Trần Huy Sao

Thơ văn viết dưới hiên trăng

sáng nay mượt kệ ngày Đông
lạnh chi thì lạnh cứ dòng layout
[ngoài hiên trăng trở lạnh dài
rờ câu vuốt chữ từng bài thơ văn]
kẻo mai mốt lạc Đông Đoài
nhớ quên không kịp dòng hoài niệm xưa

ngẫm từ khăn gói gió đưa
quá quan quá cảnh dày sưa chuyện đời
cũng nên lắm mượn đôi lời
tả chân tả cảnh chặng đời quá giang
thơ văn viết dưới hiên trăng
ít nhiều cũng níu dặm ngàn nhớ nhau
Đọc tiếp »

Nguyễn Thạch Giang

Thằng Tửng mở cửa rào bước vào trong miệng kêu oang oang: “Tý Chuột! Tý Chuột!” Thằng Tý từ nhà sau bước ra, tay cầm con dao miệng nhai nhóp nhép:

– Tao đang nấu cơm, ủa, tao tưởng mầy với thằng Tèo đang ngồi ở quán cà phê chú Năm chớ.

– Tao với nó ngồi đồng từ sáng tới giờ, không biết đào đâu ra một triệu đóng hụi chết. Đang lúc nghèo, mẹ, sao lúc này nghèo dữ không có được mấy chục ngàn ăn sáng.

– Mày đói bụng không, tao luộc mì gói cho mày ăn đỡ chớ cơm chưa chín, mà cũng chỉ có cá kho thôi.

– Ừ, ăn đỡ đói, có còn hơn không, quan trọng là từ đây tới chiều phải có một triệu. Mày có cho tao mượn, hay là tìm cách xoay dùm tao.
Đọc tiếp »

Di mộng

Posted: 22/01/2018 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn


Khắc khoải
Kinh Đinh

thếp sáng trên vùng hoa cương
bỗng thần kinh dị kỳ
tôi mơ mình đứng tắm dưới bầu trời lởm chởm gươm đao
huyết hải lôi đồng rền vang xương cốt
miền chim ráng đỏ
bầy ngựa chứng mang bệnh vỹ cuồng
không trụ được sức nóng băng sơn  Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Tháng giêng, hồn ngập đầy trăng

đêm tháng giêng. hồn. ngập. đầy trăng.
những mảnh trăng. cứa. từng phân vuông ký ức.
thứ ký ức. một thời cơ cực.
sâu quắm như vết cứa một đường gươm.

đêm tháng giêng. thơ. phất phới. buồm.
tung gió. giữa. biển tim. hồn thẳm.
ảo giác vẽ. chân dung em. tươi thắm.
một tình yêu. ngất ngưởng. giữa tâm kinh.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Khoan dung không chỉ là một phẩm hạnh của cá nhân, mà còn là một tính chất của cộng đồng và trách nhiệm của một quốc gia. (Lê Nguyễn Duy Hậu)

Cuối năm rồi, có hôm (đột nhiên) dân chúng Zimbabwee mừng vui, sung sướng, đổ xô ra đường reo hò, nhẩy muá, và ca hát thâu đêm. Tuổi Trẻ Online cho biết thêm:

“Khi thông tin vị Tổng thống 93 tuổi Robert Mugabe chấp thuận từ chức và có hiệu lực ngay lập tức được loan ra, khắp đất nước Zimbabwe như vỡ òa trong niềm vui bất tận. Nhiều năm qua họ đã chờ đợi điều này và may mắn thay nó đã đến không quá phức tạp và không có cảnh nồi da xáo thịt.”

Nếu ngày mai, hay tuần sau, mà những người Cộng Sản Việt Nam buộc phải từ bỏ quyền lực thì chắc chắn dân Việt cũng sẽ hân hoan không kém nhưng “điều may mắn không có cảnh nồi da xáo thịt” thì không có gì bảo đảm.
Đọc tiếp »

William Shakespeare
Thái Huy Long dịch

William Shakespeare vừa là thi sĩ, nhà soạn kịch và diễn viên nổi tiếng. Đây là lần đầu tiên tôi mới tìm hiểu sơ qua một đoạn sonnet của ông. Có nhiều cổ từ archaic, thể điệu nghiêm chỉnh độc đáo. Đây là câu chuyện ly biệt vào mùa Hè Thu đã làm cho tác giả cảm thấy như Đông đã về. Hình ảnh của thiếu phụ mang thai đứa con không còn cha, trái quả đầy mùa đấy nhưng người cho mầm giống không còn trên cõi đời nữa. Đó là màu ảm đạm ví von khi người yêu đã không còn với mình nữa.

Đông như đến vào Hè Thu ly biệt
Người cuốn theo năm tuyệt đẹp trên đời!
Băng giá đêm ngày tăm tối khắp nơi
Tựa tháng Chạp dãi khung trời hoang vắng
Đọc tiếp »

Cổ Tích Nhật Bản
Nguyễn Văn Sâm dịch từ bản tiếng Anh The boy who drew cats do Lafcadio Hearn (1850-1904) chuyển ngữ.

Nghệ thuật khi đi tới tuyệt đỉnh thì ảnh hưởng của nó vô cùng, khó lường, khó tưởng tưởng được. Câu chuyện cổ tích Nhật Bản nầy được Lafcadio Hearn (1850-1904), nhà văn Mỹ gốc Ái Nhĩ Lan, sống cuối đời ở Nhật, viết bằng một văn phong giản dị nhưng đã có công giới thiệu bản sắc đặc thù của văn hóa Nhật với Tây phương. (NVS)

Lâu, lâu lắm rồi, trong một ngôi làng bé nhỏ ở Nhật, có một đôi vợ chồng nông dân nghèo khổ. Họ là người tốt nhưng vì quá nhiều con nên không thể nuôi hết được. Đứa lớn nhất khi vừa lên mười bốn đã phải làm việc nặng nhọc giúp cha rồi. Hầu hết mấy đứa con gái ngay từ khi mới biết đi đã phải lo đỡ đần cho mẹ.

Nhưng mà đứa nhỏ nhất, đẹt con, không thể thích hợp với công việc nặng nề. Nó thông tuệ hơn các anh chị, nhưng lại yếu ớt và quá nhỏ bé. Thiên hạ nói nó không thể lớn được. Cha mẹ nó nghĩ rằng lo cho con về sau thành thầy sãi tốt hơn là thành nông dân. Rồi họ dẫn con đến ngôi chùa trong làng, khẩn khoản vị sư trụ trì cho con vào chùa học tập như một chú tiểu.
Đọc tiếp »

Quảng Tánh Trần Cầm

gió vờn mây
lá vàng cây
tiếng dương cầm quấn quýt
poco moto
chầm chậm ngày qua
giọt nến thẫn thờ
như giọt nước mắt rất xa
vỡ òa trong vũng thời gian
cuồng. dại
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

Sáng hôm qua, khi hai đứa vừa đi bộ lên gần tới đỉnh đồi của con đường làng thì thấy John, người có hơn trăm cây ổi xá lị trên miếng đất sau nhà, ngừng xe lại và nói với giọng nghiêm trọng chứ không tươi cười như mọi khi, “Ông bà nên đi nhanh về nhà vì mới có báo động hỏa tiễn xuyên lục địa đang nhắm tới đây.” Tôi tưởng ông ta đùa nên cũng đùa lại, “Để tôi về kiếm cái bàn nào đó để trú”. Ông John nghiêm mặt nói là điều này thật, không phải đùa.

Trên đường về, tôi hỏi Adam là người dân ở đảo Oahu (gần Bắc Hàn hơn) và mình ở đây có bao nhiêu phút để tìm chỗ trú ẩn? Adam đoán là khoảng trên dưới 20 phút. Tuy nhiên chàng không nghĩ báo động thật vì có thể vì hệ thống báo động đang dùng đã qúa lỗi thời, từ thời Chiến Tranh Lạnh. Tuy chưa biết thật hư, tôi cũng thầm đọc kinh Ăn Năn Tội, phòng xa nếu Chúa gọi. Khi về tới nhà, quả thật trên màn ảnh của hai cái cell phones đều có câu Emergency alert: Extreme. Ballistic missile threat in bound to HI. Seek immediate shelter. This is not a drill. Tôi nhủ thầm, “Tới lúc thấy được những hàng chữ này thì mọi sự đều bình thường, chứ nếu thực sự hỏa tiễn đã rớt vô đảo thì có sự gì tồn tại được!”
Đọc tiếp »

Lê Quang Đông

Sầu xa xứ

(Lục bát thuận nghịch)

Buồn mơ nước bạc quê xa
Lòng đau sương nắng phủ nhòa người thương
Rưng rưng ứa mắt rưng rưng
Mênh mông ngày tháng vợi buồn sang thu

Gầy vai xứ lạ đâu ngờ
Phai phôi thuyền bến ước ước mơ chôn vùi
Hèn sang bạc trắng em ơi
Nghiêng nghiêng sầu thẳm
biển trời cuồng xoay
Đau thương rượu đắng men cay…
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm


Nhà văn Hàn Song Tường (1950-2018)

Không một ai cho hay. Người ấy đã lặng lẽ đi xa. Từ khi trang Gió O bị tin tặc tấn công, tôi buồn nhác ghé thăm bởi chẳng muốn nhìn ra những xáo trộn, nhưng sáng nay có điều gì khiến bàn tay táy máy tìm về địa chỉ ấy. Oh, my God. Lòng thầm than. Oh, mon Dieu! Sao hoang đường vậy trời!

Tôi gặp mặt chị ấy vỏn vẹn có một lần. Mấy mươi năm rồi? Lỡ khuấy quên. Khác người ta luôn tìm cớ để trốn lạnh, chị (lặng lẽ) đến thành phố này vào cao điểm của mùa đông. Tối hôm ấy, tuyết xuống đầy. Chuông điện thoại đổ dồn, có vẻ thất thường. Đường truyền nằm cách 15 cây số gửi vào tai giọng Bắc trầm ấm của anh Đỗ Quý Toàn: Đến nhà tôi uống trà nhé, có một vị khách ở phương xa vừa ghé thăm, muốn gặp mặt chú. Một người nữ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thị Thanh Bình


Nhà văn Hàn Song Tường (1950-2018)

Vậy là thôi rồi,
bạn tôi đã vội bỏ mặc trần gian cách đây hai ngày
sau khi chừng như đã bẻ gãy bàn phím quá lâu
hệt như một trang sách đã không còn buồn mở ra
không còn mở ra một lần nào được nữa, trong đời

Vậy là hết rồi,
hai ngày tôi im sửng cúi đầu như một người hàng phục định mệnh
linh hồn bạn tôi nghe nói đã phiêu hốt, khi trí não đâu còn làm việc nữa
mà thân xác vẫn cứ phải ấm nóng như chưa muốn đoạn lìa, bởi những dây nhợ của bệnh viện
một khi sự sống chỉ được đếm từng phút từng giây thời gian
thì cũng cầm bằng như một khởi sự
cuộc hành trình về nơi vô tận  Đọc tiếp »

Phạm Duy

Một chút nhạc của Phạm Duy phổ thơ Nguyễn Thị Thanh Bình như một tưởng tiếc, nhắn nhủ khi nghe tin nhà văn Hàn Song Tường qua đời. (NTTB)


Thiếu nữ bên hoa huệ
Tô Ngọc Vân

Thơ: Nguyễn Thị Thanh Bình; Nhạc: Phạm Duy; Tiếng hát: Kim Tước
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Nguyễn Thị Thanh Bình gửi nhạc và âm bản mp3

Hàn Song Tường (1950-2018)

Chúng tôi nhận được tin buồn nhà văn Hàn Song Tường đã qua đời ngày 15.1.2018 tại Houston, TX, USA. Để tưởng niệm, chúng tôi xin đăng lại một truyện ngắn của bà. (Sáng Tạo)


Painting by Lucian Freud

Lúc mở tủ kiếm quần áo thì một anh nhện vô cớ sa ngay vào mặt tôi rồi cong đuôi chạy mất. Bực mình tôi lẩm bẩm chửi thề. Tôi nhìn ra ngoài, trông quang đãng sau một trận mưa lớn, vậy tội gì không ra ngắm phố, ngắm đường. Tôi huýt gió rồi thay quần áo, hôm nay tôi mặc áo bỏ trong quần, sơ mi mầu nâu nhạt, đi đôi giày của tụi Versace, thằng sư tổ Versace này đã lăn quay ra chết bởi phát súng của tên tình cũ, chết thế cũng sướng, khỏi lo lắng gì cả. Rồi tôi ước cô ta, con Lý bắn tôi một viên vào tim chết tốt, tôi bỗng phá ra cười khi nghĩ Lý sẽ tức chết nếu cô biết cái bảo hiểm nhân thọ tôi đã gạch bỏ tên cô, chắc chắn Lý sẽ vừa khóc vừa chửi tôi mười năm là ít, làm sao hơn khi cô đã ngoại tình. Tôi có nói rõ với lão bác sĩ gà chết David Lillard cả tháng nay là Lý đã ngoại tình, người yêu của tôi đã ngoại tình, nhưng lão không tin, lão bảo phải có bằng chứng, cái gì thì khó chứ bằng chứng thì dễ ợt, hai ngày trước tôi đã lục ví của cô ta, một vỉ thuốc ngừa thai, lát nữa đây tôi sẽ mang vất vào mặt lão. Từ tiệm cà phê tôi đi thả bộ đến phòng mạch của bác sĩ Lillard, hoa blue bonnet đã nở tím ngập đường, gió hiu hiu, mặt trời và đất như mang một màu quạnh quẽ như nhau, xe cộ vắng vẻ lạ lùng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Trên chuyến xe ngựa cuối năm

gửi Trúc Thanh Tâm

vẫn còn chuyến xe ngựa
chờ tôi chiều cuối năm
trên dốc đời ngã khụyu
bên những ngọn roi bầm

ngựa chồn chân rả gối
đau gót mòn đinh long
tôi một đời cơm áo
sau hiên đời lặng câm
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Chiều cuối năm

Chiều cuối năm trôi qua dòng Kênh Tẻ
Có gì vui sao tím cả mây trời
Xe nối xe người nối người hối hả
Phơi chút nắng vàng cho bớt lẻ loi.

Chiều cuối năm thèm ngồi trong quán cóc
Rượu tràn ly không vơi bớt u trầm
Con nước chảy đâu hiểu lòng khách trọ
Giữa quê người nào thấy kẻ tri âm.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Ông Trịnh Xuân Thanh phó chủ tịch một tỉnh miệt vườn châu thổ sông Cửu Long ngông nghênh cưỡi ô tô tiền tỉ mang biển số xanh của cơ quan chóp bu nhà nước cộng sản lượn lờ trước dân tỉnh lẻ Hậu Giang chỉ là thói trưởng giả học làm sang của những kẻ quyền cao, chức trọng, tiền nhiều mà văn hóa thấp kém, đức độ thiếu vẳng, những kẻ chỉ biết có sức mạnh của quyền lực và sức mạnh của đồng tiền, không biết đến sức mạnh của văn hóa, không biết đến giá trị của nhân văn.

Triều đại nào đến thời suy tàn cũng đều là thời của đám quan chức cơ hội, lòng tham ngự trị trong con người họ, nhân cách đã bỏ họ ra đi từ lâu. Lí tưởng sống thấp hèn, lí tưởng thẩm mĩ méo mó, những trưởng giả học làm sang nhan nhản trong đám quan chức của triều đại suy tàn như nấm tua tủa ngóc lên trên bãi cỏ mục sau cơn mưa. Đó là những ông quan đầu tỉnh, đầu huyện, đầu sở, đầu ngành đua nhau xây biệt phủ nghênh ngang, diêm dúa và kệch cỡm trên khắp đất nước còn quá nhiều người dân đang phải sống trong nghèo khổ, thiếu thốn.
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Mới

nhận (thấy) có lí do chính đáng
ở đời này
mặc dù chả kế hoạch gì sâu sắc
hòng sống sót
sống ổn
chỉ còn biết luôn tâm niệm- tốt nhất đừng nổi giận
mở mắt lên liền lập tức
bằng chất giọng không yếm thế
hô to “bắt đầu đi thôi, soldier!”

thế là- hầu như
tôi nói chuyện tử tế với hết thảy mọi người
xin cho đinh la thăng/ trịnh xuân thanh
hai thằng cướp tiền xương (máu) của dân
ăn chơi (hưởng thụ) phè phởn
đượ(†)c giảm án
Đọc tiếp »

Gánh hát

Posted: 17/01/2018 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Ngẩng mặt lên anh
Quệt nước mắt đi anh
Dừng thôi mấy trò “con hát”
Đời vốn đủ đắng cay mặn chát
Nếm cả đi anh để thấu hiểu lẽ đời
Đừng đắp điếm nụ cười
Đừng ép niềm tin đem tráo đổi
Chẳng phải quan tham
Chẳng cố phạm sai lầm
Hà tất ngán mặt sắt đen sì xét xử
Hà tất khiếp lòng người giận dữ
Chẳng sợ làm ma trong tù
Chẳng sợ tòa tuyên án tử
Ngẩng đầu lên để không thẹn sống hèn.
Đọc tiếp »

Ngô Nguyên Nghiễm
Tưởng nhớ nhà thơ Trúc Thanh Tâm, mất ngày 15.01.2018 tại Châu Đốc, thọ 69 tuổi.


Nhà thơ Trúc Thanh Tâm (1949-2018)

Những ngày tháng đầu tiên, tôi gặp gỡ người trai trẻ làm thơ vừa độ 15-16 tuổi lãng du bước tận vào vùng đất biên cương Bảy Núi. Mỗi cuộc tương phùng kỳ diệu như vậy với mỗi anh em văn nghệ thời trẻ của chúng tôi, hầu như đều khắc ghi đậm đà nhiều kỷ niệm riêng rẻ cho nhau. Nhưng chắc chắn một điều khẳng định duy nhất cho chung cuộc gặp gỡ, là tìm tri kỷ tương ngộ, mà hôm qua còn tương kỳ thanh bất kiến kỳ hình. Tìm kiếm, loáng thoáng trong phút giây, cái siết tay, và nụ cười… Tất cả như một định mệnh, bằng hữu bốn phương đã là tứ hải giai huynh đệ. Thời làm văn nghệ xưa, giờ nhìn lại như một giấc mộng đẹp kỳ diệu, lung linh sương khói, đầy nghĩa khí kim bằng.
Đọc tiếp »

Ngô-Đình Chương | Yên Nhiên

Xuân khai bút

Sáng nghe con Vện sủa sau vườn
Đuổi đám gà con chạy hết trơn
Chợt thấy chậu mai hoa đẹp nụ
Mới hay thời tiết nắng vui đường
Đón xuân phố dưới người muôn vẻ
Trẩy lộc chùa bên khách thập phương
Bạn hỏi, ỡm ờ không nhớ tuổi
Năm nầy năm mấy lịch âm, dương?

Ngô-Đình Chương
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu


Portrait of a poet
Pablo Picasso

Tự sự cuối năm…

Ta khẳng định mình hít thở bằng không khí
Nhưng người lại bảo rằng
Ta hít thở bằng thi ca
Phán quyết cuối cùng của quan tòa
Gọn ghẽ mà ngộ nghĩnh

Ta ảo thuật ngôn ngữ
Ta gạ gẫm đức tin
Ta dò dẫm những hành trình lạc lõng
Ta rong chơi trên ven biên cuộc đời
Hoang phí và ngạo nghễ
Đọc tiếp »

Ngô Nhân Dụng

Ngôi nhà Việt Nam đang bị cướp tấn công phía trước và bị ăn trộm lẻn vào từ phía sau. Phía trước, là Biển Đông. Phía sau, là sông Cửu Long (Mekong). Tên ăn cướp này chính là Cộng Sản Trung Quốc!

Trong lúc gia tài của tổ tiên bị Trung Cộng đe dọa cả hai mặt trước sau như vậy thì ông Nguyễn Phú Trọng còn quá bận rộn lo nấu một “mẻ cám lợn;” lo thanh trừng các đối thủ trong đảng bằng những phiên tòa kanguru. Nguyễn Phú Trọng bỏ vô trong nồi cám heo đó tất cả những rác rưởi lượm được, từ Trầm Bê, Đinh La Thăng, Trịnh Xuân Thanh, có thể tới những Vũ Huy Hoàng, Vũ Nhôm, Lê Thanh Hải, vân vân và vân vân!
Đọc tiếp »

Trúc Thanh Tâm (1949-2018)

Chúng tôi nhận được tin buồn nhà thơ Trúc Thanh Tâm đã qua đời ngày 15.1.2018 tại Châu Đốc, Việt Nam. Để tưởng niệm, chúng tôi xin đăng một bài thơ của ông. (Sáng Tạo)

Gió trở mùa thương mây tím ơi
Mưa vùi tan tác cánh hoa rơi
Đêm nay trăng nghẹn tình rơi lệ
Cũng đủ hồn đau đến cả đời!

Thời gian còn lại bao nuối tiếc
Người mang thương nhớ đã đi xa
Người về ôm mãi mùa hẹn ước
Khi lá tình xanh cũng chợt già!
Đọc tiếp »

Đàm Trung Pháp


1999 / 217 pages / $29.95
McFarland &Company     
Box 611, Jefferson, NC 28640

Đã từ lâu, tôi ngưỡng mộ các bài viết về ngôn ngữ và văn học Việt Nam mà Giáo sư Nguyễn Đình-Hòa được mời đóng góp trong các tự điển bách khoa như International Encyclopedia of Linguistics (Oxford University Press, 1992) và The New Princeton Encyclopedia of Poetry and Poetics (Princeton University Press, 1993), cũng như cuốn sách Vietnamese / Tiếng Việt Không Son Phấn (John Benjamins Publishing Company,1997) của ông.

Những đóng góp uyên bác của ông đã giúp thế giới bên ngoài hiểu biết một cách nghiêm chỉnh về ngôn ngữ và văn học Việt nam. Tôi cũng rất vui mỗi khi được giới thiệu những tài liệu quý báu vừa kể cho các sinh viên cũng như  giáo giới Mỹ tại Texas muốn tìm hiểu về văn hóa Việt. Từ khi Giáo sư Nguyễn Đình-Hòa thôi dạy học tại Southern Illinois University và về hưu tại Bắc California, tôi thường điện thoại vấn an và được biết ông đang mê say hoàn tất một cuốn hồi ký. Theo tôi hiểu, nhà giáo lão thành này đã chu đáo chuẩn bị cả đời cho cuốn From the City Inside the Red River mà phụ đề là A Cultural Memoir of Mid-Century Vietnam, bằng những trang nhật ký ghi chép từng biến cố từ thời thơ ấu đến nay với những chi tiết được phối kiểm trong chuyến về thăm đại gia đình tại Hà Nội và Saigon lần cuối cùng vào cuối năm 1994, khi ông vừa tới tuổi “thất thập cổ lai hy.”
Đọc tiếp »

Cắt. dán

Posted: 16/01/2018 in Nguyễn Hiền, Thơ

Nguyễn Hiền

Cắt. dán.
hình ảnh những gói mì tôm
chai nước mắm
ký đường
từ những tấm lòng thiện nguyện
hiện ra
các con chữ ấm no. hạnh phúc
trên trang chính của hầu hết báo chí cách mạng
sau bão
Đọc tiếp »

Vũ Phương Nam

Tuổi niên thiếu của tôi trải dài trên những bãi cát trắng miền biển. Thị xã Vũng Tàu nhỏ bé như… đi dăm phút đã về chốn cũ. Những ngày ngâm mình dưới làn nước ấm, tầm mắt nhìn mãi ra chân trời mù khơi. Con đường dẫn lên ngọn hải đăng dốc đứng ở núi nhỏ. Con đường quanh co vòng núi lớn, qua những ngôi chùa cheo leo trên sườn núi, Bạch Dinh của toàn quyền Pháp xa xưa. Từ bãi trước với những rặng phi lao, qua Bãi Dâu, về Thích Ca Phật Đài, xuống Bến Đá và chợ Bến Đình… Tuổi nhỏ tôi chỉ biết vui chơi và đùa nghịch.

Gia đình tôi di cư vào Nam từ 1954 khi tôi còn được bế trên tay. Bên nội tôi tất cả đều ở lại miền Bắc. Bên ngoại tôi thì vào Nam từ trước 54. Gia đình ông bà ngoại tôi ở Sài Gòn. Ông có một văn phòng xuất nhập cảng ở đường Pasteur, đối diện bên hông trường kỹ thuật Cao Thắng. Căn phố ông ngoại tôi mướn ở tầng trệt, phía ngoài làm văn phòng, phía trong làm nhà ở. Căn phố chỉ có chiều sâu, bít bùng như một đường hầm, không có cửa sổ, chỉ có nhà bếp ở cuối là đâm sâu ra một đường hẻm lầy lội, khu nhà ổ chuột của dân lao động.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong


Thiếu nữ I
Nghiêu Đề

Tình đến, tình đi như bóng mây.
Bẽ bàng vạt nắng rớt trên tay.
Ta nhìn đau đáu về phương ấy.
Mà nhớ, mà thương cánh hạc gầy.

Hãy giữ riêng ta một góc trời.
Một ngày tháng Chín đã xa xôi.
Một ngày da thịt ai còn nhớ
hoà quyện vào nhau mộng giữa đời.
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm thưa chuyện cùng nhà văn Võ Kỳ Điền


Nhà văn Võ Kỳ Điền

Hồ Đình Nghiêm (HĐN): Mến chào anh Võ Kỳ Điền. Đầu tiên xin được chia vui, niềm vui khi nhà văn vừa in xong tác phẩm mới. Bấy chầy sức khỏe anh ra sao? Có sung như khi trải lòng bằng chữ viết?

Võ Kỳ Điền (VKĐ): Cám ơn Nghiêm đã hỏi thăm. Tới tuổi nầy hình như anh đã già. Anh chỉ nói là hình như thôi nghe, tuy vậy trong bụng cứ nghĩ mình còn trẻ măng. Anh em mình có một cái sướng là khi nào muốn già thì già mà muốn trẻ thì cứ tha hồ cho trái tim đập nhịp phơi phới như lúc mười tám vậy đó. Thời gian của anh bây giờ hết để dành cho nhà thuốc đến nhà thương, rồi sẽ có một ngày không xa đến nhà dưỡng lão… Nhưng càng không đi ra ngoài nhiều như xưa thì lại gần gũi tới bàn viết, hết đọc cái nầy thì viết cái kia, không viết được chữ nào thì giấy nó trách mực nó buồn, nhờ vậy mà có lại niềm vui của mấy chục năm về trước. Đã lỡ vướng vào cái nghiệp văn chương bút mực dù ít dù nhiều rồi, làm sao mà đành lòng không liếc ngang liếc dọc trở lại cho được, phải không Nghiêm?
Đọc tiếp »

Lời xin lỗi muộn

Posted: 15/01/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán
gởi linh hồn anh Hoài Khanh

…tôi lẫn trốn vì thấy mình không thể
mây của trời rồi gió sẽ mang đi…

(Hoài Khanh)

từng hứa hẹn trời ơi đất hỡi
sẽ đi thăm cho biết Việt Nam
làm bộ tịch là người Cam bốt
cứ giả đò là người Thái Lan

ở đất lạ đầu luôn đội mũ
mũ vẫn thường gắn cái logo
nơi nhà ngụ hộp thư trước cửa
nguồn gốc sơn vàng rực màu cờ
Đọc tiếp »

Bùi Chí Vinh

Má tôi nằm bệnh viện cấp cứu đã mười ngày. Mười ngày dài như thế kỷ. Mười ngày tôi đọc kinh cầu nguyện vào khoảng không. Ngày thứ mười một tôi làm thơ cho má…

Lâu quá không làm thơ cho má
Cuộc sống hàng ngày mệt lả
Áo cơm hai bữa cầm hơi
Tên Thánh của con là Đá
Phê-Rô đứng gác cổng trời
Con lỡ đánh rơi chìa khóa
Nên trần gian ma quỷ sinh sôi
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Nữu

Năm nào khi về đến Saigon, tôi cũng dành một buổi chạy xe về bến Bình Đông. Lần đầu về vào năm 2000, tôi còn có dịp gặp bác Ba Thanh, khi đó cụ cũng đã gần sát tuổi chín mươi, và Triều là bạn học chung với tôi thời trung học ở trường Nguyễn Bá Tòng. Dần dà những chuyến sau về, cụ Ba Thanh đã mất, cụ bà cũng mất sau đó vài năm, và ngay cả Triều cũng lâm bệnh rồi từ trần năm 2016. Căn nhà cổ kính nằm giữa vườn cây trái bây giờ còn lại gia đình Phiệt (con trai của Triều). Cái liên lạc thân tình của tôi với cả ba thế hệ của gia đình này là một câu chuyện khá dài.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao

Cớ sự đầu năm, mới…

đầu năm đầu tháng ác nhơn
mưa như cầm chỉnh ướt trơn vậy trời
thường khi khô ráo chỗ ngồi
giờ thì ướt sũng mới đòi đi vô

kẻo thôi mưa chụp gió vồ
mai kia mốt nọ cảm ho sật sừ
chỉ còn cái mạng nên hư
ráng lo mà giữ kẻo nhừ đời luôn
Đọc tiếp »

Điệp khúc

Posted: 15/01/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

em nhấc ký ức, khều những khúc vui
còn được bao nhiêu hào quang
chẳng át nổi thời thượng
bi đát

điệp khúc anh đang
vỗ xéo ngôn tình
hưởng lợi trên cảm xúc em
và đồng bào
thương tổn
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Đây là trích đoạn từ một bút ký về chuyến khảo sát Đồng Bằng Sông Cửu Long tháng 12.2017 vừa qua.

Bước phát triển bền vững nào thì cũng phải tính tới cái giá môi sinh / environmental costs phải trả đối với sức khoẻ của người dân và cả trên nguồn tài nguyên lâu dài của đất nước.


Hình 1: từ trái, KS Phạm Phan Long Hội Sinh Thái Việt, TS Lê Anh Tuấn Viện Nghiên cứu Biến Đổi Khí Hậu ĐH Cần Thơ, Ngô Thế Vinh trên đường dẫn ra biển đến khu Điện Gió / Windfarm Bạc Liêu. [photo by Lê Phát Quới]

ĐỊA LÝ TỈNH BẠC LIÊU

Bạc Liêu diện tích 2,526 km2, có 56 km bờ biển dân số 876,800 gồm các sắc tộc Việt, Hoa, Khmer. Người Hoa gốc Triều Châu khá đông nên có câu ca dao: “Bạc Liêu là xứ cơ cầu, dưới sông cá chốt trên bờ Triều châu.”

Bạc Liêu có một số tụ điểm du lịch thu hút khách phương xa: nhà Công tử Bạc Liêu, một công trình kiến trúc thời Pháp xây từ 1919 nay là khách sạn vẫn lấy tên Công tử Bạc Liêu; tên tuổi nhạc sĩ Cao Văn Lầu với bài Dạ cổ hoài lang đặt nền móng cho nền cổ nhạc Nam Bộ cũng gắn liền với vùng đất này. Rồi những ruộng muối trắng toát ở 2 huyện Hoà Bình và Đông Hải, Sân Chim Bạc Liêu với thảm rừng nguyên sinh ngập mặn, tới ngôi Chùa Khmer Xiêm Cán được xây từ 1887 lớn nhất Miền Tây, rồi là vườn nhãn trăm tuổi nổi tiếng là ngon nơi hai xã Hiệp Thành và Vĩnh Trạch Đông,
Đọc tiếp »

Bắc Phong

anh bạn tôi tuổi ngoài sáu bó
lấy vợ trễ có được một con
ba năm trước gặp anh ngoài chợ
anh buồn than duyên nợ không tròn

tất cả chỉ vì anh nghiện rượu
lúc say hay đánh chị bầm người
chịu hết nổi chị đành ly dị
đứa con trai chị một mình nuôi
Đọc tiếp »

Cao Bình Minh

Buổi đầu, với cặp kính trắng hơi dày chàng đã gây cho tôi sự chú ý. Hôm đó chàng tới xin việc và đang ngồi chờ được test. Cặp kính ngó nhiều độ khiến tôi thấy nghi ngờ khả năng tinh nhạy của hai mắt chàng – cái khả năng cần thiết phải có để có thể đọc được trong một phút khoảng ba mươi con số zip code khác nhau trên những bìa thơ mà chọn bỏ đúng vào cái hộc – lại trúng vào ngày coi test của Mariana, con nhỏ Mễ có tiếng là gắt gao khó chịu, nên tôi chắc chắn chàng không thể nào qua nổi.

Vậy mà chàng đã pass được với con số 32 lá trong một phút và được nhận. Bây giờ đến lượt tôi phải hướng dẫn chàng cặn kẽ hơn trong cách thức làm việc. Tôi phát lúng túng một cách vô duyên, nói năng chỉ dẫn có phần lộn xộn báo hại chàng làm lộn xộn theo. Thành thử nguyên những tuần lễ đầu tôi cứ phải (?) quanh quẩn gần chàng để điều chỉnh mọi thứ lại cho đúng. Sau này khi đã thân thiết chàng mới tiết lộ là những ngày đó chàng vừa thấy bực mình vừa tội nghiệp cho tôi hết sức. Chàng nghĩ tôi đã quá sốt sắng với nhiệm vụ đến nỗi phải rình rập chàng giống như một mật thám.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc


Nhà thơ Lâm Anh (1942-2014)

Trở lại Cát Tiên

viếng Lâm Anh, ngày giỗ thứ 4 thi sĩ: 12.1.2014 – 12.1.2018

Cát Tiên buồn không mà mây xám
góc trời vụn vỡ buổi tôi qua
thuyền ngược (1) đưa bạn rời cõi tạm
nghĩa trang chiều tạt khói sương nhòa

bạn lột cây rừng về dán ngõ
mùi hương xưa năm tháng sợ trầy (2)
có hay tôi đứng nơi đầu gió
rượu dốc cạn bầu sao chẳng say
Đọc tiếp »

Lâm Bình Duy Nhiên


Ảnh: Marie Kostrz

Cậu bé vẫn đứng đó. Góc phố này có lẽ là lãnh địa, là chốn làm ăn của cậu ta. Giữa nhà hàng McDo và quán ăn Việt-Tàu Tricotin. Cậu đi chầm chậm, rụt rè khẽ ngửa bàn tay xin ít tiền của khách qua đường. Những gì cậu nhận được chỉ là những cái lắc đầu từ chối hay những ánh mắt nghi ngại, lo lắng của người đi đường. Họ cẩn thận kéo sát ví tiền lại hay tránh xa cậu bé…

Ánh mắt của cậu ta khắc sâu trong tâm trí khi lần đầu tôi thấy cậu cũng tại góc phố này. Đó là những ngày vào thu khi lá vàng bắt đầu rơi lả tả phủ khắp những con đường của khu Tàu ở quận 13. Ngồi với vợ bên tách cà phê nhạt nhòa, vô vị, tôi thấy một cậu bé trạc 12 hay 13 tuổi gì đó với vóc dáng gầy gò, vẻ mặt thiểu não lách mình vào trong nhà hàng. Cậu ta đảo mắt liếc nhanh, như không muốn các nhân viên của McDo nhìn thấy và tiến lẹ về phía bàn của khách hàng để xin tiền hay xin gì đó để ăn. Cậu ta cũng không quên gom vội các miếng bánh hamburger bỏ dở hay những miếng khoai tây chiên thừa mứa, lạnh ngắt, nằm ngổn ngang trên mặt bàn. Và trong chớp mắt, cậu bé biến ra khỏi nhà hàng để tiếp tục…công việc của mình trên vỉa hè đông người qua lại.
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn

Thơ dép

chợt nghĩ tới Nguyễn Xuân Sử

xách dép qua sông quai dép đứt
rớt xuống bàn chân tượng gỗ lì
mười năm dẫm đạp không buồn hứng
áo xống muôn đời vẫn cách ly

làm sao em biết nước là chữ
khấy đục nên trong vữa đại hồ
cầm mưng mức lạnh rào biên giới
chạm giữa đất người dây nhám thô
Đọc tiếp »