Chiều Amura

Posted: 31/01/2018 in Hà Duy Phương, Thơ

Hà Duy Phương


Rừng thu
dinhcuong

từ Amura
chiều nhuộm chiều huyết phách
vấn vương, cám dỗ
đời buồn rã họng
réo gọi nhau mưa nắng lộn nhào

anh nói rừng chiều màu tím
em bảo rừng đen-lá-cây
mộ đời dương xỉ
tình lửa nóng, hồn cát bỏng
sa mạc nào ốc đảo tìm nhau
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Tân-ước-tình

1.
sáng. tôi. nằm thở rét đông
hỗn mang trời núi ngồi cong dáng rừng
thương cho sợi nắng run run
nhớ ai hiu hắt bóng cùng tận tôi
sáng về. tiếc chỗ đêm rơi
gối chăn quấn những vòng đời lao lung.
Đọc tiếp »

Song Chi

PHẦN I

Câu thơ của Tản Đà:

Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.

Chuyện bóng đá

Cuối cùng thì đội tuyển U23 VN đã chia tay Giải vô địch bóng đá U-23 châu Á (AFC U-23 Championship) với kết quả Á quân. Và nhận được giải Fair-play.

Trước trận chung kết, tôi cũng như rất nhiều người Việt trong và ngoài nước khác, mong đội U23 VN thắng, không phải vì “lòng yêu nước, lòng tự hào dân tộc” gì đó như ai đó nói, mà với lý do khác: để bao nhiêu người không thất vọng mà làm chuyện gì xuẩn ngốc hoặc lại quay sang chì chiết, trách móc các cầu thủ và cả ông huấn luyện viên người Hàn quốc! Nếu VN thắng, phản ứng vui mừng quá mức của nhiều người Việt sẽ làm thế giới sửng sốt (như họ đang sửng sốt từ đầu giải tới giờ vì điều đó). Nhưng nếu VN thua, những phản ứng tiêu cực của nhiều người Việt chắc chắn sẽ còn làm cho thế giới…kinh ngạc, không hiểu nổi hơn!
Đọc tiếp »

Biển hỏi

Posted: 30/01/2018 in Thơ, Viên Dung

Viên Dung

biển, nơi anh lén bỏ đi
nghe ra sắp thuộc tay người
biển, nơi súng nà rượt đuổi
vùi tiếng anh phản quốc

biển, khi tàu lạ hách hấn
ai ấp úng, ai làm thinh
ai trùng trình, ai hô phản quốc
công cốc móc nối mùa thu!
Đọc tiếp »

Nói với mùa ho

Posted: 30/01/2018 in Thơ, Trần Huy Sao

Trần Huy Sao

là nói vói cơn ho sù sụ
nỗi chi tàn nhẫn dữ vậy trời
hiền thê ta ho đã đời rồi
nay bắt ho thêm làm sao thấu

năm rồi ho đã đời ba bận
nay ho tứ bận tới ngật ngầy
nhứt quá tam mà xưa nay vậy
lý đâu phá lệ bắt luông tuồng
Đọc tiếp »

Trương Văn Dân

Con thương yêu,

Từ hơn tháng nay… mẹ biết có sự hiện diện của con bên trong thân thể mình. Mẹ con mình đã “quen” nhau dù mẹ chưa thực sự thấy hình dáng con như thế nào. Khuôn mặt con ra sao? Chiếc mũi, đôi mắt con thế nào? Đến giờ mẹ chỉ có thể tưởng tượng ra thôi… thế nhưng mẹ vẫn cảm nhận một nhịp đập khẽ khàng như hơi thở trong lòng mẹ, cảm nhận những máy động của con qua giác quan bén nhạy của tình mẫu tử… vì thế cho nên mẹ nghĩ là mẹ con mình đã bắt đầu biết và “hiểu” nhau… Bây giờ đây mẹ biết là con đang thực hiện những bước chân nhỏ nhoi để bước vào thế giới loài người cùng với nhiều người khác; Có người gần gũi, có kẻ xa xôi nhưng dù muốn dù không con sẽ chia sẻ cùng họ một phần lịch sử làm người.
Đọc tiếp »

Hồ Chí Bửu

Đêm Vũng Tàu nghe Thái Thanh hát

Lạ gì tiếng hát khói sương
Lời ca như giết đoạn trường trong ta
Ngước nhìn biển rộng bao la
Con thuyền vô trạo một ta một mình

Tiếng ca từ cõi vô minh
Vang trong tâm thức chút tình lãng phai
Lời ca rụng nốt trang đài
Bay bay trong gió nỗi hoài cố hương
Đọc tiếp »

Mặc Phương Tử

Cái thuở tinh khôi đường lộng gió.
Chung niềm ước vọng ý cao bay.
Tôi – Em, từ độ trăng cài mộng
Mơ giữa đường trăng, mộng vẫn gầy!

Rộn rã
Những bước đầu đời cây trẩy lá
Hoa thôi khô, thôi rụng,
cõi hoang đường…!
Mảnh vườn cũ
thôi xơ xác chuyện thê lương
Bao diễm ảo sẽ thay màu phế tích.
Đọc tiếp »

Ngô Thế Vinh
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Mọi lý thuyết đều màu xám duy cây đời vẫn mãi xanh tươi.
Johann Wolfgang von Goethe / Faust 1808 ‘Studierzimmer’


Hình 1: từ trái, TS Lê Phát Quới, Th.S Nguyễn Hữu Thiện, KS Phạm Phan Long, TS Lê Anh Tuấn, Ngô Thế Vinh, TS Dương Văn Ni, BS Nguyễn Văn Hưng. Trên khối đá, ghi khắc thời điểm 31.03.1966 là ngày tướng Nguyễn Cao Kỳ ký nghị định chính thức thành lập Viện Đại Học Cần Thơ, với GS Phạm Hoàng Hộ là Viện trưởng Sáng lập đầu tiên. [photo by tài xế Sang]

DRAGON VÀ ĐẠI HỌC CẦN THƠ

Chúng tôi cùng hẹn gặp nhau ở Cần Thơ đầu tháng 12. Thực ra chúng tôi đã biết nhau từ trước do “văn kỳ thanh” qua những trăn trở chung về hệ sinh thái sông Mekong và Đồng Bằng Sông Cửu Long.

Đoàn hôm nay gồm 7 người. Buổi sáng, dự tính khởi hành sớm nhưng theo yêu cầu của người viết, muốn được trở lại thăm Đại học Cần Thơ, nay với thêm DRAGON – Mekong Institute là Viện Nghiên cứu Biến đổi Khí hậu mà TS Lê Anh Tuấn trong đoàn hiện là Phó Viện trưởng. Có thể nói Đại học Cần Thơ có một thư viện / Trung tâm Học liệu khang trang và đẹp nhất theo tiêu chuẩn thư viện Mỹ. Trên lầu 3 của Thư viện là Phòng Truyền thống, với đôi nét lịch sử Đại học Cần Thơ, cả với hình ảnh các Viện Trưởng [sau 75 gọi là Hiệu Trưởng] từ ngày thành lập tới nay. [Hình 2]
Đọc tiếp »

Ký ức

Posted: 29/01/2018 in Lê Quang Đông, Thơ

Lê Quang Đông

Tôi ra đi từ ngày ấy…
Qua những đồng xanh mọc tóc dậy thì
Qua những triền sông guộc gầy ngực sóng
Ngược gió lùa nông nổi tuổi đôi mươi…

Tôi đi dọc cổ sơ tìm bóng giống nòi
Gặp lửa thiêng trống đồng huyền thoại
Chạm tóc cha ông trắng mùa bão nổi
Vượt hoàng hôn năm tháng vẫn xanh…
Đọc tiếp »

Hoàng Xuân Sơn


Chim
Thái Tuấn

xin khoan dung. phiến băng ngời
đá tan nước chẩy biết rồi về đâu?
mai thầm. một quyến hương ngâu
phảng phất như áo em. mầu hạnh nguyên
xa ơi. thất lạc trăm miền
một con chim nhỏ kêu triền lá đau
tôi đi tìm vết thương nhàu
đường hoang cư lạnh. sầu âu bốn mùa
bãi đời xe ngựa phất qua
bờ mắt chín tới mù lòa cửu cung
chờ nhau. phương án mịt mùng
chiến chinh phủ dụ niềm cung tiễn về
bây giờ. nắng quái tào khê
em như một chút hồn quê ngặt nghèo
hoan tình đồng nội ai reo
để cây lúa mọc cheo leo một mình
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Người ta nói càng về chiều người già càng ít nằm mộng. Tôi, tuy chưa có gì gọi là “chiều” nhưng lâu nay tôi cũng ít khi thấy mình nằm mộng. Cho đến tối hôm qua, đi sâu vào giấc điệp tôi thấy mình đang lui cui viết xuống những dòng này:

Tôi là một cô nhi xuất thân từ viện mồ côi Ganakata ở Tây Kinh (Miyako), Nhật Bổn vào thế kỷ thứ 14. Thiện mẫu viện chủ có lòng bác ái lượm tôi trước cổng tu viện, trên ngực ghim một tờ giấy nhầu nát đề vỏn vẹn một hàng chữ lòe nhòe dài sọc: Toshiro Harakiri Harachi Zukyo Nihobiicho, tên tôi.

Khi vào đời, tôi là một đứa trẻ thô thiển ngơ ngác bị đời đá lăn đá lốc tả tơi như trái banh rách. Sầu đời, tôi lên núi Fiji đạp tuyết tầm sư học đạo. Đạo đây là tâm đạo, kiếm đạo, hiệp sĩ đạo. Sư phụ tôi là một bậc quái nhân dị khách, một Samurai từng trừ gian diệt bạo. Lần đầu tiên gặp ông, tôi giựt mình. Ông hoàn toàn không phải là một thứ tiên ông đạo cốt, tay cầm phất trần như các bậc thần tiên, mà toàn thân ông, từ đầu chí chân, râu tóc bạc phơ, lông lá đầy mình như con bạch hầu tinh ông nuôi.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Cơn bão từ Bắc Cực đổi hướng về Houston.
California mong một giọt mưa không có…

Bão gom bao nhiêu gió…rồi gió đuổi bão đi!
Thương quá đất Cali, ai thương về không nhỉ?

Mười năm nước không chảy, những dòng sông cứ trôi
…những buồn bã ra khơi nhấp nhô từng lượn sóng!
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Chiều nhớ

– Tặng L.L –

Ngơ ngẩn chi ơi chiều
Ngồi vét nụ cười
Lỡ rơi
vì nhớ…

Ơ …
Heo may rồi
Gió mồ côi
Hun hút trôi
Kìa…
Nhớ.
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Tìm cách chống lại ước vọng thay đổi dân chủ trong ôn hòa của hàng chục triệu tài khoản mạng xã hội, đảng CSVN không khác người mù đang chiến đấu với chính mình. (FB Phạm Nhật Bình)

Từ Lâm Đồng, một ông bạn cũ lọ mọ gửi qua bưu điện cho mấy cân cà phê (cùng) với lời nhắn: “cây nhà lá vườn đấy nhá.” Đúng là của một đồng, công một nén.

Tôi quen thói chỉ uống Starbucks nên chả cảm thấy hào hứng gì cho lắm khi mở hộp quà, từ tận “quê nhà xa lắc xa lơ đó.” Điều “an ủi” là đáy hộp được lót bằng mấy tờ giấy báo, báo Quân Đội Nhân Dân.

Tờ này tôi đã thấy nhiều lần và cũng đã được nghe đọc rất nhiều đêm, khi còn trong trại cải tạo. Tha hương ngộ cố tri nên không thể không liếc xem diện mạo của “cố nhân” chút xíu.
Đọc tiếp »

Gửi Hà Thúc Sinh

Posted: 26/01/2018 in Luân Hoán, Thơ

Luân Hoán

dễ chừng đã mấy năm không đọc
bài thơ nào mới bạn vui tay
hẳn tại chợt nghèo trang báo giấy
hay là đã vững chỗ trên mây

thơ văn thường viết cho vui vậy
nhưng sự vui chơi dễ để đời
đôi khi ý nghĩ hơi tầm bậy
lại mang hơi hám của một thời
Đọc tiếp »

Lò Trọng

Posted: 26/01/2018 in Bắc Phong, Thơ

Bắc Phong

lò đã nóng củi tươi cũng cháy (*)
nhiều quan chức giật mình sờ gáy

tham nhũng là đối tượng thật chăng
hay chỉ cuộc trả thù phe phái
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ Trần Văn Nam (1939-2018)

Nhà thơ Trần Văn Nam vừa ra đi lúc 9:30 sáng ngày 10 tháng 1 năm 2018 tại Walnut City, CA. Chủ nhật trước, ngày 7 tháng 1, chúng tôi (anh Phạm Phú Minh, Thành Tôn, Hoàng Xuân Trường, Trần Yên Hòa và tôi) có đến thăm anh thấy anh vẫn còn tỉnh táo nói chuyện về kỷ niệm ngày xưa lúc anh dạy học, lúc anh làm thơ. Lúc đó chỉ thấy anh hơi mệt khi nói chuyện nhiều thôi chứ không ngờ anh lại ra đi chỉ mấy ngày sau như vậy.

Tôi quen biết anh Trần Văn Nam vào những năm đầu thập niên 80 ở Hoa Kỳ. Chính trong nhà in nhỏ của nhà thơ Nguyên Sa ở đường Grand trong thành phố Irvine, tôi đã làm “thợ vịn” để in tập thơ “Ðêm Cho Thơ Tình và Âm Nhạc” của anh do nhà xuất bản Ðời. Cũng như đã nhận bài từ tay anh viết về nhà thơ Ðinh Hùng để in trong Ðinh Hùng Tác Giả & Tác Phẩm. Nhà thơ Nguyên Sa thường hay tổ chức những cuộc gặp gỡ nhỏ chỉ có vài người thân trong đó có anh tham dự. Mỗi lần họp mặt, lúc đó chừng một, hai tháng một lần, tôi thường ngồi cạnh bên anh và cũng ít nói chuyện nhiều. Ðặc biệt anh có nụ cười rất hiền hậu và có dáng vẻ của một ông thầy giáo nghiêm túc đứng đắn. Tôi biết anh đọc sách và theo dõi báo chí Việt ngữ rất nhiều, nhất là thi ca. Ðọc những cuốn sách anh viết theo những chủ đề nghiên cứu, tôi đã thấy được sự cố công của anh và tấm lòng trân trọng yêu mến chữ nghĩa, sách vở. Về sau này, lúc gần đây, chúng tôi cũng thường gặp nhau ở tiệm cà phê Factory cho đến khi anh từ trần. Tôi vẫn nhớ mãi nụ cười chân chất hiền hòa của anh mỗi khi găp mặt.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Nằm nghe tháng chạp

Vẽ một đường mây hề, nghi ngút
Ngọn gió hè thu gọi gió xuân
Bàn tay nhuộm lấy màu sương cát
Chạm cả đời sau giữa thác ghềnh.

Hớp ngụm nước sông chờ gió lớn
Thả chiếc bè đi chẳng nghĩ suy
Tấc lòng sẽ bạc, đời sẽ trống
Thì cứ bay đi những cánh diều.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Xuân về chín nhánh sông quê

theo em hồng màu nắng mới
gió thênh thang đậu vai người
hương thơm một thời con gái
nồng nàn ấm những bờ môi

chín nhánh sông cùng khoe sắc
mùa xuân lơi lả sông Tiền
nặng lòng phù sa sông Hậu
đợi gió xuân về đưa duyên
Đọc tiếp »

Trần Gia Phụng

Năm nay, 2018 là năm Mậu Tuất. Mậu Tuất (2018) cách Mậu Thân (1968) đúng 50 năm. Tuy đã qua nửa thế kỷ, biến cố Mậu Thân vẫn còn đậm nét trong trí nhớ người Việt ở Nam Việt Nam (NVN), nhứt là những người lớn tuổi đã từng trải qua biến cố đau thương nầy. Trong khi đó, nhà cầm quyền cộng sản (CS) trong nước cố tình tìm cách bôi xóa dấu vết tội ác và làm lạc hướng lịch sử, để chạy tội trước dân tộc, nhưng “ngàn năm bia miệng vẫn còn trơ trơ.”

Nhân dịp kỷ niệm 50 năm Mậu Thân đau thương, loạt bài nầy cố gắng mở lại hồ sơ biến cố Tết Mậu Thân để các thế hệ trẻ biết rõ những gì đã xảy ra trong quá khứ, nhằm tránh những lầm lẫn trong tương lai. Xin bắt đầu bằng toàn cảnh tình hình trước biến cố Mậu Thân (1968).
Đọc tiếp »

Vương Ngọc Minh

Những biến tướng từ sự lương hảo.

lúc nghĩ trong đầu còn nhiều chữ bí mật
chưa chịu xuất
lộ diện
thì tôi leo lên giường nằm

chợp mắt cái- thấy liền
tôi đang đi tìm lại chính tôi nơi cảnh đời khác

ở cảnh đời đó một cây thông hơn trăm tuổi
và thực rõ ràng
ngoài việc đi vô
đi ra
tôi chẳng làm gì
Đọc tiếp »

Thy An

em có nhớ
khi dạo chơi kinh thành hoa lệ
Paris, Bruxelles, New York,
chúng ta nắm chặt tay nhau, mùa đông,
vì sợ trượt ngã trên con đường trơn tuyết
và cũng cần hơi ấm
truyền nhau qua dòng máu mang tên tha hương
dòng máu tha hương có khác chi
dòng máu bên nhà
hay chỉ là vết đỏ những phần rách vụn
của từng trang lịch sử xé tung, bay tứ phía ?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Sâm

Làm thơ đã nhiều ở Việt Nam, Luân Hoán qua tập thơ đầu tiên ở hải ngoại, sau hơn một năm thoát khỏi thiên đường Đỏ, đã ghi lại những sự kiện, trạng huống, thảm cảnh, cái cười ra nước mắt, niềm phẩn uất, sự tạm chấp nhận chờ thời… của những người kẹt vướng trong vòng lao lý thênh thang nơi quê nhà.

Là chứng nhân nói lên điều mắt thấy, bằng thơ, là người tố cáo tội trạng kẻ bôi đen đời sống dân tộc, bằng ngôn ngữ. Ông, người chép những sự kiện từ hai phiá: cầm quyền tham lam ngu muội và người dân chấp nhận oằn mình lại như con sâu để tự tồn. Mỗi hành vi, mỗi thái độ đều không qua khỏi mắt nhà thơ. Từ điều nhỏ nhặt xảy ra, đến điều lớn lao, biến chuyển trong tâm hồn con người. Phải có một cảm xúc mảnh liệt, phải có một cặp mắt quan sát tinh vi, Luân Hoán mới có được tập thơ, mà điều nói đến trải dài như vậy.
Đọc tiếp »

Khi em mười bảy

Posted: 25/01/2018 in Thiếu Khanh, Thơ

Thiếu Khanh

Em là cô tú năm mười bảy
Ướm chiếc sừng trâu để thử lòng
Thầm chấp tay em mười ngón dại
Ai ngờ em bẻ dễ như không.

Ai ngờ dợn tóc lay trên má
Mà rối lòng anh suốt buổi chiều
Đà Lạt má hồng môi thắm quá
Tiếng cười trong vắt mắt trong veo
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Bay theo mùa chim viễn xứ

Về đâu đàn chim viễn xứ
Chân trời chưa hết bão giông
Bên tai còn nghe đập cánh
Tiếng chim lẻ bạn nao lòng.

Về đâu đàn chim viễn xứ
Quê nhà cách một đại dương
Dòng sông chìm trong sương khói
Bóng trăng lạc dấu thiên đường.
Đọc tiếp »

VietTuSaiGon

Năm nào cũng vậy, vào dịp đầu năm dương lịch và cuối năm âm lịch, đây là thời gian diễn ra lễ bỏ mả của người dân tộc thiểu số ở phía Tây Việt Nam. Dường như mọi dân tộc thiểu số trên dãy Trường Sơn ra tận Đông Bắc, Tây Bắc đều có tục bỏ mả. Có thể nói rằng tục bỏ mả như một thông điệp sống và là triết lý nhân sinh của người thiểu số. Nó cởi trói cho người sống và nhắc nhớ họ về những giá trị đạo đức, tâm linh và trách nhiệm của một con người.

Điều này khác hẳn với dân tộc Kinh (chính xác là dân tộc Việt, bởi khái niệm Kinh là ám chỉ của người Mường và người H’Mong về người Việt – sống gần kinh kỳ, hành xử kinh dị, giảo hoạt kinh hồn… Lâu ngày chết danh, dẫn đến ngộ nhận đáng sợ về dân tộc). Người Kinh, đặc biệt người Kinh càng về sau càng không những không biết bỏ mả mà con ôm mả, bơm thuốc tái sinh cho mả. Quả thật là… Kinh!
Đọc tiếp »

Thời của lính

Posted: 24/01/2018 in Phan Ni Tấn, Thơ

Phan Ni Tấn

Thì hồi đánh giặc ấy mà
Tôi coi chết chóc có ra mẹ gì
Tay này nhuộm máu đen xì
Ruột gan phèo phổi thứ gì chẳng qua

Một hôm đánh xáp-lá-cà
Lưỡi lê ngọt xớt xuyên qua họng thù
Nhờ ba miếng võ trơn tru
Nếu không chắc đã thành tù binh ma
Đọc tiếp »

Thơ

Posted: 24/01/2018 in Nguyễn Thị Khánh Minh, Thơ

Nguyễn Thị Khánh Minh

1.
Nơi không gian thơ
Có thời gian cho lời đọng lại
Thầm thì đi. Bước chân đi mãi

Nơi bóng mát thơ
Khoảnh khắc chữ cho lời rơi xuống
Nghe lắng nghe. Quán tự tại thanh âm

Nơi lửa thơ
Những con chữ nhóm lời cháy đỏ
Thắp mặt trời cho những giấc mơ

Nơi biển thơ
Những con chữ bung lời nắng dậy
Đó là ban mai mỗi ngày được thấy

Bật lên triều xanh của lời
Chắp lên đôi cánh của lời
Bay xa bay xa. Trái tim của một người trao gửi
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Lãnh Sơn Tự xắn đất, nằm lưng chừng núi. Cô quạnh, mái xanh rêu, trầm mặc tuồng như muốn thu mình vào đá tảng. Thị trấn Gia Hoà an ổn ngụ dưới bình nguyên. Đứng bên hai cây tùng bách thế cổng chùa mùa này sương đọng mây chùng để nhìn xuống, ngoái trông, thì toàn thể cấu trúc Gia Hoà chẳng còn nguyên dạng dưới lũng thấp. Thị lực đâm yếu đi, mờ mịt. Hoặc có nhìn thấy ẩn hiện chút gì thì lòng dâng ngờ vực: Ảo ảnh chăng? Chân bước vào chùa mà cõi hư thực sau lưng vẫn còn sân si đuổi theo, khó đoạn dứt.

Người am tường về thuật phong thuỷ vẫn chấm điểm thị trấn Gia Hoà là vùng đắt địa, quanh năm mưa thuận gió hoà, bởi chăng chùa Lãnh Sơn đã án ở đó tựa bình phong can ngăn và xua đuổi được tà khí. Gia Hoà là gì? Nếu nghĩa nó không nằm ở chữ ấm êm, mọi nhà hoà thuận?
Đọc tiếp »

Khaly Chàm

vong thân chưa. vì sao luôn giấu mặt?
thưa thần hồn. đớ lưỡi những ngày qua
đêm xanh biếc trừng mắt nhìn đuối mộng
lột truồng trăng buốt lạnh nét kiêu sa

ngửa miệng rót rượu tràn tim vỡ ngực
ngọng nghịu rồi khản giọng gọi tên em
thời gian nhú những móng cào rách mặt
nõn nường ư. hóa lửa bỏng môi mềm
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Tháng chạp cuối ơi buồn chết được
Nhành mai mưa đá héo queo rồi
Bánh tét dưa chua cùng kẹo mứt
Gom về cũng để tết nhìn chơi

Hồi trẻ mơ ơi trời viễn xứ
Phơi trong mưa tuyết ngẫm thơ nàng
Cỡi ngựa làm cao bồi Texas
Phì phèo cao tốc lái bon bon
Đọc tiếp »

Nguyễn Mạnh Trinh


Nhà thơ Vương Đức Lệ (1937-2008)

Nhà thơ Vương Ðức Lệ rời khỏi trần thế vào ngày 20 tháng giêng năm 2008, đến hôm nay là mười năm. Thời gian qua đi, nhưng những câu nói chân tình đầy xúc động nói lời chia tay còn văng vẳng trong tâm thức những người yêu quý thơ Vương Ðức Lệ. Thí dụ như nhà văn UyênThao đã phát biểu trong buổi chia ly: “Cho tới giờ phút này tôi cảm thấy như tôi đang nằm mơ, tôi biết rõ là tôi không ngủ, tôi biết rõ những sự việc xảy ra chung quanh là sự thực, nhưng tôi không cản được mình mong mỏi mọi việc không đúng như thế. Cái tâm trạng mà tôi thấy rõ nhất là mình đang vây hãm trong một cảm giác cô đơn. Tôi biết rõ không ai có thể từ bỏ cái nghiệp của mình, không ai từ chối được thân phận nhưng mà quả thực không dễ dàng chấp nhận sự xa vắng hoàn toàn của Vương Ðức Lệ.”
Đọc tiếp »

Viên Dung

dang lóng nghe bề dâu bể
chốn tự quyền tôi. bình vỡ
chạy cơn nước đổ, khó bề
chẳng yên. dẫu đứng bên lề

bỏ xứ, trăng khuân nhạc dế
theo, tâm sự buồn ngất ngư
trăng, có về xưa, nhắn nhủ
giạt dâu bể, em còn như…?
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Mùa thu nghiêm nghị, lá đỏ chao nghiêng
Vọng tưởng não phiền, lung lay bản thể
Chơn tâm ba đào, lạc trôi buông thả
Lan Điệp đâu rồi, chùa Hoa Nghiêm lạ
Dát vàng sơn son, Thị Mầu phố thị.

Sư cô Lãng Nghiêm, ôm kinh Lăng Nghiêm
Diện mạo không nghiêm, lam y chễnh mảng:
Thiện tai hữu duyên, cửa chùa rộng mở
Bước vào cảnh giới, trang nghiêm lòng thành
Sư ông Huệ Nghiêm, tĩnh tâm kiết già
Mở bừng khải thị, lời sai qui trình
Cực đoan rất mực: Mi cũng tên Nghiêm?
Sa đà ta bà, tướng tá thầy chạy
Tâm tánh thiên lôi, bổ bã cợt đùa
Dạ chẳng chay tịnh, nghịch phá như quỉ
Ngôn từ bức xúc: Đệ tử Ma Vương?
Đọc tiếp »

Nguyễn Hiền

Tiếng gió hú, tiếng va quẹt của những nhánh tre trên mái tôn chuồng gà tạo ra thứ âm thanh lạo xạo nghe rợn người. Rồi gió lùa qua cửa sổ mang theo hơi lạnh. Tôi nghĩ, chắc bấc về. Thường chỗ tôi ở, chừng đầu tháng 11 âm lịch là đón bấc nhưng năm nay có lẽ do mưa nhiều nên đến đầu tháng chạp mới thấy bấc.

Tôi lồm cồm ngồi dậy, đi đóng bớt một cái cửa sổ, rồi nhìn đồng hồ mới 3 giờ khuya, còn quá sớm để ngồi thu lu một mình uống trà chờ sáng, tôi trở lại giường tính ngủ tiếp nhưng đầu óc cứ lang thang trên mảnh vườn vừa bị lũ lụt tàn phá, xác xơ…

Vậy là bung mền, bước ra ngoài, bật đèn, nấu nước pha trà.
Đọc tiếp »

Lê Phước Dạ Đăng

Nhà Thờ Nhà Thờ Nhà Thờ…
Chủ Nhật cùng Chiều Thứ Bảy
Áo dài những “ram” màu bay
Em cười. Anh đưa mắt nháy

đi Lễ cứ như đi Hội
lời Xưng câu Nguyện thì thầm
trải ra những điều hối lỗi
để lòng trở lại thanh tân
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Sàì Gòn và em

Sài Gòn… Nhìn em rất kiêu sa.
Gió xuân lơi lả nghịch đôi tà.
Solex [1] gầy như em vóc hạc
Áo dài thanh thoát nét tiên nga…

Sài Gòn… Nhìn em cánh vạc bay.
Xin làm hạt nắng đậu trên tay
Nhảy lên tóc biếc thành vương miện.
Rớt xuống môi ngoan… nhớ nhung đầy.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Từ 44 năm nay, ngày 19 tháng một đã đi vào lịch sử là ngày đau đớn của giống nòi Việt Nam, ngày đen tối của lịch sử Việt Nam. 19.1.1974 Tàu Cộng mang hạm đội lớn với số quân và hỏa lực áp đảo đánh chiếm toàn bộ quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam do nhà nước Việt Nam Cộng hòa quản lí, giết chết 75 người lính Việt Nam Cộng hòa giữ đảo.

44 năm nay người dân Việt Nam nặng lòng với nước đều mang một vết thương rỉ máu trong tim. Từ nhiều năm nay, đến ngày 19 tháng một, những trái tim đau đó ở Sài Gòn đều tự tìm đến Đức Trần Hưng Đạo uy nghiêm trên đài cao ở bến Bạch Đằng mắt dõi ra sông Sài Gòn, dõi ra biển Đông. Những trái tim đau thành kính thưa với anh linh người anh hùng đã viết lên trang chói lọi nhất trong pho sử vàng chống ngoại xâm của dân tộc Việt Nam, thưa về nỗi niềm đinh ninh của những thế hệ Việt Nam hôm nay và mai sau rằng Hoàng Sa, Trường Sa mãi mãi trong trái tim người dân Việt Nam, mãi mãi trong lòng Tổ quốc Việt Nam và giành lại Hoàng Sa, Trường Sa là trách nhiệm công dân, trách nhiệm lịch sử của mọi người dân mang trong tim dòng máu Đại Việt. Thưa với hương hồn những người con yêu của dân tộc Việt Nam đã vùi xác ở Hoàng Sa trong cuộc chiến đấu giữ quần đảo ngày 19.1.1974 rằng những anh linh Việt Nam để lại thân xác ở Hoàng Sa, Trường Sa đã là hồn thiêng của Hoàng Sa, Trường Sa, hồn thiêng của núi sông Việt Nam, những anh linh đó sẽ sống mãi cùng non nước Việt Nam.
Đọc tiếp »

Trần Yên Thảo

1.
Quay đầu, hạnh nguyện chưa tròn
bao năm đuổi bắt hãy còn lơ ngơ
người về nét mặt buồn xo
tan đàn xẻ nghé mới lo tìm chuồng.

2.
Dại gì tham đó bỏ đây
chói chang nắng sớm hây hây gió chiều
xác xơ cũng một túp lều
vật nào rồi cũng được thiều quang soi.
Đọc tiếp »