Kha Tiệm Ly
Những niềm đau bất chợt
Thường len lén vào đời
Giọt buồn nào em rớt
Giọt lệ nào ta rơi?
Dù biết là ảo mộng,
Dù ai nhớ, ai quên.
Dù biết là vô vọng
Ta vẫn mãi đi tìm!
(more…)
Kha Tiệm Ly
Những niềm đau bất chợt
Thường len lén vào đời
Giọt buồn nào em rớt
Giọt lệ nào ta rơi?
Dù biết là ảo mộng,
Dù ai nhớ, ai quên.
Dù biết là vô vọng
Ta vẫn mãi đi tìm!
(more…)
Nguyễn Tam Phù Sa
Mẹ dạy anh cốt cách tre làng
gió cách nào vẫn đứng thẳng
cha dạy anh “Tôi trung không thờ hai chúa”
nước đục không tắm hai lần
thời thế bịt mắt khóa miệng bắt anh làm thinh
tự do trong rọ
Ngày vỡ vụn từng giờ vụn vỡ
từng đêm hụt thở
trái tim anh hoang tàn
tâm hồn anh trống trải
và máu chảy nơi cuồng lưu vỡ đập
nước mắt và xác người
trên đất liền ngoài biển Đông
(more…)
Huỳnh Thúc Kháng | Sông Cửu

Chí sĩ Huỳnh Thúc Kháng (1876-1947)
Trăng trên trời có khi tròn khi khuyết,
Người ở đời đâu khỏi tiết gian nan.
Đấng trượng phu tùy ngộ nhi an,
Tố hoạn nạn hành hồ hoạn nạn.
Tiền lộ định tri thiên hữu nhãn,
Thâm tiêu do hứa mộng hoàn gia,
Bấy nhiêu năm cũng vẫn chưa già.
Nọ núi Ấn, này sông Đà,
Non sông ấy còn chờ ta thêu dệt.
(more…)
Bùi Nguyên Phong
Nhan sắc ấy sẽ ra sao?
Khi mai này đất nước tràn Tàu khựa
Ba đặc khu nhượng địa người nước lạ.
Má hồng kia đắm đuối mắt Tàu phù.
Bài thơ tình đuổi giặc Formosa?
“Đoạn trường tân thanh” đứt từng khúc ruột.
Đất nước như cô Kiều long đong chìm nổi
Sở Khanh buông tay… Họ Mã được giá hời.
(more…)
Nguyễn An Bình
Đêm qua thấy mình – hóa bướm
Bay về tìm lại đồi hoa
Tình yêu tôi thời mới lớn
Còn treo một phiến trăng ngà.
Áo người phơi trong sương sớm
Chờ tia nắng ấm ban mai
Vàng trên từng bông hoa cúc
Lung linh mảnh lụa vừa bay.
(more…)
Ngô Nguyên Dũng
trong giấc ngủ. thường khi
tôi thấy mình bay lượn
dọc ngang tiềm thức
chập chùng đêm …
tôi xuyên qua đại dương
tưởng đã ngủ yên. những thập niên
vượt biển. chợt bùng lên. bão tố.
tôi là cánh diều băng gió
trong thảm kịch của chủ nghĩa
đánh tráo lương tâm. bằng bạo lực.
(more…)
Hoa Nguyên
Không thể tưởng vì sao thắp tắt
Ngọn đèn khuya leo lét suốt canh
Cuối con đường đàn sương rơi đặc
Chúa đi rồi thăm thẳm cao xanh
Môi tháng chạp ngậm cười hiu hắt
Con trăng còn thấp muộn đêm đông
Ngọn bạch lạp chảy tan nắp áo
Bay về trời khoảng trống mênh mông
(more…)
Phạm Hồng Ân
em đi
đường thẳng hóa cong
cong cong
như những cái vòng ly tâm
em đi
ngày rụng âm thầm
đêm hun hút
giữa chỗ nằm cách nhau
đã xa
nửa trái địa cầu
còn xa thêm
một khoảng sầu chia phôi
cuối năm
tờ lịch vừa rơi
vừa
thơ tôi bỗng tơi bời ngữ ngôn…
(12/31/2018)
(more…)
Chu Nguyên Thảo
Chảy tôi lòng đáy dòng sông
Nguyên sơ trầm tích
Vó hồng chiêm bao
Hoàng hôn giã ngọc chiến bào
Điền trang thôn dã hẹn trao cuối mùa
Rằng tôi ngọn cỏ gió lùa
Mai kia yên giấc được thua có gì
Người đi tiễn chân người đi
hoàng hôn trên đỉnh xuân thì
Phù vân
(more…)
Trần Yên Thảo
Tiếng cười buốt lạnh thấu trăng sao
sương tuyết nghiêm phong tự thuở nào
bỏ trong ký ức nhiều dâu bể
cầm bằng một nửa giấc chiêm bao.
Khách về nâng chốt khe song quạnh
cơ hồ gặp lại thời thiếu niên
hốt nghe tiếng sét rung đầu núi
động giữa ta bà, chuyển bước sen.
(more…)
Thy An
giật mình tiếng vỡ trên nền đá
ly thủy tinh chứa rượu quý từ lâu
để dành hôm nay mời bạn hiền một ngụm
uống chưa say mà tay run ly rượu ngã nhào
hề hà nhìn đèn hoa rực sáng
phố chợ đàng xa lung linh tiếng nhạc ca
ờ nhỉ tháng mười hai, năm sắp hết
cười khề khà – lại sắp Tết nữa rồi –
vô tình chân dẫm lên mảnh vỡ
nỗi đau thịt da theo máu chảy ra
máu vẫn đỏ thấm vào khăn ướt
giọt nhiêu khê đọng lại bên bờ
(more…)
Khaly Chàm
xuẩn ngốc có bao giờ hiện thể
níu kéo chính ta nằm xuống
với dục tính cứ ngỡ mê lầm
nhắm mắt rồi tưởng tượng
hàng triệu tinh trùng mọc chân tua tủa
tê rần những mạch máu
… (more…)
Nguyễn Minh Phúc
có lẽ ba mươi năm rồi nhỉ…
chiều qua ngõ cũ chợt nhớ người
những chùm hoa giấy thầm mộng mị
còn nhớ chút gì – tôi hai mươi…
ngày ấy vụt trôi tràn trí nhớ
theo em mê mải chặng đường dài
tình nghiêng nón lá màu hoa đỏ
bước chậm nghe mùi hương tóc ai
(more…)
Hans Christian Andersen
Thơ Bắc Phong phóng tác theo truyện The Little Match Girl do Jean Hersholt chuyển ngữ
từ nguyên bản Den lille Pige med Svovlstikkerne của Hans Christian Andersen.
đêm cuối năm lạnh lẽo
tuyết rơi phủ mặt đường
bé bán diêm run rẩy
đầu trần bước chân không
thật ra khi xuống phố
bé có mang đôi giầy
đôi giầy cũ của mẹ
rộng nên cứ tuột hoài
(more…)
Luân Hoán
ngỡ rằng chỉ có nhà văn
viết cần phải lách lăng nhăng sự đời
đâu dè thơ thẩn kiểu tôi
khen mỹ nhân cũng tránh lời du dương
tình tôi không giống chanh đường
với chua trộn ngọt bình thường đơn sơ
người tôi sờ trúng chỗ nào
mật con ong ở rừng cao xuống ngàn
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
Mùi
em nghe không mùi nhan(g)*
sắc ngún rùi tâm hão
của bố thí một đàng
người lung lay một nẻo
(*) nhại lưu trọng lư
Vệ sinh lũ
buổi sáng con chuột chà răng
con bọ liếm mặt
con sâu chùi
mồm
con quỷ nằm ị trong hòm
con ma bội thực
lom khom cuối vườn
một bầy con thú ngoài đường
(more…)
Chu vương Miện
chó chết o để lại thứ gì ?
trâu chết để da
lãnh tụ chết để lại 2 chữ
“đụ má”
toàn là đánh bùn sang ao bèo
tất cả lũ ác ôn chết đi
bọn cung văn thầy cúng
cố rặn ra vài âm thanh
ò í e
rồi chấm dứt
sử laó toét
tốn giấy và mực
quăng thùng rác
đời là vậy? là thế
chó má cũng anh hùng
trộm đạo cũng anh hùng
lưu manh cũng thành chủ tịch
húp cháo rùa
bốc cứt?
(more…)
Trầm Hương
1.
Hôm em đi nắng bên sông màu lúa
Vàng cánh đồng phù sa
Đàn cò trắng bay rợp trời
Những thảm cỏ xanh
Đàn trẻ con tung tăng cắp sách đến trường
Con đò chiều trên bến cũ
Căn nhà xưa mẹ già đang ngóng đợi
Đứa con thơ nằm mơ bà tiên áo trắng
(more…)
Viên Dung
cuối đường đời, tuyền đài hay tái lai?
từ nửa đoạn đi tới
hồn bâng khuâng ngoái lại
những bóng tình
thời xuân đó, dẫu êm đềm
hay cấn khó, giặc chưa yên
bên em. nhớ trời tình, êm ả quá!
nhớ hơn đời mới hôm qua
(more…)
Trần Huy Sao
tôi làm Thơ như hít thở mỗi ngày
(ai không thở e phần trăm tắt thở)
bởi vậy cho nên tôi hằng nhớ
thở nhịp đều như thở một bài thơ
phép thở phải thuộc lòng theo bài vở
hít sâu, nín lặng, thở đan điền
Thơ hít thở thả lòng bao tang biến
mới thấu lòng đau khắc cốt tang thương
(more…)
Khê Kinh Kha
sáng hôm nay em nấu nồi bún riêu
sắc cà chua đỏ ửng như ráng chiều
như tình mình giữa khung trời trung học
ôi nồng nàn một thuở mới biết yêu
hương riêu cua gợi nhớ hương ruộng đồng
nhớ bờ đê ngồi ngắm vầng trăng trong
trăng long lanh hay mắt em ngời sáng
trăng xõa tơ vàng trên tóc em buông
(more…)
Lý Thừa Nghiệp
Nhớ gì ngọn gió bên sông
Lòng tôi lau sậy trổ bông tình cờ
Lá rơm xếp một chổ ngồi
Chờ nghe vạn tướng qua bờ bên kia
Cuốn lên đất đá bề bề
Chừng như lũ sáo đã về đêm qua.
(more…)
Trần Thoại Nguyên
(Đà Lạt, đêm thu xưa chó cắn trăng)
Từ giã mùa thu không nói năng
Tình em sầu mộng thuở trăng rằm
Em xa! Đà Lạt buồn hoang phế
Con dốc bên đồi chó cắn trăng!
Thuở ấy hồn tôi đầy mộng mị
Con đường Võ Tánh hoa quỳ vàng
Hỡi ơi! Chó cắn hồn Thi sĩ
Trăng vỡ đồi Cù nhuộm máu tang!
(more…)
Trần Vấn Lệ
Sáu ngày nữa mới hết năm em ạ
bởi hôm nay là lễ Noel!
anh nhắc vậy vì…anh nhớ em
ngôi sao nhỏ ở cuối trời thăm thẳm…
Ngôi sao nhỏ ai đắp mền cho ấm?
suơng mù chăng hay khói hay mây?
kể từ khuya nay năm còn sáu ngày
bàn tay nhỏ của em làm cho anh thêm nhớ…
(more…)
Chu Thụy Nguyên
1.
Em cúi thấp xuống vay lấy gánh ân nợ
Quảy vào từng khung nhạc đã kẽ sẵn phận mình
2.
Thế giới nheo mắt sắm tuồng cho ngày mới
Tiếng khóc lẫn tiếng cười đều mua dễ dàng từ khu chợ trời
(more…)
Nguyễn An Bình
Chào tháng mười hai những ngày nắng rớt
Thả xuống đời người từng ngọn gió bay
Em có cùng ta tìm trong bất chợt
Một chút yên bình sương khói trên tay.
Chào tháng mười hai những cơn mưa muộn
Lất phất bên trời – triền dốc xanh rêu
Nhặt đóa phù dung vừa phai cánh mỏng
Rớt xuống muôn trùng – gõ nhịp thương yêu.
(more…)
Đỗ Quyên
(Tặng H; và những người vợ, người yêu của các nhà thơ)
Là thơ sinh nhật em đây
Năm nay ta có năm rày ta không
Năm sau có có không không
Năm sau nữa cũng có không vô thường
(more…)
Trịnh Y Thư
1.
Giật mình tiếng khánh nhẹ khua
ngẩn ngơ chiếc lá chuyển mùa bay sang
duềnh quyên bóng động hai hàng
nghìn thu từ độ vẫn bàng hoàng trôi.
2.
Nghe trong cô quạnh tiếng mưa
rơi thầm vào những bến bờ mù tăm
rừng xưa lỡ hẹn trăm năm
ngoảnh trông mộ chí chỗ nằm mộng dư.
(more…)
Nguyễn Hiền
Tôi sợ Chúa biết tôi là kẻ chân lấm tay bùn
nên giấu hai bàn tay của mình
móng tay quên cắt
chứa đầy đất
trong túi quần
khi bước vào nhà thờ đêm Giáng Sinh
tôi quỳ trước tượng Chúa lâm râm khấn nguyện
lạy Chúa trên trời
con chỉ là kẻ trồng bưởi
mảnh đời như mảnh đất
sợ vu vơ đủ điều
(more…)
Hoàng Xuân Sơn
tôi tự làm ngựa cưỡi tôi
với xương da cũ
với đời mới
xanh
với chim vẫn hót trên cành
dù hoa vẫn đẹp mong manh nỗi buồn
tôi mang tin tôi đầu hôm
thức cùng đêm nhạc
lóa cùng sao băng
cởi nhẹ khuy
nguyện ước rằng
tình yêu còn tới vĩnh hằng
khai sinh
(more…)
Bùi Nguyên Phong
Thắng trận này anh lấy lại Hoàng Sa?
Còn Trường Sa hẹn em mùa giải tới.
Thác Bản Giốc đã trong tầm tay với?
Bóng lăn rồi thoả sức ngồi mơ!
Thắng trận này anh lấy lại Tây Nguyên?
Trả bauxite vào yên lòng đất mẹ.
Trồng lại cà phê… Tháo ngòi bom bùn đỏ
Tân Rai, Nhân Cơ đến hẹn lại chờ?
(more…)
Nguyễn Thị Khánh Minh
1.
Ngọn sóng nhỏ nhoi. Nụ cười
Tung tôi đôi cánh. Biển khơi. Là ngày
Nắng trôi, và tôi trôi đây
Hình như ai đó. Vẫy tay, bảo chờ
Không biết phía nào, Giấc mơ
2.
Có khi tôi nối hai điểm bằng đường thẳng
Có khi bằng đường cong
Có khi bằng con đường dích-dắc
Có khi lại bằng những dấu chấm
Tưởng rất gần
Mà nối hoài
Hụt hơi
Không đến
Riết rồi, tôi đặt tên
Điểm ở đầu kia
Là Giấc Mơ
(more…)
Robert Frost (1874—1963)
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Stopping by Woods on a Snowy Evening
Chiều hôm lữ khách
Dừng vó ngựa
Lối mòn hoang liêu
Mặt hồ băng giá
U minh rừng chiều
Mênh mông hiu quạnh
Thăm thẳm bóng đêm dài
Lạc ngựa dường ngơ ngẩn
Sao lại ngừng nơi đây?
(more…)
Hồ Đình Nghiêm
tối hai mươi bốn chẳng biết ăn chi
mình người huế chỉ mặn món bún bò
thức này nên thời vào chiều tà hoặc ngày rạng
chơi rề-vơi-dông e nặng bụng năm canh
kinh cong chuông giáo đường cùng tuyết đổ
không bóng người đường lạnh vắng chùa bà đanh
nhờ nồi bún sưởi ấm vuông bếp chật
đèn chớp đỏ đeo cây thông mùi sả dật dờ
(more…)
Mặc Phương Tử
Dâng một giò lan cúng Phật
Khi mùa xuân chớm hiên sân
Ngoài vườn hương lan gió thoảng
Dặm trời sương khói bâng khuâng.
Hồn con rêu phong tượng đá
Hỏi chi từ độ mưa nguồn
Tháng ngày qua bao bến lạ
Cánh chim mờ cõi trăng sương
(more…)
Quảng Tánh Trần Cầm
gửi người đã đi
khoảng trưa thứ tư
không ai biết khi nào hắn thức dậy
chỉ thấy cửa sổ mở toang
chữ nghĩa tẩu tán theo cơn gió
còn nồng nặc mùi bia bọt
trong cái sọt rác lủng củng lon, chai, bao, hộp
chơ vơ năm ba bài thơ xé dọc xé ngang
không ai biết hắn quẳng đi lúc nào
và rất có thể hắn cũng không biết
và không nhớ hôm nay là thứ tư, ngày đổ rác
(more…)
Viên Dung
cầm chân đất lạ. chẳng qua
vơi đầy khúc nhớ gọi nhà
muỗi mòng bù mắt săn da cuối chiều
bỗng, nhà thoi thóp tiêu điều
dưng, đời thiếu bóng em riêng
bâng khuâng nuối tiếc ngửa nghiêng cõi lòng
(more…)
Chu Vương Miện
văn thi sĩ
là ngủ chung với chó
ngu ngang trâu
và bằng hữu cùng mèo
lúc bụng cào kêu dăm tiếng meo meo
con làm lợn kêu vang ủn ỉn
khi thoạt sinh ra
đứa nào cũng có mồm cùng miệng
mà bây giờ dưới chế độ của Bác
hoá thành câm
thủa còn Tây & Mỹ hùng hục đấu tranh
giờ độc lập tư do
câm cái một
lỗ miệng bây giờ nín khe ngang lỗ đít
gục cái đầu mổ thóc mổ ngô
ôi văn chương hạt giống chứa đầy bồ
dăm con gà què bu quanh kiếm chác
(more…)
Trần Huy Sao
…mưa Cali xe chạy chậm rì
con mắt láo liêng chân dợm thắng
giọt vắn giọt dài rơi loạn xị
khiến vòng quạt nước cứ lăng xăng…
nhớ hồi cố quận mưa rơi nặng
vẫn nhẹ lòng nương náu đất trời
đan chéo giọt dài chan giọt vắn
chiều mưa bong bóng dập dìu trôi
(more…)
Thy An
cuối cùng rồi em sẽ trở về nơi này
nhìn lại thành phố đã quá nhiều thay đổi
đó cũng là quy luật của sự sống
(người kiểu mới gọi là phát triển:
không có gì trường cửu mà phải biến đổi theo thời gian)
quê hương em cũng vậy
biến đổi nhưng buồn làm sao: biến đổi trong tang thương
nơi những tương phản đau lòng sẽ làm em khó thở
và giọt nước mắt không cầm được sẽ rơi mặn trên tay
vì mắt em không thể mù
và tim em không thể là gỗ đá
(more…)