỏi mảnh đất ngàn đời của họ, để nhóm lợi ích cướp trắng mảnh đất là nguồn sống hiện tại, là quá khứ xương máu, mồ mả ông bà tổ tiên, là sự bảo đảm cho tương lai bền vững của những người nông dân sống nhờ đất, chết về đất.

Với sức mạnh khủng khiếp đó, những nhóm lợi ích dân sự đã nuốt chửng hàng trăm hecta đất màu mỡ là loại đất nông nghiệp cho năng suất cao nhất ở Văn Giang, Hưng Yên, ở Dương Nội, Hà Nội, ở Từ Sơn, Bắc Ninh…
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

thả phừng vào cơn ngủ
vẳng rung nghe tiếng đàn
tơ sương trùm bản mệnh
đáy chủ lấp ngàn trang

mồ chữ úp then gió
cơ may một âm hồn
trả treo cùng thân gạo
đội tang về huơng thôn
Đọc tiếp »

Chọn lựa

Posted: 23/06/2017 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong


Tong Phun, nhà thơ Thái Lan nằm giữa tấm biểu ngữ lớn:
Sông Mekong không thể đem bán: ngưng ngay dự án phá ghềnh thác.

có cơ thể nào sống không cần máu?
có đồng bằng nào sống thiếu nước?
thế mà bọn lãnh đạo Trung Quốc bạo ngược
gian ác chặn dòng Cửu Long
bằng những đập thủy điện lớn ở thượng nguồn
mưu mô làm khô kiệt Việt Nam
để chúng dễ bề thôn tính!
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Chú Tôi thím Tìa sanh cùng ngày cùng tháng cùng năm tại ấp Bầu Nhum, tỉnh Rạch Giá. Thuở ấy, ấp Bầu Nhum cất dọc hai bên con rạch đâu trên dưới 40 căn, toàn mái tranh vách lá. Nghèo xác xơ vậy mà ấp cũng mở được một lớp học cho con cái tới học ba chữ i tờ. Ở cạnh nhà, chú Tôi thím Tìa cùng ghi tên nhập học với đám con nít lên năm lên ba. Học được một thời gian chú thím cùng nghỉ học để phụ giúp gia đình làm ruộng, giăng câu sống qua ngày. Sau rốt cả hai… phải lòng nhau mà thành vợ thành chồng. Nghĩa là từ nhỏ tới lớn trờỉ xui đất khiến chú Tôi và thím Tìa cái giống gì cũng long phụng kỳ hòa, loan phượng song đôi, long lân sánh cặp ráo trọi.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Ba ngồi níu Thơ đợi mấy đứa bây về
Mạ tình tự lui cui nấu nồi bún Huế
lát nữa cả nhà quây quần vui không xuể
Ngày-của-Cha con mình có dịp tìm nhau

bây còn dắt theo gái trai nội ngoại
rứa là bữa ni thêm ý nghỉa Ngày-của-Ôn
giựt chắc ngó cháu mình giờ lớn xộn
tre thời tàn măng thời mọc rứa thê!
Đọc tiếp »

Đìu hiu tầm chiều

Posted: 23/06/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tôi gặp lại cành mơ
bên nây trời muộn
không còn đầy hăm hở
của thời trai tơ
có bóng em gối đầu trăn trở

cành mơ rung rẩy
lốc bạt rừng
tập trung thất thế
lệ vây người
cầm chừng ân hận thế đời dửng dưng
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng


Huỳnh Thục Vy

Ai cũng biết các chế độ độc tài kéo dài sẽ trở thành “xơ cứng,” kéo theo cả xã hội vào cảnh trì trệ. Những nước Nga thời Brezhnev, Tây Ban Nha thời Franco, Phi Luật Tân thời Marcos là điển hình. Nhưng ngay chế độ dân chủ cũng có thể trở thành xơ cứng, khi người dân thờ ơ hoặc bất lực, phó mặc việc nước cho các chính trị gia chuyên nghiệp thay phiên nhau nắm quyền hành.

Khi đó, cần những cuộc đổi đời làm mới chế độ và xã hội. Các chế độ dân chủ lâu đời nhất thế giới ở những nước Mỹ, Anh, Pháp, trong năm qua đã sống qua hiện tượng như thế. Các đảng chính trị lâu đời với các chính trị gia chuyên nghiệp không đoán biết được người dân bỏ phiếu ra sao. Những nhóm cử tri trước đây bị bỏ rơi, hay vẫn thờ ơ với chính trị, bỗng hăng hái đi bỏ phiếu để dự phần quyết định số phận quốc gia. Tại Anh và Pháp, lớp người trẻ và có trình độ đại học đang làm chất men gây biển chuyển trong nền chính trị.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Như

như nầy, như đây
như đất, như đá
như cát, như bụi
như ruộng, như rẫy
như rơm, như rạ
như nắng, như gió
như mây, như mưa
như lá, như hoa
như suối, như sông
như núi, như đồi
như người, như tôi
như ai, như lai
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Sen trắng Hoàng thành

mùa sen nở giữa Hoàng thành
nghe ai khe khẽ bước chân lần về
ngọt ngào chiều tím sông mê
bao lần em nhắc tôi về Huế chơi

những mùa thương nhớ đầy vơi
lòng tôi còn nợ Huế ơi đợi chờ
đêm nằm thấy bóng sen mơ
hóa ra Huế có bao giờ phai phôi
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

1.
Nhiều xe Cảnh Sát Dã Chiến phóng mau tới hiện trường. Họ lục đục xuống, bắc loa kêu gọi ‘Xin anh em hãy giải tán! Xin anh em hãy giải tán…’. Một số tham dự biểu tình lật đật chạy vô đứng lẫn lộn với bạn hàng trong chợ. Vài ba thanh niên cuốn vội những tấm biểu ngữ nhét vô chỗ nào đó khuất khuất rồi trở lại nhập vô đám đông đứng dưới những tấm biểu ngữ còn chưa nghiêng ngửa. Nhóm người nầy mỗi lúc một đông, toàn là thanh niên thiếu nữ trong tuổi đôi mươi, áo quần tươm tất, sơ-mi bỏ vô quần, áo dài thướt tha, giơ tay cao la hét những khẩu hiệu cáo buộc người cầm quyền đã được viết trên biểu ngữ. Họ có xao động đôi chút khi nhân viên công lực tiến tới gần. Hai bên đứng chỉ cách nhau chừng 2 thước, bên nầy hô to khẩu hiệu bên kia kêu gọi giải tán. Những chiếc dùi cui có đưa ra nhưng với mục đích hổ trợ vài ba người muốn rời khỏi tay níu kéo của đồng bọn hơn là đánh đập hay cố ý bắt hốt. Tiếng loa phóng thanh kêu gọi ồn ào hơn. Đoàn biểu tình lần lần bị tách rời với những người hiếu kỳ. Họ, lực lượng áo trắng, tay không, lúc nầy còn không có bao nhiêu, dầu vậy tiếng la hét đả đảo, kể tội Tổng Thống tham nhũng vẫn còn vang vội, và những tấm biểu ngữ còn lại vẫn hiên ngang đứng vững.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Cầu vồng mưa

Đợi gì mưa lén hôn môi
Sợi mưa tháng sáu đưa người đi xa
Sân trường cuối một mùa hoa
Ve sôi phượng bỗng vỡ òa trên vai.

Đợi gì mưa lạnh mềm tay
Nghe lay phay nhớ một ngày không nhau
Tình đầu chuốc những hư hao
Nên hàng hiên quán gió nhàu gọi em.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lệ Uyên

“Trong cuộc chiến tàn khốc này, đứa nào sống sót là kẻ chiến thắng”
(Phạm Ngọc Lư)


Nhà thơ Phạm Ngọc Lư (1946-2017)

Trong nửa thập niên 60, 70 (thế kỷ XX), bên cạnh những nhà văn nhà thơ mà tên tuổi của họ đã được khẳng định, còn có đông đảo những người viết trẻ: Họ, đa phần là những người không có tuổi thanh xuân yên ấm, lần lượt bị vãi ném vào chiến trường; số ít còn lại là công chức, sinh viên… đã có những đóng góp không nhỏ cho dòng văn học miền Nam – dòng văn học được xem là tự do sáng tạo có giá trị về mặt thẩm mỹ và nhân văn trong mỗi tác phẩm – với nhiều khuynh hướng dị biệt (viễn mơ, dấn thân, hiện sinh, hiện thực đối kháng…)

Và, mặc dù dòng văn học này đã bị bức tử sau ngày 30.4.1975 bằng mọi cố gắng “tẩy xóa” của bên “thắng cuộc” dưới nhiều dạng thức khác nhau, nhưng nó, sau hơn 40 năm vẫn âm thầm và lặng lẽ chảy; vẫn đọng lại trong tâm thức độc giả những giá trị không thể đảo ngược. Nó luôn là cái mới của hôm nay, bởi đã tiếp cận với dòng văn học phương Tây qua các trào lưu nhưng vẫn giữ được hồn cốt văn hóa Việt qua biết bao biến động lịch sử.
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
con chim sáo của em tôi
hót chẳng hay
miệng lưỡi kẹt trong chốn ngẫu tượng yoni
của các nữ thần
dưới trăng rằm
cũng là lúc tôi vừa nhìn quanh quất vừa nhai chữ
mèng !
thật không ngờ lâu nay
tôi lại vô tình nhai nuốt lấy kỷ niệm của mình
Đọc tiếp »