Archive for the ‘Thơ’ Category

Nguyễn Minh Phúc

Cõi lặng

đêm tàn nâng cốc mời nhau
một tôi với chén rượu đầy cô liêu
nầy đây khúc biệt ly chiều
kia tàn mấy mảnh trời khuya vỡ òa

có gì trong giọt rượu ngà
mà cay chén nhớ mà nhòa ly thương
người đi huốt mấy mù sương
sao còn đọng mãi mùi hương lỡ làng
(more…)

Chu Thụy Nguyên

1.
đứng xếp lại. bóng nhân thân cũ rích
ngẩng mặt. cười. tím ngắt mấy thanh âm
ngắt. hái đọt gieo vần. cho phận bạc
khỏa lòng lành. thềm nắng cũ. the thâm

2.
gió đã bấc. tận hồn gầy. oi ả
quen mù sương. chiều đã đẫm. sương mù
mây khuyết tật. tóc thùy dương bạc phếch
khuya mỏn tàn. nến lụn bóng tàng thư
(more…)

Nguyễn An Bình

Cuối năm trên dòng sông ấu thơ

Về đây dọc nước giởn trăng
Dòng sông thơ ấu lăn tăn ngọn nguồn
Bóng người phiêu dạt muôn phương
Đâu hay mẹ – tóc ngã sương nẻo về.

Về nghe sóng vỗ tứ bề
Cồn xưa đâu mất lời thề cũng rơi
Ngàn năm bông tím vẫn trôi
Lời xa xứ – hát ngọt bùi chợt đau.
(more…)

Chiều Amura

Posted: 31/01/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương


Rừng thu
dinhcuong

từ Amura
chiều nhuộm chiều huyết phách
vấn vương, cám dỗ
đời buồn rã họng
réo gọi nhau mưa nắng lộn nhào

anh nói rừng chiều màu tím
em bảo rừng đen-lá-cây
mộ đời dương xỉ
tình lửa nóng, hồn cát bỏng
sa mạc nào ốc đảo tìm nhau
(more…)

Phạm Hồng Ân

Tân-ước-tình

1.
sáng. tôi. nằm thở rét đông
hỗn mang trời núi ngồi cong dáng rừng
thương cho sợi nắng run run
nhớ ai hiu hắt bóng cùng tận tôi
sáng về. tiếc chỗ đêm rơi
gối chăn quấn những vòng đời lao lung.
(more…)

Biển hỏi

Posted: 30/01/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

biển, nơi anh lén bỏ đi
nghe ra sắp thuộc tay người
biển, nơi súng nà rượt đuổi
vùi tiếng anh phản quốc

biển, khi tàu lạ hách hấn
ai ấp úng, ai làm thinh
ai trùng trình, ai hô phản quốc
công cốc móc nối mùa thu!
(more…)

Nói với mùa ho

Posted: 30/01/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

là nói vói cơn ho sù sụ
nỗi chi tàn nhẫn dữ vậy trời
hiền thê ta ho đã đời rồi
nay bắt ho thêm làm sao thấu

năm rồi ho đã đời ba bận
nay ho tứ bận tới ngật ngầy
nhứt quá tam mà xưa nay vậy
lý đâu phá lệ bắt luông tuồng
(more…)

Hồ Chí Bửu

Đêm Vũng Tàu nghe Thái Thanh hát

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương
(more…)

Mặc Phương Tử

Cái thuở tinh khôi đường lộng gió.
Chung niềm ước vọng ý cao bay.
Tôi – Em, từ độ trăng cài mộng
Mơ giữa đường trăng, mộng vẫn gầy!

Rộn rã
Những bước đầu đời cây trẩy lá
Hoa thôi khô, thôi rụng,
cõi hoang đường…!
Mảnh vườn cũ
thôi xơ xác chuyện thê lương
Bao diễm ảo sẽ thay màu phế tích.
(more…)

Ký ức

Posted: 29/01/2018 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Tôi ra đi từ ngày ấy…
Qua những đồng xanh mọc tóc dậy thì
Qua những triền sông guộc gầy ngực sóng
Ngược gió lùa nông nổi tuổi đôi mươi…

Tôi đi dọc cổ sơ tìm bóng giống nòi
Gặp lửa thiêng trống đồng huyền thoại
Chạm tóc cha ông trắng mùa bão nổi
Vượt hoàng hôn năm tháng vẫn xanh…
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Chim
Thái Tuấn

xin khoan dung. phiến băng ngời
đá tan nước chẩy biết rồi về đâu?
mai thầm. một quyến hương ngâu
phảng phất như áo em. mầu hạnh nguyên
xa ơi. thất lạc trăm miền
một con chim nhỏ kêu triền lá đau
tôi đi tìm vết thương nhàu
đường hoang cư lạnh. sầu âu bốn mùa
bãi đời xe ngựa phất qua
bờ mắt chín tới mù lòa cửu cung
chờ nhau. phương án mịt mùng
chiến chinh phủ dụ niềm cung tiễn về
bây giờ. nắng quái tào khê
em như một chút hồn quê ngặt nghèo
hoan tình đồng nội ai reo
để cây lúa mọc cheo leo một mình
(more…)

Trần Vấn Lệ

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!
(more…)

Đặng Xuân Xuyến

Chiều nhớ

– Tặng L.L –

Ngơ ngẩn chi ơi chiều
Ngồi vét nụ cười
Lỡ rơi
vì nhớ…

Ơ …
Heo may rồi
Gió mồ côi
Hun hút trôi
Kìa…
Nhớ.
(more…)

Gửi Hà Thúc Sinh

Posted: 26/01/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

dễ chừng đã mấy năm không đọc
bài thơ nào mới bạn vui tay
hẳn tại chợt nghèo trang báo giấy
hay là đã vững chỗ trên mây

thơ văn thường viết cho vui vậy
nhưng sự vui chơi dễ để đời
đôi khi ý nghĩ hơi tầm bậy
lại mang hơi hám của một thời
(more…)

Lò Trọng

Posted: 26/01/2018 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

lò đã nóng củi tươi cũng cháy (*)
nhiều quan chức giật mình sờ gáy

tham nhũng là đối tượng thật chăng
hay chỉ cuộc trả thù phe phái
(more…)

Lý Thừa Nghiệp

Nằm nghe tháng chạp

Vẽ một đường mây hề, nghi ngút
Ngọn gió hè thu gọi gió xuân
Bàn tay nhuộm lấy màu sương cát
Chạm cả đời sau giữa thác ghềnh.

Hớp ngụm nước sông chờ gió lớn
Thả chiếc bè đi chẳng nghĩ suy
Tấc lòng sẽ bạc, đời sẽ trống
Thì cứ bay đi những cánh diều.
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Xuân về chín nhánh sông quê

theo em hồng màu nắng mới
gió thênh thang đậu vai người
hương thơm một thời con gái
nồng nàn ấm những bờ môi

chín nhánh sông cùng khoe sắc
mùa xuân lơi lả sông Tiền
nặng lòng phù sa sông Hậu
đợi gió xuân về đưa duyên
(more…)

Vương Ngọc Minh

Những biến tướng từ sự lương hảo.

lúc nghĩ trong đầu còn nhiều chữ bí mật
chưa chịu xuất
lộ diện
thì tôi leo lên giường nằm

chợp mắt cái- thấy liền
tôi đang đi tìm lại chính tôi nơi cảnh đời khác

ở cảnh đời đó một cây thông hơn trăm tuổi
và thực rõ ràng
ngoài việc đi vô
đi ra
tôi chẳng làm gì
(more…)

Thy An

em có nhớ
khi dạo chơi kinh thành hoa lệ
Paris, Bruxelles, New York,
chúng ta nắm chặt tay nhau, mùa đông,
vì sợ trượt ngã trên con đường trơn tuyết
và cũng cần hơi ấm
truyền nhau qua dòng máu mang tên tha hương
dòng máu tha hương có khác chi
dòng máu bên nhà
hay chỉ là vết đỏ những phần rách vụn
của từng trang lịch sử xé tung, bay tứ phía ?
(more…)

Khi em mười bảy

Posted: 25/01/2018 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo
(more…)

Nguyễn An Bình

Bay theo mùa chim viễn xứ

Về đâu đàn chim viễn xứ
Chân trời chưa hết bão giông
Bên tai còn nghe đập cánh
Tiếng chim lẻ bạn nao lòng.

Về đâu đàn chim viễn xứ
Quê nhà cách một đại dương
Dòng sông chìm trong sương khói
Bóng trăng lạc dấu thiên đường.
(more…)

Thời của lính

Posted: 24/01/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Thì hồi đánh giặc ấy mà
Tôi coi chết chóc có ra mẹ gì
Tay này nhuộm máu đen xì
Ruột gan phèo phổi thứ gì chẳng qua

Một hôm đánh xáp-lá-cà
Lưỡi lê ngọt xớt xuyên qua họng thù
Nhờ ba miếng võ trơn tru
Nếu không chắc đã thành tù binh ma
(more…)

Thơ

Posted: 24/01/2018 in Nguyễn Thị Khánh Minh, Thơ

Nguyễn Thị Khánh Minh

1.
Nơi không gian thơ
Có thời gian cho lời đọng lại
Thầm thì đi. Bước chân đi mãi

Nơi bóng mát thơ
Khoảnh khắc chữ cho lời rơi xuống
Nghe lắng nghe. Quán tự tại thanh âm

Nơi lửa thơ
Những con chữ nhóm lời cháy đỏ
Thắp mặt trời cho những giấc mơ

Nơi biển thơ
Những con chữ bung lời nắng dậy
Đó là ban mai mỗi ngày được thấy

Bật lên triều xanh của lời
Chắp lên đôi cánh của lời
Bay xa bay xa. Trái tim của một người trao gửi
(more…)

Khaly Chàm

vong thân chưa. vì sao luôn giấu mặt?
thưa thần hồn. đớ lưỡi những ngày qua
đêm xanh biếc trừng mắt nhìn đuối mộng
lột truồng trăng buốt lạnh nét kiêu sa

ngửa miệng rót rượu tràn tim vỡ ngực
ngọng nghịu rồi khản giọng gọi tên em
thời gian nhú những móng cào rách mặt
nõn nường ư. hóa lửa bỏng môi mềm
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Tháng chạp cuối ơi buồn chết được
Nhành mai mưa đá héo queo rồi
Bánh tét dưa chua cùng kẹo mứt
Gom về cũng để tết nhìn chơi

Hồi trẻ mơ ơi trời viễn xứ
Phơi trong mưa tuyết ngẫm thơ nàng
Cỡi ngựa làm cao bồi Texas
Phì phèo cao tốc lái bon bon
(more…)

Viên Dung

dang lóng nghe bề dâu bể
chốn tự quyền tôi. bình vỡ
chạy cơn nước đổ, khó bề
chẳng yên. dẫu đứng bên lề

bỏ xứ, trăng khuân nhạc dế
theo, tâm sự buồn ngất ngư
trăng, có về xưa, nhắn nhủ
giạt dâu bể, em còn như…?
(more…)

Hồ Đình Nghiêm

Mùa thu nghiêm nghị, lá đỏ chao nghiêng
Vọng tưởng não phiền, lung lay bản thể
Chơn tâm ba đào, lạc trôi buông thả
Lan Điệp đâu rồi, chùa Hoa Nghiêm lạ
Dát vàng sơn son, Thị Mầu phố thị.

Sư cô Lãng Nghiêm, ôm kinh Lăng Nghiêm
Diện mạo không nghiêm, lam y chễnh mảng:
Thiện tai hữu duyên, cửa chùa rộng mở
Bước vào cảnh giới, trang nghiêm lòng thành
Sư ông Huệ Nghiêm, tĩnh tâm kiết già
Mở bừng khải thị, lời sai qui trình
Cực đoan rất mực: Mi cũng tên Nghiêm?
Sa đà ta bà, tướng tá thầy chạy
Tâm tánh thiên lôi, bổ bã cợt đùa
Dạ chẳng chay tịnh, nghịch phá như quỉ
Ngôn từ bức xúc: Đệ tử Ma Vương?
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Nhà Thờ Nhà Thờ Nhà Thờ…
Chủ Nhật cùng Chiều Thứ Bảy
Áo dài những “ram” màu bay
Em cười. Anh đưa mắt nháy

đi Lễ cứ như đi Hội
lời Xưng câu Nguyện thì thầm
trải ra những điều hối lỗi
để lòng trở lại thanh tân
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Sàì Gòn và em

Sài Gòn… Nhìn em rất kiêu sa.
Gió xuân lơi lả nghịch đôi tà.
Solex [1] gầy như em vóc hạc
Áo dài thanh thoát nét tiên nga…

Sài Gòn… Nhìn em cánh vạc bay.
Xin làm hạt nắng đậu trên tay
Nhảy lên tóc biếc thành vương miện.
Rớt xuống môi ngoan… nhớ nhung đầy.
(more…)

Trần Yên Thảo

1.
Quay đầu, hạnh nguyện chưa tròn
bao năm đuổi bắt hãy còn lơ ngơ
người về nét mặt buồn xo
tan đàn xẻ nghé mới lo tìm chuồng.

2.
Dại gì tham đó bỏ đây
chói chang nắng sớm hây hây gió chiều
xác xơ cũng một túp lều
vật nào rồi cũng được thiều quang soi.
(more…)

Trần Huy Sao

Thơ văn viết dưới hiên trăng

sáng nay mượt kệ ngày Đông
lạnh chi thì lạnh cứ dòng layout
[ngoài hiên trăng trở lạnh dài
rờ câu vuốt chữ từng bài thơ văn]
kẻo mai mốt lạc Đông Đoài
nhớ quên không kịp dòng hoài niệm xưa

ngẫm từ khăn gói gió đưa
quá quan quá cảnh dày sưa chuyện đời
cũng nên lắm mượn đôi lời
tả chân tả cảnh chặng đời quá giang
thơ văn viết dưới hiên trăng
ít nhiều cũng níu dặm ngàn nhớ nhau
(more…)

Di mộng

Posted: 22/01/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn


Khắc khoải
Kinh Đinh

thếp sáng trên vùng hoa cương
bỗng thần kinh dị kỳ
tôi mơ mình đứng tắm dưới bầu trời lởm chởm gươm đao
huyết hải lôi đồng rền vang xương cốt
miền chim ráng đỏ
bầy ngựa chứng mang bệnh vỹ cuồng
không trụ được sức nóng băng sơn  (more…)

Phạm Hồng Ân

Tháng giêng, hồn ngập đầy trăng

đêm tháng giêng. hồn. ngập. đầy trăng.
những mảnh trăng. cứa. từng phân vuông ký ức.
thứ ký ức. một thời cơ cực.
sâu quắm như vết cứa một đường gươm.

đêm tháng giêng. thơ. phất phới. buồm.
tung gió. giữa. biển tim. hồn thẳm.
ảo giác vẽ. chân dung em. tươi thắm.
một tình yêu. ngất ngưởng. giữa tâm kinh.
(more…)

William Shakespeare
Thái Huy Long dịch

William Shakespeare vừa là thi sĩ, nhà soạn kịch và diễn viên nổi tiếng. Đây là lần đầu tiên tôi mới tìm hiểu sơ qua một đoạn sonnet của ông. Có nhiều cổ từ archaic, thể điệu nghiêm chỉnh độc đáo. Đây là câu chuyện ly biệt vào mùa Hè Thu đã làm cho tác giả cảm thấy như Đông đã về. Hình ảnh của thiếu phụ mang thai đứa con không còn cha, trái quả đầy mùa đấy nhưng người cho mầm giống không còn trên cõi đời nữa. Đó là màu ảm đạm ví von khi người yêu đã không còn với mình nữa.

Đông như đến vào Hè Thu ly biệt
Người cuốn theo năm tuyệt đẹp trên đời!
Băng giá đêm ngày tăm tối khắp nơi
Tựa tháng Chạp dãi khung trời hoang vắng
(more…)

Quảng Tánh Trần Cầm

gió vờn mây
lá vàng cây
tiếng dương cầm quấn quýt
poco moto
chầm chậm ngày qua
giọt nến thẫn thờ
như giọt nước mắt rất xa
vỡ òa trong vũng thời gian
cuồng. dại
(more…)

Lê Quang Đông

Sầu xa xứ

(Lục bát thuận nghịch)

Buồn mơ nước bạc quê xa
Lòng đau sương nắng phủ nhòa người thương
Rưng rưng ứa mắt rưng rưng
Mênh mông ngày tháng vợi buồn sang thu

Gầy vai xứ lạ đâu ngờ
Phai phôi thuyền bến ước ước mơ chôn vùi
Hèn sang bạc trắng em ơi
Nghiêng nghiêng sầu thẳm
biển trời cuồng xoay
Đau thương rượu đắng men cay…
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Bình


Nhà văn Hàn Song Tường (1950-2018)

Vậy là thôi rồi,
bạn tôi đã vội bỏ mặc trần gian cách đây hai ngày
sau khi chừng như đã bẻ gãy bàn phím quá lâu
hệt như một trang sách đã không còn buồn mở ra
không còn mở ra một lần nào được nữa, trong đời

Vậy là hết rồi,
hai ngày tôi im sửng cúi đầu như một người hàng phục định mệnh
linh hồn bạn tôi nghe nói đã phiêu hốt, khi trí não đâu còn làm việc nữa
mà thân xác vẫn cứ phải ấm nóng như chưa muốn đoạn lìa, bởi những dây nhợ của bệnh viện
một khi sự sống chỉ được đếm từng phút từng giây thời gian
thì cũng cầm bằng như một khởi sự
cuộc hành trình về nơi vô tận  (more…)

Phạm Duy

Một chút nhạc của Phạm Duy phổ thơ Nguyễn Thị Thanh Bình như một tưởng tiếc, nhắn nhủ khi nghe tin nhà văn Hàn Song Tường qua đời. (NTTB)


Thiếu nữ bên hoa huệ
Tô Ngọc Vân

Thơ: Nguyễn Thị Thanh Bình; Nhạc: Phạm Duy; Tiếng hát: Kim Tước
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Nguyễn Minh Phúc

Trên chuyến xe ngựa cuối năm

gửi Trúc Thanh Tâm

vẫn còn chuyến xe ngựa
chờ tôi chiều cuối năm
trên dốc đời ngã khụyu
bên những ngọn roi bầm

ngựa chồn chân rả gối
đau gót mòn đinh long
tôi một đời cơm áo
sau hiên đời lặng câm
(more…)

Nguyễn An Bình

Chiều cuối năm

Chiều cuối năm trôi qua dòng Kênh Tẻ
Có gì vui sao tím cả mây trời
Xe nối xe người nối người hối hả
Phơi chút nắng vàng cho bớt lẻ loi.

Chiều cuối năm thèm ngồi trong quán cóc
Rượu tràn ly không vơi bớt u trầm
Con nước chảy đâu hiểu lòng khách trọ
Giữa quê người nào thấy kẻ tri âm.
(more…)