Archive for the ‘Thơ’ Category

Đề co Nô en

Posted: 18/12/2017 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Lạy Chúa
con không theo đạo Phật
chỉ biết thờ cúng mẹ cha
giáo đường nhà chùa là nơi
con chưa từng lai vãng
lòng vẫn tin chỉ có địa ngục
mà thiên đàng
thiên đàng chỉ là
sản(g) phẩm của tưởng tượng.

Tháng năm dài chưa
một lần thầm khấn nguyện
bởi ai trao cho mình ước
mơ biến thành sự thật?
Kẻ khốn cùng thì ức triệu
vé số duy một lô
độc đắc. trời kêu
thì phải dạ. sướng rơn.
nhắm mắt đi xa.
(more…)

Viên Dung

1.
sáng nay em chợt thấy: người có kẻ chăn
gió chẳng ai chăn, ý gió thường hằng
phải em là gió bay qua vách chắn
danh thắng nghêu ngao
bỗng não đáy lòng băn khoăn
những người lăng xăng chung cột mốc
ngộ độc dưới tay chăn
(more…)

Hồ Chí Bửu

Ngày em về …

Nước dừng lại bên chân cầu sương khói
Dòng Sa giang đang chờ đón một người
Bầy chim sẻ đón chào bằng giọng hót
Với một người đã xa biệt mù khơi

Hoa vẫn nở bên khu vườn xưa cũ
Én vẫn bay chao lượn phía hiên nhà
Đời quá ngắn yêu nhau còn chưa đủ
Hà cớ gì đi trách cứ người xa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Cà Mau chiều cuối năm

chút gió bấc hiu hiu chiều tháng chạp
trôi miên man nỗi nhớ tạt trong hồn
năm tháng cũ đau mảnh đời lưu lạc
sao là chiều sao cứ tím hoàng hôn

đâu cứ phải sông buồn mà sóng vỗ
em đâu chiều mà đã buốt lòng anh
sao phải nhớ một chân trời đổ vỡ
chiều cuối năm mưa tạt mãi không đành
(more…)

Trần Huy Sao

Mưa nắng trong đời

mùa lũ lụt nhớ mương mưa

mưa con thuyền giấy chở tôi đi
sao em bịn rịn níu không rời
mui thuyền lảo đảo từ tay níu
rồi bỏ bờ theo con nước trôi

em nhìn theo đôi mắt xa xăm
bàn tay dáng vói níu tôi về
tôi ở đây nè nhìn đâu vậy
em giật mình bẻn lẻn cười duyên
(more…)

Trần Thụ Ân

Xe lửa trong phố cổ

Đổi mới để theo kịp với đời
Cho xe lửa chạy sát nhà chơi
Tiếng kêu lách cách ồn xóm xóm
Đèn chiếu lung linh chóa nơi nơi
Phố cổ bây giờ không cổ nữa
Người xưa bổng chốc hết xưa rồi
Hà Nội đất ngàn năm văn vật
Còn đâu huyền thoại của một thời?
(more…)

Trần Thị Cổ Tích

Ta và mưa

những cơn mưa chiều bất chợt ghé thăm
gõ xuống mái nhà nhịp rơi hối hả
rắc vào ta chập chùng âm thanh lạ
chẳng biết buồn hay vui

những cơn mưa thơm mùi hoa ngâu
dìu ta bồng bềnh trong đêm thâu
chút gì chơ vơ chút gì xao xác
thấm vào đêm vỡ một nốt sầu
(more…)

Trưa thứ hai

Posted: 14/12/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Gã chỉ vào guồng máy,
hỏi tôi “con có biết
gì đấy không?” chả chút
lưỡng lự tôi đáp “cổ

xe, thưa cha!” gã bảo
“đúng đấy, nhưng, nhìn nhận
cho chính xác nó là
guồng máy, con hãy ngoan
(more…)

Cám ơn bão

Posted: 14/12/2017 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Sau bão
bước chân mỏi
nhưng tôi rán đi cho hết cuộc đời
rán. một từ địa phương
tôi không biết nó viết có ‘g’ hay không

ngày tôi gối đầu lên đống gạch ngói tan hoang ngủ
đêm tôi thức nghe mảnh vườn xơ xác than khóc
và hương thơm dịu ngọt của hoa bưởi
điều gì khiến bưởi tức tưởi ra hoa đồng loạt sau bão
tôi không biết
(more…)

Dấu biển

Posted: 14/12/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
tặng Trương Vũ


Thiên đường của đổ nát
Trương Vũ

suy tư bỏ mặc dung hờ
cuộc tranh bày vẽ ngọn hơ lửa đầy
biển về mằn mặn hai vai
em nơi châu lục
tôi ngoài chân sương
muối đã ăn. đậm. thiên trường
thì đêm trắng mắt còn vương mật đồ  (more…)

Nguyễn An Bình


Thi sĩ Hoàng Cầm

Về Kinh Bắc uống rượu nhớ Hoàng Cầm

Chiều Bút Tháp nghe lời ca quan họ
Chợt ngậm ngùi màu tóc điểm hoàng hôn
Đền Kinh Dương Vương soi nghiêng bóng nước
Chim trầm tư vang lời vọng cổ nhân.

Nhìn sông Đuống lững lờ trôi vô định
Bãi phù sa xanh ruộng mía ngàn dâu
Lịch sử một thời thanh gươm treo cổ
Đọc câu thơ lòng ứa lệ nghẹn ngào.
(more…)

Mây đầu núi

Posted: 13/12/2017 in Thơ, Trần Yên Thảo

Trần Yên Thảo


Nhiều mây chim bay không nổi
dinhcuong

Buổi sáng ta lên rừng đốn củi
tình cờ gặp lại sáng hôm qua
núi xanh cười ngất trên đầu núi
giọng cười kiêu bạc tìm đâu xa.

Búa sắt nhẹ khua thềm đá trắng
bạc đầu, hỏi núi đã già chưa
biết đâu ẩn khuất nơi hang động
còn vài tiều lão ngàn năm xưa.
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Một vài hạt sương

Sá chi, mai mốt lìa đời
Đất đai gió bụi nhứt thời chia tay
Có chăng ở cuối chơn mày
Ngàn năm còn đọng một vài hạt sương
Son trời hay ánh tà dương
Bỗng soi rực rỡ cội nguồn mình đi.
(more…)

Lê Quang Đông

Người về lại ngày xưa
Nắng lay lắt chiều đông cỏ úa
Những đứa trẻ lang thang từ góa bụa
Mắt thơ buồn u uẩn chiêm bao

Người về lại ngày xưa
Bến sang ngang khuyết vào ký ức
Con bìm bịp gọi đời rát ngực
Sao nước lửng lơ giấu mặt bạc lòng…
(more…)

Những hình vẽ trong ta

Posted: 13/12/2017 in Thy An, Thơ

Thy An


Nude under a Pine Tree
Pablo Picasso

em vẽ cho ta một vòng tròn
ta chạy quanh trong đó, không tìm ra lối thoát
chẳng biết điểm đầu, điểm cuối,
ngây ngất
đường cong nào cũng đẹp
ta mãi mê say
đường cong trên thân hình em
cũng như đường cong của hình học không gian
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Tôi tra tấn người tôi yêu
bằng cách đọc thơ tôi cho nàng nghe
cái giọng Quảng Nam sai bét trọng âm
khàn khàn dở ẹt
Thường em ghét đọc thơ
hôm nay quỷ khiến thần xui sao không biết
em lắng nghe từ đầu bịn đến cuối bịn
nghe đi nghe lại mấy lần
(more…)

Lê Văn Hiếu

Bù nhìn

Gió thủ thỉ điều gì
mưa thủ thỉ điều gì
mà bù nhìn khụy xuống

Thôi phe phất đuổi xua
thôi giật rung
im tiếng

Lũ chim bay về gần
giễu nhại bên tai
leo lên đầu mà hót
(more…)

Bình yên quá tôi ơi

Posted: 12/12/2017 in Khaly Chàm, Thơ

Khaly Chàm

chợt biết. đó chỉ là tiềm thức
phát lệnh cho thói tật hệ thần kinh
chạy xuống hai chân
đùi phải rung lên không lệ thuộc ý thức
khi nhìn thì nó ngưng nghỉ. rồi chạy sang đùi trái
chẳng sao. bình yên quá tôi ơi!
(more…)

Chu Nguyên Thảo

Thì thôi em đã lấy chồng
Mừng cho em tới bến sông gặp đò
Rứa mà lòng cũng còn lo
Nhỡ qua con nước sóng to lật thuyền

Mừng cho em đã nên duyên
Xe tơ kết tóc tận miền xứ xa
Rứa mà về cứ thở ra
Nhỡ duyên không nợ hoá ra lỡ làng
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Biết

ý thức của một cái chân giò
là được hầm trong nồi đất thó
không màu mè riêu cua
không đề cương
không lý luận
chỉ thuần là ngọn lửa
vô tri
(more…)

Mất rồi mới tiếc

Posted: 11/12/2017 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

chú biết đấy ở california
mỗi khi có nạn cháy rừng trong mùa khô
và thêm gió mạnh mấy chục miles một giờ
lửa sẽ lan nhanh không thể tưởng

sáu ngọn lửa từ một tuần nay
vẫn còn đang hoành hành
dù mấy ngàn lính cứu hỏa từ khắp nơi
đổ về vùng los angeles
với cả trăm xe vòi rồng phun nước
thêm những trực thăng bay gần như liên tục
rải hóa chất ngăn chặn lửa cháy lan
họ nỗ lực chiến đấu ngày đêm
nhưng vẫn chưa thể đẩy lui được
những ngọn lửa hung tàn
đang thiêu rụi khu vực rộng hơn hai trăm ngàn mẫu
nhà cửa xe cộ cây cối ruộng vườn
bỗng chốc chỉ còn lại những đống tro tàn
nhìn thật là kinh hoàng đau xót
(more…)

Đưa em về Huế

Posted: 11/12/2017 in Khê Kinh Kha, Thơ

Khê Kinh Kha

anh sẽ đưa em về Huế
ngắm lại giòng sông xưa
tựa bên thành cầu cũ
mà nhớ tình đôi ta

anh sẽ đưa em về Huế
ghé chợ Đông Ba thăm
ăn lại chiếc bánh nậm
hương lá chuối thơm nồng
(more…)

Nguyễn An Bình

Sương hồ

Bóng in trầm mặc
Tháp rùa trong sương
Chìm trong cổ tích
Biết đâu hoang đường?

Cây đa ven hồ
Trải bao mưa nắng
Bốn mùa tương tư
Soi cùng năm tháng.

Nhện buồn giăng tơ
Lưng chừng sợi nhớ
Tìm người trong mơ
Giọt tình ai nhỏ?
(more…)

Trịnh Y Thư


Tranh Nguyên Khai

Rèm cửa sổ suốt mùa đông không mở
cho tôi nằm ngắm nhìn em trang điểm
trước tấm gương tròn
trong gương
đôi vú màu hồng
che giấu nét tàn phai
dưới làn da bụng
buồng trứng rỗng ruột
vẫn thao thức chờ.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Ơi em Miệt Thứ

chắc gì em nhớ tôi đâu
chiều bâng khuâng đợi chân cầu Xẻo Rô
đường vào Miệt Thứ quẹo vô
thứ ba, thứ bảy nhấp nhô mịt mù

cầu gì Xẻo Bướm, Xẻo Xu
kinh gì Bảy Gáo, Mù U …lạ lùng
mẹ cha có đụng cột mùng
mới sinh em ở Kinh Cùng, Kinh Năm…
(more…)

Viên Dung

Để lấy lòng

cùng khắp tỏ trung thành
đầy mắt đầy tai bất hạnh
chật phố, quê. loa, biểu ngữ
trảm đao cũng chưa xuyên tỉnh ngộ

ngẫm con mắt mở trừng trong tiếng nhơ
người nông dân ngẩng đầu gạt mồ hôi. thở
gạt không nổi màu máu trên lá vải phất phơ
cả làng sợ. nín thinh
(more…)

Dạo khúc 207

Posted: 07/12/2017 in Nguyễn Quang Tấn, Thơ

Nguyễn Quang Tấn

Nửa đêm thoát y người tình, thấy những lóng xương dưới lớp da khô cũng hắt hiu buồn như những lóng xương nằm trong huyệt mộ.

Nửa đêm úp mặt vào mái tóc người tình, nghe gió ào ào thổi. Gió về từ vùng biển quạnh hiu, con thuyền cô liêu nằm chờ mục nát.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Nỗi lòng của mẹ

Gió về hun hút đau cành, lá.
Lướt thướt đuổi nhau chạy khắp vườn.
Đã mấy đêm rồi mẹ khó ngủ.
Trở trời đau nhức, mỏi gân xương.

Mẹ ngồi lặng lẽ trong bóng tối.
Nhớ con… nén nỗi nhớ vào lòng.
Cánh chim bé nhỏ… trời giông bão.
Lạ lẫm quê chồng… hạnh phúc không?
(more…)

Trần Huy Sao

Ơn Đông

tiếp nối dòng thơ Mưa Đông

ơn Đông dắt nắng về Hiên Trăng
tưởng là biệt tận tới qua Xuân
sáng nay nắng ấm tìm yêu dấu
không nỡ bỏ người thơ lạnh sầu

có trải lòng ra rồi mới thấu
cỏ hoa cũng giú một tâm hồn
nắng gió cũng thấu lời tri ngộ
đâu chỉ là khóc gió thương mây
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Biết họ từ nhà trắng sắp qua xứ đen
Cháu nắn nót viết một lá thư
kính gửi bà đệ nhất phu nhân.
Chọn bà ấy vì cháu nghĩ
là phụ nữ với nhau
thì kẻ lạ dễ cảm thông
nỗi đau vô bờ của mẹ cháu.
Thưa bà, mẹ con mang tên:
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh.

Thư đi có đến tay người nhận?
Từ nửa quả địa cầu họ sang
có chao trong lòng một giọt
nước mắt của trẻ thơ?
Vị mặn có thể sánh với
chát đắng vùng biển Nha Trang.
(more…)

Nguyễn An Bình

Đi tìm mùa đông Hà Nội

Tìm em mùa đông Hà Nội
Thèm nghe tàu điện leng keng
Ấp lên môi người thiếu nữ
Thơm hoài hương cốm lá sen.

Cầu Rồng* đắm mình trong sương
Tháng mười sông Hồng lộng gió
Tàu đi mang bao nhớ thương
Run run rét tràn phố cổ.
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng


Sermon on the Mount
Carl Bloch

từ những giọt mồ hôi người Phó mộc Joseph với công việc thường nhật trong làng quê nhỏ bé Bethlehem xứ Judea
đứa con nuôi của Thượng Đế mười hai mười ba tuổi đã lắng đọng để được thấm vào những điều chiêm nghiệm
Chàng đi đó đi đây cùng bạn bè
Sống chan hoà trong Tình Yêu không cần điều kiện, trải rộng vô bến bờ, thứ tha mọi tội lỗi, khoan dung xoa dịu những điều cải hối…
đội Lính La Mã, định mệnh giao, làm nhiệm vụ đóng đinh vào thân xác trên hai thanh gỗ Thập để Xác Tín: Chân Lý – Vĩnh Cửu luôn luôn là Chân Lý.  (more…)

Lê Quang Đông

Sông Ba

Người tình uống nước sông Ba
Lại làm nên tội chỗ Cà ty tê (!)
Hôm qua núi có vấn đề
Cho nên ngực trái cứ thề không yêu!
(more…)

Đạt Giả Trần


Blogger Mẹ Nấm tại phiên toà phúc thẩm
Tòa án tỉnh Khánh Hoà ngày 30 tháng 11 năm 2017.

Mười năm!
Mười năm!
Mười năm!
Cả hệ thống xăm xăm hét lên vây khổn Chị,
Người đàn bà mạnh dạn võ trang bằng ý chí,
Bước qua lòng vị kỷ,
Khinh dễ những đớn hèn.
Chẳng thấy bắt bớ, đòn hằn, tù ngục,
Chẳng để vào tai những tiếng chửi những lời khen.
Cảm nhận âm u phủ lên giống nòi phải lên tiếng
Dân tộc nầy sẽ chìm trong vùng biển tối âm u,
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

Bình sự

tôi. tự thở
với mình tôi
nghe ra thiền tụ
cũng rời chơn không
lảo đảo ngọn tâm phiêu bồng
cùng hoa lá nở mềm tông thức buồn
một đời người. im lặng. tuôn
thì con sóng vỗ cũng thường hằng
nghe
tôi thở. hít. tôi. bộn bề
dài hơi. dấu chỉ. vào tê mê
chuyền
tóc còn xanh môi còn huyên
náo cùng thân nhiệt
một thiên sự đầy
(more…)

Vương Ngọc Minh


nhà thơ Lynh Bacardi

Nghe Lynh* hát (từ video clip của Đình Nguyên)

tôi nghĩ
việc mình giữ im lặng
từ giờ
không thành vấn đề

khoảng lặng (…) giữa tôi
với nồi cơm “tuy xa
mà gần” vói tay lắm lúc hụt hẫng

dưng
có một số người cho tôi quá
nhân đức
những gì nêu lên- ròng rã
đều xuất phát từ ánh sáng
của sự thật (dù biết rõ
sau đấy
lắt léo
bóng tối sẽ trùm/ lấp!)
(more…)

Trần Vấn Lệ

Em nói em đi nửa tháng, đã tròn một tháng…chưa về!
Em là con cò ăn khuya sao không kêu về một tiếng?

Em ơi, đồng dâu hóa biển! Em ơi, biển hóa đồng dâu!
Anh biết em đi đến đâu, anh biết…em là ly khách!

Ly khách! Ly khách! Con đường nhỏ
Chí lớn không về bàn tay không!
Thì đừng bao giờ nói trở lại
Ba năm Mẹ già cũng đừng mong…
(*)
(more…)

Huy Uyên

Sài-Gòn mùa đông về sớm.

Phải mưa qua Lăng-Cha-Cả?
Khói thuốc thả vàng trên tay
Đêm đậm đen theo bóng tối
Em, tôi xa biệt bao ngày.

Bà-Chiểu mùa này đầy sương
Mặt trời Sài-Gòn ngủ sớm
Hai ta bước lặng đèn đường
Ngẩn ngơ theo từng chiếc bóng.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Mưa trên đá

lặng nhìn mưa tạt phất phơ
rơi vào đá… rơi vào mơ mộng người
Bayon bốn mặt khóc cười
có hay mưa tạt bời bời bể dâu

ô kìa là bóng nghìn sau
của vua chúa, những công hầu thuở nao
ồ kia là những chiến hào
của bao ngấn lệ trộn vào máu xương
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Mẹ biển

Mùa lại về trên biển quê tôi.
Mẹ đại dương lặng lẽ mỉm cười.
Đang cơn co giật lòng quặng thắt.
Vặn mình sự sống lại sinh sôi.

Chúng tôi lớn lên trong vòng tay mẹ.
“Ồm… ộp” Sóng đêm thay tiếng ru hời.
Trò chơi tuổi thơ Yết Kiêu, Dã Tượng.
Chưa đến trường đã thạo việc ra khơi.
(more…)