Ngô Thế Vinh
Gửi tới 20 triệu cư dân ĐBSCL không được quyền có tiếng nói
Gửi Nhóm Bạn Cửu Long

Với chính phủ Lào thì Biên bản Ghi nhớ – Memorandum of Understanding – năm 2007 về dự án thủy điện Luang Prabang với Việt Nam không thuần chỉ là một “quid pro quo – trao đổi dịch vụ giữa hai bên” nhưng có một ý nghĩa chiến lược lớn lao hơn một con đập rất nhiều: đó là Việt Nam đã bật tín hiệu đèn xanh đối với toàn chuỗi 9 con đập dòng chính trên sông Mekong của Lào. Chính phủ Lào đã rất khôn ngoan hiểu rõ rằng từ nay 2007, trên thực tế – de facto, mọi phản đối của Việt Nam nếu có cũng chỉ là chiếu lệ; và giới am hiểu tình hình lưu vực sông Mekong đã thấy rõ một Hà Nội bị chi phối bởi các nhóm lợi ích, và đã bị khuất phục và quy hàng trước chiến lược thủy điện của Lào. (Ngô Thế Vinh)
Đọc tiếp »

Trần Đức Phổ

Bài thơ dâng mẹ

Mẹ đã tảo tần tự ấu thơ
Nụ cười chỉ đến ở trong mơ
Thay chồng nuôi nấng đàn con dại
Dâu đổ đầu tằm vạn nỗi lo

Như cổ thụ xòe tán chở che
Mẹ đâu quản ngại nắng trưa hè
Mẹ nào hãi sợ đêm đông lạnh
Cho cuộc đời con khỏi ủ ê
Đọc tiếp »

Trần Thoại Nguyên
(Thương quá mẹ tôi ơi!)


Ảnh: Cảm ơn Thầy Lý Phật Quang đến thăm mẹ già

Cầu xin giọt nắng ban mai
Cho mẹ tôi ấm đôi bàn tay
Tôi xin quỳ lạy đất trời
Trên môi mẹ nở nụ cười tươi…

Mẹ tôi đang còn minh mẫn
Mẹ đọc ca dao cho cháu chắt nghe
Dẫu bi kịch cuộc đời, mẹ vẫn
Chân cứng đá mềm, mẹ đi!
Đọc tiếp »

Đỗ Hồng Ngọc


Minh họa Đỗ Trung Quân

Ngậm ngùi bởi tiếc nuối tuổi trẻ đã trôi qua lúc nào không hay. Ngậm ngùi phải chi hồi đó thế này thế khác… Hình như ta chẳng bao giờ thực sống. Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai, nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có được cái kia cái khác mới là sống.

Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ. Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú. Tóm lại, ta chẳng biết quý những giây phút hiện tại.

Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng chuyện trò với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp.
Đọc tiếp »

Đặng Quang Tâm

Mai tôi đi em có nhớ tôi không
Có nghe tiếng nức nở trong lòng
Có buồn hiu hắt về trong mắt
Có thấy u hoài mong nhớ mong

Mai tôi đi nhớ má em hồng*
Nhớ con đò rẻ nước song song
Nhớ dòng sông chảy về hai ngã
Nhớ dáng em gầy trong gió đông
Đọc tiếp »

Đặng Xuân Xuyến

Tôi tìm em trong giấc mơ tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi nhử tôi rút sợi chiều thật vội
Se nỗi buồn chơi vơi

Tôi cạn chiều. Tôi cạn bóng tôi
Chiếc váy rách, cũ thời con gái
Tôi khờ khạo xúi tôi tấp tểnh
Víu cành xuân víu nỗi lênh đênh
Đọc tiếp »

Mạnh Kim

Dân Hong Kong đã phản ứng dữ dội ngay sau khi đặc khu trưởng Carrie Lam tuyên bố lệnh cấm mang mặt nạ đối với người biểu tình. Đây chẳng khác gì hành động tuyên chiến mở ra thêm một mặt trận cho người Hong Kong. Vấn đề Hong Kong đã leo thang đến giai đoạn có thể nói là đỉnh điểm của khủng hoảng có thể dẫn đến một kết cuộc khiến Hong Kong sẽ không bao giờ có thể trở lại là một Hong Kong như Bắc Kinh muốn, một Hong Kong như người Hong Kong từng sống và một Hong Kong như thế giới từng thấy. Sự kiện Hong Kong vẫn luôn cần được theo dõi, bởi nó mang lại nhiều bài học trực tiếp lẫn gián tiếp…
Đọc tiếp »

Song Anh

Có mấy giây thôi… mà làm quá lên
nhiều lúc muốn giả ngu giả dốt
ráng sống thêm vài năm nữa
rồi nối gót theo tổ tiên ông bà

nhưng cây muốn lặng gió chẳng ngừng
sáng nay mở mạng
thấy lùm xùm chuyện phim ‘everest, người tuyết bé nhỏ’
có hình ảnh đường lưỡi bò
sau 10 ngày công chiếu
bị ách lại
và câu nói của kẻ có trách nhiệm
có mấy giây thôi…mà làm quá lên
Đọc tiếp »

Bán chữ

Posted: 16/10/2019 in Phiếm, Song Thao

Song Thao


Quảng cáo của trang “Luận Văn Việt”.

Năm học Đệ Nhất ban Triết tại Chu văn An Sài Gòn, tôi được học môn văn chương Pháp với thầy Nguyễn văn L.. Ông thầy trẻ này chịu chơi hết biết. Tóc bồng bềnh, miệng lúc nào cũng cài điếu thuốc (thuốc đen nhưng phải quệt dầu cù là suốt chiều dài điếu thuốc), lái xe hơi thể thao chạy bụi tung mù mịt, nói tiếng Pháp như tây Paris. Ai cũng tưởng thầy du học bên Pháp về nhưng “du học mẹ gì!”. Thầy được một ông tây chính cống nuôi từ bé nên tiếng tây rổn rảng. Vào lớp, nháy mắt cười một cái, tay không chẳng sách vở chi, rút bao thuốc lá, móc chai dầu nhị thiên đường, xổ tiếng Pháp như điên. Chúng tôi chỉ biết há mồm nghe. Giờ dạy của thầy thiệt vui. Vui nhất là thầy hay nghỉ ngang xương. Cứ thấy bóng ông giám thị bước vào loan báo thầy không tới là lòng chúng tôi như mở hội, được về bát phố sớm. Nhưng thầy rất có lương tâm, bao giờ cũng dậy bù cho đủ giờ. Thường thì thầy dậy bù vào chiều thứ bảy, trường nghỉ, chỉ có lớp thầy dạy. Những giờ học bù này lớp vẫn đông đủ. Phần vì anh nào cũng khoái giờ của thầy, phần vì trường chẳng có ai, nên thầy trò muốn tự tung tự tác chi cũng được. Thầy mua la-ve cho cả lớp vừa học vừa nhấm nháp. Thầy một chai, trò mỗi bàn một chai, văn chương Pháp càng dậy mùi. Giọng tiếng Pháp của thầy hớp hồn chúng tôi ngơ ngẩn. Giảng xong, thầy cười cười xổ tiếng tây tiếp: “Văn chương để làm chi? Chẳng làm chi cả. Chỉ để cho tui tán dóc, bán chữ kiếm tiền mua la-ve thuốc lá!”.
Đọc tiếp »

Đỗ Bình

Hành trang xưa

Biết về đâu những mảnh hồn trôi nổi,
Nỗi buồn xưa theo cơn nắng vàng phai
Ngày tháng hạ chỉ còn là bóng tối,
Đêm hoa đăng như một giấc ngủ dài!

Người năm cũ ôm tấm lòng trăn trở
Tóc màu sương cố níu lấy thời gian
Giữ lửa thiêng thắp sáng chí dựng cờ
Cho đất mẹ khỏi lầm than ly tán.
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

Du Tử Lê có nghĩa là chàng du tử họ Lê, tên thật là Lê Cự Phách.Từ ngày biết mình được hình thành một cuộc làm người, chàng du tử lang thang “ở cõi nhân gian không thể hiểu” miết đâm chán nên sau 77 năm để lại cho đời 77 tác phẩm thơ và văn xuôi, chàng từ bỏ gia đình, bỏ bạn bỏ bè mà ra đi. Cuộc ra đi trí mạng này làm tôi nhớ tới lần đi lạc xuống trần của Trung niên Thi sĩ Bùi Giáng trước khiông giũ áo trần ai:

“Ta cứ ngỡ xuống trần chơi một chốc.
Nào ngờ đâu ở mãi đến hôm nay”.

Tất nhiên cách nói đầy cảm khái của Bùi thi sĩ là cách… nói thơ. Ai đọc qua, nghe qua cũng đều thích thú nhận ra mình cũng… ở mãi trong cõi thơ thần khí của ông. Nhưng mà nói gì thì nói rốt cuộc cả hai ông nhà thơ họ Bùi và họ Lê trước sau không hẹn đều trở về bên kia thế giới.
Đọc tiếp »

Viên Dung

Dấu chim trống đồng

chim bay, chim ở
mặt trống đồng chạm hình chim
tất cả đều phải thở
dẫu đi hay ở
lồng trong mùi mẫn hương quê
dấu trống đồng từng trăn trở
chim lạc bay đi, thảnh thơi
còn chim ở. than ôi
lầm lũi thuở giờ, chưa nguôi
đuổi ác còn dang dở
nổi trống xưa, xoay xở tay dùi
Đọc tiếp »

Khuê Phạm
Tôn Thất Thông chuyển ngữ


Ocean Vương. Ảnh chụp bởi Alena Schmick, ZEIT ONLINE Hamburg.

Hiếm khi có một tiểu thuyết của tác giả gốc Việt trở thành Bestseller được dịch ra 24 thứ tiếng. Và càng thú vị hơn khi được đọc bài phỏng vấn tác giả rất đặc sắc trên báo chí quốc tế. Điều thú vị thứ nhất, người được phỏng vấn là Ocean Vương, một người Mỹ gốc Việt mới 30 tuổi, vừa xuất bản cuốn tiểu thuyết đầu tay trong năm nay, đã trở thành một bestseller của New York Times và nhanh chóng được dịch ra nhiều thứ tiếng. Thứ hai, Ocean Vương rời bỏ Việt Nam năm 1990 lúc mới lên hai, gia đình nông dân nghèo, không ai giúp đỡ nhưng cuối cùng, với hai bàn tay trắng đã vươn lên vị trí vinh quang mà hàng triệu người mơ ước. Thứ ba, người phỏng vấn là nhóm ký giả tờ báo lớn của Đức, ZEIT ONLINE, được hướng dẫn bởi nữ ký giả Khuê Phạm, một người Đức gốc Việt thế hệ hai. Thứ tư, nội dung phỏng vấn xoay quanh chủ đề nhập cư, và dường như có một sự đồng cảm sâu sắc giữa người phỏng vấn và người trả lời. Lối đặt câu hỏi và phong cách đối đáp của hai bên quả thật tuyệt diệu đối với dân nhập cư, nhất là người nhập cư châu Á. Cuộc phỏng vấn cho ta thêm một cảm giác thú vị rằng, cộng đồng trí thức Việt Nam ở hải ngoại không phải chỉ có chuyên gia trong các ngành nghề truyền thống, mà đã có những who-is-who trong văn học và truyền thông đại chúng. (Tôn Thất Thông)
Đọc tiếp »

Nguyễn Lương Vỵ


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

chiều rớt /xanh/ lưỡi dao (*)
câu thơ im như núi
thời gian gầy như bụi
một chỗ ngồi mồ côi!

một chớp mắt vậy thôi
kiếp đời ai vụt tắt
không kịp chào nhau rồi
một chỗ ngồi vắng mặt!
Đọc tiếp »

Chiều Thu

Posted: 15/10/2019 in Lê Quang Thông, Thơ

Lê Quang Thông

Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên
Cô Tô thành ngoại Hàn San tự
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền

(Phong kiều dạ bạc, Trương Kế)

Lá vàng nhấp nhô trên mặt sông.
Nối mùa báo hiếu, cúng hoa đăng.
Nắng nhạt chiều hôm, se sắt lạnh.
Ôi chao! thổn thức cả lòng chùng.

Gió thổi đưa buồn từng đợt nhẹ.
Phất phơ vừa đủ sóng lăn tăn.
Chiếc lá: thuyền con trên mặt nước.
Lênh đênh trôi giạt giữa mất còn
Đọc tiếp »

Công Đào

Gần đây quán bia Hải Xồm bỗng xuất hiện một cụ già đánh giầy, nếu không có hộp đồ nghề đặt trước mặt thì mọi người lầm tưởng ông cụ là một thực khách sang trọng. Quần áo sơ vin chỉnh tề, giầy tây bóng lộn, râu ria đầu tóc xén tỉa gọn gàng trông rất đẳng cấp.

Thông thường khoảng 10h sáng đến 1h trưa và từ 4h chiều đến 9h tối là cụ có mặt. Một chiếc ghế xếp thấp nhỏ dùng để ngồi làm việc và chiếc hộp gỗ trong có chứa những món đồ dùng cho việc đánh giày: Mấy hộp xi, sáp, cồn rồi mấy loại bàn chải từ thô tới mịn to nhỏ khác nhau và những mảnh giẻ bông, giẻ mịn được giặt sạch sẽ tinh tươm. Đặc biệt nhất là cặp cốt giầy được làm bằng gỗ có núm vặn giãn ra, co vào để xỏ vào giày và làm căng chúng ra để thao tác cho việc đánh bóng giày.
Đọc tiếp »

Nguyễn An Bình

Qua sông Hậu mùa nước nổi

Lại qua sông Hậu mùa nước lớn
Lũ ngập ngừng trôi mấy cửa sông
Đâu mùa tôm cá xô con sóng
Phù sa về ngọt đỏ Cửu Long?

Cầu mới nghiêng mình in bóng nước
Mấy chiếc phà xưa lỗi hẹn rồi
Ta thành lữ khách chiều mưa muộn
Mây mù giăng kín cả trùng khơi.
Đọc tiếp »

Locphuc. | Yên Nhiên

Tìm em nơi đâu?

Tìm em nơi đâu dưới bóng mặt trời
Gót chân giang hồ chẳng để rong chơi
Tìm em biển bắc, trời đầy giông tố
Tìm về phương nam, nắng rũ ven đồi

Tìm em hướng tây, núi non sạt lở
Tìm qua phương đông, sóng dữ biển khơi
Em vẫn mịt mùng bóng chim tăm cá
Em ở phương nào, người tình của tôi?
Đọc tiếp »

Sợ

Posted: 14/10/2019 in Bình Luận, Từ Thức

Từ Thức

Một bên là những người tay không. Một bên là một lực lượng đàn áp hùng hậu, tàn bạo hơn thú dữ. Trước cái can đảm phi thường của dân Hong Kong, người ta đặt câu hỏi: họ có biết sợ không? Denise Ho, một trong những lãnh tụ Hong Kong trả lời: trước đây, chúng tôi đã sợ hậu quả của sự im lặng, ngày nay chúng tôi không biết sợ nữa.

Sợ là một tình cảm tự nhiên. Người xưa tóm tắt tình cảm của con người bằng bốn chữ: hỉ, nộ, ái, ố. Có lẽ phải thêm chữ thứ năm: sợ. Sợ là một phản ứng tự vệ, để sống còn. Con nai không biết sợ sẽ làm mồi cho cọp, báo. J.P Sartre: “những người không biết sợ không phải là những người bình thường. Không liên hệ gì tới sự can đảm”. Francois Mitterrand: “can đảm là chế ngự cái sợ, không phải là không biết sợ”, không nói khác gì hơn Nelson Mandela: “Tôi hiểu được can đảm không phải là không biết sợ, nhưng là khả năng chiến thắng sự sợ hãi”.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
Thơ: kể chuyện đời thường

ly cà phê tháng mười chưa cười đã tối
ly cà phê tháng mười ông tha bà không tha
câu đầu: nhắc khéo uống mau kẻo chiều réo gọi
câu sau: uống ngó chừng kẻo Trời hành cơn mưa

ngó ly cà phê tâm sự lời không ưa
chưa nhấp đã dọa chiều chưa ngụm đã hù mưa
thêm tháng Mười hành hung trời vào Thu lá úa
làm mất hứng phê buổi sáng điền viên
Đọc tiếp »

Ngư ông

Posted: 14/10/2019 in Babui, Biếm Họa

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Sao

Posted: 14/10/2019 in Cao Hoàng, Truyện Ngắn

Cao Hoàng

Tôi ở đây đã lâu lắm rồi, còn trước cả cái đám người nhớn nhác đến tỵ nạn. Tháng ngày nhẹ trôi trên cao, tôi có thể trông thấy vịnh biển xinh tươi với những cái phà lớn màu trắng đang lướt sóng, trông thấy đấu trường ồn ào với những cuộc tranh tài không bao giờ dứt.

Mùa hè rực rỡ rồi đến thu vàng, đông qua lạnh lẽo ủ ê, tôi càng thêm cô độc; nhưng xuân về cây cỏ tươi mát, dưới đất chỗ tôi ở người ta đã trồng thêm mấy hàng đào Yoshino trổ hoa rực rỡ. Cái nhóm người nhỏ bé ấy độc chiếm khu nàỵ Họ đến mỗi lúc một đông làm chung quanh tôi tấp nập ồn ào không ngớt. Đầu tiên chỉ có cái chợ nhỏ, thế mà bây giờ cửa hàng san sát liên tiếp mấy con đường.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Em và mùa thu cũ

có mùa thu thức giấc
về ngang hiên nhà người
em ngập ngừng chải tóc
làm thu vàng ngừng trôi

bầy chim cao tiếng hát
thao thiết đậu tay người
hoa cúc vàng thổn thức
e ấp chiều tinh khôi
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Khi một người Hồng Kông đứng lên, cả triệu người Hồng Kông che chắn, nhưng khi một người Việt Nam đứng lên, họ phải xác định không gia đình, không sự nghiệp, không bạn bè. Đôi khi, một mình họ chống lại cả thế giới này. (Đỗ Cao Cường)

Trời kêu ai nấy dạ không chỉ là một thành ngữ mà còn là một triết lý sống của người dân Việt. Ai cũng chịu “gọi dạ” và “bảo vâng” như thế cả, và ai cũng chỉ mong sao là “ổng” kêu ai cũng được – trừ mình. Điều đáng lo là vài thập niên qua (rõ ràng) Trời kêu có hơi nhiều, và kêu tới tấp, kêu lia chia, kêu lia lịa khiến thiên hạ hóa bất an!

Từ Hải Phòng, FB Thảo Dân tường thuật: “Hôm trước, đi từ nhà tới trường có 5′ xe máy, đầu đường là một đám tang người chết sinh năm 1960, đoạn giữa một người năm 1958. Gần trường là cậu sinh năm 1977… Họ đều chết vì ung thư.”
Đọc tiếp »

Bắc Phong

BẤT KHUẤT

Quốc Khánh ngày 1 tháng 10
dân Tàu mừng Lễ trừ người Hồng Kông
họ gỡ biểu ngữ chào mừng
dứt khoát tỏ thái độ KHÔNG cúi đầu
Đọc tiếp »

Phan Tấn Hải


Hai ấn phẩm của Nguyễn Thị Khánh Minh và Trịnh Y Thư trong buổi ra mắt sách.

Hai tuyển tập nói nơi đây là tuyển tập thơ “Ngôn Ngữ Xanh” của Nguyễn Thị Khánh Minh và tuyển tập tạp bút “Chỉ Là Đồ Chơi” (ấn bản 2019) của Trịnh Y Thư. Cả hai người viết đều là những tài năng dị thường, nổi tiếng từ nhiều thập niên với các bút pháp độc đáo, uyên áo – và là hai chân trời cách biệt nhưng đều rất mực thơ mộng.

Hai tuyển tập trên cùng được Văn Học Press tổ chức ra mắt sách hôm Thứ Bảy 5/10/2019 tại quán cà phê Hạt Ngò ở Garden Grove, Quận Cam.

Thi tập “Ngôn Ngữ Xanh” của Nguyễn Thị Khánh Minh dày 210 trang, mở đầu là bài “Thơ về Thơ: Ở Đâu Một Ánh Mắt Để Có Ngôn Ngữ Xanh?” của Tô Đăng Khoa được dùng làm Tựa, với Phụ Lục của sách là các bài viết hay thơ của Hồ Đình Nghiêm, Nguyễn Xuân Thiệp, Đinh Cường, Vũ Hoàng Thư, Đỗ Hồng Ngọc, Hoàng Xuân Sơn, Lê Giang Trần, Nguyễn Lương Vỵ, Đỗ Xuân Tê, Phan Tấn Hải, Trịnh Y Thư, Nguyễn Thị Thanh Lương. Một tranh của Du Tử Lê được dùng làm phụ bản đầu sách. Và phần chính tuyển tập là thơ của Nguyễn Thị Khánh Minh, gồm ba phần: “Phần 1: Phút Mong Manh Giữa Những Từ” với 33 bài thơ; “Phần 2: Ký Ức Xanh” với 20 bài thơ; “Phần 3: Ngôn Ngữ Xanh” với 32 bài thơ.
Đọc tiếp »

Nguyễn Hàn Chung

Tôi ra quầy bán vé
Chủ tiệm di tản rồi
Tôi nhìn tấm vé số
Tấm vé số nhìn tôi

Than ôi cái số trúng
Chết từ chưa ra đời
Cộng hòa như lá rụng
Tan nát rồi cha ơi!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Tôi gửi tới anh bài thơ, anh không hiển thị. Tôi chuyển cho chị một truyện, chị nói lu bu công chuyện… không đăng. Tôi chẳng hiểu vì răng, chắc tại mình là thằng cha căng chú kiết. Nhưng không vì rứa mà tôi bỏ viết. Cứ mải miết gò lưng, riết cũng nguôi ngoai.

Đọc báo ngày xưa nhắc tới thành phần “dân anh chị”. Sợ lắm! Xử chuyện gì sai bầy em út đi dằn mặt, máu me. Đã nhắn nhe sao nói hổng nghe? Đưa đầu trần biết lấy gì che? Khôn hồn thì liệu sức mà xéo, tay làm dấu chéo lập thệ đường xưa em tránh đi. May thay giữa đường đời muôn vạn nẻo có lối châm chước du di, tôi gửi bài vô tựa về một trang mạng vô danh, đọc thấy đôi ba dòng đồng thanh phản hồi. Ôi, một thanh gươm phải cần tới vỏ bọc, thì tâm sự này phải được sẻ chia. Hậu vận tôi bỏ anh, xa chị tìm đến) với EM, tôi rót cảm động vào lòng rộng, thưa rằng chính em là người cứu bồ. Tôi cần học về bao điều khó hiểu để thồ chữ nghĩa, chừng nào em mỏi mệt thì nhớ dong tay giã từ. Vui thôi mà, em nói, thơ văn việc chi phải gồng mình đong đếm cân đo toan tính thiệt hơn!
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Gia

Người em gái
xứ Cảng Thơm kia ơi
Quần áo, tóc tai
vô cùng à la mode
Cũng như bao nhiêu người Hong Kong khác
Em đã hiểu tự do
là lẽ sống ở trên đời

Dẫu quê em là Trung Hoa
của ngày xa xưa đó
Em đã nói trăm lần không
– em không phải là người Tàu
Người xứ Cảng Thơm vốn văn minh
và sống chết vì nhau
Đâu có giống bọn người
tham lam và vô cùng gian trá
Đọc tiếp »

Tuấn Khanh


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

Nếu nhớ về một Du Tử Lê tài hoa trong chữ nghĩa, trong thi ca, ắt đã có nhiều người viết. Hôm nay có lại viết cũng thừa. Nhưng nói về Du Tử Lê đã sống thế nào trong cái yêu ghét của người Việt, cái đó có lẽ ít người viết. Đặc biệt là yêu ghét đã nổi gió kể từ khi ông về lại Việt Nam sau nhiều năm tỵ nạn.

Nhưng thật ra, không chỉ riêng Du Tử Lê, văn nghệ sĩ nào của người Việt miền Nam Việt Nam tự do từng rời khỏi nước sau tháng 4/1975, khi quay lại quê nhà, đều là những người đi ngược gió.

Năm 2005, nhạc sĩ Phạm Duy về Việt Nam sinh sống. Đó là một cơn bão chứ không là gió. Những kẻ chống ông quay về, từ trong nước có cả kẻ thù và có cả người quen. Những người giận dữ đặt tên ông là phản bội, là cơ hội… thì ở chung quanh nơi ông sống. Là Midway city, nơi mà ông chỉ ký dưới thư tay bằng tiếng Việt – thị trấn giữa đàng – khi gửi cho tôi, thời chưa có internet. Vào những ngày ông đau yếu ở quận 10, Việt Nam, tôi đến thăm và hỏi rằng “Bác thấy hài lòng khi về sống ở VN chứ?”. Ông lắc đầu cười khẽ, nói “câu trả lời chính xác, là tôi hài lòng được chết nơi quê hương của mình”.
Đọc tiếp »

Du Tử Lê
và, tô đăng khoa


Du Tử Lê ghi nhanh trên napkin
dinhcuong

cháy nham thời thiếu máu.
tôi nhìn tôi nám, thô
đối mặt với hư vô:
-mù, câm kiếp nào vậy?

sống những ngày củi mục.
tôi nhìn tôi trôi sông.
tai họa như bóng đen.
chập trùng đêm: ám độc.
Đọc tiếp »

Phạm Đình Chương

Thơ: Du Tử Lê; Nhạc: Phạm Đình Chương; Tiếng hát: Thái Thanh

ban_ky_am

Nguồn nhạc: VN Guitar; âm bản mp3: Hợp Âm Việt

Vũ Thư Hiên


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

Tôi kính trọng những nhà thơ. Trong mắt tôi, họ là những người dũng cảm bậc nhất. Hoặc gan lì, cũng bậc nhất luôn.

Giữa thời thiên hạ tối tối dán mắt vào ti vi, sáng sáng lướt rao vặt trên báo chợ, ngốn tiểu thuyết trinh thám trên xe điện ngầm, trên máy bay… mà vẫn cứ có những nhà thơ, những nhà thơ này vẫn bình tĩnh làm thơ được, mới lạ. Ngó vào số lượng in ở trang cuối mỗi tập thơ lại càng thêm kính phục họ. Các nhà thơ hậu duệ của Beaudelaire, Verlain, Apollinaire, của Goethe, Schiller… đều ngán ngẩm khi nói đến tình trạng thê thảm của sự đọc thơ thời bây giờ – đời thuở nhà ai mà một tập thơ bán được một ngàn bản đã là của hiếm trên đất nước đông đúc bảy tám chục triệu dân cơ chứ. So với họ, các nhà thơ Việt của chúng ta ở hải ngoại còn dũng cảm hơn nhiều. Và cũng may mắn hơn nhiều, nếu so số lượng xuất bản trên tỷ lệ số dân.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Nhà thơ Du Tử Lê (1942-2019)

Con ngựa tự dưng mà mọc cánh
bay qua biển lớn về quê nhà
ta rơi nước mắt, thôi chào biệt
cũng kịp gửi chàng một đóa hoa!

Du Tử Lê là con ngựa tía
trời sinh ra để chở thơ thôi
thơ tình…rồi những bài thơ tận
lòng tận tình rồi mây trắng trôi!
Đọc tiếp »

Bùi Ngọc Tuấn


Nhà thơ Trần Tuấn Kiệt (1939-2019)

Tóc bay khuất giải Ngân Hà
Tuyệt vời thấm mộng, đêm là đêm xưa

Một buổi tối cuối năm – đâu đó vào năm 1965, 1966 – trong sân trường Đại Học Văn Khoa, vắng lặng, yên tĩnh ngay giữa những ồn ào của trung tâm thành phố Saigon đang chờ đón Tết, Trần Tuấn Kiệt vời tay lên vầng trăng đọc cho tôi nghe hai câu thơ tuyệt vời ấy. Kiệt đọc xong, đứng im lặng. Tôi đứng im lặng. Hồi lâu. Bởi vì không còn gì để nói vào lúc đó. Bởi vì không có gì nên nói vào lúc đó. Những câu thơ ngân vọng mãi đến bây giờ. 40 năm sau.

Tôi quen Trần Tuấn Kiệt một cách tình cờ, khi anh đến trường Đại Học Văn Khoa tìm Phạm Quốc Bảo. Chúng tôi đi uống café ở góc đường Gia Long và Nguyễn Trung Trực, trước cổng trường Văn Khoa, rồi thân với nhau từ đó. Không ngày nào không đi lang thang với nhau, nhiều hôm cả sáng, cả chiều, cả tối. Trần Tuấn Kiệt thủa ấy có một cái xe velo solex, tôi đi một cái xe mobylette. Tôi thường chở Kiệt trên cái mobylette đó. Nơi chúng tôi lang thang là hè phố Saigon, những hành sách cũ, những quán vỉa hè. Cả hai đứa ít khi nào vào La Pagode ngồi, hình như vì cái phong thái giang hồ của hai đứa ít hợp với nơi ‘bàn cao, cửa kính’ ấy. Quán café, quán ăn vỉa hè là nơi hai chàng ‘tọa thị’ hàng giờ. Ngoài việc làm thơ, Kiệt không làm gì cả. Còn tôi thì đi học như đi chơi. Đầu năm đến ghi danh rồi mỗi ngày đến trường gửi xe, xong ra quán café ngồi, cuối năm đi thi. Hai đứa tôi có nhiều thì giờ hơn ai hết, ở Saigon lúc đó.
Đọc tiếp »

Trần Yên Hòa


Nhà thơ Trần Tuấn Kiệt (1939-2019)

Trong giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay của Nhất Linh khoảng 1958 có Mục Hoa Hàm Tiếu. Đây là “Trang Thơ” dành cho những người mới tập làm thơ, hay nói đúng hơn là là trang thơ thiếu nhi. Ở đây, tôi đã đọc những bài thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt, lúc này Trần Tuấn Kiệt 19 tuổi. Thế rồi sau đó, giai phẩm Văn Hóa Ngày Nay đình bản, tôi lại bắt gặp thơ của Sa Giang Trần Tuấn Kiệt đăng ở báo Phổ Thông, do nhà văn, nhà thơ Nguyễn Vỹ làm chủ bút. Ở đây thơ Trần Tuấn Kiệt xuất hiện nhiều và thơ hay hơn.

Tạp chí Phổ Thông là một bán nguyệt san, ra 2 số một tháng từ năm 1958 đến năm 1971, khi chủ bút Nguyễn Vỹ tử nạn xe hơi nên Phổ Thông phải đình bản. Tạp san này chú trọng về những sinh hoạt bình thường của dân chúng, cũng có mục về văn học nghệ thuật, nên có khá đông độc giả. Phổ Thông là tạp chí được kể là có nhiều uy tín đối với làng báo miền Nam thời bây giờ.
Đọc tiếp »

Nai

Posted: 09/10/2019 in Thơ, Trần Tuấn Kiệt

Trần Tuấn Kiệt (1939-2019)

Lên cao

Lên theo đỉnh núi mơ màng
Một con nai đứng vọng ngàn trong sương
Ðá cao bóng dựng trăng buồn
Tơi bời tiếng gió mưa luồn lũng sâu
Gót thầm nai tếch ngàn thâu
Nhân gian nghe cũng nặng sầu bao la
Đọc tiếp »

Trần Tuấn Kiệt


Bùi Giáng
Phan Tấn Hải phác họa

Trước tiên phải nói ở nước ngoài, nhất là lớp trẻ ít ai đọc và sống với ông Bùi Giáng, họ đọc tác giả mới trên thế giới đầy rẫy, các loại văn học thời Nieztch, Sartre, Camus, Saint Exupéry và Heidegger họ cũng coi là đã lỗi thời… chứ đừng nói gì tới ông Phật, ông Lão đã quá cách xa với thế giới hiện tiền hằng mấy ngàn năm. Vì thế nhắc tới Bùi Giáng chắc ít người quan tâm. Ở VN thì khác, giới trẻ ngoài học thuyết Lenin, Karl Marx ra trong một thời gian dài không được đọc thêm gì cả. Cho nên một thời người ta ngấu nghiến nhai lại đồ cũ, nhai và nuốt không tiêu nữa, rồi lại mửa ra và đem thứ nôn mửa đó gán ghép tội tình cho ông Giáng họ Bùi. Bởi vì sau ngày 30/4/75 Bùi Giáng như một con người nổi bật trong giới văn học nghệ thuật qua thái độ đùa cợt phản kháng, khinh thế ngạo vật trong xã hội quá đỗi đen tối.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ


Trần Tuấn Kiệt
dinhcuong

Trần Tuấn Kiệt thôi hết ở đời!
Sa Giang nước chảy ngược về trời
Từ nay Châu Đốc còn Châu Đốc
Sa Đéc ngàn năm nhớ một người!

Người đó! Hỡi ơi Trần Tuấn Kiệt
Đất trời dâu biển một lòng thơ!
Dù sao anh cũng ra Hà Nội
Nhìn Nước Non mình, thế đủ chưa?
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Các nhà lãnh đạo, các cá nhân và tập thể, các bộ, ban, ngành cần phải thay đổi tư duy cũ, nhanh chóng tiếp thu, học hỏi những cái mới, những thành tựu của cách mạng công nghiệp 4.0 để trở thành những hạt nhân nền tảng cho sự chuyển mình của dân tộc, tiến bước cùng thời đại. (Tạp Chí Cộng Sản)

Tháng rồi tôi tìm ra một cái nhà trọ rẻ không ngờ, giá chỉ 10.000 kips mỗi đêm (khoảng một US dollar) thôi, nơi bản làng của người Khơ Mú – ở Thượng Lào. Tất nhiên là không có giường nệm, bàn ghế, điện nước gì ráo – ngoài một cái đèn dầu hột vịt tù mù.

Tôi đã qua nhiều đêm trong những trại tù nên không cảm thấy bất tiện gì cho lắm, chỉ hơi lo lắng về chuyện tiêu tiểu mà xíu thôi. Khi hiểu được ra nỗi băn khoăn này, người chủ cười xoà, chỉ tay và hất mặt ra phía trước. Tôi nhìn theo, với đôi chút bất an vì chỉ thấy một cái mái nhỏ tí teo ở xa xa. Đến tận nơi mới biết đó là một nhà vệ sinh công cộng, khá sạch sẽ, do Port Hope Rotary Club từ Canada xây tặng.
Đọc tiếp »