Hà Văn Thịnh


Dân biểu tình chiếm trụ sở Ủy ban Nhân dân
huyện Lộc Hà, Hà Tĩnh vào sáng ngày 3/4/2017
.

Mấy ngày trước, DÂN Nghệ Tĩnh hai bờ sông Lam đưa toàn TIỀN LẺ để mua vé qua cầu Bến Thủy (40.000 đồng/ xe 4 chỗ)!

Thế là ùn tắc xẩy ra: Cả tuyến giao thông qua cầu Bến Thủy bị tê liệt vì đếm cho hết 40K tiền lẻ loại 100, 200 đồng (còn bị cố tình làm cho nhàu nhĩ, xấu xí) là… lâu vô kể!

Tiền lẻ đẻ ra sợ hãi.

Riêng tôi, mỗi lần về quê, đi từ Vinh sang Tiên Điền để viếng mộ bố, cứ tức anh ách bởi bị cướp mất gần trăm ngàn đồng mà chẳng hề nghĩ ra cái chiêu… tiền lẻ.

Thế mới biết tài năng và can trường của tính cách Nghệ (Tĩnh) là mênh mông lắm!
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Năm ngoái tôi về

1.
Năm ngoái tôi về thăm Thới Sơn
Cảm ơn Trời Phật, Thới Sơn còn!
Cù lao nổi giữa Tiền Giang, đó
Xanh biếc trời xanh những mảnh vườn…

2.
Năm ngoái tôi về thăm lối xưa
Nhìn ra sông rộng thấy con đò
Tiếc ơi mình chẳng còn con nít
Để lắng nghe từng nhịp võng đưa…
Đọc tiếp »

Bắc Phong

VN là một cường quốc về thơ!
(Nguyễn Quang Thiều – Phó Chủ tịch hội Nhà văn Việt Nam)

ai có thể phản bác sức mạnh của thơ
nếu biết vì mấy câu thơ của tướng Lý Thường Kiệt
Nam quốc sơn hà Nam đế cư
mà quân ta đánh giặc Tống chạy trối chết

hiểu tác động tâm lý quần chúng của thơ
có ai bằng quan đại thần Nguyễn Trãi
phò Lê Lợi với bài đại cáo Bình Ngô
đánh tan giặc Minh không còn manh giáp
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Hòa âm và hát: Lâm Dung
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Thế Giang

Hội Đồng Nhà Nước Việt Nam
Văn Phòng Trung Ương
Thông tri số:…

Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Độc Lập – Tự Do – Hạnh Phúc

V/v: Đôn đốc các địa phương thi hành triệt để các chính sách:
-Cắt giảm tiêu chuẩn lương thực.
-Phân phối điện cho mỗi hộ gia đình.
-Qui định lại mức tiêu thụ nước tính theo đầu người.
-Kiểm tra chặt chẽ việc cấp giấy phép đi lại cho nhân dân (Giao riêng cho ban thanh tra chống tiêu cực Bộ Nội Vụ)
-Sinh đẻ có kế hoạch phải được thực hiện trong cả nước.
-…?

– Còn việc gì nữa nhỉ?

Người đàn ông thấp lùn tuổi trạc bát tuần, cái đầu tròn vo như cái mâm oản hai tay chắp sau lưng đi đi lại lại trong phòng suy nghĩ.

– Sắc luật mới về việc thu thuế nông công thương nghiệp thì mình đã ký rồi… Tăng giá cước phí bưu điện cũng đã… à còn việc qui định giới hạn tiêu chuẩn được phép nhận quà từ nước ngoài.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh


Nằm võng
Thanh Trí

1.
Có phải là mình đã rơi
Lơ mơ như mộng giữa trời rất xanh
Giật mình, nên rơi quá nhanh

Ô hay là rơi bóng mình
Chân dung xúng xính một hình nhân đi
Nhớ xưa. Có một chữ Vì

Ngặt là chỉ một chớp mi
Buộc sao cho kịp thề nghì tóc tơ
Bập bênh hai cõi dạ thưa
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Qua đèo Prenn

Xe miên man đổ dốc đèo
Mimosa vàng óng chiều treo dốc tình
Ơ kìa mây giữa Prenn
Tôi về ngơ ngẩn lạc miền thông xanh

Sương trôi và khói bồng bềnh
Em hay mây mỏng Prenn thầm thì
Gió tràn đổ bóng chân đi
Màu hoa vàng thẵm dã quỳ long lanh
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

VN là một cường quốc về thơ!
(Nguyễn Quang Thiều – Phó Chủ Tịch Hội Nhà Văn Việt Nam)

Tôi gặp Tản Đà rất sớm, ngay từ khi mới bước chân vào trường trung học nhưng hoàn toàn không để ý chi đến những câu thơ rất ngông nghênh (và cũng rất trẻ con) của cái ông già dở hơi này:

Văn dài hơi tốt ran cung mây
Trời nghe, Trời cũng lấy làm hay

Với thời gian, rồi đến lượt tôi già. Đời về chiều, đọc lại Tản Đà mới chợt nhận ra là ổng có nhiều câu thơ sao (mà) thấm thía:

Vèo trông lá rụng đầy sân
Công danh phù thế có ngần ấy thôi

Công danh hai chữ mùi men nhạt
Sự nghiệp trăm năm nét mực mờ
Đọc tiếp »

Tháng tư

Posted: 06/04/2017 in Nguyễn Hàn Chung, Thơ

Nguyễn Hàn Chung

Tháng tư nhớ chết màu hương cũ
nhớ chuyến tàu di tản chớm khuya
em mắt quầng thâm buồn ủ rũ
anh bám thân tàu. Con sóng kia

Tháng tư từ đó mưa không ướt
đất dưới chân đen đến lạnh lòng
nghe khúc hùng ca mà khát nước
triều dâng sa mạc vẫn khô ran
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Ẩn Sơn cư sĩ (1912 – 1986)

Nhớ Ba

Ba thường đứng bên cửa sổ ngó ra
ngóng chừng coi có thằng con nào ghé
con hẻm Ngô Quyền cỏ lấn vô hè
thưa vắng người qua lâu rồi hoang dã

mấy đứa con chắc khó ghé thăm nhà
Ba đợi chi buồn thêm râu tóc bạc
cuộc đổi đời hóa ngược đời chi lạ
có chốn về không đủ sức để về
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Ngoại trừ những hôm trời mưa hay những ngày mùa đông giá rét, đã thành thông lệ, sáng nào hai ông bà cũng lội bộ đến công viên gần nhà coi như đi tập thể dục, ở đó chơi một hai tiếng đồng hồ rồi về. Ông đội nón rộng vành, tay xách cái túi đựng hai chai nước cùng mấy món đồ ăn vặt như bánh ngọt hay xôi. Bà đội nón lá, tay cầm túi nhỏ thấy vỏ lon bia, lon nước ngọt thì lượm để dành lâu lâu được nhiều đem bán lấy tiền cho mấy người nghèo. Tiền hưu của hai ông bà ăn không hết, một năm đôi ba lần giúp đỡ bà con bên Việt Nam.

Ông ngồi xuống băng ghế, cầm nón phe phẩy cho mát, tay vuốt mồ hôi trên trán. Trời mùa xuân mà nóng như ngày hè. Bà đến ngồi cạnh ông lấy chai nước ra uống.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Độ “thấm” trong lẫn ngoài Facebook

Ghé thăm Facebook, thở dài
Chạy đâu cho khỏi ngày mai đừng buồn
Nhà ba thửa đất tròn vuông
Mà không mở nổi con đường tự do!

Quanh co ấm ớ ậm ờ
Mất còn đếch biết miễn cho còn mình
Thế thời khóa miệng lặng thinh
Nghe sư gõ mõ tụng kinh thêm sầu!

Sài Gòn 02.4.2017
Đọc tiếp »

Hoàng Anh 79

Đêm tàn trăng rụng Ban Mê
Mình ta với phố bốn bề sương bay
Thời gian mòn mỏi qua tay
Đường quen chưa xoá dấu đài trang xưa

Cao nguyên gió lạnh đầu mùa
Tình xa ngút mắt ta vừa đủ đau
Nói gì thì cũng mất nhau
Chia tay là đã qua cầu áo phai
Đọc tiếp »

Hành tháng Tư

Posted: 05/04/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

T 54 cao đầu lừng lững.
Pháo vươn nòng đâm toạc trời xanh.
Tháng Tư oằn dưới vòng bánh xích.
Lửa ngục tù thay lửa chiến tranh.

Tháng Tư gào thét bằng giọng Bắc.
“Ta đánh cho Mỹ cút, Ngụy nhào.”
Từng hàng, từng đoàn xe ngạo nghễ.
“Bão Nổi Lên Rồi” há chiêm bao.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tấn Hưng

Đêm đã khuya, tiệc đã gần tàn. Hoàng nghĩ mình đãi bữa nay cũng không đến nỗi tệ lắm. Bạn bè có mặt đầy đủ. Mình không quý người ta ai quý mình. Cũng có lý. Ở cái thành phố nặng mùi thuốc lá này, Winston Salem, North Carolina, số gia đình Tar-Heel gốc Giao Chỉ của mình cũng không có mấy. Đếm đầu ngón tay. Số ít nhưng tình nhiều. Chiều thứ sáu mà không có điện thoại của bạn bè, thấy như thiếu một cái gì. Mình muốn quên hãng xưởng, quên làm lụng để thấy weekend còn dài. Chiều thứ bảy vẫn là những mục tiêu lớn. Và chiều chủ nhật là những gì còn sót lại, những gì khẩn cấp cần thiết, ngày mai còn phải đi làm. Ba chiều phải có một chiều, một chiều cho đồng hương, cho quê hương. Ba chiều có đủ ba chiều thì càng hay. Lắm khi liên tiếp ba chiều được Việt ngữ hoá, sáng thứ hai vào sở phát ngôn tiếng Mỹ đầu ngày như bị ngọng.
Đọc tiếp »

Diên Hồng Dương

Sáng mưa
trưa mưa
chiều mưa …
Ngày lê thê khóc
đêm lưa thưa cười
hột rơi
trên mảnh hồn trôi
tẩy bao nhơ bợn
tanh hôi
não nề…
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Hồi nhỏ đứa con nít nào cũng ưa thích phim hoạt họa. Nói là thích chớ hồi đó con nhà quê núi như tôi làm gì có cơ hội mà xem. Lớn lên, nhất là sau này lưu lạc nơi xứ người tôi mới có dịp thưởng thức các loại nghệ thuật hoạt hình qua màn ảnh đại vĩ tuyến Xi-nê-ma Sô-lố p-cốp (Cinema Scope) trong các rạp chớp bóng. Khi xem phim hoạt họa Peter Pan của hãng phim Walt Disney thấy con bé đom đóm mang tên Jingle Bell bay tới đâu ánh sáng óng ả rải bụi vàng tới đó. Con Jingle Bell trông đỏm dáng đáo để mà dễ thương chi lạ. Nó làm tôi nhớ mấy con đom đóm ở quê tôi quá chừng.
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Hoa ánh sáng

Khi ta thấy bên đường
Những hạt bụi vô tình ai để rơi trong mắt
Những nét mặt hốc hác thương gầy tuôn gió bấc
Những tâm hồn khép kín dấu rêu phong
Tóc rối chiều mây ướt giọt sương bồng.

Áo vá trời xanh
Bước đi trong dấu ngoặc
Những cơn gió rát tung hê
Bên đường gập ghềnh sỏi đá
Người đi đâu, cát bụi ngược xuôi về…!
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Chiều tàn trên núi

ở đây
núi tiểu thư

hàng mai nở
dưới nắng tà
chiều xuân
mong manh hơi thở
tro tàn
xám ta

bóng mây
tan
cuối rừng  Đọc tiếp »

Trần Hoài Thư

Lời Giới Thiệu: Nhà văn Trần Hoài Thư, sĩ quan Thám kích Sư đoàn 22 Bộ binh, rồi Phóng viên chiến trường 3 lần bị thương năm nào, sau những năm tù đầy, từ ngày vượt biển rồi sang định cư tại Hoa Kỳ, anh Trần Hoài Thư từ 2001 đã cùng với các bạn văn bền bỉ âm thầm làm việc trong bao nhiêu năm nhằm phục hồi di sản Văn học Miền Nam 54-75 đang bị phá huỷ.

Nói tới sinh hoạt Văn Học Miền Nam 54-75, cũng phải kể tới các phong trào báo chí sinh viên nở rộ từ các phân khoa Đại học Miền Nam thời bấy giờ. Riêng trường Y khoa Sài Gòn, có tờ Nguyệt san với manchette Tình Thương: “cơ quan tranh đấu văn hoá xã hội của sinh viên Y khoa”, tờ báo đã hoạt động mạnh mẽ được ngót 4 năm, với số ra mắt tháng 01.1964 và số cuối cùng 08.1967 báo bị đình bản.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Thanh Tâm Tuyền
dinhcuong

lớn. lớn dậy mãi thi sĩ
rồi chết cùn mằn thân hoẵng rừng sâu
cháy than đen. rễgấu
mũi tên xé gió. và tuyết
và huyệt lá
chôn những bài thơ

đăm đắm mắt. đăm đăm khói
nheo mơ về cuống phổi. tà lung
rậm hít bóng mặt trời. sau lưng gụ
búng miệng khạc. đêm gập trời
xuống gối
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh


Mãn tang, 2016.
Acrylic trên bố.
Tranh Vương Ngọc Minh

Mãn tang chồng chị chưa tái giá

ngày tôi mở toang cửa hang
một đám mây kéo nhỡ nhàng phu thê
nắm chữ quốc ngữ chân quê
ngang ngửa với nguyên cơn mê công hầu

đứng bên con voi nằm chầu
nghe tuyền chuyện đợi đêm thâu đáp- đền
trưa- trống kêu cơm như rên
cỏ trổ cao- ngọn trắng lềnh chân mây
Đọc tiếp »

Châu Thạch


Nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt

“Hành” là một thể loại thơ không phổ thông lắm, nhưng nó từng giữ một vị trí đáng kể trong lịch sử thi ca Việt Nam. Một bài thơ ở thể “Hành” thường đề cập đến những sự việc với tâm trạng bức xúc. Nếu so sánh “Hành” với những thể thơ khác ở giai đoạn thơ mới (Thập niên 1930 đến nay) thì thể “Hành” không được sáng tác nhiều. Tuy thế dầu ít, “Hành” cũng có được ngôi vị trân trọng trong nền văn học giai đoạn nầy. Cụ thể là “Tống Biệt hành” của Thâm Tâm, “Hành Phương Nam” của Nguyễn Bính và một số bài thơ thể “Hành” ít nổi tiếng hơn.

Gần đây bài “Bảy Mươi Hành” của nhà thơ Hạ Thái Trần Quốc Phiệt cũng khẳng định được thể thơ “Hành” có một chổ đứng vững vàng trên diễn đàn thi ca.
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Đừng hỏi tôi là ai

1.
Ôi xin bạn
Đừng hỏi tôi là ai
Giá như được
Tôi ước làm chiếc bánh
Làm no lòng đứa trẻ ăn xin
Đêm mùa đông trái tim thành phố không đóng cửa
Tôi nguyện làm chiếc áo nhỏ nhoi
Che thân gầy người hành khất không nhà
Đọc tiếp »

Đêm

Posted: 04/04/2017 in Thơ, Trần Thụ Ân

Trần Thụ Ân


Đêm
Đỗ Thành

đêm xuống chờ tin anh không ngủ
cây có vì hoa đứng lặng người?
ai đó đang giữa trời nhả khói?
bao giờ trở lại nắm tay tôi?

đêm có vì tôi ở thật lâu
mở toang cánh cửa gió không màu
thắp ngọn đèn trăng vàng võ cũ
soi bước chân người xuyên canh thâu
Đọc tiếp »

Phạm Chí Dũng


Việt Nam hiện có hơn 1,000 tờ báo cùng các đài
phát thanh truyền hình. (Hình: Getty Images)

Hai loại “máu mặt”

Trong tổng số 858 tờ báo in, 105 báo điện tử và 66 cơ quan phát thanh, truyền hình của chính quyền Việt Nam, chỉ có khoảng 25-30 báo là có “máu mặt.” Với những quan chức cao cấp của đảng mang tư tưởng cố thủ quyền lực và lợi ích, tham vọng khuấy đảo chính trường, tìm mọi cách để “vươn lên một tầm cao mới” và ít nhiều thẩm lượng được vai trò dẫn dắt của báo chí trong bối cảnh truyền thông đang tác động mạnh đến nhận thức người dân, nếu không biết “mượn tay” báo thì chỉ có “vứt đi.”
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
tặng Nguyễn Minh Thanh, Trịnh Bửu Hoài và thầy Thích Thiện Chí

Lửa và máu cháy giữa quê hương
Mang cả tiếng chim gào góc phố
Năm tháng lỡ nửa đời viễn xứ
Núi chất đầy hồn đá ngàn thu…

Vách sơn hà khắc hịch thiên thư
Lữ khách chạnh lòng bên nguyệt khuyết
Ôm sử ký ngồi chờ vận nước
Kẻ nội thù đạp nát Cổ Loa !
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Cao Bá Quát (1809-1855)

1.
Nửa đêm đọc thơ Ông
Chữ bay cao tiếng hú
Tháng năm vây chỗ trú
Sông núi nhốt giấc đời
Phương trời kia nghẹn lời
Chu Thần đành lỗi hẹn.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Hòa âm: Đỗ Hải; Trình bày: Hợp ca
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phan Việt Thủy

Một chút rượu vào là con người bần thần buồn nản. Ngày nào tôi không được nói chuyện với Mỹ Hảo, con người tôi cứ lửng lơ nuối tiếc. Mỗi buổi chiều về lòng tôi như lửa đốt, nôn nóng bồn chồn. Tôi không hiểu tại sao tôi lại có cảm giác như vậy nhưng tôi cố tự chữa bằng cách tìm quên. Bờ sông mặt nước làm cho tôi quên đi cảm giác đó. Khi ánh nắng màu cam cuối ngày sắp khuất hẳn ở cuối chân trời, tôi nhìn xuống bờ sông những áng mây màu tơ lung linh đáy nước, tôi thấy hình ảnh Mỹ Hảo rất rõ ràng và nỗi nhớ nhung tràn ngập tâm hồn tôi. Nhiều lần tôi tự hỏi mình đã thực sự yêu Mỹ Hảo? Tôi không trả lời được, tôi thương hay yêu Mỹ Hảo? Tôi say đắm hay ngây dại? Tất cả lẫn lộn vào dòng suy nghĩ. Có một điều tôi biết tôi không thể vắng Mỹ Hảo lâu ngày được. Tôi tự ví mình như anh chàng lưu linh, một ngày không có rượu.
Đọc tiếp »

Theo em vào quán phở

Posted: 03/04/2017 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

nắng cũng như tôi lén theo chân
vào gần bàn khuất nép âm thầm
ngoài tôi và nắng còn nhiều lắm
ánh mắt đám đông chẳng ngại ngần

em đã đặt bàn trước phải không
hay là ưu ái của chủ nhân
dành riêng góc đẹp chờ em đến
đỡ khỏi xếp hàng như số đông
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh


Nhà văn Phùng Nguyễn
[photo by Ngô Thế Vinh 05.2015]

Phùng Nguyễn sinh năm 1950, mất ngày 17 tháng 11 năm 2015. Bàng hoàng với cái chết đột ngột của Phùng Nguyễn ở cái tuổi đang sung mãn nhất về sinh hoạt trí tuệ và sáng tạo, tôi đã viết bài tưởng niệm “Phùng Nguyễn, Như Chưa Hề Giã Biệt” (1), nay nhớ tới Anh, có dịp đọc lại bài viết, mới nhận ra là còn nợ Anh “Ba Câu Hỏi”, mang món nợ ấy cũng đã hai năm, nay là lúc tôi phải trang trải, và cũng là thay cho nén nhang tưởng nhớ Phùng Nguyễn. (Ngô Thế Vinh)

1. Sông Mê Kông, mối tình lớn

Phùng Nguyễn: Sẽ không xa lắm với sự thật nếu cho rằng ai cũng có một mối tình lớn. Nhà văn Ngô Thế Vinh cũng không ngoại lệ. Người tình của nhà văn đến từ một vùng hẻo lánh của cao nguyên Tây Tạng (Tibetan plateau) với một độ cao hơn 5000 mét tính từ mặt biển. Bắt đầu bằng những bước dò dẫm từ vùng núi non thuộc tỉnh Thanh Hải, nàng lượn lờ suốt chiều dài tỉnh Vân Nam miền Nam Trung Quốc trước khi lần lượt băng qua biên giới các quốc gia Miến Điện, Lào, Thái Lan, Cambodia, và cuối cùng Việt Nam, nơi nàng kết thúc cuộc hành trình dài hơn 4800 km và hòa nhập vào Biển Đông ở các cửa Sông Tiền và Sông Hậu. Nàng được gọi bằng nhiều cái tên, Dza Chu, Lan Thương, Mea Nam Khong, Tonglé Thom, Cửu Long… Tuy nhiên nàng được biết đến nhiều nhất dưới cái tên Mekong.
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

Mấy mươi năm trước, so với tôi anh không có cửa,
Mà hôm nay anh có cửa quá trời!
Sự phát triển đất nước anh, không còn gì nói nữa,
Nhưng tôi vẫn tự hào cho tổ quốc tôi!

Dân anh ấm no, nhưng chưa sống được ở thiên đường,
Anh vượt qua tôi, nhưng chưa ở vào đỉnh cao trí tuệ.
Sao bằng đất nước tôi có tượng đài nghìn tỉ,
Và những anh hùng giỏi hơn cả Tề Thiên!
Đọc tiếp »

Ngô Hữu Hùng

Thơ: HTNX; Nhạc: Ngô Hữu Hùng; Hòa âm: Minh Đạo; Tiếng hát: Thái Hòa
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Trần Huy Quang

(Đăng trên tuần báo Văn Nghệ, số 27 ra ngày 04-7-1992, truyện này được nhiều người đọc coi như bản tiểu sử HCM cực ngắn. Sau 4 ngày phát hành, tờ báo bị thu hồi và tác giả Trần Huy Quang bị treo bút 3 năm.)

Hinh là con trai thứ ba trong một gia đình nông dân không nghèo nhưng cũng không giàu có gì lắm. Cha anh ta có đỗ đạt, đã từng làm quan, nhưng tính khí thất thường, lòng đầy ham hố nên quan trên không mặn mà gì nên đã bỏ quan, khi đi dạy ở chốn kinh kỳ, khi ngồi bốc thuốc ở vùng sơn cước. Hinh thừa hưởng ở dòng họ và khí chất của vùng chôn rau cắt rốn cái nết cơ bản cần cho kẻ có hoài bão tham chính là tính đa mưu túc kế, lòng dạ thật không bao giờ lộ ra mặt, bạn bè cùng lứa không ai dám kết thân làm bằng hữu. Hinh sáng dạ, lại có chí, học đâu biết đó, hai mươi tuổi làm thơ chữ Hán, đọc Rút-xô, Mông-tét-ski-ơ… bằng nguyên bản nhưng Hinh chán học, chỉ nhăm nhăm một dạ xuất ngoại. Đạo học không có đường tắt, mà lập thân bằng con đường học vấn thì mù mịt, xa vời quá. Bằng văn chương thì chỉ khi thế cùng lực tận, bất đắc dĩ mà thôi.
Đọc tiếp »

Ca ngợi phụ nữ

Posted: 31/03/2017 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh


Thiếu nữ và hoa Mimosa
dinhcuong

Em đã đánh thức những giác quan trong anh
Mặt mũi chân tay có một thời vô dụng
Thượng Đế ban cho anh sự sống
Mặt trời ban cho anh một trái đất buồn
Mẹ cha ban cho anh hình thể, trí khôn
Em gom hết Thượng Đế, mặt trời, mẹ cha cộng lại
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Tầng tầng mưa

Tầng tầng mưa tháng tám
mưa qua tháng hai tháng giêng
những đường bông vạn thọ
thơm sao mái tóc mẹ
lệ tầm thinh
tiếng kinh vang rền vách đá
mái hiên không trăng
thất thập hề! cơn mưa hạ.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân


Memory lane

Ba bỏ Cà Mau đi, vài năm sau, má tôi sa sút một cách nhanh chóng. Những căn nhà lần lượt bán. Tiền bạc cũng không đủ để nuôi một bầy con và bầy cháu ăn không ngồi rồi. Chị Mau chỉ biết nấu nướng và chăm sóc cho từng đứa, là đã hết thời gian trong ngày. Cuối cùng, chị đành kiếm chồng. Một ông lính trong sư đoàn 21 thương chị, chịu đưa gia đình chị về Chương Thiện sinh sống. Chị Mau đi, má thêm vất vả. Cái quán ế nhệ. Vì những cái quán mới mọc lên, bao vây chung quanh. Vì rạp Huỳnh Long đóng cửa, người chủ rạp xoay qua kinh doanh cho hàng không Air Việt Nam. Thất bại, má bán luôn cái quán, rồi dọn nhà tới sát trại lính, pha cà phê kiếm sống. Khu trại lính này, ngày xưa là khu dinh điền rộng lớn dưới trào Ngô Đình Diệm. Nay, trong chế độ của tướng lãnh, nó biến thành trại địa phương quân, súng ống rợp trời.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Ẩm thực

việt không vê
vzò vziên lồ gồhán(g)
thước hình chữ T khuôn mặt thợ
tình tiền tẩu tán
định vị chủ là mày

là ai
[ôi ai ôi aiôi]
ma-dzê mày đâu
tình tang tích tịch
con đường xưa leng keng nhạc khúc
chuông bá láp
điểm chết tô phở không hành
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Thơ nửa đêm

cứ tưởng tượng ta không có mảnh vườn
những ngày những tháng cứ nằm suông
bạn bè xa quá không biết nhậu
dăm câu ba sợi riết cũng buồn !

đất đai hoa trái nắng rồi mưa
ba mươi mấy năm ngọn gió đùa
cái cây ta trồng thành cổ thụ
rụng xuống lá khô cuối những mùa …

28.03.2017
Đọc tiếp »