Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (1939-2012)

Tôi đọc tập thơ Hoa Ðịa Ngục nhiều lần. Từ ấn bản đầu tiên “Bản Chúc Thư Của Một Nguời Việt Nam” rồi “Tiếng Vọng Từ Ðáy Vực” rồi “Bản Chúc Thư của Một Người Việt Nam” đến “Hoa Ðịa Ngục.” Lần đầu tôi đọc và chú trọng nhiều đến tác giả hơn là tác phẩm. Một thi sĩ đã làm một công việc phi thường là không ngại nguy hiểm đến bản thân vượt qua hàng rào an ninh dầy đặc của công an vào trong Tòa Ðại Sứ Anh để nhờ phổ biến tập thơ viết trong ngục tù Cộng sản. Hành động ấy đã làm chấn động cả thế giới và lương tâm nhân loại.

Lúc đầu tôi đã đọc Nguyễn Chí Thiện với thơ của một chiến sĩ và nhìn ngắm ông như một người đứng lên tranh đấu cho tự do nhân quyền. Thơ chỉ là một phương tiện để phản kháng, để kể lại đời sống của một người tù khổ sai của chế độ với nỗi căm phẫn của người bị áp chế đàn áp.
Đọc tiếp »

Je pense

Posted: 12/10/2018 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Thường thì chúng ta nói Ngày Mai Tươi Sáng
Thường thì chúng ta vui Cái Chưa Nắm Trong Tay
Mong có cái thường thôi, đôi khi mắt cay
khi chúng ta có nghĩ đến Ngày Mai Ảm Đạm!

Chúa và Phật ở rất gần chúng ta lắm
không bao giờ khuyên chúng ta Làm Việc Cho Ngày Mai
chỉ nói với chúng ta, hình như nói mỗi ngày:
Cầu Cho Có Đủ Để Dùng Cho Đủ!
Đọc tiếp »

Ngô Hữu Hùng

Nhạc và lời: Ngô Hữu Hùng; Hòa âm: Minh Đạo; Tiếng hát: Nguyễn Hải

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm

Lý lịch Phan Thị Cẩm Lệ thoạt đầu sơ sài, giản đơn.

Mở mắt chào đời vào mùa xuân có vạn người vui có triệu người buồn.

Sinh quán: Hoà Vang, Quảng Nam.

Ba: Cầm súng cho Nguỵ quyền.

Mẹ: Nội trợ, sau đổi qua mua bán phế liệu, ve chai đồng nát.

Học lực: Xong tiểu học.

Không cần tới thầy bói, nếu cứ “sao y bản chánh” như thế mà luận thì đời con gái của Cẩm Lệ e mãi lầm lạc đi trong đường hầm chẳng bao giờ nhìn ra ánh sáng. Bóng tối là thứ gì rất đỗi quen thuộc, hiện thực; bao trùm mọi hoàn cảnh chứ nào chừa cho một ai cá biệt. Không có lê nên cứ vui với lựu, ánh trăng nhợt nhạt nên vẫn thuỷ chung nương cậy vào đốm sáng đèn dầu. Bình địa, chẳng có núi để leo lên đứng trông vời núi khác. Không có nhà ngói nên đành thiệt thòi trú ẩn vào nhà tranh. Voi không thấy đi qua nên chẳng đơm mộng ước được ngó ra tiên. Đời bày ra khẩu quyết “ai sao ta vậy” và khó khăn làm bức tử một sự phân bì, so đo, hơn thiệt. Thoát ra khỏi vùng đất chôn nhau cắt rốn này thì hoạ may…
Đọc tiếp »

Sông Cửu

Lửa cháy ngập trời…

Đêm ồn ào khắp lầu cao phố lẻ
Bịt mặt đứng đường hoa hậu ăn sương
Ngày lạc hướng xe ngược đường rẽ bước
Tiếng huých còi phiên đổi gác chia ngôi

Thành phố của tôi co rúm giữa trời
Triều cường lên, bơi thuyền quanh xóm cũ
Đêm không ngủ, sợ ngày mai còn lũ
Chị bán lề đường khàn giọng rao hàng…
Đọc tiếp »

Có điều khác biệt

Posted: 12/10/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

1.
ngọn yêu đương rủ rê em bên anh
mà gốc ràng buộc của đường hướng em đi
mãnh liệt quá
hất đổ chén tình đầu

2.
mây trắng ngoài kia thảnh thơi
gia đình em giá như thường với
thì bên anh còn hy vọng tới
ít ra, tình mình cũng đến nơi
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Ðiếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng
Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn
(Nguyễn Duy)


Lê Thị Thu Hằng, Phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam

Về chiều, tôi mới để ý đến một hiện tượng khá lạ lùng về trí nhớ của chúng ta vào lúc cuối đời. Tôi quên ngay danh tính của một người vừa được giới thiệu, và không thể nhớ được tên cái khách sạn mà mình vừa rời khỏi chỉ vài hôm trước. Ấy thế mà những chuyện cũ mèm – nghe bên bàn nhậu, hổng biết tự năm nào – tôi lại vẫn nhớ như in:

Khi còn tại chức, bà Phan Thúy Thanh – Phát Ngôn Viên Bộ Ngoại Giao của nước CHXHCNVN – có nuôi một con két nói năng rất sõi. Một hôm, chả may, nó xổ lồng bay mất. Bà Thanh nhờ báo đăng để tìm lại con thú cưng nhưng báo chưa ra mà đã có người đến gõ cửa.

Hỏi: Sao anh biết là con vẹt này của tôi.

Đáp: Nó chối leo lẻo suốt ngày nên nhà cháu biết ngay là của bà chứ còn ai vào đây nữa.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Thượng bất chính, hạ tắc loạn
Vua quan trên dưới một bầy
Trên bầu vua đố ai không nhất trí
Dưới đốt tiền tất cả giơ tay

Đốt Thủ Thiêm bằng một nhà hát sắp xây
1500 tỷ thách kẻ nào thắc mắc
Dân là gốc nhưng… gốc rạ, gốc khoai
Làm sao cản được xi măng cốt sắt
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Opera – của dòng sông

từ Bờ bên nầy lơ lửng xoắn vòng bên kia
khúc Giao hưởng đẹp tựa huyết thanh
ảo ảo mờ mờ mồ hôi nước mắt hơn chục năm bôn ba đơn từ ngược xuôi nơi nao chốn nọ
Quý tộc Thượng lưu dành sẵn vé Ưu tiên cho ngày Khánh thành mở cửa
văng vẳng không trung lẳng nghe tiếng hát Kết bè…

(Bên bờ Thủ Thiêm, Tp. Hồ Chí Minh năm tới…)
Đọc tiếp »

Đỗ Bình

Mưa Paris giọt buồn rơi thánh thót,
Cơn mây chiều giăng nỗi nhớ quê hương,
Thu đến sớm lá hôm qua vàng vọt,
Gió nửa khuya rụng nhiều chiếc bên đường!


Nhà thơ Nguyễn Chí Thiện (1939-2012)

Hôm nay cũng vào thu, Trời Paris mưa lê thê làm màu không gian buồn bã. Phải chăng tôi buồn vì vừa mất người bạn ở phương trời xa, bỏ chốn gian trần bằng hữu mà đi?

Vài Nét Về Nguyễn Chí Thiện – Nguyễn Chí Thiện sinh ngày 27 tháng 2, 1939 tại Hà Nội và qua đời ngày 2 tháng 10 năm 2012 tại Santa Ana, quận Cam, California, Hoa Kỳ. Là một nhà thơ phản kháng chống chế độ CSVN, ông đã bị nhà cầm quyền Cộng Sản bắt giam tổng cộng 27 năm tù vì tội “phản động” từ năm 1960 đến năm 1977, mấy lần vào tù ra tù. Năm 1979 Nguyễn Chí Thiện tìm cách chuyển tập thơ do ông sáng tác cho nhân viên sứ quán Anh tại Hà Nội. Vì lý do trên ông lại bị bắt. Đến ngày 28 tháng 10 năm 1991 ông được ra tù. Năm 1994 ông được tổ chức Giám Sát Nhân quyền trao giải thưởng Hellman/Hammett. Tháng 1 năm 1995 ông được xuất cảnh sang Hoa Kỳ, qua sự vận động của Đại tá Không quân Hoa Kỳ Noboru Masuoka.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Tôi sẽ lặng im

rồi tôi cũng sẽ như chiều
lặng im mà ngóng đìu hiu đời mình
cõi về lạc bước chênh vênh
em còn đứng đợi tôi bên dốc đời?

nầy vàng những đóa hoa rơi
gió mang đi giữa bời bời bão giông
nầy em xiêm áo lụa hồng
chìm trong hư ảo đau chồng nỗi đau
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh

 

Xem phim The Vietnam War, rồi đọc một cuốn sách về lịch sử cuộc chiến tranh Việt Nam “Ha Noi’s War: The International of war for peace in Việt Nam” của tác giả Nguyễn Thị Liên Hằng, xuất thân từ một gia đình tị nạn Cộng sản di tản một ngày trước khi Sài Gòn thất thủ lúc đó Liên Hằng mới có 5 tháng tuổi. Trong khi phim The Vietnam War chú trọng các lý do là nguyên nhân dẫn đến sự can thiệp của Hoa Kỳ vào chiến trường Việt Nam và tiến trình Mỹ hóa chiến tranh Việt Nam thì cuốn sách “Ha Noi’s War” xem xét bối cảnh quốc tế của cuộc chiến, cách thế giới lãnh đạo Cộng sản miền Bắc theo đuổi chiến tranh và thời điểm kết thúc sự can thiệp của người Mỹ.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Ước mơ chi cõi thiên đường
Về lo chăm sóc mảnh vườn diệu tâm
Đời thường khuya sớm thâm trầm
Hoa thơm, trái ngọt, pháp âm nhiệm mầu.

Đã rằng; trong cuộc bể dâu!
Cõi lòng thanh thoát, tươi màu thời gian.
Nhục vinh, mấy nhịp cung đàn
Tơ chùng, phím loạn, nghe hoang nỗi sầu!
Đọc tiếp »

Hòa Bình

Nhạc và lời: Hòa Bình; Tiếng hát: Thụy Long
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Sĩ Liêm

Tôi nằm nghiêng mặt vào cửa buồng lắng tai nghe tiếng ngáy của ba tôi. Ông có tật lớn hễ nằm xuống giường chừng mươi phút là cất tiếng ngáy như sấm dậy. Mẹ tôi rất khổ sở vì tật lớn đó của chồng vào những năm đầu sống chung với nhau. Nhưng nghe mãi tiếng ngáy của người đầu ấp tay gối rồi cũng quen đi. Đêm nào không nghe ba tôi ngáy là bà lo ngại cho rằng chồng mình có chuyện buồn phiền hoặc đau ốm khó ngủ ngon giấc.

Mỗi lần nghe mẹ tôi cằn nhằn: “Ngủ cái gì mà ngáy như sấm, nằm gần ông chẳng ai ngủ nghê gì được”. Ba tôi chống chế: “Người ngủ hay ngáy là người vô tâm không để ý tới chuyện vặt vãnh trong cuộc đời, không để tâm ám hại ai. Ngủ mà ngáy là ngủ ngon, có đầy đủ sức khỏe…”
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Đi tìm

ngày qua, và nhiều ngày sau nữa
tôi hóa thân làm con mọt sách
già héo, già hắc, già quéo, già quắc, già mỏi, già mòn
biệt vô tăm tích trong tàng kinh các
đi tìm một dấu triện son
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Em mãi mãi là người đi gieo hạt
Dù đất cằn hay đất lẫn phù sa
(Tôn Sỹ Dũng)

Bữa coi phim Titanic tui khóc ướt áo luôn khiến mấy đứa nhỏ cười bò lăn, bò càng:

– Trời ơi, sao nghe nói “tuổi già hạt lệ như sương” mà ba lại nhiều nước mắt dữ vậy cà?

Sau con, tới vợ:

– Chắc tại cái tuyến nước mắt của ổng bị bể (ngang) nên nó mới tràn lan quá xá ể như vậy!

Tui (ra đường) hay đi tròng ghẹo thiên hạ nên (về nhà) bị mẹ con nó xúm lại chọc quê kể cũng… đáng đời. Tui không giận dỗi hay buồn phiền gì ráo mà chỉ cảm thấy mình cũng hơi kỳ.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Đêm khói trắng

Trang giấy trầm tư đêm khói trắng
Cánh cò loang loáng những cơn mưa
Mở cửa chiêm bao lùa mộng mị
Nét cọ xuân thu nước nhạt nhòa.

Thì cứ đơm bông đời lúa sạ
Bãi bờ lau sậy gió khua vang
Trở mình chưa kịp nhìn thiên hạ
Róc rách rơi theo tiếng dã tràng.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Melting watch
Salvador Dali

Bào chữa lỗi chính tả!

về sau
đứng lên dù nhọc nhằn
vẫn không nổi dóa

nổi dóa sao được
đời người vòng vèo vẫn chả thoát nổi
sinh lão bệnh tử
đấy là thực tế

nên nhớ
chúng ta vẫn còn đang (trong vòng sinh
tử- mệnh lớn thì bước tới
bước lui
đường hoàng
Đọc tiếp »

Phạm Nga

Nhận cái hẹn ăn nhậu với mấy ông bạn ở khu du lịch Văn Thánh, tôi đã ra đường sớm hơn giờ hẹn vì sợ mưa và kẹt xe. Trời tối hẳn mà chưa bạn nào đến nên tôi đứng trước cổng chờ. Phone cho tay “chủ xị” thì hắn còn bận và bảo hay là tôi cứ vào nhà hàng chọn bàn, kêu bia uống trước. Do ngại mình là được mời thôi, vô uống trước thì hơi kỳ nên tôi đành tiếp tục đứng ngoài đường.

Tôi ngáp, nhìn bâng quơ sang bên kia đường. Sau khi giải tỏa trống trơn, bến xe Văn Thánh hiện được xây lại, thành một trung tâm thương mại, dịch vụ gì đó. Hồi bến xe này mới đóng cửa, vợ tôi còn đi buôn chuyến hàng tạp hóa xuống Vũng Tàu và tối mịt mới về, nên thường đêm tôi phải ra đón ở một cái bến xe “chui” xuất hiện bên hông cái chợ  cũng tên ‘Văn Thánh’ gần đó. Ở cái thành phố náo nhiệt này, ở một đoạn đường có đất trống hay cạnh một khu chợ bất kỳ nào đó, chợt có một ít người tụ tập, thỉnh thoảng có vài chiếc xe dừng lại đỗ khách xuống hoặc đậu chờ số khách không thích vào bến mua vé, và luôn luôn có đám xe ôm và dân bán hàng rong…, là coi như đây là một bến xe “chui” đang ngạo nghễ hoạt động. Không có chuyện ủy ban nhân dân sở tại đến tra hỏi ai đó về giấy phép lập bến, cũng không có cảnh sát giao thông đến “làm việc”, “vịn” những chiếc xe khách đỗ sai bến. Đã có thế lực bảo kê xong xuôi hết rồi. Tất nhiên, chủ những chiếc xe sử dụng bến xe “chui” phải chi tiền cho thế lực. Và chẳng rõ có dựa vào thế lực nào khác không mà ở khu vực này còn có khá nhiều gái đứng trong tối.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
đi xa đem mấy mươi ngàn… ngày…đau…

ở chốn đi xa thèm vói níu
về nơi cắt rún giú chôn nhao
từ tuổi trung niên rồi hóa lão
cứ hoài thương nhớ một phương trời…

ở chốn thiệt lòng không mong đợi
khởi từ dâu bể hóa nên hư
đất khách vượt trùng khơi sóng dữ
giờ ra nông nổi hoài cố hương
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Melbourne bây giờ đang mùa xuân
Em yêu ơi! Trời lạnh vô cùng.
Anh đi lãng đãng chiều phai nắng
Khẽ gọi tên em môi run run!

Có tiếng chim gù trong gió xa
Nhớ em…chiều nắng xế quê nhà.
Anh xuýt xoa hai bàn tay lạnh
Chiều không em! Lặng ngắm mây qua!
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng


Huyệt mộ của ông Trần Đại Quang nằm giữa khu đất rộng lớn và xây tam cấp bằng gạch đỏ.
(Hình: VNExpress)

1. NGÔI MỘ NHỎ GÓC VƯỜN QUÊ CỦA NHÀ VUA HIỂN HÁCH VÀ NẤM MỒ ĐẤT GIỮA RỪNG VẮNG CỦA VỊ TƯỚNG LẪM LIỆT

Ngô Quyền dựng cọc Bạch Đằng đánh tan quân Nam Hán năm 938 chấm dứt gần ngàn năm ách nô lệ phương Bắc đè lên thân phận người Việt, trói vào số phận nước Việt. Chiến thắng Bạch Đằng của Ngô Quyền năm 938 đã dựng lên nền độc lập bền vững cho nhà nước Nam Việt. Ngô Quyền trị vì trên ngôi Vua tuy ngắn ngủi, chỉ có 6 năm nhưng nhà Ngô đã mở ra những triều đại huy hoàng Lý, Trần, Lê, Nguyễn, mỗi triều đại kéo dài hàng trăm năm. Từ đó, cương vực lãnh thổ nước Việt từ Châu Hoan, Châu Ái, từ lưu vực sông Hồng, sông Mã, sông Chu được mở rộng trải dài từ Hà Giang tới Hà Tiên, ra tận Phú Quốc, Thổ Chu về phía Nam và Hoàng Sa, Trường Sa về phía Đông. Vì vậy sử sách Việt Nam gọi Ngô Quyền là “Vua đứng đầu các Vua” của người Việt.
Đọc tiếp »

Song Anh


Đỗ Mười (1917-2018)

Gã vừa đón nhận thêm một tin
lại có một kẻ mới chết
lại quốc tang
tang trùng tang
mười ngày
gã nhìn lá cờ đỏ sao vàng 2 lần rủ xuống

kẻ mới chết là một tên đồ tể
tội ác tày trời
đã đày ải hàng triệu người lên rừng thiêng nước độc
mặc cho bây sống chết
sao bắt đất nước của gã phải đội khăn tang lên đầu
Đọc tiếp »

Tuyền Linh

Thơ: Nguyễn An Bình: Nhạc: Tuyền Linh; Tiếng hát: Mạnh Hùng

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn Anh Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Thu Phong

Phi trường Sóc Trăng bị đóng cửa, Hữu và đồng đội nhận lịnh chuyển đến phi trường 31 ở Cần Thơ. Quen sống bên ngoài, Hữu và Bông – anh bạn thân, thuê nhà trọ dưới phố.

Nơi anh và người bạn ở trọ là nhà đúc, nhỏ, có lầu nằm trong khu vực hẻo lánh giữa phố thị, lối vào lát những tấm bê tông, có nhiều cây trồng trước cửa. Nhà có hai phòng ngủ. Hữu, Bông được dành cho căn phòng trên lầu.

Chủ nhà là một người đàn bà chừng 30 tuổi, người hơi to, làn da ngăm, sống cùng một cô gái trẻ chừng 18, vóc dáng nhỏ nhắn, da trắng. Họ xưng hô “chị-em” nhưng Hữu nghĩ họ không phải là chị em ruột. Cô chị ít khi có mặt ở nhà, làm gì, đi đâu anh không biết. Anh hầu như không nói chuyện với cô. Cô em nói chị cô dặn coi chừng nhà, không được đi đâu; vì vậy ngoài việc dọn rửa, giặt giủ, thường nằm giường đọc tiểu thuyết.
Đọc tiếp »

Đi đi em

Posted: 08/10/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Rứa là hết! Chiều ni em đi mãi. (Tố Hữu)


Đỗ Mười (1917-2018)

Rứa là hết, Mười chết theo chủ tịch
như tư sản miền Nam từng chịu chết dưới tay Mười
đoạt nhà cướp của công trạng Đỗ
chơi bài cào, rõ khổ, bên thua cuộc luôn bị bù
Mười (ba lá) xập xám chướng nhà cái mậu binh
dân bị phỏng dái phải liều thân đặt cược
ra biển dầm mình mua bãi mành treo chuông.
Đọc tiếp »

Văn Công Tuấn
Kính nhớ Lão Đười Ươi Trung Niên Thi Sĩ

Bay về ổ chín tầng cao
Con chim giã biệt quên chào mái hiên
(Bùi Giáng)


Bùi Giáng
dinhcuong

Viết về anh Bùi Giáng là một việc làm cần lòng can đảm. Thậm chí cần rất nhiều can đảm, có khi phải nói nôm na là liều mạng mới dám viết. Những người có thời gần gũi và thương mến anh ai cũng có lần cảm nhận điều đó. Anh thích người ta đọc sách anh, thưởng thức thơ văn anh, nghiền ngẫm tư tưởng của anh. Nhưng ngược lại anh hay nổi nóng nếu ai hiểu sai ý anh. Anh rất giận khi có ai viết sai một chữ, kể cả sai một dấu phẩy, những câu thơ của anh. Có rất nhiều khi anh cho đó là một sự xuyên tạc có hậu ý. Dù sao, anh và tôi đã từng sống chung gần ba năm trời ở Vạn Hạnh chả lẽ không có gì để nói, lâu nay tuy rất muốn viết nhưng tôi vẫn cố tránh, cho đến khi có người nhắc.
Đọc tiếp »

Khúc quanh đời

Posted: 05/10/2018 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

bạn tôi ly dị vợ
sống lặng lẽ nhiều năm
hôm trước rủ tôi ra Starbucks
ngồi uống cà phê
tôi vừa mới bắt tay
chưa kịp cởi áo khoác
bạn đã nói đang tương tư
tôi cười bảo thế à
bạn nói: thật
nàng là người nhan sắc
bạn gặp trong đêm tiệc gây quĩ
xây tượng đài thuyền nhân
Đọc tiếp »

Ngô Hữu Hùng

Thơ: Đoàn Tuyết Thu: Nhạc: Ngô Hữu Hùng; Hòa âm: Minh Đạo; Tiếng hát: Ân Nam

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm


Tranh minh họa của Đinh Cường

Nhỏ thua anh tới một con giáp, nếu anh là vá là mực là vện thì đích thị Thu là cún là cầy tơ. Và như thế, theo cách luận chuyện của nhà đương cuộc cũng như đương đại Hà Nội, cả anh và Thu đều có cấu trúc tâm thần giống như con người.

Con người mang tên Thu tốt nghiệp đại học, xong cái đầu quân vào làm việc cho tập đoàn CN. Toà nhà cao tầng xám ngoét nọ dựng đặt mẫu tự CN sơn đỏ làm thương hiệu rất bề thế. CN không phải viết tắc từ chữ Con Người, Thu thích anh gọi đùa, rằng Thu là thứ Năm mà luôn bị Chủ Nhật nhốt kín.

Thực ra CN chỉ làm gọn, giản lược, cô lại từ chữ Canadian National Railway. Một thứ tựa như tổng cục đường sắt ở bên nhà. Đi tàu Thống Nhất thì chưa rõ tốn mấy triệu đồng, nhưng ưa nổi máu giang hồ xuyên lãnh thổ Canada, cà khịa cùng Thu thì giá cả rất phải chăng. Thu còn cho hay, nếu tàu khởi hành muộn chỉ năm bảy phút so với giờ giấc dự tính thì bận sau công ty sẽ bồi thường thiệt hại bằng cách giảm bớt 20% tiền vé, nếu quý vị còn ngứa chân ưa phiêu lãng rày đây mai đó.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Ngủ

ăn được ngủ được là tiên
tiền lương tiền bổng là tiền của dân
ăn ngủ là chuyện của quan
ngủ từ trong nước ngủ sang bên này
ngủ đêm rồi lại ngủ ngày
phận dân thì phải kéo cày nuôi quan
có gì mà phải oán than
đến khi đương chức chuyển sang từ trần
vẻ vang hai chữ nhân dân!

30.09.2018
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

nhìn thẳng mắt tôi một hồi lâu
em nói, dường như trong mắt anh đã mọc quá nhiều rễ
biết có đúng là như vậy hay không tôi cũng đếch cần
ít nhất anh phải nên biết nó là gì chứ
ừ, tôi biết rồi
đó chính là những sợi dây thần kinh khốn nạn
trong đầu tôi tự nó thòng xuống
em hãy tưởng tượng xem nó sẽ làm gì
hứ một tiếng, em lắc đầu
nó chờ ngày treo cổ những bóng ma không có khuôn mặt người
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long và 18 triệu Cư dân Đồng Bằng Sông Cửu Long

“Bây giờ chính sách phát triển thủy lợi của Việt Nam phải được chuyển đổi theo sự chuyển hướng của nông nghiệp, không thể theo mục tiêu cũ để tiếp tục tăng sản lượng lúa thông qua thâm canh nông nghiệp mà phải theo mục tiêu cải thiện sinh kế của nông dân thông qua đa dạng hóa cây trồng và canh tác tổng hợp. Nhưng rất tiếc các nhóm lợi ích vẫn bám mục tiêu đầu tiên đòi hỏi phải xây dựng hệ thống thủy lợi quy mô lớn, xây dựng cống đập ngăn mặn, đào kênh dẫn nước ngọt quí hiếm từ Sông Hậu xa tít để tiếp tục bắt dân trồng lúa, như Dự án Sông Cái Lớn – Cái Bé (CLCB). Nhóm lợi ích luôn có thế lực mạnh, để được duyệt dự án thì họ mới có ăn, mặc kệ dân trồng lúa cứ nghèo.” [Trao đổi cá nhân giữa GS Võ Tòng Xuân và Ngô Thế Vinh, qua một eMail ngày 16.09.2018]
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế
gởi anh Phạm Bá Hoa & Nguyễn Lạc.

mấy mươi năm trở lại đây
hồn xưa quê cũ vẫn đầy bóng trăng
đêm đi quanh quẩn chợ làng
nghe hồn đại ngải lang thang đâu rồi

cái tên vàm tấn tôi ơi
bao năm giờ đã đổi dời ra sao
bước chân tôi vắng tiếng chào
tình thâm nghĩa cũ người nao đâu rồi
Đọc tiếp »

Hòa Bình

Nhạc và lời: Hòa Bình; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Đỗ Duy Ngọc

Hồi mới vô Sài Gòn, tôi thuê căn nhà nhỏ trên kênh Nhiêu Lộc. Đầu hẻm ở mặt tiền đường có một tiệm tạp hoá của một gia đình người Hoa. Có người gọi là tiệm chạp phô. Chắc là gọi theo tiếng Quảng. Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên, lúc nào cũng mặc chiếc áo thun ba lỗ với cái quần chỉ ngắn đến đầu gối. Chú đi chiếc xe Honda Dame màu đỏ, loại bán cho quân nhân hồi xe Honda mới nhập vào miền Nam. Có hai lí do mà đám sinh viên chúng tôi để ý đến tiệm tạp hoá này. Thứ nhất tiệm này cần mua gì cũng có, bán giá rẻ hơn nơi khác, dù chỉ vài đồng, nhưng sinh viên nghèo mà, rẻ hơn đồng nào đỡ đồng đó. Tiệm lại luôn mở cửa để bán hàng cho khách. Nhiều lần đi chơi đêm về khuya lắc lơ, muốn mua mấy gói mì hay chai bia con cọp, đập cửa rầm rầm, chú vẫn vui vẻ mở cửa bán hàng. Thứ hai là chú có cô con gái khá dễ thương. Tóc bím hai bên, da trắng hồng, lại hay mặc áo cắt theo kiểu người Hoa, nhìn ngộ lắm.
Đọc tiếp »

Tợp nước sông quê

Posted: 04/10/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nước sông quê, sớm. một tợp
mát lòng, lâng lâng men rượu
như được thấy em, rồi vội quay về

ngọt vị phù sa thường trú
gợi say ven ngày tháng cũ
nhớ em bơi xuồng căng vú dễ thương
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Rót những ly buồn

ly nầy tôi rót cho tôi
nửa đời khô héo nửa đời phôi pha
từ trong tuyệt vọng úa nhòa
tôi về cùng với phồn hoa bọt bèo

ly vơi tôi rót với chiều
cho em cho những tình yêu cuối đường
rã rời mù mịt khói sương
tay che hư ảo tình vương sông hồ
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Les lois sont des toiles d’araignées à travers lesquelles passent les grosses mouches et où restent les petites. (Luật pháp là mạng lưới chỉ bắt được những con ruồi nhỏ). (Honoré de Balzac)

Balzac qua đời năm 1850. Từ đó đến nay cả đống nước sông, nước suối (cùng với nước mưa, nước mắt) đã ào ạt chẩy qua cầu và qua cống. Theo thời gian, loài người mỗi lúc một thêm tiến bộ và văn minh hơn. Luật pháp – nói chung – cũng vậy, cũng được cải thiện dần dần, nghiêm minh và đàng hoàng hơn thấy rõ. Ruồi lớn, giờ đây, cũng bị vướng vòng lao lý đều đều.

Cả Tổng Thống Đài Loan (Trần Thủy Biển) lẫn Tổng Thống Nam Hàn (Park Geun-hye) đều bị ngồi tù chỉ vì lem nhem về tiền bạc. Mới đây, ngày 20 tháng 09 năm 2018, cựu thủ tướng Malaysia Najib Razak cũng vừa phải vác chiếu hầu toà vì tội biển thủ công qũi.

Nhân loại – tất nhiên – không phải lúc nào cũng vui vẻ nắm tay nhau, hướng về phía trước, và cùng đồng nhịp tiến bước. Ở Zimbabwe, Tổng Thống Robert Mugabe (một con ruồi lớn) vừa thoát lưới dễ dàng vì luật pháp ở xứ sở này – xem ra – có hơi xộc xệch.
Đọc tiếp »