Trần Bạch Thu

Trời hơi se lạnh khi chúng tôi rời phi trường quốc tế Kennedy ra lấy xe đã mướn sẵn, đồng hồ chỉ đúng 10 giờ tối. Thành phố sáng trưng, xe cộ đông đúc dọi đèn ngang dọc như mắc cửi. Không quen đường, chỉ đi theo GPS nên mất gần một tiếng đồng hồ mới tới nhà trọ của cô con gái lớn. May mà không lạc đường.

Trở lại New York lần nầy trong lòng rộn vui, cảm giác như vừa xong việc vừa tận hưởng được sự náo nức của chuyến đi, quên hết mọi nhọc nhằn trong mấy ngày chuẩn bị lên đường và nhất là thời gian ngồi trên máy bay suốt gần sáu tiếng đồng hồ, hồi họp, căng thẳng không biết “người em năm cũ” có còn nôn mửa nhiều như năm xưa hay không, mặc dù trước khi lên máy bay đã uống thuốc say sóng, loại mà Bác sĩ bảo là không có thuốc say sóng nào mạnh hơn nữa.
Đọc tiếp »

Đỗ Thị Minh Giang
Khổng thị Thanh-Hương dịch thơ sang Anh ngữ và Pháp ngữ

Bóng Thu Phai

Thu phải tiễn lá bay
Ngọn gió nhe nhẹ lay
Chiều buông đồi thông tím
Bóng nhạt nhoà ai hay

Cúc vàng sao chẳng nở
Cho hồn lạnh sương mai
Thu vội mang tình lỡ
Lạc lối về Thiên Thai
Đọc tiếp »

Phạm Đình Trọng

Những ngày giữa tháng giêng kỉ hợi vòm trời bâng khuâng, tiết trời se se lạnh gợi cảm, tôi vào FB tìm sự đồng cảm, sự phát hiện của những facebooker về cái đẹp của đất trời mùa xuân nhưng đã bị hụt hẫng khi phải gặp khá nhiều hình ảnh về hội thơ giữa tháng giêng của mấy nhà thơ quốc doanh. Có xã viên thơ hí hửng khoe cả giấy mời dự hội thơ như vị chủ nhiệm hợp tác xã văn chương của họ hí hửng khoe: Nhà nước vẫn nuôi anh em chúng ta.

Nhiều xã viên thơ đưa hình ảnh đứng hiên ngang vung tay, ưỡn ngực diễn thơ trên sân khấu lòe loẹt, chói chang sắc màu, chật chội, xô bồ chữ viết, tối tăm, kệch cỡm chữ ta chữ tây. Và hàng chữ bự nhất, hợm hĩnh nhất nhưng cũng nhỏ bé, chật chội, kệch cỡm nhất là tên chủ đề hội thơ: SÔNG NÚI TRÊN VAI.
Đọc tiếp »

Bùi Nguyên Phong

Tuyết lạnh

Ngoài kia tuyết rơi mau.
Em không đến bên anh nữa đâu.
Một miền trống vắng sâu thăm thẳm.
Bông tuyết rơi nhanh trắng trái sầu.

Anh cô đơn trong vùng giá lạnh.
Tuyết lạo xạo dưới gót giày.
Như tiếng tim vụn vỡ.
Nỗi đau tan vào hư không.

Câu thơ viết ra đông thành đá.
Anh rơi vào 10 độ âm
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến

Anh đến thăm em đêm 30
còn đêm nào vui bằng đêm 30
anh nói với người phu quét đường
xin chiếc lá vàng làm bằng chứng yêu em

(Anh Đến Thăm Em Đêm 30 – thơ: Nguyễn Đình Toàn, nhạc: Vũ Thành An, )

Có lẽ đây là lần đầu tiên, và (không chừng) cũng là lần duy nhất, đám phu phen quét đường của miền Nam nước Việt được giới văn nghệ sĩ của vùng đất này (vô tình) đưa vào tác phẩm. Ở miền Bắc thì hoàn toàn khác, với chủ trương “văn nghệ công nông binh,” lớp người khốn cùng này được nhắc nhở đều đều, cùng với rất nhiều “ưu ái!”

Chả những thế, sau khi đất nước được hoàn toàn giải phóng (Nam/Bắc hoà lời ca) một công nhân của Sở Vệ Sinh Thành Phố Hồ Chí Minh – bà Lê Thị Thêu – còn được Mặt Trận Tổ Quốc giới thiệu ra ứng cử để trở thành đại biểu Quốc Hội nữa cơ.
Đọc tiếp »

Phạm Hồng Ân

Khi gã lãng tử già nhớ sông

ta là kẻ khuấy sông vọc nước
lấy trời làm màn ngủ qua đêm
đất là chiếu khi chân lỡ bước
gối thơ nằm, ép nhạc trỗi lên.

trong chiến tranh có thời làm lính
có thời thương một ả giang hồ
thương em vì thấy em bịn rịn
khóc một người yêu đã xuống mồ.
Đọc tiếp »

Khổng thị Thanh-Hương

Những ai thường xuyên đi qua đường Kulana khi xuống phố Hilo sẽ không thể không để ý đến một cặp nam nữ xin qúa giang, với rất nhiều đồ đạc nằm ngổn ngang dưới đất.

Tôi không nhớ lần đầu cho họ đi nhờ xe xuống phố là ngày tháng nào. Chỉ biết, với thời gian gần bốn năm ở bên Đảo Lớn này, chúng tôi đã ngừng xe lại để họ “chất đồ” leo lên xe rất nhiều lần. Dùng chữ “chất đồ” không ngoa. Lần đầu chúng tôi tưởng hai người này dọn nhà. Bình thường, người qúa giang chỉ đem theo mình một hay hai cái túi. Qúa lắm thì thêm một cây đàn. Đôi nam nữ này lúc nào cũng như dọn nhà (chỉ thiếu đồ đạc bàn ghế, nồi niêu xoong chảo), khi xin qúa giang. Bao lớn, bao nhỏ ở dưới đất, chưa kể các bao khác, khoác trên vai, trên lưng.
Đọc tiếp »

Đỗ Quyên


Lovers
Rene Magritte

Những ngày này
Mọi năm
Họ đón lễ tình nhân kiểu rất riêng
Liên tiếp bởi các lần lỡ hẹn
Rồi chàng tặng nàng những vần thơ ai oán
Khiến các lời xót xa nàng chảy đến tim chàng

Không lỡ hẹn chẳng nên tình nhân
Tình nhân lớn theo từng lần lỡ hẹn
Đọc tiếp »

Trần Kiêm Đoàn

Hình ảnh và nội dung tết Nguyên tiêu vẫn còn là một khái niệm tương đối xa lạ với phần đông người Việt Nam thuộc thế hệ trẻ, nhất là người Việt tại hải ngoại.

Vậy sau tết Nguyên Đán thì tết Nguyên Tiêu là gì?

Tết Nguyên Tiêu – Rằm tháng Giêng Âm lịch – là ngày lễ hội cổ truyền tại Trung Quốc và là tết Thượng Nguyên tại Việt Nam. Lễ hội trăng rằm từ giữa đêm 14 trọn ngày 15 và kéo dài cho đến nửa đêm 15 ( có trăng Rằm vằng vặc) vào tháng giêng âm lịch.

Ở Việt Nam, ngày rằm Tháng Giêng là dịp dân chúng lên chùa cúng sao giải hạn, cầu nguyện điều lành; mặc dầu tín lý nhà Phật không nói đến. Các chùa thường tụng kinh Dược Sư với sự quy tụ quần chúng Phật tử cùng tụng niệm và hồi hướng công đức để thế giới được an lành.
Đọc tiếp »

Lý Thừa Nghiệp

Mưa đêm qua

Thì cứ ngồi yên nghe gió hú
Mưa đêm qua một trận đã đời
Rừng xơ xác và mùa thu ngơ ngác
Những cuộc đời biền biệt chẳng tăm hơi.

Thì cứ rót tràn ly khổ đế
Bốn mùa trôi lừng lững hồn nhiên
Ngày sẽ hết và hoàng hôn đẫm lệ
Những bở lau gió dậy khúc tang tiền.
Đọc tiếp »

Nguyễn Vĩnh Long

1.
Mùa hè một chín bảy hai, cha tôi tử trận ở Long Mỹ, để lại một vợ và bốn con. Mẹ lúc đó mới ba mươi sáu, tôi mười lăm và thằng Thanh vừa bảy tuổi. Sau gần ba tháng bàng hoàng, tang thương mẹ tôi trở lại với cuộc sống cơm áo đời thường trước mặt với đàn con nhỏ dại. Con mất cha như nhà mất nóc, chị em tôi như bầy chim tan tác lạc đàn. Dòng đời vẫn lặng lẽ trôi mặc cho bao biến cải đổi dời. Mẹ con tôi phải cùng dựng lại nóc, mà từ ngày xưa cuộc chiến chinh nào cũng đã đưa những người mẹ trở thành “phụ thân”. Gom hết tiền dành dụm cộng với tiền tử, mẹ tôi bán luôn căn nhà đầy hình ảnh kỷ niệm cha tôi, để sang lại quán cơm bình dân, đối diện bến xe đò thị xã. Phía sau quán cơm Thanh Vị, mẹ tôi lấy tên thị xã đảo ngược lại, bà dựng thêm hai chái nhà cho mấy mẹ con cùng ở. Hai bên nội, ngoại đều nhiều lần đề nghị đem vài đứa về nuôi, đỡ tay, nhưng bà một mực từ chối. Tôi thương mẹ vô cùng. Là con gái lớn, tôi cũng nhiều lần xin nghỉ học giúp mẹ một thời gian, khi ổn định đâu vào đó, tôi trở lại trường cũng không muộn. Mẹ tôi vừa khóc vừa mắng tôi một trận nên thân. Từ đó, tôi không dám nhắc đến nữa, mà cố gắng sau buổi học dồn hết tâm sức đở đần với mẹ cho tiệm cơm và chăm sóc đám em. Đời sống mẹ con tôi cứ vậy lặng lẽ trôi qua như dòng kinh xáng chảy quanh thị xã, phía sau nhà.
Đọc tiếp »

Hòa Bình

Nhạc và lời: Hòa Bình; Tiếng hát: Quốc Duy
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3.

Hồ Đình Nghiêm

Có đôi điều nhiễu sự
gây lấn cấn ấy là
tại sao trong phây bút
vẫn thường hằng diễn cảnh
người này quen tay tag
bài mình vào trong cuộc
đất riêng của người kia?
rồi tới lúc post lên
bao băn khoăn suy nghĩ
mình lại là người đầu
like chính bài mình viết
mèo vẫn mãi dài đuôi.

“ngồi buồn gãi háng dái lăn tăn?”
dị hợm quá! chi bằng để đỡ buồn
chép lại trang chữ cũ
may mà thế giới cụ Bùi Giáng
sinh thời thơ mộng hơn thế giới ảo bi chừ:
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Dẫu biết phù vân

thì cũng đủ một đời tôi dong ruổi
buổi theo tình về gom nhặt tàn phai
trăm nỗi nhớ lặng thầm như cát bụi
cứ theo tôi thao thức những đêm dài

thì em đã hơn một lần nuối tiếc
gối chăn đêm hờ hững lạnh môi người
buồn giăng kín nỗi lòng khi chia biệt
hà cớ gì tôi khóc giữa cơn mưa…
Đọc tiếp »

Tưởng Năng Tiến


Việt Nam nuôi dưỡng các bạn thanh niên như người mẹ nuôi dưỡng con khôn lớn. Đã đến lúc phải đi ra chinh phục thế giới, mang thế giới về Việt Nam. (T.T. Nguyễn Xuân Phúc)

Chiều về trên xứ lạ
Cười nụ cười Anglais
Buồn qua hơi thuốc Thái
Thèm một phin cà phê

Chiều về trên xứ lạ
Xe ngược xuôi trăm đường
Trăm ngàn khuôn mặt lạ
Mong một người đồng hương

Tôi viết những câu thơ trên khi đến thủ đô Bangkok lần đầu, vào một chiều hè, năm 1980. Mấy mươi năm sau tôi trở lại nơi này với nụ cười Anglais cố hữu nhưng thuốc lá Thái đã biến mất khỏi thị trường, và “người đồng hương” thì xuất hiện (hơi nhiều) khắp mọi nơi.
Đọc tiếp »

Babui


Biếm họa của Babui

Nguồn: Tác giả gửi

Hồ Đình Nghiêm


Nhà thơ Luân Hoán

Gia đình tôi theo đạo (nếu có thể xem đó là đạo) thờ cúng ông bà. Góc khuất trong nhà, khuất nhưng cao ráo sạch sẽ nhất, đặt để một cái bàn khá lớn dùng chưng ảnh những người đã khuất núi, bày biện hoa quả lễ vật nhang đèn có màn che bên ngoài. Đã là nơi dùng làm chỗ thờ phụng thì tự khắc giang sơn nhỏ bé kia vẫn toát ra được chút trang nghiêm, ai bước tới thảy kính cẩn cúi đầu, vụng dại tỏ bày thành tâm, lâm râm chừng như muốn sám hối một điều gì.

Tôi nghĩ những ai thờ cúng ông bà, không nhiều thì ít, họ có hấp thụ đôi điều cơ bản về triết thuyết Phật giáo. Từ nhà họ đến chùa, lối đi ngắn hơn so với những kẻ vô thần. Nếu muốn chứng nghiệm nỗi đau để tìm cách giải thoát, chỉ bảy bước họ có thể chuyển đổi cảnh giới để làm Tỳ Khưu (Bhiksu), là người phát nguyện tu hành, xuất gia theo giới luật của Phật. Đắc đạo hay không lại là chuyện khác. Đổ thừa cho phận mỏng, chẳng có căn tu. Tôi nhớ Bùi Giáng có hai câu, lạm bàn sự lầm lạc nọ:

tôi về nhà cửa sương thâu
bước đi mà chẳng thấy đâu con đường.
Đọc tiếp »

Đức Phổ

Sáng nay người nhắn ta về thăm
hết tết rồi nhưng vẫn còn xuân.
Xác pháo dẫu phai từ gió bụi
tình làng vẫn thắm nghĩa đông lân.

Từ dạo nồm reo ngang đồng nội
đường quê lấp lánh nụ ai cười.
Ta dạo về thăm tình mở hội
chung lòng nuôi dưỡng mạch nguồn vui.
Đọc tiếp »

Phạm Nga
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai (Thiền sư Mãn Giác)

1.
Mùa Tết Kỷ Hợi vừa qua, thời tiết diễn biến khá tốt, từ sau ngày lặt lá (15 tháng Chạp), nhà vườn trồng mai vùng ngoại ô Sài Gòn đã an tâm đón nhận một vụ mai Tết thành công tốt đẹp. Riêng ở quận Bình Chánh, các nhà vườn tại xã Bình Lợi, với thương hiệu “mai vàng Bình Lợi” đã có tên tuổi, mai vàng trồng đất (cứng, khỏe hơn trồng chậu) và mai vàng bonsai của bà con được các thương nhân từ Bắc chí Nam nườm nượp đến tranh nhau thu mua, bán cả qua Campuchia rất nhiều.

Đối với dân trổng mai, xưa nay sợ nhất là vào các tháng chạp âm lịch, những trận mưa trái mùa vô duyên, không-mong-đợi thường phá hại nhiều cây mai giành để bán Tết, chưng Tết. Như vào tháng chạp năm Bính Thân 2016, những cơn mưa đột ngột khá lớn vào các ngày 17, 18, 28 đã khiến mai Tết năm đó hư hại bộn bề, nhiều nhà vườn – như ở vùng Thủ Đức – khổ sở vì thất thu, bởi mưa làm mai nở sớm trước thời điểm lý tưởng là ngày mùng một Tết. Và chúng ta, những người thích chưng mai vào các dịp Tết cổ truyền hằng năm cũng mệt mề vì mai kiểng trên thị trường hoa Tết các năm đó, tập trung là ở các chợ hoa xuân đã vừa mắc lên vừa kém đẹp so với mùa Tết các năm khác.
Đọc tiếp »

Kha Tiệm Ly

Có loài cỏ lớn lên từ vùng biển mặn,
Nên luôn thèm vị ngọt hạt sương rơi.
Ta từng hớp ngụm rượu đời cay đắng,
Nên cũng thèm vị ngọt một bờ môi!

Giữa biển khơi, giữa muôn trùng sóng dữ,
Lại mơ về một bến đỗ bình yên.
Lỡ phận lỡ duyên suốt hành trình cô lữ,
Bao bến yêu không chấp nhận một con thuyền!
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

Khi bị đuổi ra khỏi nhà, hãy nghĩ tới một con chó. Bạn thấy hình ảnh người ta dồn chó tới chân tường chưa? Nói vậy cũng chẳng rõ ràng, cũng tuỳ nơi chốn, cầy quanh đây dường như không chống cự, sớm rơi vào tay khuyển tặc.

Co thân ngủ vật vạ bên căn nhà đã mất dấu (yêu), giữa tan tành đổ vỡ hãy độ lượng trao cho đứa bần cùng hai cục gạch, hắn biết cách làm ấm giấc ngủ đêm đông. Cách động não đó được đàn em một dạ ngợi ca, lưu danh thiên cổ.

Nhà ông bà cha mẹ bao năm cong lưng thu vén gầy dựng, đến đời bạn sống thở trong bó tay, nó trơ lại một đống gạch vụn giao duyên với đồng nát, vài thanh gỗ, ít đồ nhựa… Một loại rác thải chỉ mang chút giá trị cho đám lang thang chuyên nghề bắt phế liệu phải biến thành cơm. Tuy vô thần, bạn cũng nên tin vào số kiếp. Màn trời chiếu đất, nào có dành riêng hoàn cảnh bạn mang? Giày dép còn có số, chẳng biết người dân Thủ Thiêm chân mang dép số mấy?
Đọc tiếp »

Nguyễn Văn Thơ


Thiếu nữ và mùa Xuân
Tôn nữ Tâm Hảo

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang; Nhạc: Nguyễn Văn Thơ; Tiếng hát: Giáng Hương
ban_ky_am

Nguồn: Nhà thơ Đỗ Thị Minh Giang gửi nhạc và âm bản mp3

Ngô Nguyên Dũng
Phóng dịch một trích đoạn tiểu thuyết từ nguyên bản Đức ngữ “Tausend Jahre im Augenblick” (Ngàn Năm Trong Khoảnh Khắc) của cùng tác giả.

Tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường giữa đêm gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Cả làng kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bôn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết do động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bôn miễn cưỡng chấp nhận, thắp ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.
Đọc tiếp »

Anh mơ gặp em

Posted: 18/02/2019 in Locphuc., Thơ, Yên Nhiên

Locphuc.
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác I love to see you


Lovers in Moonlight
Marc Chagall

Anh mơ gặp em

Hằng đêm anh nhớ em
Anh ghi khắc hình ảnh của em
Trong từng câu từng chữ
Từ trong mỗi câu thơ
Em hiện đến
Ngây thơ và thuần khiết
Như thiên thần

Hằng đêm anh nhớ em
Anh ngước nhìn bầu trời đêm
Dõi tìm một ngôi sao sáng
Và từ ánh sáng xa xăm này
Em hiện đến
Duyên dáng và e lệ
Như cô dâu trẻ
Đọc tiếp »

Giao Chỉ – San Jose
Bài viết về cuốn hồi ký của một kháng chiến quân.


Phó Đề đốc Hoàng Cơ Minh và kháng chiến quân

“Này em, anh sẽ về bên kia biên giới.
Đèn nhà ai hay đốm lửa quê người…”

Tháng 3/1975, tôi gặp tướng Hoàng Cơ Minh lần đầu tiên tại Cam Ranh, một vị Phó Đề Đốc Hải Quân nóng nảy, bồn chồn vừa nhận toàn bộ trách nhiệm tư lệnh cuộc triệt thoái từ duyên hải.

Sau lễ chào cờ lần cuối, hạm đội chở phần còn lại của hai quân đoàn suôi Nam. “Trùng khơi vạn lý, như chưa vừa ý, lắc lư con tàu đi.” Bài ca vui tươi ngày nào bây giờ chuyên chở biết bao nhiêu cay đắng.

Tháng 5/1975, gặp lại ông Hoàng Cơ Minh trong trại Barrigada trên đảo Guam. Gần 30 vị tướng tá của một đạo quân tan hàng nằm chờ phi vụ vào Mỹ. Ông Nguyễn Cao Kỳ được Hoa Kỳ đem đi trước, rồi đến ông Ngô Quang Trưởng. Tôi nằm bên tướng Đồng Văn Khuyên, mặt dài như chiều đông.

Trung Tướng Nguyễn Văn Toàn, Tư lệnh Quân đoàn III xuống sân đánh bóng chuyền cho quên ngày tháng. Tướng Không Quân Phan Phụng Tiên lâu lâu lại buông lời cay đắng. Riêng ông Hoàng Cơ Minh là người duy nhất nói đến chuyện trở về.
Đọc tiếp »

Nguyễn Thanh Hiện

I.
vào những lúc lũ côn trùng ngoài bờ rào nhà tôi xướng lên, đêm mở ra khoảnh khắc kỳ diệu, ở đó, các vị thần cổ đại có thể tìm thấy lại chỗ đứng xưa cũ của mình, những người hát rong chết những nghìn năm trước có thể cảm thấy yên lòng, và trong cuộc hành trình đi tìm cái có thể tôi và em có thể dừng chân chốc lát để thử lắng nghe ở cuối buổi đoạn trường có ai nói gì không

II.
và tận cõi mờ xa ký ức bầy đàn có cái gì đấy như sự lỡ tay của con người, miết lên vầng trán quá khứ màu tro than như thể nỗi cuồng nhiệt mù lòa, từ đấy là những xuẩn động, chết chóc, điêu linh, cũng có xen vào đó niềm vui, nhưng quá ít, về sau, hết thảy những thứ ấy người ta nói là khởi lên từ những xu hướng, ý hướng, ý hệ…cứ sợ, rồi ra, trong cuộc tan rã bầy đàn tôi không còn được gặp em
Đọc tiếp »

Nancy Hanh Vy Nguyen

Tôi có một tình cảm đặc biệt với nhà báo Đinh Quang Anh Thái, và chuyện đó rất bình thường, vì ở đây, hầu như ai cũng dành cho anh một vị trí trang trọng trong lòng. Ở cái chốn thủ phủ Nam Cali này, để được nể trọng bởi hầu hết mọi thành phần, người ấy chắc chắn phải rất đặc biệt. Với anh Thai Dinh, tuy mỗi người có thể cảm nhận khác nhau, song quý mến thì hầu như ai cũng nhận.

Như đứa con đẻ của cuộc hôn nhân bất thành giữa dân tộc và đất nước, đời anh hằn sâu vết dấu của chiến tranh và nứt vỡ. Anh thẳng thắn cương trực lắm, nhưng cũng vô cùng ngang tàn, bướng ngạnh.
Đọc tiếp »

Khê Kinh Kha


Mẹ Con
Mai Chửng

Nhạc và lời: Khê Kinh Kha; Tiếng hát: Diệu Hiền
ban_ky_am

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Khổng thị Thanh-Hương
Yên Nhiên chuyển ngữ từ nguyên tác Origami

Trái tim ẩn tàng

Có người nói tình yêu hiển lộ
Em lung linh khi ngó mặt chàng
Sóng lòng rộn rã âm vang
Cầm bằng như đã quy hàng, chàng ơi!

Một trang giấy báo xé rời
Hồn em mở hội bồi hồi tay nâng
Xếp từng nếp gấp lâng lâng
Trái tim bé bỏng ân cần gửi trao
Đọc tiếp »

Tâm ngục

Posted: 15/02/2019 in Tam Thanh, Truyện Ngắn

Tam Thanh

Sáng thứ hai sau Thanksgiving, Nguyễn dậy trễ. Cũng do đã quá chén nơi mấy nhà bạn bè, nhân ngày lễ Tạ Ơn Hoa Kỳ. Và thức khuya nói chuyện đời xa gần. Nhất là phải chiêu chút rượu mạnh cho trôi mấy miếng gà tây, món mà Nguyễn, tuy một năm ăn có một lần, vẫn thấy chưa ưa. Ấy là Nguyễn chỉ xin chút đầu cánh gặm chơi, gọi là có ăn cho vừa lòng chủ nhà, chứ nhìn con gà tây tròn mập với nước da bỏ lò vàng tươi, trông thì đẹp mà Nguyễn chẳng thấy hấp dẫn chút nào. Nguyễn cũng dửng dưng trước đồ nhồi, sà lách…

Từ ngày qua tỵ nạn ở Hoa Kỳ, mười mấy năm nay, ngày thường cũng như cuối tuần, Nguyễn có thói quen thức giấc gần như một cái máy, không cần để chuông báo thức, vào khoảng sáu giờ rưởi sáng, đủ thời gian vệ sinh ban mai trước khi đi làm. Nguyễn không có cái thú ngủ nướng, nếu đêm trước thức khuya, trừ trường hợp uống một viên thuốc ngủ. Cũng uổng.
Đọc tiếp »

Nguyễn Minh Phúc

Về ngang chợ nổi

trái tim tôi chẳng được yên
bữa về chợ nổi Phong Điền ghé chơi
nôn nao tiếng gọi chào mời
em chèo mà mắt thay lời trao duyên

mãng cầu măng cụt sầu riêng
chôm chôm xoài mít…đò nghiêng chòng chành
nầy là cam ngọt Vị Thanh
kia là bưởi chín ngọt lành Năm Roi…
Đọc tiếp »

Nàng thơ ngày đầu năm

Posted: 15/02/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

nàng sẽ về đây ngày đầu năm
nhẹ nhàng như gió
quyến rũ như mây
trồng một cây hồi sinh trên ngọn đồi trọc
hát ca dưới ánh lửa của những bộ lạc hồn nhiên
đưa ta về hang động thiêng liêng
có dơi và thạch nhũ vẽ lên bức tranh tiền sử
Đọc tiếp »

Song Thao

Trong bài tựa cuốn “Có Một Thời ở Quê Hương Tôi”, cuốn sách mới nhất của Phan Ni Tấn, tác giả Lê Hữu kể lại chuyện có lần hỏi Phan Ni Tấn: “Tay nhạc tay thơ, tay nào phải tay nào trái?”. Chàng cười cười trả lời: “Vợ cả vợ hai, vợ nào…cũng là vợ cả!”. Phan Ni Tấn vừa cưới thêm vợ ba. Đó là…văn xuôi.

Nói tới Phan Ni Tấn người ta chỉ biết anh đàn hát, thơ thẩn. Nay bỗng dưng anh…trở mặt in ra một cuốn mà anh gọi là “tập truyện”, dày ngót nghét 200 trang, gồm tới 36 bài viết. Ngoài một vài bài có thể gọi là “truyện”, tôi thấy phần lớn gần với “chuyện” hay “hồi ký rời” hơn. Dù gọi là gì chăng nữa thì đây là một cuốn sách rất hấp dẫn. Anh quả đã ghi thêm một nghề mới trong lý lịch văn học của anh. Thơ và nhạc của Phan Ni Tấn đã định hình vững chắc từ lâu qua 12 tác phẩm gồm sách và CD như hai cây nạng chống đỡ sự nghiệp sáng tác của anh. Nay anh thêm một cây gậy mới ra ràng để tạo thành thế chân vạc. Như ba cạnh của một hình tam giác. Không thể gọi là một tam giác cân được mà phải gọi là tam giác bằng với hai cạnh dài có một cạnh đáy ngắn hơn.
Đọc tiếp »

Ơn xuân

Posted: 14/02/2019 in Hoàng Xuân Sơn, Thơ

Hoàng Xuân Sơn

xuân chờ
mụn nắng đơm hoa
gió buông củ cải
lòa xòa tóc mây
nhờ em
da lão đâm chồi
ơn nuôi nấng
giữa trần ai bít bùng  Đọc tiếp »

Lục Bát

Posted: 14/02/2019 in Thơ, Đỗ Quyên

Đỗ Quyên

Đầy tháng nụ hôn

thế là đầy tháng hôm nay
bấy nhiêu đêm bấy nhiêu ngày nụ hôn
người xốn xang kẻ bồn chồn
miệng môi như đã nên hồn nên thân
mỗi ngày mỗi lớn nụ hôn

Tìm em

Gặp lại em vẫn bệnh tim
Như từ cái thuở ta tìm ra nhau

Bấy nhiêu năm tháng về sau
Tim em mãi giữ phần đau là mình
Đọc tiếp »

Hồ Đình Nghiêm

1.
Nhân ở ngoại ô chốn kinh kỳ, gia cảnh tầm thường nằm dưới bậc trung. Cha theo binh nghiệp, tháng miệt ngày mài cùng khói lửa chiến trường. Mẹ ở hậu phương buôn bán lặt vặt nuôi đàn con ba đứa, nhan sắc mòn hao, trái tim luôn thắt thỏm ái ngại đón chờ hung tin từ chốn xa gửi về. Nhân là con đầu, lưng dài vai rộng nhưng chẳng biết phụ đỡ chuyện gì. Việc học chưa thành, mà dẫu có đỗ đạc trấn nhậm ra lo việc nước thì với lương lậu kia e chỉ đủ nuôi miệng mình, không chừng còn vác mặt về réo mẹ ngửa tay xin là đằng khác. Ai sao ta vậy, chớ cả thẹn, giấy rách phải giữ lấy lề.
Đọc tiếp »

Trần Vấn Lệ

Hôm nay nắng đẹp, nắng vô cùng
Valentine mà! Nắng trổ bông!
Anh gửi về em, nhiêu đó nắng
Thương anh trải nhé nắng muôn lòng!

Thương anh…Mặc áo xanh em nhé
Cho nắng nhớ hoài nắng tháng Giêng
Tình đẹp tình chung không biệt nhãn
Chỉ thương chỉ nhớ mới là riêng!
Đọc tiếp »

Ngày Tình Nhân

Posted: 14/02/2019 in Nguyễn Vĩnh Long, Thơ

Nguyễn Vĩnh Long

Bỏ hạt muối vào biển
Hỏi biển có mặn thêm?
Bỏ nỗi buồn vào mắt
Nước mắt có thêm nguồn?

Chúc nhau chi trăm tuổi
Cho gương soi muộn phiền
Chúc bao điều hạnh phúc
Tình yêu cao rộng hơn?
Đọc tiếp »

Phan Ni Tấn

1. Ngày Xưa

Tôi còn nhớ năm nào cũng vậy, gần Tết là Nội phụ giúp Má tôi gói bánh tét, làm dưa món củ kiệu, rim đủ các loại mức và nấu một nồi thịt kho hột vịt bự chảng. Tất cả những hương vị Tết đó quyện vào nhau thành một mùi thơm nức nở rón rén thấm vào hồn tôi.

Hồi nhỏ, tất cả những món kể trên tôi khoái nhất là món bánh tét chiên ăn với dưa món củ kiệu; chưa đã thèm tôi còn tộn thêm đầy họng miếng thịt heo kho vuông vức, béo ngậy vừa da vừa thịt vừa mỡ quyến rủ như… cô gái hãy còn xuân.

Nói tới thịt heo tôi nhớ những chú heo ngày xưa đã ụt ịt đi qua đời tôi. Trước hết là hai con heo Tây nhỏ xíu trắng như hai cục bột. Con tên Ủn, con tên Ỉn. Tuy nhỏ nhít nhưng cả Ủn lẫn Ỉn đều ham ăn như… heo. Để heo mau lớn, ngày ba buổi sáng trưa chiều, Má tôi bằm chuối trộn với lá khoai lang thành một máng ứ hự cho heo ăn. Ngày tháng thoi đưa, Ủn Ỉn nhà ta phát tướng đến chật chuồng, phải thả rong sau hè nhà. Tuy mang tiếng “dơ như heo” nhưng Ủn Ỉn rất thích tắm và khoái gải lưng. Hàng ngày đi học về hai anh em tôi thường xịt nước tắm cho heo, gải lưng heo, vừa giỡn hớt vừa… nói chuyện với heo. Nhưng heo cũng có linh tính, mỗi lần Ủn Ỉn nhà ta thò mõ qua hàng rào khịt khịt mũi dòm qua lò mổ của người hàng xóm sau hè nhà. Là cả hai đều run lẫy bẫy, thụt lùi, sợ rắm rắc.
Đọc tiếp »

Trần Huy Sao
như một lời tâm sự…

Một ngày vui Tết vói

năm nay mồng Một trúng thứ Ba
Chúc Mừng Năm Mới phải đi cày
thửa ruộng cả năm bừa nát bấy
tới ba ngày Tết cũng chưa xong

Đông Đoài khác biệt đành ngồi ngóng
con cháu về vui Tết…Weekend
gọi là vớt vát ba ngày Tết
bỏ qua e đắc tội quê nhà
Đọc tiếp »