Archive for the ‘Thơ’ Category

Trần Thảo

Lòng mẹ

Con vô đại học, mẹ mừng biết mấy
Mắt lệ nhòa vì xúc động niềm riêng
Mẹ cứ loay hoay, thỉnh thoảng cười hiền
Con ngẩn ngơ, có gì hơn cho mẹ?

Đời mẹ nghèo, đất bạc màu như thế
Mái lá đơn sơ, sớm tối đi về
Chiếc thân gầy, trên mấy cánh đồng quê
Nắng sớm mưa chiều, quen đời vất vả.
(more…)

Nguyễn An Bình

Về đâu những mùa hạ xưa

Mùa hè của tôi ơi
Về đâu sao vội vã
Giọt mưa bay qua đời
Ủ tình tôi xanh lá?

Phượng hồng còn thắp lửa
Đỏ một trời tương tư
Tiếng ve rền khung cửa
Gõ từng nhịp thiên thu.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Đừng trách bao nhiêu người bỏ xứ
Cà phê pha chế bột pin đen
Thuốc trị ung thư bằng than cháy
Trái cây bơm hóa chất thường hằng

Sông ngòi rác thải đầy ô nhiễm
Biển đỏ ngầu thuốc xả rêu rong
Than ôi cái mạng người dân Việt
Chỉ ngang như cua ghẹ tép còng
(more…)

Bốc sư

Posted: 23/04/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn
mừng Võ Kỳ Điền an nhiên tự tại


Nhà văn Võ Kỳ Điền

trái tim
sờ
cái mu rùa
mình nhìn mình rõ
phân bua chuyện đời
chạy liền liền
một cuộc chơi
sá gì hư ảo
khúc nôi mộng thường  (more…)

Huỳnh Tâm Hoài

Thuở nhỏ …gặp nhau thường chè rượu
Đến lúc nầy …thôi …vắng …mình ta
Bạn bè lần lượt ra thiên cổ
Mấy móng gìa nua tuổi xế tà

Ly rượu lâu rồi không ai uống
Xếp vào ngăn tủ lóng bụi pha
Ngồi nhớ một thời kiêu bạc cũ
Mà buồn ngó tận cuối trời xa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Theo tình dong ruổi…

nhỡ mai dù có xa đời
tôi còn giữ lại môi người thanh tân
hơi em còn ấm chỗ nằm
thì tôi còn mộng trăm năm nồng nàn

những chiều những sớm thênh thang
tim người độ lượng bay ngàn ước mơ
dù giây phút ấy tình cờ
tôi như con sóng thương bờ ngàn năm
(more…)

Hoài Ziang Duy

Tháng tư ai hát mùa thu chết
Như thể mùa thu đã chết rồi
Bên đó trời Nam còn ảm đạm
Hay đã buồn theo cuộc nổi trôi

Mẹ khóc tháng tư, con khóc núi
Bên nhau núi đứng sử xanh còn
Dẫu biết trời mây bay xuống thấp
Mộ huyệt đấp bồi chuyện nước non
(more…)

Danh sách

Posted: 20/04/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

Nữ sinh
Nữ sinh
Thái Tuấn

buồn tay vớ vẩn liệt kê
danh sách những ả ta mê một thời
nhan sắc, đặc điểm, thói chơi
tính nết, đến cả những nơi đi về

sắp theo thứ tự a, b
họ và chữ lót nằm kề quí danh
ả nào đáng gọi ái khanh
ả nào xứng mặt trâm anh nữ hoàng
(more…)

Quê hương

Posted: 20/04/2018 in Nguyên Lạc, Thơ

Nguyên Lạc

Ôi lịch sử những dòng đời cay nghiệt,
Những tự hào hoá giải với oan khiên.

(Trần Kiêm Đoàn)

Dẫn:

Đã cố dặn lòng. thôi tôi ơi!
Ra đi. là đã biệt li rồi!
Quê hương ngút mắt. đoài. phương ấy
Vẫn mãi trong tôi. bóng nguyệt đầy!
(Nguyên Lạc)

Vào bài:

Quê hương có gì để nhớ
Mà sao nước mắt lưng tròng?
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Hạt sen trời

Bùn đen chen hạt sen trời
Mẹ về thắp nến tụng thời liên hoa
Từ người dấy cuộc can qua
Lũ nai xa núi người xa con người
Treo tôi trên những ngậm ngùi
Mưa còn đẫm mặt một thời điêu linh.
(more…)

Nguyễn Tam Phù Sa

Tháp cổ buồn lũ dơi đêm quáng thị
Màu rêu xanh phong nhụy gạch vôi hời
Hồn Chiêm quốc đau thương cùng bách Việt
Eo ruột Đồ Bàn quặn thắt mấy trăm năm

Về đứng giữa phong trần nghe gió hú
Đốt lòng lên chung gục đủ hai bờ
Lò nội chiến nung xương người thất trận
Ai công thần, ai ôm hận xuống mồ sâu?
(more…)

Hoàng Xuân Sơn

30 ngược chiều kim

sự tháo chạy của kim đồng hồ
khiến lịch sử tưng bừng đại hội
giây nhảy lên làm thủ trưởng
phút được bổ nhiệm làm chính trị viên mặt bằng
giờ vẫn ở tuốt ngoài sân
thin thít im
hạt giống

bay bay bay thánh gióng
huỵch toẹt nhau lũ người rừng
ních hết một vại đất
nốc cạn ao hồ
hôm qua bọn chúng đánh cắp nóc nhà
lận vào lưng quần mỗi đứa một miếng ngói
lần hồi ném liệng nhau
sứt đầu lỗ trán
(more…)

Rehabilitant

Posted: 19/04/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm
tặng bác Năm hớt tóc, ông Bảy thợ rèn, Tư Trần Hưng Đạo, Dân gì đó…


Nhà văn Võ Kỳ Điền

từ bình dương giạt bi đông
buồn lâu bi thảm trôi giông tuyết người
kẻ đưa đường giấu nụ cười
đứng trên hoạn nạn đã mười mươi phen

khởi đi từ tháng tư đen
qua vòng sinh tử thôi chèn đét ơi!
súng lìa gãy bút mực khơi
hoa kia vẫn nở chơi vơi đản sầu *
(more…)

Vương Ngọc Minh

Tánh cách của từ,

luôn thể hiện sự tôn trọng
đối với thơ
lắm lúc tôi im lặng
quanh năm chỉ ở san francisco
mùa hạ dù nóng bức
cũng chả đi đâu (rời ra
một khu phố

chốc lát
đã cảm thấy không thoải mái!)
(more…)

Chu Vương Miện
Về Nguyễn Tuân


Nguyễn Tuân (1910-1987)

Vang bóng cả đời

chén trà trong sương sớm
vang bóng một thời
nghênh ngang mình một cõi
mục hạ vô nhân
cứ có cỗ bàn
là có phần
sau năm 1954 về thành
tỉnh ngộ
thường là im
vì quá xấu hổ
(more…)

Nguyễn Thị Khánh Minh
Tặng Nguyễn Lương Vỵ, mừng bạn vừa qua cơn mổ tim, bạn lại cùng thơ rong chơi ngày tháng…


Nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ
Ảnh chụp bởi Uyên Nguyên

Có ánh nắng vùi quên trong mắt
Và tiếng chuông nhẹ lắm. Trong tim
Nhẹ như thời gian trôi lặng im
Khan giọng gió đêm về rung cửa
(more…)

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Về quê

Về trước làng ta một quý nương
Dáng người thon gọn, tóc pha sương
Áo len, quần lĩnh, giày nhung tía
Mày nguyệt, môi tim, má phấn hường
Cách đứng, cách đi, dân tỉnh thị
Lời ăn, tiếng nói, vẻ văn chương
Gái trai, già trẻ, nhìn nhau hỏi
Phải nữ nhân đây khách lạc đường*
(more…)

Nguyên Nghĩa

Cầu an

bạn tôi con ông cháu cha
cũng đau mất nước tan nhà như tôi
sao không? giặc cướp nước rồi
không nhà hỏi chỗ đâu ngồi cầu an.
(more…)

Giấc mơ 30-4

Posted: 17/04/2018 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh
Vậy là sắp đến ngày 30-4-2018. Sau 43 năm chợt thèm làm con ngựa cho Quang Trung hoàng đế cưỡi…


Nguyễn Huệ

Đất nước không có một ngày vui
43 năm thống nhất ngậm ngùi
Miền Nam lúc trước quen hào phóng
Bây giờ co rúm sống cầm hơi

Đất nước chỉ toàn những ngày buồn
Quan lại từ trên xuống bất lương
Dân còng lưng đóng trăm loại thuế
Kiều của Nguyễn Du phải đứng đường
(more…)

Mặc Phương Tử

Sương trắng đục
Lạnh bên triền mộng ước
Tiếng chim chiều
Hiu hắt xuống hoàng hôn
Nhánh lau xa
Mong manh tình mây nước
Ta thấy một màu hoang tái bến rêu cồn!

Em có nghe chăng
Từ thuở bình minh tổ quốc?
Trăm trứng nguyên lành, ươm sức sống quê hương
Em có còn không
Hơi thở nghìn thu dân tộc?
Hạo khí đất trời
Bao phen lừng tiếng vó ngựa biên cương.
(more…)

Nguyễn An Bình

Hồn Đá

Về Mỹ Sơn ngắm vũ điệu Apsara
Tình Chiêm nữ
Ngủ say trong vách đá
Màu khói sương
Chập chùng giữa núi rừng xanh lá
Đền tháp trăm năm
Bạc thếch dấu thăng trầm.
(more…)

Thiếu Khanh
(Nhân đọc bài thơ “Chiều Ly Hương Nhớ Núi và Tiếng Lục Lạc” của Ngô Nguyên Nghiễm)

Ngóng mãi quê nhà xa ngút ngút
Chiều sương bóng núi ngã bên kia
Haha! Tráng khí trao cho gió
Nhạc ngựa reo hoài giữa giấc khuya!

Bằng hữu bao nhiêu thằng tuổi ngựa
Bờm rung vó sãi mải bên trời
Tóc xanh môi thắm không còn nữa
Mà vẫn miệt mài với cuộc chơi
(more…)

Chu Vương Miện
Về Tú Xương

Văn Chương

một chuyện văn chương thôi cũng nhảm
100 năm thân thế có ra gì?

[thơ Tú Xương]

phán vậy nhưng ông cứ làm thơ?
vẫn hay cho tới tận bi giờ?
vết cũ nhiều tay đi lộn ngược?
dù là cay đắng chát cùng chua?
câu chuyện văn chương nghe nhảm nhí
nho gia lẩm bẩm học i tờ
bút lông thờì thượng qua bút sắt?
thân thế đáng gì? một tiếng loa
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Anh vẫn biết yêu em là khổ lụy
Trái Tim hồng lò lửa cháy cuồng điên
Hồn thơ thẩn như tâm thần mộng mị
Suốt sáng chiều lãng đãng nhớ…suốt đêm!

Anh vẫn biết Tình Yêu không có tuổi
Cây khổ đau xanh cành lá duyên tình
Mầm Hạnh Phúc ra chồi hoa Lễ Hội
Ly rượu mừng hương ngát ngọt môi Em
(more…)

Qua đường

Posted: 16/04/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Chiều Sài Gòn
Bốn mươi năm về thăm
Em nép bên anh
Qua ngang xa lộ ồn ào
Người ngó trước người dòm sau
Bước cao… bước thấp

Xe cộ đủ loại
Nhấn kèn in tai
Ngược xuôi lòn lách
Chen lấn rồng rắn
Uốn khúc quanh co…
(more…)

Trần Huy Sao
gởi Langbiang Minh Trí

Dixon Lake lần về lại bâng khuâng
ngó quanh quất chẳng thấy người câu cá
ngồi thầm lặng ngoái… ngày xưa…xa quá…
người đi rồi không kịp về đông vui

ai gỡ rối cước câu vướng mắc ngậm ngùi
ai tiếp mồi câu nối đông vui ngày đó
giờ riêng dáng bên hồ chan nỗi nhớ
người không dịp về rồi đó phải không
(more…)

Sử Mặc


The mad poet
Hokusai

Ngày tàn

một hôm
dồn chữ vô lề
bánh lăn không đặng
bộn bề
kêu
rêu
người còn dạng háng lêu bêu
chân cà thọt chống
cà khêu
chân dài
em-còn-nựng-nịu-giêng-hai
cái loa
rống bể cái đài
oang oang
về mô
trụ trự hoang đàng
nhiễu điều xương máu
còn loang đến giờ

tháng tư/2018
(more…)

Vô đề

Posted: 13/04/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh


Tranh Vương Ngọc Minh

vừa qua
tôi về dưới chùa từ quang
thầy trụ trì thấy
kêu “mèn!”

nói một cách nghiêm trang
là thầy
ra dấu cho tôi xuống hậu liêu độ cơm chay

thầy ở độ tuổi trung niên
nhưng nom chỉ độ mới ba mươi ngoài
dáng dấp còn thư sinh lắm (tuy lưng hơi gù
được cái mũi dài
thanh tú!)
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Những đêm về sáng

tôi gọi thầm tên tôi
trong những đêm về sáng
nghe có gì vỡ rạn
trôi theo bóng đêm dài

thấy đời tôi mệt nhoài
theo từng hơi thở gấp
những mảng chiều xuống thấp
soi bóng mình bể dâu
(more…)

Phạm Đình Trọng

Cô giáo bắt học trò quì
Cha học trò bắt cô giáo quì
Đảng cầm quyền bắt người dân quì
Cả dân tộc mọp gối quì
Trong thời đại Stephen Hawking, loài người đã bay lên khám phá vũ trụ.

Cô giáo chủ nhiệm bắt học trò phải uống nước giặt giẻ lau bảng
Uống thứ nước ô nhiễm đưa bụi phấn độc hại vào cơ thể trẻ thơ
Như đảng cầm quyền bắt người dân Việt Nam phải uống vào hồn học thuyết máu Mác Lê Mao
Học thuyết hủy hoại tính người đã bị cả loài người nguyền rủa.
(more…)

Nguyễn Minh Thanh


Thiếu tướng Phạm Văn Phú
(Tư Lịnh Quân Đoàn II – Quân Khu II)

Người xứ Hà Đông gốc Nhảy Dù
Dấu chân dày dạn các quân khu
Điện Biên kịch chiến rừng xơ xác
Lào Hạ giao tranh khói mịt mù
Tây Huế bảo toàn an một thuở
Ban Mê thất thủ hận… nghìn thu!
Nghiêng bầu độc dược… hồn bay bổng
Mây trắng trời xanh… biệt Cánh Dù!

Nguyễn Minh Thanh
(Mùa Quốc Hận)
Nguồn: Tác giả gửi

Tháng tư

Posted: 12/04/2018 in Lê Phước Dạ Đăng, Thơ

Lê Phước Dạ Đăng

khi dối trá đăng đàn
nhúm lý luận phải trái trở thành lý lợn
tựa thành cửa sổ
ngẩn ngơ nhìn những sợi tơ trời vướng víu lan xa
giả dụ Thượng Đế đừng đẻ ra Tháng Tư Tháng Ba
để đôi tay đủ đầy tròn 10 dể đếm
thì Em đâu có sầu có muộn
thỉnh thoảng lại làm thành viên trong Dưỡng Trí Viện Biên Hòa…

Lê Phước Dạ Đăng
09.4.2018
Nguồn: Tác giả gửi

Bùi Nguyên Phong


Man and his best friend
Mike Savad

Lu Lu

Sinh tử một vòng khép lại thôi.
Lu Lu yêu dấu đã xa rồi.
Mây trắng giăng giăng miền miên viễn.
Thiên thu biền biệt mắt lệ người.

Mười năm gắn bó tình thủ túc.
Khuyển, mã chi tình bao nhớ nhung.
Gió thổi thềm hoang đời chín rục.
Rơi vào lòng đất mẹ bao dung.
(more…)

Ngô Nguyên Nghiễm


Nỗi niềm
Đỗ Đức

Bỗng nhiên nhớ núi người bạc đầu
Trăm năm hà xứ, đau lưng ngựa
Đường trường khoảnh khắc lại chiêm bao
Chiều quê sao ráng bay hiu quạnh?
Hồn của thời gian thoáng rụng đâu?
Mà tiếng chim gì bên hốc đá
Thoắt nhiên gọi núi khiến lòng đau!
(more…)

Chu Vương Miện
Về Tú Xương


Tú Xương

Cái học từ chương đã hỏng rồi

cái học từ chương đã hỏng rồi
chả còn môn đệ nữa sư ơi?
bao nhiêu kinh điển dồn vô tráp?
khiến cụ Tú Xương đứng laị ngồi
bày biện lôi thôi trà với rượu
non côi sông Vị một ông thôi?
thi cử 8 khoa đều tú cả
đeo đẳng làm chi? cái nợ đời
(more…)

Yên Nhiên

Trùng dương vẫy gọi

Cát bỏng dưới chân, nắng dội đầu
Đoàn người lầm lũi dắt dìu nhau
Nhấp nhô biển cả rưng rưng sóng
Chìm đắm quê hương nhuộm đỏ màu
Ngoảnh lại nghìn trùng nhòa mắt lệ
Trông vời cố quốc khuất ngàn dâu
Con thuyền lữ thứ trôi xa mãi
Đất khách từ nay dạ úa nhàu

(Côn Sơn, 30/4/1975)
(more…)

Lý Quang Hoàn


Thiếu nữ trên đồi Đà Lạt
dinhcuong

Khu vườn mộng mị

1.
Em. Khu vườn mộng mị!

Hôm nay tôi lại vào vườn em chơi. À hình như khu vườn tràn đầy cỏ hoa và em đang đợi chờ “cơn mưa đầu mùa”?

Tôi cũng vậy. Tôi đang đợi chờ em như đợi chờ mùa xuân. Cho cây cỏ trong lòng tôi đâm chồi nẩy lộc. Vâng, mỗi ngày tôi đều đến vườn em chơi.

Và tôi đang đợi.

2.
Như một thói quen không thể nào quên, đêm nay tôi lại đển vườn em. Để được dạo chơi trên những cung bậc lãng mạn, để cảm nhận được trái tim mình đang đập những nhịp đập hoang dã. Để được trò chuyện cùng em. Và chìm đắm trong giòng sông thơ, thấm đẫm hương tình ái, lên cao… lên cao…
(more…)

Tiếng gà gáy

Posted: 10/04/2018 in Thơ, Trần Hoài Thư

Trần Hoài Thư

Đấy là bản đồng ca sau một đêm trường
Bản hợp xướng trời cho loài người miễn phí
Một tiếng gaý khởi đầu lẻ loi cất dậy
Rồi trắm ngàn tiếng gaý khác nổi lên
Tiếng gáy vang lừng xóm dưới làng trên
Như chiếc đồng hồ không kim đúng giờ báo thức

Hãy dậy đi, dậy những thằng con ăn sương nằm đất
Và hân hoan, vì đêm sắp hết rồi
Thêm một ngày, một ngày có mặt trời
Điếu thuốc đầu ngày được quyền đốt lên chia mừng ta bình an vô sự
(more…)

Nguyễn An Bình

Hương đồng

Chiều bên sông
Em có còn thả tóc
Thả hồn theo đám lục bình
Chùm hoa tím mỏng manh
Chập chờn trên sóng
Nghe hương đồng gió nội
Trôi đi trôi đi trên những cánh đồng
Còn vàng rơm rạ.
(more…)

Thy An

những con kiến vàng
mang hạt gạo trong lành
bò lên bàn tay người con gái cũng trinh nguyên không kém
đó là hình ảnh mùa xuân
trong một quán nghèo
thành phố miền nhiệt đới
cách một đại dương
nhưng cũng rất gần trong gang tay
(more…)