Gs.Ts. Roland Jacques

Đây là bài tham luận của Linh mục, đồng thời là Gs.Ts. Roland Jacques (Pháp), trình bày tại hội thảo “Di sản do (những giáo sĩ) Dòng Tên Bồ Đào Nha để lại ở Việt Nam”, tại Bảo tàng São Roque (Lisbon, Portugal) vào sáng 24/10/2019. Bản dịch này do chính Gs.Ts. Roland Jacques dịch sang tiếng Việt, in và phát cho các cử tọa tại Hội thảo.

TÓM TẮT

Xem trong các viện lưu trữ, dường như chúng ta không thể khám phá ra tài liệu quan trọng nào chưa được khai thác để tìm hiểu về cuộc sống và sự nghiệp của Francisco de Pina. Đúng vậy, ngài rất xứng đáng được biết đến. Chúng ta có thể học được rất nhiều bài học và kinh nghiệm thực tế từ những việc ngài làm. Sự bén rễ sâu của Pina trong nền ngôn ngữ học Bồ Đào Nha là một khí cụ tuyệt với trong việc sáng tạo ra chữ Quốc ngữ. Tầm nhìn rộng mở của ngài có một vị trí quan trọng trong sự tiến triển của Việt Nam hướng về một nền văn hóa độc lập. Cuối cùng, công việc của ngài có ý nghĩa rất lớn trong việc giúp Kitô giáo bén rễ sâu vào nền văn hóa Việt Nam.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

39

nước Anh thì ở rất xa
trước đây đế quốc nay là anh em
đồng tiền kiếm được rất đen
những ngôi biệt phủ mọc lên quê nhà

đồng tiền ở xứ người ta
mình đem sinh mệnh thành ra của mình
một thời khói lửa điêu linh
một thời no ấm thanh bình là đây
Đọc tiếp »

Trương Văn Dân

Có thể nói tiểu thuyết lịch sử ở Âu châu bắt đầu từ sau khi nhà văn Walter Scott viết tiểu thuyết “Ivanhoe”, xuất bản vào năm 1819. Truyện kể về một hiệp sĩ thời Trung Cổ của nước Anh và sau đó năm 1823 ông còn xuất bản quyển “Quentin Durward” kể về những chuyện xảy ra vào thời vua Luigi XI (1423- 1483) ở Pháp. Cả hai quyển này đã thành công xuất sắc và mở đầu cho thể loại tiểu thuyết này.

Cùng trong thời gian đó, dưới ảnh hưởng của chủ nghĩa lãng mạn thì tiểu thuyết “Người được đính hôn” (Promessi Sposi) của Alessandro Manzoni ở Italia cũng vừa xuất hiện. Được viết từ năm 1821 và xuất bản vào năm 1827 tác phẩm này thành công tức khắc và cho ra đời một thể loại mới về lịch sử.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường

Ôn tha Mệ quyết không tha
nghe tin lụt lội quê nhà đòi nơi
cái lu đỏng đảnh bể rồi
hứng không nổi chịu giọt Trời tai ương
vại lu mỏn cuộc nhiểu nhương
thua cái bể cạn bình thường hồi xưa…
Đọc tiếp »

Arkady Averchenko (1881-1925)
Trần Quốc Việt chuyển ngữ


Arkadt Averchenko (1881-1925)

“Đàn ông tức cười thật,” bà nói rồi mỉm cười mơ màng. Không biết lời này ngụ ý khen hay chê, tôi trả lời mập mờ: “Cũng hơi đúng.”

“Đúng quá đi chứ, như chồng tôi cũng ghen tuông thường tình như ai vậy. Nhiều lúc tôi tiếc là đã lấy phải ông ấy.” Tôi bối rối nhìn bà, “Chờ bà giải thích ạ.” tôi mở đầu.

“À, tôi quên là ông đã chẳng nghe chuyện gì. Khoảng cách đây ba tuần, tôi với nhà tôi đi bộ qua quảng trường để về nhà. Tôi lúc ấy đội cái mũ đen lớn rất hợp với tôi, và má tôi ửng hồng do đi bộ. Khi chúng tôi đi qua dưới ánh đèn đường, một người đàn ông tóc đen đứng gần đấy liếc nhìn tôi và bất ngờ nắm lấy tay áo ông Alexander nhà tôi.”
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Thưa Mẹ! Con đã về bên Mẹ
Đứa con đi hoang nay đã trở về nhà
Linh hồn con giờ không còn trắng trong thời thơ bé
Với bao vết xước suơng gió cát bụi đường xa!

Con hư đốn giữa chợ đời tha hóa
Lòng Mẹ thương con thao thức ôi biết mấy đêm dài
Tóc bạc thêm với tuổi già tàn tạ
Đứa con trở về nay Mẹ đâu còn tương lai!
Đọc tiếp »

Lương Nguyên Hiền


Phan Châu Trinh (1872-1926)

Nếu tính đến năm 2016, Phan Châu Trinh đã mất được 90 năm, nhưng tư tưởng của ông để lại cho hậu thế vẫn còn giữ nguyên giá trị cho đến ngày hôm nay.

Đầu mùa thu năm 2016, vào một buổi chiều cuối tuần, vô tình tôi đọc được một bài thơ trong cuốn sách của người bạn cho mượn. Bài thơ mang tên “Chí thành thông thánh“ nói lên tấm lòng chí thành đối với đất nước đã thấu đến trời xanh (dịch sát nghĩa “Lòng chí thành cảm đến cả thần thánh”). Chỉ cần đọc hai câu đầu của bài thơ:

Thế sự hồi đầu dĩ nhất không,
Giang sơn vô lệ khấp anh hùng. [1]

Ta sẽ cảm nhận được cái tận cùng của đau, của đớn mà một dân tộc đang phải chịu đựng khi bị ngoại xâm dày xéo và đã phải lên tiếng than thân trách phận về sự khổ nhục đến độ không còn dư nước mắt để khóc cho các bậc anh hùng.
Đọc tiếp »

Mẹ vội vàng

Posted: 05/11/2019 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Chạy đi đâu mà vội
Mà vàng thế Mẹ ơi
Đất không nằm phía đó
Nước đã cạn kiệt rồi

Đất của dân chúng cướp
Phân lô bán làm giàu
Nước cong hình chữ S
Líu ríu chảy về đâu
Đọc tiếp »

Đỗ Duy Ngọc

Hắn ở tầng bảy của một chung cư cao cấp. Từ cửa sổ phòng hắn nhìn xuống thấy một vạt cỏ xanh rì của công viên. Ngay tầm nhìn của hắn là chiếc ghế đá trắng phau. Bãi cỏ và chiếc ghế đá gợi một khung cảnh lãng mạn như một cuốn phim nào đó hắn đã từng xem. Hắn thích đứng từ trên cao nhìn xuống đó và nghĩ nhiều chuyện.

Sáng nay như lệ thường, hắn nhấm nháp ly cà phê và nhìn xuống. Vạt cỏ vẫn xanh rì và chiếc ghế vẫn trắng phau. Nhưng linh tính lại cho hắn có cảm giác sẽ xảy ra một cuộc án mạng. Sẽ có một cái chết. Ngay vạt cỏ đó. Ngay chiếc ghế đá đó. Hắn có năng khiếu của một con thú, đánh hơi được những cái chết. Hắn đã từng thoát chết nhờ cái linh tính trời ban này. Hắn là dân tình báo. Làm cái nghề mà cái chết luôn rình rập, sự may mắn và cảm giác luôn là lối thoát để có thể sống sót trước những hiểm nguy. Đã có lần hắn huỷ một chuyến bay vì đánh hơi được mùi tử khí. Chuyến bay nổ tan xác khi vừa cất cánh. Một lần khác, trong một quán ăn ở Tây Ban Nha, hắn ngửi thấy mùi chết chóc nên vội vã rời quán. Nửa tiếng đồng hồ sau, quán bị đánh bom. Ở Berlin, một lần hắn định qua đường, linh tính báo có sự nguy hiểm, hắn rẽ lối khác và đã có một vụ đụng xe với nhiều người đi bộ tử vong vì xe cháy. Linh tính là năng khiếu trời cho, cộng với những bài học về nghề ở Đông Đức, lại thêm kinh nghiệm hơn chục năm làm nghề nhiều nước trên thế giới giúp cho hắn có một bề dày đánh hơi được những bất trắc có thể xảy đến. Hắn có thể ngửi được mùi tử khí khi chưa có án mạng xảy ra. Và hôm nay hắn đã thấy điều đó. Ngay tầm nhìn của hắn từ trên cửa sổ. Sẽ có người chết hôm nay trên vạt cỏ. Có thể trên ghế đá. Hắn thấy máu chảy.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Giữa ngàn thông Đà Lạt

Lại nhớ về nơi ấy

Ngủ đi em – dưới gốc thông già
Dưới triền đồi thơm mãi cỏ hoa
Ngọt sương mai trên từng lá biếc
Vẳng suối ngàn đá hát thật xa.

Chiều một mình ngồi đón thông reo
Tìm bóng ai xuống núi qua đèo
Đời phù du lòng sao mỏi gọi
Ngựa lạc bầy cuối dốc cheo leo.
Đọc tiếp »

Trần Mộng Lâm

Ảo ảnh

Chiếc lá thu rơi xuống.
Đỏ như vết son trên môi nàng.
Mặc áo ki-mô-nô
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Sao các vị lãnh đạo Đảng và Nhà nước không về Hà Tĩnh mà nghe dân chửi? (Luật sư Trần Đình Triển)

Thể theo lời yêu thượng dẫn, hôm 23 tháng 2 năm 2019, T.T. và nhiều vị lãnh đạo Đảng và Nhà Nước đã tụ tập về Nghệ An. Trong buổi họp mặt này, ông Nguyễn Xuân Phúc đã lên diễn đàn đọc đôi câu khiến cử tọa (toàn mặc veston và đeo cravate) đều thấy nức lòng:

Cầm vàng có thể vàng rơi
Lấy con trai Nghệ Tĩnh cả đời ấm no

Nghe xong tôi nhớ ngay ông Võ Kim Cự, Bí Thư Tỉnh Ủy Hà Tĩnh, người đã cấp phép và cho công ty Formosa nhận nhiều ưu đãi “kịch trần” tại địa phương này – theo như tin loan của báo Đất Việt: “Được hưởng thuế thu nhập doanh nghiệp 10% (doanh nghiệp trong nước là 22%), miễn thuế thu nhập trong bốn năm và giảm 50% số thuế phải nộp trong 9 năm tiếp theo; được miễn thuế nhập khẩu máy móc, thiết bị; miễn thuế tài nguyên…”
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Tự tôi

tôi đá một cú
tự ngã
sóng soài
tôi nhử nhử nhún nhún
tự nhảy loi choi
tôi rống ca một bổn tự vỗ tay
lẹt đẹt
tôi chớp một bô hình tự sướng ngô khoai
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ánh Tuyết
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Thùy Dương

Bà Câm là con một của hai vợ chồng nông dân nghèo. Từ nhỏ bà đã không nói được, chỉ ú ớ trong họng. Hai vợ chồng ông bà cũng không sanh thêm được con nữa. Khi bà câm còn nhỏ, mẹ bà chẳng may qua đời sớm. Bà Câm ở với cha.

Câm cứ vậy lớn lên như mớ cỏ ống trên đồng. Cô làm được đủ việc từ xúc cá, hái rau, nấu nướng đan lát. Năm cô Câm tới tuổi chập chững, cô không có chồng, cô có bầu rồi sanh con. Đứa con đó là con của cô và cha mình. Tôi nghe người già kể lại, đứa nhỏ đẻ ra dặt dẹo, nuôi được mấy tháng thì nó chết. Cô Câm ôm con không chịu chôn, cô rú lên từng cơn, nước mắt dàn dụa. Cô cứ vậy xiết chặt đứa con trong lòng, không cho ai ẵm đi. Cứ một lát cô giở áo cho con bú, đứa nhỏ không bú, nước mắt cô Câm chảy xuống. Qua ngày sau, cô chịu cho người ta đem đứa nhỏ đi chôn ở ngoài đồng. Cô về héo hắt như ngọn cỏ tranh bị bị cắt khỏi đất.
Đọc tiếp »

Lòng hờ

Posted: 04/11/2019 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

Lòng hờ

người ăn ở với tôi, có nhớ
buổi thiếu thời phơi phới bến sông
khói chiến bủa chéo vườn hồng
tình yêu đang nở. xẻ lòng ai chia

người vội bỏ tôi đi, còn nhớ
mấy mươi năm họa trớ thiên đường
bình hoa ngã, vỡ yêu thương
máu xương nguồn cội khó nương linh hồn
Đọc tiếp »

Ra đi

Posted: 04/11/2019 in Thơ, Trần Đức Phổ

Trần Đức Phổ

Sáu lăm năm trước ông bỏ xứ
Xuống tàu rời Bắc để vào Nam
Cũng bởi không ưa màu cờ đỏ
Búa liềm gieo rắc cảnh lầm than

Hai mốt năm sau cha vượt biển
Tìm chốn tự do để náu thân
Nửa mảnh sơn hà bị cưỡng chiếm
Một cõi trời Nam cảnh tóc tang
Đọc tiếp »

Vũ Thư Hiên

Mẩu hồi ức ngắn về nhà văn Hồ Dzếnh lẽ ra được đưa lên FB sớm hơn, nhân kỷ niệm ngày mất của ông (13.8.1991). Nhưng thời gian này có quá nhiều sự kiện cần được nói tới, cho nên tôi đành gác lại. Những gì tôi muốn nói thêm về ngòi bút tài hoa Hồ Dzếnh (đã có nhiều người viết về ông), nằm trong bài viết này. (VTH)

Nhà văn Thanh Châu có một giang sơn riêng – một gác xép bằng gỗ ghép giống hệt gác xép của hoạ sĩ Bùi Xuân Phái”, mà chúng tôi gọi đùa là “ông Giê Su ở phố Hàng Thuốc Bắc”..

Một thời nhiều nhà có thứ gác xép như thế. Nó tăng diện tích ở không nhiều, nhưng tạo ra một mảng riêng tư. Gác xép của Thanh Châu được dành riêng cho ông làm việc và tiếp bạn, người nhà không hề lai vãng. Để lên cái gác xép ấy tôi phải leo một cái thang dựng ngược, bám cứng vào hai thành lung lay của nó mà từng bước nhích lên rồi mới chui qua một lỗ vuông hẹp.

Từ khi nhà nước cách mạng về tiếp quản Hà Nội, Thanh Châu biến mất khỏi văn đàn. Đề tài, bút pháp thuộc dòng lãng mạn nay đã không hợp thời, lại còn nguy hiểm. Nó bị coi là nọc độc. Tác giả Tà Áo Lụa, Bóng Người Ngày Xưa… giờ đây ngồi lặng lẽ nơi mảnh đất tự tạo bên cái bàn trà nhỏ đã lên màu cánh gián và bộ ấm chén gan gà tí tẹo.
Đọc tiếp »

Dương Thiệu Tước

Thơ: Hồ Dzếnh; Nhạc: Dương Thiệu Tước; Tiếng hát: Ái Vân
ban_ky_am

Nguồn: Hợp Âm Việt

Hồn xưa năm cũ

Posted: 01/11/2019 in Hoa Nguyên, Thơ

Hoa Nguyên

Trở lại Sài Gòn hồn chưa nguôi
Đường phố đi qua tắt nụ cười
Trên tờ khai sinh còn nguyên bản
Mình mất nhau từ độ đôi mươi

Con phố xưa vàng trong héo hắt
Hàng cây xanh ruột thắt phù hoa
Từ những bình minh thời son sắt
Còn ai trang điểm tuổi ngọc ngà
Đọc tiếp »

Halloween

Posted: 01/11/2019 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

Chúng ta – người Việt, những Kịch sĩ tuyệt vời
đến nỗi Anh-Cát-Lợi cũng phải ngã nón
với Co-Net Đông Lạnh ma trơi
từng bàn tay mằn mò bám víu tìm khe hở
Máu Máu  Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Thanh

Ấu Triệu Lê Thị Đàn

Quốc dân nô lệ xé lòng đau
Nhi nữ chen vai chẳng khác nào…
Giọng yến kiên trung… môi phượng vỹ
Nét xuân dũng cảm… má anh đào
Trắng dây một dải… theo người trước!
Đỏ máu mấy dòng… chạnh kẻ sau!
Hậu duệ Trinh Nương gương nguyệt rạng
Quần thoa lẫm liệt… sánh anh hào…

Nguyễn Minh Thanh cẩn tác
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Đi qua mùa nước nổi

1.
Nhà em chạm mớn nước
Nước tràn qua cánh đồng
Chống xuồng đi hái súng
Bèo xanh bừng đỏ bông.

Những cánh hoa tim tím
Thương áo gái đồng bưng
Cay xè con mắt ướt
Khói cơm bay lưng chừng.
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ


Hồ Hoàn Kiếm
Bùi Xuân Phái

Hồ Gươm

Hào khí cha ông của thuở xưa
Chìm sâu đáy nước với thần rùa
Còn đây tháp cổ rêu xanh phủ
Nước biếc chau mày với nắng mưa!
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Riêng tôi, tôi không ngớt ngạc nhiên: Sao tự dưng họ lại đâm hèn đến vậy? (Nguyễn Hưng Quốc)

Sức khoẻ tinh thần của tôi tương đối bình thường và ổn định. Chỉ “tương đối” thế thôi vì đôi khi tôi hay bị buồn ngang, nhất là sau những giấc ngủ muộn màng, chợt mở mắt và thấy mình đang trơ trọi ở một nơi hoàn toàn xa lạ. Chán viết, lười đọc, bạn không, rượu cạn nhưng thay vì khoác áo đi kiếm thêm vài chai thì tôi chỉ nằm lắng nghe đám học sinh (ở ngôi trường tiểu học kề bên nhà trọ) hò hát – dù chả hiểu chi. Hoá ra trẻ con của nước Cambodia cũng hay được dậy dỗ hát hò y như mình, lúc còn thơ ấu.

Những bài hát mà chúng tôi được học, cách đây hơn nửa thế kỷ, không hề có trong chương trình của Bộ Quốc Gia Giáo Dục ở miền Nam. Tất cả đều hoàn toàn do ngẫu hứng của thầy cô. Do đó, ca từ không có lời nào nhắc đến râu (dài) tóc (bạc) của bất cứ vị lãnh tụ nào ráo trọi mà thường thì chỉ liên quan đến những con vật ngây ngô (và quen thuộc) trong đời sống hằng ngày:

Em có nuôi một con chó, trông nó to như con bò. Sáng nó kêu gấu, gấu, gấu…
Kìa đàn vịt bơi dưới ao hồ. Thằng bờm xờm vác cây đuổi đánh. A ha ha nó kêu quác quạc quác quạc …
Hai chú gà con đi chơi với nhau. Chú che cái dù, chú đội mũ trên đầu …
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

1 triệu 8 tấn nhôm Trung cộng bí mật tràn vào Việt Nam
Thay vì rửa tiền, bọn Bắc Kinh tìm cách “rửa nhôm” tuồn sang Mỹ
Chúng đã từng rửa nhân dân tệ thành đô la, rửa 39 “thùng nhân” Việt Nam thành quốc tịch China ma quỷ
Chúng rửa luôn rồng Thăng Long qua hình dáng những con trùn
Đọc tiếp »

Bắc Phong

NGUYỆN CẦU

nhập cư lậu để mưu sinh
đâu ngờ chết ngạt hãi kinh trong thùng
tiếc thương những kiếp khốn cùng
người dân Anh thắp nến chung nguyện cầu
Đọc tiếp »

Bs Đỗ Hồng Ngọc


Tranh minh họa của tác giả

Ngay từ thuở nhỏ ta được dạy nói cảm ơn khi ai đó giúp mình. Lời cảm ơn không phải để xã giao mà thật sự biểu lộ lòng biết ơn chân thành của mình đối với người đó. Thế nhưng có lẽ chưa bao giờ ta được dạy nói cảm ơn ta vì nhiều khi ta coi chuyện cảm ơn mình là một điều gì đó lố bịch, kỳ cục, không cần thiết! Trái lại nhiều khi ta còn có khuynh hướng nói xấu mình, bất mãn với mình, thậm chí… nguyền rủa mình.

Nhiều người lớn tuổi nhìn vào gương mỗi ngày thấy mình già đi với những dấu chân chim ở đuôi mắt, vết hằn ở khóe miệng, nếp nhăn nhúm ở bàn tay… đã không thể chấp nhận được mình, đã âu sầu buồn bã, có người phải căng da mặt, bơm xóa vết nhăn hy vọng giữ mãi vẻ trẻ trung nhưng chỉ được một thời gian ngắn rồi cũng “hiện nguyên hình”, có khi tệ hơn!
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

con bưng chén cơm nguội
chờ hâm nồi cá kho
bếp chiều rưng rưng khói
tự dưng con nhớ má

nhớ hồi nào cá nục
má kho qua hai lửa
sao thơm ngon lạ lùng
ăn cứ muốn ăn nữa
Đọc tiếp »

Mạnh Kim

“Có chết cũng đi!” đã trở thành một lời nguyền kinh khủng ám ảnh gần như tất cả người Việt. Vì sao không nội chiến tang thương, không cuộc khủng hoảng lương thực trầm trọng nào khiến cả nước bị đói, không bị đe dọa thường trực bởi khủng bố…, vậy mà người ta phải đi, “chết cũng đi”? Đằng sau hình ảnh đất nước “yên bình” này đang nổi lên một nỗi bất an kinh khủng. Nó đến từ nhiều nguyên nhân và điểm quy chiếu cuối cùng, khi xét đến hậu quả, có lẽ chẳng gì khác hơn là sự thất bại toàn diện của một nhà nước!

Ở thời mà đất nước chứng kiến giai đoạn “bình yên” có thể nói là lâu dài nhất kể từ thế kỷ 20 đến nay, những giọt nước mắt ly hương vẫn chưa cạn. Nếu không kể những người giàu có đi “tỵ nạn” để mong tương lai con cái tốt hơn, và thành phần quan chức tham nhũng cuốn gói trốn chạy, thì nhóm đối tượng với tỷ lệ đáng kể tìm mọi cách để đi khỏi quê hương lại chính là những người nghèo hoặc cực nghèo. Vừa nghèo vừa ít học. Nhiều trường hợp được khảo sát chi tiết cho thấy họ không còn bất kỳ chọn lựa nào khác là phải đi. Đi với hy vọng đổi đời, qua con đường buôn lậu người, với cái giá không hề rẻ.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Cà-phê xưa

ngày cuối tuần có chút mưa có chút nắng
có chút gió phe phẩy sợi buồn có người nữ
đi xe máy màu hot pink ghé ngang quán

cà-phê xưa cà-phê trưa cà-phê mưa. ngày chùng
xuống ̶ ̶ nghe từng giọt từng giọt đen từng giọt đen
lóng lánh sóng sánh nhỏ chậm nhỏ chậm xuống, thẩm
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ kể chuyện đời thường


She stands in the wind
Mimi Yoon

răng mà hiện ngụy rứa O
thời đang nắng ấm… lại ho nữa rồi!
ho chi mà quá lạ đời
sáng trưa chiều tối cứ đòi ho thêm
lấn tràn qua tận nửa đêm
tới khi mệt thiếp tạm quên cơn hò

hò khoan hò hụi nhằm nhò
nghe tiếng ho ngó thấy O (mà) giựt mình
Trúc xinh Trúc mọc đầu Đình (*)
O xinh O cứ một mình ho ran
tiếng ho dội Xóm vang Làng
yểu điệu thục nữ vội vàng chạy tuôn
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Đạm Hạnh gửi thân vào chùa đã hơn mười mùa lũ lụt. Thập niên quét lá ngoài sân, lau chùi vệ sinh ở chánh điện, rót nước dâng hương và canh giữ thùng phước sương nghiêm ngặt, nói chung là làm việc lặt vặt, linh tinh, nhàn nhã. Đêm về, lui hậu liêu gõ mõ tụng kinh qua loa rồi lăn đùng ra chiếu ngủ say. Mười năm trời vô tư vô số tội chưa thông ngộ ra một điều gì cả, lòng hoài nghi và không hiểu cớ sao kinh sách lại có câu “Ta không vào địa ngục thì ai vào?” Thiên đường, địa ngục, ngoài kia bá tánh vẫn kêu trời. Hai cảnh giới đối cực kia sao mãi nhập nhằng, kẻ nói này người nói nọ. Ông nói “đất nước này đáng sống nhất hành tinh”. Bà la “địa ngục đấy, chết đi mày”!
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Mắc cạn

thôi rồi anh mắc cạn em
từ đôi mắt ấy từ con tim nầy
từ bờ ngực nhỏ mê say
từ bàn tay nhỏ loay hoay anh cầm

cũng đành mắc cạn trăm năm
bờ mi thoáng ánh nguyệt rằm tương tư
giấu chi trong mắt nụ cười
để anh mắc cạn hỡi người anh yêu…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Giữa những cá nhân như Hà Văn Nam và ông Nguyễn Văn Thể – người mà quá trình phục vụ cách mạng gắn bó chặt chẽ với sự ra đời, phát triển của các dự án đầu tư vào hạ tầng theo hình thức BOT ở Việt Nam – ai đáng vào tù hơn? (Trân Văn)

Khi còn ở nhà với mẹ, tôi hay bị bà cụ mắng: “Mày có cái tật cứ vung tay quá trán con ạ.” Lúc ra ở riêng, vợ mắng tiếp: “Sao anh cứ có đồng nào là xào liền đồng đó vậy!”

Nói nào ngay thì chả mấy khi tôi có tiền. Khi có cũng chả là bao. Dành dụm làm chi cho nó mệt nên tôi tung hê, chơi “xả láng sáng về sớm” cho nó khoẻ. Chả trách, tôi nghèo kinh niên và nghèo thường trực. Khốn khó cỡ tôi mà nghe đến tiền triệu còn có khái niệm lơ mơ, chớ tới bạc tỷ là hết hồn hết vía ngay.

Bởi vậy, tuần rồi tôi tối tăm mặt mũi khi nghe Thống Đốc Lê Minh Hưng báo cáo Quốc hội về 53.000 tỷ cho vay BOT nguy cơ thành nợ xấu. Năm mươi ba ngàn tỷ là bao nhiêu lận, cha nội? Mà sao lại ra nông nỗi thế, hả Trời?
Đọc tiếp »

Sao em lại chết?

Posted: 29/10/2019 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền


Phạm Thị Trà My (1993-2019)

tôi để nước mắt mình chảy
sao em phải ra đi?
sao em lại chết?
tôi hỏi tôi
trong đau đớn

đóa Trà My vừa nở
đã vội ‘con xin lỗi bố mẹ
con chết vì không thở được
con thương bố mẹ nhiều’
những giòng chữ trối trăn tuyệt vọng
em gửi lại cho đời
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Ngọc Quy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Văn Sâm


Nhà văn Nguyễn Thị Thụy Vũ
Tranh: Hoàng Tường

Đầu thập niên sáu mươi, tôi bước chân vào nghề giáo. Dạy giờ. Trường Nguyễn Đình Chiểu Mỹ Tho. Dạy học để có tiền sống đời sinh viên như phần đông đồng cảnh khác. Mỗi tuần hơn chục giờ, thời gian còn lại phải chú tâm vào việc làm luận văn cao học. Nghề giáo môn Việt Văn ai cũng vậy, theo dõi con đường văn học đương thời khá đầy đủ coi như giải trí đồng thời là bổn phận là không được tụt hậu quá đáng về sinh hoạt văn học nước nhà đối với bạn bè và đồng nghiệp. Tác giả nổi tiếng hoặc không, hễ thấy tác phẩm là mua. Đọc hoặc để đó tính sau tùy thời giờ có được. Thường là đọc. Những bài viết trên các tạp chí Văn, Văn Học, Bách Khoa đều sưu tập, đọc, nhiều khi cắm đầu ngấu nghiến trên chuyến xe lô Minh Chánh chạy đường Sàigòn Mỹ Tho.
Đọc tiếp »

Mẹ ơi..!

Posted: 29/10/2019 in Nguyễn Vĩnh Long, Thơ

Nguyễn Vĩnh Long


Phạm Thị Trà My (1993-2019)

Mẹ ơi, con sắp chết
Trước thiên đường tự do
Mẹ ơi, con nghẹt thở
Trong thống khổ đợi chờ

Mẹ ơi, xin thứ lỗi
Con sẽ không trở về
Như tình người Hà Tĩnh
Biển xanh trời quê ta!
Đọc tiếp »

Tình Thu

Posted: 29/10/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Em hãy đến đây khi chiều nhạt nắng.
Mùa Thu nhắn tin ta rất cần nhau.
Bến nước này cô tịch khúc giang đầu.
Buồn lắm nếu, người cuối sông không tới.

Mùa Thu vàng, bầy quạ đen bối rối.
Huống chi người, ngơ ngác biết về đâu.
Hãy đến với nhau như lần gặp đầu.
Khơi nóng chút đời, thu về chớm lạnh.
Đọc tiếp »