Nguyễn Tam Phù Sa

cháu sinh ra đụng thời tận mạng
Học vấn gặp hồi quái loạn
hấp tấp vác đơn chạy qua ngõ học
vấp bậc cửa lão Quan
vừa thâm vừa ưu tiên được quyền cầm chịch
thân thế rộng tay
tài năng quỵ ngã
đau nỗi đau thế thời, buồn nỗi buồn thế kỷ
mẹ gục khóc một ngày khô nước mắt
con 12 năm gói mặt trời trong cặp
thao thiết một cánh buồm
mòn mỏi một ban mai
Đọc tiếp »

Trần Phù Thế


Nhà thơ Phạm Nhã Dự

Tôi gặp Phạm Nhã Dự thiếu một năm nữa là đúng năm mươi năm. Một nửa thế kỷ nói sao mà nghe quá dài, thật là dài.

Dạo đó, tôi phục vụ vùng Gia Định. Hậu cứ đóng quân nằm ở đường Ngô Tùng Châu, Bà Chiểu. Cuối tuần tôi thỉnh thoảng ra Sàigòn chơi, thường uống cà phê, ăn sáng tại nhà hàng Kim Sơn, nằm góc đường Lê Lợi và Nguyễn Trung Trực. Cũng góc đường nầy có Kiosk bán sách báo và tạp chí của cô Nga, người đẹp dáng vóc nhỏ nhắn rất hiếu khách. Quán nầy là nơi tụ tập của anh em văn nghệ trẻ ở nhiều nơi. Nào Tô Đình Sự, Ngô Nguyên Nghiễm, Yên Bằng, Trăng Thệ Hải, Phan Chấn Thanh, Lâm Chương, Lưu Nhữ Thụy, Phạm Nhã Dự, Nguyễn Lệ Tuân, Thuy Miên, Nguyễn Lê La Sơn, Lưu Vân, Nguyễn Thành Xuân, Hà Thúc Sinh, Trần Văn Sơn, Trần Hoài Thư, Nguyễn Tôn Nhan, Trần Phù Thế… Ở đây tôi quen với Phạm Nhã Dự. Từ khi biết nhau, tôi và Dự hể rãnh là cùng các bạn kể trên bày cuộc rượu. Thời đó chiến tranh, chết sống gần kề nên gặp nhau không nhậu mới là chuyện lạ.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

đời kiếp nhau

hình như em sống trong tôi
hình như em vẫn nói cười như nhiên
xui tôi viết một chương buồn
1 câu độc thoại 1 tuồng hoa bay
1 lần thương nhớ lắt lay
1 đời lủi thủi bóng mây dương cầm
1 cung đàn. giọt lệ tranh
đường muôn thu gọi khúc quành lăng nghiêm
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Tình thu phương

Mây dạt từng không, chim bạt gió
Rừng thu thấp thoáng, dáng thu cao
Nghiêng vai trút nửa hồn hoang lạnh
Còn nửa chiều hương ngập sắc màu.

Thu đến bao giờ ta chẳng hay
Chỉ nghe lay động lá vàng bay
Chỉ nghe trong nhịp đời giao cảm
Hạt bụi mong manh dợn sóng ngày.
Đọc tiếp »

Trịnh Bình An

Ếch và Báo là tên của hai rapper có tên Young H và B Ray. Cả hai đều chưa tới 30 và đang sống tại Việt Nam.

Những ngày cuối năm 2015, người ta nghe được bài nhạc Rap vang lên từ soundcloud.com – Bài “Ông Can“. Ngay lập tức Ếch và Báo nổi tiếng!

Họ nói ông CAn đang thi hành công vụ… chứ không phải là gây án mạng.
Theo ông CAn thì đời mày sáng lạng… còn mày không theo thì đời mày gián đoạn.
Ông CAn nói mà mày không nghe… thì chân không què mày cũng phải gánh nạn.
Nên dân ở đây tất cả thật sự là họ yêu ông CAn như là yêu… tánh mạng.

Đọc tiếp »

Viên Dung

khi con gọi mẹ
quanh con tự lừa đã quen
lừa dối xoáy nên guồng cai trị
phía ngoài mặt nạ người làm như không hề
cả trong sử cũng dối gạt
từ khi đông đảo người lây bệnh
chủ nghĩa xã hội

khi con gọi mẹ
bọn trẻ dư biết thiên đường là gạt gẫm
chúng ngã vào ma tuý tìm thiên đường
mặc tình xứ sở nổi trôi
chúng đâu biết ai là vai rường cột
chủ quản chúng còn chưa biết mà
không gọi mẹ quê thì kêu ai
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Trời cũng lì đòn
mưa dầm nắng khét

Đất đã lì đòn
nẻ nứt hạn hán

Núi kia lì đòn
Cạo đầu lấy số

Suối ngửa đòn lì
sỏi phơi trắng xóa
Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Đêm Thượng Nguyên, trăng tròn như cái vành thúng được ai đó treo lên bầu trời. Những cơn gió, thôi lùa qua những vách nứa nơi đầu hồi. Đất trời dường như ấm trở lại. Khách khứa, bà con xóm làng đến chia vui, tiễn đưa tân cử nhân Doãn Khuê vào kinh thành thi Hội đã ra về. Làng Ngoại Lãng, tổng Vô Ngại, huyện Thư Trì, phủ Kiến Xương trở về với cái tĩnh lặng của miền đồng quê.

Đóng cổng, quay lại Khuê châm thêm nước vào ấm. Trà tỏa ra mùi hương thanh dịu. Nước đã ngấm, Khuê hai tay nâng tách trà đi về phía góc phản, nơi tân Tổng đốc Định-Yên, kiêm Tuần phủ Hưng Yên Doãn Uẩn còn ngồi đó. Khuê chưa kịp mời, Uẩn đã hỏi:

– Chú định khi nào vào Kinh?

Khuê đứng thẳng người:

– Thưa bác cả, ngày mốt em sang Nam Chân, chào thày Ngô Thế Vinh. Có lẽ, ở lại đó vài ngày, rồi cùng Phạm Văn Nghị xuôi Kinh ạ.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Kẹt,

bởi vì trong khi bước đi
phải sắp/ xếp hàng loạt các ý
hướng
từ tâm

cứ bật ra (trào lộng!)
cho nên kiếp người đối với tôi
phù du lắm

mỗi chuyển động dẫu xoay
trở
từ tôi/ thực tế cũng không thực
chả đáng tin cậy
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

buổi sáng có thằng nghệ sĩ nhấp nháy hai con mắt tìm săn ảnh
chửi thề mặt trời nhớp nhúa a dua theo lũ súc sinh
chị em ta rửng mỡ tập tành như thúy kiều nằm ngửa trong công viên
hai chân co đạp vào không khí như thể bơi ngược sóng tiền đường
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Cách đây mấy hôm, khi bài “Việt Vị” của tôi được đi trên trang Sáng Tạo, một số người đọc đã đồng cảm và chia sẻ. Một chị, có thể vì không am tường môn football (bóng đá) đã thắc mắc: Có ý gì khi dùng chữ “mơ hồ” ấy làm tựa đề? Thưa chị, Việt vị là một lỗi lầm trong luật chơi của môn đá banh, tiếng Anh gọi là Offside, tiếng Pháp thì kêu là Hors-jeu. Tiền đạo xuống sâu hơn vị trí của hậu vệ đối phương trước khi banh được chuyền giao thì trọng tài biên sẽ phất cờ báo: Lỗi việt vị. Thời bé, bọn nhóc chúng tôi thì dùng chữ: Đồ ham ăn cơm cháy. Lớn chút nữa (có thể do thời cuộc tác động) đã gọi mấy tên ưa “lấn đất” ham ghi bàn đó là dân nằm vùng. Nếu chị thấy chưa đạt thì xin hiểu sang một nghĩa khác. Việt vị là phong vị của người Việt.

Ngỡ đã chấm hết, tưởng đã “point final” ai dè lòng này vẫn còn tham, sân, si. Đôi khi trên sân cỏ đã có những tình huống làm thủng lưới đối phương dù mắc phải lỗi việt vị. (Bôi trơn trọng tài biên? Hậu vệ hoặc thủ môn lỡ bán độ?) Phim “The Vietnam war” dài 10 tập thì đoản văn có nhảy sang hồi 2 ắt cũng xin được lượng thứ cho.
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ

I.
cuối đời xin cảm tạ cô liêu
mần thơ được nhiêu mừng bấy nhiêu
khuya khoắt đèn khêu thêm bóng lạ
sớm hôm nắng ướt đẫm hương yêu
máu xương xa lắc kêu thương mãi
thân xác già nua nhắc nhớ nhiều
quê nhà niên thiếu nằm nghe đất
dế gáy rân ứa mật chín chiều.
Đọc tiếp »

Thi Quân

Nhạc và lời: Thi Quân; Tiếng hát: Pia Nguyễn
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Võ Kỳ Điền

Tiết Phụ Ngâm

Chuyện chữ nho, nói ra không hết. Cũng không biết tại sao tôi lai đâm ra mê thơ Đường một cách điên cuồng. Nhớ lúc mới bắt đầu học ban Việt Hán ở Đại học Sư Phạm tôi có một anh bạn thân cũng có chung một niềm say mê y như vậy. Nhà anh ở một ngõ hẻm đường Trần Hưng Đạo, gần Đại Thế Giới miệt Chợ Lớn, vô sâu chừng vài trăm mét. Vào một buổi trưa tôi đi kiếm nhà bạn để mượn bài vở. Lần lần kiếm từng số nhà. Quanh qua quẹo lại, đường xá ở đây như là một nùi chỉ rối. May quá, qua một khúc quanh tôi tìm ra dãy phố nhỏ nầy với số nhà chính xác. Nhìn kỹ thì thấy cái ổ khóa to chần dần trước cửa. Thấy mà tức ứa gan. Làm sao bây giờ, bạn không có nhà, mà cũng không biết phải làm sao. Tôi bèn lượm một cục gạch bể định ghi vài dòng nhắn tin lại. Đương loay hoay thì cạnh bên có một cô người Tàu xinh xinh, khá đẹp mở cửa nhà đi ra. Tôi dọ hỏi thì cô không biết tiếng Việt. Thôi đành. Cầm cục gạch, tôi viết lên cửa cái bốn chữ Hán: Hận Bất Tương Phùng. Cô Tàu nhìn sững tôi và vừa bỏ đi vừa ngoái nhìn lại. Tôi vẫn nhớ hoài ánh mắt ngạc nhiên đó, cho đến bây giờ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Cúc quỳ Pleiku

ngan ngát Pleiku chiều cao nguyên
mùa thu tôi đến nắng ngoan hiền
thoảng mùi cúc dại chìm trong gió
lạc sóng bồng bềnh vương mắt em

có phải thu sang hồn chơi vơi
mà cúc quỳ rơi những ngậm ngùi
hoa rưng rức níu hồn tôi lại
thương nhớ một đời chưa hết nguôi
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Bàn viết dưới hiên trăng

tháng Tám trần thân phơi nóng cháy
cưa đóng bàn-văn-dưới-hiên-trăng
hai ngày bằng hữu cùng với nắng
thân tình tới nỗi nám làn da

mai một rồi nắng nóng đi qua
mưa lạnh trở màu da tái ngắt
chỉ có người thơ ngồi một chắc
đối bóng bàn-văn-dưới-hiên-trăng
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm


Nguyễn Trãi (1380-1442)

Ai cũng biết bài thơ gọi là ‘Ghẹo Thị Lộ’ tương truyền là của Nguyễn Trãi:

Ả ở đâu bán chiếu gon,
Hỏi xem chiếu ấy hết hay còn?
Xuân thu nay được bao nhiêu tuổi
Đã có chồng chưa được mấy con?

Và bài thơ trả lời tương truyền là của thiếu nữ Thị Lộ:

Em ở Hồ Tây bán chiếu gon,
Việc chi ông hỏi hết hay còn,
Xuân thu nay được trăng tròn lẻ,
Chồng còn chưa có, có chi con!
Đọc tiếp »

Thừa tự*

Posted: 28/09/2017 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

trôi nắng vào biệt xứ
gọng kìm lau đi hoang
có thể lúc này: chái phơ của những người bạn
sắp hàng bên kia bên này chờ rao thẩm mỹ
có thể là sợi mày bạc xỉa xói nghiêm đường
[cơn thịnh nộ của trường thành gia giáo]  Đọc tiếp »

Thiếu Khanh

Người xưa bảy chục là hiếm lắm
Nhiều vị quân vương chỉ hưởng dương
Chúng mình đang sống phần khuyến mãi
Dẫu chẳng là vua cũng chẳng buồn.

Tôi lỡ nhiều phen ra biển lớn
Câu thơ từ đó chẳng nên lời.
Nơi anh tuyết trắng nhiều hơn nắng
Chén rượu đong sầu nhớ bạn chơi?
Đọc tiếp »

Trần Văn Nam


Nhà thơ Hà Nguyên Du

Nhà thơ Hà Nguyên Du đã xuất bản vài tập sách ở hải-ngoại, trong đó có hai tập với nhan-đề: Một nghe thật tối-tân; một nghe thật cũ mà lại còn như mang tính địa-phương. Đó là “Gene Đại Dương” và “Những Bài Hát Tân Cổ Giao Duyên”. Không rõ anh có giỏi về “Đàn Ca Tài-Tử” thuộc nghệ-thuật trình diễn Nam Bộ hay không; nhưng người viết bài này từng biết anh rất có kinh-nghiệm về thao-tác trên máy điện-tử. Anh là người Phụ-tá điều-hành tờ báo, trình bày bài vở cho Tạp chí “Chủ-Đề” của ông Nguyễn Trung Hối: tờ Tạp Chí xuất bản được 15 số báo (không phải chỉ có bốn hay năm số báo như tôi nhớ lầm), đã đóng góp nhiêù bài nghiên-cứu văn học và mỹ-học thuộc chủ nghĩa hiện-đại. Rồi đến lúc ta cần phải tìm tòi lại những số báo có công phổ-biến học-thuật để đừng quên sự đóng góp của tờ Tạp chí “Chủ Đề” trong quá trình hình thành Văn học Hải ngoại.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Anh có thể hỉnh cái lỗ mũi lên đời
tất tật đủ mọi thứ
nhà to đùng xe đời mới loại sang
vợ lớn giàu vợ nhỏ xinh
khối người yêu người tình
gái bao gái ăn bánh trả tiền
gái còn trinh gái ngoại
cho hơn người ta
nhưng anh không bao giờ bắt buộc được chiêm bao
dù thời gian có là mười năm trăm năm có khi cả ngàn năm
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Dịu dàng
như giọt nắng
Tình cờ
đậu xuống vai
Và nỗi buồn
vô cớ
Lanh canh
chạm vào nhau
Chiều qua
khu vườn nhỏ
Vi vu
nghe tiếng gió
Về đứng
giữa trời không  Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp

Theo thiển ý, người nước ngoài học tiếng Việt chỉ than phiền “phong ba bão táp không bằng ngữ pháp Việt Nam” khi họ “đối đầu” với những đặc trưng ngữ pháp của tiếng Việt quá khác biệt với tiếng mẹ đẻ của họ khiến họ cảm thấy như đang bị vùi dập tả tơi trong cơn bão táp. Ngược lại, họ “chẳng có vấn đề gì” với những đặc trưng ngữ pháp tiếng Việt giản dị hơn hoặc tương tự như ngữ pháp mẹ đẻ của họ. Do đó, câu trả lời “huề vốn” của tôi cho lời than phiền nêu trên của người nước ngoài về ngữ pháp Việt Nam là nó “vừa đúng vừa sai.” Trong bài viết này, tôi sẽ làm sáng tỏ câu trả lời của tôi qua lăng kính “Ngữ Pháp Hoàn Vũ” (Universal Grammar), và giả dụ tiếng Anh là ngôn ngữ mẹ đẻ của những người nước ngoài đang học tiếng Việt. Vì vậy đại đa số các thí dụ sẽ bằng tiếng Việt và tiếng Anh bên cạnh nhau để làm sáng tỏ những điều tôi giải thích.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Em đem lụa ra bờ sông ngồi giặt
Có một người cưỡi ngựa đi ngang
Ngó xuống nước thấy mắt mình chớp mắt
Ai đi qua để cái bóng như chàng?

Sông quê em là con sông Hàn
Nước Hàn Giang quanh năm lạnh ngắt
Nước của sông hay là nước mắt?
Lụa Mã Châu khô không nếu phơi?
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quý
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Hồ Đình Nghiêm


Man & Woman #2
Loui Jover

Tội phạm khi vào tù, bước đầu bọn chúng bị lột truồng ra, hả to mồm, biểu ho và chổng mông cho người ta xem có thu dấu vật gì vào trong cái lỗ đen kia. Khác với dân có số má, thành phần bất hảo, tớ cũng trần như nhộng nhưng được người của bệnh viện nhỏ tiếng biểu nằm xuống giường. Hồ sơ bệnh lý của tớ có bề dày ngang ngửa tựa cuốn nhật ký của Anne Frank, họ biết tỏng ngày nào tháng nào tớ bắt đầu làm quen vào ra ba cái nhà thương lớn nhỏ trong vùng. Nhưng bây giờ tình hình coi bộ căng, chớ tại làm răng bắt tớ thoát y toàn phần cứ y như trẻ vừa lọt lòng mẹ? Không vung tay đạp chân, chẳng khóc oe oe như hài nhi khi bị vất ra cuộc đời trống lạnh, đằng sau cửa mình của má là một thế giới thật ấm êm.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Vầng trăng khóc

Ta mãi mơ màng vầng trăng khóc.
Vầng trăng đầu tháng dáng hao gầy.
Như với đàn bà ta chỉ thích.
Những nàng vóc hạc dáng mình dây.

Chân dài hun hút sâu mộng ước.
Đêm nồng phấp phới cánh vạc bay.
Một giấc mơ hoa nhàu chăn chiếu.
Chân dài thiêm thiếp… vóc hạc say.
Đọc tiếp »

Cầu Cần Thơ

Posted: 27/09/2017 in Thơ, Trần Phù Thế

Trần Phù Thế

Cầu Cần Thơ

(Sập cầu Cần Thơ đang xây dựng 26/9/2007)

cây cầu là cầu Cần Thơ
hồn oan cầu sập dật dờ trên sông
máu Cần Thơ chảy đỏ dòng
nước phù sa đỏ đỏ hồng Hậu Giang

tin em chết yểu bàng hoàng
triệu dân cả nước hàng hàng lệ rơi
khổ thân cha mẹ kêu trời
vợ con kêu đất đất thời thấu chăng
Đọc tiếp »

Giao Chỉ San Jose

Tin tức thời sự chính trị nước Mỹ vẫn tràn ngập trên diễn đàn truyền thông. Thiên tai vừa trải qua với cuồng phong và mưa bão tại miền Đông Nam Hoa Kỳ rồi tiếp đến động đất Mễ Tây Cơ. Bộ phim 10 tập 18 giờ do hai nhà làm phim Ken Burns và Lynn Novick bỏ ra mười năm với 30 triệu mỹ kim mới hoàn tất vẫn làm xôn xao dư luận. Phần lớn các nhà bình luận, các chính khách và nhân vật cộng đồng Hoa Kỳ đều hết lòng khen ngợi. Riêng phần chúng tôi có nhận định khác biệt. Là quân nhân của phe bại trận với niềm đau thương gặm nhấm suốt cuộc đời. Mất nước là mất tất cả. Một lần bại trận và phải đào thoát ngay trên quê hương. Từ đó thấy lại biết bao lần thảm bại tái diễn trên phim ảnh, làm sao mà vui mừng khi nhìn lại vết thương. Sau 42 năm phe tự do thua trận, với bộ phim công phu phổ biến năm nay, cuộc thảm bại trên chiến trường Việt Nam lại một lần nữa tái diễn. Xin có đôi lời đóng góp ý kiến như sau.
Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư


Hình sưu tập từ Internet

Lãnh tụ khi chụp ảnh
Mặt rực rỡ hào quang
Tướng lãnh khi chụp ảnh
Ngực áo đầy huy chương
Thầy tu khi chụp ảnh
Mắt tỏa lòng bao dung
Đọc tiếp »

Lê Quang Đông

Bên kia sông không còn bến nước…
Người đã vào ca dao
Trâu đã vào câu hát
Cổ tự nghìn năm khoa đẩu không về…

Bên kia sông hạt thóc ra đi…
Phong sắc ra đi
Những đình đao xiêu dạt…
Xao xác những hoàng hôn truyền thuyết
Ngưạ đá sang sông dối gạt công hầu
Đọc tiếp »

Huyền Chiêu

Tôi thích nhìn ngắm các pho tượng. Chúng dạy tôi vẻ đẹp của sự im lặng. Thuở bé, tôi không có con búp bê nào. Nhà chỉ có một pho tượng ông lão đi câu bằng gỗ. Pho tượng đã gãy một chân, nón sứt. bị bỏ nằm lăn lóc trong xó nhà. Tôi thường ôm pho tượng trên tay, nhìn ngắm đôi mắt không chớp của ông lão, lòng thương cảm như khi nhìn thấy một người ăn mày què cụt. Lớn hơn tôi vẫn thường nhìn ngắm tượng đức Mẹ, tường Phật bà với đôi bàn tay chắp lại, dịu dàng, độ lượng.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Ở một nơi, trong quán phở

vòng vo
cũng trở về đây
kêu tô phở
đợi
một ngày hẹn em
hồn tôi
lả cọng giá mềm
chưa nêm đã úa nỗi niềm riêng tư
quán người
như một cửa tù
giam tôi
từ mối tương tư vô hình
nghẹn lòng
dăm miếng nạc tình
trôi trong hương xúp
lình bình duyên tôi.

(Escondido, 07/2017)
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Pleiku thuở ấy …

Phố núi cao phố núi đầy sương
Phố núi cây xanh trời thấp thật buồn…

(Còn chút gì để nhớ – thơ Vũ Hữu Định)

Pleiku thuở ấy mù sương
Tôi đi tìm lại con đường đã xưa
Mùa nầy vàng lá thu chưa
Gió lùa sông lạnh tay vừa chia tay.

Pleiku thuở ấy mưa bay
Môi hồng chớm nở tình say Biển Hồ
Có người lạc giữa suối mơ
Đi quanh quẩn để em ngơ ngẩn buồn.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Thập niên 80, do thời thế, do có điều kiện tự do, ở hải ngoại đã hình thành ra được một đội ngũ đông đảo người cầm bút. Lắm nhà phê bình lạc quan xem đó là một tựu thành đầy khởi sắc, đầy hưng phấn khởi đầu cho nền văn học của cộng đồng người Việt lưu vong. Sau đó chẳng mấy lâu, trên các trang tạp chí thuần về văn học nghệ thuật có đăng tải một số ý kiến, rằng “e có lúc quý vị chớ nên đào sâu vào đề tài trại tù cải tạo, thuyền nhân vượt biển hoặc đời sống ở trên những đảo, những trại tỵ nạn”.

Hằng tháng tôi có gửi bài đến hầu hết các tạp chí và dĩ nhiên tôi hơi bị choáng váng. Do đâu người ta có lối suy luận trái khuấy và sai lạc đến vậy? Tù cải tạo. Thuyền Nhân là một vết thương mãi còn đó sự nhức buốt. Là một ám ảnh khó dứt bỏ riêng cho người Việt từng sống sót qua cơn hồng thuỷ. Nó chẳng khác gì khi nhìn về ngày 30 tháng Tư, con số ấy tự động kéo trí nhớ bạn trở lui những tháng ngày tăm tối, rồi bạn tự hỏi: Do đâu mà có hơn 1 triệu người Việt bỏ nước ra đi, có nửa triệu linh hồn bất hạnh không siêu thoát mãi chịu lạc lối dật dờ trên biển Đông. Tôi nghĩ thầm, có thể lỗi lầm nằm ở phía người viết, trong đó có tôi, đã không đủ tài sức để chuyển tải được thảm trạng kia bằng giấy trắng mực đen, cứ thường thường bậc trung, chả ấn tượng khiến người đọc “ớn tới tận cổ”? Tìm cái gì vui vui coi, chuyện sang đây mần ăn thành đạt ra sao. Con mẹ ấy ra toà vì tội uýnh con riêng của chồng. Khai trương phòng mạch tặng thân chủ trong ngày bao gạo, sang ngày sau thì chai nước mắm. Ừ, nhiều chuyện xoay quanh vấn đề hội nhập “ngộ” lắm kìa, đọc chuyện buồn mấy ổng kể xuống tinh thần lắm!
Đọc tiếp »

Toát lời dưới mộ

Posted: 25/09/2017 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

nếp nghĩ riêng tư, đầy cá tính
sổng tay đích thực sau chiến tranh
nếu không theo lối thịnh hành
theo luật rừng vô cảm
là chờ bị ruồng rẫy

trăng không sáng nỗi khoảng trời u uất
vừa thoát cửa nghèo
sắm sửa tự đền công. xun xoe của độc
ti tiện nở toe dưới thời nhỏ nhặt
tối đen nhân cách
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Kiểu đọc Kiều

màu trời đã sáng
láng
mở hai mắt
tôi vuốt các mặt chữ
thành câu “lũ âm binh giạt hết

kia
một hàng người
hàng xe
hàng kiệu..”

lập tức
tôi trôi (hết sức chậm
ngang mặt màn hình laptop!) đến
ngay cổng vào
trung tâm- thì dừng

không làm sao ngăn được
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh TrinhNhã Lan


Tranh của Trần Thanh Châu

Nguyễn Mạnh Trinh: Trong văn học Việt Nam hải ngoại, một đề tài được chú ý nhất không phải với người Việt riêng thôi mà còn cả với người bản xứ là tiến trình hội nhập của người Việt tị nạn. Ở văn chương Hoa Kỳ tác phẩm của những người di dân là một phần tiêu biểu thí dụ như những tác phẩm của Monique Truong, của Aimee Phan, của Nguyễn Minh Bích, của Lan Cao, củaKim Thúy, của Nguyễn Thanh Việt… ở Pháp thì Linda Le, Trần Huy Minh…Đó là những tác giả có tác phẩm viết bằng Anh ngữ hay Pháp ngữ.

Tình cờ, chúng tôi đọc một tác phẩm mới của một nhà văn nữ cũng rất mới bằng Việt ngữ. Đó là tác phẩm Lênh Đênh của tác giả Lưu Na. Tôi cũng là một người tị nạn nên khi đọc những trang sách trong truyện của Lưu Na như thấy lại những chuỗi ngày đã qua của đời lưu lạc với những nhân vật mà nét hiện thực đời sống tỏ lộ hết sức rõ ràng. Lưu Na không chỉ là người kể truyện mà còn là một chứng nhân của những cuộc đổi dời mà thời thế như những trận cuồng phong cuốn xoay mọi người miền Nam vào những cơn bão tố khủng khiếp.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Mau quên

nông dân nào chẳng chăn bò
sớm mai cày cuốc phân tro ra đồng
thả bò ăn cỏ lòng vòng
ngồi nhìn cây lúa trỗ đòng xinh tươi

sự đời là cuộc hên xui
một ngày nước lớn con ruồi vẻ vang
vội quên căn cước ở làng
chăn bò từ nhỏ củ lang củ mì

15.09.2017
Đọc tiếp »

Võ Định Hình

Biến hóa

đừng biến lũy tre làng
thành những nhà máy hả họng không khói
quy trình của lũ lờ cờ nghị quyết
khốn khổ cho đất đai phố phường trong vòng đai biến hóa xà bần táp nham
đỉnh cao phù phép
rốt cục chỉ có phường giá- áo- túi- bọc- phong- bao- rương- hòm trục lợi
“ô hô
ai tai!”

8/2017
Đọc tiếp »