Trần Bạch Thu
Trời hơi se lạnh khi chúng tôi rời phi trường quốc tế Kennedy ra lấy xe đã mướn sẵn, đồng hồ chỉ đúng 10 giờ tối. Thành phố sáng trưng, xe cộ đông đúc dọi đèn ngang dọc như mắc cửi. Không quen đường, chỉ đi theo GPS nên mất gần một tiếng đồng hồ mới tới nhà trọ của cô con gái lớn. May mà không lạc đường.
Trở lại New York lần nầy trong lòng rộn vui, cảm giác như vừa xong việc vừa tận hưởng được sự náo nức của chuyến đi, quên hết mọi nhọc nhằn trong mấy ngày chuẩn bị lên đường và nhất là thời gian ngồi trên máy bay suốt gần sáu tiếng đồng hồ, hồi họp, căng thẳng không biết “người em năm cũ” có còn nôn mửa nhiều như năm xưa hay không, mặc dù trước khi lên máy bay đã uống thuốc say sóng, loại mà Bác sĩ bảo là không có thuốc say sóng nào mạnh hơn nữa.
Đọc tiếp »



























































