Nguyễn Minh Phúc

Hơi mẹ

con xin giữ tấm áo nầy
của đời mẹ mặc những ngày bên con
hương trong tấm áo hãy còn
làn hơi mẹ thở mỏi mòn vì con

ngày nào mẹ hãy còn son
hương thơm hơi mẹ vẹn tròn cho ba
ơi đêm thiếu nữ ngọc ngà
chắc me hạnh phúc thăng hoa bên chồng
Đọc tiếp »

Người rơm

Posted: 15/11/2019 in Tâm Thanh, Truyện Ngắn

Tâm Thanh

Khi mùa đông buốt giá tột độ ở đây, tôi biết nơi xa xôi bên kia là mùa xuân. Người nhắc nhở tôi điều này không phải cha mẹ tôi (ông bà chết trên đường vượt biên từ Hải Phòng sang Hồng-công, lúc tôi năm tuổi), mà một cô giáo người Thụy-điển, cô Anita. Nhưng từ ngày tôi bỏ học, xa cô, tôi không biết khi nào là mùa xuân ở bên kia. Nhiều lần tôi mỏi mệt nghề ăn cắp, định về thăm cô. Nhưng năm nay lại xảy ra nhiều chuyện.

Là đứa duy nhất trong băng có quốc tịch, và có cái xe ôtô con, tôi chuyên việc cầm vôlăng trong các chuyến ăn cắp ‘butích’, được gọi nghiêm túc là ‘đi chợ. Địa bàn hoạt động của chúng tôi chủ yếu là các thành phố miền đông Thụy-điển như Stockholm, Uppsala, nhưng nếu có mối bở béo chúng tôi có thể đi sang miền tây như Gưteborg, Bohus. Được hai năm, hình như gần ba năm, cảnh sát thuộc lòng số xe của tôi và nhẵn mặt cả bọn sáu đứa, nhiều khi chúng tôi vào cây xăng mua cái xúc-xích cũng bị theo dõi. Chúng tôi phải tìm đồng cỏ bên nước láng giềng Na-uy. Sang Na-uy mới biết việc đi chợ thanh nhàn như đi ăn đám giỗ. Thằng Tư đại huynh, nói “Chẳng trách Liên Hiệp Quốc xếp đây là nước sống sướng nhất thế giới, năm năm liền.” Trong chuyến đi chợ bên Na-uy, tôi gặp Tuyết Anh.
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung
(Thơ cho Cõi Lặng Im)

1.
Sao đành nhuộm tím màu thu
Cho vàng tôi rụng lá mù sương xưa
Sao đành giăng mắc sợi mưa
Cho hồ mắt gợn sóng bờ khuya tôi
Sao đành nhỏ giọt buồn rơi
Cho đàn tơ chạm phím rời rả đau
Đọc tiếp »

Nguyệt Quỳnh

Cái chết là nỗi sợ lớn nhất trong mọi nỗi sợ của con người. Tuy nhiên, có những người đã gắng vượt qua nỗi sợ, đi cạnh thần chết… để được Sống. Và, cũng có rất nhiều người, vì sợ đã chọn một cuộc sống… như đã Chết.

Có câu chuyện cười thời XHCN:

Giữa đêm, mật vụ KGB gõ cửa nhà một nhà văn Nga.

– Ni-cô-lai Sa-ka-rốp có sống ở đây không?

– Không.

– Vậy anh tên gì?

– Ni-cô-lai Sa-ka-rốp.

Gã mật vụ tức giận, trợn tròn mắt:

– Sao vừa nãy mày nói mày không sống ở đây?

– Thế các ông bảo Sống như thế này mà là sống à!
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm

Suốt quãng đường phiêu bạt
Gót chân nào không cay đắng giữa bụi đời
Những chiếc lá xanh phủ đầy ký ức
Những gió mây…
Những ảo mộng…
Những hạnh phúc khổ đau…
Gánh suốt hành trang vô tận
Như ánh trăng lặng lẽ gánh sương đêm
Như núi thẳm âm vang biên giới
Của thời sinh thời trưởng thời lão tàn
Lặng lẽ ngoáy nhìn lối cũ
Dường âm u sao ghi được lối chân xưa!
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Quang Minh
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Lê Mai Lĩnh


Nhà văn Y Uyên – trước hầm trú ẩn ở đồn Nora, vùng núi Tà Dôn, Bình Thuận. 1969.
(Thư quán Bản thảo số tháng 2/2005)

Tác giả, đôi lời…

Ba mươi sáu năm về trước, nói rõ hơn, đúng vào ngày mồng một tháng Năm năm 1969, sau khi nhà văn Y Uyên chết, trên tạp chí VĂN của Ông Trần Phong Giao, số tưởng niệm nhà văn Y Uyên, Lê Mai Lĩnh tôi, dưới bút hiệu khai sinh Lê Văn Chính, đã có một bài viết, về cái chết của một người huynh trưởng, Y Uyên, anh khóa 27, tôi khóa 1/68, trường Bộ Binh Thủ Đức, bài này nằm giữa, trước là Võ Phiến, sau là Thanh Tâm Tuyền. Điều rất vui là tôi nằm giữa, những bậc đàn anh, bậc thầy. (Lê Mai Lĩnh, 2005)

Đêm 8.1.69

Tôi nghĩ là hắn. Đúng là hắn. Chẳng thế nào là ai khác, ngoài hắn. Tôi biết hắn đóng ở Nora. Tôi biết ngay khi đến đây, hai tháng sau ngày hắn đến. Trình diện phòng I, hỏi thăm, được biết hắn đang ở Nora, tôi thú thật: tôi thất vọng. Thất vọng vì người ta không dùng hắn như một nhà văn có tài (26 tuổi với 4 tác phẩm vững vàng, phong phú biết bao). Người ta dùng hắn như một chuẩn uý, trung đội trưởng địa phương quân. Nhớ đến thơ Luân Hoán: Tôi là một sĩ quan mù, chỉ huy một trung đội điếc… Lúc này, nếu gặp Uy, tôi ắt hỏi: mày có mù, lính có điếc? Hỡi Uy!
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Tôi đếm những nếp nhăn trên mặt
Có nếp nhăn từ lúc mới ra đời
Những nếp dành cho đứa mồ côi
Ôi những đứa bị người đời khinh bạc

Những đứa phải sống bám vào người khác
Học cách ở đời để được yên thân
Mặt đứa này đều có những nếp nhăn
Những nếp đó it ai thấy được
Đọc tiếp »

Ngậm ngùi

Posted: 14/11/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

tuyên ngôn xé bỏ
quăng vào đống phế tích
dõng dạc như anh hùng vung kiếm gỗ
trong khi biển chập chùng
thuyền nát vụn
thân người trôi mênh mang..
đất dâng cho người
rẻ rúng
đồng hương chết trên biển
trong thùng xe  Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

It is high time for me to put an end to your sitting in this place … Ye are a factious crew, and enemies to all good government. (Oliver Cromwell – 20 April 1653, London, England)

Hôm 16 tháng 9 năm 2019, tại lễ ra mắt mạng xã hội Lotus, Nguyễn Mạnh Hùng khẳng định là “người Việt Nam có thể làm ra những thứ mà thế giới chưa từng làm.” Quan niệm của ông Bộ Trưởng, xem chừng, không được dư luận đồng tình hay đánh giá cao.

Tác giả Larry De King mai mỉa ông Hùng là một người “hoang tưởng” và kết luận rằng: “Biển có thể chết, rừng có thể trọc, sông có thể cạn, núi có thể mòn, nhưng não trạng của mấy bác cộng sản không bao giờ thay đổi.”

Nhà thơ Thái Bá Tân giễu cợt: Con Ếch ngu ngốc ấy/Nổ đánh bùm thật to/Thế là hết con Ếch/Muốn to bằng con Bò.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Là tôi

(cheers to {}. cụng ly tôi.)

tôi là tập hợp rỗng
rỗng rang, rỗng rinh, rỗng tuếch, rỗng toác,

không thêm, không bớt.
tôi là ốc mượn hồn

là loài cua mượn vỏ ốc ̶ ̶̶
trú ngụ ở những nơi khác

bên này hay bên kia cuộc đời
khuây khỏa nhất thời trong cõi mới vay mượn.
Đọc tiếp »

Tranh không lời

Posted: 13/11/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Văn Sâm
Tặng bạn Phạm Xuân Hy, Paris.

Mình đi Pháp một tháng mà thời gian ngọa du cũng hơn mười ngày, đó là chưa kể thời gian nghĩ về những quyển sách vừa được thủ đắc từ người quen văn nghệ hay ở một kệ tủ lâu đời của tiệm bán sách cũ.

– Nhà văn Phan Thị Trọng Tuyến tặng bộ sách dầy cộm công phu của nhóm Nghiên Cứu về Đệ Tứ CS: Đời Mình: Lép Trốtski, in năm 1999 tại Hungary, mình từng nghe nhắc tới nhưng chưa bao giờ được thấy. Người dịch là nhà cách mạng lão thành Hoàng Khoa Khôi nay đã quá vãng. Quyển sách khá ích lợi để hiểu về một vấn đề trọng đại của thế giới cả thế kỷ nay. Tương đối khó đọc.

– Ông bán sách Việt độc nhất ở Paris bán giá văn nghệ cuốn Sức Sống Đang Lên của nhóm SVVN ở Pháp chịu ảnh hưởng đỏ, xuất bản năm 1955 ở thủ đô nước nầy, kỷ niệm về người đã chia cắt đất nước, có truyện của anh Phác Văn nào đó viết tưởng tượng về hành vi của Phan Đình Giót người Quân Đội Nhân Dân Anh Dũng lấy mình lấp lỗ châu mai – rồi thiên hạ sau nầy cứ coi như là thiệt nói tới nói lui rồi còn đem ra quảng bá lung tung như một huyền thoại anh hùng để làm gương binh lính.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường

không có màn sân ga làm cuộc tiễn đưa
chỉ ngồi lạnh run lặng thầm đưa tiễn
tháng Mười Halloween trich or treat hô biến
tháng Mười Một Thanksgiving hò về

Dì Mười [ngọt] đi Dượng Mười Một [mặn]ghé
còn rủ O Champagne quá giang ăn theo
một năm qua nghe cái rột mất cái vèo
gặp Ôn gà Tây giữ dáng nằm bóng lưỡng
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Bên đây cầu Rạch Miễu
Cồn Thái Sơn xanh xanh
Mênh mang trời sóng nước
Sương khói chiều mỏng manh.

Sông đời bao xuôi ngược
Mãi miết trôi về đâu ?
Tháng ngày xanh mơ ước,
Tình hoa cỏ xưa sau.
Đọc tiếp »

Mitchell Nemeth
Phạm Nguyên Trường dịch từ bài 17 Facts on the Reunification of Germany đăng trên Foundation for Economic Education ngày 9/11/2019.

Ba mươi năm sau khi Bức tường Berlin sụp đổ, nhiều người ở Đông Đức cũ còn tiếp tục cảm thấy hậu quả của các chính sách xã hội chủ nghĩa của Cộng hòa Dân chủ Đức.

Ngày 9 tháng 11 năm 1989, hai năm sau bài diễn văn lịch sử của Tổng thống Ronald Reagan, với lời kêu gọi Tổng bí thư Đảng cộng sản Liên Xô, Mikhail Gorbachev, phá bỏ bức tường, Bức tường Berlin từ từ sụp xuống khi “những người gõ kiến” dùng búa và cuốc chim để phá nó . Cuối tuần đó, hơn hai triệu người Đông Berlin đã đến Tây Berlin để ăn mừng sự kiện này.

Các gia đình người Đức đã bị tách chia tách, người sống ở phần Đông Đức, kẻ sống ở Tây Đức suốt hàng chục năm liền. Sau Thế chiến II, chính phủ Đông Đức – Cộng hòa Dân chủ Đức (GDR) – đã cho xây dựng bức tường để chia tách lãnh thổ của họ khỏi chính phủ Tây Đức – Cộng hòa Liên bang Đức (FRG). Đặc điểm phân biệt chính giữa hai chính phủ là gì? Đấy là ý thức tổng quát về tự do đối đầu với chủ nghĩa xã hội và áp bức.
Đọc tiếp »

Vị ngọt tự do

Posted: 12/11/2019 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

mấy chục năm bức tường Bá Linh
bị coi là bức tường ô nhục
nó thô bạo chia đôi nước Đức
chặn người dân cấm cản giao lưu

nó mọc lên ngăn cách gia đình
tan tác mất nhau sau thế chiến
nó là biểu tượng của phân ly
làm huyết mạch đông tây tắc nghẽn
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Có bao giờ đất nước thế này chăng?

Có bao giờ đất nước thế này chăng?
Nơi Đông hải giặc Tàu xây căn cứ
Những quả tên lửa tầm xa đang há mồm như thú dữ
Nhắm về bờ Tây
Đợi tàu ngư phủ
Nhắm vào Việt Nam
Đợi giờ nhả đạn.
Đọc tiếp »

Nguyễn Tường Thiết

Sau đây là bài nói chuyện của nhà văn Nguyễn Tường Thiết, con út của nhà văn Nhất Linh trong buổi Ra Mắt cuốn sách “Tự Lực Văn Đoàn và các Cây Bút Hậu Duệ” tổ chức vào ngày hôm qua 9 tháng 11 năm 2019 tại thành phố San Jose, California. (Diễn Đàn Thế Kỷ)

Kính thưa quý vị,

Cách đây khoảng mấy tuần lễ tôi nhận được một cú điện thoại của anh Nguyễn Hùng Tâm, trưởng nam của ông Nguyễn Hùng Trương, tức ông chủ nhà sách Khai Trí ở Sài Gòn trước năm 1975. Anh Tâm mời tôi xuống San José nói chuyện trong buổi Ra Mắt Sách này, cuốn sách “Tự Lực Văn Đoàn và các cây bút Hậu Duệ” mà anh là người đứng ra tổ chức và bảo trợ. Tôi toan từ chối vì với tuổi xấp xỉ 80 tôi rất ngại phải đi xa, nhưng tôi nghĩ đến cái công của ông Khai Trí đối với văn học miền Nam Việt Nam, tôi nhận lời.

Tôi có một mối giao tình đặc biệt với ông Khai Trí, thân phụ của anh Tâm. Trước khi thân phụ tôi, nhà văn Nhất Linh, qua đời năm 1963, ông cụ có ủy thác cho tôi trông nom hai nhà xuất bản Đời Nay và Phượng Giang và quyết định xuất bản những tác phẩm của ông cụ. Với ủy thác ấy tôi đã liên lạc với ông giám đốc nhà sách Khai Trí để phối hợp việc tái bản không những sách của ông cụ tôi mà là sách của những tác giả khác trong Tự Lực Văn Đoàn. Nhu cầu tái bản sách TLVĐ rất cao vì TLVĐ nằm trong giáo trình giảng dậy môn Việt văn bậc trung học, nên tôi liên lạc với ông Khai Trí hầu như thường xuyên và kéo dài suốt 10 năm cho đến tận ngày Cộng sản cưỡng chế miền Nam.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

rêu nhập ùa cơn mưa vào xuân rậm rịch
tóc vàng mắt xanh biết ai ngưòi riêng rớt tha hương
bọt sóng Thu Bồn bây giờ mới là huyền hư cõi thực
âm hồn giống như em quá hà
không tán không tan

bèo cứ giạt cứ phì phò xúc tuyết
ngụp sao đang
lạnh cóng rẻ xương rồi
vị quan đá ngày xưa có nhạo mình cũng đai râu mão giáp
con chó cưng xứ người liếm láp nỗi buồn tôi
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
Tặng Nguyễn Sông Trẹm

Vàng khuya Cố Quận sắt se
Vầng trăng lẻ bóng tôi về quạnh hiu

Sông xưa cảnh cũ tiêu điều
Râm ran tiếng ếch nhái kêu vang đồng

Trăng buồn treo ngọn sầu đông
Bên sông bến vắng đò không bóng người!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nhà văn Tâm Thanh ra đi, như một cánh chim vút qua. Nhưng tiếng kêu của chim còn rớt lại, và sẽ còn ở với cõi nhân gian lâu dài. (Phạm Xuân Đài)

Tôi nhặt được cụm từ “Kho Trời đã khoá” trong truyện ngắn (Chân Dung Một Cô Gái Việt Nam) của Tâm Thanh. Người kể chuyện tên Diễm, sinh ra tại Na Uy, và làm việc như một thông dịch viên (on call) cho sở cảnh sát di trú tại thủ đô Oslo. Nhân vật chính tên Vân, bị bắt giữ về tội ăn cắp và nhập cư bấ́t hợp pháp. Đoạn kết như sau:

“Xin cô nghe đây,” cô cảnh sát mở đề cho một cuộc thẩm vấn cuối cùng. “Cô không đủ lý do xin tị nạn, cộng thêm việc phạm pháp, cô không có con đường nào khác ngoài đường trở về nơi cô đã ra đi.”

“Thế thì trả tôi về Ðức.”

“Tại sao lại Ðức? Cô đi từ Việt Nam mà!”

“Tôi từ bên Ðức sang…”

“Trong hai lần thẩm vấn trước đây cô nói từ Việt Nam, đi bộ sang Trung Quốc rồi sang Nga. Bây giờ lại nói từ Ðức sang. Lời nào là thật?”

“Cái thai lày của một thằng Ðức”.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Chạy!

chạy chức chạy quyền
chạy tiền chạy bạc
chạy án chạy trường chạy gạo chạy giặc
chạy từ bắc vô nam
chạy từ hà nội hải phòng
chạy bằng tàu há mồm bằng máy bay
bằng ghe bầu
chạy từ đông hà quảng trị
chạy từ ban mê thuộc đà nẵng
từ xuân lộc từ bến bạch đằng
từ rạch dừa rạch giá
từ tòa đại sứ đeo càng trực thăng
chạy bằng đường bộ đường biển
chạy bằng tàu lớn tàu nhỏ
bằng ca nô
chạy qua mỹ qua âu
qua đài loan qua đại hàn
chạy vòng vòng qua tàu qua nga qua pháp qua anh
chạy bằng xe tải xe đông lạnh
chạy từ đời ông đời cha đời con đời cháu
chạy suốt đời suốt kiếp
mở mắt ra là chạy!
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Nhạc và lời: Phan Ni Tấn; Tiếng hát: Doãn Hương; Đệm đàn: Doãn Quốc Hưng
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Tâm Thanh

Và Diễm cảm thấy một nỗi chán nản xen lẫn hổ thẹn về người cùng màu da.

Văn phòng nằm trên bờ con sông con Askerelva chảy qua trung tâm thủ đô Oslo. Qua cửa kính ra ban-công, Diễm nhìn những cây phong lá úa vàng soi bóng trên nước, tưởng tượng nếu đây là một căn phòng trong ký túc xá sinh viên, với người yêu bên cạnh, thì thơ mộng biết bao.

Nhưng bây giờ trước mặt nàng là ông cảnh sát di trú và bên phải là một người con gái, cỡ tuổi Diễm. Cô xin tầm trú. Trước khi lên đây, một bà cảnh sát đã khám xét người và hành lý của cô. Bà muốn tìm biết cô gái thật sự là ai, tên tuổi thật là gì, nhà cửa thật ở đâu. Trong ba bốn năm gần đây, nẩy ra một hiện tượng mới là mỗi năm có vài chục người Việt Nam tới xin tầm trú tại Na-uy, không một người nào là… người thật. Báo chí Na-uy gọi họ là ingen person, tương đương với nobody, Diễm và các đồng nghiệp thông dịch viên dịch đùa từng chữ là ‘vô nhân’. Trong cái túi xách nhỏ, có hình hai bàn chân, bà cảnh sát chỉ moi ra được một cái quần tây, một áo thung, một xú-chiêng, hai xì líp, một típ kem đánh răng, một bàn chải. Chân dung thật của cô gái không nằm trong cái túi xách. Bây giờ Diễm dịch cho ông cảnh sát thẩm vấn.
Đọc tiếp »

Lê Văn Trung

Năm mươi năm ta uống một mình

Ta say! Cứ tưởng là say thật
Rượu chảy về đâu? Lạc cõi người
Ai rót? Sao đành không thể rót!
Rượu trong? Sao lòng ta chưa nguôi!

Năm mươi năm ta uống một mình
Năm mươi năm chưa cạn nỗi tình
Ta say! Cứ tưởng đời nghiêng ngã
(Hay đã say vì hương tuyết trinh?)
Đọc tiếp »

Viên Dung

còn hơn nỗi đợi em sợ quá thời
đứng cây núi dựng qua chờ đảo điên

những thứ tưởng tiên tiến bày biện
để lòng cứ giục hiện thực mỏi mong
khi ưu phiền ngày cõng bóng đêm túc trực
mưa dầm chật vật, kềm chế sở cư
nỗi đợi khư khư đứng lại ngồi
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Bảy bãi đá san hô trong quần đảo Trường Sa của tổ tiên người Việt bị Tàu cộng đánh chiếm năm 1988. Mười lăm ngàn cây số vuông đất biên cương phía Bắc của lịch sử Việt Nam trở thành đất Tàu cộng từ năm 1999. Formosa đầu độc biển, giết chết sự sống cả dải biển miền Trung năn 2016. Rừng nguyên sinh Bà Nà, rừng tự nhiên Sơn Trà, rừng đại ngàn Tam Đảo bị san phẳng xây biệt thự làm cõi riêng lui tới cho mấy người sẵn tiền. Ba mươi chín trai gái người Việt phơi phới tuổi 20 chết cóng trong xe đông lạnh trên đường trốn vào nước Anh… Đó là những thảm họa quốc gia của người Việt Nam những năm tháng đau buồn này. Tất cả những thảm họa đó đều chỉ từ một căn nguyên.
Đọc tiếp »

Té và rơi

Posted: 08/11/2019 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Té và rơi là hai động từ
chết tới bị thương, không tránh khỏi
dân đen hay cán bộ thường gặp phải
chẳng ai biết cớ gì, tại sao, vì răng
những dấu hỏi luôn hiện ra, quen thuộc
thét đâm lờn, hỏi đầu gối đâu biết trả lời
đang đi khi không tự té
hắn chết vì sơ ý đập mặt vào dùi cui
phó giám đốc ông tiến sĩ này nọ
công tác lầu cao tầng ma đưa lối quỉ bày đường
hốt nhiên làm sầu riêng rụng sau vườn lịch bịch  Đọc tiếp »

Huế và tôi

Posted: 08/11/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

1.
Đêm nay tôi bay về thăm Huế.
(Bay theo hồn trong giấc mộng thôi)
Huế vẫn y nguyên như ngày cũ.
(Ít ra là Huế ở trong tôi).

Trường Tiền vẫn sáu vài mười hai nhịp.
Em vẫn theo không kịp, tội hè!
Phượng vẫn đỏ dọc đường vô Nội.
Nắng vẫn chói chang theo tiếng ve.
Đọc tiếp »

Huỳnh Thị Quỳnh Nga | Hoàng Xuân Sơn

Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công?
Có người cho cắt dán (thơ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân.
Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén.
Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời.
Thử nghiệm xem!

Những đóa nghịch mùa

Huỳnh Thị Quỳnh Nga

Cúi xuống để thấy
Câu lục bát mềm như cỏ
Lặng im như thiền.
Trên cành sen đêm qua phía mùa thu con gái
Tôi nghe sông trôi khắc khoải
Phù sa mềm
Em về . Với tay hái chạm những mùa sen
Đóa sen nào rất hồng tôi nhớ quá đôi môi em
Ngón tay nào rất ngoan
Thơm lên từng cánh gió   Đọc tiếp »

Wolfgang Borchert
Lưu Thủy Hương dịch từ nguyên tác tiếng Đức Radi của Wolfgang Borchert

Hồi đêm thằng Radi ghé chỗ tôi. Vẫn mái tóc vàng và nụ cười trên khuôn mặt nở nang mềm dịu. Cặp mắt hắn cũng như mọi khi: hơi nhút nhát và hơi thiếu tự tin. Cũng vẫn vài sợi râu vàng lún phún.

Tất cả vẫn thế.

Radi, cậu chết rồi mà, tôi nói.

Ừ, hắn trả lời, xin đừng cười.

Vì sao mình phải cười?

Các cậu luôn cười mình, mình biết đấy. Bởi vì mình có dáng đi buồn cười và dọc đường đến trường cứ ba hoa thánh tướng về bọn con gái, những đứa mà mình không hề quen. Các cậu cứ hay cười chuyện đấy. Và bởi vì mình là đứa luôn rụt rè một tí, mình biết rõ như thế.
Đọc tiếp »

Đao phủ Phùng Quán

Posted: 08/11/2019 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong
(Nhặt ý tùy bút Nghiện thơ của Nguyễn Quang Lập.)


Phùng Quán (1931-1995)

cầm dao phay đi quanh chiếu rượu
chỉ ai người ấy phải đọc thơ
nói thơ dở là đem xử trảm
các nhà thơ ngóng ngóng chờ chờ

nghe đọc xong phồng mang trợn mắt
hỏi mọi người có trảm được không
không không thơ hay ai cũng nói
tiếng cười vang vang khắp cả phòng
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

Người vẫn đang hành hương

Chúng ta đang bảo nhau hành hương
trên những đường mòn khô đét đầy bụi đỏ

Và chúng ta vẫn đang mặc cả nhau
trên những đồng lúa đã bị xới tung

Nơi đàn cừu sẽ bị lùa về
hay nơi bọn mại bản đang họp chợ?

Những mùa sung mãn xa xưa
dần cạn kiệt theo môi người tuyên hứa
Đọc tiếp »

Bóng mưa

Posted: 08/11/2019 in Thơ, Trần Vấn Lệ

Trần Vấn Lệ

Người con gái trở bàn tay ngà ngọc
nàng khoe ai hay trăn trở một mình?
Lợi dụng núp mưa, tôi đứng lại nhìn
(nhìn mưa thôi chớ không dám nhìn ai cả…)

Người con gái có mắt buồn như lá
có đôi môi màu đỏ một trái tim
tàn cây tôi núp mưa không là cây sim
không có trái nào giống đôi môi người ấy…
Đọc tiếp »

Lê Viết Thọ


Đập thủy điện Aa Xayaburi trên sông Mekong
Ảnh: Tom Fawthorp

Tính chất và mức độ ảnh hưởng của xung đột về sử dụng nguồn nước sông Mekong khiến người ta ví nó như một biển Đông thứ hai.

Nhưng vấn đề là làm sao giải quyết những tranh chấp đó?

Cuối tháng 10 vừa rồi, đập thủy điện đầu tiên ở hạ lưu sông Mekong – đập Xayaburi 1.285 megawatt – bắt đầu đi vào hoạt động thương mại tại Lào, giữa lúc dân làng ở Thái Lan biểu tình phản đối.

Người biểu tình cho rằng đập Xayaburi và nhiều công trình khác đang được thi công sẽ phá hủy sinh kế của họ trong tương lai, theo Reuters.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu


Phạm Thị Trà My (1993-2019)

Tâm sự với cháu Trà My…

Không phải đến giờ cháu mới không thở được
Mà đã ngất nhiều lần khi còn ở Việt Nam
Ta nghẹn ngào và thơ không thể khóc than
Xã hội của mình bây giờ là thế đấy

Cháu còn trẻ ra đi là đúng vậy
Tìm nơi nào có không khí sạch trong
Ở nơi nầy cháu đừng có hoài mong
Khi không khí hình như đà nhiễm khuẫn
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Người về như nắng

người về như nắng giêng hai
tôi cầm những giọt dần phai trong chiều
sợ người quên một lời yêu
sợ ngày mưa gió hắt hiu sương tràn

chập chùng con phố thênh thang
như tình tôi ánh đèn vàng xước mưa
bên trời sóng vỗ âm thưa
biết người còn nhớ ngày xưa không người
Đọc tiếp »

Lê Lạc Giao

Tôi nhận được tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của nữ thi sĩ Nguyễn Thị Khánh Minh tặng vào những ngày lập thu đầu tháng mười. Khi nhìn tên tập thơ, tôi nghĩ ngay đến nỗi niềm hoài vọng của tác giả. Tuy quen biết Khánh Minh chừng năm năm qua người bạn làm thơ Nguyễn Lương Vỵ, tôi lại biết rất ít về nhà thơ nữ cùng thế hệ này cũng vì điều kiện sinh sống có tính khép kín tại Hoa Kỳ. Về sau có đi uống café vài lần và nói chuyện với Khánh Minh, tôi càng khâm phục cô hơn nữa. Một người mà thể chất rất tệ vì bệnh tật, càng về sau đi đứng khó khăn cùng phải lo quán xuyến gia đình vẫn không ngăn cô sáng tác. Và các tập thơ đều đặn ra đời như thách đố với tình trạng tiêu cực của bản thân. Ngôn Ngữ Xanh là tập thơ thứ mười hai của nhà thơ Nguyễn thị Khánh Minh.
Đọc tiếp »

Trở về

Posted: 07/11/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm


Trở về
dinhcuong

Tôi về mưa vẫn còn chưa tạnh
Nắng đuổi hoàng hôn trời trở chiều
Xóm nhỏ đìu hiu nằm hiu quạnh
Tiếng đàn ai gảy tiếng cô liêu

Gỏ cửa nhà quen tìm bạn cũ
Vườn trống còn trơ một bụi hoa
Con vện nằm im chờ đợi chủ
Uể oải nhìn tôi chủ vắng nhà
Đọc tiếp »