P. Kim Long

Ngôn ngữ trên thế giới đều thuộc một trong hai phạm trù: văn tự biểu ý (ideograph) và văn tự biểu âm (phonetic script).

VĂN TỰ BIỂU Ý

Văn tự tượng hình (hieroglyph) là những ký hiệu biểu ý (ideographic symbols) mà mỗi ký tự đơn (ký tự gốc) hay kép (ký tự gốc kết hợp với một ký tự nào đó) đều không đánh vần được mà tự nó có một ý nghĩa riêng biệt, song khi được ghép lại sẽ mang ý nghĩa khác với ký tự nguyên thủy (tức trước khi được kết hợp). Văn tự biểu ý được xếp vào hệ thống phi ngữ âm. Song đặc điểm chung vẫn là để nói lên bất kỳ sự vật hữu hình và vô hình. Do vậy, một từ này, không cần đọc lên, vẫn mang nhiều nghĩa.

Với văn tự biểu âm thì một chữ (từ) chỉ nói lên một vài ý nghĩa, thí dụ chữ “sáng” thường chỉ có vài ba nghĩa (có ánh sáng, tươi nhạt, dễ hiểu); nhưng với văn tự biểu ý thì một chữ (từ) có thể có nhiều nghĩa, thí dụ chữ “minh” 明 (míng) mà chữ này là sự ghép của 2 ký tự “nhật” 日 (rí = mặt trời) và “nguyệt” 月 (yuè = mặt trăng) mà người Việt đọc theo âm Hán Việt là “minh” có rất nhiều nghĩa: sáng, soi sáng, làm rạng rỡ (như trong câu 大 學 之 道 在 明 明 德 “Đại học chi đạo, tại minh minh đức” trong cổ thư Đại Học).
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

Đôi dòng gửi cảng thơm

những cụm khói cay nồng
những xe vòi rồng đột phá
những tên cảnh sát chìm
những toán cảnh sát nổi
những dùi cui, đạn cao su
không đủ dập tắt nỗi đau
không đủ cưỡng bức lòng phẫn nộ ̶
đã tới điểm không trở lại
khi nhà nước dùng bạo lực sắt máu đi ngược lòng dân
nhà nước suy tàn, tự hủy.
Đọc tiếp »

Phạm Nga

 
Friedrich Nietzsche (1844-1900)

“Với tư thế thi sĩ, là kẻ tiên đoán những ẩn ngôn, là kẻ cứu chuộc sự ngẫu nhiên, ta đã dạy loài người sáng tạo tương lai và trong khi sáng tạo, giải thoát những gì đã xảy ra.” (Zarathoustra đã nói như thế – Nietzsche)*.

1.
Trong cuộc hiện sinh, kinh qua ý thức về sử tính của mình, con người chua chát nhận ra rằng thế giới và tha nhân đã có đó, đã xảy ra…, dửng dưng như một sự đã-rồi. Và lắm lúc sự đã-rồi là điều nhục mạ thân phận con người. Dù con người có phản tĩnh, tra hỏi ý nghĩa kỳ cùng của cuộc đời, hay liệu có một Thượng đế bí hiểm, tánh khí bất thường, khó chịu nào đó đã nhào nặn Định Mệnh hay không, trần gian cũng đã bày ra muôn vàn vẻ mặt đọa lạc, tàn nhẫn, bất hòa với ý chí con người. “Chúng ta sinh ra quá muộn màng, mọi điều đã được phát biểu…” một nhà văn đã than van như thế. Hay nhìn theo nhận thức luận, nền văn minh nhân loại – thành quả của lý trí – có thể ví như một gã khổng lồ, mà sau những nỗ lực trí tuệ, tâm linh uyên áo nhất mới đứng được trên vai hắn, những nhà hiền triết, đạo gia, tức những nhân cách ưu việt hiếm hoi trong các thế hệ loài người đều mong mỏi nhìn sâu, nhìn xa hơn vào lịch sử.
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên

Đề thơ tô bún lèo Sóc Trăng

Minh Nguyệt nàng ơi! Gái Sóc Trăng
Năm xưa anh đến tưởng đâu rằng
Cùng em duyên thắm mùa xuân ấy
Tô bún nước lèo… chẳng nói năng!

Tô bún nước lèo em mời anh
Lấp lánh sao Trăng mộng chẳng thành
Ngát hương thốt nốt trời Sa Đéc
Nóng hổi một thời của tuổi xanh!
Đọc tiếp »

Huỳnh Kim Quang

“People find out who they are by writing.”
Grace Cavalieri

Tôi đến thăm nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ, người vừa ra mắt tập thơ thứ 13, “Âm Tuyết Đỏ Thời Gian,” hôm 24 tháng 8 năm 2019, tại một quán cà phê trong vùng Little Saigon.

Trông anh gầy đi sau nhiều lần giải phẫu tim và phải nằm tại viện điều dưỡng để được chăm sóc sức khỏe chu đáo hơn. Nhưng nụ cười trên môi anh vẫn không hề suy suyển dù đôi mắt ngày càng ẩn kín sâu hơn trong cặp kính dày cộm.

Cầm tập thơ mới tinh còn nóng hổi mà anh tặng, đang nhìn chầm chập vào hình bìa có ngụm máu đỏ tươi phun vọt ra, tôi chưa kịp cảm ơn thì người bạn trẻ Tô Đăng Khoa đứng cạnh bên đã lên tiếng:

– Máu của Huệ Khả đó!

Nhà thơ Nguyễn Lương Vỵ tiếp lời:

– Giọt máu ngộ đạo của Huệ Khả.

Tôi phụ họa theo:

– Nhờ máu từ cánh tay mới chặt đó mà Tổ Huệ Khả đã “tìm không thấy tâm ở đâu.”
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo


Nhà thơ Trần Yên Thảo

1.
Tôi ngồi tự vấn lòng tôi
dù bình thản cũng có hơi bồn chồn.
Niềm vui lánh mặt nỗi buồn
không sao gợi lại những nguồn cơn xưa.

2.
Nhớ xưa thầy đã trao lời
trong Ma có Phật trong người có Ma
lời thầy tỏ rạng trong ta
Ma từ thiên cổ là Ma bây giờ.
Đọc tiếp »

Inoue Yasushi
Phạm Đức Thân dịch từ bản tiếng Anh Shotgun do George Saito chuyển ngữ từ nguyên tác Ryoju của Inoue Yasushi.

Inoue Yasushi (1907-1991) viết báo, làm thơ trước khi xuất bản tác phẩm đầu tay “Khẩu Súng Săn” năm 1949, và nổi tiếng tức thời. Trong lời bạt của tác phẩm này in năm 1988, ông nhận xét: tuy truyện có chút vụng về của buổi đầu, nhưng nó biểu thị con người ông đầy đủ nhất, hơn cả 50 tiểu thuyết và 150 truyện ngắn ông viết sau này, “có một cái gì cơ bản mà tôi không thể thoát ra được” Thật vậy, tác phẩm tâm lý sâu sắc này, tuy là tác phẩm đầu tay, nhưng nó có đủ tính chất chừng mực, chững chạc, súc tích, trữ tình, chi tiết, và nhất là chất thơ (dẫu sao ông còn là thi sĩ) của một bực thầy.

Tình yêu, cái chết, cô đơn và sự thật ẩn giấu trong mỗi người… tất cả đan bện vào nhau trong 3 bức thư từ 3 góc nhìn khác nhau của 3 phụ nữ trong một cuộc tình tay ba bi thảm: người tình, con gái người tình và người vợ bị bỏ bê. Phạm đức Thân chuyển Việt ngữ từ bản Anh dịch “Shotgun” của George Saito, có tham khảo bản dịch “The Hunting Gun” của Michael Emmerich.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Eo gió

Nửa Thế Kỷ rồi…không còn xe lửa
Ga Krông Pha thành cái nhà hoang
Bạn nhìn thấy khi đi từ Phan Rang
lên Dran, lên Trạm Hành, lên Đà Lạt
Bạn nhìn thấy một ngôi nhà đổ nát
bạn có nghe lòng đổ nát hay không?

Xe sẽ chạy ngang qua một cánh rừng
bạn chắc nghe tiếng lá thông động chạm
Nếu có cơn mưa thì bầu trời rất xám
những con ngựa ô thầm lặng lang thang
những tiếng gà thảng thốt kêu vang
chắc bạn nhớ tiếng còi xe lửa cũ?
Đọc tiếp »

Trương Đình Phượng

Phía sau những bàn tay thơm nồng bác ái

(Đến ĐH để nhớ những mùa phóng sinh)

1.
những con chim được phóng sinh
mang theo nỗi oán hận
tập tễnh bay lên chính tầng mây
tiếng kêu bi thương nghẹn ngào trong huyết quản

từ khoang miệng của những gã người
buôn thần bán phật
những câu kinh bay ra bay ra
như chuỗi tiếng cười của yêu ma giữa vũng đêm triền miên tăm tối
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

DẪN NHẬP

Vậy mà đã 62 năm kể từ khi Liên Hiệp Quốc khai sinh Ủy Ban Sông Mekong [1957] và cũng đã 24 năm từ ngày thành lập Ủy Hội Sông Mekong[1995]. Tính đến nay 2019, Bắc Kinh đã xây xong 11 con đập thủy điện khổng lồ / mega-dams (6,7) chắn ngang dòng chính sông Lancang Jiang, tên của con sông Mekong chảy trong lãnh thổ Trung Quốc với lượng điện sản xuất đã lên tới 21,300 MW và Trung Quốc vẫn đang tiếp tục xây thêm 19 con đập khác; Thái Lan ngoài các con đập phụ lưu, còn có kế hoạch chuyển dòng lấy nước từ sông Mekong, và nay hai nước Lào và Cambodia còn có thêm dự án 12 đập dòng chính hạ lưu. Ngoài ra còn hàng trăm con đập phụ lưu đã và đang xây trên khắp lưu vực sông Mekong, kể cả trên Cao nguyên Trung phần Việt Nam.

Khi mà hai con đập lớn nhất Nọa Trác Độ / Nuozhadu 5,850 MW và Tiểu Loan / Xiaowan 4,200 MW đã hoạt động phát điện toàn công suất, có thể nói về tổng thể Trung Quốc đã hoàn tất phần lớn nhất kế hoạch thủy điện bậc thềm Vân Nam với 40 tỉ mét khối nước dự trữ trong các hồ chứa, tích luỹ trên 50% lưu lượng dòng chảy trung bình hàng năm và chặn 90% phù sa từ thượng nguồn, đủ cho Trung Quốc nắm quyền sinh sát toàn lưu vực sông Mekong.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

chúng ta sẽ làm gì
bản tin dự báo thời tiết liên tục
cảnh báo, miền trung tiếp tục nắng nóng
sông hồ trơ đáy

và đâu đó người ta dùng xe cứu hỏa tiếp nước
cho dân vùng bị hạn

chúng ta sẽ làm gì
miền tây lũ vẫn chưa về (hay không về)
cửu long cạn dòng
cạn lòng phù sa
con cua, con cá, con tôm
còn mãi rong chơi ở đầu nguồn phương bắc
Đọc tiếp »

Bắt nạt

Posted: 26/08/2019 in Huỳnh Minh Lệ, Thơ

Huỳnh Minh Lệ

chẳng qua là ma cũ bắt nạt ma mới
là tù cũ bắt nạt tù mới
người đi trước phá cầu để người đi sau khỏi đi
chẳng qua là giành ăn
nước Mỹ trừ những người da đỏ
ai không phải là di dân
giả sử trước đây đời ông cố ông vải cũng bị đuổi như đuổi tà
thì ngày nay làm gì ta được chiễm chệ
mà vung tay xua đuổi  Đọc tiếp »

Đỗ Trường

Thời gian gần đây, những lúc tâm trạng không được thăng bằng, tôi thường tìm đến Nguyễn Văn Gia. Đọc thơ ông, tuy không có cái chất cổ phong, với chiều sâu suy tưởng của Phạm Ngọc Lư, nhưng cho tôi cái tĩnh tại của nội tâm, cùng sự lắng đọng mang mang hương lúa, hồn quê. Khi đi sâu vào đọc và nghiên cứu, ta có thể thấy, cái cái truyền thống văn chương xứ Quảng đã đưa Nguyễn Văn Gia đến với thi ca ngay từ cái thuở học trò. Song cái hồn thơ ấy, dường như bị chẻ, chia ở đâu đó. Và phải đợi đến biến cố lớn nhất của cuộc đời ở cái tuổi ngũ tuần, mới làm hồn thơ Nguyễn Văn Gia chợt tỉnh. Tuy nhiên, là người trầm tư, kỹ tính, do vậy, Nguyễn Văn Gia viết không nhiều. Cho đến nay, ông mới cho in ấn và phát hành ba thi tập: Đôi Bờ Thời Gian (2010) Lặng Lẽ Phù Sa (2015) và Nắng Gió Quê Nhà (2019). Có thể nói, đây là những tập thơ hay về nội dung tư tưởng cũng như nghệ thuật sáng tạo, mà tôi đã được đọc trong thời gian gần đây. Nếu Đôi Bờ Thời Gian và Lặng Lẽ Phù Sa hồn quê, hương lúa được vọng lên từ tình yêu, lẽ sống của con người, thì đến với thi phẩm Nắng Gió Quê Nhà ngòi bút Nguyễn Văn Gia đã chọc thẳng vào những nỗi đau đang hằn lên hình đất nước. Và có thể nói, đi tìm lại ký ức, tìm lại đất nước, hồn quê là tư tưởng xuyên suốt sự nghiệp sáng tạo của ông.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Chuyện của mười năm

Mười năm nở đóa vô thường
Tôi đi tìm lại con đường đã qua
Ngày nắng dội – Tối mưa sa
Chiều dông bão tới phong ba kiếp người.

Mười năm gió dập sóng nhồi
Lô nhô ghềnh đá bãi bồi chân mây
Góc rừng chim vụt cánh bay
Ngày sau còn nhớ tóc mai – rất buồn.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Khi trộm cướp đã trở thành phương cách sống cho một nhóm người trong xã hội, chả chóng thì chầy, họ sẽ tự tạo ra một hệ thống pháp lý và luân lý để hợp lý hoá và vinh danh đạo tặc. (Frederic Bastiat)

Tôi bước vào tuổi dậy thì cùng với những sáng tác đầu tay của của Trịnh Công Sơn:

Gọi nắng
Cho cơn mê chiều
Nhiều hoa trắng bay…

Trong căn nhà vắng – sau giấc ngủ trưa muộn màng – nằm lắng ghe Hạ Trắng bỗng thoáng thấy buồn, và không dưng tôi hiểu ra thế nào là nỗi buồn vô cớ. Giữa đêm (những đêm dài giới nghiêm) ngồi ôm đàn hát mỗi mình, trên sân thượng – nhìn hoả châu rơi, loé sáng ở chân trời – rồi chợt biết thèm muốn một cuộc sống bình an:

Ta đã thấy gì trong đêm nay
Cờ bay trăm ngọn cờ bay
Rừng núi loan tin đến mọi miền
Gió Hoà bình bay về muôn hướng …

Mẹ già cười xanh như lá mới trong khu vườn
Ruộng đồng Việt Nam lên những búp non đầu tiên
Một đoàn tàu đi nhả khói ấm hai bên rừng…

Đọc tiếp »

Bắc Phong

ẤN TƯỢNG HỒNG KÔNG

sau khi săn sóc vết thương
cô gái tiếp tục xuống đường đấu tranh
nhiều người phẫn uất dán băng
bị thương một mắt đồng hành với cô
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Cuộc chiến vì tự do và dân chủ của người dân Hồng Kông vẫn còn rất nhiều gian nan. Chính quyền Hồng Kông, với hỗ trợ từ chính phủ Hoa Lục, vẫn tăng áp lực trên những tiếng nói dân chủ — và quấy nhiễu bằng mọi phương tiện… Thi ca trên các báo mạng cũng là một mặt trận mới, bên cạnh lựu đạn hơi cay trên đường phố.

Nghị viên có lập trường dân chủ Jeremy Tam, 44 tuổi, đã xin từ nhiệm ra khỏi việc làm trong hãng hàng không Cathay Pacific Airways. Từ khi được bầu vào nghị viện năm 2016, Tam vẫn có tên trên danh sách phi công mặc dù đã ngưng lái các chuyến bay định kỳ nữa.

Bây giờ anh rút lui hẳn ra khỏi Cathay Pacific Airways (CPA) để công ty thoát “trận bão chính trị” vì áp lực từ Bắc Kinh đối với các nhân viên hàng không ủng hộ biểu tình. Vậy là CPA phải để ra đi 4 phi công, 2 viên chức phi trường, Tổng quản trị Rupert Hogg và Phó Tổng quản trị Paul Loo Kar-pui. Tam nói rằng anh kết thúc 18 năm phi công với Cathay, và đó là công việc anh rất mực yêu thích.
Đọc tiếp »

Chu Vương Miện

Tạp lục thi I

thế sự như diệp đa
hắc như cẩu khẩu
trên bảo
dưới không nghe?
nhậu uất cần câu
cho chó ăn chè

trảm phụ thế sự
hai tai chưa điếc
nhưng
làm không được
huề
Đọc tiếp »

Trần Bạch Thu

Buổi sáng cuối tuần nào hắn cũng ra quán cà phê quen thuộc ở thành phố Westminster. Ngồi cả ngày dưới bóng cây dù trước quán. Nắng dọi nghiêng tới đâu hắn xoay quanh tới đó. Nhiều hôm không có ai quen ra quán hắn cũng vẫn ra ngồi đấy cho đến xế trưa. Trước khi rời quán, hỏi hắn đi đâu. Hắn trả lời

– Đi loanh quanh ra phố Bolsa.

Rồi hắn đi thật, đi lững thững ra ngoài parking lái chiếc xe Camry đời cũ, chạy chậm, khói xe bay mù mịt. Có hôm nghe tiếng đề máy kêu thật to, đề hoài mà không thấy nổ. Hắn trở vào quán cười nói “may mà không chết máy dọc đường.” Sau đó hắn gọi cho con gái. Chờ xe tow đến câu xe ra shop sửa chữa. Xong xuôi hắn đi bộ ra bến xe buýt chờ chuyến về nhà. Cũng chậm rải bình an vô sự.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Như sợi tóc người

tóc người mây lệch đường ngôi
sợi nào rơi giữa hồn tôi những chiều
sợi nào nhớ… sợi nào yêu
sợi nào đêm với cô liêu… tôi buồn

bến tình là những mù sương
là con sóng vỗ thơm hương tóc người
nâng niu sợi tóc bùi ngùi
nhớ quên đầy một kiếp người phôi phai
Đọc tiếp »

Trần Doãn Nho


Toni Morrison (1931-2019)

Toni Morrison, phụ nữ Mỹ gốc Phi châu đầu tiên đoạt giải Nobel văn chương, vừa qua đời một cách bình an tại Trung Tâm Y tế Montefiore, thành phố New York vào ngày 5/8/2019, hưởng thọ 88 tuổi, vì bị bệnh sưng phổi. Cái chết của bà lập tức được truyền thông khắp thế giới đưa tin một cách trang trọng.

– Margalit Fox (New York Times): Toni Morrison là nhà văn đỉnh cao (towering novelist) của kinh nghiệm da đen ở Mỹ.

– Josyane Savigneau (Le Monde, Pháp): Toni Morrison, một nhà văn tự do và nổi loạn.

– Ron Charles (Washington Post): Toni Morrisonkhông chỉ làm cho văn chương Mỹ khác đi mà còn thách đố chúng ta chống lại sự tồn tại dai dẳng của chủ nghĩa phân biệt chủng tộc.

– Gene Seymour (CNN): Toni Morrison thắp sáng lối đi để dẫn chúng ta ra khỏi những hoàn cảnh rối rắm.

– Điện Élysée (Phủ Tổng Thống Pháp) ra thông cáo ca ngợi các tác phẩm của Toni Morrison được hình thành bằng những “đòi hỏi lớn về thơ ca, đạo đức và chính trị.” (…) “Là một nhà văn tự do và nổi loạn, bà đã mang vào các tác phẩm của mình cũng như trong các cuộc thảo luận công cộng một tiếng nói mạnh mẽ, dấn thân, quý giá mà sẽ vẫn còn thiếu vắng ở Hoa Kỳ và thế giới.”

– Cựu tổng thống Barack Obama: “Toni Morrison là một tài sản quốc gia, một người kể chuyện hay, quyến rũ, ở bên ngoài cũng như trên trang giấy.”
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Vân Đồn cảm khái ca

Đã vội vàng quên thời Sát Thát
Triệt đường lương thảo Thoát Hoan a?
Nhờ đó trời Nam xoay thế cuộc
Phá Nguyên, đất nước khải hoàn ca

Cũng nước, cũng non như thuở trước
Liệt oanh còn đó trận Vân Đồn
Trống giục, gươm khua vây thuyền giặc
Đánh cho bạt vía đội quân lương
Đọc tiếp »

Ý Ngôn

Chú Năm bước đến hàng bán cá mua hai con cá rô phi, nhờ người bán làm sạch và chiên dòn. Có một người đàn bà cũng đang đứng chờ chiên cá như chú, chị nói:

– Bữa nay thứ tư họ thay dầu mới, cá chiên nóng về ăn với nước mắm tỏi ớt ngon lắm.

Chú Năm mỉm cười không nói gì, chú đâu biết pha nước mắm tỏi ớt, hồi trước lúc vợ chú còn sống chuyện bếp núc một tay bà lo. Vợ chú chết hai năm nay, chú không biết nấu ăn lại không thích vô bếp, cứ ra tiệm mua thức ăn người ta làm sẵn mang về, ở thành phố này thì có rất nhiều tiệm bán thức ăn Việt, rất tiện.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Gởi lại nơi nầy

Giữ lại giùm tôi cơn mưa Đà Lạt
Có cơn mưa phùn líu ríu lay phay
Có đợt mưa dầm ngút ngàn gió hú
Có chút mưa lòng thấm ướt hồn ai.

Gởi lại nơi nầy đèo cao hun hút
Những vạt dã quỳ lỡ hẹn vàng hoa
Những nhánh anh đào nụ chưa kịp búp
Tiễn tôi về chỉ bụi đỏ đường xa.
Đọc tiếp »

Tâm sự hè

Posted: 22/08/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Mùa hè
nhiều hình lên Facebook.
Do bạn bè xưa,
từ xa ghé thăm.
Hình ảnh dạo chơi nơi đang ở:
sông nước,
phố phường,
những công trình,
di tích từ ngàn năm.

Vài hình ghi lại
mấy ngày đi xa,
giáo đường cổ kính với tháp chuông cao vút
rất Tây Ban Nha,
những bờ biển xanh dưới nắng hè
Địa trung hải.
Không hề thấy đâu,
hình ảnh quê nhà.
Đọc tiếp »

Ngải Vị Vị
Mai Hưng dịch từ bài báo Can Hong Kong’s Resistance Win? (New York Times, July 12, 2019)


Illustration by Joan Wong

Ngày 29 tháng 6 (2019). Một cô gái trẻ 21 tuổi đã viết một cái gì đó lên tường một cầu thang của một tòa nhà công cộng ở Fanling, một vùng ngoại ô của tầng lớp dân chúng lao động ở Hồng Kông:

Đồng bào Hồng Kông thân mến: Cuộc đấu tranh của chúng ta sẽ còn kéo dài, vì vậy chúng ta phải đảm bảo rằng ý chí của chúng ta sẽ không bị héo mòn. Chúng ta phải nhất mực đòi hỏi rằng dự luật phải được rút bỏ hoàn toàn, rằng sự vu khống của chính quyền đối với các cuộc biểu tình của chúng ta như là một sự “bạo loạn” phải được hủy bỏ, rằng những người biểu tình bị giam giữ phải được phóng thích, rằng Lâm Trịnh Nguyệt Nga – Trưởng đặc khu hành chính Hồng Kông phải rời từ chức, và các lực lượng cảnh sát phải bị trừng phạt nghiêm khắc. Mong ước của tôi là sử dụng cuộc đời bé nhỏ của tôi để ủng hộ những đòi hỏi này, những đòi hỏi xuất phát từ hai triệu con người trong số chúng ta!

Bản thông điệp được một bàn tay yếu đuối viết bằng một thứ sơn màu đỏ. Những đường nét nguệch ngoạc ở cuối mỗi chữ của bức thông diệp, dường như vẫn đầy cương quyết nhưng đã kiệt sức. Cô Lo Hiu Yan sau đó gieo mình từ ban công xuống đất bên ngoài tòa nhà. Nguyện ước của cô đã được thực hiện.
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Mượn lời hịch Hoàng đế Quang Trung làm tựa bài thơ
Đánh vỗ mặt vào giặc Tàu xâm lược
Kẻ thù đâm sau lưng tất nhiên đánh trước
Chiêu bài dùng Việt gian tiêu diệt người ái quốc Việt Nam đã quá lỗi thời
Chiêu bài bịt miệng những người dám chống bất công đã bị lòi đuôi
Khi thơ đã biết cùng nhân dân chống giặc
Đọc tiếp »

Posted: 21/08/2019 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán
tặng Thành Tôn, Lê Vĩnh Thọ


Thiếu nữ nằm đọc sách
Tranh lụa của Mai Trung Thứ

bạn tôi mê sách một đời
còn tôi mê gái từ hồi mười hai
chưa biết là ai hơn ai
chúng tôi ba đứa lai rai mê hoài

sách bạn tôi cho người coi
gái của tôi giữ ở trong vai nữ hoàng
ít ra cũng đặt trên trang
tương tự như sách nhưng đàng hoàng hơn
Đọc tiếp »

Huỳnh Tịnh Của (1834-1907)
Nguyễn Văn Sâm nhận định và chú giải

 
Tượng Huỳnh Tịnh Của và bìa Chuyện Giải Buồn

Một truyện ngắn đầu tiên của Văn Học Việt Nam: Ông Huỳnh Tịnh Của khi viết cuốn Chuyện Giải Buồn đã gom góp lại những chuyện nầy nọ do ông nghĩ ra hay do ông lấy trong sách Tàu, nhưng điều ông không ngờ là mình đã viết truyện ngắn đầu tiên của văn học Việt Nam. Bản in mà chúng ta thấy được là bản 1886, in lần thứ hai, không biết là in lần thứ nhứt năm nào nhưng 1886 – 2019 thì cũng đã 133 năm rồi. Chưa thấy sách vở nào nói trước đó có người Việt Nam viết truyện ngắn bằng văn xuôi quốc ngữ, tôi tạm cho rằng ông Huỳnh Tịnh Của là người mở đầu cho truyện ngắn Việt Nam.

Vấn đề là truyện mà chúng tôi đưa ra và cho là truyện ngắn có xứng đáng chăng với danh xưng truyện ngắn. Theo tôi là xứng vì có đầy đủ điều kiện về văn: Trơn tru, rõ ràng, điều kiện về bố cục: Có đầu có đuôi hoàn chỉnh. Đối với thời tác phẩm xuất hiện nó cần có ý nghĩa đạo lý, và nó đã có. Xin mời thưởng thức. (NVS)

CHUYỆN TRƯƠNG THÀNH

Người Dự Châu họ Trương ấy vốn sinh đẻ tại nước Tề, cơn bát loạn [1] vợ bị giặc bắt, qua ngụ Dự Châu lập nghiệp chắp nối [2], mới sinh ra một đứa con tên là Nột; chẳng khỏi bao lâu [3] vợ ấy chết, chắp nối một lần nữa lại sinh ra Trương Thành. Vợ sau họ Ngưu dữ, ghen ghét tên Nột, cầm như tôi mọi [4], cho ăn dơ, bắt đi hái củi mỗi ngày là một gánh, không có thì đánh chưởi khổ sở; bao nhiêu đồ ngon cất giấu cho Thành, cho Thành đi học. Thành lớn lên hay thương anh, thấy anh cực, can gián [5], mẹ không thèm nghe lời [6].
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

1.
tháng 8
bản tin dự báo thời tiết trưa nay nói
nắng nóng còn kéo dài hơn 10 ngày nữa
lũ cỏ dại nghe xong rã rời
chúng chửi gã nông dân ngu đần
chửi thói ích kỷ của con người
như cây trái trong vườn
chúng cũng cần nước để sống
để giữ ẩm cho đất
một chút nước thôi
sao lại tiếc
sao bỏ rơi chúng tôi?
Đọc tiếp »

Lễ vang lu

Posted: 21/08/2019 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

Ngày xưa ở lỗ tắm mưa
Còn lu hứng nước để trưa mẹ dùng
Trời giông sấm giận đì đùng
Bạn mình tên Bẹn vô cùng hoảng kinh
Toàn thân thấy thiếu linh tinh
Một vài bộ phận riêng mình đong đưa
Quả cau đã tượng hình chưa?
Da gà nổi hột lưa thưa tóc thề
Xô qua đẩy lại lề mề
Ưa hun một miếng môi trề nỏ ưa
Ai sinh đứa thiếu kẻ thừa
Nít ranh bày đặt cặp vừa lứa đôi
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải

Huyền thoại thường nghe: tu thiền dễ bệnh khùng khùng điên điên. Sự thực: y khoa Hoa Kỳ từ nhiều thập niên đưa ra các cuộc nghiên cứu chứng tỏ lợi ích của thiền tập. Sự thực nữa: trong hàng chục triệu người khùng khùng điên điên trên khắp thế giới, đại đa số không biết gì về Phật giáo. Thêm sự thực nữa: Phật giáo gần với khoa học hơn bao giờ hết, trong khi hầu hết các tôn giáo khác đều hoang tưởng với các tín lý vô căn cứ… và hoang tưởng là một dấu hiệu của bệnh tâm thần phân liệt.

Từ rất lâu rồi, có lẽ cũng hơn nửa thế kỷ, thỉnh thoảng lại nghe lời đồn rằng những người tu thiền hay luyện khí công sẽ dễ bị điên. Hình như huyền thoại này ban đầu xuất phát từ các tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung, trong đó có một số nhân vật bị “tẩu hỏa nhập ma” – nghĩa là, lửa nội hỏa sẽ chạy loạn kinh mạch Nhâm Đốc nào đó, và thế là khùng khùng điên điên, tuy rằng võ công có khi thâm hậu xuất chúng. Lời đồn từ tiểu thuyết bỗng nhiên ám ảnh đời thường ở nhiều người dân thành thị.
Đọc tiếp »

Hịch Sát Thát

Posted: 20/08/2019 in Bùi Chí Vinh, Thơ

Bùi Chí Vinh

Gạt qua mọi tranh luận về bãi Tư Chính
Chúng ta không cần các học giả đánh võ mồm
Chúng ta không cần đám thương thuyết với bọn Tàu trong phòng máy lạnh
Biển Việt Nam phải là của người Việt Nam

Cha ông chúng ta đã đổ máu từ ngàn xưa mới có được giang san
Mới có đất nước từ ải Nam Quan đến mũi Cà Mau hình cong như chữ S
Mới có thềm lục địa hôm nay một cách rõ ràng
Những hòn đảo trồi lên bằng xương thịt
Đọc tiếp »

Tranh không lời

Posted: 20/08/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Phan Ni Tấn

Linh mục Nguyên Khải vừa lên tới chân núi Yên Tử thì trời mưa tầm tã. Núi Yên Tử thuộc xã Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh, là một dải núi cao nằm ở phía đông bắc Việt Nam. Mặc dù Cha Khải có mang theo chiếc ô, vừa che mưa che nắng vừa làm gậy phòng thân, nhưng đụng phải cơn mưa giông, sấm sét rền trời buộc ông phải lách mình vô sơn động núp mưa. Vừa bước vào cửa động Cha Khải suýt dẫm phải con rắn hổ mang bành dài khoảng 6m nằm chắn ngang đang nuốt con rắn lục to bằng hai ngón tay. Đúng lúc đó con chim bồ câu trắng sà xuống đậu trên cành muỗm gần chỗ Cha Khải đứng.
Đọc tiếp »

Trần Thụ Ân

Có một chỗ trong hồn tôi tháng tám
Ánh trăng thu len lén rọi vào
Chiếc lồng đèn con cá trôi mau
Từ ký ức vọng về tiếng nước

Có một chỗ trong lòng tôi náo nức
Mấy tiếng cười vén mở màn đêm
Kỷ niệm ấu thơ trở giấc êm đềm
Bên tiếng súng vọng về thành phố
Đọc tiếp »

Thy An

qua vội ngày nắng gắt
giật mình nghe tin bạn già ra đi
-ngày cũ đã hết-
bàn tay hứng lấy hư không
giọng buồn buồn tan theo chim hót
nhìn ngọn đồi trơ trụi
uống cà-phê lạnh trên chiếc ghế mỏi mòn
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tặng ảnh ông Hồ cho người già. Tặng cờ cho dân… ăn Tết. Không biết tự bao giờ, người ta nghĩ ra được những món quà khốn nạn đến thế. (Trương Duy Nhất)

Ngày 20 tháng ̣9 năm 2016, báo Tuổi Trẻ loan tin: “Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc khẩn thiết kêu gọi “phải đồng cam cộng khổ với chính phủ để trả nợ công.” Qua năm sau, vào cùng thời điểm, Vnexpress lại ái ngại cho hay: “Tại cuộc họp báo Chính phủ thường kỳ tháng 8, Bộ trưởng, Chủ nhiệm Văn phòng Chính phủ – Mai Tiến Dũng cho biết, Thủ tướng một lần nữa nhắc lại và yêu cầu Ngân hàng Nhà nước sớm báo cáo Chính phủ đề án liên quan tới huy động nguồn lực cho dân, trong đó có cả vàng, đô la Mỹ.”

Cả hai “yêu cầu” cấp thiết trên – xem chừng – đều bất khả thi nên Đảng nẩy ra một cái sáng kiến thần tình để giảm chi (đỡ được đồng nào hay đồng đó) bằng cách lấy cờ và ảnh thay quà:
Đọc tiếp »

Huỳnh Minh Lệ

ven biển mũi kê gà
lơ thơ những bụi dứa dại
buổi chiều mùa đông mây u ám gió bấc thổi tiêu điều
tôi gặp những ngôi mộ hoang chỉ cắm một miếng ván làm dấu
không nhang khói
ngã ba 46 đường đi hàm tân bình tuy
những ngày gần cuối cuộc chiến
từng đoàn người như cá nhóm rõng
tìm đường về nam khi con đường thiên lý đã bị chặn
họ đến đây trước mặt là biển
họ bị săn đuổi và họ đã chết  Đọc tiếp »

Lê Hữu

Ta với Trăng cùng trọ mái hiên

“Tôi thích câu thơ ấy,” tôi nói với anh Trần Huy Sao như vậy. Còn phải kể thêm nữa những bài thơ, những câu thơ trăng nào của anh.

Chân bước đi, lòng còn ngoảnh lại
Trăng mười phương chỉ nhớ phương này

Bầu trời nào cũng chỉ một bầu trời, vầng trăng nào cũng chỉ một vầng trăng, vậy mà Trần Huy Sao, con người nghệ sĩ ấy, những đêm trăng sáng ngước nhìn trời, thấy trăng viễn xứ phương này lại mơ về bóng trăng soi phương nào.

Tôi không rõ có thi sĩ người Việt nào yêu trăng đến độ chỉ làm thơ về trăng, thế nhưng tôi đặc biệt thích những bài thơ trăng của Trần Huy Sao. Kể ra không hết, những bài thơ nói về một quê hương kỷ niệm, về một thời tuổi trẻ, một tình yêu đầu và những ngày vui mơ hồ trong trí tưởng. Trong đó, bao giờ cũng có hình ảnh những đêm trăng lung linh của một mùa trăng cũ.
Đọc tiếp »