Hoàng Xuân Sơn

Một khúc thu

chim ca. héo lánh ban ngày
rơi xuống triền vực
hồ mây lãng điều
áo vàng ngợi
khúc đăm chiêu
du di trên những ngón thiều đứt dây
nối thầm. cảm nghiệm hơi may
không trăng hút bụi
không mày nhíu kim
thu dung có bữa trao mềm
đường tha thướt chẩy vào niêm luật người

19/9/2016
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm

Thời xưa đi học xa- sinh viên chứ không phải lẹt đẹt ở bình dân học vụ đâu- để cầm cự thoi thóp với chuyện sách đèn, tiền nào của đó tôi vẫn thường ghé quán cơm bình dân độ nhật, nhai nuốt cùng “giá áo túi cơm”. Y như tiền nhân Nguyễn Công Trứ: Ngày ba bữa vỗ bụng rau bịch bịch (Hàn nho phong vị phú). Quyết không lấy đó làm điều, tuy chẳng là quân tử tôi nào coi trọng miếng ăn (dù nó là chuyện lớn).

Vừa qua, nhà báo Phạm Đoan Trang có ra cuốn sách mang tên “Chính Trị Bình Dân”. Xét hoàn cảnh từng trải, tôi thương chữ bình dân. Tôi nào có được học cao trông rộng gì, nên nghe an tâm khi kề cận với những thứ “bị” xem là bình dân. Tôi cũng mặc nhiên coi ý nghĩ của mình chỉ khoanh vùng ở mức bình dân.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Khánh Minh

Vô nghĩa

Nói gì
Nói bậy
Nhìn gì
Nhìn sai
Nghe gì
Nghe tạp
Hứa gì
Hứa hão

Nói gì
Nói láo
Nhìn gì
Nhìn gian
Nghe gì
Nghe xuôi
Hứa gì
Hứa cuội
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Bạn bè còn ai, ta mời em uống rượu
vừa uống vừa nhìn sông Thanh Đa đen ngòm
chợt nghĩ về ngôi nhà không biết ai là chủ
rác đổ ra bờ sông, chó ị đầy nơi công cộng

Mỗi sáng mỗi chiều mỗi người tha một ít
mùi nước hoa có một chút gia vị của cức
nhiều năm qua chìm ngập trong thế giới ảo
chẳng thấy ai nói về văn hóa đổ rác
và những bãi cức chó
Đọc tiếp »

Ngọc Ánh


Giáo sư Nguyễn Văn Sâm

Khi nói đến một lớp học như thế, ai cũng đều tròn mắt ngạc nhiên. Có thật là lớp chữ Nôm mở ra giữa thành phố này, chỉ duy nhất trong tiểu bang này, nơi mà người ta nói đủ thứ tiếng như Nhật, Hàn, Anh, Pháp, Tàu, Nga, Ấn Độ, Á Rập…. Khi mà chữ Nôm như bóng mờ trong quá khứ hàng mấy trăm năm của người Việt cổ, thì ông Đồ già còn cắm cúi bên bàn gõ hàng ngày với mớ ngôn ngữ nét dọc nét ngang, mà mới nhìn qua thấy hao hao như chữ của “cắc chú”một thời đô hộ VN. Công việc chăm chỉ và lòng kiên nhẫn tuyệt vời của con ong thợ nhỏ nhoi với hoài bảo to lớn là muốn giữ lại chút di sản còn có thể giữ được trong phần văn hóa nguyên thủy của cả một dân tộc. Đây chính là tấm lòng đáng quý mà chúng ta nên trân trọng khi nhắc đến tên Ông.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi cũng là đảng viên

hôm nay tôi tính khoe thẻ đảng
nhưng có người vừa ra đảng ấy, nên thôi

hôm kia đang đi dép bị đứt quai, hỡi ôi
nhìn quanh đông lố nhố khó chọn mặt gửi vàng

hôm nọ xớ rớ qua một nhà hàng
gầm đầu trước tấm bảng hoành tráng:
“cấm chó và người việt vào”
không dấu chấm than, chữ đẹp lạ thường
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao


Hue Nostalgia

Thương nhớ ngoài cươi cũ…

giáp năm rồi, chị Ng…

giáp năm rồi chị không ghé Huế
đi mô xa mà ngại đường xa
em thiệt nhói lòng đau không xuể
nhớ réo buồn theo về Vỷ Dạ…

…hồi nớ chị chờ em trước ngõ
khóc mừng chan mặn hết nụ cười
tới nổi Huế mưa ngày hôm đó
nín dòng thôi rớt hột ngoài cươi
Đọc tiếp »

PhạmNga

Biển cả ru tâm hồn tôi bằng khúc tình ca bất tận…
(Ca từ trong bản “La Mer” của Charles Trenet, 1945)

1.
Đang mùa hè ở nước Úc, năm giờ chiều, chiếc tàu câu rời cảng nước sâu Botany Port tiến ra khơi, mặt trời vẫn còn chói chang ở phía Tây, nắng rực rỡ, ngỡ như xế trưa ở Sài Gòn. Dù bờ biển phía bắc vịnh Botany có phi trường quốc tế Sydney luôn rộn rịp, phi cơ lên xuống liên tục, vịnh biển xanh này vẫn có vẻ gì đó tỉnh lặng, hoang liêu. Tàu câu sơn hai màu đen/trắng, kiểu dáng thật đẹp, dài 6.5 m, máy Honda 225 phân khối. Cường – bạn câu rất thân của chủ tàu – đã cho tôi và anhThành sui gia uống ngay 1/2 viên chóng ói. Mở đầu buổi câu, Phương – tay chủ tàu dễ mến – cho tàu chạy đến một góc vịnh, chỗ nước cạn có nhiều rong để mò bắt sò lông. Mọi người đều nhảy xuống nước cùng mấy cái thùng nhựa, chỉ còn mỗi mình tôi ngồi dựa mạn tàu với cái Hi- Res WalkMan. Tôi gắn tai nghe, mở máy, lơ đãng nhìn vùng biển, trời trước mắt. Sau mấy bản Summer Jazz/BossaNova ồn ả, phấn khích, nhịp 2/4 đổi sang Fox, dìu dặt, êm đềm. Vâng, đó là một ca khúc tuyệt diệu về biển mà tôi nhất định phải mở nghe lúc này – “La Mer” của danh ca Pháp quốc Charles Trenet (*).
Đọc tiếp »

Chu Thụy Nguyên

1.
Không được ném đá
vào trụ hành hình cái chết
không được nguyền rủa
vào những cái xác
hầu như đã chết nhưng vẫn chưa chôn.

2.
Không ai được mạt sát chính bạn
con cừu của hôm qua
hay phía sau bạn
bầy cừu có lẽ đâu của mãi mãi hiện tại
mãi mãi tương lai vô chừng.
Đọc tiếp »

Sinh nhật

Posted: 30/10/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Tôi không chọn tôi hôm nay
khi được sinh ra
tháng 9
cơn mưa dầm mình
trong bầu trời âm u

ai đó nói sự im lặng vừa chết
tôi mãi mê đi tìm tôi
ướt sũng
lạnh cóng
lấp ba lấp bấp nói không nên lời
Đọc tiếp »

Cự Trình Tử


Giáo sư Chu Hảo

Chu Hảo bị cấp trên moi ra vài khuyết điểm. Khuyết điểm không nhiều, thông báo vẻ như qua loa nhẹ nhàng thôi, nhưng chúng nằm trong vùng bị liệt hạng nặng nề. Mới nghe tin, mình đã định cho qua, chẳng muốn tạo cơ hội cho các nhà hoạt động dư luận. Nhưng lại vừa đọc tin Bộ trưởng Phùng Xuân Nhạ nhận được 28,87% tín nhiệm cao và 40% tín nhiệm, cộng chung là được sát nút 70 phần trăm tín nhiệm! Ầu, vậy thì ta thử đem khuyết điểm của Chu Hảo ra phân tích coi.

Tự diễn biến

Ta chia con người Chu Hảo ra hai mảnh. Trong mảnh thứ nhất, thử coi tính nết cá nhân Chu Hảo tự diễn biến cái của Giời cho ra sao.

Về điểm này, anh chị em trong gia đình và bè bạn đều xác nhận Chu Hảo là người hiền hòa. Anh thường tự diễn biến từ tính cách hiền hòa sang người có năng lực gây đoàn kết cho những người chung sống, dù đó là trong gia đình nhỏ riêng tư của Hảo, cũng như ngoài cộng đồng xã hội.
Đọc tiếp »

Song Anh

Các quan chức ở Đồng Tháp
đang rục rịch chuẩn bị
giỗ ông nguyễn sinh sắc
4 ngày

họ đốt tiền thuế của dân
giống như đốt tiền vàng mã
cho một kẻ không có công trạng gì với đất nước
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Nhà thơ Hà Nguyên Du và tạp chí Văn Học Mới số 1. (Photo PTH)

WESTMINSTER, Calif. (PTH/VB) — Văn Học Mới, một tạp chí văn học nghệ thuật với tham dự của hàng chục nhà văn, nhà thơ vừa phát hành trên toàn cầu qua mạng Amazon.

Trong ấn bản số 1 — tạp chí này phát hành mỗi năm 3 số — người ta thấy có bài lý luận, truyện, bút ký, thơ và sáng tác của những khuôn mặt lớn văn học nghệ thuật hải ngoại: Nguyễn Vy Khanh, Nguyễn Vĩnh Long, Đức Phổ, Phan Ni Tấn, Nguyễn Trung Hối, Hoàng Ngọc-Tuấn, Biển Bắc, Nguyễn Minh Triết, Trần Việt Hải, Hà Nguyên Du, Đặng Phú Phong, Khế Iêm, Quan Dương, Thanh Thương Hoàng, Xuân Thủy, Hạ Du, Nguyễn Văn Sâm, Ngô Tịnh Yên, Phạm Quốc Bảo, Khánh Trường, Phan Tấn Hải, Hạ Quốc Huy, Nguyễn Đức Tùng, Ngã Phương Huyền, Nguyễn Lương Ba, Hải Phương, Phạm Xuân Đài, Trần Yên Hòa, Du Tử Lê, Hà Bạch Quyên, Nguyễn Thị Thảo An, Thành Tôn…

Nhà thơ Hà Nguyên Du phụ trách việc điều hành tạp chí Văn Học Mới, trong khi phụ tá là Vương Thư Sinh, phần kỹ thuật nhà xuất bản VHM do Phạm Hồng Thái trách nhiệm.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Ý Ngôn

Tôi gặp Thu Cúc lần đầu tại một bến đò nhỏ vùng quê quận Vũng Liêm tỉnh Trà Vinh, lúc chờ người dẫn đường xuống tàu vượt biên. Nàng mặc một bộ đồ đen, đội nón lá, làn da trắng mịn, đôi bàn tay thon nhỏ không chút trầy trụa. Mái tóc đen dài óng mượt tạo ngay sự chú ý đầu tiên của tôi, và tôi tự hỏi thầm người đẹp đi đâu đây.

Thật tình cờ, nàng cũng đi vượt biên chung một chuyến tàu với tôi. Lúc xuống tàu, buổi tối không trăng, tối thui tôi không nhận ra ai là ai. Vã lại lúc ấy rất lộn xộn và hồi hộp. Lúc mặt trời lên cao tàu ra được hải phận quốc tế, mọi người vui vẻ vì đi thoát. Tôi nhận ra con nhỏ mặc áo đen đang ngồi cạnh mình. Người ta không nói gì cả. Tôi cũng không biết mở lời làm quen như thế nào. Chỉ cười mĩm xã giao.

Ngày thứ hai trên biển, tôi bắt đầu ói mửa, Thu Cúc cũng vậy. Hai đứa thi nhau ói liên miên. Uống nước vô bao nhiêu, ói ra bấy nhiêu. Biển động. Con tàu chồng chềnh trong mưa bão. Tôi nghĩ tàu sắp chìm. Tôi nói với cô nàng, nếu rủi tàu có chìm, nhớ ôm lấy thùng chứa nước làm phao hoặc là cố ôm lấy mấy mãnh ván vỡ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Cánh gió phù vân

đã nghe tiếng con chim buồn khản giọng
gọi tình tôi lạc mấy cõi đi về
nghìn ký ức lạc loài treo chiếc bóng
tuyệt vọng tìm ảo vọng giữa cơn mê

tình đã đến đã đi và tôi biết
sẽ thiên thu chìm dưới cõi mơ nào
ôm mộng mị giữa dốc đời cay nghiệt
nghe lạc loài trong những giấc chiêm bao
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Cởi là lột bỏ, tháo ra. Khác với cỡi, là leo lên. Một ví dụ rõ như ban ngày: Đợi em cởi áo quần, xong rồi anh sẽ cỡi em. (Đằng ấy là bác sĩ thú y hở? Sao nỡ xem tớ là bò? Ăn no bò cỡi?)

Chốt lại, thơ nào phải y phục mà hăm he lột truồng? Tôi xin thú nhận, rất vụng về, loay hoay giữa hỏi, ngã. Chưa từng đưa tay cởi áo mỹ nhân cũng như mù mờ việc cỡi ngựa xem hoa.

Nhà thơ từng phân trần:

“Cởi đồ thì dễ nhưng thơ
thì không dễ cởi như đồ đâu em”.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Lời hát rong

Lục bình bông tím
Điên điển bông vàng.
Điên điển mọc ở đất làng
Lục bình trôi nổi như chàng hát rong.

(Ca dao)

chiều phương tây nhớ trời phương nam
nhớ vườn em, điên điển bông vàng
anh, lục bình giạt trôi theo sóng
đời dập vùi, lê kiếp lang thang.

em như cây điên điển bìa làng
đói lòng nhau từng cụm bông hoang
bìm bịp về đồng kêu nước lớn
ngậm ca dao anh hát chầu văn.
Đọc tiếp »

Song Ngọc
Tưởng niệm nhạc sĩ Song Ngọc (1943-2018)

Nhạc và lời: Song Ngọc; Tiếng hát: Vũ Khanh
ban_ky_am

Nguồn bản ký âm: Hợp Âm Việt; âm bản mp3: NCT

Ngọc Ánh


Vợ chồng tác giả

Tôi biết anh từ sau 1975 chừng vài tháng, khi mà mấy ông Thầy bị sàng lọc và đuổi ra khỏi trường mà không cần biết lý do, để đưa những tên cán bộ chính trị của Đại học Pắc Pó từ miền Bắc vào giảng dạy. Cộng Sản là thảm họa của cả miền Nam kể từ dạo ấy và đối với riêng anh việc bị đuổi ra khỏi trường Văn Khoa là một biến cố đau buồn nhất trong đời, nó thường xuyên ám ảnh đến cả giấc mơ đầy ác mộng của anh sau này. Anh là bạn thân của ông Thầy dạy tôi thời Trung học, hai người bạn thất nghiệp đi lang thang và ghé vào căn phòng trọ của cô học trò nhỏ, cả Thầy trò đều xác xơ đến tội nghiệp, tôi loay hoay nấu cơm bằng cái nồi nhỏ xíu với chút rau luộc và cái trứng vịt dầm nước mắm, buổi cơm đạm bạc nhưng chân tình. Tôi ấm ức kể cho Thầy nghe những bực bội trong cuộc sống mới mà tôi phải chịu đựng, những bất mãn hậm hực trong chế độ XHCN nói một đàng làm một nẻo này, tức mà không biết nói với ai. Tôi viết nhật ký và in roneo cả xấp, không biết để làm gì nữa nhưng chắc cũng đở buồn đôi chút. Thời buổi này biết tin ai bây giờ ngoài Thầy, tôi không có dịp học với anh dù nửa chữ, nhưng tôi kính anh như thầy mình. Tôi đưa bản nháp cuốn nhật ký cho hai ông, coi như có người để chia sẻ tâm sự. Năm 1978 Cuốn nhật ký được một người thân lén chuyển qua Mỹ, và được in làm nhiều kỳ trong bán nguyệt san Việt Nam Hải Ngoại tại San Diego. Và đầu năm 1979 tôi vào tù, tôi nghĩ chuyện tới đó là chấm hết.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Chờ Xuân về.

hiện tại điều duy nhất còn
là mùa thu
với tôi- gặp em hay không
trước khi chết
hết quan trọng
cũng như hết thấy phiền phức
khi cứ sống sờ sờ đấy

do ở đây chẳng thiếu kẻ kì quặc
việc sắm hai trăm hoa hồng
sắp nơi tâm tưởng
mỗi ngày
tôi được thiên hạ thảy đều đồng tình
họ cho rất cần thiết

chết rồi
chả làm gì nổi
Đọc tiếp »

Hạ huyền

Posted: 26/10/2018 in Thu Phong, Truyện Ngắn

Thu Phong


Thiếu nữ và bông quỳ rừng
dinhcuong

Đêm. Biệt thự. Phòng ngủ. Giường lớn. Người đàn ông và đàn bà đang ngủ. Người đàn ông nằm ngửa. Người đàn bà nằm nghiêng, mái tóc xõa tung trên gối mộng mị. Giường con cạnh bên. Bé trai năm tuổi, rèm mi khép, miệng hé mở, má phúng phính trông giống thiên thần của các họa sĩ Âu-Châu thời Phục hưng. Phòng khách. Hồ thủy tinh. Bánh xe nước. Ống truyền oxy. Rong rêu giả. Những con cá vàng lặng lờ, lơ lửng, vảy lấp lánh ánh bạc. Góc phòng. Chân ghế xa lông. Bình hoa lớn. Con dế mèm giương cánh. Toàn không gian tĩnh lặng vang lừng âm thanh phát ra của đôi cánh ấy cọ vào nhau. Hai cây kim của chiếc đồng hồ kiểu cũ treo tường nhích dần đến con số mười hai. Chậu hoa quỳnh trên dương cầm đang nở và tàn. Thời gian chầm chậm xê dịch đến nửa đêm.
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

có ai đã nghĩ đến những hạt bụi
nó không thể hiểu vì sao cứ mãi tồn tại
lăn trầm trên tóc người và rụng xuống chạm vào vô cùng hiện thể
nó ngu ngơ về cơn mê trong giấc ngủ là gì
khi ấy, những bóng ma lướt nhẹ trên đường luôn khóc nức nở
sẽ là điệp khúc tạo sóng âm vượt qua màng thính giác
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Những cánh vạc xa

để tưởng nhớ Mẹ (TTĐ) và Mẹ Nuôi (LTG)

mỗi lần lái xe ngang vùng đầm lầy ngập nước
tôi luôn đưa mắt tìm kiếm một vài cánh vạc
của ngàn cánh vạc
cho dù mùa thiên di đã qua
cho dù những cơn gió cay nồng đang đến
cho dù muôn cánh vạc đã tận cùng xa
những cánh vạc bôn ba che chở đàn con nhỏ
kỷ niệm lắng sâu trong trầm tích của tuổi thơ vụng dại
chợt bềnh bồng trôi dạt theo tháng ngày qua
như ngàn cánh vạc origami phất phơ trước gió
ngày đó, có mẹ và con trong buổi loạn ly
Đọc tiếp »

Đỗ Bình


Vũ Hối

Tâm hồn con người là một thế giới mênh mông muôn màu và đầy bí ẩn. Đối với người nghệ sĩ, sự đa cảm lại càng bén nhạy hơn vì chỉ một thoáng cảm xúc về ngoại cảnh cũng đủ biến hiện thực thành ý niệm khởi đầu cho một tác phẩm. Nếu hội họa là nghệ thuật của đường nét ánh sáng màu sắc, nhạc là nghệ thuật của âm thanh, tiết tấu và thơ là nghệ thuật của lời, thì sáng tạo nghệ thuật là tố chất cần thiết của người nghệ sĩ. Thi ca và hội họa từ thời cổ đại đến nay về hình thức, cấu trúc đã có nhiều thay đổi, nhưng giá trị đính thực vẫn hướng về chân thiện mỹ.
Đọc tiếp »

Vô thường

Posted: 25/10/2018 in Nguyễn Minh Thanh, Thơ

Nguyễn Minh Thanh

Duyên khởi gió nước
Dòng sông mênh mông
Sóng sau sóng trước
Đuổi nhau trùng trùng…
Gió ngưng
Nước phẳng
Sóng ngừng

Duyên hợp âm dương
Nhân sinh hiện hữu
Lớp lớp hàng hàng
Bơi trong thời gian!
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Nguyễn Văn Sâm


Nhà văn Elena Pucillo Truong

Những cây bút nữ bất kỳ là ai, có danh hay chưa tạo được chỗ đứng trong văn học của nước mình, theo tôi đều là những cây bút đặc biệt. Họ có những cái nhìn khác với người viết thuộc tính phái khác. Sâu sắc về mặt tình cảm, nhẹ nhàng trong câu văn, lắm khi có những nhận xét tế nhị bất ngờ làm ngạc nhiên người đọc.

Nhà văn nam, kể cả người nghiêng nhiều về mặt thi ca, có khuynh hướng bộc lộ nhiều về mặt lý trí, Phan Khôi trong bài tình già chẳng hạn, trong khi đó người viết nữ, ngay cả những bài phê bình, nhận định văn học, ta cũng thấy chan chứa nhiều điều tình cảm. Ba bài nhận định của ba người phê bình nữ Nguyễn Thị Thanh Xuân, Nguyễn Thị Tịnh Thy, Cao Thị Hồng trong tập Vàng Trên Biển Đá Đen lấp lánh những tình cảm hơn là các suy luận cần nhiều lý trí, nhức đầu.  Đó là cái điều trời cho riêng phái nữ chăng? Cái phong tư trời xếp đặt để nam phái có  điều để so bì ganh tỵ chăng?
Đọc tiếp »

Quê hương có còn

Posted: 25/10/2018 in Nguyên Lạc, Thơ

Nguyên Lạc

Quê hương còn gì để nhớ?
Ngụy ngôn chia rẽ lòng người!
Mệnh danh yêu thương tổ quốc
Máu xương lãng phí dân tôi!

Quê hương còn gì để nhớ?
Cười vui trên những tang thương
Chia nhau trên những căm hờn
Trưởng giả học đòi riêng hưởng
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Trà uống vào mồm

trà uống vào mồm
rượu qua cuống họng
xuống bao tử bàng quang
đái ra bãi cỏ
thơ văn có chừng đó
cũng toàn là giá áo túi cơm bị thịt
há mồm ra toàn là quốc quốc
xôi thịt thả dàn thở ra toàn gia gia
mấy mươi năm quàng quạc như gà
đéo làm được chó gì
toàn là nói phét
nói qúa nhiều mà làm chả bao nhiêu
chống phá lẫn nhau bên khỉ bên tiều
bên Nga bên Tàu bên Mỹ
nhìn từ đằng xa toàn là
Khỉ cả
Đọc tiếp »

Phạm Khắc Trung

Khoảng năm 1973, viện đại học Vạn Hạnh có cuộc triển lãm “nghệ thuật bôi đen chừa trắng” rầm rộ kéo dài cả tháng, trưng bày những tác phẩm độc đáo của một nghệ nhân (một nhà sư?) mà tôi không nhớ tên, bao gồm: (1) những câu liễn, những câu đối, được dùng mực bôi đen nền giấy để chừa lại những con chữ trắng tinh, linh động; (2) những bài thơ nổi tiếng của nhiều tác giả được bôi đen nền giấy và chừa lại những dòng thơ lung linh, trắng ngần; (3) những bức tranh bôi đen nền giấy, làm nổi bật những đường nét trắng ngời của đối tượng được vẽ như con trâu, con ngựa, cô gái, cánh đồng, mái nhà…; (4) đặc biệt nhất, toàn bộ tác phẩm Việt Nam Văn Học Sử Yếu của giáo sư Dương Quảng Hàm, được sao chép dưới dạng “nghệ thuật bôi đen chừa trắng”, nằm đối chiếu với quyển gốc do Trung Tâm Học Liệu, Bộ Giáo Dục xuất bản, nói lên một sự tương phản mãnh liệt.
Đọc tiếp »

Song Anh

Trong đầu tôi xào xạt đủ loại âm thanh
bản giao hưởng lạc mùa của lũ sâu bọ
tiếng vỗ tay hồ hởi của bầy ểnh ương to bụng
tiếng gào thét ai oán của những người mất nhà mất đát
tiếng khóc nghẹn nước mắt của những người đi đòi công lý
tiếng sâm banh nổ ăn mừng của loài quỷ dữ
Đọc tiếp »

Nguyễn Tam Phù Sa

Hành trình của đôi dép

Từ nỗi đau Thủ Thiêm
tôi nghĩ về hành trình đôi dép
ở mỗi đời người ai cũng biết dép đủ đôi
cái chẵn cặp còn đẹp đôi hơn chuyện tình nàng Tô Thị
tôi yêu trang thơ Nguyễn Trung Kiên viết về đôi dép

Gần cụng mốc trăm năm mới ngộ ra điều thú vị
không phải lúc nào đôi dép cũng nằm dưới chân
khi đe búa đè đầu thì oán hờn trỗi dậy
đôi dép bình thường đủ mạnh để bay lên
Đọc tiếp »

Huỳnh Hữu Cửu


Hoàng hôn
Văn Đen

Nắng chiều. Cái nắng có vẻ đẹp lạ lùng ở vào thời gian cũng lạ lùng. Đẹp một màu vàng rất dịu mắt tuy vẫn rực rỡ sắc sảo bên cạnh những chỗ có bóng tối hơi xam xám. Và cái đẹp ấy lung linh, chập chờn, mãnh mai như một cánh bướm. Nắng chiều ở vào thời gian rất đặc biệt và mang một sắc thái đặc biệt nên khi nhìn thấy ánh nắng ấy, người ta biết ngay là trời đã về chiều, mặt trời sắp lặn.

Có ai một buổi trưa nào đó nằm lim dim trên một bộ ván rồi mơ màng ngủ quên đi lúc nào không biết hay không? Ngủ quên cho đến lúc bỗng giật mình thức dậy mở mắt ra không biết mình đang nằm tại đâu và thời gian lúc ấy là mấy giờ, buổi trưa, buổi chiều hay là buổi sáng? Cái tình trạng lửng lơ mơ hồ ấy có thể làm cho vài người hoảng hốt lên một tí. Tôi cũng bị như vậy nhưng dần dần cho là rất thú vị, chỉ mong những phút như thế kéo dài mãi ra để hưởng cho thật lâu cái trạng thái “phi không gian phi thời gian” hiếm có ấy, tưởng tượng như là đang được xuất thần trong một cơn thiền định.
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

Người mang thập tự giá

nhìn khuôn mặt hốc hác của chị
tôi nghĩ thập tự giá trên vai của chị nặng quá sức
hai ánh mắt con thơ và bà mẹ già mệt mỏi
tôi nghĩ đến một nhà văn người Nga
tôi nghĩ đến những người đang sống mà như đã chết
tôi nghĩ đến những người chết mà chưa yên
tôi nghĩ đến ngôi biệt phủ đang ồn ào
tôi nghĩ đến nhà hát sẽ xây
tôi nghĩ đến biển …

19.10.2018
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp


Chim Biển
dinhcuong

Ngày ta thả gió trôi về biển

Ngày ta thả gió trôi về biển
Đứng giữa ngàn thu máu gợn sầu
Thì chớ hẹn đời sau cùng lũ én
Bay mõi mòn mộng mị với chiêm bao.

Bụi vẫn là bụi của ngàn năm
Máu tim đương lúc lớn hay ròng
Bỉ ngạn chờ ai từ vô thỉ
Ta thấy mây trời trôi trắng bông.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Nhiều người nói tôi đi khiếu nại khi tóc còn xanh mà bây giờ nhìn xem tóc tôi đã bạc trắng. (Trần Thị Mỹ, cư dân Thủ Thiêm)

“Một lần tôi quay cảnh ông thăm đồng bào nông dân ở Hải Dương, mùa hè năm 1957. Sáng sớm hôm ấy trời mưa to, trên đường còn lại những vũng nước lớn. Ðến một đoạn đường lầy lội ông tụt dép, cúi xuống xách lên. Trong ống ngắm của máy quay phim tôi nhìn rõ hai bên vệ cỏ không bị ngập. Tôi chợt hiểu: ông không đi men vệ đường bởi vì ông muốn chưng đôi dép.

Vì lòng kính trọng đối với ông, không muốn rồi đây người xem sẽ nhận ra trên màn ảnh lớn diễn xuất lộ liễu, tôi tắt máy. Nghe tiếng cái Eymo 35 đang kêu xè xè đột ngột im tiếng, ông ngẩng lên nhìn tôi, nhưng ngay đó ông hiểu ra.” (Vũ Thư Hiên. Đêm Giữa Ban Ngày. California: Văn Nghệ, 1997).
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Opera…Opera

Opera…Opera

Người hành khất già nằm bên lề đường Lê Lợi cũ
chờ nghe tiếng thánh thót dương cầm từ dàn nhạc giao hưởng
Opera…Opera…

Mấy cô gái ăn sương Sở thú , Bùng binh chợ Bến Thành ế khách mơ màng nghe tiếng hát các Diva

Opera…Opera…

Người dân Thủ Thiêm không cửa không nhà tìm không ra miếng đất cắm dùi thiết linh sàng ngày vĩnh biệt Cha
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Nhạc dạo ban đầu nhịp điệu dìu dặt, chậm rãi mang danh hiệu Trần Tế Xương khởi xướng:

“lẳng lặng mà nghe nó chúc sang:
đứa thì mua tước, đứa mua quan
phen này ông quyết đi buôn lọng
vừa bán vừa la cũng đắt hàng”.

Ánh sáng vẫn nhá nhem, khuất sau cánh gà vọng tiếng ai hò, gửi ra sân khấu:

“Bán đi những thứ dãi dầu
mua về những thứ rặt mầu nhà quê”.
Đọc tiếp »