Archive for the ‘Thơ’ Category

Vương Ngọc Minh

(Dân) miền Nam

tôi vừa chiêm bao
thấy xem một cuốn phim
trong phim thuần túy dân miền nam
hễ nói khóc
liền khóc- nói cười liền cười

tôi ngồi xem
buông thả cho con mọt
mặc sức gặm nhắm trái tim
thời gian này/ ban ngày
phần lớn
chỉ để nghĩ tới (nhà cửa!) mồ mả
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng


Thiếu nữ
Nghiêu Đề

Nhà xuất bản

Em biên tập Đời Tôi
thành những trang Hý Họa
thêm Ria kèm Lông lá.
dẫu giận,
vờ tỉnh bơ
Tôi bật cười ha hả.
(more…)

Chu Thụy Nguyên

1.
có vỏ bọc của những tiếng gọi
trộn trong tiếng cát đá ầm ào rơi
cơn nén vỡ
đã không còn bám lại ở mức chạm
dưới nhiệt độ của nén chịu
và chực chờ tan hoang

2.
cơn khát cồn cào cảm nhận được
từ trong lòng vôi vữa
đổ dồn ùn tắc về những chốn thị thành
ngày càng thêm vô số nhánh rong buồn
chết trên biển xám
tôi thấy mình bơi ngửa về phía em
như một con cá bất hạnh lật phơi xác
giữa lúc em đang cố bơi về một hừng đông khác
(more…)

Trần Huy Sao

Trại hè Trần Gia…

nắng nóng khô ran mô dám vô rừng
sợ Sơn Thần nổi lửa tam-bành-lục-tặc
cứ ra Biển cầu thân-tâm-thường-an-lạc
đón gió ngàn phương ru dịu sóng hải hà

ta xưa nay già làng bộ tộc Trần gia
đâu an cư cũng mưu cầu tầm tới bến
hồi dắt bốn đứa con dép bùn khấp khểnh
dặm thời gian[nan]chân cứng đá mềm
(more…)

Yên Nhiên

Vắng bóng thu

(California đang lâm nạn cháy rừng)

Trời nắng Ca-Li, vắng bóng Thu
Cư dân canh cánh nỗi ưu tư
Nghe tin rừng cháy lan hơi nóng
Hít thở gió lùa tỏa khói mù
Trắc ẩn bao người lâm hoạn nạn
Màn trời chiếu đất chẳng buồn ru?
Chắp tay cầu khẩn ơn thiên tứ
Cứu khổ, bình an hãy đắp bù
(more…)

Viên Dung

khải hoàn tháng tư kết oán
tôi, đoàn cởi trói đòi hoang
tự do tôi, khúc khải hoàn bi tráng

em cúi phận đời, cai quản
nắng không cháy nổi lầm than
tay quá nhỏ khó xua tan lố bịch

từ mờ ảo đến bưng bít
bức dân mưng mủ đối nghịch
em vượt tường lửa, mắt thịt ngỡ ngàng
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Bình
(Xin chia buồn cùng nhà văn Lê Thị Thấm Vân & Lê Thị Huệ)


Nhà thơ Lê Nghĩa Quang Tuấn (1964-2018)

Chỉ còn là lời đáp lại của chiếc lá mùa thu đã rụng
‘Em không buồn nữa chị ơi’, ngủ yên rồi sao còn thấy nỗi buồn
Dù nguy nga cách mấy
Bỏ lại nơi đây bài thơ tình còn dang dở
Những nét cọ tranh vẽ màu nóng vẫn còn nồng nàn như hơi thở Em phả vào
Nơi xa thẳm kia
Một vầng sao cô đơn nhất trên vòm trời đã tạ thế chia lìa
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Chiều xưa em qua đây

bước chân về rất nhẹ
chiều xưa người qua đây
ru hồn tôi khe khẽ
một trời mù sương bay

gió trên đồi vẫn thổi
thao thiết cuối chân ngày
người về phơi tóc rối
hiên một trời nắng phai
(more…)

Trần Yên Thảo

Bóng nhỏ treo nghiêng đầu ngọn bấc
mặc kệ cho năm tháng phiêu bồng
nhà không có vì không ai chứa chấp
một thằng con lạc chợ trôi sông.

Xô dạt từ ngàn năm ánh sáng
tấc lòng kẻ sĩ mảnh như tơ
đã rách nát hơn đời khố rách
mà còn thương tiếc bóng trăng xưa.
(more…)

Tâm thức

Posted: 24/08/2018 in Nguyễn Diễm Thùy, Thơ

Nguyễn Diễm Thuỳ

Ta thấy lòng thanh thản
Mặc ngoài kia
Gió nói lời tự tình với gió

Ta soi lại dòng sông
Tiếng khua
Sóng sánh sóng
Nghe thời gian trở mình
Võ vàng bốn mùa Xuân tình tự
(more…)

Yên Nhiên

Quạnh vắng

(Cảm tác sau khi đọc truyện Huyết học của Hồ Đình Nghiêm)

Trăng lu đầu ngõ hắt cành lê
Sách mục mùi hương ẩm tái tê
Buồn mõm chó tru gào khản tiếng
Câm tường gió rít thốc lùa khe
Võ vàng ánh điện câu mờ tỏ
Trống hoác nhà hoang nỗi ủ ê
Đốm sáng đêm tàn canh phụt tắt
Vườn khuya bướm lượn tiễn ai về
(more…)

Hoàng Xuân Sơn


Bóng trăng phố cũ
dinhcuong

phôm nim

phim nôm
rạng
phía trời nồm
chữbay
lả
còn ôm tình về
tặng-vì-rai chim. mê mê
dấu trăng đã nguột
đầu hè
thảm
thương
vết cà răng sực
nức hường
mỏ chu lạnhcáu
tà dương
rập rờn
(more…)

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Trần Huy Sao

Thuở bé dại thích bài
Thằng Bờm có cái quạt mo
Phú ông xin đổi những thứ quá to
Bờm thực tế chọn lấy vật nhỏ
chắc ăn. nắm xôi Bờm cười

Hình ảnh quạt tưởng đã lười
biến trôi trong thực thể đời thường
nỏ ai dè bữa ni có người tự thướng
tay tha cái quạt mà rình hơi hướm gió qua
(more…)

Loạn khúc 2

Posted: 23/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

không bánh mì, cũng chẳng hoa hồng
tôi lớn từ nụ hôn – nắm đấm
không hương đời, cũng chẳng hương trời
tôi linh hương lịm ngời lưỡi sấm

này, giọt nước của dòng sông
mắc mớ gì lại trôi ra biển?

này, đứa con của long đong
mắc mớ gì bình yên thoắt hiện?

bước ra từ quán nhậu
người đàn bà tháo giày bước vào đêm
chân giẫm mảnh sành
cơn say phủ đầy nước mắt
giấc mơ bặt im chối từ cút bắt
gió đuổi theo người…
(more…)

Nguyễn An Bình

Theo sóng Đồng Nai

Đưa ta qua sông Đồng Nai
Chuyến phà chồng chành sóng dữ
Thượng nguồn một đám mưa dầy
Rừng vừa quét ngang cơn lũ.

Ầm ào nước đổ về xuôi
Cuốn dòng phù sa ngầu đỏ
Nhìn theo củi dập dềnh trôi
Mênh mông lòng chừng bạt gió.
(more…)

Khi em yêu ta

Posted: 22/08/2018 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

khi yêu ta, em như thể ngọn dao
lát một nhát thì hồn ta đau buốt
lát nhiều nhát ta thương em đứt ruột
còn hăm he hậu kiếp gặp nhau.

khi yêu ta, em như thể chiếc cầu
gãy nhịp giữa khiến đời ta dừng bước
ngồi buồn xo ngó mây ngó nước
ngó bóng em cười thấp thoáng phương đông.
(more…)

Bùi Nguyên Phong

Tháng Bảy con dập đầu ơn Phật.
Câu kinh ngắc ngứ… Lửa trong lòng.
Thương mẹ đoạ thân loài ngạ quỷ.
Đội đầu vạc máu… Toạ hầm chông.

Chín từng địa ngục… Hình ghê rợn.
Mặt ngựa, đầu trâu mắt trợn trừng.
Hình cụ dã man… Tay tàn độc.
Mặc hồn run rẩy… Lạnh như bưng.
(more…)

Trần Huy Sao

chưa từng nóng dù rất nắng
Caliphọt[nia] rớt sàng hứng lửa
nóng ơi là nóng không chừa
tới hai con mắt cũng bưa nóng về
nổi đom đóm lửa bắt ghê
ngó quanh có thấy mô tê chi. Trời!
nóng không gọi chẳng ai mời
níu theo cái nắng cứ đòi ghé thăm
rủ thêm bản mặt hầm hầm
ngó sơ qua đã tím bầm bất ưng  (more…)

Dấy lên

Posted: 21/08/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

thời buổi nẩy tìm khoảng bình tâm
cũng khó, dưới bóng toa rập
thuế má lú lẩn vào cơ bắp
kêu nài, đòi hỏi là trù dập
máu với mủ chẳng liền nhau
đanh ác kết bè rảo phố
chia nhau bắt nạt rình rập
dập. cóc biết mai kia đồng nát
(more…)

Nguyễn Minh Thanh

Xuống đường
Xuống đường
Đồng loạt Xuống đường
Xuống đường
Xuống đường
Chen vai Xuống đường

Xuống đường
Xuống đường
Đồng loạt
Ta đáp lời Tổ Quốc
Xuống đường
Xuống đường
Chen vai
Ta bảo vệ Núi Sông
(more…)

Đỗ Quyên

Hỡi ôi! Những kẻ lên đường
Đang tâm để cả cô đơn lại nhà

Nguyễn Bính (1918 – 1966)

Nhậu Việt Nam

(Gửi bạn văn bạn báo ở Đức và hải ngoại)

Ngày này tháng trước những cuộc nhậu hai nhăm năm

Vỉa hè Đức quốc
Bia Đức quốc
Chân giò heo Đức quốc
Khoai tây Đức quốc
Nhạc jazz Đức quốc
Hoa vườn Đức quốc
Sách Đức quốc
Bóng đá Đức quốc

Mấy tá bạn còn
Dăm ba bạn mất
Người chồng vừa vận nạn
Người con đậu tiến sĩ Humboldt hạng nhất
(more…)

Đỗ Phủ (712—770)
Ngô Đình Chương & Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác các bài Thu hứng I, II, III và IV

Buồn thu I

Đó đây sương nhẹ giữa rừng phong
Mờ đỉnh Vu sơn chạnh nỗi lòng
Sông nước sóng xao tha thiết nhớ
Lưng trời mây lượn ngậm ngùi trông
Hương thu hai bận cúc vàng đã
Quan tái muôn trùng bạn tác không
Áo ấm nhà nhà lo tiết lạnh
Thành cao Bạch-đế mắt lưng tròng

Ngô Đình Chương (phỏng dịch)
(more…)

Nguyễn Minh Phúc
Kính gửi mẹ mấy bài thơ nhớ ngày mẹ mất (9/8/2018)

Ru mẹ chiều nay

À ơi mẹ ngủ đi thôi
Con ru mẹ ngủ bồi hồi ca dao
…Cái cò lộn cổ xuống ao…
Bài ru của mẹ thuở nào nằm nôi

Ơi à mẹ ngủ đi nào
Cơn đau thôi nhé cấu cào mẹ thêm
À ơi… cò đậu cành mềm
Vì con nên ngã xuống triền ao sâu
(more…)

Trần Huy Sao
gởi Yên Sơn

Yên Sơn chạy nóng Houston về San Diego
ai dè ở đây nắng [cứ nóng] kêu trời kêu khổ
may mà có bạn (không bè) chia nhau mát gió
mới đặng ngồi nhau yên-sơn-lạc-thủy

chụp thời cơ chụp tấm hình [mai này] cất kỷ
niệm nghĩa thơ văn-kỳ-thanh-bất-kiến-kỳ-hình
buổi gặp nhau rất [quá đỗi] thình lình
ta chưa kịp cười ông bạn nào đã nháy
(more…)

Phạm Hồng Ân


Trái tim hồng
Thanh Trí

Cửa tim

1.
xin em đừng mở cửa tôi
trái tim đã chật chỗ ngồi từ lâu
bên ngoài, tạm đứng chờ nhau
đừng đong đưa những nỗi sầu lỡ mang
xin em cứ đứng xếp hàng
vội chi làm vỡ trăm ngàn cuộc chơi
trái tim tôi khác chi đời
cũng lao đao cũng một thời cô đơn
cũng ngổn ngang chuyện tình buồn
cũng ngông nghênh lúc bất thường nổi điên
xin em tạm đứng ngoài hiên
chờ tôi thu dọn trái tim chật tình.
(more…)

Luân Hoán


Luân Hoán
dinhcuong

Lê Văn Phúc, một nhà văn
với một ngòi bút trẻ măng yêu đời
ông không viết chuyện ăn chơi
chuyện ân ái của một thời thanh xuân
không vẽ lại những lẫy lừng
một thời binh nghiệp tưng bừng chiến công
câu văn đầu nghiệp có lòng
chân thành cảm tạ núi sông nước nhà
can đảm nhận tội thật thà
“Tôi Làm Tôi Mất Nước” và lưu vong
(more…)

Không chừng…

Posted: 16/08/2018 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

cứ theo nhà phật mọi
vật/ sự- đều vô tướng
nghe báo bất kì ai
chết tôi cho- chết chỉ

có nghĩa ngủ rồi không
dậy nữa là người luôn
dửng dưng trước cái chết
vậy mà liền hai ngày

hai cái chết đều do
già cả lú lẩn lại
khiến tôi nguyên ngày trời
đứng ngồi- ở đâu (mồm)
(more…)

Chu Vương Miện

chính khách là vì dân vì nước
vì dân tộc vì đồng bào
chính khứa là vì cài hầu bao
là ba phải
dựa thế để kiếm chác kiếm ăn
chế độ nào thì cũng bám vào
ăn hại
đái nát
(more…)

Đạt Giả Dương Thanh Lương

Chưa bao giờ nước nầy đầy chuyện lạ,
Dân coi quan như lũ sói nội thù.
Chuyên dối trá phường côn an, khuyển mã,
Mặt nọng heo mồm lếu láo tinh ma.

Nước thải độc cá nằm phơi trắng dã
Dân làng chày tơi tả rầu đứng trông.
Chúng mồm phịa nước hãy còn tắm đã,
Nhìn trò hề ta đau đớn khóc ròng.
(more…)

Ngô Đình Chương | Yên Nhiên

Vòng tay Huế

(vài vần thô thiển tặng người văn chương Hồ Đình Nghiêm, Người Gia Nã Đại gốc Huế)

Lưu vong hề…
cúi mặt làm thinh
Gặp nhau hề…
huynh đệ giao tình
Mươi chén chưa say đời Đỗ Phủ
Mấy ngày sao hết chuyện Trang Sinh
Vương vấn hương hoa dài mộng ảo
Phút giây tu dưỡng chút an bình
Xin mời… thí chủ vào am tự
Nhắp chén thiền trà nhớ Đế kinh

Ngô Đình Chương
(Thiền Sư Xóm Núi)
(more…)

Trần Thoại Nguyên

Nha Trang ơi! Anh lại trở về
Trời vào thu gió biển se se
Biển êm ru xanh màu tình nhớ
Anh lang thang lặng lẽ bước đi…

Em giờ đâu mùa thu mắt biếc
Tóc ngắn ơi! Nhớ quán nhà dù
Hàng dừa biển cùng em mất tích
Chuyện chúng mình giờ sóng biển ru!
(more…)

NP phan

Biến khúc thời gian

sẽ có một lúc nào đó
chúng ta sẽ phải tìm về con đường đã từng qua
ở đó có dấu chân thời gian
cơn gió màu xanh lá
thổi qua nửa chừng xuân
bỗng hốt hoảng ngoái nhìn
bầu trời phía sau lưng
đã rực lên một màu hoang dã

bằng cách nào đó
có thể em sẽ nhặt được
tiếng ca đã từng rơi trên thảm cỏ hồng
bình minh thì rất vội
dòng sông đã bỏ đi rất xa
chỉ còn lại cây cầu
chơ vơ cùng tháng năm rời rã
(more…)

Núm ruột

Posted: 14/08/2018 in Hồ Đình Nghiêm, Thơ

Hồ Đình Nghiêm

1.
Ai đứng thu lu ngoài vườn đen như cột nhà cháy?

Gần tàn canh mi không ngủ được hay răng?

Nghe nói đất ni nhiều hồn oan chưa siêu thoát?

Tầm bậy nà, người như mình ma không doạ mô.

Trăng chẳng hiện vì cơn giông sắp đổ. Mưa cho rồi, trời nóng muốn điên.

Sau chái bếp có nguyên lu nước, ưa tắm táp thì đốt ngọn nến lên, khỏi mày mò.
(more…)

Một lần

Posted: 14/08/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương

tay người áp vào tay ta
thắp ngọn trầm hương lòng tay lửa cháy
óng ánh thời gian linh ngời hy vọng
mắt ai sâu
ngón tay nâu
thuở ngày xanh chưa miết phím sầu…
(more…)

Gặp nhau

Posted: 14/08/2018 in Sông Cửu, Thơ

Sông Cửu

Lâu ngày nhận ra bạn cũ
Rủ vào quán vắng cà phê
Ngồi ngắm giọt dài giọt ngắn
Một trời dĩ vãng hiện về…

Cuộc đời tái tê dâu bể
Hồi nhỏ bạn bè thân thương
Miếng đường chùm dâu trái ổi
Chia đôi mỗi ngày đến trường
(more…)

Mơ hồ một nỗi đau

Posted: 13/08/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

tận trong huyết quản
ngộ chứ, âm thầm theo truyền thống
chừng xa xôi mà gần gũi
từ cổ tích đến hiện tiền
nghìn năm bắc thuộc còn nguyên
đã bao uy quyền chống chỏi

em giáp mặt hiện thời vấy bóng
đè tự nghìn năm ấy răn đe
núi rừng nghe sóng biển muộn phiền
ven nhà, biển rền đau vô tận
sóng hận tràn, khiếp nhược làm thinh
buồn cơ man! giấu ươn hèn giả nhịn
(more…)

Trần Huy Sao
gởi Nha Trang & trường Nữ Học và, em…

nhớ buổi hẹn tình cổng trường Nữ Học
em dõi trông người [về] từ Phố Mù Sương
áo trắng tóc thề vờn lá Me bay lượn
vướng tuổi học trò vầy cuộc nhớ thương nhau

ngày chúng mình chưa từng cuộc nương dâu
tuổi-ô-mai thương nhớ người nhập cuộc
hai cổng trường theo dòng trôi xuôi ngược
phố Núi Mù Sương & phố Biển – Nha Trang
(more…)

Nguyễn Minh Phúc

Như một vết thương

người thôi như gió qua chiều
tình trôi con nước thủy triều xuống lên
một mình ngồi vớt buồn tênh
tôi buồn hái những chênh vênh đời mình

dấu giầy như những làn đinh
cô liêu vụt ngọn roi tình phôi pha
vết thương nào cắt thịt da
nghe tình mưng mủ xót xa tím bầm
(more…)

Vương Ngọc Minh


Trying To Find The Right Words
by Jack Zulli

Chữ.

ai đốn (!) đổ thánh giá
gã đưa vai gánh
từ bấy cho đến nay – gã đấy đích thị tôi

hiện ngồi giữa căn buồng
(căn buồng đã chìm vào bóng tối!)
khơi ngọn lửa bùng lên
chằng phải chúng ta mãi lo
nghĩ
tuyền những chuyện dại dột

tôi đã từng nói “mọi người đừng tin vào
các câu chuyện kể trên đời
có tính kinh điển
còn với (bất cứ chuyện gì!) nó đều chỉ như mơ thôi
(more…)

Lê Phước Dạ Đăng

Em đến gởi Quà Sinh Nhật
Anh dời nhà mà chẳng báo ai biết
nắng chang chang phố phường khói bụi
lại phải lòng vòng tựa như thuở tình nhân

bây chừ dấu chân đầy những Niên luân
đeo vòng nhựa chuyển từ Xuân đến Hạ
sáu bảy mươi năm trước làm thành viên xứ lạ
trồng “cây Si” ngấp nghé “áo Tiểu thư”.
(more…)